Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chị Dâu Của Nữ Chính

Nội dung sơ qua: Một sớm xuyên qua, Ninh Hồi phát hiện chính mình xuyên thành trong tiểu thuyết...chị dâu của nữ chủ. Bùi Đô là anh trai ruột của nữ chủ Bùi Hân. Nhân vật này là công tử ngọc thụ lâm phong, nho nhã ôn hòa nổi tiếng khắp kinh thành, là ánh trăng sáng trong lòng các thiếu nữ kinh kỳ. Nhưng thực đáng tiếc, chồng của Ninh Hồi không tên Bùi Đô, mà kêu Bùi Chất. Trong mắt chúng nữ mang danh Diêm Vương sống, trong miệng tôn thất là kẻ tàn nhẫn máu lạnh; là anh trai cùng cha khác mẹ, nhân vật khiến nữ chủ Bùi Hân vừa sợ vừa hận, kết thúc chương mới bị nam chủ răng rắc giết chết đại vai ác. Mà thân thể Ninh Hồi lại là nhân vật thương nhớ chú em, lăn lộn cô em chồng, làm trời làm đất khiến người chê chó ghét, kết cục bị nữ chủ cầm ba thước lụa trắng siết đến chết! Trời đất ạ! Nàng chỉ là một đứa bé mồ côi đến từ hành tinh cằn cỗi thiếu thốn cây xanh á ! Ước nguyện ghi tên sử sách thu thập cây xanh của nàng chẳng lẽ vỡ nát rồi ư? Hệ thống xanh hóa Thanh Thanh Thảo Nguyên: Nhãi con! Còn có ta đâu! Cùng nhau đào đào cây, ôm ôm hoa cỏ tiếp tục sự nghiệp vĩ đại nào! *** ---phân cách tuyến đào cây ca hát review--- Hé lu chị em !!! Thế giới này có quá nhiều chuyện vớ vẩn như là đột ngột ngộ độc cần đồng nghiệp ôm cho hết sốt rét rồi, nhảy hố ngọt ngọt cho đời bớt hãm nào !!! Về nội dung: Vẫn là xuyên thư như bao truyện, nội dung nghìn bài một điệu nhưng vẫn khá thú vị về bối cảnh của nữ chính Ninh Hồi. Cô nàng xuất thân từ một hành tinh bị tàn phá bởi thế lực ngoại lai khiến không còn cây cối, đất đá cằn cỗi, không khí ô nhiễm không thể tinh lọc. Ninh Hồi sinh ra trong hoàn cảnh hành tinh đã cằn cỗi không chịu nổi như vậy, lại còn là bé gái mồ côi. Được dạy dỗ bởi một đám nhà khoa học, bị nhồi nhét từ bé tư tưởng thuần khiết và mục tiêu xanh hóa lại hành tinh nên cô nàng có thể nói là trong sáng cực kì  Một điểm hơi tiếc là trong truyện xây dựng được khá nhiều nội dung hay mà tác giả lại không đào sâu, chỉ nhắc sơ. Như chuyện cũ của Trưởng công chúa và tướng quân Nam La, về Ngụy Vân Noãn, cả cô em họ Hàn Ý Lan và hiệp khách cầm kiếm. Một điểm hơi khó chịu tí nữa là kết có vẻ hơi cụt  Về nhân vật: Nữ chính trong sáng theo kiểu đáng iu thật sự í các chị em ạ, nên mị khá thích nữ chính. Vì môi trường sống từ bé khá thuần nên nữ chính tính cách thẳng, có phần hơi ngố , nghĩ gì nói nấy, hiểu mọi thứ theo nghĩa đen nên có những pha làm Bùi lão phu nhân tức không nhẹ. Nam chính nếu mà nói theo cái nhìn từ nguyên tác thì buyến thái nhẹ  Mà thực ra thì cả lò nhà nam chính đều có máu buyến thái. Ông bố lạnh nhạt cảm tình, sống một cuộc đời không lo không tính toán, thậm chí điểm thân tình gần như bằng 0, máu lạnh vô cùng. Anh trai ruột của Bùi Hân là Bùi Đô kế thừa điểm này ở lão cha, chỉ khác là anh ta có lớp vỏ bọc quá hoàn hảo. Nhìn cách anh ta đối xử với vợ là biết. Rõ ràng không hề có cảm tình, lạnh nhạt thờ ơ, nhưng mọi hành động thể hiện lại đều rất ôn nhu, tha thứ. Nếu so với nam chính Bùi Chất thì mình còn sợ nhân vật này hơn nhiều )) Về Bùi Chất, vỏ bọc lạnh lẽo tàn ác bên ngoài cũng chính là …bản chất của ảnh  