Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa?

Nếu ai từng xúc động tới từng tế bào trong tim với Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Từng Theo Đuổi hoặc khóc nức nở vì nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ nông nỗi nhất qua Năm Tháng Vội Vã, ắt hẳn, một lần nữa chúng ta sẽ lại trào dâng kỷ niệm về thời thanh xuân tươi đẹp ấy qua tiểu thuyết Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa? của Băng Kỳ Lâm. Được đánh giá là một trong những truyen teen hay nhat, tiểu thuyết này chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng. Chuyện tình yêu trong sáng và đẹp đẽ trong Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa? chắc chắn sẽ lay động trái tim độc giả. Thanh xuân của ai cũng chứa đựng đủ đầy những dư vị ngọt ngào khiến người ta bâng khuâng và ghi nhớ. Đó là những giờ cúp học với bạn bè, là bóng lưng của chàng trai thầm thương trộm nhớ, là giây phút chia xa mà lời chưa kịp nói. Còn với Triều Khắc Hàn, mọi điều đẹp đẽ, thanh thuần và trong sáng nhất của thời hoa niên ấy đều gói gọn bằng ba chữ: Mộc Lạc Hi. Bằng ngôn từ nhẹ nhàng, giàu tình cảm, tác giả Băng Kỳ Lâm đã mang đến cho chúng ta một tình yêu tuổi trẻ thật đẹp đẽ biết bao với cái tên bạn thân 17 năm giờ yêu được chưa. Cả hai vốn dĩ là thanh mai trúc mã sát vách từ nhỏ. Duyên phận hình như đã cố tình sắp đặt cho cuộc tao ngộ giữa Triều Khắc Hàn và Mộc Lạc Hi khi họ sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ cách nhau một giờ . Hai nhà vô tình làm hàng xóm thân thiết càng khiến cho tình duyên của hai người thêm gắn bó hơn. Họ cùng nhau chứng kiến đối phương lớn lên, cùng mình sát cánh qua biết bao trò nghịch phá. Những nụ cười, nước mắt lẫn mọi buồn vui của họ đều có nhau. Cùng nhau đi học, cùng nhau bày trò phá bĩnh,…tất cả đều là kỷ niệm đẹp đẽ của Triều Khắc Hàn và Mộc Lạc Hi. Vì quan hệ giữa hai gia đình vô cùng tốt, nên cậu thường xuyên chạy sang nhà cô ăn chực. Cậu mặt dày tới mức cô có đuổi bao nhiêu, cậu vẫn tỉnh bơ ăn hết bát này đến bát khác. Còn cô thì luôn bày đủ trò tra tấn để lôi cậu rời xa cái giường mỗi sáng để đi học đúng giờ. Giữa hai người, không còn tồn tạ khoảng cách nam – nữ mà xem nhau như người thân, như một phần máu thịt thực sự của nhau. Chỉ cần một cái liếc mắt của người này, người kia cũng thừa sức hiểu trong đó ẩn chứa mưu đồ gì. Chỉ cần có người theo đuổi cậu, cậu liền đem cô ra làm bia đỡ đạn. Ngược lại có người tỏ tình với cô, chẳng cần nhờ, hắn tự động chen vào làm bia đỡ đạn, không cần biết cô có thích hay không. Độc giả ắt hẳn sẽ nhiều lần bật cười thích thú như nhìn thấy hình ảnh ngây ngô, nghịch ngợm của mình của những ngày tháng cũ qua cách miêu tả gần gũi, sinh động mà lại hấp dẫn của Băng Kỳ Tâm. Sự kỳ diệu ở ngòi bút ấy đã đưa chúng ta quay ngược thời gian, trở về năm chúng ta mười bảy tuổi, nông nổi, bồng bột và con tim nhạy cảm vô ngần. Thời điểm mà mỗi người đều từng trải qua cảm giác yêu thầm đầy đẹp đẽ. Khi mọi cậu trai đều từng tương tư một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên để tạo sự chú ý. Cô gái kia lại ngẩn ngơ và cứ đứng dõi theo bóng áo trắng của chàng trai lớp bên, nhìn ngắm nụ cười tỏa sáng cả một khoảng trời rồi chần chờ không kịp bày tỏ. Triều Khắc Hàn và Mộc Lạc Hi cũng như thế. Không biết tự bao giờ, những cái nắm tay thân thiết của Khắc Hàn đã làm trái tim Lạc Hi run rẩy. Cô chưa từng nghĩ, bàn tay ấy lại ấm áp và vững chãi như thế. Mỗi ngày ngồi sau bóng lưng ấy, để nhìn thấy từng giọt mồ hôi thấm ướt lưng áo khi hì hục chở cô đi học, Lạc Hi đều thấy run rẩy và ngọt ngào trong tim. Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười hay từng trò trêu ghẹo của Khắc Hàn, không biết tự bao giờ, lại in dấu sâu đậm trong cõi lòng thiếu nữ của cô đến như vậy. Cô có thể ngờ vực tình yêu trong sáng ấy chỉ là tình cảm thân thiết lâu ngày mà cô dành cho cậu. Nhưng với Khắc Hàn, từ lâu, trong tim đã tràn ngập tiếng cười và khuôn mặt ngây thơ của Lạc Hi. Ấu thơ của cậu, thanh xuân của cậu, vốn dĩ chỉ gói gọn trong ba chữ Mộc Lạc Hi mà thôi. Cậu không biết mình yêu cô từ bao giờ, cậu chỉ biết, mỗi khi gần Lạc Hi, trái tim cậu luôn loạn nhịp. Từng chút, từng chút một của cô gái ấy, đã trở thành máu thịt trong cậu. Cậu yêu cô bằng tình đầu trong sáng nhất, ngây ngô nhất mà cũng ngọt ngào nhất. Sự chân thành, đáng yêu và đẹp đẽ của thứ tình cảm thuần khiết ở năm tháng thanh xuân ấy mà họ dành cho