Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Từ Bi Khúc

Thể loại: Lãng mạn, nữ cường, cung đấu + đánh trận, ngược trước sủng sau... Giới hạn độ tuổi: 13+ (có vài chương gắn mác 18+) Đây là phần truyện tiếp theo của phần một của chuyện tình Tô Khiết và Trình Khâm, lần này là nói về chuyện tình của con trai hai người là Trình Diễn. Câu chuyện bắt đầu từ nàng có tên là  Du Ca, con gái của đại tướng quân tiền triều Du Sát, kiêu sa diễm lệ như đoá huyết mai và tự do tự tại như một cánh chim trời. Vì giao ước giữa phụ thân và tân đế, nàng bước lên ngôi vị hoàng hậu. Nàng không màng vị trí đứng đầu lục cung chỉ bởi yêu hắn, cả đời bị hắn hắt hủi tàn nhẫn, trải qua si hận cùng nhau... "Ta xin chúc chàng: Giang sơn trường cửu, một đời an lành." Hắn là Trình Liệt, con trai của Viễn Phù Vương Trình Khâm, tài giỏi tàn độc và uy vũ hệt "cơn gió dữ", tạo nên biến loạn để phế đế xưng vương. Hắn chưa bao giờ thôi hận nàng nhưng cũng chưa bao giờ thôi yêu nàng. Nhẫn tâm đem nàng giày vò trong đau khổ dẫu trái tim hắn nghìn lần đau hơn nàng, để đời này cứ loay hoay giữa yêu và hận... "Nàng phải ghi nhớ: Nhân quả tạo nên số mệnh, đôi ta chính là như vậy." Tự hỏi đến bao giờ, khúc hát từ bi về lòng khoan dung và tha thứ mới ngân vang lên trong lòng của hai con người đang ngồi trên vị trí cao nhất thiên hạ? *** Võ Anh Thơ sinh năm 1991, hiện sinh sống và viết văn tại TP.HCM. Anh Thơ bắt đầu sáng tác từ năm học cấp 2, tới nay là tác giả của nhiều tiểu thuyết như: Hạ tuyết, Mang thai tuổi 17, Nữ hoàng tạo mẫu tóc, Gái xấu công sở, Người mẹ được gửi từ thiên đường, Lời hứa thủy chung... cùng một số tập truyện vừa, truyện ngắn in chung khác. Tác phẩm: Hạ Tuyết Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17 Nữ Hoàng Tạo Mẫu Tóc Lời Hứa Thủy Chung Gái Xấu Công Sở Người Mẹ Được Gửi Từ Thiên Đường Làm Dâu Nhà Ma Để Được Yêu Nam Phụ, Nguyện Không Làm Nữ Chính (1970) Chú Hãy Ngủ Với Tôi Gặp Anh Là Điều Đẹp Nhất Của Thanh Xuân - Stay With You 2003 Thanh Mai Không Lấy Trúc Mã (1802) Tâm Ý Thành Từ Bi Khúc Trừng Phạt (Punishment) Bướm Báo Thù (Điệp Tử) Án Tử Một Tình Yêu - The Death Of A Love Đời Bình An (1972) ... *** Tôi hỏi, đêm này ai làm bạn với Hằng Nga cung trăng? Tôi hỏi, Hứa Tiên nghìn năm đợi một lần gặp Bạch Xà Tôi hỏi, thất tịch mới trùng phùng của Ngưu Lang, Chức Nữ Tôi hỏi, Lương Chúc hóa điệp cùng bay mãi không rời Tôi hỏi, "Trường Hận Ca" của Huyền Tông, Dương Quý phi Tôi hỏi, Trương Sinh mang tội tuyệt tình trong "Tây Sương ký" Tôi hỏi, tư vị lưu luyến dằng dặc của "Phượng Cầu Hoàng" Tôi hỏi, mối tình "Thiên Tiên Phối" đứt đoạn dưới bóng cây hòe(*) Thành phố X, một ngày đầu hạ năm 2019, trong hoàng cung trải qua bao đời vua, giờ đây trở thành địa điểm tham quan của nhiều du khách trong lẫn ngoài nước, cũng là nơi để các học sinh sinh viên tìm đến hiểu thêm về những trang sử sơn son thiếp vàng, có một cô sinh viên tóc ngắn màu hạt dẻ đang ngước nhìn bức tường bị mưa bụi thời gian mai một nơi tẩm cung vắng vẻ thuở xưa, thốt lên: - Kỳ lạ! Quả thật rất kỳ lạ! Trình, anh có nghĩ như vậy không? Không nghe tiếng đáp, cô liền quay qua nhìn anh chàng đi cùng mình, đang chăm chú chụp ảnh trên thân cây cột sơn đỏ, gọi rành rọt: - Hải Trình! Anh có nghe em hỏi gì không thế? Thật chất lúc nãy đã nghe rồi, Hải Trình đứng gần như vậy cộng thêm cái giọng lảnh lót của bạn gái nữa, bản thân lại là kẻ hay chú ý đến xung quanh, thì thử hỏi làm sao không nghe? Chỉ là mấy ký tự cổ trên thân cột bị thời gian bào mòn này khá thu hút sự chú ý nên anh lười trả lời cô, nhưng lúc này chẳng thể làm lơ được rồi, mới hạ máy ảnh xuống, nghiêng đầu nhìn cô đang sốt ruột. - Du, ở đây rất thanh vắng, em nói to quá sẽ không hay đâu. Thanh Du chớp mắt nhìn Hải Trình, bạn trai cô trông điển trai lại cao ráo, tóc lúc nào cũng hớt cao gọn gàng, tính tình thì chu đáo cẩn thận, đặc biệt rất yêu thích lịch sử và văn hóa xa xưa, nhưng điều cô không hài lòng là lắm khi anh lơ là với bạn gái lắm, lúc này ánh mắt anh hướng vào cô cũng lạnh lùng nữa! Hải Trình như đọc được suy nghĩ của nàng sinh viên hai mươi hai tuổi, liền tiến đến chỗ cô, hỏi: - Rồi, em muốn nói kỳ lạ cái gì nào? Dù muốn giữ vẻ hờn giận này lâu thêm chút nhưng thời gian không cho phép, chưa kể cả hai còn phải cố gắng tham quan tìm hiểu nơi này để hoàn thành luận án thầy giao, Thanh Du đành nén tiếng thở dài xuống, nói: - Chính là về hoàng hậu duy nhất của Hưng Dận hoàng đế, Du Ca hoàng hậu. Lịch sử có ghi chép rằng, sau cái chết của bà thì Hưng Dận hoàng đế không lập hậu nữa dù ông tại vị tới hơn ba mươi năm sau đó. - Đơn giản vì ông ấy yêu vị hoàng hậu này nhất. - Vấn đề nằm ở chỗ ấy, nếu bà được sủng