Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Chồng Máu Lạnh

Truyện Người Chồng Máu Lạnh là một truyện khá hấp dẫn của tác giả Hạ Nhiễm Tuyết, truyện dẫn dắt bạn đọc đến câu chuyện tình yêu có thể nói là không biết trước được đúng hay sai và không biết phải làm như thế nào. Dẫu biết tình yêu là thứ khó nằm trong tầm kiểm soát cũng không thể bảo đừng bảo ngưng là dễ dàng từ bỏ được, không biết anh và cô sẽ đi như thế nào chỉ biết rằng một vòng trái đất, họ vẫn mắc vào nhau. Mời bạn đọc truyện ngôn tình thấm đẫm hương vị tình yêu này. Cô gả cho một người đàn ông xa lạ, chính là vì, cô mất đi người đàn ông cô yêu. Bọn họ tương kính như băng, ở chung như nước, chỉ là không biết vì cái gì, của hắn để tâm chăm sóc cô, hắn để tâm dịu dàng với cô, để cho cô nghĩ muốn gần hắn hơn, muốn có được. Mãi đến cô chân chính đích muốn cổ túc dũng khí là lúc cô phát hiện, tình yêu của hắn, sự bảo vệ thủy chúng của hắn đều giành cho một cô gái khác. Ngón tay cô run rẩy, ánh mắt ảm đạm, “Nếu không thích, vì cái gì muốn tiếp cận?” Người đàn ông chỉ là nắm chặt cằm cô , ánh mắt không có nửa phần thương tiếc, “Nếu không có cô, cô ấy nhất định có hạnh phúc.” Trái tim cô co rút, trong mắt động một loại sắp nghiền nát tuyệt vọng. . “Anh có yêu tôi sao?” Thanh âm của cô hơi run rẩy. “Mau nói a?” Người đàn ông đứng lên, mà cô nhưng là thấy được khóe miệng hắn sự khinh thường còn có hèn mọn, cô đã biết đến đáp án. Khi hắn âu yếm cô giá hắn yêu xong trở về, hắn hướng cô đưa một giấy ly, rồi tuyệt tình mà đi. Cô chỉ có thể nhìn bọn họ giống như Kim Đồng Ngọc Nữ , hóa ra từ đầu, bọn họ chỉ là dư thừa. Cô xoay người, vỗ về chiếc bụng của mình, thế giới xung quanh như tan nát. Cái kết cuối cùng cho truyện liệu có mỹ mãn không, lời hồi đáp là gì đây, mời bạn đón đọc truyện. *** Không biết có ai như mình k? Mình rất thích đọc truyện ngôn tình bị ngược. Càng ngược mình lại càng thích. Nhưng kết thúc đương nhiên là phải HE. Đó cũng là lý do làm mình biết đến ” Người chồng máu lạnh”. Truyện cũng vẫn là nội dung xưa xửa xừa xưa: Nam chính đẹp trai lạnh lùng, nữ chính xinh đẹp dịu dàng, vì những hiểu lầm trồng chất mà xa nhau, nhưng định mệnh an bài trải qua bao nhiêu khó khăn họ lại về bên nhau. Truyện ” người chồng máu lạnh” đương nhiên k dừng ở nội dung quá xưa đó, mà thay vào đó là tạo ra những tình cảnh khiến cảm xúc của người đọc phải dâng trào theo. Thậm chí có những đoạn khiến tôi khóc theo(máu chó quá mà). Nam9 lạnh lùng,bá đạo nhưng lại si tình, chỉ vì 1c nói của nữ phụ mà đã đá chết đứa con còn đang trong bụng của nữ9. Cũng là hiểu lầm mà đòi giết nữ9.Sau này vì hành động đó mà a đã đau khổ đến nỗi k màng tính mạng của mình.Nữ9 thì lúc đầu yếu mềm, nhu nhược, nhưng lại rất yêu nam9. Sau này vì hành động đòi tìm ngừoi đòi giết của nam9 mà cô ra nc ngoài. 2 năm sau cô trở lại mang theo 1 ” bánh bao nhỏ” và mang thân phận mới ” người thiết kế nổi tiếng nhất”. Và cuối cùng gặp lại nhau HE thôi. Nữ phụ thì khỏi nói luôn,độ ảo tưởng level max rồi, đo tiểu xảo thì k gì đo được Nói chung, nôi dung k có gì mới mẻ, nhưng bù lại Hạ Nhiễm Tuyết lại bộc lộ được sự khéo léo của mình khiến người đọc bị cuốn hút ngay từ những dòng đầu tiên. Ngôn từ thì giàu cảm xúc, nhiều tình cảnh bất ngờ,tên truyện thôi cũng khiến người đọc biết sự đau tim nó như thế nào. Khuyên là các b k thích thể loại bị ngược thì k nên đọc nhé. *** 1. Truyện này đúng là tập trung hết các thể loại a *gõ mõ tụng kinh* Nam9 ban đầu yêu 1 đứa ích kỉ, vì nhỏ này thích người yêu của nữ9, thế là nhỏ này nhờ nam9 tìm cách chia rẽ nữ9 cùng người yêu Nam9 uy hiếp người yêu nữ9 về mặt kinh tế, buộc anh này cưới nhỏ kia, còn bản thân anh này thì đi dụ nữ9 kết hôn rồi yêu mình Sau nhỏ kia thấy nam9 cưới nữ9 thì k cam lòng, nhỏ này hơi bị hoang tưởng, nó muốn nam9 hi sinh vì nó, dù nó có lấy chồng thì nam9 cũng k được lấy vợ, chỉ thủ mình nó :v Sau lại nó dụ nam chính, giả bộ có thai, lúc này nữ9 cũng có thai, nó giả bộ bị nữ9 làm hư thai, anh nam9 đá nữ9 