Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh

Review bởi: Tâm Bùi Ánh - fb/hoinhieuchu “Hẹn hò một năm chưa đủ để tiến tới hôn nhân sao?” “Anh cảm thấy thời gian vừa đẹp. Mình đã cùng nhau đi qua bốn mùa, sau này sẽ còn đón thêm rất nhiều xuân hạ thu đông bên nhau nữa. Tháng Một tới em còn chưa xuất hiện. Tháng Hai về, em ngủ nhà kế bên. Tháng Ba qua, mưa trắng đất trắng trời. Tháng Tư đến, hoa tường vi nở rộ. Tháng Năm đẹp như mơ, mình ngồi đối diện, đợi tháng Sáu thong thả đi về. Tháng Sáu về muôn hoa khoe sắc, thơm ngát hương bay. Tháng Bảy vui buồn đan xen, sóng lúa lao xao quyện vào đồng cỏ, trải đến chân trời. Tháng Tám về, anh giấu tình không nói. Tháng Tám anh là nước trong chai, em là mây trên trời. Tháng Chín và tháng Mười là đôi mắt, mắt ôm cả biển khơi, em ở trên mặt biển, anh ở dưới làn nước. Tháng Mười Một chưa đến, em nhìn qua cửa sổ thấy tháng Mười Hai ở phía xa xa. Tháng Mười Hai tuyết trắng tung bay, tuyết phủ ngập tràn…. Một bài thơ với câu từ bay bổng như vẽ ra câu chuyện tình yêu giữa Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung tựa như tên hai người khi được ghép lại: ‘Ôn hòa ung dung, năm tháng an bình’, vô cùng xứng đôi, vô cùng tốt đẹp, vốn dĩ đã là trời sinh một đôi như Ôn Thiếu Khanh thường hay nói.. Ôn Thiếu Khanh là một chàng trai dịu dàng, tao nhã, khi khám bệnh thì ăn nói nhẹ nhàng, trên bàn mổ thì oai phong mạnh mẽ. Anh chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có một cô gái mang tên Tùng Dung nói với anh rằng cô sẽ vung đao bảo vệ anh chu toàn trong thế giới của cô. Tùng Dung là một cô gái điềm đạm, lão luyện, dựa vào ba tấc lưỡi gây dựng tiếng tăm trong giới luật sư. Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người đàn ông tên “Ôn Thiếu Khanh” khiến cô ngoài miệng thì á khẩu nhưng trong lòng lại nở hoa rực rỡ. Vốn họ quen nhau từ rất sớm, vừa gặp đã yêu nhưng do thời điểm không thích hợp lại thêm một người ở giữa khiến thứ tình cảm mới chớm nở ấy không thể bung mình nở rộ. Họ đành phải tiếp tục gieo hạt tình yêu ấy trong lòng rồi ươm mầm trong chờ đợi. Nhiều năm về sau, khi gặp lại, không phải là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, mà là sự yêu thương kiên trì và chiều chuộng từ Ôn Thiếu Khanh, từ sự dũng cảm của Tùng Dung đã thúc đẩy họ bước đến bên nhau. “Em nói xem, vì sao đàn ông phải lấy vợ? Cuộc đời của một người đàn ông nếu muốn hoàn chỉnh, thì ngoài vài trận đánh nhau ra, còn phải tìm một người phụ nữ, yêu thương nâng niu cô ấy thật cẩn thận, giúp cô ấy giải quyết mọi phiền não, cả đời bình an hạnh phúc bên nhau, như vậy mới là cuộc đời hoàn chỉnh.” Trong chuyện tình yêu này, đối với mình, người cố gắng nhiều hơn là Ôn Thiếu Khanh, người cho đi nhiều hơn là Ôn Thiếu Khanh. Trong công việc hay cuộc sống, Tùng Dung là một cô gái độc lập, mạnh mẽ, luôn luôn tự mình đối mặt với mọi vấn đề dù đó là những nguy hiểm rình rập xung quanh nhưng trong tình cảm, Tùng Dung là người khá dè dặt, sợ hãi được mất. "Tên anh viết ra chỉ có vài centimet ngắn ngủi, vậy mà đi xuyên qua bao năm tháng dài đằng đẵng của em" – Cả thanh xuân của Tùng Dung chỉ có bóng hình Ôn Thiếu Khanh. Đi qua năm tháng học nghiên cứu sinh, qua cả những năm tháng cô đơn khi cô một mình du học ở nước ngoài xa xôi. Ngày qua tháng đổi, ba chữ Ôn Thiếu Khanh đã bén rễ trong lòng cô, nhớ nhung không dứt. Với Ôn Thiếu Khanh, một bên là bạn thân, một bên là người mình yêu, một bên là sự nghiệp, anh đã hoàn thành xuất sắc để có thể bảo vệ được cả ba thứ nhưng vẫn luôn đầy tự hào nói rằng “thì ra, em là niềm hạnh phúc tuy bé nhỏ nhưng đích thực tôi muốn gìn giữ nhất…” Đây là một câu chuyện êm đềm, không nhiều sóng gió hào môn gia tộc hay máu chó mà hoàn toàn là ngọt, sủng xen lẫn hài hước. Hạnh phúc nhỏ của anh là một truyện nằm trong hệ liệt truyện của Đông Bôn Tây Cố. Mình search tên nhân vật thì Ôn Thiếu Khanh còn xuất hiện trong các truyện khác của tác giả như: “Hai cầm cùng vui”, “Chỉ muốn cùng em – chính là tốt nhất”, “Quay lại mỉm cười, bắt đầu JQ”. Chắc hẳn đây là hệ liệt về chuyện tình yêu của bốn chàng đẹp trai chơi thân với nhau rồi. Ngoài ra, truyện còn có dàn nhân vật phụ (trừ các cặp chính của truyện khác ra) vô cùng ấn tượng và đặc sắc. Nhất là cậu em họ của Tùng Dung là Chung Trinh luôn luôn đáng yêu và hài hước trong mọi tình huống. Đối với mình, đây không phải là một cuốn xuất sắc, nhưng rất thích hợp đọc để thêm yêu đời và tin tưởng vào tình yêu =)). Và đặc biệt dịch giả với vốn từ phong phú nên truyện càng thêm ngọt ngào, thi vị. Nếu bạn là fan của hiện đại và ngọt sủng thì đừng bỏ qua truyện này nhé. ps: Đính chính xíu, bốn quyển không phải hệ liệt hội bạn thân ạ, chỉ là Ôn Thiếu Khanh làm cameo hơi bị nhiều thôi ????. *** Review Mẫn Mẫn:   Nếu mọi người thắc mắc sao dạo này mình bỗng chăm đột xuất, mình chỉ có thể nói mình cũng không biết bản thân bị làm sao nữa. Nhưng thôi kệ, nhân lúc còn hăng máu thì tranh thủ viết. :3 Mình biết đến Đông Bôn Tây Cố từ rất lâu trước đây, mình bắt đầu thích tác giả này khi lần đầu đọc được bộ truyện “Ngoảnh lại mỉm cười bắt đầu JQ” của bả. Văn phong của bả rất nhẹ nhàng, có nhiều đoạn rất hài hước, cũng rất ngọt ngào, và đương nhiên cũng không thiếu sự cảm động. Sau đó mình cũng đọc thêm một vài bộ khác nhưng lại không khiến mình yêu thích như lần đầu tiên đọc được bộ truyện đã nói trên. Nội dung không quá xuất sắc, và cũng có phần hơi lí tưởng hoá, nhưng mình là một con người thích hoài niệm, cho dù có những bộ truyện mình đọc trước đây có thể bây giờ đọc lại mình sẽ không thấy nó hay như ngày trước đã từng cảm thấy, nhưng mình sẽ vẫn luôn dành cho nó một tình cảm đặc biệt. Hôm nay mình quyết định review một truyện đã được xuất bản cũng khá lâu của Đông Bôn Tây Cố, hình như cũng là bộ truyện đầu tiên của bả được xuất bản ở Việt Nam. Dù nó vốn có bìa sách riêng rồi, nhưng mình vẫn muốn tự des một bìa khác, chỉ vì một lần tình cờ mình thấy được một tấm ảnh rất phù hợp với bộ truyện này. Thực ra mình đọc truyện này rất lâu rồi, cũng cap lại vài trích dẫn để sau này viết review. Sau khi nhìn thấy tấm ảnh phía trên, thì hiện tại mình mới bắt đầu viết review đây. Truyện có tên là “Hạnh phúc nhỏ của anh”, nghe tên thôi cũng cũng rất nhẹ nhàng ấm áp phải không ạ? Đây là câu chuyện về một cô gái yêu thầm một chàng trai, chàng trai cũng thích cô gái, nhưng cả hai lại không nói ra, sau này khi gặp lại, bao nhiêu chuyện tình dở khóc dở cười lại kéo hai người lại gần nhau. Tùng Dung là một nữ luật sư xinh đẹp, sắc sảo, dựa vào ba tấc lưỡi gây dựng nên tiếng tăm trong giới luật sư. Trái ngược với cô, Ôn Thiếu Khanh là một bác sĩ tài giỏi, ngoại hình xuất sắc, chỉ nghe tên thôi cũng có thể tưởng tượng ra đó là một người đàn ông điềm đạm nho nhã. Ngày trước, cô từ đàn anh khoá trên Lâm Thần quen biết người bạn tốt của anh, Ôn Thiếu Khanh. Dần dần, cô bị anh thu hút, thích anh từ lúc nào không hay. Sau này khi Lâm Thần tỏ tình với cô, cô dùng một câu “không thích luật sư, chỉ thích bác sĩ” cự tuyệt anh, sau đó lại bỏ trốn ra nước ngoài, biệt tăm biệt tích. Sau khi về nước, xui xẻo thế nào cô lại gặp lại Ôn Thiếu Khanh, lại còn ở cùng một toà nhà, chung một tầng lầu với anh. Đúng là sợ cái gì thì trời cho cái đấy. =))) Vào một ngày nào đó, hai người chạm mặt ở thang máy, lúc này, Tùng Dung hết đường trốn, lại bị anh bất thình lình hỏi một câu. “Nghe nói, em bảo với người khác là em thích anh?” Bạn học Tùng Dung chết trân tại chỗ =)) Liên tiếp mấy ngày sau đó, Tùng Dung hết trốn lại tránh, cố gắng ít chạm mặt anh nhất có thể, Ôn Thiếu Khanh cũng nhạy cảm phát hiện điều đó. Nhưng mỗi khi cô muốn trốn, anh lại càng muốn gặp cô. Sau đó, hai người chung đụng thường xuyên, càng lúc càng thân thiết, thậm chí Tùng Dung còn bị tài nấu nước của Ôn Thiếu Khanh mua chuộc, ngày ngày sang nhà anh ăn chực. Đúng chuẩn kiểu muốn theo đuổi nàng thì trước tiên phải tóm được dạ dày của nàng. Ôn Thiếu Khanh là điển hình của mẫu đàn ông lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Từ khi gặp lại Tùng Dung, Ôn Thiếu Khanh đúng là phí không ít sức để có thể khiến cô thừa nhận việc cô thích mình. Ôn Thiếu Khanh: “Thông thường bệnh nhân sẽ trải qua năm giai đoạn tâm lý trong quá trình chấp nhận mình bị bệnh, giống như em không thể tiếp nhận việc em yêu anh!” Tùng Dung đỏ bừng mặt: “Em không yêu anh!”. “Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn chối bỏ, em không chịu chấp nhận hiện thực!” “Anh nói linh tinh!”. “Giai đoạn thứ hai là giai đoạn căm phẫn.” “Kệ anh nói sao thì nói. Em mệt rồi, về trước đây.” “Trong trường hợp cá biệt, bệnh nhân sẽ có hiện tượng phản ứng bất ngờ với mục đích vùng vẫy vào phút chót.” Tùng Dung tức giận: “Em không yêu anh.” Đúng kiểu vịt chết mà còn mạnh miệng =))) Khi bị cô dỗi mấy ngày liền, vì muốn gặp cô, anh để bản thân bị bắt vào cục cảnh sát vì tội uống rượu lái xe, khiến Tùng Dung phải chạy đến bảo lãnh cho anh. Ôn Thiếu Khanh là một bác sĩ có y đức, anh cũng luôn dạy học trò của mình phải như thế, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ để học trò của mình chịu ấm ức. “Bố mẹ các em nuôi các em lớn đến chừng này, các em vất vả học y bao năm như vậy không phải là để đứng đây cho người ta sỉ nhục,…Tất nhiên là bác sĩ không được đánh người, nhớ là phải cởi áo blouse ra trước. Thực ra ban đầu không muốn dạy các em bài học này đâu. Các em học y, biết rõ đánh vào đâu khiến người ta đau nhất mà chỉ để lại vết thương nhẹ nhỉ…” Sau đó đương nhiên là Tùng Dung phải chạy đến bão lãnh cho anh và đám học trò. Lúc đó, cô cũng kiên định nói với anh rằng: Cô sẽ tung hoành trong lĩnh vực của mình, bảo vệ anh chu toàn. Mà Ôn Thiếu Khanh, lần đầu tiên được một người con gái nói như vậy với mình, đáy lòng cũng rung động. Tùng Dung có một cậu em họ tên là Chung Trinh. Oái oăm thay, thầy hướng dẫn luận văn của cậu lại là Ôn Thiếu Khanh. Thấy bà chị họ mình ế lâu năm, cậu chàng rất muốn giới thiệu chị của mình với Ôn Thiếu Khanh, nhưng anh