nhau, chắc chắn sẽ khiến trái tim độc giả run lên từng nhịp, vì bắt gặp hình ảnh của chính mình những ngày còn trẻ dại. Cái hay, cái tài của Băng Kỳ Tâm là ở đó, mỗi câu chữ đều ẩn chứa những rung động tinh tế nhất. “Tớ đã từng muốn chinh phục cả thế giới. Nhưng đến cuối cùng khi quay đầu nhìn lại, thế giới này, từng chút một đều là cậu”. Tình cảm đầu đời của họ có thể được gói gọn qua lời bài hát đó. Họ từng trốn tránh, từng dằn vặt và khổ sở vì sợ mình ngộ nhận, sợ đánh mất đi tình bạn thanh mai trúc mã đẹp đẽ. Nhưng trái tim 17 tuổi, vốn dĩ tràn đầy dũng cảm, chưa biết sợ là gì. Nên Khắc Hàn và Lạc Hi đã thành thật vô cùng, đáng yêu vô cùng khi bày tỏ tình cảm cho đối phương biết. Để rồi vỡ òa trong hạnh phúc vì biết trái tim có nhau. Ngọt ngào đến thế, giản dị đến thế, mà lại khiến độc giả mỉm cười không thôi. Người ta từng nói, lời hứa bên nhau thời thanh xuân là lời hứa đau thương và bi kịch nhất. Bởi lẽ, những năm tháng trưởng thành luôn đầy sức mạnh và quyền năng mà chặt đứt đi cái nắm tay ấy. Nhưng lại không đủ mạnh để xóa đi hồi ức ấy. Khắc Hàn và Lạc Hi, họ cũng phải đối diện với rất nhiều mối nguy hiểm bủa vây. Những áp lực từ gia đình, từ nhà trường cùng bao hiểu lầm vụn vặt, ghen tuông vô cớ của tuổi trẻ ấy, liệu sẽ giúp họ nắm chặt tay nhau vượt qua, để cập bến hạnh phúc hay để lại trong lòng họ một vết sẹo dài, cứ trở trời là nhức nhối. Vết sẹo của tình yêu non dại mà đẹp đẽ. Tất cả sẽ được giải đáp một cách chân thực, xúc động và ngọt ngào, khiến độc giả bất ngờ cho cái kết của chuyện tình thanh xuân ấy. Một câu chuyện tình yêu trong sáng, đưa chúng ta đi từ cung bậc cảm xúc này đến cảm giác khác. Một câu chuyện mà dù có lựa chọn cái kết thế nào, Triệu Khắc Hàn và Mộc Lạc Hi có thực sự ở bên nhau mãi mãi hay không, thì tình yêu thanh xuân đẹp đẽ mà họ dành cho nhau ấy, luôn khiến trái tim chúng ta đồng cảm và run lên thổn thức khi xem truyen. “Cám ơn cậu, vì đã từng thích mình. Vì đã từng là thanh xuân đẹp đẽ và nguyên sơ nhất trong trái tim mình”. Cám ơn Khắc Hàn và Lạc Hi, tình yêu của hai cậu đã giúp cho chúng tôi – những kẻ tiếc nuối thời gian, được một lần nữa đắm chìm trong cơn mưa mùa hạ tháng sáu năm ấy. Nơi có nụ cười, nước mắt, cái cầm tay của người chúng tôi thương năm mười bảy tuổi… *** Truyện Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa? là tác phẩm teen nổi bật với lối văn phong độc đáo và nội dung gần gũi khơi gợi những cảm xúc trải nghiệm mà chúng ta đã từng đi qua. Mở đầu đầu khi doc truyen teen là nhau nhưng định mệnh trêu đùa chỉ hơn kém nhau một giờ đã quyết định họ mãi khắc nhau. Mộc Lạc Hi – nữ nhân vật chính, hoạt bát hiếu động và tràn đầy tình cảm. Triều Khắc Hàn – nam chính, anh tuấn thông minh, yêu nữ chính hơn cả sinh mạng mình Số phận đã để cho tình yêu thay thế cho tình bạn theo tháng năm. Làm sao để ngăn yêu khi 2 trái tin đã hoà nhịp. Dù mọi bất hạnh và đau khổ anh đã gây ra vì mong người yêu hạnh phúc thì em vẫn luôn quay đầu tìm kiếm bóng hình anh, dù kí ức nhạt nhoà nhưng tình cảm vẫn còn. Nữ chính đã dành  tình yêu với tất cả chân thành trái tim,  tâm hồn đã trao tất cả cho nam chính : không phải vì anh quá xuất sắc, không phải vì anh xứng đáng, đơn thuần chỉ  là cảm giác an toàn, ý niệm vì anh làm tất cả. Những cảm giác đó ngày càng lớn và nữ chính biết … tâm nàng đã dành tặng cho anh mất rồi! Mời các bạn cùng theo dõi truyện Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa để khám phá những bí ẩn tình yêu qua ngòi bút miêu tả sinh động của tác giả JingWen_Yoon để xem những người trẻ đã và sống trong tình yêu thế nào? Bởi vì yêu một người không phải là so đo tính toán, mà yêu là bất chấp cho đi… *** Tháng 11 giá lạnh, những con phố tràn đầy hoa tuyết trắng xóa. Bệnh viện Thiên Ân vào tầm khuya bỗng nhốn nháo hơn hẳn. Bác sĩ thay nhau ồ ạt ra vào phòng sinh, nghe nói, phu nhân nhà này khó sanh. Đồng hồ điểm 12 giờ khuya! Oaoaaoa.. Tiếng khóc lại được truyền đến, bên cạnh là nụ cười mãn nguyện của người mẹ. Mộc gia cuối cùng cũng có được một cô tiểu thư sau vị thiếu gia nghịch ngợm, cô ấy - Mộc Lạc Hi. Một giờ trước. Oaoaaoa Tiếng khóc chào đời của một tiểu tinh linh bé nhỏ, là một bé trai. Triều gia sau này, sẽ do hắn - Triều Khắc Hàn nắm quyền thừa kế! Phòng hồi sức 4 Một người phụ nữ khác được y tá đưa vào, vẫn còn vì mệt mà ngủ thiếp đi. Giường bên cạnh cũng có một người khác, ngủ mê man. Căn phòng vì thế mà chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn. Buổi sáng hôm sau, Hải Yên tỉnh dậy sau một hồi sinh mệt mỏi, dáo dác tìm bóng dáng chồng mình, Hoắc Luân vừa hay bước vào, lên tiếng: - Em tìm anh à? - Không tìm anh thì tìm ai? - Cô liếc anh. - Được được, cháo đây, ăn đi. Anh đổ cháo ra chén, đưa trước mặt cô, còn nhiệt tình thổi rồi đút cho cô. Trên môi cô vô tình lộ ra nụ cười hạnh phúc. - Anh xem vợ chồng người ta. Tiểu Huyên ngồi trên giường chán nản nhìn chồng mình, rồi đưa mắt ngưỡng mộ nhìn bọn họ. - Vợ chồng son. - Châu Khải chép miệng. - Thế hai ta thì cưới được bao nhiêu năm rồi chứ?! - Cô hậm hực. - Gần năm thứ bảy rồi, già rồi. - Anh cầm đồ điều khiển vừa chuyển kênh vừa lẩm bẩm. - Anh.. - Cô tức nghẹn họng. - Không thèm để ý anh. Nói rồi trùm chăn quay vào trong nhắm mắt ngủ, vợ chồng Triều nhìn họ rồi bụm miệng cười trộm, vợ chồng nhà này thật đáng yêu mà. Một khắc sau, Châu Khải quay lại, tay cầm chén cháo, lay nhẹ vợ: - Dậy đi cô, ăn cháo! Tiểu Huyên nghe gọi lập tức ngồi dậy, cô biết mà, anh chỉ là khẩu xà tâm phật, anh thương nhất cũng chỉ có cô. Đến khi cô ăn xong, Hải Yên vui vẻ ngồi lại bắt chuyện, hai ông chồng cũng bàn với nhau chuyện trên trời dưới đất. Biết được cả bốn người đều cùng tuổi, chỉ là vợ chồng Mộc cưới sớm hơn một năm. Hai cô vợ đều vừa mới sinh con, vừa hay lại một trai một gái. Càng nói thì càng thân thiết, họ nói rằng nếu sau này có duyên gặp lại, sẽ cho hai đứa con một đường tình duyên thật đẹp. Duyên phận, là do trời, mà một phần, cũng do chính bản thân tự nắm bắt. Hai tháng sau, Tiểu Huyên nghe tin, căn biệt thự kế bên có người chuyển đến. Khi cô ra vườn tưới cây, vô tình bắt gặp xe chuyển nhà dừng trước ngôi biệt thự kế bên. Cô tò mò ló đầu qua xem, dù gì cũng là hàng xóm, trước sau cũng phải thân thiết thôi. Là vợ chồng Triều! Không thể nào, sao lại trùng hợp đến thế? - Huyên. Nhà cậu ở đây?? - Hải Yên thấy cô đứng ngẩn ngơ liền hỏi. - Ừ. Nhà tớ. Cậu chuyển đến đây sao? - Oa, chúng ta thật có duyên nha. Yên cười, mừng rỡ ôm lấy cô, họ có duyên, con họ cũng rất có duyên. Từ khi hai nhà gần sát nhau, hai đôi vợ chồng càng ngày càng thân thiết, gần như một gia đình. Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn, từ nhỏ đã dính nhau như sam, một chút thói quen tách rời cũng không có. Trái lại, hai gia đình lại vô cùng thích như thế, Triều gia rất thích Hi nhi, mà Mộc gia cũng rất ưng Khắc Hàn. Câu chuyện của họ, từ đây sẽchính thức bắt đầu! Mời các bạn đón đọc Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa? của tác giả Băng Kỳ Lâm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tử Thần Vương Phi: Lãnh Khốc Tôn Chủ, Mời! - Hạ Tử Lam
Lần đầu nàng gặp hắn, hắn nói: "Tiểu mỹ nhân nàng là bị mê hoặc bởi dung mạo anh tuấn tuyệt sắc của ta nên mới đến đây xem trộm ta tắm sao?" nàng đen mặt, "Ngươi có thể vô sỉ hơn được không?" Lần thứ hai nàng gặp hắn, hắn nói: "Tiểu mỹ nhân, nàng đã nhìn hết thảy thân thể ta rồi có phải nàng nên chịu trách nhiệm không?" nàng cau mày "Đào hoa ngươi vô số đi mà tìm mấy nàng ấy...ngươi có thể mặt dày hơn được không?" Lần thứ ba nàng gặp hắn "Ngươi có hai con đường một là chết hai là theo ta" má ơi nàng đắc tội với ai thế này, chỉ  'lỡ' nhìn hắn tắm một cái thôi mà [.....] Đôi khi chỉ khi mất một ai đó mới biết họ quan trọng đến mức nào... *** "Đây là cái thứ gì?" Khanh Khanh lật qua lật lại y phục trên bàn cau mày hỏi. Tô Yên bảo nữ thuộc hạ trong Dạ Nguyệt mang theo vài cái rương nhỏ đặt trong phòng nàng, Tô Yên nghe nàng hỏi cũng chỉ cười Khanh Khanh lại gần mấy cái rương nhỏ mở ra xem, bên trong rương là một số vòng vàng dây bạc, châu báo trâm cài, mấy rương kia là y phục đủ sắc màu cùng phấn son "Đại tẩu, người đem những thứ này đến để làm gì? Tẩu là tranh chấp với đại ca nên di cư sang đây?" Tô Yên phì cười "Những thứ này đều là của muội" "Của muội?" khuôn mặt nàng có chút méo mó "Có cần phải bảy sắc cầu vòng, bánh bèo thục nữ thế này không?". Tô Yên gõ trán nàng một cái "Cái gì mà bánh bèo, muội y như ngày trước dùng từ ngữ quái lạ" "Muội nhìn xem bộ y phục này thế nào?" Tô Yên chỉ vào huyết y đỏ tươi được treo trên gỗ móc y phục. Khanh Khanh lắc đầu "Quá đỏ, quá chói rồi". Tô Yên chỉ vào bộ y phục màu vàng nhạt bên cạnh "Cái này thì sao? Không quá chói chứ, rất thanh tao, hợp với muội" Khanh Khanh tặc lưỡi "Yếu đuối, thục nữ quá rồi!" ../ Mời các bạn đón đọc Tử Thần Vương Phi: Lãnh Khốc Tôn Chủ, Mời! của tác giả Hạ Tử Lam.