làm chết mất 1 trong 2 em bé (chị nữ9 mang song thai) Sau chị này nhờ có 1 anh là cấp dưới của nam9 thả đi Sau khi ra đi thì gặp 1 anh khác ở Anh, anh này yêu nữ9, giúp đỡ nữ9, gia đình anh này cũng xem đứa bé như cháu của mình 2 năm sau nữ9 đã thành nhà thiết kế nổi tiếng và trở về (hồi đó nhỏ đáng ghét kia cũng hại nữ9, nói nữ9 ăn cắp bản thiết kế của nó, trong khi nó mới là kẻ ăn cắp, nam9 biết mà cũng k đứng ra bênh vực :v) Lúc này thì nam9 từ từ biết sự thực và đòi li hôn với nhỏ kia (2 người đã kết hôn, nhỏ kia bỏ chồng về bám nam9) Nam9 gặp lại nữ9, hi vọng nữ9 tha thứ Anh người yêu mới của nữ9 biết sự thật, đánh cuộc 1 hồi, chèn ép công ty nam chính xem nam9 có dám đánh đổi tất cả vì nữ9 k, sau đó thì buông tay (anh này quá ngốc ????) Nữ9 trở về bên nam9 Sau đó thì lại có 1 con tiểu tam, âm mưu bắt cóc con nữ9 rồi giá họa cho nhỏ đáng ghét kia, cuối cùng cũng bị phanh phui Qua vụ này thì nam9 lại phát hiện mình bị bệnh (tình huống muôn thuở *quỳ lạy khóc than*) Rồi nam9 cố tình kiu 1 con đáng ghét khác về nhà diễn xuân cung đồ cho nữ9 nghe, sáng hôm sau nhỏ này cho nữ9 1 hit -> bất tỉnh nhân sự vào bệnh viện, về nhà nữ9 gặn hỏi nam9 sự thực tại sao nam9 làm thế -> nam9 sau 1 hồi chối quanh co thì cũng khai thật là mình bị bệnh :v Nhưng mà cuối cùng thì nó cũng HE như bao nhiêu truyện khác Lâu rồi chưa đọc truyện nào thấy "nhũn não" thế này Xin lỗi các nàng nào thích truyện này Có lẽ vì mình k thích kiểu truyện kinh thiên liệt địa thế này, chịu k nổi nam9 kiểu này ???? 2. Tr này motip đầu của ngược, ngược tới ngược lui lại HE vs tra nam. Nữ ko có gì nổi bật trừ ngu hết chỗ nói. Sau 1 hồi vât vã, nữ trư come back vs nam trư. Hơn nửa cuốn tr là chỉ ra nữ trư nhu nhược ra sao, nữ phụ ti tiện khốn nạn cỡ nào và nam trư thì mắc mỗi 1 tội là tinh si thoy mà, a ý cũng nào có tội tình gì đâu, cha mẹ sinh ra a trót ngang tàng bá đạo ko nghe ai lại si tình chấp nhấp vì e nữ phụ làm gì cũng ko tiếc. A ý cũng chỉ "lỡ" đá nữ chủ mất 1 trong 2 đứa bé trong bụng, sai người đuổi tận giết tuyệt vì chị làm a mất đi đứa con "vốn chả có trên đời ". Ko vì cấp dưới của a mở cho chị 1 đường sống thì chị làm gì còn mạng mà gương vỡ lại lành. Dạo này Hạ Nhiễm Tuyết viết tr thế nào ý nhỉ, ta tưởng là sẽ HE vs a Bạch cơ, nhưng a Bạch tốt quá, thâm tình quá, quân tử quá, sao xứng vs nữ trư được. *** “Người chồng máu lạnh” là một truyện mà khiến mình rất mâu thuẫn. Truyện có thể nói là cực phẩm nếu bạn là “không ngược không vui”. Nhưng nếu là một người ghét cẩu huyết, ghét nữ não tàn thì truyện có thể xếp vào loại nhảm nhí, không thực tế hay hay còn gọi là “ngôn tình rác”. Đọc đến đây thôi các bạn cũng hiểu được xiu xíu rồi đúng không nào? Vì vậy ai không thích thể loại này có thể không đọc nha, vì dù sao truyện cũng là công sức của tác giả bỏ ra. “Người chồng máu lạnh”- cái tên thôi cũng khiến người đọc tưởng tượng được về mức độ cẩu huyết rồi. Truyện phải nói là không thiếu bất cứ tình tiết nào hết, ngược nam ngược nữ, ngược mà độc giả phải đau tim. Tô Tử Lạc vốn có người cô yêu, lại xui xẻo bị một bạn nữ phụ ảo tưởng nhìn tới. Khổ ở chỗ là Lê Duệ Húc lại cực kỳ yêu thương bạn nữ phụ không đáng nhắc tên này. Thế là một kế hoạch chả biết nên khóc hay nên cười đã ra đời. Lê Duệ Húc gây áp lực về kinh tế ép người yêu nữ chính lấy nữ phụ. Anh còn lo xa sợ nữ chính vẫn còn yêu anh kia sẽ là hiểm họa cho hôn nhân của nữ phụ. Thế là anh lấy nữ chính về nhà, còn ra sức nỗ lực khiến nữ chính yêu mình nữa. Truyện không có gì đáng nói nếu cái bạn nữ phụ ảo tưởng kia không đứng núi này trông núi nọ, đáng ghét đến nỗi dù mình đã là vợ người khác rồi thì cũng không muốn anh nam chính được lấy người khác. Vì là nữ phụ nên tác giả càng bôi càng đen á mà! Trình độ ảo tưởng của bạn này vẫn chưa đến đỉnh cao đâu, vẫn còn dài lắm! Tiếp sau thì một mớ, một tá các tình huống cẩu huyết xuất hiện. Bạn nữ phụ quay lại giành Lê Duệ Húc với Tô Tử Lạc và đương nhiên ăn thiệt cũng chỉ có bạn học Tô Tử Lạc thôi. Nữ phụ nói