hạnh thì điều làm em khó hiểu là vì sao trong lịch sử không viết nhiều về hoàng hậu họ Du. Chỉ nói bà được sắc phong làm hậu năm nào, năm năm thì bệnh mà mất, một vài sự kiện quan trọng liên quan đến bà, ngay cả cái chết cũng viết rất sơ sài... Hải Trình để máy ảnh ở trước ngực, đứng chống nạnh, đưa mắt nhìn tấm bảng cũ kỹ đề ba từ "Phụng Hoa cung" đã bạt màu theo năm tháng, giọng đều đều: - Em có biết thứ gì mơ hồ nhất trên đời không? Chính là lịch sử. Mâu thuẫn đúng không, lịch sử tức là những chuyện đã qua, đáng lý nó phải rõ ràng nhất. Thế nhưng chính vì lịch sử trôi qua quá lâu, thành thử "sự thật" lại hóa ra mơ hồ nhất. - Ý anh muốn nói lịch sử viết về Du Ca hoàng hậu là không đúng? - Có thể, nhưng cũng nghĩa là nó đã bị che giấu ít nhiều sự thật liên quan đến bà. Quan chép sử đôi khi bị chi phối bởi vua chúa, nên sẽ thay đổi một số chuyện thậm chí che giấu một số chuyện. Biết đâu, Hưng Dận hoàng đế đã âm thầm lệnh cho quan chép sử không viết nhiều về vị hoàng hậu này. Lý nào có ẩn tình bên trong, Thanh Du chắc chắc như vậy, liền hỏi tiếp: - Nghe rằng, Phụng Hoa cung chính là nơi Du hoàng hậu từng sống? - Đúng là thế. - Hải Trình đưa mắt nhìn bao quát tẩm cung đìu hiu đổ nát - Sử chép lại Hưng Dận hoàng đế đã cho đóng cổng cung này rất lâu, trước khi băng hà ông cũng yêu cầu thái tử điều đó, đến hai đời vua sau cung này vẫn không hề mở. Nơi chẳng ai lui tới tất nhiên sẽ lạnh lẽo, lại còn lan truyền tin đồn thất thiệt, thành ra những năm về sau các vị vua khác đã dời cung hoàng hậu đến nơi khác. - Nghĩa là Du Ca hoàng hậu là vị hoàng hậu cuối cùng sống ở đây, nơi này mấy trăm năm qua đã không còn ai lui tới sao? Tự dưng Thanh Du hơi rùng mình, là sinh viên khoa Lịch sử đã đi đến nhiều di tích vắng người nhưng chẳng hiểu sao nơi tẩm cung này khiến cô thấy lạnh lẽo, vì lâu rồi không có người đến hay bởi người sống ở đây chẳng hề hạnh phúc? Tiếp theo thấy Hải Trình chậm rãi bước vào bên trong xem xét thêm, cô liền đi theo anh. Bên trong căn phòng khá cũ, dù vậy không khí thăng trầm nơi đây tạo nên nét cổ kính kỳ lạ, những vật dụng trưng bày trong đây không nhiều, phần lớn là một ít đồ dùng còn sót lại của các hoàng hậu đời trước từng dùng qua, mọi thứ đều được Ban quản lý bảo quản cẩn thận. Hải Trình lại bắt đầu chú ý đến tấm bia khắc ký tự cổ, còn Thanh Du đi một vòng nhìn sơ qua các vật dụng, rồi bất chợt cô nhìn thấy hai bức họa treo trên giá, một bức vẽ người nam và một bức vẽ người nữ. Cách ăn vận của họ rất cao sang quyền quý... Cô nhìn xuống tấm bảng ghi chú: "Vua Hưng Dận" và "Hoàng hậu Du Ca". Thật bất ngờ, ra là chân dung của hai người đó? Thanh Du quan sát chân dung vị hoàng hậu, theo nét vẽ này thì bà hẳn rất xinh đẹp, sử chép bà rất mạnh mẽ còn có võ nghệ, từng ra trận đánh giặc, khuôn mặt bà có chút u uất lẫn buồn bã khiến cô sinh viên chẳng hiểu vì sao lại như vậy. Hoàng hậu này từng sống hạnh phúc chứ? Sau đó cô nhìn sang chân dung hoàng đế, sử miêu tả vua Hưng Dận khôi ngô uy vũ, mặt mũi nhìn qua mang vẻ tàn nhẫn, nhưng ở đây cô chỉ thấy một hoàng đế không buồn không vui, rất tĩnh lặng. Giây phút ấy, chẳng rõ lý do gì xui khiến để rồi Thanh Du từ từ đưa tay chạm nhẹ vào chân dung của Hưng Dận hoàng đế, đột ngột hiện tượng lạ lùng không thể giải thích được xuất hiện, đó là trước mắt cô gái trẻ lần lượt xuất hiện những hình ảnh mơ hồ rời rạc, cứ như dòng chảy thời gian đang quay ngược... Tất cả chớp nhoáng rất nhanh, khá nhòe nhoẹt, là cảnh một người mặc long bào bên ngoài khoác áo lông, tướng cao lớn, vẻ mặt thâm trầm giống hệt chân dung Hưng Dận hoàng đế - điều đó có phải cô sinh viên đang thấy lại vị vua năm đó? Tiếp theo những sự việc khó hiểu liên tục xuất hiện. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế mỉm cười với một cô gái mặc váy đỏ đang đứng cạnh. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế nắm tay cô gái đó, ngồi trên xích đu gỗ, trông họ rất hạnh phúc mãn nguyện. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế đứng lặng lẽ một mình, lúc này chẳng còn ai ở cạnh ông nữa kể cả người con gái váy đỏ. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế từ xa nhìn về phía Phụng Hoa cung, nhưng ông đã quay lưng bỏ đi, bóng dáng trong buổi chiều tà trông thật nặng trĩu thê lương. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế đứng ở nơi cao nhất của hoàng cung, đôi mắt nhìn khắp giang sơn rộng lớn, mà cảm nhận rõ lòng ông đang nhớ về một ai đó thật da diết. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế rành rọt nói: "Đừng viết quá nhiều về hoàng hậu, những chuyện của nàng ấy sẽ là ký ức thuộc về riêng trẫm". Là cảnh, có những khi đêm tối buông xuống, Hưng Dận hoàng đế mở hộp trang sức đã cũ, nhìn trăm phụng vàng từng cài lên mái tóc ai thuở nào. Và cuối cùng, cảnh Hưng Dận hoàng đế trước lúc nhắm mắt, nằm trên giường dặn dò: "Khi trẫm băng hà rồi, vẫn không được để bất kỳ ai bước chân vào Phụng Hoa cung"... - Du! Em bị sao vậy? Nghe chất giọng lo lắng của Hải Trình cất lên, bấy giờ Thanh Du mới bừng tỉnh hệt như lấy lại ý thức, cùng lúc cảm nhận mặt mình ươn ướt đồng thời có vị mặn đọng trên môi, cô liền giơ tay quệt nhẹ. Nước mắt? Cô đang khóc ư? Chuyện gì vừa xảy ra? Tại sao cô khóc? Chẳng những vậy trong lòng cũng thấy đau nữa. Lẽ nào là do trông thấy những cảnh ban nãy nên...? Nhìn trở lại chân dung của vị vua ấy, nhớ những dòng sử từng chép rằng, dẫu hậu cung vẫn còn nhưng Hưng Dận hoàng đế nhất quyết không lập hậu, ông về sau có phần cô độc hơn, Thanh Du tự hỏi liệu có phải vừa rồi chính mình vừa được thấy cuộc đời Hưng Dận hoàng đế sau cái chết của Du Ca hoàng hậu? Để rồi cô xúc động mà bật khóc? Tự thấy điều này thật phi lý! Nước mắt rõ ràng không giả tạo, trái tim này vừa thắt lại, nỗi đau kia chỉ thoáng qua mau nhưng chân thật đến khó tả, hệt như cô đã trải qua điều đó... Hải Trình lên tiếng hỏi lần nữa, Thanh Du lau hết nước mắt, nhìn anh lắc đầu: - Em không biết, có lẽ là đau lòng cho vua Hưng Dận... Trông cảnh bạn gái cứ luống cuống, Hải Trình thở ra nhè nhẹ rồi lấy trong túi áo miếng khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, người gì mà khờ quá! - Em thấy các hình ảnh rất kỳ lạ, có phải em điên rồi không? - Không có đâu. - Hải Trình mỉm cười với Thanh Du - Hình như Hưng Dận hoàng đế đã sống khá cô độc, cũng không biết có phải do đau lòng trước cái chết của hoàng hậu không. Thậm chí có chi tiết còn ghi rằng, một quý phi rất được ông sủng hạnh vài năm sau đó, lý do chỉ vì người ấy nhìn giống Du hoàng hậu. - Nhưng em nhớ sử có viết, hoàng hậu Du Ca không được sủng hạnh. - Đấy chính là uẩn khúc khó giải đáp trong câu chuyện tình giữa Hưng Dận hoàng đế với hoàng hậu của mình, anh cũng rất khó hiểu. Nhưng anh nhớ có một bài báo từng viết câu: "những thứ bị chối bỏ bởi ý thức sẽ tìm nơi trú ngụ trong vô thức", có những người không bao giờ thừa nhận cảm xúc của bản thân mình, dù nó vẫn luôn tồn tại. Và anh nghĩ, tình yêu lẫn nỗi đau trong lòng của vị vua này mãi mãi không biến mất cho dù ông chối bỏ nó như thế nào. Thứ cảm xúc mãnh liệt, vẫn tồn tại sâu thẳm trong trái tim ông, ở nơi vô thức nhất. Hiếm khi thấy Hải Trình mang dáng vẻ tư lự đến vậy, Thanh Du hoàn toàn im lặng, lần nữa cùng anh ngắm nhìn hai bức chân dung của vua và hoàng hậu, hệt như chiêm nghiệm thứ cảm xúc mới mẻ mình vừa có, đồng thời cảm nhận mối tình sâu nặng bị chôn vùi theo dòng thời gian vô tận, với một cái kết không có hậu. Bỗng nhớ đến hai câu thơ cuối trong bài "Trường Hận Ca" của Lý Bạch: Thiên trường địa cửu hữu thì tận Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ (Trời đất dài lâu cũng có lúc hết Hận này dằng dặc không thuở nào nguôi) Vừa bước ra ngoài thì trời mưa, Hải Trình lẫn Thanh Du không còn cách nào khác đành ngồi xuống ghế đá ở ngoài hành lang đang bị nước mưa tạt vào lạnh lẽo. Mùa hạ nắng nóng thế này không nghĩ sẽ mưa, hai người lấy cơm nắm trong ba lô ra ăn trưa, lặng yên ngắm nhìn màn mưa giăng lối. Ăn xong, Thanh Du nhìn qua Hải Trình vẫn thong thả nhấp nháp từng miếng cơm, liền nhích lại gần. - Trình nè, đi tham quan cả ngày mệt quá, em dựa vào anh một chút nhé. - Thích thì em cứ dựa. Hải Trình ít khi bộc lộ sự thân mật với bạn gái, nhưng lại không bao giờ từ chối cô, đấy là điều khiến Thanh Du thích nhất, và cũng hiểu anh có quan tâm đến mình dù bề ngoài lúc nào cũng lạnh lùng như thạch sùng. Lúc cô tựa đầu xuống vai anh, liền nghe anh bảo mình ngồi sát vào coi chừng mưa tạt! Cô cười vui vẻ, dựa vào anh, nhìn mưa rơi lăn tăn xuống đất kèm theo mùi ngai ngái quen thuộc. - Anh có thấy trùng hợp không? - Trùng hợp cái gì? - Anh tên Hải Trình, chữ "Trình" cũng có trong tên húy của Hưng Dận hoàng đế. Em tên Thanh Du, chữ "Du" trùng trong tên Du Ca hoàng hậu. Liệu chúng ta có phải... kiếp sau của họ không nhỉ? - Thay vì nghĩ mấy thứ vớ vẩn đó thì tôi khuyên cô nên nghĩ làm sao để hoàn thành luận án vào ngày mai đi. - Em giỡn chút thôi mà. - Thanh Du bĩu môi, tự dưng tò mò một điều - Trình nè, em muốn hỏi anh câu này, Hưng Dận hoàng đế vì Du hoàng hậu mà không lập hậu nữa, vậy nếu chẳng may em chết sớm thì anh có... "ở giá" vì em? Hỏi xong Thanh Du bụm miệng cười, thấy bản thân dở hơi dễ sợ, đã vậy còn "ở giá" nữa cứ như bạn trai là đàn bà con gái ấy, thể nào Hải Trình cũng gõ lên đầu cô rồi giáo huấn vài câu cho xem. Nhưng cô thấy anh im lặng, nhịp thở dường như