luôn từ chối. Sau này thì anh mới biết lúc đó bản thân dại dột cỡ nào =)) Bề ngoài của Ôn Thiếu Khanh là một người điềm đạm, nho nhã. Nhưng Tùng Dung biết, người đàn ông này chẳng như vẻ bề ngoài chút nào. Ít nhất là một luật sư như cô, đứng trước Ôn Thiếu Khanh, chưa bao giờ chiếm được lợi thế, lúc nào cô cũng phải á khẩu trước miệng lưỡi sắc bén của anh. Quả thật là hổ thẹn danh tiếng luật sư của cô. Ôn Thiếu Khanh có nuôi một con chó, đặt tên là “Nhường Chút”. Cứ khi nào anh và Tùng Dung cãi nhau thì Nhường Chút đều bị anh hành hạ đủ kiểu. =)) “Sao mày lại lên giường? Đã bảo mày không được lên giường cơ mà? Mày bị rụng lông đen từ lúc nào vậy? Hoá đen rồi à? Hay chuẩn bị tiến hoá thành gấu trúc?” Cái miệng đúng là độc địa không ai bằng. Nói xong còn chưa thấy thoải mái, Ôn Thiếu Khanh còn lấy cái dây buộc tóc của Tùng Dùng buộc một chỏm trên đỉnh đầu Nhường Chút. =))) Không chỉ thế, Ôn Thiếu Khanh còn tự nhận bản thân chưa bao giờ coi mình là quân tử. Theo lời của cậu chàng Chung Trinh thì là: “Mặc áo blouse vào thì là mặt người dạ thú, cởi ra thì là cầm thú chính hiệu.” Quả thật Ôn Thiếu Khanh đã không phụ “lời khen tặng” này của Chung Trinh rồi. =)) Ôn Thiếu Khanh cầm thú, nhưng cũng chỉ cầm thú trước mặt Tùng Dung. “Giáo sư Ôn, học trò của anh có biết cái bộ dạng này của anh không?” Ôn Thiếu Khanh vừa lắc đầu, vừa nhìn cô bằng ánh mắt hâm mộ: “Họ làm gì có cái phúc ấy. Chỉ có một mình em được nhìn thôi.” (Về phần cầm thú ra sao, xin mời đọc truyện :3) Không chỉ cầm thú mà còn suốt ngày đi thả thính con gái nhà người ta. Khi Tùng Dung hỏi xin sách chép tay của anh,… Ôn Thiếu Khanh nói: “Đây là sính lễ anh dành dụm từ nhỏ. Lấy đồ của anh thì phải làm vợ anh.” Khi anh cùng Chung Trinh thi gắp đậu… “Nhỡ thua thì phải làm sao ạ?” “Thua?” Ôn Thiếu Khanh cười liếc Tùng Dung: “Thua thì gán nợ chị họ cậu làm vợ tôi.” Khi Ôn Thiếu Khanh vì muốn mau chóng rước vợ về dinh mà theo chân Tùng Dung đến tận quê nhà của cô. “Cháu chưa kể cho mọi người nghe chuyện của chúng cháu. Thật ra cháu với Tùng Dung quen nhau nhiều năm rồi, mặc dù gần đây mới hẹn họ, nhưng cô ấy đã yêu thầm cháu bao năm mà cháu không biết, thế nên cô ấy mới sầu não phiền muộn, tích tụ lâu ngày thành tật.” Tùng Dung lúc này quả thật câm nín không biết nói gì =)) Thế nhưng vô lại thì vô lại, lúc cần cưng chiều săn sóc thì nam chính của chúng ta cũng rất cưng chiều săn sóc, thậm chí dung túng khiến người khác phải bất bình. Chung Trinh: “Chị họ, chị đang gãy xương, phải ăn kiêng?” Tùng Dung: “Thỉnh thoảng ăn một chút cũng không sao” Nhìn sang Ôn Thiếu Khanh “Đúng không?” Ôn Thiếu Khanh: “Ừ.” Chung Trinh: “Sếp? Sếp có phải là bác sĩ không thế? Bệnh nhân không nghe lời mà sếp còn dung túng?” Ôn Thiếu Khanh: “Mặc áo blouse vào thì là bác sĩ, cởi ra rồi thì không phải nữa.” Nếu có ai nói cô không tốt, anh cũng sẽ không nể mặt đáp trả. “Luật sư Tùng đúng là một người đặc biệt. Nhưng phụ nữ mạnh mẽ quá sẽ không tốt. Bác sĩ Ôn thấy có đúng không?” Ôn Thiếu Khanh trả lời không kiêng nể: “Đàn ông vô dụng mới nói thế.” Khi anh bó bột tay cho cô, bị đám học sinh của mình vây quanh (Chung Trinh đã bị đuổi ra =)) ), anh cũng không quên tuyên bố chủ quyền. Ôn Thiếu Khanh: “Đau thì kêu lên, chịu đựng là không đau nữa à?” Tùng Dung: “Anh cố tình đấy à?” Ôn Thiếu Khanh còn chưa lên tiếng, đã có sinh viên đứng cạnh cười động viên cô: “Không đâu, thầy Ôn đối xử với bệnh nhân rất tốt.” Ôn Thiếu Khanh gật đầu đồng ý: “Ừ, người phụ nữ của mình thì tất nhiên mình phải thương rồi.” “…” Tùng Dung vẫn luôn thích Ôn Thiếu Khanh, từ trước đến nay vẫn như thế. Cho dù nhiều lúc cô bị anh nói đến tức điên nhưng lại á khẩu không phản bác được, thì trong thâm tâm cô vẫn vụng trộm vui vẻ vì bọn họ càng ngày càng thêm gần gũi. Tùng Dung là một cô gái bề ngoài thì có vẻ mạnh mẽ, cô có thể nhìn báo cáo pháp y với hình ảnh xác chết thối rữa mà không hề hấn gì, nhưng kì thực cô vẫn chỉ là một cô gái, cũng sẽ có lúc cô yếu đuối, trước người con trai mình thích thầm bao năm, cô cũng sẽ chùn bước. Ôn Thiếu Khanh, Thật ra có một điều anh không biết, đó là em từng coi anh như một ước mơ. Anh vẫn luôn là ước mơ của em. Là ước mơ, không phải lý tưởng. Vì nếu là lý tưởng thì em còn có thể phấn đấu cố gắng để thưc hiện, nhưng ước mơ thì chưa chắc. Bởi biết đâu đó chỉ là một ước mơ hão huyền, xa với đến độ khiến em đôi lúc muốn buông xuôi. Cho đến một ngày, anh quyết định ngả bài với cô. Lúc này, cô mới biết thì ra, anh cũng thích cô, thích từ rất lâu, nhưng cô vẫn luôn không chịu tin tưởng. “Sao anh lại phải nói linh tinh? Vốn là anh thích em trước, sau đó nhờ Lâm Thần mới biết được rằng em đã nói với cậu ấy là em thích anh.” “Không thể nào!” “Sao lại không thể? Tùng Dung, em thật sự cho rằng anh không biết người dùng tài khoản của Chung Trinh đấu với anh trong game khi ấy là ai sao? Năm xưa khi em bỏ trốn vì một câu “Không thích luật sư mà thích bác sĩ”, khi em lo lắng hoang mang ở nước ngoài suốt mấy năm liền, em đã từng hỏi anh xem anh có thích em hay không  chưa?”   