mình có thai và bị sảy thai bởi nữ chính, Lê Duệ Húc không hề do dự mà đạp rớt một đứa bé trong bụng Tô Tử Lạc >”< May là chị mang song thai nên còn có động lực sống tiếp đó. Tô Tử Lạc ra nước ngoài và thành một nhà thiết kế nổi tiếng. Lê Duệ Húc thì khỏi nói rồi, bắt đầu chán ghét nữ phụ, muốn quay lại với nữ chính. Truyện ngược bình thường sẽ không quá chú trọng ở phần này, nên nhiều bạn sẽ cảm thấy không đáng khi nữ chính vẫn quay lại với nam chính. Nhưng “Người chồng máu lạnh” thì khác, khúc này thì độc giả đã phải la ó mong Tô Tử Lạc tha thứ cho Lê Duệ Húc đi, đau tim quá rồi thì chị vẫn còn khá kiên định nhá. Bảo đảm ngược nữ bao nhiêu thì ngược nam cũng không thiếu đâu. Số phận đáng thương nhất là Bạch Thiếu Triết, nam phụ điển hình. Anh và chị quen nhau khi ở nước ngoài. Điều đáng nói là Bạch Thiếu Triết không hề thua kém Lê Duệ Húc, ngược lại còn xuất sắc hơn rất nhiều. Nhưng số làm nam phụ thì có tốt cỡ nào anh cũng quay về với vòng tay độc giả mà thôi. Truyện chỉ phù hợp cho những con người ưa cẩu huyết, thích ngược thôi nha. Chống chỉ định với những người không phù hợp, tránh việc đọc xong không thích lại gây war nha! Mời các bạn đón đọc Người Chồng Máu Lạnh của tác giả Hạ Nhiễm Tuyết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngốc Vương Sủng Phi, Phế Vật Đích Nữ Đại Tiểu Thư - Cạn Hạ Vân
Sát thủ chế độc hiện đại sống lại thành phế vật đại tiểu thư mềm yếu vô năng Khi vương gia si lăng đần độn khôi phục tài năng tuyệt diễm Khi cường thủ gặp cường thủ, hai người cọ sát sẽ tóe lửa như thế nào Thứ muội tính toán, ta không sợ, dụng độc hủy dung của ngươi Cha cặn bã hãm hại, hừ, đá ngươi đến nơi không ai tìm thấy Di nương ham đồ cưới, sẽ khiến ngươi nôn hết ra ngay cả bột phấn cũng không chừa Thái tử từ hôn, vậy sao, chỉ có bản cô nương không cưới ngươi Khi phế vật trong mắt mọi người mang vẻ oai nghiêm Làm mù mắt ai, đau đớn tâm ai Tất cả, sẽ đi theo con đường nào Bộ này nam mạnh nữ cường, kết cục 1 V1, một đời một thế một đôi Tác giả nhãn hiệu: Khế ước xuyên qua *** Bích Ngọc nhìn thấy hành vi to gan của tiểu thư nhà mình, quan sát bốn phía, thấy không có ai lập tức ngồi xổm xuống bên cạnh Thượng Quan Tây Nguyệt nhắc nhở "Tiểu thư, người như vậy nếu bị người khác trông thấy sẽ không tốt, người..." Bích Ngọc còn chưa càu nhàu xong, chỉ thấy Thượng Quan Tây Nguyệt không nhịn được khoát tay áo. "Có gì ghê gớm đâu, chẳng phải để lộ cái chân thôi sao, có cần nghiêm trọng vậy không, ở thế giới kia ta còn mặc bikini, nếu ngươi nhìn thấy không chừng sẽ bất tỉnh mất." Thượng Quan Tây Nguyệt rất thư thái, nói không suy nghĩ, nàng còn muốn ngâm mình một lát, cho nên nói không hề cố kỵ. "Tiểu thư, thế giới kia là cái gì, bikini là cái gì." Bích Ngọc sờ đầu không hiểu hỏi. "Ngươi thật quê mùa, không phải là..." Thượng Quan Tây Nguyệt quay đầu lại chuẩn bị giải thích cho nàng hiểu, nhưng nhìn thấy người hỏi là Bích Ngọc, mới biết mình lại mơ mộng rồi. Ai, cứ luôn cho là mình còn ở thế kỷ 21, xem ra sau này lúc nói chuyện phải chú ý, nếu không thì thật không biết ngày nào đó lại lỡ miệng nói bậy cái gì nữa. "Không có gì, Bích Ngọc, ngươi canh chừng giúp ta, có người đến thì báo với ta một tiếng." Thượng Quan Tây Nguyệt liếc mắt, quay đầu lại, chân không ngừng bay nhảy trong nước, chơi vui đến quên cả trời đất. Bích Ngọc thấy lời nói của mình không lọt vào lỗ tai của Thượng Quan Tây Nguyệt, không có cách nào khác, chỉ có thể thành thật đứng ở trên bờ trợn to hai mắt nhìn xem có ai tới hay không. "Tiểu thư, mau lên đi, có người tới." Bích Ngọc nhìn bốn phía, đột nhiên nhìn thấy phía trước có hai người đi tới, nàng cố gắng muốn nhìn rõ xem là ai, nhưng khoảng cách hơi xa, nên nhìn không rõ lắm. Đang lúc Thượng Quan Tây Nguyệt vui vẻ, liền nghe thấy tiếng la mất hứng này, bất đắc dĩ đành phải rút chân lên, đeo vớ, xỏ giày xong đứng lên, đã nhìn thấy một người mập mạp đi về phía nàng. Mời các bạn đón đọc Ngốc Vương Sủng Phi, Phế Vật Đích Nữ Đại Tiểu Thư của tác giả Cạn Hạ Vân.
