Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thiên Quan Tứ Phúc

Thể loại: Huyền huyễn tiên hiệp tu chân, linh dị thần quái, tình hữu độc chung (1×1), quỷ vương si tình công x tiên phong đạo cốt lượm đồng nát thụ, HE Editor: Q1, Q2, Q3: wattpad Vô Danh, Q4, Q5: wattpad hoediu4 Độ dài: 244 chương + phiên ngoại "Vì người, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi." Văn án (cũ): Giữa tam giới thần phật khắp nơi này, thế mà lại có một trò cười! Văn án (mới): Ái chà, nhân viên công vụ lượm đồng nát trên thiên giới có gian tình với đại quý nhân của quỷ giới kìa! *** Tám trăm năm trước, Tạ Liên là Thái Tử điện hạ lá ngọc cành vàng, thiên chi kiêu tử vô hạn phong quang. Ai ngờ một sớm đắc đạo phi thăng, trở thành võ thần vạn người cung phụng, lại sớm gặp phải biến cố bất ngờ, hết thăng lại giáng. Tám trăm năm qua, Tạ Liên tiếp tục phi thăng, lúc này đã không có tín đồ cũng không hương khói. Một ngày nọ trên đường lượm đồng nát, hắn cũng vô tình lượm luôn một thiếu niên thần bí trở về. Mà thiếu niên này, cư nhiên là vị Quỷ Vương khiến tam giới nhắc đến là biến sắc kia: Hoa Thành.   Chỉ muốn nói thực ra Dung mụi gần tuyệt chỉ là một thanh niên hận đời cuồng biểu ca vối phương thức biểu đạt hơi đặc biệt :v, Bắp baba cũng không đáng sợ lắm đâu, thương Liên còn không hết mà; Bùi Minh mang tiếng Bùi tra, Bùi ngựa đực mà mỗi lần ổng bẽn lẽn trước Vũ Sư Hoàng đến tội… Nhắc đến Vũ Sư Hoàng cũng có nhiều thuyền lắm, thuyền Tướng quân – Công chúa (aka Bùi Minh – Vũ Sư Hoàng) dù hint ít đến thảm thương, khẩu vị mặn hơn thì thuyền Vũ Sư – Hắc Ngưu :)))))) Cho nên hãy đọc truyện để hiểu rõ hơn cố sự của mỗi vị nhé, tóm tắt chỉ là cái vỏ trưng ra cho người đời xem mà thôi! Không có nhân vật nào tốt hoàn toàn, cũng không có nhân vật nào là cực đoan phản diện, chỉ có tốt ít – tốt nhiều thôi.  Và hãy đọc truyện để được tự do ship theo ý mình! Bởi chỉ có Hoa Liên là chiến hạm được tác giả bảo kê đục không chìm đá không nghiêng thôi, còn lại hoàn toàn non couple. Nhưng không hề gì, riêng chuyện Hạ Huyền chúng ta đã có tới 4 thuyền để ship! Song Sư aka huynh đệ Thủy Sư Vô Độ – Phong Sư Thanh Huyền (ấm áp, OE thiên BE T.T), Song Huyền aka Sư Thanh Huyền – Hạ Huyền (ngược luyến tàn tâm, OE thiên HE? SE?), Song Thủy aka Thủy Hoành Thiên – Hắc Thủy Trầm Chu (ngược thấy bà cố, SE??!! không biết ai kèo trên nữa“) hoặc Song Tuyệt aka Hắc Thủy Trầm Chu – Huyết Vũ Thám Hoa (chủ nợ x con nợ, cường cường, truy đuổi không hồi kết :))))) Giỡn chút thôi, thật ra S chỉ muốn nói rằng Thiên quan là một bộ còn rất nhiều không gian mở. Nó cho chúng ta những con người đó, những câu chuyện đó, còn phần phía sau của câu chuyện, những cố sự không ai hay biết, những lời sẽ không bao giờ được nói ra… đều phụ thuộc vào quan điểm của chúng ta. Cho nên lần phục bút này, Mặc Hương đã hoàn thành được tâm nguyện tạo ra một câu chuyện đồng thoại của chị rồi. Nên hãy cứ tự do khóc, tự do cười cùng mỗi tình tiết khai mở.  