Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gái Già Gả Bảy Lần

Người dịch+edit: Dươngnga199615 (vài chương đầu vì chưa tìm được bản tiếng Trung nên đã phải sử dụng bản convert, nhưng sau đó đã có bản tiếng Trung để dịch rồi nên mình để là: vừa dịch + edit). Trong quá trình dịch truyện sẽ vẫn có nhiều sai sót. Cảm nhận: Truyện hay, nhẹ nhàng, lúc hài, lúc buồn man mác muốn khóc. Nghe nói trong kinh thành già trẻ gái trai ai ai cũng đều biết có 2 người, một là hoàng đế, người thứ hai là cô gái già nhà họ Chân. Cũng nghe nói ai mà nghe đến cũng sợ mất mật cũng có 2 người, một là hái hoa đạo tặc – Sơn lão yêu, một là gái già họ Chân liên tục khắc 6 vị hôn phu chết. Tôi tên thực là Ly Xuân và cũng đúng là người mà mọi người gọi là gái già họ Chân. Kỳ thật tôi cũng chưa già, xem ra thì tuổi mới tròn đôi mươi, nhưng cuộc sống  thực khổ, tôi đã gả sáu lần rồi vẫn không thành, nhưng ai mà biết được tôi biết đâu lại có thể gả lần bảy ấy chứ. *** Review Sâu Ăn Hại: Gồm có 3 quyển Quyển 1: Vân Phi Bạch – Chân Ly – Vân Châu Quyển 2: Hé lộ kiếp trước của cả ba người và mối tình duyên oan trái không dứt được… Quyển 3: Đại kết cục Tuy rằng viết ở bối cảnh cổ đại, nhưng lời văn và các chi tiết tác giả sử dụng đều không khác gì hiện đại cả, nên mình chỉ dám xếp nó vào thể loại huyền huyễn thôi. Nữ chính – Chân Ly Xuân/ A Ly. Con gái độc nhất của nhà họ Chân, ông của nàng được mệnh danh “Thần y”. Xinh đẹp nhưng mệnh số không tốt, liên tục khắc chết sáu vị hôn phu trước của mình. Cả đời nàng đều gắn với bốn chữ “Mệnh không trọn vẹn”. Thế nhưng người con gái ấy không khuất phục số phận, ly rồi lại hợp, đến cuối cũng có thể hưởng một hạnh phúc trọn vẹn. Kiếp trước A Ly là một giọt lệ của Phật, rơi xuống lòng sông Vong Xuyên ở địa ngục mà hóa thành Thủy quỷ. Kiếp mệnh không trọn vẹn, không cha không mẹ, nhưng không bao giờ nàng gục ngã trước số phận. Thủy quỷ vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu đó, đã vô tình làm say đắm cả hai “nam nhân”, chỉ đáng tiếc là tình duyên lỡ dở, chỉ đành hẹn tới kiếp sau gặp lại… Lần này chắc chắn, nàng sẽ không buông tay nữa… Nam chính – Vân Châu/ Vong Xuyên. Nhị công tử của Vân gia. Kiếp trước là Minh Thái tử của Minh giới (Âm phủ). A Ly gọi anh là “tiểu ca ca”. Là người đầu tiên yêu A Ly, cũng được A Ly yêu thực lòng, nhưng hai người không vượt qua được số phận. A Ly suýt nữa đã khắc chết anh, sau đó vì muốn cứu anh mà cả hai cùng uống Vong Tình thủy. Nhưng tình duyên lại không đứt được. Cuối cùng, khi A Ly muốn đầu thai, Vong Xuyên vì ngăn cô mà lao xuống theo… Đến khi trở thành Vân Châu, từ nhỏ đã nguyện ý chăm sóc, yêu thương A Ly. Vượt qua bao gian nan trắc trở của số phận, hai người đã kết thành vợ chồng. A Ly bị mù, anh chăm sóc; A Ly qua đời, anh nuôi con. Lại nguyện ý chờ hết năm này sang năm khác để nguyên thần A Ly hồi phục, biết đâu, nàng có thể trở lại..? Nam thứ – Vân Phi Bạch/ Ngọc Hành. Đại công tử của Vân gia. Là người đầu tiên A Ly thích trong cả hai kiếp, cũng là người hai lần khiến trái tim nàng tan nát. Kiếp trước là Ngọc Hành công tử, là tiên nhân trên trời. Anh và A Ly vốn dĩ không thể ở bên nhau. A Ly thích anh, nhưng anh cũng nhìn thấy tình yêu trong đôi mắt Vong Xuyên, anh buông tay. Sau khi uống Vong Tình thủy, A Ly lại thích anh, chỉ có điều lần này anh đã vì cô mà kháng chỉ Thiên Đình, phải đầu thai làm người bình thường.  