Nụ Hôn Của Quỷ - Tiểu Ni Tử
Nhưng người ta cũng nói: “Ân tình một ngày quên ngay không dễ” Quách Tiễn Ni, một cô gái xinh xắn vẫn thường lấy việc chinh phục các chàng trai cùng trường làm thành tích lại bị chính con tim sắt đá của mình phản bội. Nayn nhân thứ 99 của cô, Lý Tú Triết, vô tình trở thành đầu mối dẫn đưa cô đến nạn nhân thứ 100 của mình, nhưng cũng đồng thời chính là thủ phạm đầu tiên khiến con tim cô tan cơn băng giá. Kim Thuần Hy, Bạch mã Hoàng tử của Trung học Sâm Vĩnh, tìm cách tránh né Tiễn Ni nhưng hàng loạt những sự kiện tình cơ đến khó tin xảy ra như đẩy họ đến gần nhau. Mặc dù có được biết bao thuận lợi, khác hẳn 99 lần trước, Tiễn Ni vẫn không thể chinh phục được trái tim anh chàng Thuần Hy. Đòn độc dùng lúc quyết định, chờ tới dịp Valen­tine, Tiễn Ni chủ động tỏ tình với Thuần Hy. Nhưng đáp trả cú đòn độc ấy, anh chàng kỳ cục lại chỉ ngón tay trỏ lên trời... một dấu hiệu lạ lùng mà anh nhất định không giải thích. Và nạn nhân thứ 99 của Tiễn Ni, bởi lẽ đợi cô quá lâu trong đêm Valen­tien lạnh giá giữa quãng trường, đã ngã bệnh và nhập viện. Quách Tiễn Ni sẽ giải quyết hai nạn nhân và một thủ phạm này bằng cách nào đây? Tiểu Ni Tử được coi là nhà văn trẻ mở đầu cho trào lưu văn học lãng mạn tuổi teen tại Trung Quốc với tác phẩm khởi xướng là bộ sách Nụ hôn của quỷ, xuất bản năm 2004. Bộ sách là câu chuyện mới lạ, thú vị và lãng mạn của Quách Tiễn Ni - một cô bé vốn coi việc chinh phục nam nhi như trò đùa vô hại và Kim Thuần Hy - một anh chàng “hắc mã hoàng tử” đẹp trai, tài giỏi, giàu có nhưng rất lạnh lùng và... tàn nhẫn. Tác phẩm đã được tiêu thụ hơn một triệu bản tại Trung Quốc. Nụ hôn của quỷ không có những tình huống gay cấn, ly kỳ nghẹt thở, nhưng lại mang đến một không khí lãng mạn với bao điều tốt đẹp, gần gũi với cuộc sống hàng ngày. Không chỉ có tình yêu, truyện còn đề cập đến tình cảm gia đình, bè bạn với nhiều cung bậc vui sướng, đau buồn, hờn giận... *** Một buổi sớm mai, khi ánh nắng dịu dàng chiếu khắp hòn đảo, Thuần Hy đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, còn tôi đang cầm cuốn “Nụ hôn của quỷ” đọc cho Tuấn Hạo nghe… Đột nhiên, một mùi hương bay đến, ánh mắt tôi rơi xuống chiếc túi nhỏ màu xanh lục đặt cạnh gối Tuấn Hạo, he he, đó là “túi cầu nguyện xanh lục đặc biệt Margaret” mà tôi làm cho anh, hy vọng có ngày anh tỉnh dậy trong mùi hương hoa Margaret… “Tuấn Hạo, lần nào ngửi mùi thơm trà hoa Margaret em đều thấy phấn chấn gấp trăm lần”. Tôi nắm một nhúm hoa khô lên đặt vào lòng bàn tay anh, “Tuấn Hạo, anh nhìn này, đó là trà hoa anh làm cho em, anh phải nhanh tỉnh lại mới được, trà hoa đã không còn nhiều nữa. Thuần Hy và em đều không biết cách làm, he he. Anh nhất định không tin là Kim Thuần Hy thiên tài cũng có thứ không biết làm nhỉ?” Bỗng nhiên~! Một cảnh tượng khiến tôi kinh ngạc và không dám tin đang xảy ra!!! Ôi? Tôi có nhìn lầm không? Ngón tay Tuấn Hạo hình như đang nhúc nhích! Anh... anh dần dần... dần nắm chặt đóa hoa khô ấy~! “Anh không biết làm gì?” Á? Tôi ngạc nhiên quay lại, thấy Thuần Hy vẻ mặt tỏ rõ hai chữ “không phục” đang tiến lại gần. “Thuần Hy, anh nhìn mau~! Ngón tay Tuấn Hạo hình như nhúc nhích~!” “Đừng đánh trống lảng!” “Thật mà. Em không lừa anh đâu”. “… Lúc nãy… hình như em nhìn thấy tay Tuấn Hạo cử động…” “Ngốc! Lúc nãy anh nghe rõ em nói anh không biết làm gì đấy?” “A… ồ… em có nói à?” Tôi giả ngây, giả ngô… cho qua chuyện… “Rõ ràng là có!” Bỗng nhiên, khắp xung quanh tôi như được phép thuật của tiểu tiên nữ thắp sáng, trở nên trong trẻo rạng rỡ, căn phòng trong tích tắc tràn ngập mùi hương hoa Margaret, ngoài cửa sổ thoáng chốc cũng bắt đầu bay đầy những cánh hoa Margaret đáng yêu… Mời các bạn đón đọc Nụ Hôn Của Quỷ của tác giả Tiểu Ni Tử.
Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh - Bán Tiệt Bạch Thái
Văn án: Lâm Đế rút khỏi giới giải trí, giải trí Tinh Chu mở buổi họp báo cuối cùng cho anh. Nói tới việc mấy năm nay anh làm từ thiện, anh nói: “Giúp bà xã hoàn thành tâm nguyện.” Nói tới lý do vì sao còn trẻ như vậy đã rút khỏi giới giải trí, anh nói: “Bởi vì bố vợ yêu cầu con rể phải là tổng tài bá đạo.” Giải trí Tinh Chu khóc…. Cho nên anh đều vì vợ của mình sao? Vậy chúng tôi và fan thì làm sao bây giờ? Phỏng vấn xong, fan và phóng viên đều nhìn thấy nam thần của họ ngồi xổm xuống cột dây giày cho Lưu Tử Đồng, Lưu Tử Đồng chống tay lên vai Lâm Đế, bất đắc dĩ nói: “Sớm biết vậy đã không đi giày trắng, xấu.” Lâm ảnh đế: “Rất đẹp.” Phóng viên: “…….” Fan: “…….” *** "Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc của cả cuộc đời"* Lần đầu tiên Lưu Tử Đồng gặp Lâm Đế, cô giới thiệu