điểm này không thể bàn cãi hay tẩy trắng. Bù lại, nếu so với ông bố và em trai thì anh là người đàn ông có chất “người” nhất trong phủ nhà họ Bùi. Các nhân vật phụ đều khá ổn. Bùi Hân cố chấp, Liễu Phương Tứ ngu ngốc sĩ diện, Hoa Dương Trưởng công chúa đầy bất đắc dĩ với con gái nhưng vẫn một lòng chở che, Lâu Phiến là người cực thanh tỉnh trong chuyện tình yêu, có lẽ vì cô không yêu Định Vương đủ nhiều, hoặc vì cô biết đằng sau mình là cả gia tộc, không thể làm bừa. Nhân vật thú vị không kém trong truyện là Bùi lão phu nhân. Khi còn trẻ mệt nhọc quá nhiều, lúc về già muốn yên thân cũng không xong vì đám tiểu bối một cái so với một cái còn lợi hại  Đến độ, mặc dù lão phu nhân không thích nữ chính, có chuyện gì vui muốn chia sẻ lại phải..bất đắc dĩ tìm đến. Lí do vì trong phủ chỉ còn nữ chính là “nhìn thuận mắt nhất” (rồi lại tức giận đuổi cô nàng đi, ha ha). Nam nữ chính yêu nhau rất tự nhiên, kiểu sủng cũng tự nhiên như nó phải thế. Hai anh chị đúng chuẩn là mảnh ghép bù đắp cho nhau. Ngọt không sâu răng, ngọt chưa đến độ hâm mộ nhưng lại khiến người đọc vỗ đùi à đấy, phải thế chứ  À còn về hệ thống xanh hóa của nữ chủ...nó không phải bàn tay vàng gì đâu, chỉ là con gấu trúc cute luôn nghĩ mình là ba ba của nữ chủ thui  Kết: Nhìn chung, cách xử lý lấp hố truyện của tác giả ổn. Truyện đọc khá mượt mà, không cần cao trào vẫn đủ để người đọc không thấy nhàm. Đọc nhẹ đầu, thích hợp giải trí mùa nóng nực. Điểm sáng của truyện có lẽ là cách tả về tình cảm. Không chỉ là tình cảm nam nữ mà là cả tình yêu với thiên nhiên hoa cỏ. Tác giả lột tả cái này rất tốt, tình cảm của nữ chính với thiên nhiên bộc phát everywhere  Truyện ngọt sủng nên cứ yên tâm nữ chính trong sáng giữ được bản tâm từ đầu đến cuối nha Chấm 7/10. *** Từ nửa mở ra mộc cửa sổ thấu tiến vào dương quang sái lạc ở người tới góc váy thượng, Ninh Hồi nằm ở trên giường mặt vô biểu tình mà thiên đầu, chỉ cảm thấy kia Thục hương lụa thượng thêu kim khổng tước lóa mắt thực. Bùi Hân vuốt phẳng tay áo to rộng gọi người bưng cái hoa mai ghế tới, thong thả ung dung mà ngồi xuống, trên mặt hàm mang theo vài phần cười nhạt, đoan trang hào phóng, tốt lắm triển lãm nàng thân là Định Vương Phi uy nghi, “Tẩu tử đừng trách ta, muốn trách thì trách trưởng huynh đi.” Nàng tiếp nhận hạ nhân đệ đi lên chung trà, nhìn ly trung nước trà, khóe môi hơi kiều, “Thật là trước khác nay khác, ai có thể nghĩ đến ngươi ta chị dâu em chồng lại là sẽ đi đến tình trạng này đâu.” Ninh Hồi tròng mắt giật giật, ngày xưa cặp kia trong trẻo động lòng người con ngươi buồn bực nặng nề, nàng cười lạnh nói: “Ngươi Bùi Hân nhìn xa trông rộng, sợ là đã sớm biết được hôm nay, chuyện tới trước mắt cần gì phải lại làm bộ làm tịch, nơi này cũng không có người ngoài, làm bộ làm tịch cho ai xem?” Bùi Hân đem trong tay chén trà ném trên mặt đất, thanh thúy vỡ vụn thanh đột nhiên vang lên, “Ninh Hồi a Ninh Hồi, ngươi thật là khó được thông minh một hồi.” Nàng thù lệ khuôn mặt thượng đều là thanh thản thản nhiên, không nhanh không chậm tiếp tục nói: “Đáng tiếc a, hiện tại ngươi nên lên đường.” Ninh Hồi bắt lấy đệm chăn đôi tay bỗng nhiên nắm chặt, vốn là nhân bệnh tái nhợt mặt