Kiếp này, Chân Ly thích Phi Bạch, muốn cùng anh sống trọn đời. Sét giáng xuống, trời đổ mưa, Phi Bạch mất trí nhớ. Phi Bạch thích Chân Ly, muốn hai người mãi mãi bên nhau, quay một vòng, anh đã lại quên hết. Anh và Chân Ly chỉ có thể nói là “hữu duyên vô phận”, giống như Chân Ly đã nói “Tôi nợ Ngọc Hành. Hai lần gặp, hai lần quên, coi như trả hết nợ cho huynh ấy.” Đây không phải là một câu chuyện gì đặc biệt lắm. Nội dung thường thường, cốt truyện cũng không đặc sắc. Cách viết của Hoa Minh chẳng thuộc cổ đại cũng không phải hiện đại, nhưng không hiểu sao mình lại bị hấp dẫn. Đây là cuốn truyện đầu tiên khiến mình cùng khóc, cùng cười với nhân vật. Lời văn chậm rãi như đang kể truyện, nhưng chính cái tự nhiên mà tưởng như thờ ơ đó lại khiến bạn cảm thấy đau đớn, xót xa cho từng nhân vật. Đặc biệt là A Ly. Ông mất, cha mất, rồi với một câu nói nhẹ nhàng “Được, cũng được lắm.”, chính nàng cũng ra đi, không biết đã lấy đi bao nhiêu nước mắt của người đọc. Có thể nói rằng, chính giọng văn chứ không phải cốt truyện hay nhân vật như bình thường, đã lôi cuốn người đọc đi hết câu chuyện. Ban đầu thì mình không thích cách bạn ấy dùng ngôi “tôi” cho lắm, vì đây bối cảnh của chuyện vốn đặt ở cổ đại mà. Nhưng sau đó, mình mới nhận ra đây là huyền huyễn, hơn nữa cách viết của tác giả cũng không phân định rạch ròi cho lắm, nên cũng không dám có ý kiến gì nữa. Còn lại thì đều ổn cả. Không phải là một câu chuyện bi lụy, ướt át, hay có những đoạn cao trào đầy kịch tính, nhưng nếu bạn đang tìm một truyện có chất nhẹ nhàng, tự nhiên, vui buồn xen kẽ mà vẫn đáng nhớ thì có lẽ đây là lựa chọn dành cho bạn. *** Reviewed Dạ Vũ: Mới đầu nhảy hố mình còn tưởng đây là truyện hài, thứ nhất là bởi cái tên truyện, thứ hai là bởi giọng văn tưng tửng của tác giả. Nhưng thực ra đây là truyện ngược, kể về mối tình trải dài 2 kiếp từ Minh giới đến Nhân giới, chìm đắm trong sự mờ mịt, nhớ nhớ quên quên của ba nhân vật : Vong Xuyên, A Ly và Ngọc Hành. Theo mạch truyện mà tác giả kể thì : Quyển 1 kể mối tình của các nhân vật khi ở Nhân giới (tức kiếp thứ hai – hiện tại). Quyển 2 quay trở về kể lại mối tình của các nhân vật ở Minh giới (tức kiếp trước – quá khứ), từ đó thân phận, mọi khúc mắc hay những mối quan hệ chưa rõ ràng ở kiếp thứ 2 sẽ được giải đáp. Quyển thứ 3 là kết cục (hiện tại), nữ chính sau khi nhớ lại mọi chuyện kiếp trước thì quay trở về bên nam chính. Tuy nhiên để xâu chuỗi tình tiết theo đúng thứ tự thời gian, mình sẽ tóm tắt quyển 2 trước, tức là mối tình