Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chưởng Thượng Kiều (Thanh Mộng Áp Ngân Hà)

Tên khác: Thanh mộng áp ngân hà Đánh giá nội dung truyện: ★★★★✰ Đánh giá nam nữ chính: ★★★★✰ Đánh giá bản convert truyện: ★★★★✰ Đề cử: ★★★★✰ “Mình từng hứa sẽ vượt qua, vậy mà kết thúc rời xa. Cớ sao vẫn mãi yêu anh dại khờ” * Chân Chu kết hôn với Hướng Tinh Bắc mười năm, thế nhưng thời gian chung đụng dùng một bàn tay cũng có thể đếm hết. Những đêm cô đơn kéo dài, sự lạnh nhạt của mẹ chồng cùng vết thương không thể khép miệng từ việc mất đi một sinh mệnh khiến Chân Chu quyết định lấy thân phận người nhà lên Viễn Dương chiến hạm, đưa Hướng Tinh Bắc thỏa thuận ly hôn. Chân Chu vốn cho rằng chia tay là một sự giải thoát, cứ cho rằng duyên cạn, tình tan, từ nay về sau sẽ không còn lưu luyến. Thế nhưng, vào giây phút nhận được tin tức Hứa Tinh Bắc gặp nạn trên biển, mang theo ký ức cùng tình yêu của bọn họ chôn vùi dưới ba vạn biển sâu, Chân Chu rốt cuộc không thể phủ nhận trái tim cô vẫn luôn hướng về anh. Dù rằng, những năm tháng kết hôn đó là cô đơn chồng chất, thế nhưng vẫn tốt hơn là những đêm dài gặm nhấm nỗi đau không còn anh trên đời. Nếu có cơ hội làm lại, Chân Chu tình nguyện chịu thương tổn, cũng nhất định không buông tay anh, khiến tình yêu của bọn họ trở thành âm dương cách trở. Giữa nỗi đau trập trùng cùng nỗi nhớ, Chân Chu gặp được mèo yêu. Hắn nói, chỉ cần cô tình nguyện luân hồi, ở mỗi kiếp khiến cho “bản thể” * của Hướng Tinh Bắc lại yêu cô, đến mức sẵn sàng hy sinh tính mạng, thì cô có thể có được cơ hội để cứu lấy anh ở kiếp này. Nhưng nếu, cô không làm được, cái giá phải trả chính là cả tính mạng.  Mèo yêu hỏi cô có nguyện ý, vì anh mà đặc cược, cô liền không do dự mà gật đầu. Chỉ cần có thể khiến anh trở lại, cho dù trả giá cỡ nào, cô cũng đồng ý. *** “Em ôm ấp tình yêu tỉnh lại từ trong giấc mộng Anh vẫn cố chấp đợi chờ, chưa hề rời bỏ em Mỗi lần tỉnh giấc là một lần luyến tiếc Đừng do dự nữa vì anh chính là sự kỳ vọng đẹp nhất trong lòng em.” * Từ trong mộng tỉnh lại lần thứ nhất, Chân Chu trở thành một xà yêu, bị giam hãm trong linh thạch. Cô chờ đợi ở nơi này suốt năm trăm năm, rốt cuộc cũng gặp được người muốn gặp. Thế nhưng, ở thế giới tu tiên này, Hướng Tinh Bắc không còn là Hướng Tinh Bắc. Anh là Thanh Tử Dương, là đệ tử nhỏ tuổi nhất của Hồng Quân lão tổ, đã tu đạo ngàn năm, còn thiếu một bước, sẽ trở thành Thượng Quân.  Chân Chu mang theo tình yêu của kiếp trước, mặt dày quấn lấy, rốt cục cũng khiến Thanh Tử Dương động phàm tâm. Thế nhưng bọn họ, một người là tiên, một kẻ là yêu, lại bởi vì vận mệnh an bài, không thể không yêu nhưng lại cũng chẳng thể bên nhau.  Thanh Tử Dương vì động tâm mà trả giá đại giới, bị nhốt trong Minh đàm một ngàn năm, rốt cục, ở những ngày tháng cuối cùng của mình, cũng có thể gặp lại tiểu xà yêu, ở trong lòng Chân Chu mà nhắm mắt. Mang theo nước mắt ly biệt, tỉnh lại một lần, Thanh Tử Dương đã chết, tu tiên giới cũng không còn. Trước mắt Chân Chu, là một đại lục huyền bí, nơi chỉ có các loại thú cùng nhau sinh tồn, còn cô lại là nhân loại duy nhất.  Hướng Tinh Bắc ở thế giới này, bản thể là một chú rồng, tương ngộ cô lúc vẫn còn chưa hoàn toàn “lột xác”. Chân Chu gọi bản thể này của Hướng Tinh Bắc là Trụ, lý do đơn giản vì lần đầu gặp gỡ trong tình cảnh quá mức đẫm máu mà chú rồng nhỏ này thực sự quá hung tàn, khiến cô nhớ đến Trụ Vương. * Bọn họ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau chiến đấu sinh tồn, từng bước trở thành bá chủ của lục địa. Thế nhưng, người và thú tuổi thọ vốn khác biệt. Khi Chân Chu dần già đi, Trụ lại vẫn còn trong giai đoạn thanh xuân. Vì thế, kết cục của lần này, là Chân Chu rời đi trước, trong vòng ôm và tiếng rên rỉ đau khổ của Trụ. Mộng tỉnh, tình vẫn còn đây, nhưng Chân Chu đã lần nữa luân hồi, bước vào thế giới dân quốc chiến loạn. Kiếp này, cô là tiểu cô nương bị câm, do gia cảnh sa sút, bị người thân lừa gạt gả cho Tam thiếu gia đã chết nhà họ Từ.  