chậm lại hơn, sau đó giọng anh thật trầm: - Không... - Biết ngay, anh chả đời nào vì em mà làm thế, may là em chả hi vọng gì. - Anh không muốn em chết. Bất động vài giây, Thanh Du ngẩng mặt nhìn Hải Trình trong khi anh cũng đang hướng mắt vào cô bằng cái nhìn ngưng đọng mà thành tâm, vệt sáng trong con ngươi ấy hệt ngọn lửa nhỏ thắp lên xua đi cái lành lạnh của mưa gió ngoài trời. - Nếu không muốn anh lấy người khác thì em phải sống thật lâu vào. - Trình, em hỏi vu vơ thế thôi. - Đã vu vơ thì về sau đừng hỏi như thế nữa, anh không thích nghe vậy đâu. Gật đầu với niềm hân hoan lẫn vui sướng, Thanh Du tiếp tục dựa đầu vào bờ vai rộng của bạn trai, lắng nghe tiếng mưa rơi đều bên tai. Cô dần thiếp đi... Hải Trình khẽ khàng đắp áo khoác cho cô gái đang ngủ an nhiên bên cạnh mình, thấy tay cô cứ nắm chặt tay mình không buông, khiến anh buồn cười. Dù vậy, anh cũng thích điều đó. Để xem, khi nào cô gái khờ khạo này tỉnh dậy, anh sẽ nói với cô chuyện kết hôn sau khi hai người ra trường. Tựa hờ vào mái đầu Thanh Du, Hải Trình chợt nhớ về vua Hưng Dận, tự hỏi: Vị hoàng đế ấy, liệu có muốn gặp lại hoàng hậu của mình ở kiếp sau...? Không gian xung quanh chỉ còn tiếng mưa, chẳng có ai đáp, anh cũng buồn ngủ rồi. Tẩm cung xa xưa vắng vẻ lẫn lặng yên chìm trong cơn mưa đầu hạ trong lành. Có một cặp tình nhân ngủ quên bên cạnh nhau. Khung cảnh đó giống như mấy trăm năm trước, nơi Phụng Hoa cung này, Trình Liệt và Du Ca ngồi bên nhau trên xích đu gỗ, vào những ngày thật bình yên, cùng ngắm nhìn huyết mai hoa bung nở giữa khu vườn, với nụ cười hạnh phúc. Đó là thời khắc rực rỡ nhất, viên mãn nhất của đời họ! Thời gian mãi trôi cùng nhân gian luân hồi, cuộc đời huy hoàng đến mấy cũng trở thành quá khứ. Tình yêu khắc cốt ghi tâm, si hay hận, chấp niệm hay buông bỏ, sẽ chỉ thuộc về những con người đã hóa tro tàn và nằm yên dưới ba tấc đất này./. - ------------------------------------------------------ (*) Trích bài Vấn [Hỏi] - Cổ Đường. Đây là lời dịch của Thơ dựa theo bản Hán ngữ của Song Lục. Lấy cảm hứng từ những mối tình nổi tiếng trong truyền thuyết Trung Hoa. Mời các bạn đón đọc Từ Bi Khúc của tác giả Võ Anh Thơ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính
Văn Án - Vở Kịch Nhỏ Văn án: Tô Sầm Sầm vô tình xuyên thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết vườn trường. Trong cuốn sách này, nữ chính bị một kẻ xuyên sách đoạt đi hào quang. Từ một đại tiểu thư được người người nuông chiều trở thành một nữ phụ bia đỡ đạn, chuyện xấu gì cũng làm, người gặp người ghét. Tô Sầm Sầm: Ai thèm làm nữ phụ bia đỡ đạn cơ chứ. Từ hôm nay trở đi, tôi muốn phản công! Một thời gian sau, mọi người phát hiện Tô Sầm Sầm mới ngày nào còn nhõng nhẽo vô lý nay đã thay đổi. Nữ chính phim tuyên truyền trường học là cô, học giỏi đứng đầu lớp là cô, thậm chí người trong lòng của cao lãnh chi hoa(*) Tam Trung Bách Thanh cũng... Cũng là cô? Tô Sầm Sầm chăm chăm chỉ chỉ làm nhiệm vụ để được nhanh về nhà: Hả? Cậu nói gì cơ? Mà khi Tô Sầm Sầm cố gắng trở thành một nữ chính xinh đẹp tài hoa lương thiện, cô lại phát hiện nhiệm vụ mà hệ thống tuyên bố ngày càng không đáng tin cậy. [Nắm tay nam chính Bách Thanh.] [Hôn nam chính Bách Thanh.] Tô Sầm Sầm: ...Sao lại có cả kịch bản yêu đương thế này? Hệ thống cười ngây thơ vô tội: Hôn hôn, quyển tiểu thuyết này là tình yêu mà. Vở kịch nhỏ: Vào một ngày mưa, chàng trai cầm ô đi tới, nắm tay cô kéo vào dưới tán ô trong ánh mắt khiếp sợ của Tô Sầm Sầm. Tiếng mưa rơi tí tách, gương mặt chàng trai cực kỳ lạnh nhạt, nhưng lỗ tai lại đỏ bừng một mảng. Anh lười biếng nâng mắt, giọng nói dịu dàng: "Tiện đường, tôi đưa cậu về." Tô Sầm Sầm:..... Về nhà thì về nhà, nhưng sao tay cậu lại run rẩy thế? ____ Lập ý: Quý trọng người bên cạnh khi còn có thể. P/s: Bạn có thể hóng ít review và nhận xét về truyện bằng cách tham khảo bình luận ở Góc giải đáp sau chương Phiên ngoại. *** Góc Giải Đáp Xin chào tất cả các bạn đọc đáng yêu, rất hân hạnh khi truyện Hành trình đoạt lại hào quang nữ chính được mọi người đón nhận nhiều như vậy. Và trong thời gian vừa qua thì lượng tương tác của độc giả với team cũng đã tăng lên rất nhiều, chính vì thế mà thông báo bên Wattpad có thể lên tới hàng trăm hàng nghìn noti chỉ trong vài giờ. Việc được mọi người ủng hộ nhiệt tình như thế làm team cảm thấy rất vui, nhất là trong dịp Tết này nữa, nhưng bên cạnh đó đã có bất lợi như việc team trả lời sót các bình luận. Vì vậy, team quyết định sẽ lập môth mục giải đáp như này để tiện trả lời câu hỏi của bạn đọc hơn cũng như xin ý kiến nhận xét về truyện của mọi người một cách trực tiếp và dễ dàng hơn. Team xin gửi lời xin lỗi đến những bạn đọc có bình