Tùng Dung thì thầm:“Chốn có chân lý, dẫu muôn vàn khó khăn ta cũng phải đi tới. Câu này Chung Trinh từng nói với em rồi…” “Vậy chắc chắc là em không biết câu tiếp theo” Anh lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt ngày càng êm dịu, bất chợt thốt ra một câu: “Nơi có tình si, dẫu xa ngàn dặm ta vẫn cứ nhớ nhung.” “Tùng Dung, anh nói là anh thích em.”    Khi bạn thích một ai đó, rồi chợt phát hiện người đó cũng thích mình, đó quả thật là một sự may mắn. Đương nhiên, cậu chàng Chung Trinh cũng bị bà chị họ trả đũa một phen vì cái tội lắm mồm để anh phát hiện ra cô thầm thích anh trong game. =))) Sau đó thì thế nào, sau đó thì xác định quan hệ, ân ái mặn nồng. Tùng Dung cảm thấy cuộc sống của mình hiện giờ thật tuyệt. Cô không biết nấu cơm, Ôn Thiếu Khanh sẽ nấu cho cô. Cô không biết giặt quần áo, Ôn Thiếu Khanh sẽ dạy. Thỉnh thoảng cô có bệnh vặt, Ôn Thiếu Khanh sẽ chữa giúp. Dường như anh vẫn luôn luôn ở đó, thế nên khi anh bỗng dưng phải tạm rời xa, cô sẽ hoảng hốt, sẽ rối bời.   Những lúc Tùng Dùng bị anh làm tức điên lên sẽ luôn nổi máu nghề nghiệp hô hào muốn gửi văn bản luật sư cho anh, khiến Ôn Thiếu Khanh dở khóc dở cười. Một ngày Chung Trinh đến nhà anh liền tò mò hỏi: “Sếp, sao nhà sếp lại nhiều văn bản luật sư thế?” “Tôi và chị họ cậu đang chơi một trò chơi tên: Bất đồng ý kiến gửi văn bản luật sư.” “Người ta yêu nhau gửi thư tình, sao hai người lại gửi văn bản luật sư?” “Cậu có ý kiến?” “Chị họ gửi văn bản luật sư cho sếp, sếp đáp lễ chị ấy cái gì? Dao phẫu thuật à?” Sau đó,…Chung Trinh bị đá ra khỏi phòng =))))) Tiếp theo thì thế nào? Đương nhiên là cầu hôn, kết hôn, về chung một nhà rồi :3 “Anh nghĩ kĩ thật chưa? Thật ra chúng ta…tính miễn cưỡng cũng chỉ mới hẹn hò được hơn một năm thôi.” Ôn Thiếu Khanh tiến lên mấy bước đứng trước mặt Tùng Dung nắm chặt tay cô, “Chưa đủ sao? Anh cảm thấy thời gian vừa đẹp. Mình đã cùng nhau đi qua bốn mùa, sau này sẽ còn đón thêm rất nhiều xuân hạ thu đông bên nhau nữa. Tháng một tới em còn chưa xuất hiện, tháng hai về em ngủ nhà kế bên. Tháng ba qua mưa trắng đất trắng trời, tháng tư đến hoa tường vi nở rộ. Tháng năm đẹp như mơ, mình ngồi đối diện, đợi tháng sáu thong thả đi về. Tháng sáu về muôn hoa khoe sắc, thơm ngát hương bay. Tháng bảy, vui buồn đan xen, sóng lua lao xao quyện vào đồng cỏ, trải đến chân trời. Tháng tám về, anh giấu tình không nói.Tháng tám anh là nước trong chai, em là mây trên trời. Tháng chín và tháng mười là đôi mắt, mắt ôm cả biển khơi, em ở trên mặt biển, anh ở dưới làn nước.” Tùng Dung cũng từng đọc được bài thơ của nữ thi nhân này, thì thầm nói theo: “Tháng mười một chưa đến, em nhìn qua cửa sổ thấy tháng mười hai ở phía xa xa. Tháng mười hai tuyết trắng tung bay, tuyết phủ ngập tràn.” …Một lát sau cô mới lấy được dũng khí ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt chỉ còn kiên định: “Ôn Thiếu Khanh, anh nghĩ cho kĩ nhé, Luật Hôn nhân gia đình chỉ bảo vệ tài sản của anh, không bảo vệ tình yêu của anh.” Ôn Thiếu Khanh cười kéo Tùng Dung vào lòng, nói khẽ vào tai cô: “Tình yêu của anh, anh sẽ tự mình bảo vệ.”   Bên em nửa đời, hạnh phúc của anh. Tình anh sâu đậm, hạnh phúc của em. Một nét mi cười, một tùng dung. Một đời một kiếp, một đôi người. Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh của tác giả Đông Bôn Tây Cố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhất Tiên Khó Cầu
Văn án: Làm nữ tu sĩ, con đường này cần vượt qua nhiều khó khăn và trắc trở lắm. Tư chất, công pháp, đan dược, pháp bảo, đều như nhau – đều không thể thiếu. Cảm tình, yếu đuối, nhân từ, lòng tham, đều giống nhau – đều không thể có nhiều. Không hơn kẻ trước, là tu hành quá chậm, hơn những kẻ sau, có thể sẽ chết quá nhanh. Tu luyện càng sâu, dung mạo lại không hơn không kém, trí tuệ thì không thừa không thiếu. Dung mạo quá xuất chúng sẽ bị tu sĩ tầng cao đoạt làm thiếp, quá xấu lại có kẻ không vừa mắt gây khó dễ khắp nơi. Quá thông minh sẽ trở thành tiêu điểm so sánh, quá ngu ngốc bị bán còn giúp kẻ khác đếm tiền. Muốn giống kẻ khác bao nhiêu Mạch Thiên Ca đều có thể giống , nhưng vẫn có kẻ khốn kiếp còn muốn hơn thua cái giống này. Hành trình tu tiên này, phải thế nào mới có thể an ổn mà đi. Đã bao lâu rồi mình mới đọc một quyển truyện phấn khích thế này, cảm giác máu trong tim rần rật chảy, vừa đọc vừa ngó số chương để kiềm chế vì sợ mau hết, đọc đến cuối thì vừa yêu vừa hận tác giả... Từ đầu năm đến giờ đây chính là quyển mà mình ưng ý nhất. Thật ra thì trước khi đọc quyển này, kiến thức về thể loại tu chân của mình nó lẫn lộn pha trộn lung tung giữa tiên hiệp / huyền huyễn / thần tiên ma quái, ừ thì nếu tính cặn kẽ ra thì từ cái hồi đọc Tam sinh tam thế thập lý đào hoa cách khoảng gần chục năm nay ra thì mình mới sờ đến truyện thể loại na ná như thế. Nhưng đến khi đọc bộ này thì mới biết là truyện tu chân khác hoàn toàn với các thể loại trên nhé. 1. Đầu tiên thì truyện tu chân - tu