Thế nhưng, không lâu sau, người chồng bị cho là đã chết của Chân Chu bỗng trở lại, lắc mình trở thành đốc quân, càng bất ngờ hơn nữa, người này chính là bản thể của Hướng Tinh Bắc ở kiếp này - Từ Trí Thâm.  Ban đầu, anh vốn muốn giải trừ hôn ước với cô, thế nhưng, Chân Chu đâu chịu. Biết bao cay đắng cô mới tìm thấy anh, sao có thể buông tay. Vì thế, bọn họ làm hiệp ước, đợi đến khi anh giúp cô chữa khỏi bệnh câm, bọn họ liền chia tay.  Trong thời gian ước định ấy, Chân chu hao tổn hết tâm cơ, dùng một điệu múa, rốt cục cũng câu được trái tim của Từ đốc quân. Thế nhưng, dân quốc chiến loạn, giữa mưa bom bão đạn, cả người anh đầy máu, viết xuống tay cô bốn chữ nguyện kiếp sau gặp lại, cũng đặt dấu chấm hết cho kiếp này của hai người. *** Luân hồi ba kiếp, gặp lại rồi chia ly, mang theo hơi ấm cuối cùng từ bàn tay Từ Trí Thâm, Chân Chu quay về với thực tại, vừa lúc có thể cứu Hướng Tinh Bắc, đồng thời lại cho bọn họ một cơ hội để bắt đầu lại. Những năm tháng đau khổ, cô đơn đó, là anh không tốt, khiến em một mình chịu đựng, chỉ cần em ở cạnh bên, anh liền dùng hết phần đời còn lại, vì em vẽ lên mười năm lại mười năm ấm áp. *** Chân Chu cùng với Hướng Tinh Bắc chính là nhất kiến chung tình. Cô dành hết thanh xuân rực rỡ nhất để đuổi theo anh, rốt cục như nguyện trở thành Hướng phu nhân. Thế nhưng, người cùng cô kết hôn là một quân nhân binh chủng đặc biệt, quanh năm sống cùng biển lớn. Cô chịu đựng mười năm cô đơn, sự lạnh nhạt của mẹ chồng, cuối cùng cũng không thể bước tiếp liền dứt khoát chia tay.  Những tưởng, thời gian đã biến tình yêu thành tro tàn, thế nhưng, giây phút nhận được tin anh mãi mãi rời đi cùng biển sâu vạn trượng, trái tim cô vẫn không theo khống chế mà đau nhói. Cô nguyện trải qua luân hồi, tìm anh, yêu anh, lần nữa lại mang anh về bên cạnh.  Chân Chu là một cô gái thông minh nhưng đồng thời cũng là một người ích kỷ. Cô yêu một người nhiều năm đến thế, có thể vì anh trả giá tính mạng lại không nguyện vì anh cúi đầu, cùng mẹ chồng cởi bỏ khúc mắc, cùng anh một lần chân chính nói ra nguyện vọng của bản thân. Cho đến khi mất đi, mới vội vàng đi tìm, vội vã đuổi theo. Hướng Tinh Bắc là một người hùng của quốc gia, thế nhưng anh lại là một kẻ tệ bạc với tình yêu. Anh yêu Chân Chu, thế nhưng lại để cô cô đơn mười năm, một mình đối mặt với tất cả các vấn đề. Anh cho rằng cô độc lập, cô mạnh mẽ nên ỷ lại vào tình yêu của cô, để cuối cùng kết thúc là một lá đơn ly hôn chính tay cô mang đến.  May mắn là bọn họ lại có một cơ hội nữa gặp lại, may mắn anh từng viết xuống dòng thư bảy chữ “em là rượu nguyên chất của anh”, mới đổi lại một kiếp có thể nắm tay cô đi đến bạc đầu. Điều khiến tớ suy nghĩ nhất là truyện này, chính là việc liệu tình yêu của Chân Chu có thực sự hoàn toàn là dành cho Hướng Tinh Bắc. Cô ấy trải qua ba kiếp, gặp được ba người đàn ông khác nhau.  