luận thắc mắc mà vẫn chưa nhận được câu trả lời. Bây giờ mọi người có thể đặt câu hỏi tại đây và team sẽ giải đáp hoặc có thể là những bạn đọc khác trả lời được. Và sẽ thật tốt nếu mọi người có thể thả review của mình tại đây về truyện để những độc giả khác và team có thể đọc được và giới thiệu cho những người khác ạ. Team cảm ơn mọi người rất nhiều ạ, chúc mọi người có một cái Tết thật ấm áp và an lành ạ. *** Ngày mười chín tháng bảy, tám giờ sáng. Bên ngoài cửa vang lên từng tiếng đập cửa rất có tiết tấu. Đầu tóc Tô Sầm Sầm rối bù, ngái ngủ đi ra mở cửa. Sau khi thấy rõ người bên ngoài, Tô Sầm Sầm ngáp một cái: "Bố ạ, sao lại..." Tiếng nói đột nhiên im bặt. Tô Sầm Sầm không thể tin nổi, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Tô Minh Viễn vài lần, giơ tay sờ sờ chiếc tạp dề trên người ông: "Bố... vào bếp á?" "Đúng vậy." Tô Minh Viễn cười giòn giã: "Mau đi rửa mặt đi, mì trường thọ nguội mất." Theo lời ông, Tô Sầm Sầm lắc lắc đầu đi vào phòng tắm. Cô vừa đánh răng vừa gọi hệ thống trong đầu: "Hôm nay sao lại yên lặng vậy." Hỏi xong, Tô Sầm Sầm mới nhớ ra, rạng sáng nay hệ thống đã đi mất rồi. Cô đã hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống cũng không cần tiếp tục ở lại nữa. Dù sao cũng từng làm bạn một khoảng thời gian, trước khi hệ thống rời đi đã dùng âm thanh máy móc của nó hát cho Tô Sầm Sầm nghe một bài hát chúc mừng sinh nhật. Thôi thì cũng coi như là đến nơi đến chốn rồi. Dưới nhà, Tô Minh Viễn đã đợi trong phòng ăn khá lâu. Ông đã cho giúp việc nghỉ từ hôm qua, sáng sớm hôm nay đã dậy bận bịu cả sáng, cố gắng cho Tô Sầm Sầm một buổi tiệc sinh nhật mười tám tuổi thật hoàn hảo. Tô Sầm Sầm cầm đũa: "Bố à, thực ra bố không cần phải miễn cưỡng bản thân thế đâu." Đặc biệt là mấy việc nấu cơm vào bếp thế này. "Thất thần cái gì thế, con mau ăn đi." Trước ánh mắt cực kỳ chờ mong của Tô Minh Viễn, Tô Sầm Sầm ăn một miếng. Cảm nhận đúng như đã dự đoán... mặn. Nhưng vẻ mặt cô không hề thay đổi, còn diễn xuất rất tốt ra vẻ khen ngợi: "Ăn ngon lắm ạ." "Kỹ năng nấu nướng của bố tiến bộ lên nhiều lắm luôn!" Nói xong, Tô Sầm Sầm ăn hết nguyên một bát mì. Được cô khen ngợi, mặt mày Tô Minh Viễn vui vẻ hớn hở. Ông cảm thấy việc được con gái khen ngợi kỹ năng nấu nướng con vui hơn cả khi ký được mấy hợp đồng vài chục triệu. Tô Minh Viễn hứng thú bừng bừng nói: "Vậy cơm trưa cũng để bố làm hết nhé." Nói là làm, ông lập tức đứng lên, cởi tạp dề đi ra ngoài cửa. Trong lúc đó còn không quên dặn dò Tô Sầm Sầm: "Bố ra ngoài mua ít rau, Tiểu Sầm đợi ở nhà, lát nữa dì Đường của con sẽ đến." Tô Sầm Sầm: "..." Cô hung hăng rót một cốc nước đầy, lôi điện thoại ra gọi điện cho Đường Thấm. Tuyệt đối không thể để bố cô vào bếp nữa! Có điều không ngờ là Bách Thanh lại tới trước cả Đường Thấm. Lúc đó Tô Sầm Sầm còn đang ăn dưa hấu, đôi môi đỏ hồng toàn nước dưa hấu, xinh đẹp ướt át. Bách Thanh chưa nói câu gì đã cúi xuống hôn cô. Mấy động tác thân mật này càng ngày anh càng làm trôi chảy, thường xuyên nhằm lúc Tô Sầm Sầm mất cảnh giác, làm cô ngại ngùng đến mức mặt đỏ tai hồng. Cũng may hiện giờ lực chú ý của cô không đặt lên cái này. "Đồ em bảo mang đến đây đâu rồi?" Tô Sầm Sầm đi quanh người anh: "Mau mau mau em khát lắm rồi!" Vừa rồi cô lục tung phòng bếp lên cũng không thấy có đồ uống gì lạnh, cửa hàng tiện lợi gần đây nhất cũng phải đi bộ mất mười phút, Tô Sầm Sầm thật sự không còn cách nào khác mới gọi cho Bách Thanh nhờ anh mang hai cốc trà trái cây qua. Nước uống mát lạnh trôi xuống bụng, trong nháy mắt Tô Sầm Sầm cảm thấy mình đạt đến tuyệt đỉnh thăng hoa rồi. "Anh không biết đâu, bố em nấu mặn muốn chết, hic, em còn tưởng ông ấy cho nửa bịch muối vào nữa chứ." Cô hỏi một đằng Bách Thanh lại trả lời một nẻo: "Em nói xem, kỹ năng nấu nướng này có phải sẽ di truyền không nhỉ?" "Có khi... có?" Tô Sầm Sầm nghiêng đầu tự hỏi một lúc lâu, cuối cùng vẫn bỏ cuộc: "Ơ kìa anh có thể đừng bàn luận vấn đề chuyên sâu thế này với em được không?" Đã đến tuổi thi đại học xong rồi, sao người này vẫn còn cái tính như vậy chứ! Bách Thanh rũ mắt nhìn cô, nụ cười trên miệng không có ý tốt: "Nếu thế thì, vì hạnh phúc nửa đời sau của em, vẫn nên để anh nấu cơm thì hơn." Đây rõ là khiêu khích một cách trần trụi! Tuy đúng là từng tuổi này rồi Tô Sầm Sầm vẫn chưa một lần xuống bếp nấu cơm, nhưng việc đó chẳng ảnh hưởng gì tới sự tự tin của cô cả. Cô cảm thấy bản thân chính là một thiên tài bếp núc! Tô Sầm Sầm: "Ừm! Em đi nấu một bàn đồ ăn ngay bây giờ cho anh xem!" Cô hấp tấp đứng dậy muốn đi vào phòng bếp lại bị Bách Thanh nhanh tay nhanh mắt túm chặt lấy. Anh hơi dùng lực một chút, Tô Sầm Sầm đã xoay tròn tại chỗ 90 độ, ngã ngồi luôn trên