tiên là nói về những con người bình thường đi ngược lại quy tắc trời đất để tu thành chân tiên, để trường sinh bất lão, để thấu hiểu và có thể cảm nhận trời đất, có sức mạnh khai thiên lập địa, tạo ra hẳn một thế giới / một vị diện mới, tóm gọn là để trở thành thần tiên. Các truyện tu chân được chia làm 2 thể loại rõ rệt nhất. Một loại là có bối cảnh tu chân nhưng tập trung vào tình cảm nam nữ nhiều hơn, thường chỉ có công pháp + pháp bảo, không đặc tả quá trình ngộ đạo thăng cảnh giới. Loại thứ hai thì là tu tiên chính thống, có cảnh giới tuần tự từ Luyện Khí - Trúc Cơ - Kim Đan - Nguyên Anh - Hoá Thần..., có quá trình ngộ đạo, thăng cấp, các trận chiến đấu dùng pháp bảo, chuyện tình cảm nam nữ thì hiếm hoi, độ 1-2/10 truyện. Các truyện gắn mác tu chân chính thống sẽ xoay quanh quá trình NVC tu luyện, rèn luyện, trải qua kỳ ngộ, cơ duyên như kiểu đi tìm kho báu (pháp bảo...), trui rèn qua các trận chiến, đến khi thành công phi thăng thành tiên thì cũng hết truyện. 2. Thứ hai thì thần tiên cũng có giang hồ nữa là người tu tiên. Người tu tiên là những người có linh căn, nghĩa là có khả năng hấp thu linh khí thì mới có thể tu tiên, đó là thứ duy nhất tách biệt họ với người thường, còn lại mọi khía cạnh khác trong xã hội của họ hầu như không khác mấy với xã hội bình thường. Người thường có vua chúa vương tôn quý tộc thì giới tu tiên có tông môn và các đại gia tộc quyền lực, và ở đâu thì cũng có phân tranh kèn cựa. Người thường giao dịch bằng tiền bạc thì giới tu tiên thay bằng linh thạch, thứ mà người tu tiên có thể hấp thu linh khí ngoài cách hấp thu từ trời đất. Các truyện tu tiên thường có bối cảnh thời cổ đại vì một là đa số người tu tiên tu theo Đạo giáo, thứ hai là thiên nhiên trời đất thời đó có nhiều linh khí hơn là thời hiện đại ô nhiễm như bây giờ  Còn thể loại tu tiên ở thời tinh tế tương lai thì lại là một câu chuyện khác vì liên quan đến tinh thần lực. 3. Thứ ba là thời gian trong truyện tu chân thật kỳ diệu, các sự kiện sẽ được tính theo mốc chục năm chứ không phải mấy tháng, mấy năm như bình thường, ví như mỗi lần NVC bế quan độ 10 năm, đôi nam nữ chính giận dỗi nhau độ 50 năm chứ nhiêu  hoặc là nam chính đang tung hoành giang hồ, sống hơn trăm tuổi thì nữ chính còn chưa ra đời  Tạm nói sơ qua thế đã, còn giờ mình sẽ review cái quyển khiến mình phấn khích, cũng là quyển được gắn nhãn tu tiên chính thống dành cho nữ điển hình. Nhất tiên khó cầu mở đầu với nữ chính Mạch Thiên Ca, một cô bé 8 tuổi sống trong thôn họ Mạch ở Tấn quốc, có mẹ phàm nhân ốm yếu bệnh tật vì thể chất thuần âm, người cha là người tu tiên nhưng biến mất từ khi cô còn chưa ra đời. Một ngày nọ, cô tình cờ bước vào nhà thờ tổ và phát hiện một sợi thần thức của bà tổ để lại, thế mới biết tổ tiên của mình là người tu tiên, bản thân cô là trường hợp vô cùng hiếm có khi vừa kế thừa thể chất thuần âm của bà tổ và Hỗn Nguyên linh căn của ông tổ. Tuy nhiên Hỗn Nguyên linh căn cần có công pháp tu luyện tương ứng thì mới có thể phát huy tiềm chất, bằng không lại trở thành Ngũ linh căn kém cỏi nhất. Còn thể chất thuần âm thì vừa có hại vừa có lợi, lợi ở chỗ dễ dàng hấp thu linh khí trời đất nhưng hại ở chỗ thể chất này trời sinh phù hợp để song tu, dễ trở thành lô đỉnh sống cho phái nam, vì thế bước đầu tu tiên của cô rất vất vả. (Mình đọc 5 quyển tu tiên thì 4 quyển nữ chính có thể chất thuần âm, thể chất dễ gây chuyện này chắc được các tác giả ưa thích lắm.) Mẹ cô qua đời, họ hàng đa phần ghẻ lạnh, vậy nên cô quyết tâm thay đổi số phận, đó chính là tu tiên để trở nên mạnh mẽ hơn, để tương lai rời khỏi thôn bước vào thế giới của người tu tiên, đi tìm cha cô, đi tìm hơi ấm tình thân. Đây là cơ nguyên đầu tiên dẫn cô đến với thế giới tu tiên. Nhưng chưa kịp rời đi thì cô đã bị một tên tán tu tình cờ phát hiện bí mật thể chất và lừa bắt cóc, dự định nuôi nấng cô đến tuổi trưởng thành để làm lô đỉnh cho hắn. May mắn thay đúng lúc đó cô được Thủ Tĩnh chân nhân thuộc Huyền Thanh môn sai người đến đón theo lời phó thác của cha cô, đưa cô hội ngộ với chú Hai, em ruột cha cô. Hai chú cháu được mời gia nhập Huyền Thanh môn nhưng e sợ bọn họ lợi dụng thể chất của cô nên hai chú cháu quyết định lưu lạc tránh né. Đến lúc này cô lại một lần nữa căm ghét thể chất của mình, cô âm thầm thề phải trở nên mạnh mẽ hơn để không cần hy sinh vì bất kỳ ai, cũng không sợ ai khác lợi dụng mình. Đây là nguyên do thứ hai của việc tu tiên đối với cô. Khoảng thời gian 20 năm này đã định hình nên tính cách của Thiên Ca. Cô đa nghi, khéo đưa đẩy, giả nam trang, biết cách tự bảo vệ mình. Thể chất đặc thù khiến cô phải nỗ lực hơn bình thường, tâm tính cô bình thản, thắng không kiêu bại không nản. Nhưng dù sao cô vẫn còn trẻ nên không tránh khỏi mắc sai lầm, nhất thời sơ sẩy, gây hoạ và làm liên luỵ đến những người khác. Chính ra thì Thiên Ca chỉ có 20 năm đầu đời gặp nhiều khó khăn trắc trở, còn từ khi gặp nam chính Tần Hi, vào tông môn hàng đầu, có bí cảnh riêng, có sư huynh, sư phụ cao