càng là thiển nhan sắc, nàng giọng the thé nói: “Bùi Hân ngươi dám! Bùi Chất sẽ không bỏ qua ngươi! Đãi hắn trở về, đãi hắn……” Bùi Hân không kiên nhẫn mà đánh gãy nàng lời nói, “Trưởng huynh? Mới vừa khen ngươi thông minh, kết quả lại ngớ ngẩn.” Nàng đứng dậy nhẹ vỗ về khay lụa trắng, “Hắn xa ở Giang Đô, có trở về hay không đến tới còn không nhất định đâu, liền tính hồi đến tới cũng là tử lộ một cái, tội trạng đã định, hắn Bùi Chất xong rồi.” “Hắn là ca ca ngươi!” Ninh Hồi hô hấp cứng lại. Hạ nhân đem lụa trắng kéo ra, hai người phân chấp hai đầu, Bùi Hân nhìn ở trên giường hoảng sợ giãy giụa Ninh Hồi sáng lạn cười, “Ta huynh trưởng từ đầu đến cuối chỉ có Bùi Đô một người, Bùi Chất? A, Ninh Hồi, nhiều năm như vậy nhiều chuyện như vậy, ngươi như thế nào vẫn là như vậy thiên chân đâu?” Bùi Hân đôi tay giao điệp nhẹ đặt ở bụng trước, cằm khẽ nâng, bộ mặt lạnh nhạt, “Động thủ.” Ninh Hồi khóc tiếng la vang vọng toàn bộ Bùi gia chính viện, trước khi chết thê kêu càng là kêu canh giữ ở bên ngoài bọn hạ nhân kinh hồn táng đảm, Thái Tử bị giam cầm, Hoàng Thượng bệnh nặng, Định Vương Phi vợ chồng công khai mà đối Bùi phu nhân xuống tay, thực hiển nhiên này Đại Diễn triều thiên muốn thay đổi. …………………… …………………… Ninh Hồi mở to mắt, ánh mặt trời chói mắt, nàng nhịn không được giơ tay che đậy, xuyên thấu qua khe hở ngón tay nhìn trên đỉnh thanh lăng rèm trướng, trong đầu quanh quẩn nguyên chủ bị lụa trắng lặc chết kết cục, nhất thời có chút hoảng hốt. Sau một lúc lâu, nàng chậm rì rì mà nâng lên tay ở chính mình trên mặt hung hăng kháp một phen, ân, là đau. Thực hảo, hiện tại cũng là thời điểm nhận mệnh. Nhận mệnh Ninh Hồi thở phào nhẹ nhõm, căng chặt thân thể hơi có chút tùng hoãn, tay phóng dừng ở chăn gấm thượng kêu một tiếng Thanh Đan. Tỳ nữ Thanh Đan không gặp bóng người, nhưng thật ra gian ngoài đang ở cùng đại phu nói chuyện phụ nhân xuyên qua rèm châu môn bước nhanh tới rồi trước giường, thấy nàng tỉnh lại vội vàng khúc thân một tay nhẹ nắm tay nàng cổ tay, một tay yêu thương mà sờ sờ nàng mặt, trong mắt nửa hàm ưu sắc, ôn nhu nói: “Tiểu Hồi.” Mời các bạn đón đọc Chị Dâu Của Nữ Chính của tác giả Hoắc Hương Cô. FULL: AZW3 EPUB MOBI PDF

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đằng Sau Lớp Mặt Nạ - Megan Derr
"Những ngón tay dài lần theo từng đường chạm trổ lấp lánh, lướt qua mũi và môi, màu sắc nơi đó dần sẫm màu, chuyển thành màu đen tuyền ở nửa phần bên trái. Mỗi một chiếc mặt nạ đều mang theo dáng vẻ riêng có. những ký hiệu độc nhất vô nhị chỉ có người trong bộ tộc mới hiểu được. Trừ chủ nhân không ai có thể làm hộ vệ gỡ bỏ chiếc mặt nạ đó" Vậy khi một kẻ không phải chủ nhân lại ra lệnh cho người hộ vệ xuất sắc nhất tháo bỏ mặt nạ sẽ xảy ra chuyện gì? "Ta không thể cởi nó ra khi hai tay bị xích, nếu như ngươi thả ta thì ta sẽ giết mi" Cậu không dọa suông nhưng cậu lại dọa sai người. *** K asumi chưa bao giờ nghĩ có một ngày cậu sẽ ghét đất liền. Sau mấy tháng ròng lênh đênh trên biển cả, cậu không mong gì hơn là được đặt chân lên mặt đất cứng cáp. Và cậu ghét cảm giác đó. Âm thanh nhốn nháo, đám đông lúc nhúc, từ bữa sáng đến bữa trưa rồi đến dạ tiệc, phải luôn để mắt đến cả