đùi anh. Bách Thanh nhướng mày, khuôn mặt tràn ngập ý cười, cũng càng ngày càng dán sát vào mặt cô: "Anh cảm thấy..." Ngay lúc đó, ở huyền quan truyền đến tiếng nói chuyện. Sau đó là tiếng đồ vật rớt xuống đất. Hai người đồng thời quay đầu qua, nhìn thấy ba gương mặt đang ngây ra như phỗng. Tô Sầm Sầm vội vàng đẩy Bách Thanh ra: "Bố." Bách Thanh lại chẳng hoảng hốt chút nào, tiện tay nhặt lên củ hành tây lăn đến cạnh chân anh, sau đó nắm tay Tô Sầm Sầm thong thả đứng lên: "Bố, mẹ, chú Viễn." Tô Minh Viễn: "..." Đường Thấm: "..." Bách Hồng: "..." Không biết đã qua bao lâu, Bách Hồng mới lên tiếng trước tiên: "Ừ thì, cũng không còn sớm nữa, mau... mau mau nấu cơm thôi, đừng để cho bọn trẻ đói bụng." Đường Thấm cũng phụ hoạ theo: "Đúng vậy, đúng vậy. Minh Viễn, chúng tôi, chúng tôi đi nấu cơm trước, có gì để ăn cơm xong lại, lại nói." Có thể khiến cho hai vị phụ huynh nói lắp thành như vậy, đúng là bản lĩnh rất lớn. Mắt thấy ba người đã đi vào phòng bếp, Tô Sầm Sầm lại càng hoảng loạn: "Làm sao bây giờ, bố em sẽ không chém chết em chứ?" Bách Thanh nhìn vào phòng bếp, bình tĩnh nói: "Không đâu." Nghĩ nghĩ, anh lại bổ sung thêm một câu: "Nếu sợ hãi, đêm nay em có thể qua nhà anh." ??? Cứ như anh đang có âm mưu gì vậy. Tô Sầm Sầm tự động phớt lờ đề nghị của Bách Thanh, bả vai gục xuống, ngã lên ghế sô pha. Mông còn chưa kịp đáp xuống ghế, phía sau đã vang lên tiếng hét: "Từ từ!" Tô Minh Viễn mặc tạp dề chạy ra từ phòng bếp: "Hai đứa mau ngồi xa nhau ra!" Tô Sầm Sầm bị ông làm cho giật nảy mình, nhưng vẫn nghe lời ông dịch sang bên cạnh hai bước. Tô Minh Viễn vẫn cảm thấy chưa đủ, bắt Tô Sầm Sầm ngồi ở góc sô pha xa nhất có thể với Bách Thanh. Cuối cùng, ông còn trừng mắt cảnh cáo với Bách Thanh một cái. Ý đồ rõ ràng "cậu mà dám động vào con gái tôi thì hai chúng ta liều mạng với nhau". Dù sao cũng là bố vợ tương lai, Bách Thanh rất nể tình không ho he gì. Nhưng anh trăm triệu lần cũng không nghĩ tới, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Tiếp đó, anh chỉ cần có một động tác nhỏ nào, trong phòng bếp sẽ ló ra một cái đầu cực kỳ cảnh giác, nghiêm túc nhìn chằm chằm anh. Ngẫu nhiên sẽ có người cố ý tăng tiếng bằm thịt lên thớt. Tiếng dao phầm phập đập vào thớt, Bách Thanh còn chưa cảm thấy gì, Tô Sầm Sầm đã chịu không nổi. "Bố." Tô Sầm Sầm chạy vào phòng bếp, nhẹ nhàng nói với Tô Minh Viễn: "Con không thích nghe tiếng này đâu." Tô Minh Viễn cứng đờ người, trong nháy mắt không còn âm thanh khó chịu nào cả. Vẻ bình thản bên ngoài miễn cưỡng duy trì được tới sau bữa cơm trưa. Trò chuyện được một lát là đến lúc Tô Sầm Sầm muốn ra ngoài. Mấy ngày trước cô đã lên kế hoạch hết rồi, buổi trưa sẽ ở nhà ăn cơm với các vị phụ huynh, buổi chiều sẽ ra ngoài đi chơi với bạn bè. Lúc trước Tô Minh Viễn đã đồng ý rồi, nhưng đến cuối cùng lại đổi ý. Ông kéo Tô Sầm Sầm qua một bên hỏi: "Nhất định phải đi hả?" Tô Sầm Sầm rất bất đắc dĩ: "Con đã hẹn hết với các bạn rồi." "Thế thì được rồi." Ông cũng rất bất đắc dĩ, nhưng nhớ ra bên cạnh có một con sói nhỏ đang mơ ước đến con gái bảo bối của ông thì trong lòng lại lên tinh thần: "Không được gần gũi với Bách Thanh quá nhé, tuy rằng bố cũng không phải kiểu người cổ hủ gì, nhưng..." Tô Minh Viễn thao thao bất tuyệt mất mười phút, cuối cùng vẫn là Đường Thấm nhân hậu giải cứu Tô Sầm Sầm từ trong nước sôi lửa bỏng. Lúc tiễn hai người họ ra ngoài, Tô Minh Viễn vẫn chưa từ bỏ, cực kỳ sợ hãi Tô Sầm Sầm vừa ra cửa đã bị Bách Thanh lôi kéo bỏ trốn một đi không trở lại. Cho đến khi đi khỏi tầm mắt của ông, hai người mới không hẹn mà cùng nhẹ nhàng thở ra. "Từ trước tới giờ em không phát hiện ra bố em lại dong dài như vậy đấy." Tô Sầm Sầm túm tay Bách Thanh, lải nhải bên tai anh những lời mà Tô Minh Viễn vừa dặn dò. "Bảo em đừng tin tưởng anh quá, còn nói nam sinh độ tuổi này đều là sài lang hổ báo..." Bách Thanh khẽ cười một tiếng: "Sài lang hổ báo?" "Đúng vậy!" Tô Sầm Sầm lại hỏi: "Hai người dì Đường nói gì với anh vậy?" Ánh nắng mùa hè tươi sáng, lá cây rụng xuống, từng tia nắng rơi xuống trên gương mặt tuấn tú của chàng trai. Bách Thanh cúi người đặt một nụ hôn lên môi cô, giọng nói mang rõ ý cười: "Dặn anh là, không được chia tay." ________ Tác giả có lời muốn nói: Đến đây thì bài viết đã chính thức kết thúc rồi! Quyển sách đầu tiên vẫn còn rất non nớt và nhiều thiếu sót, cảm ơn các thiên thần nhỏ vẫn ủng hộ tôi đến tận bây giờ! Trong quá trình này tôi nhận ra rất nhiều vấn đề, cũng nhận ra để hoàn thành một quyển sách thực sự không dễ dàng. Tóm lại, tôi sẽ tiếp tục cố gắng! Hẹn gặp lại các bảo bối lần tới nhé!! Mời các bạn đón đọc Hành Trình Đoạt Lại Hào Quang Nữ Chính của tác giả Già Phê Lãi Đống.