Tiểu Nam Phong - Cửu Nguyệt Hi
Tiểu nam phong là truyện thứ hai trong hệ liệt Thập tự của Cửu Nguyệt Hi. Cũng giống như Thời niên thiếu tươi đẹp ấy, Tiểu nam phong là một câu chuyện phác họa lại một cuộc sống thực tế tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại vô cùng rùng rợn, về cái nhìn định kiến tiêu cực của xã hội đối với một người phụ nữ và lòng ghen ghét đố kỵ mà chính những người phụ nữ dành cho nhau. “Thế giới này điên cuồng, thối rữa, không có nhân tính, nhưng em lại thanh khiết, dịu dàng, không nhiễm chút bụi trần.” Bối cảnh của câu chuyện là ở một thị trấn nhỏ bé ven núi giáp biển, quê mùa và lạc hậu, cách xa nơi thành thị, cách xa với ánh sáng văn minh. Ở đây có những con người theo lý thuyết thì đáng ra phải nên là linh hồn thuần phác, chân chất, vậy nhưng không, họ tầm thường, nhỏ mọn, xấu xí, và coi sự xấu xí của mình là lẽ đương nhiên. Họ không hề ý thức được sự xấu xí của mình, lại tự cho mình là thước đo của cuộc sống mà tự o bế, tự dìm nghỉm, tự nhúng chàm lẫn nhau. Bởi vậy mà khi nhìn thấy một cá nhân xuất sắc, thoát tục, vượt ra khỏi thước đo bình thường của họ, họ liền tìm mọi cách chà đạp lên nó, vấy bẩn nó, đem sự khinh thường ngụy trang cho thói tự ti hèn kém mà chỉ trích nó. Nơi đó giống như một bức tranh vẽ một đáy giếng tăm tối lố nhố những con ễnh ương thấp bé to mồm hằng ngày chỉ biết đến khoảng trời hạn hẹp mà coi trời bằng vung. Trong bức tranh ấy có một con cá vàng xinh đẹp tên là Nam Nhã. Nam Nhã, người cũng những tên. Dường như Cửu Nguyệt Hi đã đem tất cả những phẩm chất tinh tế và nữ tính nhất của một người con gái dành tặng cho Nam Nhã. Xuyên suốt toàn bộ tác phẩm, nàng luôn xuất hiện trong những bộ xường xám duyên dáng, với dáng hình uyển chuyển, vừa mong manh dịu dàng lại vừa quyến rũ đến nao lòng, làm người ta không thể không liên tưởng đến bốn chữ: tuyệt đại tao nhã. Nam Nhã đại diện cho những tinh hoa thuần túy nhất của con người, một vẻ đẹp mà có thể ai cũng thấy được, nhưng không phải ai cũng cảm được. Mà ở nơi thị trấn nhỏ bé ấy, cái đẹp này lại đang bị những tâm hồn trần tục tầm thường ức hiếp. Vì đẹp nên bị ức hiếp. Đàn ông ức hiếp Nam Nhã bằng những đôi mắt thô bỉ ngập tràn dục vọng bẩn thỉu, mà phụ nữ thì ức hiếp nàng với những cái bụng nhỏ nhen chua loét mùi men ủ từ thói ganh tị và tự ti. Nhưng nào có hề gì, Nam Nhã chẳng màng để ý đến thế giới tanh tưởi xung quanh mình. Thái độ của nàng giống như một câu nói: People who talks behind my back will be always behind my back – Những kẻ nói xấu sau lưng tôi sẽ mãi mãi chỉ đứng sau lưng tôi. Nàng vẫn đẹp, vẫn thanh cao, vẫn là con cá vàng kiêu hãnh chẳng vì phải sống với đàn ếch mà thôi rạng ngời. Chẳng ai có thể vấy bẩn được Nam Nhã ngoại trừ chính nàng. Nhưng Nam Nhã chẳng hề cô đơn trong cái giếng ấy, bên cạnh nàng còn có Chu Lạc. Chu Lạc rất yêu Nam Nhã. Tình yêu của cậu là sự hòa lẫn giữa sự rung động sâu sắc trước vẻ đẹp thuần túy, lòng thấu hiểu giữa những tâm hồn đồng điệu, sự xót thương cho một linh hồn thanh khiết bị vây hãm trong đám đông hèn mọn và chấp niệm trung thành tuyệt đối dâng hiến cho tín ngưỡng tôn thờ cái đẹp chân chính. Cậu yêu nàng, yêu đến bất chấp, bất chấp tuổi tác, bất chấp hoàn cảnh, bất chấp con mắt ti tiện của thói đời. Đó là đặc tính của những cá nhân xuất sắc, họ độc lập và tìm kiếm, yêu mến, tôn trọng những cá nhân xuất sắc độc lập khác, chẳng cần phải để tâm đến lời đố kỵ miệt thị của những đám đông bầy đàn. Chu Lạc đã dành tặng cho Nam Nhã tình yêu đơn thuần nhất, kiên cường nhất của mình, giúp đỡ nàng, bao dung nàng, bảo vệ nàng, cố gắng vì nàng, khiến trái tim vì hoàn cảnh mà sắt đá của nàng phải cảm động vì mình. Nam Nhã là động lực của Chu Lạc, mà Chu Lạc cũng là động lực của Nam Nhã. Khi đọc truyện sẽ có cảm tưởng như chỉ có mình Chu Lạc nỗ lực cho cả hai vậy, bản thân Chu Lạc cũng nguyện ý đi một nghìn bước đến với Nam Nhã mà không cần nàng phải