cường thì con đường tu tiên của cô thuận lợi hơn rất nhiều, các mối nguy hiểm đa phần xuất phát từ các chuyến chu du khám phá cơ duyên. Nhưng thuận lợi hay khó khăn thì mỗi bước đường đời của cô đều rất vững chãi. Năng lượng toả ra từ cô là năng lượng lạc quan tích cực, cô dũng cảm bắt lấy kỳ ngộ để tăng cường thực lực, liên tục rèn luyện siêu việt bản thân, kiên định với con đường mình chọn, dù từng có do dự nhưng không bao giờ lùi bước. Quá trình ngộ đạo là điểm sáng của truyện, quan trọng nhất ở ba điểm. 1. Nữ chính có mục tiêu tu luyện kiên định ngay từ đầu, cô ra sức tu luyện để càng ngày càng mạnh lên, để không bị bất kỳ ai lợi dụng thể chất đặc thù của cô. Kế đến thì tu luyện là việc mà cô yêu thích, là con đường mà cô muốn và sẽ tìm hiểu đến tận cùng. “Tu tiên làm gì? Để cầu sức mạnh, không bị kẻ nào quản chế. Tu tiên làm gì? Để cầu trường sinh, tìm kiếm chân nghĩa thế giới.” 2. Tu tiên đối với Thiên Ca không chỉ là bế quan một chỗ mà còn bao hàm việc chu du rèn luyện, trải nghiệm cuộc sống. Đi nhiều, nhìn nhiều, nghe nhiều, nhiều kinh nghiệm sống sẽ giúp cô thấu hiểu và lý giải “đạo” dễ dàng hơn. 3. Quan niệm về tâm ma. Quan niệm này chả khác gì đạo lý ở đời cả. Người tu chân - tu đạo thường rất sợ cái gọi là tâm ma vì nó ảnh hưởng quan trọng đến các giai đoạn thăng cấp. Tâm ma theo mình hiểu là những vướng bận rối rắm, những suy nghĩ tiêu cực quấn quanh bản tâm - đạo tâm của một người, bản tâm đó không nhất định phải thuần thiện. Giả dụ như một người nếu giết quá nhiều kẻ khác dẫn đến bị áy náy, day dứt về hành động đó, ảnh hưởng đến bản tâm - đạo tâm thì người đó đã mắc phải tâm ma. Thế nhưng ngược lại cũng có những người giết người như ngoé nhưng lại chẳng hề băn khoăn trăn trở tí nào, bởi vì trong suy nghĩ của họ hành động đó không sai, hoặc nói cách khác họ kiên định cho rằng hành động làm ác đó là đương nhiên - là phù hợp với bản tâm - đạo tâm của họ. Về dàn nhân vật phụ thì có ba người để lại ấn tượng sâu sắc nhất. 1. Nam chính Vầng, tuy anh là nam chính nhưng anh cũng chỉ là nhân vật phụ, phối hợp diễn với nữ chính thoy ???? Tình yêu của đôi chính chắc chiếm đâu độ 2/10 truyện, bù lại thì anh xuất hiện xuyên suốt từ đầu tới đuôi, mừng thay ????  Nam chính Tần Hi hơn nữ chính Thiên Ca khoảng 100 tuổi, anh xuất thân nhà hầu tước, sư phụ là tổ tiên ruột thịt, con đường tu tiên thuận lợi bằng phẳng, tuổi trẻ tài cao, trắc trở duy nhất là nữ chính. Anh được cha Thiên Ca phó thác chăm sóc cô, bao gồm cả việc quyết định hôn nhân của cô nhưng không vì thế mà anh lợi dụng thể chất cô phục vụ cho bản thân. Ngược lại, với bản tính kiêu ngạo thì anh khinh thường làm thế, anh còn giấu diếm thân phận để cô đỡ hiểu lầm. Tình yêu giữa họ nảy sinh từ lúc nào không biết, đan cài rối rắm tự lúc nào chẳng hay. Một đằng thì cứ nghĩ anh khinh thường mình nên làm lơ, một đằng thì cứ tưởng cô quyết tâm đoạn tuyệt với mình nên im ỉm rầu rĩ dẫn tới tạo thành tâm ma. Cả hai người đều có đạo tâm vững vàng, hành xử chín chắn nhưng riêng về mặt tình yêu thì ngớ ngẩn cố chấp, có mỗi cái việc giãi bày làm sáng tỏ hiểu lầm mà không ai chịu mở lời trước, mất đến 50 năm chỉ để giận dỗi nhau.  Từ khi xác định yêu đương thì tình cảm của họ nhìn chung là êm đềm, họ có chung chí hướng, chung mục tiêu phấn đấu, biết nhân nhượng, cho nhau tự do, kiên trì với ý niệm của riêng mình, có thể sát cánh bên nhau lúc hoạn nạn, đồng sinh đồng tử, nhưng lỡ một bên gặp chuyện thì bên còn lại sẽ vẫn kiên trì đi tiếp con đường đại đạo. Thể chất của họ càng là trời sinh một đôi khi mà Thiên Ca thì thuần âm thiếu dương còn Tần Hi tu luyện công pháp thuần dương thiếu âm. Thật ra thì đối với những người có sinh mệnh kéo dài cả mấy trăm ngàn năm như người tu tiên thì tình yêu nồng cháy như ánh mặt trời có lẽ hiếm xảy ra, và nếu có thì cũng chỉ như muối bỏ biển, dễ dàng bị quên lãng trong dòng đời dài dằng dặc của họ. Cái họ cần ở đạo lữ - bạn đời là sự nâng đỡ, thấu hiểu và thông cảm lẫn nhau, là sự bầu bạn về tinh thần, là tình cảm tri tâm tri kỷ gắn bó bền chặt. Tình cảm của họ như làn gió nhẹ, bình thản, bình phàm, tế thuỷ trường lưu, đi cùng năm tháng. 2. Tĩnh Cùng đạo quân  Tĩnh Cùng đạo quân là sư phụ của cả nam nữ chính, người sâu trong lòng thì thiện tâm nhưng mặt ngoài mang tiếng ác ma hiếu chiến, ai nghe tiếng đều sợ mất mật. Ông có lối sống xa hoa phù phiếm như vua chúa, miệng tiện, hễ mở mồm là rất dễ làm người ta hộc máu, bù lại ông rất bênh vực đồ đệ ruột thịt và đồ đệ, đồ tôn trong sư môn, hễ nơi nào cần oánh nhau là ông có mặt liền  3. Bà tổ Mạch Dao Khanh  Đây chính là người để lại một sợi thần thức, dẫn dắt nữ chính bước lên con đường tu tiên. Câu chuyện cuộc đời của bà ấy khá ly kỳ, sinh ra với thể chất thuần âm, sinh hoạt trong tông môn rộng lớn, được bồi dưỡng đào tạo kỹ càng nhưng vì thể chất đặc thù mà bị ép phải lấy cháu của chưởng môn. Với cá tính kiêu ngạo và kiên cường nên đương nhiên còn lâu bà mới đồng ý, bà cuỗm hết pháp bảo lợi hại của