Cô Ấy Còn Ngọt Hơn Trái Cây
Tác giả: Nhất Nguyệt Tinh Độ dài: 15 chương + 3 phiên ngoại Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Thanh mai trúc mã, Oan gia hoan hỉ, HE Bìa: MMOC Editor: Sông Nhỏ Văn án Lúc 3 tuổi, có một người nguyện ý cùng bạn nắm tay đếm sao trời. Lúc 6 tuổi, có một người nguyện ý diễn một vở kịch ấu trĩ thực hiện ước mơ làm công chúa của bạn. Lúc 12 tuổi, có một người nguyện ý chờ bạn cùng về nhà. Lúc 15 tuổi, có một người nguyện ý cầm nước đứng ở điểm cuối 800 mét chờ bạn. Lúc 18 tuổi, có một người nguyện ý khêu đèn học bài đêm cùng bạn.  Lúc 23 tuổi, có một người nguyện ý nắm lấy tay bạn, dắt bạn về dinh. Những ký ức ở bên anh ấy, theo thời gian cũng đã trổ bông. Đôi tay ấy một khi đã nắm lấy thì chính là cả đời. Tag: Yêu sâu sắc, Oan gia hoan hỉ, Duyên trời tác hợp, Thanh mai trúc mã. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Hàn Tử An, Hạ Thanh Ninh | Vai phụ: Hạ Thanh Thần, Đường Vũ Miên | Khác: Giới thiệu chung: Trúc mã ôn nhu phúc hắc x Thanh mai lơ mơ ngốc manh. ***   Mời các bạn đón đọc Cô Ấy Còn Ngọt Hơn Trái Cây của tác giả Nhất Nguyệt Tinh.
Chỉ Muốn Thích Em
Tên truyện: Chỉ muốn thích em Tác giả: Tuế Kiến Số chương: 73 chính văn + 27 NT Tình trạng: Hoàn convert - Hoàn edit. Thể loại: Đô thị tình duyên, nghiệp giới tinh anh, ngọt văn. Edit: Bún Thịt Nướng Lịch đăng: Thứ 6 hàng tuần ... |Văn án| Cậu hai Trì Uyên ở Khê Thành có tính tình phóng đãng ngang ngạnh, vui chơi nhân gian bao nhiêu năm nhưng vẫn thuỷ chung giữa trăm hoa, dạo chơi thế gian không dính phiến lá trên người. Ai ngờ có một ngày, hai nhà Trì - Văn truyền ra thông tin đám cưới. Cậu hai Trì vì không chịu cưới mà quậy trời quậy đất, thà chết chứ không chịu khuất phục đã trở thành trò cười cho đám bạn trong giới. Mọi người đều cho rằng trên đời này không ai có thể giữ được trái tim của vị lãng tử này. Mãi cho đến một lần tụ họp với đám bạn, Trì Uyên chơi thua, yêu cầu giao điện thoại cho người khác xem. Trong lúc quần chúng tranh điện thoại, không biết là ai đã lỡ bấm nhầm vào chỗ gọi điện, có điều qua mấy giây sau thì trong ống nghe truyền ra một giọng nữ lạnh lùng. "Trì Uyên, anh có bệnh à?" Mọi người ở đó rơi vào yên tĩnh. Lúc đầu Trì Uyên còn mắt say lờ đờ, mông lung nằm nghiêng ngả một bên nhưng nghe thấy vậy, nhanh như chớp chìa tay lấy lại điện thoại, rủ mắt tủi thân nói, "Tưởng Tưởng, em nghe anh giải thích." Mọi người: "?" - Văn Tưởng lần đầu tiên gặp Trì Uyên là ở nhà cũ nhà họ Trì. Người đàn ông có dáng dấp anh tuấn làm trò trước mặt người lớn trong nhà, vẻ mặt ngả ngớn đùa cợt: "Trì Uyên con cho dù hôm nay có chết, chết ở bên ngoài, có nhảy xuống từ chỗ này cũng sẽ không kết hôn." Sau đó. Cái vị thích dạo chơi nhân gian nào đó một khi có chủ liền nhanh chóng biến thành tiểu chó săn: "Tưởng Tưởng, chừng nào thì em mới gả cho anh vậy?" "Hôm nay Uyên Uyên cũng đã cầu hôn rồi đó." Văn Tưởng: "........" "Thế gian này muôn vàn tốt đẹp nhưng anh chỉ muốn thích em." * Thiếu gia dạo chơi nhân gian x Đại tiểu thư xinh đẹp nhẹ nhàng. Chú thích: Có tham khảo thực tế với nghề nghiệp của nữ chính nhưng hầu hết trong đó chứa sự riêng tư, cho nên cũng có hơi chênh lệch với thực tế. Hy vọng các bạn bên y khoa thứ lỗi, cũng xin các bạn ngoài ngành y đừng bắt chước theo, nội dung cấp cứu cụ thể dựa trên thực tế. Tag: Đô thị tình duyên, nghiệp giới tinh anh, ngọt văn. Từ mấu chốt: Diễn viên: Văn Tưởng | Phối hợp diễn: Trì Uyên. Một câu giới thiệu vắn tắt: Kháng hôn thế nhưng lại kháng ra tình cảm!! ... |Có thể cậu đã biết| 1. Truyện được edit vì sở thích, phi thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác, tội mình :(( 2. Vì là edit nên độ chính xác chỉ tới 70 - 80%, nếu có gì không đúng các cậu góp ý nhẹ nhàng cho mình nha. 3. Nếu không hợp gu thì cậu không cần đọc đâu. Đọc truyện là để xả stress, cho vui chứ đừng rước bực vào người nha. Cuối cùng là Cảm ơn cậu đã ghé đọc. *** Hướng Thành Du ở lại một đêm. Nhưng cũng chỉ qua một đêm mà thôi, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn phải tránh hiềm nghi, nhưng lần này thì khác lúc trước. Mối quan hệ của cậu và Hứa Nam Tri đã thay đổi, đây cũng coi như là một chuyện khiến người ta hạnh phúc nhất trong khoảng thời gian này. Hôm nay là thứ 3, là ngày làm việc, đồng hồ sinh học của Hướng Thành Du đến bảy rưỡi là làm việc, kéo cậu tỉnh dậy từ trong mộng. Cậu xốc chăn xuống giường, đi chân trần giẫm lên sàn nhà, tiện tay lấy áo T-shirt đang vắt bên cạnh mặc vào che khuất dấu vết trước ngực. Buổi sáng Hứa Nam Tri dậy hơi sớm, đi ra ngoài mua bữa sáng. Lúc quay về, Hướng Thành Du mới vừa rửa mặt xong ra khỏi phòng tắm. Hai người chạm mặt, Hứa Nam Tri đặt bữa sáng trong tay xuống bàn, ngáp một cái đi vào trong phòng, "Mua bữa sáng cho anh, anh lái xe của anh về đi, mấy ngày nay tạm thời em không ra ngoài." Buổi sáng thứ 3 có cuộc họp thường kỳ, giáo sư Liễu Dật Sơn không thích người khác đến muộn, cộng thêm chỗ ở của Hứa Nam Tri cách Viện Kiến trúc một khoảng nên Hướng Thành Du không thể ngồi xuống ăn bữa sáng