ở kiếp đầu tiên. Có 3 quyển vậy thôi, nghĩ là dài nhưng thực ra truyện ngắn lắm, đọc liền trong một đêm là hết à. Kiếp trước nàng là một giọt lệ của Phật, vô tình rơi xuống sông Vong Xuyên, trở thành một Thủy quỷ (ma nước) không rõ lai lịch, không cha không mẹ nên luôn bị mọi người cười nhạo. Nàng sống giữa lòng sông Vong Xuyên, bên trên có cây cầu tên Nại Hà, phía đối diện có Mạnh bà bà mở quán bán canh. Lần đầu tiên nàng gặp Vong Xuyên – một tiểu nam quỷ cũng không có cha mẹ, là khi hắn đang ngồi khóc thút thít trên bờ sông. Nàng lập tức coi hắn là tri kỷ. Năm ấy nàng ba trăm tuổi, Vong Xuyên năm trăm tuổi. Ngày nào nàng cũng đứng trên cầu chứng kiến cảnh người đến người đi, nên hắn đặt cho nàng cái tên A Ly. A Ly A Ly, biệt ly, ly biệt, kẻ ở bịn rịn, người đi lưu luyến… Cứ thế, hai đứa trẻ cùng nhau lớn lên, cùng nhau chơi đùa, cùng nắm tay nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp. Lúc năm trăm tuổi, nàng cướp bánh bao cho hắn ăn rồi bị mười tên quỷ cầm chày đuổi theo, nàng hứa sẽ bảo vệ hắn suốt đời. Năm bảy trăm tuổi, nàng ra chợ mua nơ bướm về buộc lên tóc, kết vòng hoa đội lên đầu, leo lên cây chờ hắn đến. Lúc chín trăm tuổi, nàng tò mò hỏi hắn : “Thích nghĩa là gì?”, hắn chỉ biết đỏ mặt mà đáp : “Đây là vấn đề rất thâm ảo.” Lên một ngàn tuổi, được Nhị Đản nhà bên tỏ tình, nàng lại đem thắc mắc trong lòng ra hỏi Vong Xuyên : “Thích là gì vậy?”. Hắn trầm tư một lát, rồi bảo nàng : “Chạm miệng vào mặt ta một chút.” Nàng làm theo lời hắn, nhưng vẫn lắc đầu, mù mịt không biết thích rốt cuộc là gì. Một ngàn ba trăm tuổi, hắn phải rời xa nàng, đi xa để bái sư học nghệ, hắn đeo khối ngọc vào cổ nàng hẹn ước : “Chờ ta trở về nhé”. Hắn nói sẽ đi biệt khoảng ba trăm năm, ngày nào nàng cũng ôm thân cây, mắt trông về hướng Đông xa tít thành thành thật thật chờ đợi hắn. Hết một ngày nàng lại dùng dao vạch một đường trên thân cây. Thân cây giờ đây đã chi chit vết khắc, là cái cây tương tư của nàng. Vừa tròn một ngàn năm trăm tuổi, Vong Xuyên vẫn chưa trở về, nhưng nàng lại gặp được một nam tử khác, lam công tử Ngọc Hành. Ánh mắt hắn lộ ý cười như mặt hồ gợn sóng lăn tăn, khiến cho lòng nàng như có một đóa hoa đuôi chó nở rộ. Bắt đầu từ đây, nàng từ chờ đợi một người trở thành hai người. Hắn trở về đúng lúc nàng đang tỏ tình với Ngọc Hành công tử. Nhìn cái mặt đen sì sì của Vong Xuyên, nàng không hiểu tại sao hắn lại tức giận như vậy. Một lần khác, nàng không kìm lòng được bèn hôn vào má Ngọc Hành một cái, quay đầu lại lại thấy sắc mặt âm u giận giữ của Vong Xuyên. Nàng thấy khó hiểu, có chút lo lắng, sững sờ gọi một tiếng “ca ca”, hắn lại lạnh nhạt xoay người bỏ đi. Lại một lần khác, nàng đến trước mặt hắn đọc lên hai bài thơ tình khiến hắn vui sướng khôn tả. Hắn hai mắt sáng như sao hỏi nàng : “Thơ này là viết cho ta à?”. Nàng vân vê góc áo : “Là viết cho Ngọc Hành công tử”… Nàng chỉ biết nàng thích Ngọc Hành, thích nụ cười của huynh ấy, mỗi lần gặp huynh ấy trong lòng sẽ như có đóa hoa đuôi chó nở rộ.  “Rốt cuộc yêu là gì vậy?” “Yêu chính là một người biến thành nốt ruồi sa trong tim muội, in dấu rồi sẽ không gạt bỏ đi được, không phải, là sẽ chảy máu, sẽ đau đớn.” Rõ ràng nàng biết mình thích Ngọc Hành, nhưng hình bóng xuất hiện trong giấc mơ của nàng lại luôn là Vong Xuyên. Nàng trong giấc mơ rất táo bạo, đến gần hắn, cầm lấy tay hắn, hôn lên mặt hắn. Mỗi lần nhìn thấy hắn nàng lại thẹn thùng, mặt vô cớ đỏ đỏ hồng hồng như quả trứng mừng hỉ. Nàng lại mang thắc mắc ấy nói cho hắn nghe, hắn mừng rỡ nói rằng nàng đã hoài xuân, cuối cùng đã thông suốt rồi. Hoài xuân là cái gì? Là gió xuân phơi phới, xuân tâm nảy mầm? Nàng hiểu ra rồi, nàng hoài xuân là bình thường, mơ thấy Vong Xuyên cũng là bình thường, không phải bệnh gì hết. Vậy là nàng yên tâm tiếp tục hoài xuân. A Ly thực sự rất ngốc, lớn bằng này rồi mà vẫn không hiểu yêu là gì. Nàng đã yêu Vong Xuyên từ rất lâu mà không nhận ra, lại chỉ biết rằng mình vừa gặp đã thích Ngọc Hành công tử. Duyên phận đôi lúc trêu ngươi như vậy đó. Nàng là giọt lệ Phật tu thành hình người cho nên bản mệnh không trọn vẹn, sẽ khắc người khác. Trớ trêu thay, người nàng khắc lại chính là Vong Xuyên. Một lần hắn suýt mất mạng, hôn mê mãi không chịu tỉnh. Nàng rất sợ hắn sẽ chết, sẽ rời bỏ nàng mà đi, cho nên nàng cho hắn uống nước Vong Tình, sau đó nàng cũng uống. Cuối cùng hắn tỉnh lại, còn nàng đã quên mất hắn. Ký ức trong một ngàn năm trăm năm đã không còn, hình bóng chàng thiếu niên cùng nàng lớn lên ấy đã sạch sẽ trắng trơn. Một lần nữa nàng gặp lại Ngọc Hành, lại đem lòng yêu hắn, đồng ý ở bên hắn. Nàng rất thích ngồi dưới gốc cây kia, trên đó loang lổ vết dao khắc, mỗi vết lại chứa đầy tâm tình, vui mừng, sầu tủi lẫn nhớ mong, hoài niệm. Nàng ngồi đó chờ Ngọc Hành, không hề biết rằng năm xưa nàng cũng đã từng ngồi ở nơi đây, đã từng mòn mỏi chờ đợi một bóng hình hàng ngàn năm. Nhưng bất ngờ Ngọc Hành được Thiên Quân ban chỉ tứ hôn gả cho công chúa Ngọc Trợ, hắn kháng chỉ, liền bị giáng xuống trần gian vĩnh viễn không quay về được. Nhìn hắn từ từ biến mất khỏi tầm mất, nàng đau lòng nghĩ, nếu Ngọc Hành không ở đây thì nàng ở lại còn ý nghĩa gì? Vậy là nàng nhắm mắt lại, đứng trên cầu luân hồi, gieo mình nhảy xuống đi theo hắn. Vào giây phút cuối cùng kia, nàng nghĩ đến Ngọc Hành, nghĩ đến đôi mắt, hàng lông mày của Ngọc Hành. Nhưng từ lúc nào, trước mắt nàng lại “hiện lên một đôi mắt khác, đơn thuần, nồng ấm, thâm trầm, mỉm cười, giận dữ…” Là ai kia? Phải chăng là người nàng đã bỏ lỡ trong kiếp này, là người nàng đã lãng quên trong kiếp này, là người nàng yêu bằng cả trái tim và nhiệt huyết mà không hề hay biết? Vong Xuyên… Hắn nhảy xuống cùng nàng, bắt đầu một duyên kiếp mới. ……………… Trong kiếp thứ hai này, nàng là Chân Xuân Ly, được người đời gọi là “gái già họ Chân”, nguyên nhân bởi nàng có bản mệnh khắc phu, sáu vị tân lang còn chưa kịp treo lồng đèn đỏ thì đã chết. Vong