chưởng môn rồi bỏ trốn, tự huỷ tu vi thành người bình thường để né tránh đuổi bắt, lưu lạc xa xứ tu luyện lại từ đầu. Bà có thể nói là thiên tài mỹ nhân, vừa đẹp chim sa cá lặn vừa tài hoa ngàn năm có một nhưng cuộc đời thì rất cô độc. Về cái kết truyện thì ban đầu mình rất ức chế, cái kiểu kết thúc trong một nốt nhạc là mình ghét nhất. Nhưng mà nghĩ lại có lẽ một phần do truyện quá hay nên mình không muốn nó hết, bất chấp việc vẫn còn tình tiết có thể triển khai thì thực sự là đôi chính có nhau, có ý chí tu tiên kiên định, có bạn bè thân thiết, có sư phụ có tông môn, năng lực lại vô cùng cường đại thì cũng tạm gọi là thoả mãn rồi. Đây sẽ là bộ truyện nhập môn mà hễ ai muốn thử thể loại tu tiên thì mình sẽ giới thiệu cho họ. Câu chuyện trưởng thành trên con đường tìm tiên vấn đạo của Thiên Ca cũng giống như câu chuyện trưởng thành của một cô gái bình thường thông qua rèn luyện, trải nghiệm để tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống vậy. Hi vọng là một câu chuyện hay đến mức khiến mình như sống cùng nhân vật sẽ được mọi người thưởng thức và biết đến nhiều hơn. *** Phương đông từng ánh sáng bạc dần hiện lên, gà trống gáy một tiếng báo hiệu một ngày làm việc mới ở nông trang bắt đầu. Nhà nhà tỉnh dậy sau giấc mộng, phụ nữ bắt đầu thổi nước nước nấu cơm, còn đàn ông hoặc là nấu nước, hoặc là sửa sang lại nông cụ, chuẩn bị cơm xong xong xuôi bắt đầu một ngày làm việc. Đây là một thôn thuộc nước Tấn, cả thôn khoảng ba bốn trăm nhân khẩu, chỉ có một họ, thuộc về một gia tộc, vì vậy, thôn này liền lấy họ của gia tộc làm danh xưng, gọi làm Mạch gia thôn. Phía đông của thôn, mấy căn nhà đất phân bố rải rác, trong đó một căn đơn độc có sân gạch rất nổi bật giữa những căn nhà đất kia. Nói nó nổi bật, là vì vật liệu xây dựng rõ ràng tốt hơn so với mấy căn khác nhiều lắm, đỉnh mái ngói dày, tường gạch chỉnh tề, vừa thấy đã biết không phải phương pháp xây dựng thủ công thông thường, tường viện cũng không tùy tiện dùng cành cây lợp lên giống những căn nhà đất khác, mà là những nhánh trúc tinh tế đắp thành. Nhưng nó lại bị phá hủy nhiều hơn những căn nhà khác, mái ngói đổ nát không người thu dọn, tường viện là một đống bể nát, đất trồng trong viện hoa cỏ mọc lộn xộn. Lúc này, cửa phòng tiểu viện mở ra, một cô nhóc tóc thắt bím sắc mặt vàng vọt đi ra. Cô nhóc ước chừng sáu bảy tuổi, vóc người thập phần nhỏ gầy, mặt mũi xanh xao, quần áo cũ kỹ, chỉ là, toàn thân cao thấp chỉnh lý ngăn nắp, đầu tóc gọn gàng, quần áo cũng thập phần sạch sẽ. Một mình cô nhóc trước tiên kéo lồng gà, đem gà lùa ra, sau đó đổi hướng đi đến phòng bếp, mở cửa, lấy nước lạnh rửa mặt. Rửa mặt súc miệng xong xuôi, nàng vén tay áo lên, lấy nước từ giếng rửa sạch, lại chuyển đến cái ghế cạnh bếp, đứng lên ghế lấy cái nồi lớn xuống, đứng ở đắng thượng, rồi bắt đầu nhóm lửa. Liên thành ở phía nam nước Tấn, khí hậu ôn hòa, vô cùng thích hợp gieo trồng lúa nước, bởi vậy nhóm lửa đều dùng thân cây lúa. May mà như thế, nếu không cô nhóc chừng này tuổi, sao có thể chẻ được củi. Không lâu sau, của phòng lớn có động tĩnh truyền đến, một phụ nhân sắc mặt tái nhợt đi vào phòng bếp.   Mời các bạn đón đọc Nhất Tiên Khó Cầu của tác giả Vân Cập.
Ảnh Đế Rất Thích Phát Đường
[ Chuyên mục tác giả tóm tắt, mỗi ngày thêm mười ngàn từ, cho tới khi kết thúc ] Fan: Chỉ sau một lần phát đường mà lại khiến anh ấy thích như vậy thì làm sao bây giờ? Đáp: Xuống dưới tầng, làm phiền gọi tới 120 cho tôi! *** " Rõ ràng như vậy à? " Cố Cảnh Ngự nhìn điện thoại chằm chằm một lúc lâu, quay đầu hỏi người đại diện của mình, anh cảm thấy biểu hiện của mình như vậy rất tốt mà. Nhìn ánh mắt người đại diện như muốn đánh chết mình, anh liền nhún vai: " Thôi được, tôi sẽ cẩn thận hơn. " Ngày hôm sau. Người đại diện xông vào phòng, tay tự vò vò mái tóc mình, xong chỉ vào màn hình điện thoại, đề tài đang đứng top đầu trên weibo, tay run lên: " Đây là con mẹ nó cẩn thận của cậu đấy à? " ** Kinh ngạc!! Cố ảnh đế ôm lấy Ôn Nhan trước chốn đông người. Tình yêu của họ như cây được hấp thụ ánh sáng ** Cố đại ảnh đế mặt không đổi sắc, chân dài gác lên bàn, đáp: " Đương nhiên. " — Ông đây còn chưa hôn lưỡi đâu, anh con mẹ nó còn muốn thế nào? [ Trích lời fan ] 1/ Nếu họ mà chết, chắc chắn là vì ăn thức ăn cho cẩu nhiều quá. 2/ Trên đời này có một loại bệnh không thể cứu được, tôi khẳng định, chính là bị sâu răng. [ Ảnh đế không đáng sợ, chỉ sợ ai bị sâu răng hơn ai ] *** (Thể loại: Hiện đại, showbiz, 3S, HE) Ps: truyện 2S, NGỌT cực kì NGỌT luôn. Đôi lúc đọc rất thích cứ muốn cười hoài thôi. Nhưng đôi lúc lại vì ngọt quá lại thấy hơi chán (vì miêu tả quá nhiều + lặp lại). Truyện này có cái lạ là có tả thêm cảm nhận của từng fan (cũng không nhiều người và tả nhiều lắm đâu) trong từng hoàn cảnh khác nhau  Kiểu tả để cho mọi người biết fan hâm mộ rồi gato với tình cảm nam-nữ chính và độ thê nô của đến vô cùng của nam chính ấy mà =))) Mời các bạn đón đọc Ảnh Đế Rất Thích Phát Đường của tác giả Bán Hạ Lương Lương.