được. Cậu cài cúc cổ tay áo rồi đi theo vào trong phòng ngủ, hôn một nụ hôn chào buổi sáng mới coi như thôi. Hứa Nam Tri ngủ bù thêm một giấc ngắn, lúc tỉnh lại, ánh mặt trời bên ngoài đã lên rất cao, rèm cửa trong phòng ngủ rất dày nhưng cũng chỉ có thể che ánh nắng được bảy tám phần. Cô trở mình, chóp mũi cọ vào chiếc gối đầu khác bên cạnh, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, cùng với mùi hương trên người cô. Hoa hồng biển cả. Kiều diễm lại mát lạnh. Hứa Nam Tri nhớ đến hết thảy những gì đã xảy ra vào đêm qua, coi như tất cả bước ngoặt và thay đổi đều bắt đầu từ nụ hôn lúc vào cửa kia. Cô xoa xoa mặt, vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần. Sự thản nhiên và bình tĩnh trong phút chốc đối mặt với Hướng Thành Du vào sáng sớm kia đã không còn nữa. Đúng lúc này điện thoại vang lên một tiếng. Hứa Nam Tri duỗi tay cầm qua. Bạn nhỏ: [Dậy chưa, anh gọi đồ ăn bên ngoài cho em, đã đến cổng tiểu khu chỗ em rồi.] Hứa Nam Tri gửi câu 'biết rồi' lại cho cậu, sau đó nhìn ghi chú mà mình đặt cho cậu, suy nghĩ vài giây rồi bấm vào đổi thành tên khác. Hướng Thành Du lại gửi một tin nhắn đến. Bạn trai: [Vậy em nhớ ăn cơm đấy, anh đi làm việc đây.] Hứa Nam Tri nhìn ba chữ kia* vài giây. (Ba chữ kia là 'bạn trai': 男朋友) Cho dù bây giờ Hướng Thành Du không ở trước mặt, thậm chí sẽ có một khoảng thời gian rất dài không xuất hiện nhưng Hứa Nam Tri vẫn có cảm giác mất tự nhiên khi bị cậu nhìn thẳng vào. Cũng giống như mọi lần trước, đều khiến cho cô hoảng hốt nhưng lại cam tâm tình nguyện đắm chìm. - Sự ảnh hưởng của đơn tố cáo trước đó vẫn còn tiếp diễn, trong khoảng thời gian hai nhà Hướng - Hứa bị tổ giám sát điều tra, Hứa Nam Tri và Hướng Thành Du bắt đầu tránh hiềm nghi, bất kể là riêng tư hay là bên ngoài đều cố ý tránh gặp mặt. Ngày thứ hai hai người xác định quan hệ liền chuyển từ yêu cuồng nhiệt sang hẹn hò online, mỗi ngày ngoài chào hỏi trên Wechat và video call vào buổi tối ra thì không có liên lạc gì khác nữa. Dự án đài tưởng niệm của Đại học Kiến trúc đã tiến vào giai đoạn sau, hơn nữa cũng gần đến cửa ải cuối năm nên Hướng Thành Du khó tránh khỏi bận rộn. Có lúc còn phải đi công tác cùng giáo sư Liễu Dật Sơn đến một số ngôi làng cổ ở miền núi, thường xuyên mười ngày nửa tháng không thấy người. Hứa Nam Tri không phải lần đầu tiên yêu đương nên cũng không quá để ý đến tình huống không nhìn thấy người này, đã phát huy sự thấu hiểu và quan tâm tới cực hạn với tư cách là một người bạn gái. Trung tuần tháng 12, Hứa Nam Tri nhận được cuộc gọi của bạn tốt Đỗ Nham lúc học đại học, đối phương sau khi tốt nghiệp đại học liền ra nước ngoài du học, sau đó tốt nghiệp tiến sĩ liền làm kiến trúc sư trong công ty xây dựng bên đó. Bây giờ định về nước gây dựng sự nghiệp, anh ta biết được tình hình gần đây của Hứa Nam Tri trong nhóm lớp, nên đặc biệt gọi điện hỏi cô có muốn trở thành đối tác với anh ta không. Toàn bộ đoàn đội đều vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị, ngoài Đỗ Nham ra còn có bảy tám người khác, lần lượt phụ trách công việc của từng bộ phận trong công ty. Ba lời hai câu nói trong điện thoại không rõ nên Đỗ Nham nói ba ngày sau mình về nước, Hứa Nam Tri hẹn anh ta hôm sau ra ngoài bàn bạc. Hôm đó, Hứa Nam Tri thấy Đỗ Nham cũng thấy những người khác của công ty anh ta. Bởi vì phần lớn đều là bạn học trong Đại học Kiến trúc nên nói chuyện cũng hoà hợp hơn. Đỗ Nham nói: "Tôi cũng nghe nói một chút về chuyện của cậu, tôi cũng không phải có ý giúp cậu mà đơn thuần là thưởng thức năng lực của cậu. Công ty của bọn tôi bây giờ còn chưa khởi sắc, đang là lúc cần nhân tài, tôi hy vọng cậu có thể suy nghĩ kỹ một chút." "Được, tôi hiểu được ý của cậu, sẽ suy nghĩ kỹ." Tuy Hứa Nam Tri không có đồng ý ngay nhưng thực ra trong lòng đã có tính toán. So với làm công ở công ty nhỏ cho người ta thì cô vẫn nghiêng về phía Đỗ Nham hơn. Chẳng qua bây giờ tất cả mọi người đều trưởng thành rồi, không còn đơn giản như tham gia một trận đấu ở trường nữa, rất nhiều chuyện đều cần phải suy nghĩ một cách toàn diện. Nhóm người ăn cơm xong, một mình Hứa Nam Tri lái xe về nhà. Lúc đi ngang qua siêu thị bèn dừng lại mua chút trái cây và rau. Về đến nhà đã gần 9 giờ, cô sờ soạng để bật điện, cúi đầu nhìn thấy trên tủ giày có đôi giày da của nam giới bèn ngẩng đầu nhìn về phía phòng khách. Không bất ngờ khi nhìn thấy vali màu đen được để ở trong góc. Hứa Nam Tri đổi giày, đặt chìa khoá và đồ trong tay lên trên bàn trong phòng ăn rồi nhẹ tay nhẹ chân đi đến phòng ngủ. Trong phòng không quá rộng rãi, mờ tối nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ sự phồng lên của chiếc chăn. Hứa Nam Tri không bật điện mà dựa theo trí nhớ tìm được bộ đồ ngủ đã thay trước khi ra ngoài vào ban ngày rồi đi đến phòng tắm tắm một cái. Sau đó mang theo hơi ẩm xốc chăn phía bên kia lên rồi nằm vào, giường hơi lõm xuống gây ra tiếng động rất nhỏ. Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Thích Em của tác giả Tuế Kiến.
Chậm Rãi Động Lòng
CHẬM RÃI ĐỘNG LÒNG Cảnh Kỳ Tâm dtv-ebook.com Văn Án