trăm người lượn lờ trước mặt. Bị nhìn ngó, bị bàn tán, bị khiển trách vì sự bất cẩn ngu ngốc. Tiếng tặc lưỡi bất mãn khi được biết về sai lầm nhục nhã của một hộ vệ bóng đêm. Dĩ nhiên vẫn có lời khen ngợi vì đã cứu được chủ nhân, nhưng đó chỉ như giọt nước thấm vào núi thất bại mặn chát. Tính luôn cả những lời khen ngợi vì đã bắt được Jun và thu thập chứng cứ kết tội lão. Một tháng nữa thôi, tất cả sẽ lắng xuống, Minoru sẽ lại vùi mình vào những ngày nghiên cứu thanh tịnh, và chỉ đến lúc đó Kasumi mới nhẹ người đi được một chút – và có thể lấy lại được thăng bằng như trước kia.Chỉ có một vấn đề: Dù đi bất cứ đâu, cậu cũng chợt nhận ra mình đang nhìn quanh tìm kiếm một mái đầu vàng, hoặc dỏng tai nghe ngóng tiếng cười ha hả quen thuộc. ... Mời các bạn đón đọc Đằng Sau Lớp Mặt Nạ của tác giả Megan Derr.
Cung Điện - Tạ Y Cửu
Một ngày trời thật đẹp, ta đã chú ý tới thám giám đó. Chỉ cần liếc một cái ta liền nhận ra hắn giữa đám người, bởi vì hắn là thái giám mang theo khí phách đàn ông nhất mà ta từng gặp. *** Cung tường thật dài ở trước mắt. Trên mặt đất, hai bóng người đang sóng đôi. Hắn nói: “A bích, đã đi đến tận đây, ngươi vẫn còn khăng khăng giữ quyết định kia sao?” Ta gục đầu xuống. Hắn nói: “ Trên đường đi đến đây, bổn vương tự ngẫm lại mình, quả thật cách làm của bổn vương có chút không thỏa đáng. Nếu như ngươi vẫn muốn quay về, bổn vương vẫn cho ngươi một cơ hội lựa chọn như trước. Sau này, bổn vương nhất định bù đắp cho ngươi thật tốt.” ... Mời các bạn đón đọc Cung Điện của tác giả Tạ Y Cửu.
Xứng Lứa Vừa Đôi - Tô Áng
Truyện Xứng Lứa Vừa Đôi của tác giả Tô Áng là một câu truyện thuộc thể loại ngôn tình cổ đại sủng. Nàng là tiểu thư nhà quan gia ở thượng kinh có cuộc sống bình dị nhất. Không có gì ngoài diện mạo, người duy nhất thấy ngứa mắt chính là con trai trưởng của Thừa tướng “công đức vĩ đại” đã từ hôn. Giấc mộng mười dặm hồng trang của nữ nhân ngự xà cuồng phi vỡ rồi không cách nào gắn lại, nàng thề rằng, xem truyện thì hẳn cuộc đời này không gả cho quyền quý nữa. *** Nhiêu Nhiễm là một người mặt đơ, từ lúc nàng bắt đầu nhớ được kí ức đã khắc ghi việc này. Lúc những hài tử bên cạnh đang bật cười khúc khích, khuôn mặt nhỏ của nàng vẫn lành lạnh một bên, cảm thấy những người kia sao mà ngốc đến thế. Sau đó trở lại trong phòng, nàng lặng lẽ đưa tay xoa hai quai hàm cứng thịt, hi vọng có thể khiến chúng sinh động hơn một chút. Nào có ai thích những thức bất bình thường, không mặt hay dáng dấp của Nhiêu Nhiễm đều không tệ, nhưng nàng không thích khuôn mặt không cảm xúc của mình. Nhiêu gia là tướng môn thế gia, từ ngày Khánh Nguyên triều kiến quốc đã được cha truyền con nối tước vị Quang Vũ hầu. Tôn tử các đời có sở trường binh khí, ngày cả nha hoàn trong phủ cũng có biết ít quyền cước công phu. Địa vị của Nhiêu gia trong triều cũng cực kì cao quý, không số một thì cũng là số hai. Mà Nhiêu Nhiễm, từ khi mười sáu tuổi đã biết, tương lai mình phải gả cho thái tử. Đối với chuyện tình yêu, nàng cũng không có quá nhiều ảo tưởng. Có lẽ mình sẽ gả cho một nam nhân không tính là đãng ghét, thích hợp rồi sống với nhau một đời. ... Mời các bạn đón đọc Xứng Lứa Vừa Đôi của tác giả Tô Áng.