với mọi người anh là bạn trai của cô. Có lẽ là do bất ngờ bởi Trần Châu, sư huynh cô vẫn yêu thầm bao năm, và sư tỷ - hai người mà vốn cùng cô theo học mỹ thuật Đường phái từ nhỏ, tại ngày hôm ấy lại đột nhiên thừa nhận họ đang hẹn hò. Hoặc là bởi một chút cảm giác kích thích, ngang bướng, tùy hứng bỗng nhiên nổi lên. Dù sao thì, hẳn là khi cô gái này sinh ra, tất cả những ngôi sao mang lại may mắn nhất đã toả sáng vào thời điểm đó rồi. Vì Lưu Tử Đồng cô thật cmn quá hời, người đàn ông tùy tiện chọn trúng lúc ấy chính là Lâm Đế, mà Lâm Đế anh lại là ai chứ?! Ảnh đế đang nổi như cồn, Weibo trăm triệu fan, ngoại hình, diễn xuất và khí chất đều xếp thứ hạng đầu, là nỗi khát khao của biết bao fan hâm mộ cuồng nhiệt. Nhưng người đàn ông vốn là ước mơ của hàng triệu thiếu nữ ấy, thế mà cũng có giấc mộng của riêng anh. Từ năm 7 tuổi, ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Lưu Tử Đồng, thì hình bóng cô gái với mái tóc thắt bím, xinh đẹp đáng yêu vô ngần, tài năng hội hoạ thiên phú đã in sâu nơi đáy lòng anh. Thế nên nam thần vẫn nổi tiếng là vô cùng lạnh lùng lãnh đạm, không ham mê nữ sắc này, lại có thể dễ dàng bằng lòng làm bạn trai "hờ" cho cô tiểu thư nào kia chứ! Vốn là giả, nhưng khi tiếp xúc nhiều hơn, có khi là Lâm Đế chủ động, có lúc là do Lưu Tử Đồng tiến tới, cả hai đã dần cảm mến, rồi yêu nhau, biến giả thành thật lúc nào chẳng hay. Có thể nói, mình rất thích giai đoạn hai người theo đuổi, thả thính và vờn nhau các kiểu này. Không hề trẻ con ngây ngô chút nào mà đúng kiểu nam nữ ở độ tuổi trưởng thành tán tỉnh và yêu đương, thích là nhích, tiếp xúc thân thể hết mức tự nhiên và hưởng thụ. Đấy cũng là nhờ Lưu Tử Đồng là một cô gái rất thành thục, chủ động, chuẩn hàng hiếm trong các kiểu nữ chính ngây thơ, luôn e thẹn và bị động trong "chuyện ấy ấy" gần đây. Tình cảm của hai người diễn tiến nhanh và mặn nồng, nhưng Lưu Tử Đồng đâu phải chỉ là một hoạ sĩ nổi tiếng bình thường, suy cho cùng, hội hoạ vẫn luôn là niềm yêu thích đơn thuần của cô mà thôi, bởi vì danh phận chính của cô là thiên kim tiểu thư duy nhất của Lưu gia, một gia tộc vô cùng giàu có và nổi tiếng. Mà khoảng cách lớn nhất trên thế gian, nào có phải là ta yêu người nhưng người không yêu ta, mà là chúng ta yêu nhau nhưng lại không cùng đẳng cấp với nhau. Chính bởi vấn đề xuất thân này, mà Trần Châu, vị sư huynh kia của cô đã không thể vượt qua Lôi Trì để đến với cô, và cũng vì nó, một Lâm Đế dù đẹp trai diễn xuất tốt nhưng không có bối cảnh bốn năm trước đã bị bạn gái tin đồn là nữ diễn viên Giang Lâm "đá". Nhưng việc khiến người ta bất ngờ nhất vẫn ở phía sau, bởi vì cái người tưởng chừng như gia cảnh hoàn toàn bình thường đó, ngày bé đã phải từ bỏ niềm yêu thích vẽ tranh vì nghèo khó, từng bước đi lên đạt được thành tựu chỉ nhờ thực lực của bản thân, có một người mẹ mù mà anh vẫn vô cùng kính yêu và hiếu thuận ấy, kì thật lại có... một thân phận bí mật hết sức, hết sức hoành tráng nha~ Vậy nên, mô típ của "Bức tranh ấy em vẽ vì anh" đúng là tuyệt không có gì mới. Mình đã từng chờ đợi sự đấu tranh vượt qua khoảng cách giàu - nghèo trong tình yêu của nam nữ chính, qua đó có thể thấy được tình cảm sâu đậm khắc cốt ghi tâm của họ dành cho nhau, nhưng rất tiếc là không có. Cuối cùng vẫn là một cô gái giàu có lấy một anh chàng giàu có hơn, công chúa kết đôi với hoàng tử mà thôi. Về nội dung truyện, cũng không có nét chấm phá gì quá đặc sắc, không có cao trào trong diễn biến. Nhưng lý do mà mình vẫn theo nó đến cuối chặng đường, ngoài sự chủ động trong tình yêu của nữ chính, thì phải nói rằng văn phong của tác giả khá duyên dáng, cuốn hút. Giống như có một mạch sóng ngầm mang tên đáng yêu cứ nhẹ nhàng chảy bên dưới, cuốn truyện mang đến cho độc giả một cảm giác rất dễ chịu, nhẹ nhàng, ngọt ngào khi đọc. Trong đó phải đặc biệt nhấn mạnh đến sự đáng yêu vô bờ bến, khiến cho bất cứ trái tim nào cũng khó thoát khỏi rung động của nam chính Lâm Đế. Một người đàn ông đẹp trai điên đảo chúng sinh, đa tài đa nghệ, xuất sắc tại mọi lĩnh vực mà anh ta chạm tới, bên ngoài lạnh lùng bên trong nóng bỏng không còn là hình tượng quá mới mẻ nơi ngôn tình, nhưng người đàn ông này còn có một thứ vũ khí trí mạng khác: ấy là anh ta thật sự rất rất đáng yêu. Ví như khi tỏ vẻ thành thục dụ dỗ nữ chính, hay khi bị nữ chính quyến rũ, Lâm Đế sẽ lại lộ ra đôi tai đỏ ửng, đôi tai không biết nói dối "tố cáo" chàng trai này có bao nhiêu hồi hộp, thẹn thùng bên cô gái mà anh ta yêu. Lại ví như biệt danh "Lâm Đế ba ly" của anh, uống rượu đến ly thứ ba là say, mà mỗi khi say thì...