bước một bước nào về phía mình. Chuyện này sẽ khiến người đọc không nhịn được mà có chút cảm thấy Nam Nhã hơi ích kỷ. Nhưng đến cuối truyện, chúng ta đều sẽ nhận ra rằng sự thật là Nam Nhã cũng có cố gắng vì Chu Lạc, muộn hơn cậu, nhưng không hề chậm trễ. Như đã nói, chẳng ai có thể vấy bẩn Nam Nhã trừ chính nàng. Nàng cũng giống như Trần Niệm trong Thời niên thiếu tươi đẹp ấy, vì chán ghét cùng cực môi trường sống mà nảy sinh ác niệm, tự khuấy đục mình. Nhưng bởi có Chu Lạc, có tình yêu đầy vị tha của Chu Lạc mà nàng đã tự nguyện thanh lọc mình, lau đi vết nhơ trên tay mình, để một lần nữa quay lại với cái đẹp thuần khiết, để ở bên cậu. Tình yêu của hai người đẹp như vậy bởi trong họ luôn có lòng hướng thiện, tự mình hướng thiện và vì nhau mà hướng thiện. Đó chính là biểu tượng của chân – thiện – mỹ, tinh thần chủ đạo của hệ liệt Thập tự, là tính nhân văn cao đẹp mà Cửu Nguyệt Hi muốn thể hiện. Về mặt hình ảnh mà nói, Tiểu nam phong là câu chuyện có tính lãng mạn nhất trong số tất cả các truyện của Cửu Nguyệt Hi. Điều này được thể hiện ở tình tiết Chu Lạc theo đuổi Nam Nhã, mỗi buổi chiều đều đến đọc cho nàng nghe những câu thơ tình đầy tâm ý được cậu chọn lựa, nắn nót chép ra giấy, tặng cho nàng. Tình tiết ngọt ngào trong ngôn tình vốn chẳng thiếu, nhưng có thể đẹp và lãng mạn chạm đến ngưỡng nghệ thuật như hình ảnh này thì cực kỳ hiếm, giống như một hình ảnh biểu tượng trong một tác phẩm kinh điển vậy. Nó giúp cho truyện không chỉ mang tính nhân văn sâu sắc mà còn thắm đượm màu sắc nghệ thuật nữa. Kết lại, qua bộ truyện này, một lần nữa, Cửu Nguyệt Hi đã chứng minh thái độ nghiêm túc vươn đến những giá trị thực thụ trong văn chương của bản thân. Tấm lòng này của chị cũng thực đáng để trân trọng. Tiểu nam phong, cũng giống như những bộ truyện khác cùng tác giả, là một câu chuyện đáng đọc và đáng suy ngẫm. ----------------------- Thập Tự Hệ Liệt gồm có: Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp Ấy Tiểu Nam Phong *** Chu Lạc từng cho rằng mình sẽ chết, khi cậu dõi mắt nhìn theo chiếc xe chở Nam Nhã đi xa, trái tim cậu tan nát, cậu ngã xuống, thấy núi non vẫn phủ một màu xanh biếc và bầu trời vẫn cao vời vợi. Lúc tỉnh lại còn ngửi được mùi thuốc khử trùng, cậu biết mình đang ở trong bệnh viện, cậu mở mắt ra hi vọng có thể nhìn thấy Nam Nhã, dù chỉ là vẻ mặt tuyệt tình của cô cũng được. Nhưng không có. Rất nhiều người vây quanh giường bệnh, nhưng không có Nam Nhã. Sau tám năm, cô chưa từng xuất hiện trước mặt cậu lần nào, cứ như cô chưa từng tồn tại trên cõi đời này vậy. Cửa tiệm sườn xám trong thị trấn Thanh Thủy cũng biến mất. Mặt bằng cửa tiệm đó nhanh chóng được một chủ cửa hàng văn phòng phẩm sang lại và thay thế. Ông bà Chu nhờ vả họ hàng, tài xế và Trần Quân đừng để lộ chuyện Chu Lạc và Nam Nhã ra ngoài, bọn họ không thể xóa bỏ Nam Nhã đi nên rất sợ Chu Lạc bị nghi ngờ tạo chứng cứ giả. Không ai nhẫn tâm tiếp tục làm tổn thương cậu thiếu niên ấy. Bí mật này đã được chôn vùi. Sau khi Nam Nhã biến mất, trên trấn lại nổi lên tin đồn, nói cô bỏ nhà đi theo tay đại gia nào đó, nhưng tin đồn chỉ được vài tháng thì chẳng ai còn buồn nhắc đến nữa. Chu Lạc không quay về thị trấn Thanh Thủy, cậu không thể chịu đựng được cảm giác cô độc trong phần mộ của chính mình. Hình như cậu là một người ngoại tộc, sống trên mảnh đất thân quen, khắp nơi đều là hình bóng của cô, nhưng không còn ai nhớ đến cô, không một ai. Chỉ có cậu. Vẫn còn canh chừng cái thị trấn nhỏ không chút đổi thay bị niêm phong tận sâu trong trí nhớ. Cảnh còn người mất, đây là sự tàn nhẫn đến mức nào? Tất cả mọi thứ năm đó vẫn còn, chỉ có cô là không. Nhiều năm như vậy, cậu vẫn phòng không chiếc bóng. Cô có bao nhiêu tuyệt tình, mới một chút tin tức cũng không cho cậu biết? Cậu nhớ cô đến phát điên lên, nhớ đến mức thù hận, trong trái tim cô có lẽ cậu không hề quan trọng chút nào nên mới một đi không trở lại. Cậu suy nghĩ rất nhiều, cớ sao cô phải đi. Cậu đã đưa ra rất nhiều lí do, phải chăng vì cậu đã vạch trần sự thật khiến cô mất đi cảm giác an toàn, hay vì Lâm Quế Hương chỉ trích khiến cô cảm thấy hổ thẹn? Hoặc có lẽ cô không tin cậu vẫn còn yêu cô tha thiết, cô cho rằng cậu chỉ thích cô như những gì người lớn hay nói, đó là rung động nhất thời, chỉ là ảo giác mà thôi, cho nên cô mới bỏ trốn khỏi cậu, cô chỉ đang khảo nghiệm cậu mà thôi. Nhưng cậu đã chứng minh rồi, chứng minh suốt tám năm qua, nhưng cô không một lần quay về nghiệm thu thành quả. Cô đã quên cậu rồi sao? ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Nam Phong của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp Ấy - Cửu Nguyệt Hi
Tôi không phải là một người dễ xúc động. Kể từ khi biết đọc đến nay, tôi đã đọc không biết bao nhiêu là sách truyện, đông tây kim cổ gì cũng đọc cả, nhưng chưa bao giờ khóc vì một câu chuyện nào hết. Cho đến khi đọc Thời niên thiếu của tươi đẹp ấy. Cũng không phải bù lu bù loa gì, chỉ nhỏ vài giọt nước mắt thôi, nhưng đối với tôi, đó vẫn là một kỷ niệm cực kỳ sâu sắc ghi dấu trong cuộc đời đọc sách của tôi. Thời niên thiếu tươi đẹp ấy là một câu chuyện giống như một sợi dây buộc lấy trái tim người đọc vậy. Ban đầu sợi dây này chỉ hờ hững buộc lỏng thôi, nhưng người ta vẫn lờ mờ cảm nhận được nó khiến con tim phải thấp thỏm mà run lên nhè nhẹ. Càng đọc về sau, qua mỗi chương, nút buộc lại càng thắt sâu thêm, để rồi cuối cùng thít chặt vào tim khiến người ta nghẹt thở, đau lòng khôn nguôi. Tôi không hay đọc truyện thể loại thanh xuân vườn trường. Đa số những truyện thể loại này đều có chung một cảm giác là nuối tiếc tuổi xuân tươi đẹp đã qua, nhưng với Thời niên thiếu tươi đẹp ấy thì khác, nó đem lại cho người đọc một cái thở phào như được giải thoát: cuối cùng thì cái quãng thời gian tệ hại này cũng qua rồi. Bởi vậy mà tôi tìm thấy sự đồng cảm khi đọc truyện này. Đừng vội thương hại tôi, tôi không giống Trần Niệm, chưa bao giờ bị bắt nạt ở trường cả. Nhưng ngay từ năm đầu tiên học cấp ba, tôi đã nhận ra môi trường trường học chính là một xã hội thu nhỏ, tốt đẹp có, nhưng xấu bẩn cũng đầy rẫy, đủ loại mặt người. Tôi đã tận mắt chứng kiến hai cô bạn của mình bị cả lớp tẩy chay, đùa cợt, bịa đặt nói xấu, chứng kiến lớp trưởng bày mưu tính kế vu khống cho một trong hai cô bạn đó tội ăn cắp, chứng kiến một cô bạn khác bị học sinh ngoài trường dọa đánh chỉ vì có quan hệ nhắn tin qua lại thân thiết với một cậu hot boy trường bên, rồi sau đó chuyện vỡ lở ra cậu bạn ảo lòi và vụ dọa đánh đó là một kế hoạch cợt nhả dìm hàng của một (nhóm) con gái cùng lớp có “thâm thù đại hận” với bạn tôi. Lại được cả giáo viên chủ nhiệm vô tâm tắc trách, thiên vị cán bộ lớp và đám học sinh nổi bật nữa. Tôi đã chứng kiến tất cả những điều ấy (nếu không phải có chút bản lĩnh riêng chắc bản thân tôi cũng bị tẩy chay ra trò), vậy nên tôi căm ghét trường học kinh khủng, đến mức mà cuối cấp, buổi chụp kỷ yếu tôi cũng không thèm đến (và vì thế mà sau đó nhận được một đống lời châm chỉa sau lưng). Cửu Nguyệt Hi đã khắc họa rất chi tiết xã hội thu nhỏ ấy, về lũ bắt nạt – những kẻ săn mồi và những đứa trẻ yếu đuối, khiếm khuyết – con mồi yêu thích của chúng, về sự thờ ơ, hiếu kỳ của đám đông hèn hạ, về sự cứng nhắc vô cảm của pháp luật đối với trẻ vị thành niên. Tất cả đã tạo nên cho câu chuyện một bầu không khí u ám, khó thở, vừa lạnh lùng lại vừa châm chọc, càng về sau lại càng đậm, giống như một môi trường bị rút cạn dần ôxy vậy. Đó là cuộc sống của Trần Niệm, cũng như là cuộc sống của rất nhiều những đứa trẻ nạn nhân của bạo lực học đường. Trong không gian tăm tối giam giữ Trần Niệm ấy, Bắc Dã đã xuất hiện, một bàn tay thô ráp mà dịu dàng, thắp lên ngọn lửa soi sáng tâm hồn đang run rẩy của cô bé. “Là ai dịu dàng, cẩn thận, lặng lẽ thắp lên ngọn đèn trong lòng ai như thế.” Trần Niệm và Bắc Dã dường như là hai con người đến từ hai thế giới