Mặc dù bọn họ đều là “bản thể” của Hướng Tinh Bắc nhưng rốt cuộc lại cũng không thật sự là Hướng Tinh Bắc. Bởi yếu tố hoàn cảnh tác động, khiến cho bọn họ có suy nghĩ riêng, mang theo một phần tính cách độc lập so với Hướng Tinh Bắc nguyên bản. Chân Chu mang theo tình yêu với Hướng Tinh Bắc mà đến, nhưng đến cùng, tình yêu này có bởi vì hoàn cảnh tác động mà biến thể? Nếu cô ấy yêu Hướng Tinh Bắc ban đầu, vậy tình cảm với Thanh Tử Dương, Trụ hay Từ Trí Thâm là gì? Ngoài ra thì tớ cảm thấy cách tác giả sắp đặt các chuỗi thời gian chưa thực sự hợp lí. Tớ vẫn hy vọng là đi từ thượng cổ đến cổ đại, dân quốc rồi quay về hiện tại. Nhưng thay vì cổ đại, tác giả lại chèn một thế giới nhân thú khiến tớ có cảm giác rối loạn logic. Nhìn chung thì tác giả viết chắc tay, nếu tách riêng từng thế giới thì rất cảm động. Ngay cả đoạn quay về thực tại, tác giả cũng viết rất tốt biến chuyển tâm lý của nữ chính. Cái cảm giác tỉnh mà như không tỉnh, cảm giác lưu luyến, không thể tự thoát ra thực sự rất chân thật và hợp lý. Đây là một bộ xuyên nhanh khá có đầu tư và có thể gợi cho người đọc nhiều suy nghĩ. Vì thế, nếu muốn trở thành các thiếu nam, thiếu nữ có nội hàm, thì các bạn nên thử nhảy hố nhé. __________ Chú thích theo thứ tự: *trích lyric bài hát “Yêu em dại khờ” do Lou Hoàng thể hiện, có sửa đổi cho phù hợp với nội dung truyền đạt trong rv. *bản thể: Một bản sao chép của nam chính ở kiếp khác. Mỗi một thế giới, nam chính sẽ “đầu thai” thành một nhân vật mới, gọi chung là bản thể ở kiếp đó. *trích bản dịch lời bài hát “Sự kỳ vọng đẹp nhất” do Châu Bút Sướng thể hiện. *Trụ Vương: Hoàng đế trong Đắc Kỷ - Trụ Vương, là nhân vật nổi tiếng tàn bạo. Review by #Gian Thần - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 *** Phun hết dạ dày sáng nay đi xuống tất cả đồ vật, cuối cùng nôn liền gan thủy đều ra tới, Chân Chu lưỡi căn phiếm khổ, ghé vào khoang kia trương lược hiện hiệp trắc thiết giường phía trên, nhắm chặt hai mắt, sắc mặt tái nhợt. Nàng thề, chờ lần này trở về, cả đời này, nàng cũng sẽ không lại đi đi nhờ bất luận cái gì tàu thuỷ. Theo hạm thể bị sóng lớn chụp hơi hơi chấn động, lại một trận đầu váng mắt hoa cảm tùy theo đánh úp lại, Chân Chu sắc mặt trắng bệch, năm ngón tay nắm chặt thiết giường đầu giường lan can, trợn mắt cúi người hướng ra ngoài, lại nôn vài cái, lại rốt cuộc phun không ra bất cứ thứ gì. “Muội tử! Ngươi như vậy không thể được a! Ta lại đi tìm lão Lý!” Nói chuyện, là cùng Chân Chu cùng nhau đi nhờ này tiếp viện hạm đi hướng ở vào biển rộng chỗ sâu trong mỗ tiều đảo vấn an trượng phu Chương tỷ. Chương tỷ 40 tuổi, đăng hạm sau bị an bài cùng Chân Chu ở tại cùng khoang. Nàng tính cách hào sảng, nhiệt tâm mà hay nói, khởi điểm thấy Chân Chu tuổi trẻ xinh đẹp, thoạt nhìn giống mới vừa tốt nghiệp đại học tiến vào xã hội không lâu, cho rằng nàng là đi thăm tân hôn đã bị bách chia lìa trượng phu, chờ biết được nàng đã kết hôn mười năm, kinh ngạc qua đi, liền muội tử muội tử kêu Chân Chu, lại bởi vì cùng là người nhà duyên cớ, thấy Chân Chu thân thể không khoẻ, đối nàng rất là chiếu cố. Chân Chu biết chính mình say tàu, chuyến này phía trước đã làm tốt đầy đủ dự bị, các loại say tàu dược toàn bộ bị tề, nhưng kết quả không làm nên chuyện gì. Từ bước lên này lấy mười lăm tiết khi tốc đi ở biển rộng phía trên viễn dương hạm ngày đầu tiên khởi, mặc dù mặt biển gió êm sóng lặng, đứng ở boong tàu phía trên, nàng cũng cảm thấy choáng váng đầu tưởng phun, mấy ngày trước nàng cơ bản nằm ở trên giường, từ ngày hôm qua bắt đầu, theo thuyền thâm nhập ngoại hải, sóng gió tăng lên, nàng say tàu càng sâu, đã tới rồi ăn cái gì phun gì đó nông nỗi. Chương tỷ trong miệng lão Lý là này hạm thượng phụ trách tiếp đãi các nàng này đó thăm người thân người nhà một cái người phụ trách, biết Chân Chu trượng phu, biết được Chân Chu say tàu phản ứng lợi hại, sợ nàng nôn mửa nghiêm trọng mất nước, tối hôm qua cố ý mang đến tùy thuyền bác sĩ, cho nàng điếu quá một lọ nước muối. Chân Chu hữu khí vô lực mà lắc lắc đầu: “Hắn sự cũng nhiều, đừng lão phiền toái hắn, ta không có việc gì. Tỷ, phiền toái ngươi giúp ta bắt lấy dược, ta ăn ngủ thì tốt rồi……” br /> Mời các bạn đón đọc Chưởng Thượng Kiều (Thanh Mộng Áp Ngân Hà) của tác giả Bồng Lai Khách.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Từng Đóa Bọt Sóng - Tửu Tiểu Thất