Tình Yêu Bảy Năm - Tích Hòa
Trâu Diệc Minh, em đã theo anh bảy năm vậy mà giờ anh lại dùng số tiền này để đuổi em đi ư? Khi em đang khó khăn nhất? Đây là câu chuyện tình yêu cảm động về một người đàn ông thất tình sau khi nỗ lực trở thành giàu có ném một mớ tiền trước mặt bạn gái cũ. Có một số người “thiên lôi câu động địa hỏa” (trạng thái kích tình nóng bỏng giữa đôi tình nhân), chóng hợp vội tan thoải mái thẳng thắn. Có một số người hễ nói đến yêu đương là tính chuyện lâu dài*, con đường kết hôn này tựa như dài vặn dặm, mãi không đến được đích. (Nguyên tác là “bảy năm” hàm ý chỉ khi yêu nhau sẽ tính đến chuyện cưới nhau, chung sống lâu dài) Ngày kỷ niệm bảy năm hôm nay Giản Hinh chính thức thất tình. Những yếu tố cần thiết cho việc kết hôn là cái gì? Xe? Nhà? Tiền? Không, là bạn có yêu đối phương nhiều hơn yêu bản thân mình hay không 2. Giản Hinh tuyên bố với đám bạn thân: Tao với Trâu Diệc Minh chia tay rồi. Đám bạn thân phẫn nộ: Mày bị đá? Các chị em đánh hắn đi! Giản Hinh che mặt: Là tao đá hắn. Đám bạn thân vẻ mặt đầy thương tiếc: Giản Hinh à, đừng phùng má giả làm người mập nữa! (Ý chỉ làm việc quá khả năng của bản thân như tự lừa mình dối người). * Trâu Diệc Minh tuyên bố với đám bạn thân mình bị đá rồi, mọi người đều rớt cằm xuống: What? Đầu Giản Hinh hỏng mất rồi? Bây giờ làm sao đây? Người nào đó cực kì phẫn nộ: Tiếp tục theo đuổi đi chứ!  *** Thực ra tháng ngày của Giản Hinh khi Trâu Diệc Minh đi công tác cũng không khác thường ngày cho lắm: hàng ngày đến trường dạy học, mua đồ ăn vặt với Tăng Tuyền rồi về nhà nấu cơm, sau đó gọi điện nói chuyện với anh. Nhưng nằm trên giường một mình, cảm giác trống hoác xâm chiếm lấy cô. Không có anh ở bên, lạnh đi rất nhiều. Sớm hôm sau, Giản Hinh có một tiết học vô cùng quan trọng, Tăng Tuyền mang theo bữa sáng và rủ cô ăn cùng. Giản Hinh lắc đầu từ chối: “Tao không ăn đâu.” Bánh rán trong tay Tăng Tuyền như run lên: “Cưng à, đây là bánh rán cưng thích ăn nhất đấy! Chị phải xếp hàng đứng chờ lâu lắm đấy, đừng vì một người đàn ông mà không thèm ăn cơm chứ!” Dạ dày Giản Hinh cuộn lên, bịt mũi lại và kéo ngăn tủ ra. Tăng Tuyền không khuyên được nên đành thôi, hỏi: “Mày tìm gì đấy?” “Tao tìm thuốc.” “Thôi, đừng tìm nữa. Để tao xuống nhà ăn mua cho mày ít cháo.” Tăng Tuyền ngăn cản: “Uống thuốc cái gì, trị không trị tận gốc, mày ngồi chờ ở đây đi.” Chỉ một lát sau, Tăng Tuyền đã mang cháo về: “Ăn đi, nếu không làm sao lên lớp dạy được.” Giản Hinh bịt mũi rồi khuấy cháo lên nhưng vẫn thấy không thoải mái. Cuối cùng không còn thời gian để ra ngoài mua thuốc nữa, cô đành xốc tinh thần rồi lên lớp. Cấp trên đứng đầy dưới lớp, sau lưng Giản Hinh đổ đầy mồ hôi, khi mở máy chiếu tay run run, không hiểu sao bụng bỗng đau thắt lại, cũng may cảm giác đó không quá đau, cô có thể chịu đựng được. ... Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Bảy Năm của tác giả Tích Hòa.