Trọng Sinh Chi Trứ Ma
Văn án Kiếp trước vì ngươi mà nhập ma. Đời này lại vì ngươi mà mê muội. Trọng Đạo Nam từng là tu chân giả ưu tú nhất, thế mà lại nhập ma vì một “tảng đá”, đồ sát thiên hạ, ngược dòng nhân quả. Trọng Đạo Nam sống lại, tìm kiếm tảng đá ngốc trước lúc nó xuất hiện, nâng niu nó trong lòng bàn tay, sau đó… bắt đầu nuôi nấng… Biết sao bây giờ, kiếp này tìm được Tiểu Thạch Đầu quá sớm, nó vẫn chưa biến hình người nên chỉ có thể từ từ nuôi thôi. Đây là câu chuyện yêu đương giữa một nam thần và tảng đá ngốc nhà y. —o0o— Tiểu Thạch Đầu là một tảng đá thành tinh, nó rất tự ti vì vẻ ngoài xấu xí. Đá hoa cương thì đủ loại hoa văn, góc cạnh rõ ràng, nước mắt còn có thể mài thành trang sức. Hoa yêu thì kiều diễm mềm mại hơn nó, chim chóc càng thêm nhẹ nhàng, tự do hơn nó. Ngoại trừ cứng rắn thì nó không có bất kỳ ưu điểm nào khác. Nhưng mà, nó có một “bạn đời tương lai” đẹp nhất, dịu dàng nhất trên đời. Bạn đời sẽ an ủi nó, làm bằng hữu, còn dạy dỗ nó. Y sẽ nhặt từng viên đá nhỏ rơi đầy đất do nó khóc ra. Y sẽ nhẹ nhàng vuốt ve nó. Y nói cho nó biết, chờ sau này hóa được hình người, nó sẽ là tạo vật xinh đẹp nhất thế gian. Nhưng Tiểu Thạch Đầu không tin, bởi vì trong lòng nó, người xinh đẹp nhất chính là bạn đời tương lai của nó. Bạn đời còn kể cho nó một chuyện xưa. Trong câu chuyện đó cũng có một tảng đá thành tinh, tảng đá kia yêu một người lẽ ra không nên gặp gỡ… Tiểu Thạch Đầu, “…Tảng đá thành tinh kia chết thảm quá, vậy ái nhân của nó cũng chết luôn hả?” Trọng Đạo Nam cười dịu dàng, “Không, cuối cùng bọn họ vẫn ở bên nhau, không ai có thể chia cắt.” …Không ai có thể chia cắt chúng ta. *** “Trọng sinh chi trứ ma” lấy bối cạnh tu chân và có tình tiết kiếm hiệp, tuy nhiên chi tiết được thể hiện không nhiều. Vậy nên nếu như các anh chị em muốn đọc một truyện kiếm hiệp thuần chất thì không nên đọc “Trọng sinh chi trứ ma”. Dù như vậy, truyện này theo Blog đánh giá vẫn là một truyện rất hay, có kết cấu truyện lạ, hình tượng nhân vật cũng rất dễ thương. Trước nói về Trọng Đạo Nam. Người này kiếp trước là cường giả tu chân giới. Khi hắn gặp Thạch Đầu là lúc Thạch Đầu đã hóa thành người. Bản tính Trọng Đạo Nam lạnh lùng, nhưng lại không ngăn được lòng quan tâm đối với kẻ ngốc nghếch kia. Sau cùng rơi xuống kết cục người người đuổi giết, bọn họ vẫn nắm chặt tay nhau đồng cam cộng khổ. Tình cảm này kể cả khi Thạch Đầu chết cũng không buông xuống. Trọng Đạo Nam nhập ma, hắn chém giết khắp Tu chân giới – những kẻ đã gây nên cái chết của Thạch Đầu, rồi tại thời khắc tu thành chính quả, phút giây đó hắn đã do dự, chỉ vì không thể bỏ được hình bóng trong lòng. Tình cảm của Trọng Đạo Nam khiến Blog rất cảm động, dẫn đến chuyện được trọng sinh cũng xem như là bù đắp cho đôi tình nhân số khổ này. Lại nói về Thạch Đầu, Thạch Đầu vốn là một hòn đá thành tinh. Hắn đứng trên núi đã rất nhiều năm mà chẳng được tiếp xúc với ai nên quả thật rất ngốc nghếch. Khi Trọng Đạo Nam gặp lại hắn ở kiếp này, chính là lúc hắn bị người ta chở về đẽo gọt. Thạch Đầu vì sợ mà không cẩn thận dọa người ta chạy hết. Cũng may lúc đó có Trọng Đạo Nam, đưa Thạch Đầu về nếu không chẳng biết hắn phải chịu bao nhiêu khổ ải nữa. Giữa Thạch Đầu và Trọng Đạo Nam là một đoạn tình cảm giữa ỷ lại và cam nguyên bị ỷ lại. Kiếp trước tuy Trọng Đạo Nam lạnh lùng, nhưng về tình cảm, hắn có hơi thiên hướng về phía Thạch Đầu. Điều đó không phải hắn không mạnh mẽ, mà ngược lại là đằng khác. Cả đời Trọng Đạo Nam tranh đấu đã nhiều, đến khi tìm được một ngọn lửa ấm áp hắn sẽ không ngừng hướng đến. Kiếp này, hắn vẫn muốn dựa vào Thạch Đầu, nhưng lại cố gắng khiến Thạch Đầu càng dựa dẫm vào hắn nhiều hơn, khiến bảo bối kia không cần lo nghĩ chuyện gì, đó là ước mong lớn nhất của hắn. Bật  mí thêm là trong truyện còn có một tâm ma theo Trọng Đạo Nam trọng sinh nhiều, ban đầu “hắn” tưởng như là người độc ác, nhưng lại có lúc làm người ta dở khóc dở cười. Hóa ra, hắn còn là một tâm ma “xử nam”, có lần âm mưu “ăn” Thạch Đầu không thành mà gây ra chuyện xấu hổ. Lúc đó nhìn “hắn” đen mặt, không hiểu sao Blog cảm thấy buồn cười vô cùng, tin là cũng sẽ khiến mọi người thấy hứng thú khi khai thác hình tượng này. Tóm lại, chuyện giữa Thạch Đầu và Trọng Đạo Nam trong kiếp trước đã dẫn phát rất nhiều bi kịch. Còn kiếp này, bọn họ thời gian để từ từ tháo gỡ tất cả, không mắc vào những sai lầm quá khứ, còn từ đó mà khám phá ra rất nhiều bí mật không thể biết được trong quá khứ. Truyện có nội dung thú vị, tác giả hành văn lại trôi chảy, nội dung rất logic và cảm động, có thể là càng thích hợp với các chị em hơn, vậy nên nếu chị em có hứng thú với thể loại này thì có thể tìm đọc nhé.   Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Chi Trứ Ma của tác giả Thân Đồ Thử Phi.