ừm, mặc dù lăn lộn trong giới ngôn tình lâu rồi, nhưng đúng là chưa thấy người đàn ông nào khi say lại có thể ciu (cute) đến như thế... Nói chung, đó là cái kiểu dễ thương khiến người ta vô cùng thưởng thức, là nét điểm xuyến thêm cho người đàn ông trưởng thành càng bội phần thu hút, hấp dẫn đòi mạng khiến bạn không thể kháng cự. Nói về Lưu Tử Đồng, cô không chỉ có gia thế, nhan sắc, tài năng mà còn rất có cá tính, chính là kiểu cá tính mà các cô gái hiện đại gần đây luôn thích. Bình thường Lưu Tử Đồng hoà nhã, sống tình cảm, nghĩa khí, nhưng khi cần, cô xử lý rất kiên quyết và nhẫn tâm, đúng kiểu chị đại thứ thiệt. Chẳng hạn khi phát hiện nữ phụ Giang Lâm chuốc say nam chính, định giở trò mèo, không cần hỏi nhiều, chẳng nghe giải thích, lập tức liên tiếp giáng cho mấy cái tát, sau này lại dùng quyền lực của gia tộc để chèn ép cho cô ta không còn đường phát triển. Một số nữ nhân khác lởn vởn xung quanh tìm cách quyến rũ nam chính cũng bị nữ chính một cái liếc mắt dẹp cho bay màu hết luôn.... Đọc những đoạn này cảm thấy đúng là quá đã! Dầu vậy, nếu có điểm gì mình không thích lắm ở nữ chính, có lẽ là quan hệ chưa đủ rõ ràng của cô và nam phụ Trần Châu. Vốn hai người là sư huynh sư muội, tình cảm sâu sắc từ bé, nên dù xác định yêu đương với Lâm Đế, thì mối quan hệ đó vẫn còn đấy, đâu thể xoá bỏ. Cô yêu Lâm Đế, nhưng vẫn luôn tôn trọng và quý mến Trần Châu. Cơ mà có lẽ chính nhờ những điều này, thì tình yêu mà Lâm Đế dành cho Lưu Tử Đồng mới càng được bộc lộ một cách rõ rệt nhất. Lâm Đế si tình, biết Tử Đồng từng yêu thầm Trần Châu, hiển nhiên là rất hay ghen, thường biểu hiện bằng những hành động ấu trĩ kiểu như hỏi cô "Anh với anh ta ai đẹp trai hơn?!", rồi khi nhanh chóng được dỗ dành bằng lời khẳng định "Anh đẹp trai nhất", vậy là đã thấy thoả mãn (trẻ nhỏ dễ dỗ ????). Nhưng lúc Trần Châu gặp chuyện không rõ sống chết, Tử Đồng vì anh ta mà bôn ba, Lâm Đế lập tức thu xếp mọi công việc để đi cùng, an ủi và làm chỗ dựa cho cô. Có được tình yêu bao dung và đầy thấu hiểu của người đàn ông xuất sắc như vậy, Lưu Tử Đồng cmn còn không phải cô sinh ra dưới chòm sao chiếu mệnh tốt nhất ư?! Chốt lại, "Bức tranh ấy em vẽ vì anh" không quá xuất sắc nhưng đọc được. Đoạn đầu truyện mình thấy tác giả viết ổn hơn, cuối truyện thì tung hơi nhiều mật đường, lắm lúc khiến mình cảm giác như sắp bị ngộ độc đến nơi ????. Tựu chung, truyện phù hợp với những trái tim ham hư vinh và những độc giả không thích mang não khi đọc (ai mang não người đó thua nha). Vậy nên, bạn nào cảm thấy mình thích dạng truyện này thì mời nhảy hố ạ, reviewer là mình đây đã tận lực khách quan rồi đó nhá ????. P/s: Truyện có khá nhiều cảnh nóng, tiếc rằng toàn là kiểu H đóng cửa tắt đèn bảo nhau, người đọc chỉ có thể dựa vào hiện trường quần áo bị phá hoại, dấu vết cắn mút nơi người nam nữ chính...để tự hình dung mức độ kịch liệt khi "chiến đấu". Là một độc giả rất thiếu trong sáng, reviewer thật sự không thích điều này, hừ hừ ???? *, Trích dẫn truyện "Tháng sáu trời xanh lam" - Tâm Văn *** Sau khi hôn lễ được quyết định, hai người cũng đã lãnh chứng xong, cảnh quay của Lâm Đế ngày càng bận hơn, anh và Lâm Trứ nhanh chóng đến thành phố điện ảnh, Lâm lão gia rất muốn ở lại nhưng nếu ở lại một mình thì cảm thấy rất ngại, ông hỏi Lâm Trứ đang đi phía trước: “Phải về Kim Thành sao?” Lâm lão gia chần chờ, quay đầu nhìn Lưu lão gia và Lưu Tử Đồng mấy lần, hy vọng bọn họ mở miệng giữ mình lại, Lưu Tử Đồng nhìn ra được, cười nắm tay ông, nói: “Hay ông nội Lâm ở lại nhé.” Trong lòng Lâm Chấn vui vẻ, nhưng ngoài miệng lại cứng đầu: “Không thể không đi…hai đưa cháu không có ai ở lại….” Theo bản năng ông nhìn Lâm Đế, Lâm Đế đứng sát bên người Lưu Tử Đồng, tay lướt điện thoại, không hề ngẩng đầu lên, quả nhiên không nói giúp ông cái gì, Lâm Chấn chua xót, ông nghiêng đầu qua nhìn Lâm Trứ. Lâm Trứ hơi khom lưng sửa sang hành lý, nhàn nhạt nhìn ông một cái rồi cũng quay đầu. Lâm Chấn: “!!!” Ngay sau đó ông nhìn về phía Lưu lão gia, Lưu lão gia suy nghĩ một chút rồi nói: “Thôi, ông vẫn nên về đi, mấy ngày nay ông ở đây làm tinh thần tôi luôn khẩn trương, quá mệt mỏi…” Lâm Chấn: “…..” Một giây sau ông nói với Lâm Trứ: “Mau đem hành lý của tôi xuống đi, chúng ta đi!” Sau đó tự mình bước ra cửa, vừa đi vừa lầm bầm: “Chờ Đồng Đồng đến ngày kết hôn tôi lại đến đây, một cái liếc mắt cũng không muốn nhìn thấy ông già họ Lưu.” Lưu lão gia ‘ừ’ một tiếng: “Tôi cũng vậy, tôi cũng không muốn gặp ông, đi thôi đi thôi….” Vì thế trong cơn giận dỗi, Lâm Trứ, Lâm Đế và Lâm lão gia rời thành phố S, trước tiên là đưa Lâm lão gia về Kim Thành, sau đó hai anh em mới chạy đi đóng phim. …… Sau khi Lâm Đế quay về lịch trình đóng