Xuyên đã luân hồi thành Vân Châu Vân nhị thiếu gia, gặp nàng lúc nàng 9 tuổi, hắn 12 tuổi. Hai đứa trẻ lại một lần nữa ở bên nhau, chơi đùa cùng nhau, hắn là mối tình đầu của nàng. Nhưng hắn lại bỏ nàng đi biền biệt mấy năm, lúc gặp lại nhau thì nàng đã đem lòng yêu Vân Phi Bạch (Ngọc Hành chuyển thế). Mối tình tay ba lại tiếp diễn giống như kiếp trước. Vậy làm cách nào để nàng nhớ ra tất cả, bằng cách nào Vong Xuyên – A Ly, Vân Châu – Chân Ly trở lại bên nhau, mời các bạn đọc tác phẩm. Mới tóm tắt có một kiếp thôi mà mình đã kể lể dông dài quá, nói nhiều mất hay a. Mời các bạn đón đọc Gái Già Gả Bảy Lần của tác giả Hoa Minh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan
Thiên Túng Xinh Đẹp   Thông Tin Tác giả:  Lý Tẫn Hoan Tình trạng:  Hoàn Thể loại:   Xuyên không, Dị giới,Hài hước, Văn học phương đông. Edit:   Vô Phong  eBook:  thanhbt Convert:   ngocquynh Nguồn:   phongvodinh.wordpress.com Đăng:   Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới Thiệu Nàng là truyền kỳ của giới sát thủ, nàng là độc dược khiến nam nhân xua như xua vịt, nàng là nữ nhân không có tâm. Một lần ngoài ý muốn, linh hồn nàng xuyên qua đến một thế giới cường giả vi tôn — Thần Ma đại lục. Có lẽ là thần ban ân, làm cho nàng cả đời này hưởng thụ thân tình. Có lẽ là thần vui đùa, làm cho nàng cả đời này gặp họa diệt môn. Nếu, sinh mệnh nàng là bị thần vứt bỏ, như vậy hóa thân làm ma thì như thế nào? Thiên địa bất nhân, như vậy hủy đi thiên địa này có làm sao? Thả xem một nữ tử như thế nào tung hoành dị giới, trường kiếm thiên hạ, mây mưa thất thường, mê hoặc hồng trần. . . . . . Các vị độc giả thân ái xin chú ý, truyện này nữ chủ cũng không phải người lương thiện, điển hình bề ngoài mị hoặc xinh đẹp, bên trong tàn nhẫn huyết tinh băng sơn mỹ nhân. Cho nên, nếu ngươi thích nữ chính ôn nhu thiện lương, thỉnh đường vòng; nếu ngươi thích nữ chính đáng yêu hoạt bát, thỉnh phiêu đi; nếu ngươi thích nữ chính đê tiện vô sỉ tàn nhẫn tàn nhẫn cộng thêm không nhân tính, như vậy, chúc mừng ngươi, truyện này là lựa chọn tốt nhất cho ngươi. Trong truyện nam chủ phần đông, nam xứng phần đông, mỹ nam phần đông, hi vọng mọi người ủng hộ nhiều hơn! Cảm nhận của Phong: thực sự rất thích truyện này! Ta không thích NP, nhưng đây là một NP rất trong sáng và đáng yêu, ta không thể không thích *ngửa mặt cười*. Mặc dù nam chính nam phụ đều tài sắc vẹn toàn, nhưng bỏ qua bất cứ một người nào cũng là một thiếu sót. Tình cảm rất rất trong sáng, nhưng đủ thâm tình, đủ khiến người đọc hâm mộ và ước mơ! Đây là một trong những truyện mà không có tình tiết làm cho ta cảm thấy ức chế. Truyện cũng rất hài hước, nhiều khi vừa edit ta vừa cười phá lên như điên =]]. Nữ chính thủ đoạn, vô sỉ, cường. . . . nhưng cũng rất đáng yêu, sẵn sàng hi sinh tất cả, sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ những người mình yêu. Thực hâm mộ! Đối với ta đây là một bộ truyện hay! Hi vọng mọi người ủng hộ nhiều hơn!