Hình dung thế nào nhỉ? Mặt biển mênh mông bát ngát xa tít đến tận chân trời, khiến con người ta khi nhìn nó bất giác cảm thấy trống trải, xa xăm. Những cơn sóng chạy chồm gầm gừ rít gào như một con thú khổng lồ không ngừng đánh vào bờ biển, tầng tầng lớp lớp bọt tuyết cuộn trào. Sóng biển tựa như đang vỗ về trái tim anh. Trái tim đột nhiên vô cùng ấm áp. Thật tốt, có thể gặp được anh, quen biết anh, cùng anh đi đến ngày hôm nay. “Love is the best excitant.” Tình yêu là liều thuốc kích thích tốt nhất. *** Tửu Tiểu Thất thuộc chòm sao Thiên Yết, là người phương Bắc. Là tác giả trên trang văn học mạng Tấn Giang từ năm 2009. Sở thích: Yêu mỹ thực và mỹ nhân, thích thưởng thức những chuyện đặc sắc hiếm thấy. Thường nghiêm cẩn không đủ, khôi hài có thừa. Tính tình cởi mở, không biết ưu sầu. Tác phẩm: Bà Xã! Theo Anh Về Nhà Đi (Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà) Xuyên Qua Thành Cỏ Dại Tiểu Béo Thùng cơm sát vách Hoàng Hậu Vô Đức Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? Bệ Hạ Xin Tự Trọng Thời Gian Ngòn Ngọt Từng Đóa Bọt Sóng​​​​​​​ *** Truyện này đọc nhẹ nhàng, ngọt ngào. Nam nữ chính tính tình đều thuộc tuýp mình thích. Nam phúc hắc, đẹp trai, lại có chút gì đó lưu manh, nữ thì thông minh, thẳng thắng, rất có chính kiến, nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng, e ấp của con gái, nhất là những lúc bị anh nhà trêu chọc. Dàn nhân vật phụ thì hài thôi rồi. Truyện kể về mối tình của Đường Nhất Bạch một vận động viên bơi lội và cô phóng viên thể thao Vân Đóa. Hai người tình cờ biết nhau khi cô đi phỏng vấn nhà vô địch bơi lội Kỳ Duệ Phong là đàn anh của Đường Nhất Bạch. Ngay lần đầu tiên Vân Đóa đã bị vẻ đẹp trai của Đường Nhất Bạch thu hút :v. Đường Nhất Bạch từng là VĐV bị cấm thi đấu vì nghi ngờ sử dụng chất kích thích. Nhưng sau 3 năm anh vẫn giữ cho mình niềm đam mê với bơi lội. Rồi khi anh gặp Vân Đóa, sự chân thật cũng như tính tình của cô càng cỗ vũ cho anh hơn. Khi anh đưa kính bơi của mình cho cô cũng giống như việc đưa sợi tơ hồng bắt đầu mối nhân duyên của bọn họ. Mà bản thân Vân Đóa không biết từ lúc nào cũng đã dần có tình cảm với anh. Nhưng giữa tình yêu và sự nghiệp, nhất là sự nghiệp ngắn ngủi của một VĐV, anh sẽ chọn bên nào đây? Ban đầu Đường Nhất Bạch quyết định sẽ tập trung để giành giải vô định Olympic, nếu sau lúc đó, cô vẫn còn đợi anh thì anh nhất định sẽ tỏ tình với cô, cùng cô nắm tay đi đến hết đời. Mặc dù là quyết tâm như vậy, nhưng khi thấy cô sánh vai bên người con trai khác, lòng anh lại khó chịu, tâm lại mất tập trung, đến nỗi vào cuộc đấu vòng loại, anh thế nhưng lại có thể xuất phát trước hiệu lệnh. Anh không dám thừa nhận tình yêu với cô, nhưng lại âm thầm phá bỉnh lần cô hẹn cùng với anh họ của mình. Anh thậm chí còn không cho Kỳ Duệ Phong vốn là người anh em tốt của mình được gọi nickname mà anh đặt cho cô. Rồi những lúc khi về đến nhà, chưa đến 15 phút thì câu đầu tiên , người đâu tiên anh hỏi đã là “ Vân Đóa không về sao ạ?” …. Nói chung là có rất nhiều hành động biểu hiện dễ thương. Sau bao nhiêu dằn vặt và sóng gió trong lòng thì cuối cùng cả hai cũng đã thành thật thổ lộ tình cảm với nhau. Nhưng lại không ngờ duyên phận của bọn họ lại sâu như vậy: anh lại chính là ân nhân cứu mạng của mình ngày xưa. Còn cô lại là khởi nguồn của việc anh đi theo con đường bơi lội. Cả câu chuyện xoay quanh chủ yếu là diễn biến tình cảm cũng như sự nghiệp của cặp đôi chính. Tình tiết trả thù của nam phụ Lâm Tử cũng có, nhưng không quá sâu sắc hay thâm hiểm. Đơn giản chỉ muốn trả thù cho