phim, Lưu Tử Đồng lại bắt đầu trải qua những ngày giống như heo, mỗi ngày không phải ăn thì là uống, là ngủ, người trong nhà xem cô như quốc bảo, dì Chu cả ngày xoay quanh cô, Đỗ Nhu cũng thường xuyên dẫn theo dì Trần qua bên đó nói chuyện phiếm với cô, tình trạng nôn nghén của cô vẫn không tốt lên, nửa đêm có thể tỉnh dậy vì nôn khan. Cả nhà nhìn cô như thế thì ai nấy cũng đều ăn không ngon, mỗi ngày đều hầm canh, nấu tổ yến tẩm bổ cho cô, một ngày phải ba bốn bữa cơm, Lưu Tử Đồng cảm giác như mình là một con cá được chăm thịt, bụng thì vẫn chưa to nhưng người lại nhiều thêm một chút thịt, cằm cũng sắp thành hai mất rồi. Chu Tố Mẫn cũng bận rộn, bà bận chuyện của mình thì không nói, quan trọng nhất vẫn là hôn lễ của Lưu Tử Đồng, bất kể chuyện gì cũng tìm Lưu Tử Đồng thương lượng, hai mẹ con bàn bạc xong bà mới bắt tay vào làm, rất nhiều lần Chu Tố Mẫn nhịn không được nói: “Mẹ sinh con gái giống như đòi nợ vậy, sắp kết hôn đến nơi vẫn là mẹ chuẩn bị hết cho con.” Lưu Tử Đồng cắn trái nho: “Vậy mẹ không cần làm mà, con làm cũng được, vừa đúng lúc con cũng rảnh rỗi ở nhà.” “Làm cái gì mà làm, con cứ ngồi đó, nếu con tự làm thì ông nội con và Lâm lão gia sẽ giết mẹ mất.” Chu Tố Mẫn quăng cho cô cái nhìn, mấy ngày nay tuy bà có mệt nhưng vẫn rất vui, người thân quen xung quanh thì không nói, bạn bè của bà nhìn thấy bà như nhìn thấy vàng, cả ngày luôn xum xoe trước mặt, dù bà không nói lời nào thì cũng có người giúp bà khoe ra. “Nhìn kìa, Tố Mẫn chính là thông gia với Lâm gia ở Kim Thành đó!” “Về sau hai nhà liên hôn thì tài sản cũng không thể kể hết. Ngày trước…..” “Nghe nói Lâm lão gia có qua nhà bà ở một thời gian đúng không? Ây da Lâm Chấn nha… là tư lệnh uy chấn bốn phương đấy.” Tâm tư hư vinh của Chu Tố Mẫn lên đến đỉnh điểm, sắc mặt hồng nhuận, vừa nhìn thấy là biết có chuyện vui. Vào tháng năm, Tháng năm phân, bức tranh của Lưu Tử Đồng được đem thi đấu ở Lê Thành, đồng thời ở đây cũng sẽ công bố thành tích, cô rốt cuộc cũng tìm thấy cơ hội được ra cửa, người nhà ai cũng phải đống nhưng cũng không muốn làm chậm trễ tiền đồ của cô, Lưu Tử Đồng một hai phải đi, họ cũng không có biện pháp đành đồng ý. May là Lê Thành cách thành phố S không xa, lái xe khoảng hai tiếng rưỡi là đến. Lưu Kiến Bang tự mình lái xe chở Lưu Tử Đồng đến khách sạn ở Lê Thành. Ông luôn dặn Lưu Tử Đồng phải tự chăm sóc bản thân mình thật tốt rồi mới lái xe rời đi. Nhìn chiếc xe đi xa Lưu Tử Đồng thở dài một hơi, lười biếng vươn vai, dẫn theo trợ lý vào khách sạn. Cô trợ lý nhỏ kéo hành lý, cô ấy muốn ở bên đây chơi hai ba ngày. Người tiến vào khách sạn ngày càng nhiều, đều là để tham gia triển lãm lần này, bọn họ đều là những người họa sĩ trong vòng mà Lưu Tử Đồng quen, họ vừa thấy Lưu Tử Đồng đến thì trước tiên đến chúc mừng, rốt cuộc quan hệ của cô và Lâm nhị thiếu gia cũng được công bố, người muốn lấy lòng cô rất nhiều, nhưng cũng có một số người bĩu môi đi qua. Thậm chí còn chanh chua mà nói: “Hiện giờ Đường Phái chỉ còn có mỗi mình Trần Châu là được nhất….” Mời các bạn đón đọc Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái.
Bông Cúc Nhỏ - Lạc Tâm
“Bông cúc nhỏ” - nguyên tác của “Đấu ngư – Những ngã rẽ cuộc đời” bộ phim truyền hình về tuổi thanh xuân nổi tiếng khắp Đài Loan và Trung hoa Đại lục một thời, chính thức được xuất bản tại Việt Nam vào tháng 8/2019. “Bông cúc nhỏ” kể về quãng thanh xuân của một nhóm bạn trẻ trung học vào đời với số phận và tính cách khác nhau. Cô nữ sinh ngây thơ, thánh thiện được các bạn đặt tên là “Bông cúc nhỏ” đem lòng yêu Lý Hoa Thành, chàng nam sinh có nụ cười và ánh mắt khiến trái tim mọi thiếu nữ xao động, nhưng cũng là thủ lĩnh của học sinh trong trường. Dù hoàn cảnh gia đình rất nhiều khác biệt nhưng chính sự chân thành của Lý Hoa Thành đã khiến Bông cúc nhỏ - cô gái nhỏ được cha mẹ yêu chiều - chấp nhận rời xa vòng tay gia đình để đi theo anh, dấn thân vào cuộc sống đầy gai góc và hiểm nguy của anh. Lựa chọn một thời tuổi trẻ để lại những tiếc nuối, xót xa với cả nhân vật chính và độc giả, nhưng đọng lại nơi sâu thẳm tâm hồn mỗi chúng ta khi đọc tác phẩm này là vẻ đẹp, sự hi sinh của tình yêu, tình bạn, tình huynh đệ đáng quý. Từng câu từng chữ trong truyện đều rất chân thật và giàu tính hình ảnh, vì vậy, với nhiều người, “Bông cúc nhỏ” là bài ca của những tháng năm thanh xuân khó quên, mà trong đó ai cũng thấy mình được sống, hơn nữa còn sống rất ý nghĩa trong câu chuyện. *** Tình yêu là gì mà khiến ta đau buồn, nhung nhớ, hạnh phúc đến thế? Duyên phận là gì mà khiến ta day dứt mãi không quên? Sau khi đọc xong "Bông cúc nhỏ", tâm trí tôi không ngừng đặt ra những câu