đối lập nhau: Trần Niệm – con gái nhà lành, học sinh giỏi, xinh xắn, ngoan hiền, tương lai xán lạn; Bắc Dã – mẹ là gái điếm, bố là tội phạm cưỡng hiếp, thành phần cá biệt trong trường nghề, đầu gấu, bất hảo, tương lai mờ mịt. Những tưởng giữa hai đứa trẻ chẳng có sự tương đồng nào, nhưng không, cuộc sống của hai cô cậu đã giao nhau ở cùng một điểm: cô đơn. Họ đều là những đứa trẻ cô đơn. Mối quan hệ cộng sinh khăng khít giữa Bắc Dã và Trần Niệm bắt đầu từ một giây phút “lo chuyện bao đồng” của Trần Niệm. Cô gái nhỏ tưởng chừng như yếu đuối và nhút nhát ấy khi nhìn thấy cậu nam sinh bị đánh hội đồng đã không hề bàng quan làm ngơ mà lén lút định báo cảnh sát, để rồi bị liên lụy, bị bọn đầu gấu cướp sạch tiền, lại bị ép hôn cậu. Hành động đó của cô đã khiến Bắc Dã ghi nhớ. Ai nói cứ thành phần cá biệt là nhân cách thối tha? Cùng là đầu gấu học đường nhưng Bắc Dã không hề chế giễu tật nói lắp của Trần Niệm. Cậu trả tiền cho cô, đi theo bảo vệ cô, giúp đỡ cô không bị bắt nạt, kiên nhẫn chữa tật nói lắp cho cô, ở bên cạnh chậm rãi cổ vũ, vỗ về cô. Bản thân cậu cũng trầy trật vết thương nhưng cậu vẫn che chở cho cô. Khi trong cơn khủng hoảng nặng nề nhất của tuổi niên thiếu, khi mất lòng tin vào cảnh sát, vào pháp luật, vào “chính nghĩa”, khi chính mẹ ruột cũng vì bận rộn mà chẳng đoái hoài gì đến, Trần Niệm đã lựa chọn Bắc Dã, nương tựa vào cậu, tin tưởng cậu. Tôi thích Trần Niệm, cũng thích Bắc Dã, thích cách họ vượt qua chông gai bảo toàn lòng hướng thiện, thích mối tình chân thành thuần lương của họ. Bắc Dã đã khơi dậy trong lòng Trần Niệm một sự kiên định, quật cường. Kẻ bất hảo bị xã hội coi thường lại chính là người cứu rỗi cô gái tốt đẹp mà xã hội không buồn màng đến. Trong cái thành phố lạnh lẽo ấy, chỉ họ mới hiểu được nhau, một mối tình vừa yên ả lặng lẽ vừa bền chặt sâu đậm. Không khoa trương, không nhiều lời, nắm chặt tay nhau đi qua bão tố. Một mối tình khiến người khác phải rung động, vừa đau lòng lại vừa thấy ngọt ngào. Bắc Dã không phải một nam chính tiêu chuẩn: khi cô gặp nạn cậu đã không đến kịp. Nhưng không vì điều đó mà Trần Niệm mất lòng tin vào cậu. Phải tin tưởng nhiều đến thế nào mới có thể khiến một cô bé khi vướng vào án mạng đã chọn gọi cho một cậu thiếu niên chứ không phải là cảnh sát? Phải yêu nhiều đến thế nào mới có thể khiến một cậu thiếu niên cắn chặt răng vơ hết tội nghiệt vào mình để kéo dài thời gian cho cô thiếu nữ được thi tốt nghiệp? Cao trào cuối truyện thật sự đã bóp nghẹt tim phổi người đọc, ám ảnh lấy trí óc người ta. Sự che chở của Bắc Dã dành cho Trần Niệm, sự tin tưởng của Trần Niệm dành cho Bắc Dã, sự thấu hiểu lẫn nhau của cả hai người khiến người ta phải cảm động, và càng cảm động hơn khi đó mới chỉ là hai cô cậu thiếu niên mười bảy tuổi! Những đứa trẻ thiếu thốn khiếm khuyết, bởi vì có nhau mà vẹn tròn. Thời niên thiếu đau thương của hai người, bởi vì có nhau mà trở nên tươi đẹp. Để đến cuối cùng, chúng ta đều sẽ không nhịn được mà cảm thán: “Thật may là họ có nhau!”. Bên cạnh hai nhân vật chính, nhân vật nam phụ Trịnh Dịch. Giữa xã hội thật giả lẫn lộn, đầy rẫy bất công ấy, anh là đại diện hiếm hoi của chính nghĩa thực thụ, một đốm lửa nhỏ nhoi mà mạnh mẽ giữ cho ánh sáng chân lý không bị dập tắt. Nhờ có anh không ngừng nỗ lực mà sự thật mới được phơi bày. Đó vốn nên là hình tượng của pháp luật, của cảnh sát. Qua đi hết cả những cao trào đau đớn ấy, điều thực sự khiến tôi phải rơi nước mắt lại là ở ngoại truyện, ở lá thư mà Trần Niệm gửi cảnh sát Trịnh. Sau này Cửu Nguyệt Hi đã bỏ ngoại truyện đó đi với lý do không phù hợp với tính cách nhân vật, tôi cũng không hiểu tại sao chị lại cảm thấy như vậy. Tôi thì cho rằng ngoại truyện này là một cú chốt đẹp và rất đi vào lòng người của truyện. Bởi sau tất cả, nó đã khẳng định vẻ đẹp thiện lương, giàu lòng vị tha của các nhân vật, tính nhân văn của cả câu chuyện, khiến người ta nhớ mãi không quên. [ Trần Niệm à, anh thường nghĩ, anh rất muốn biết hiện giờ em còn tin tưởng hay không? Tin tưởng chân, thiện, mỹ; tin tưởng vào việc “tin tưởng” bản thân. Nếu vẫn vậy, anh cảm kích vô cùng. Trịnh Dịch —— Trong một lá thư anh hỏi em còn tin tưởng hay không? Tin tưởng chân, thiện, mỹ; tin tưởng vào việc “tin tưởng” bản thân. Cảnh sát Trịnh, chỉ vì có Bắc Dã, em vẫn tin tưởng. Trần Niệm ]
Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng - Diệp Lạc Vô Tâm
Sinh nhật lần thứ 14, Quan Tiểu Úc gặp tình yêu sét đánh tại Bule Pub. Anh chàng lạ mắt trông cao quý và hấp dẫn đã thu hút ánh nhìn và trái tim cô bé mới lớn. Rồi khi nhìn chàng trai xa lạ kia khoác vai người đẹp rời đi, “mối tình đầu thơ ngây” của cô bỗng tan thành mây khói. Năm cô 22 tuổi, bố mẹ cô sắp xếp một cuộc gặp mặt với Âu Dương Y Phàm, anh chàng nổi tiếng đẹp trai, giỏi giang, con nhà gia, hai nhà đã có hẹn ước với nhau từ nhỏ. Nhưng vì nghe nói anh ta là một “hoa hoa công tử”, thay người yêu còn nhanh hơn cả thay áo, Quan Tiểu Úc chưa kịp gặp mặt đã lén trốn đi mất. Cô rất ghét loại người như anh ta. Rời khỏi quán trà, cô vô tình đụng phải Ivan, anh chàng đẹp trai cô tình cờ gặp trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn. Và trong lúc “nguy cấp”, cô đã lên xe anh ta để chạy trốn khỏi cuộc gặp không mong muốn. Tiếp xúc nhiều với Ivan, cô mới hiểu đằng sau khuôn mặt bất cần đời, luôn ung dung, tươi cười kia là một người hết lòng vì bạn bè, một con người quyết đoán trong công việc đầy áp lực và hơn hết là một trái tim si tình trong tình yêu. Dần dần cô có cảm tình rồi rung động trước Ivan, quyết định cho anh cơ hội để có thể trở thành bạn trai của cô. Nhưng định mệnh thật trớ trêu khi đến sinh nhật lần thứ 23, Tiểu Úc phát hiện tên hoa hoa công tử Âu Dương Y Phàm và Ivan hóa ra chỉ là một người… Trong truyện “Sự dịu dàng khó cưỡng”, độc giả còn gặp lại nhân vật Lăng Lăng - bạn cùng phòng của Quan Tiểu Úc và Giáo sư Dương Lam Hàng - anh họ của Âu Dương Y Phàm trong “Mãi mãi là bao xa” và câu chuyện tình yêu lãng mạn của họ; anh chàng Lâm Quân Dật trong “Chân trời góc bể”. *** Diệp Lạc Vô Tâm là nữ tác giả ngôn tình Trung Quốc được các độc giả trên các trang mạng văn học yêu thích. Cô được biết đến qua những truyện ngôn tình nổi tiếng như Ngủ cùng sói, Hôn sói, Chân trời góc bể, Mãi mãi là bao xa, Gió đem ký ức thổi thành những cánh hoa... Sự dịu dàng khó cưỡng là tác phẩm mới nhất của cô. Sinh nhật thứ 14, Quan Tiểu Úc gặp tình yêu sét đánh tại Bule Pub. Mối tình đầu thơ ngây của cô bỗng tan thành mây khói khi chàng trai xa lạ khoác vai người đẹp rời đi. Năm 22 tuổi, bố mẹ cô sắp xếp một cuộc gặp mặt với Âu Dương Y Phàm. Anh chàng nổi tiếng đẹp trai, giỏi giang, con nhà gia thế. Hai nhà có hẹn ước với nhau từ nhỏ. Nhưng vì nghe nói anh ta là một hoa hoa công tử, thay người yêu nhanh hơn thay áo, Quan Tiểu Úc chưa kịp gặp mặt đã lén trốn đi mất. Cô rất ghét loại người như anh ta.   Rời khỏi quán trà, cô vô tình đụng phải một người và trong lúc nguy cấp, cô đã lên xe anh ta để chạy trốn khỏi cuộc xem mắt không mong muốn. Người đàn ông đó có tên tiếng anh là Ivan. Tiếp xúc nhiều với anh, cô hiểu đằng sau khuôn mặt bất cần đời, luôn tươi cười kia là một người hết lòng vì bạn bè, quyết đoán trong công việc đầy áp lực. Hơn hết, đó là một người đàn ông si tình trong tình yêu. Dần dần Tiểu Úc rung động trước Ivan, quyết định cho anh cơ hội để có thể trở thành bạn trai của cô. Nhưng định mệnh thật trớ trêu khi đúng lúc Tiểu Úc quyết định sẽ mở lòng ra với Ivan thì bí mật của anh cũng bại lộ. Hóa ra Ivan và Âu Dương Y Phàm chỉ là cùng một người… Trong truyện Sự dịu dàng khó cưỡng, độc giả sẽ gặp lại nhân vật Lăng Lăng - bạn cùng phòng của Quan Tiểu Úc và Giáo sư Dương Lam Hàng - anh họ của Âu Dương Y Phàm trong Mãi mãi là bao xa và câu chuyện tình yêu lãng mạn của họ. Mời các bạn đón đọc Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.