em gái của mình. Hay nói đúng hơn là che lấp, không dám thừa nhận sự thật như những gì Vân Đóa từng nói với anh ta. Dàn nhân vật phụ thì phong phú thôi rồi, Kỳ Duệ Phong thì mắc bệnh tự luyến, lúc nào cũng nghĩ Vân Đóa hâm mộ mình. Mẹ của Đường Nhất Bạch thì cứ như sherlock holmes, được tác giả miêu tả quả thật rất già đời. Chú chó Nhị Bạch cũng rất dễ thương, luôn làm bóng đèn rất đúng lúc :v. … Nói chung truyện hay, rất đáng đọc. Mời các bạn đón đọc Từng Đóa Bọt Sóng của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Lãng Nhân Thiên Nhai - Twentine
Chắc mấy chế đâu còn lạ gì với Twentine nữa phải không ????????. Ngày xưa mới đọc xong Nhị gia nhà ta là thích cách diễn đạt của tác giả rồi. Sau này thấy thêm mọi người đề cử đọc nên cũng lết hết bộ này.  Cảm giác đầu tiên là "Má ơi truyện siêu kiu te  (không phải kiute kiểu teenfic đâu nha). Lời thoại rất chân thật và cuốn hút từng câu chữ.  Nam chính Lãng nhân - Yến Cô Minh. Là một trong hai Lãng nhân đứng đầu giang hồ, nổi danh với việc ra tay quyết tuyệt, hành sự mau lẹ, dùng cả mạng sống để đổi lấy tiền. Lúc đầu mình không thích lắm kiểu bướng bỉnh cố chấp của nam chính. Nhưng khi đọc đến giữa truyện, cuộc đời nam chính mở ra với những lời kể đứt quãng thì mình hiểu rằng gần 30 năm cuộc đời dài đăng đẵng, nam chính đã sống theo kiểu sống cho hết ngày hôm nay, làm mọi thứ để sống. Từ một cậu bé bị bỏ rơi nơi mồ chôn trẻ nhỏ, sống qua ngày nhờ những đồ ăn thức uống mà các bậc cha mẹ thương xót con mình cúng bái. Dơ bẩn, thức ăn thừa cặn bã, chàng làm mọi cách để có ăn để sống. Cho nên khi được sự quan tâm từng chút của nữ chính chàng cảm thấy tâm mình mềm mại, có thể hy sinh cả mạng sống mình để bảo toàn cho nữ chính. Tình yêu anh dành cho nữ chính, vừa lo sợ, vừa hân hoan khi lần đầu nếm mùi tình ái, vừa thấp thoảng sợ nữ chính sẽ ân hận khi phải yêu một người vừa tàn vừa tật như mình. Nữ chính Phong Thiên Nhai - 16 tuổi. Tuyệt đối không bạch thỏ. Cô là người võ công cao cường. Được sư phụ nuôi lớn, võ nghệ đầy mình, sống một mình trên đỉnh núi cao. Nhờ đọc sách sư phụ để lại mà hiểu biết thế giới rộng lớn này. Đây là tuýp người mình cực thích, yêu ghét rõ ràng chưa bao giờ khiến người khác mập mờ. Nam phụ có tình, cô quyết tuyệt nói thẳng "Ngươi không phải người ta thương". Chỉ một câu nói cũng đủ khiến người ta ngưỡng mộ. Cô nhặt được nam chính khi chàng còn một tia hơi thở. Nam chính bị chặt mất một cánh tay, sau này còn bị mù thêm một mắt. Vừa tàn vừa tật nhưng nữ chính đem hết cả lòng mình ra mà yêu thương bảo vệ.  Túm váy lại là truyện hay, có ngọt có ngược tí xíu tí tẹo. Cực thích lối hành văn của Twentine nên không phí đâu. Nhảy đi mấy chế  *** Sao lại khóc? Sao chàng lại khóc, ta chưa từng thấy, cũng không bao giờ muốn thấy nước mắt chàng rơi. Giữa màn mưa tầm tã, Phong Thiên Nhai chầm chậm nhấc tay, áp lên mặt lãng nhân. Mặt hắn rất nóng, cực nóng, như đang sốt cao. Phong Thiên Nhai hơi mơ màng. Con người, rốt sẽ yếu đuối đến nhường nào? Ngay lúc này đây, trong lòng Phong Thiên Nhai chỉ duy một ý nghĩ —– nàng muốn đi cùng hắn. Muốn cùng hắn báo thù. Nàng luôn có cảm giác rằng nếu mình không ở bên, lãng nhân sẽ rất nhanh mà chết. Nàng muốn khuyên hắn đừng lo lắng quá, nhưng chẳng thốt nổi thành lời. Không biết phải tốn biết bao sức lực, Phong Thiên Nhai mới giơ được tay lên, nắm lấy tay lãng nhân. “Khờ à, đừng lo… Ông ta đã châm chước rồi…” Giọng khẽ vô cùng, đến nỗi Yến Cô Minh cho rằng đấy chỉ là ảo giác của mình. Sấm rền bầu không, cuối cùng, Yến Cô Minh nấc nghẹn, vùi đầu xuống. Đất trời mịt mùng, mưa to như trút, như cao xa đang khóc.   Mời các bạn đón đọc Lãng Nhân Thiên Nhai của tác giả Twentine.