Sủng Ngươi Không Tốt Sao - Hận Diệp
Sủng Ngươi Không Tốt Sao       Thông Tin   Tác giả :   Hận Điệp Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Lãng mạng, Tiểu thuyết, Ngược, Văn học phương đông. Tình trạng :   Hoàn Convert :   ngocquynh520 eBook : diendanlequydon.com, thanhbt Edit :   nhungcao305 Nguồn: phongvodinh.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới Thiệu               Hắn, tổng tài của công ty vàng bạc đá quý lớn nhất Đài Loan.         Ở công ty, cơ hồ không có ai từng thấy qua nụ cười của hắn. Buổi tối, hắn cùng đủ loại phụ nữ triền miên.         Cô, cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, nhưng đa tài đa nghệ, từ ba tuổi đã học Piano, biết nói năm thứ tiếng, học đại học thiết kế trang sức Chủ Tu. Từ nhỏ hầu như đều dựa vào học bổng cùng làm công để duy trì việc học của mình.         Khi hắn gặp cô, cô liền triệt để thay đổi hắn         Sinh nhật của bọn là cùng một ngày         Đều là ngày lễ tình nhân 14/2         …     Một đoạn giọng nói nhắn lại, làm cho cô hiểu được nguyên lai mình chỉ là một vật thay thế         Cô rời đi…      Buổi tối hắn trở về, đã không còn cái ôm nhiệt tình, nghênh đón hắn chỉ là một mảnh tối tăm         Hắn cảm thấy thực lạ lẫm…         Từng góc nhà, đều lưu lại mùi của cô         Không có cô làm bạn, hắn nên làm cái gì bây giờ?         …         Năm năm sau, cô mang theo thân phận nhà thiết kế quốc tế quay trở lại         Thế nhưng, bên cạnh cô còn có hai “người đàn ông nhỏ” chỉ số thông minh cao đến dọa người         Nhiều người theo đuổi cô         …         Hắn còn có cơ hội có được cô sao?         …         Hắn thề         Lần này, vô luận dùng biện pháp gì cũng sẽ không để cho cô rời đi.
Khi Phúc Hắc Gặp Biến Thái - Lãnh Túy
  Khi Phúc Hắc Gặp Biến Thái           Thông Tin   Tên gốc: Khi thổ tào nương gặp biến thái Tác giả: Lãnh Túy Thể loại: Xuyên không, Hài hước, Ngôn tình, Văn học phương đông Tình trạng: Hoàn Edit: nhungcao305 + sulli Edit ebook: diendanlequydon.com, thanhbt Convert: ngocquynh520 Nguồn: phongvodinh.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com     Giới Thiệu:       Từng có người hỏi nàng có tính toán gì chuyện kết hôn, nàng trả lời: kết hôn làm cái gì, chờ ly hôn? Vì vậy một ngày nàng bị đạp trở về cổ đại, tiếp nhận nhiệm vụ của mỗ thần tiên biến thái — tìm kiếm chân ái. Nàng nghĩ: thật tầm thường, thật thối tha. Mỗ thần tiên cười dụ: không tìm sẽ không được về nhà. Nàng im lặng, cái này quá không hợp lý . . . . . . Chấp nhận, tìm thì tìm, nhưng là có thể có chút bình thường được hay ko?   Tác giả lặng yên, ngươi buồn nôn như vậy, một loại người bình thường cũng không dám đến gần ngươi.
Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc - Tuyết Sắc Đồ Mi
Lần đầu tiên: cô chỉ là mang hợp đồng đến mà thôi, lại bị hắn hạ dược, hắn mang theo cười lạnh nhìn cô đau khổ giãy dụa dưới sự khống chế của dược vật. Lần thứ hai: hắn lạnh lùng yêu cầu cô cởi quần áo ra. . . . . . Hắn chẳng qua đem cô trở thành công cụ phát tiết, mà cô, chỉ có âm thầm chịu đựng. Lần thứ ba: “Anh muốn thế nào mới có thể buông tha tôi?” Khóe miệng hắn gợi lên nụ cười ma quỷ, tay xoa bụng cô, “Mang thai đứa nhỏ của tôi. . . . . . Sau đó bị tôi giết chết!” Trong mắt hắn hiện lên tàn ác cùng hàn quang, bàn tay nặng nề bóp chặt bụng cô. ——– “Nếu như em giống như cô ấy chết đi, anh có thể buông tha cho em không?” Tay cô vuốt ve cái bụng hơi nhô lên, nhìn làn xe cộ qua lại không dứt. “Chết? Quá tiện nghi cho cô! Tôi muốn cô sống không bằng chết, muốn nhanh được giải thoát như thế, không dễ dàng như vậy!” Ánh mắt hắn tức giận, khóe miệng mang theo vẻ cười lạnh. “Thực mệt mỏi. . . . . .” Đáy mắt cô một mảnh thoáng lạnh, “Thật xin lỗi, em ko thể làm cho anh quên đi hận thù. Thật xin lỗi, không thể để cho anh hành hạ đến tận hứng. Thật xin lỗi, em không cách nào khống chế mình, em yêu anh. . . . . .” Nói xong, thả người ngã vào làn xe đang chạy. “Xuy –” thanh âm chói tai phá vỡ sắc trời ảm đạm. . . . . .