hỏi như vậy. "Bông cúc nhỏ" - cái tên thật đúng với con người cô: Thanh cao, trong sáng. Mọi việc có lẽ sẽ không xảy ra nếu như Bông cúc nhỏ không bất chấp nguy hiểm mà cứu Lý Hoa Thành - thủ lĩnh nhóm học sinh của một trường trung học. Nhưng không có nếu như, cô cứu anh, còn anh, anh đã tự tay hái đi bông cúc hoạ mi trắng trong cô... Anh từng bước bước vào cuộc sống của Bông cúc nhỏ, khiến trái tim ngây thơ, không chút phòng ngự của cô lạc nhịp. Cô thích gì, anh sẽ làm điều đó, cô ghét gì, anh sẽ cố tránh, trừ một thứ: Anh không bao giờ gọi tên cô, chỉ gọi cô là Bông cúc nhỏ. "Bông cúc nhỏ, em là của anh, hiểu không?" Nụ hôn đầu của cô đã bị anh cướp mất. Anh là người con trai cô yêu, là người cô không nên yêu, nhưng cô đã yêu. Bị chia cắt khỏi anh, Bông cúc nhỏ như một cái xác vô hồn: khóc lóc, gào thét, đập phá đồ đạc, giam mình trong căn phòng u tối. Cô quyết tâm bỏ nhà đi tìm anh. Năm 15 tuổi ấy, Bông cúc nhỏ từ bỏ gia đình, cùng Hoa Thành chạy trốn, đi tìm hạnh phúc. Lý Hoa Thành bảo vệ Bông cúc nhỏ vô cùng chặt chẽ, luôn ở bên cô nhiều nhất có thể. Hoa Thành không có nhược điểm, nhưng giờ anh có rồi, đó chính là Bông cúc nhỏ. Niềm hạnh phúc mới chỉ là khởi đầu, những đen tối đang kéo dần tới. Cái gì gọi là đen tối? Thế giới của anh là đen tối. Cô đã dẫm vào một vòng xoáy thật sâu, thật đen nhưng không thể ngoái đầu, cô yêu anh biết bao. Nhận thức được mình là gánh nặng của Thành, cô lột xác, thay đổi bản thân. Năm 18 tuổi, Bông cúc nhỏ là người đàn bà của Lý Hoa Thành. Trên lưng cô ngang dọc những vết sẹo mà chính cô cũng quên chúng có từ bao giờ. Cái hôn của anh nhạt dần, không còn như xưa nữa. Đối mặt với người tình nhỏ bé của Thành - cô gái mang hình bóng của mình năm nào, Bông cúc nhỏ bình thản nói: "Cô nhìn tôi đi, trước ngực bị chém 3 dao. Đây là vết bỏng bị đầu thuốc là cháy dí vào. Đây, đây là một chai bia vỡ đập vào đầu. Kinh ngạc chưa? Đau đớn không phải là từ những vết sẹo đó, mà là từ trái tim. Cô biết tôi đã đi theo Lý Hoa Thành bao lâu nay không? 5 năm, không nhiều không ít. Suốt 5 năm bị truy sát, bị truỵ thai, lại còn... đã từng bị cưỡng hiếp. Nếu cô cảm thấy ngai vị này rất hấp dẫn, tôi nhường cho cô đấy, tôi đã mệt mỏi rồi." Trái tim lạnh giá, chiếc môtô ngược chiều, tiếng còi cực đại, ánh đèn chói mắt, trong đầu cô hiện lên nụ cười khinh mạn của Thành thời tuổi trẻ và nói của anh: "Bông cúc nhỏ, em là của anh, hiểu không?" Nước mắt hoà vào máu, trải đầy trên con đường. Thật may, Bông cúc nhỏ vẫn giữ được tính mạng mong manh của mình. "Tôi đã gặp con bé đó, anh yêu nó chứ? Nếu thích thì, mang nó về đây...dù sao cũng là đứa con gái trong sạch." "Vì sao lại nói thế? Em không giận?" "Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh, nếu anh thích, anh cứ đi." "Vì sao? Vì sao em trở nên thờ ơ như thế?" "Vì sao? Tôi vì sao á? Tôi vì sao mà lại để tôi trở nên như thế này? Tôi vì sao nhuộm tóc, tôi vì sao mà đục mười mấy cái lỗ trên tai? Tôi vì sao mà ăn mặc cho tôi thành hình người này? Tôi là vì anh đấy, Lý Hoa Thành, anh hiểu chưa? Vì anh đấy! Vì tôi quá yêu anh, quá yêu anh, không muốn trở thành gánh nặng cho anh...không muốn một mình anh gánh vác trách nhiệm...không muốn làm anh mệt mỏi..." "Anh không hề yêu nó một tí nào, anh chỉ nhớ em...Bông cúc nhỏ, anh nhìn nó, anh tiếc nhớ em năm đó...Anh...rất nhớ...rất tiếc...em của hồi đó...Chính là anh đã hại em...anh lại...không dám đối mặt...anh chỉ chạy trốn, càng chạy trốn càng bế tắc." Hai người họ đã từng đổ máu cùng nhau, giờ đây, lệ của họ cũng đan vào nhau, hoà làm một. Trong một lần thất thủ, anh trở một dao, chắn cho cô một cú chí mạng. Anh nhìn cô trong khoảnh khắc, rồi thân hình ngã xuống, máu tuôn xối xả. "Bông cúc nhỏ...xin lỗi...anh vẫn luôn yêu em...yêu em...yêu em..." "Lý Hoa Thành, anh còn nợ em một mạng sống! Quên à? 6 năm trước, anh bảo anh nợ em một mạng sống..." "Thôi để kiếp sau...anh trả mạng sống...cho em..." Cô bước đi cùng đứa con trong bụng, rời xa 6 năm ân oán, rời xa 6 năm yêu hận tình sâu. "Bông cúc nhỏ" đã để lại cho tôi một ấn tượng không thể phai nhoà. Từng tình tiết hấp dẫn lôi cuốn tôi theo những giọt nước mắt tuôn dài từ đầu tới cuối truyện. Giá như Thành hoàn lương, bỏ cuộc thì đâu có bi kịch đau buồn này? Nhưng không thể, người giang hồ, thân đâu nào là của mình. Dẫu biết kết truyện SE là tất yếu, song tôi vẫn tha thiết mong chờ có sự bất ngờ, may mắn với cả hai nhân vật. Tôi mong rằng Bông cúc nhỏ sẽ đi qua quá khứ, nắm lấy tương lai bởi lúc này, bước đi cùng cô là em bé trong bụng-kết tinh của tình yêu giữa hai người. Mời các bạn đón đọc Bông Cúc Nhỏ của tác giả Lạc Tâm.