Nhà Tôi Có Nuôi Một Tần Thủy Hoàng - Lam Kiều Không
Thực sự thì tác giả chỉ viết đến đoạn Diêu Mộc Lan cùng Doanh Chính dùng máu lập ước hẹn, theo chàng trở lại cổ đại, bồi chàng một đời, còn chuyện hai người đó sau này hạnh phúc ra sao thì chỉ có thể để độc giả tự mình tưởng tượng. Bởi vì theo lịch sử, cả đời Tần Thủy Hoàng không hề có hoàng hậu, cũng không có vị phi tần nào được nhắc đến như một người được vị đế vương này sủng ái. Vì thế, dừng ở thời điểm Mộc Lan chịu theo Doanh Chính về quá khứ là một cái kết vừa đẹp đối với tớ. Diêu Mộc Lan là một cô nương mạnh mẽ, bởi vì bảo vệ võ quán của gia đình mà sớm phải bươn chải, không thể đi học đàng hoàng như những người bạn khác. Thế nhưng, cuộc sống vất vả không hề bào mòn cô ấy, ngược lại càng khiến Mộc Lan trở thành một cô gái kiên cường, có tinh thần chính nghĩa, hiểu rõ đạo lý làm người. Cô ấy mạnh mẽ, thẳng thắn lại có một trái tim đong đầy thương yêu. Chính bởi như thế, cô ấy mới có thể chữa lành cho một “tên nhóc con” trong lòng mang đầy những vết sẹo lớn, kéo chàng bước ra khỏi con đường “hắc hóa” trở thành một bạo quân. Doanh Chính, mười bốn tuổi đã lên ngôi vua, chịu sự kìm kẹp của trọng phụ*, mỗi bước đi đều là gian nan. Áp lực cũng những lời bàn tán càng khiến lòng chàng nhiều phiền muộn. Thế rồi, không hiểu vì cớ gì, chàng lại xuyên đến một thế giới xa lạ, gặp phải một cô nương kỳ quặc. Lúc bắt đầu, có lẽ là không phục việc bị một nữ nhân tầm thường đối với mình hô to gọi nhỏ sai khiến, còn động tay động chân đánh chàng. Thế nhưng, thời gian lâu dần, chính sự ngốc nghếch và thẳng thắn của nàng khiến chàng nhận ra được nhiều việc. Thay vì học theo Khổng Tử, Chung Dung, lý giải mọi việc theo cách thức cổ hủ, nàng đã khiến chàng nhìn nhận sự việc theo cách khác. Tần Thủy Hoàng năm mười bốn tuổi, chỉ là tên nhóc Doanh Chính bên ngoài cố tỏ ra phong phạm đế vương, thế nhưng bên trong cũng chỉ là một thiếu niên còn trong thời kỳ phản nghịch. Chính bởi vì gặp nàng, thiếu niên ngỗ ngược đó mới dần học cách để trưởng thành, bước xa khỏi con đường trở thành bạo quân. Có lẽ bạn sẽ thắc mắc, Doanh Chính gặp Diêu Mộc Lan năm mười bốn tuổi, vậy thì hai người họ cách nhau bao nhiêu tuổi? Chính xác thì Mộc Lan lớn hơn Doanh Chính sáu tuổi. Thế nhưng thời gian giữa thế giới của chàng và cô không giống nhau, sự chênh lệch về thời gian đã bù đắp cho khoảng cách tuổi tác. Ở thời điểm tình yêu của họ chín muồi, Doanh Chính đã trở thành chàng trai trưởng thành, đủ để gánh cả giang sơn để bảo vệ đóa Mộc Lan của chàng.  Đây là một câu chuyện thú vị, khai thác nhân vật Tần Thủy Hoàng ở thời điểm và bối cảnh hợp lý, không tạo ra sự xáo trộn lịch sử, lại đưa đến cho người đọc một cái nhìn khác về Tần Vương Doanh Chính. Tình tiết liền mạch, nhanh chóng với n cảnh hài hước về cuộc “đấu trí, đấu dũng” của Tần Thủy Hoàng với cuộc sống hiện đại và cô nàng Mộc Lan đảm bảo sẽ khiến bạn mê mệt. Hãy đọc và cùng cảm nhận nhé! *** Rốt cuộc, này một tháng qua, Diêu Mộc Lan trộm tính quá, hai người bọn họ sợ đạp hư Mông gia mấy ngàn vạn ―― háo tiền nhiều nhất điện ảnh. Doanh Chính tự nhiên là cái gì đều nghe Diêu Mộc Lan, rốt cuộc có thể đem người trong lòng mang về, hắn giờ phút này đang ở tự hỏi, như thế nào càng tốt an trí nàng bảo vệ tốt. Thời gian quá bay nhanh, màn đêm buông xuống phía trước, Diêu Mộc Lan phi thường khẩn trương. Doanh Chính đem Mông gia trước tiên chuẩn bị tốt Tiên Tần phục sức đem ra, Diêu Mộc Lan thay lúc sau, tâm tình càng thêm khẩn trương. Nàng đưa điện thoại di động sủy tới rồi trong tay áo, di động tạp tắc ném tới biển rộng trung. Đây là làm hai tay chuẩn bị, nếu là di động có thể mang qua đi cố nhiên hảo, mang bất quá đi cũng miễn có không có hảo ý người, lợi dụng nàng dãy số làm chuyện xấu. Như thế nào xuyên đến hai ngàn năm trước, vẫn là yêu cầu cao độ thân xuyên? Đáp án sắp công bố, Diêu Mộc Lan có chút tâm thần không yên, tới rồi Tần Quốc lúc sau, nàng có thể hay không khí hậu không phục, Triệu Chính người nhà sẽ tiếp thu nàng sao? Mấy vấn đề này, Diêu Mộc Lan cũng không dám hỏi, sợ hỏi lúc sau, đối Tần Quốc hành trình càng thêm sợ hãi. Mời các bạn đón đọc Nhà Tôi Có Nuôi Một Tần Thủy Hoàng của tác giả Lam Kiều Không.
Cuộc Sống Khu Nhà Xưởng Những Năm 80 - Nam Qua Giáp Tâm
Đây là thời đại đã có thể ăn đủ no, mặc đủ ấm nhưng chưa thể tính đến là ăn ngon mặc đẹp, bù lại tình cảm gia đình, họ hàng, làng xóm, thầy trò, đồng nghiệp, dân tộc thì vô cùng dạt dào. Học sinh thức khuya dậy sớm, dốc lòng học tập bao nhiêu thì các thầy cô cũng nỗ lực thức đêm thức hôm chấm bài, chữa bài, kèm cặp bấy nhiêu. Học sinh dọn đồ vào ký túc xá một lòng tập trung cho việc học thì các thầy cô cũng mang theo hành lý vào trọ trong trường, chỉ để bảo đảm hễ học sinh cần hỏi gì thì sẽ có người đáp nấy. Các thầy cô nỗ lực không chỉ vì mang lại thành tích cho bản thân và nhà trường, mà còn vì lòng yêu nghề, yêu học trò và ý thức trách nhiệm nghề giáo. Thời cấp 3 của Tôn Biền chắc chắn sẽ làm bất cứ ai đều phải hoài niệm đến thời đi học của chính mình. Bạn từng học ban nào? Ban Tự nhiên Toán Lý Hoá hay ban Văn với những môn Văn, Sử, Địa? Bạn có từng được chọn làm Đại biểu cho một môn học bất kỳ? Bạn có từng làm báo tường cùng cả lớp, từng tham gia hội thao thi đua giữa các trường hay không?  Nữ chính Tôn Biền đời này sinh ra ở cuối những năm 60 nhưng thực chất đời trước cô lớn lên ở thời kỳ khoa học kỹ thuật hiện đại, vậy nên cô có thể được coi là người xuyên không đến một thế giới song song khác. Yếu tố xuyên không thật ra không quá quan trọng, mục tiêu của cô đơn giản, nỗ lực học tập, thi đậu Đại học, tốt nghiệp chờ trường học phân phối vào cơ quan nhà nước, kiếm bát sắt ổn định cuộc sống. Cô học ngày học đêm tất nhiên vì bản thân cô, nhưng khi đạt được thành tích tốt, nhìn thấy người nhà tự hào và kiêu ngạo vì mình, cảm giác thành tựu đó lại chính là động lực để cô nỗ lực hơn nhiều nữa. Nhân sinh quan của Tôn Biền rất "chính", luôn cố gắng đi theo hướng tích cực, lý trí, khách quan, không vì biết trước tương lai mà ham làm giàu. Mình thích cách tác giả miêu tả nữ chính Tôn Biền nổi bật, hơn người ở những chi tiết rất nhỏ, rất sảng mà lại không bị phô.  Nam chính Hầu Kiến Quân là bạn học với nữ chính từ thời phổ thông, lên ĐH trường của hai người lại đối diện nhau nên họ có nhiều cơ hội tiếp xúc. Tình cảm của họ nhẹ nhàng tự nhiên, dễ thương, tràn ngập hơi thở thanh xuân. Hầu Kiến Quân theo đuổi Tôn Biền theo cách rất đáng yêu. Trường của anh là trường kỹ thuật, trường cô là trường ngoại ngữ, vì tạo ra cơ hội gặp mặt cô mà anh suốt ngày kéo đội bóng rổ trường mình sang thách đấu với đội bóng rổ trường cô, làm các anh zai thư sinh trường ngoại ngữ một thời gian cứ ngơ ngác đau khổ vì bị bọn nam kỹ thuật đối diện hành cho lên bờ xuống ruộng =)) Mỗi khi thi đấu xong thì anh mặt dày mày dạn ở lại trường cô cọ cơm căng tin, cọ 4, 5 lần mới làm cô nhận ra á à thì ra tên này có ý với mình :)) Đôi chính rất biết thông cảm và nhường nhịn nhau, khi cô có cơ hội ra nước ngoài làm việc thì anh chủ động xin đi học thạc sỹ để bạn gái khỏi áy náy vì bỏ bạn trai một mình, khi anh học lên tiến sỹ mất vài năm thì cô xin chuyển công tác về gần thành phố anh học, đôi bên tận dụng thời gian cuối tuần để hẹn hò, bồi dưỡng tình cảm, dù yêu xa nhưng lòng họ luôn hướng về nhau. Đôi chính có du học ở nước ngoài, có làm việc ở nước ngoài nhưng tâm trí họ luôn hướng về tổ quốc, ra ngoài trải nghiệm là để trở về phục vụ, cống hiến xây dựng nước nhà. Ở cái thời mà vô số người bình thường khao khát ra nước ngoài, coi nước ngoài như thiên đường, cứ tưởng chỉ cần ra khỏi nước là có thể đổi đời, thậm chí có nhiều thành phần trí thức được nhà nước cử đi du học nhưng làm mọi cách để ở lại thì mình càng khâm phục phẩm chất của họ hơn.  Truyện hấp dẫn theo từng chương dù chẳng có tí cao trào nào, nhịp điệu nhẹ nhàng êm ả nhưng không vì thế mà nó kém thu hút, bởi không khí thời bao cấp hiển hiện qua những phong tục truyền thống như cưới hỏi, lễ tết và cuộc sống hàng ngày vô cùng thân thuộc, đó có thể là thói quen muối rau dưa mỗi khi đông đến, giao thừa gói sủi cảo, hay là mua từng đồ ăn cái mặc đều phải dùng tem phiếu. Có thể nói, thông qua gia đình nhà họ Tôn, tác giả đã vẽ nên cuộc sống đầy sinh động của công nhân viên chức và gia đình của họ xoay xung quanh nhà máy. Nếu tác giả cứ viết chuyện nhà chuyện cửa nhịp điệu đầm ấm thế này thì mình có đọc 1k, 2k chương cũng không thấy chán :)) *** Miêu là một con mèo, một con quất hoàng sắc sọc li hoa miêu, ít nhất ở nhân loại bên kia, bọn họ là như thế xưng hô miêu loại thuộc. Miêu là một oa miêu mễ ấu tể bên trong cường tráng nhất cũng là nhất hoạt bát kia một con, từ sinh ra bắt đầu, mặc kệ là nhắm mắt lại cùng huynh đệ tỷ muội nhóm đoạt mụ mụ nãi ăn, vẫn là huy móng vuốt ở trong ổ mặt cùng vài chỉ huynh đệ đánh nhau, miêu trước nay đều là thắng kia một cái. Thẳng đến có một ngày, miêu thấy được một trương hàm hậu mặt, sau đó đã bị gương mặt kia chủ nhân xách theo tác dụng chậm da nhét vào điều trong khung, đưa tới tân gia. Tân gia bên trong sinh vật rất nhiều, có rất nhiều nhân loại còn có bọn họ chăn nuôi các loại động vật, miêu thực thông minh, tới mới ba bốn thiên là có thể phân biệt ra này khối địa bàn ai mới là chân chính có được quyền lợi người. Đừng nhìn cái kia đã từng xách theo miêu tác dụng chậm da, đem miêu mang về nhà nam nhân thoạt nhìn phi thường cường tráng, nhưng tại đây phiến dùng quay đầu vây lên lãnh địa giữa, quản sự người là nữ chủ nhân, nam nhân kia cũng muốn nghe tức phụ nói. Miêu tân gia sinh hoạt còn xem như thuận lợi, trừ bỏ kia chỉ thảo miêu ghét lão miêu, chính là nữ chủ nhân dưỡng Hôn Hiểu ở ngoài, cái khác sự tình đều khá tốt. Hôn Hiểu là trong nhà này mặt lão thành viên, nữ chủ nhân dạng, miêu thực không thích nó, bởi vì nó luôn là tấu miêu. ... Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Khu Nhà Xưởng Những Năm 80 của tác giả Nam Qua Giáp Tâm.