Cá nhân S thì chưa bao giờ hối hận vì phải mò convert để đọc câu chuyện này, vậy đó ???? *** Ôi mình thích đam mỹ của chị Mặc Hương Đồng Xú lâu rồi mà bây giờ không kiềm chế được nữa nên phải ngoi lên review một bài đây =)) Đầu tiên là nói về phong cách cá nhân đi. Chị Xú gây ấn tượng đối với mình với tài nghệ là biến một câu chuyện ngược luyến tàn tâm thảm không nỡ nhìn thành một câu chuyện tưng tửng đáng yêu và buồn cười vl. (Chắc là do kể theo góc nhìn của bạn thụ, mà bạn thụ trong truyện của chị đều có đầu óc phi nhân loại luôn rồi =)) Từ Thẩm Thanh Thu, Ngụy Vô Tiện đến Tạ Liên, tuổi đều đã cao (=))), kinh qua quá nhiều thăng trầm nên mặt đã đủ dày và dây thần kinh đã đủ thô để ứng phó với mọi chuyện dở hơi cám lợn trên đời mà tim không đập mắt không chớp miệng không há mặt không đỏ, miệng lưỡi thì thôi rồi, thở ra câu nào là làm người khác cứng họng câu ý) Bối cảnh truyện không quá mới, plot cũng đặc biệt nhưng mà cách kể và dẫn dắt tình tiết thì lại khiến người đọc thấy hứng thú. Ví dụ Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện đi, tóm tắt cốt truyện là sư phụ vì một lí do bất đắc dĩ phải đá đồ đề xuống núi, vài năm sau đồ đệ trở thành Ma đầu về báo thù; sư phụ vì đồ đệ mà mất hết thanh danh, nhưng vẫn cam lòng tư bạo để cứu đồ đệ, tương ái tương sát một hồi mới nhận ra tình cảm của nhau bla ble…  Đọc plot thì chẳng thấy hài chỗ nào mà đọc truyện thì đáng yêu không thể tả, một ổ manh manh luôn =))) Thứ hai là mình cực kì thích cách chị ý xây dựng cho mỗi nhân vật một cố sự. Tức là, nhân vật hiện ra không chỉ có hiện tại, mà còn có quá khứ, thậm chí cả tương lai. Mà mỗi một cố sự ấy lại liên kết với một cố sự khác, vẽ ra toàn cảnh của một câu chuyện. Không có nhân vật nào cho vào là thừa thãi, mỗi một người đều là một mắt xích quan trọng, là một bí ẩn sẽ dần dần được hé lộ. Mình thích cả cái kiểu mà “đi ngược”, tức là qua những manh mối của hiện tại mà lần dần về quá khứ ý, khá là hack não, yêu cầu phải suy nghĩ =)) (Nhiều lúc mình cứ băn khoăn là không hiểu não các chị ý dung lượng lớn tới đâu mà nghĩ ra lắm tình tiết lắm câu chuyện thế) Hự, thôi, quay về với truyện cần review  nào ~ Mình là team sủng thụ nhưng mà ở bộ này lại cực kì thích bạn công luôn =)) Bạn ý tên Hoa Thành aka Tiểu Hồng Hồng aka Tiểu Bông Bông =)) Cái tên nói lên tính cách, đọc tên đã biết bạn (hơi bị) hoa lệ màu mè rồi. Da trắng như tuyết, áo đỏ hơn lá phong, nickname Huyết Vũ Thám Hoa, ý là che hoa dưới mưa máu, diễm lệ quá diễm lệ quá :> Bạn ý thích làm mưa máu, thích đứng trong mưa máu che ô (cho đẹp), bạn ý đi đến đâu cũng phải có một rừng bươm bướm bạc lấp lánh lấp lánh đi theo đến đấy (ôi hoa lệ quá). Tuy tuổi đời bạn ý ít cũng phải 800 năm mà lúc nào bạn ý cũng thích hóa thân thành thiếu niên 17 tuổi ngây ngô non nớt đi (dụ dỗ) theo Tạ Liên (cầu sủng sủng), đã thế lại còn luôn mồm gọi ca ca ngọt xớt. Nhưng không sao, mốt bây giờ là mỹ công cường thụ mà, công càng có vẻ nữ tính, càng có vẻ xinh đẹp yếu đuối ngây thơ thì lại càng nguy hiểm (hihi). Nhưng dĩ nhiên mình thích bạn ý không phải vì bạn ý đẹp, mà là bạn ý sủng thụ và si tình vl. Vì người, sở hướng phi mỹ. Đại khái là quá khứ bạn ấy không đủ khả năng bảo vệ Tạ Liên khiến Tạ Liên chịu khổ sở, cho nên bạn ấy mới dốc lòng tu luyện tìm đủ mọi cách để trở nên mạnh mẽ, để có thể nói với Tạ Liên “Huynh muốn làm gì cũng được”. Ôi ta nói nói sủng đến trời luôn mà T^T À phải rồi mình có một lưu ý đó là khi đọc bộ này thì nên đọc tỉ mỉ một chút, đừng bỏ sót chi tiết nào cả vì không chi tiết nào thừa đâu. Mình là một con chuyên đọc lướt lướt nên đã ngậm quả đắng rồi. Lúc đầu suy nghĩ nông cạn hời hợt cứ tưởng mấy thứ bạn Bông đeo chỉ là đồ trang sức cho vui thôi chứ, không ngờ đều gắn với Tạ Liên hết cả. Từ hạt san hô đỏ, nút kết đỏ trên ngón tay, cả tán ô đỏ, đều có ý nghĩa. Thậm chí đến cả từng lời Hoa Thành nói cũng là những lời mà trước đây bạn ý đã từng nói, hoặc Tạ Liên nói với bạn ý. Thế mới nói là si tình nha, quá si tình nha, ôi trái tim tôi ;;__;; Còn về Tạ Liên thì mình lại không có bình luận gì mấy hihi. Chỉ cảm thấy con người này khá thú vị, sức sống déo dai, như một con gián đập mãi không chết, chỉ cần chừa cho nó một hơi thở thì ngay sau đó nó vẫn bật dậy nhảy nhót như thường. Mình chỉ ấn tượng đoạn Tạ Liên bị dồn ép đến mức phải thầm hô cứu trong lòng, ý là dù là thần tiên cũng không phải ba đầu sáu tay, không phải thân thông quảng đại đến mức có thể làm được tất cả mọi chuyện. Có những thứ không phải muốn là có thể thay đổi được. Có một số kẻ huênh hoang cho rằng “Mệnh bởi ta không bởi trời”, chung quy cũng chỉ là bồng bột tuổi trẻ mà thôi. Chống được lúc này nhưng chưa chắc đã trống được lúc khác. Vận mệnh tự có an bài, cái này hủy thì cái này sinh, cứ thể mà luân hồi chuyển động. Như tác giả đã nói ban đầu, đây là một câu chuyện đưa ra nhiều tình huống phải lựa chọn. Chọn cứu người này hay giết người kia, chọn nhân nghĩa hay chọn vi kỉ, điều này không phải ai cũng làm đúng được, hay thậm chí chẳng có đúng sai. Cũng không có điều gì xảy ra là ngẫu nhiên, mọi thứ đều có tiền căn hậu quả của nó, làm việc xấu ắt sẽ bại lộ, làm việc tốt sẽ có báo đáp về sau vân vân. Ôi, nói như thế không có nghĩa là đây là một bộ truyện giảng đạo nghĩa, chẳng qua là mình nói vớ vẩn tí thôi =)) Vì truyện chưa hoàn nên có rất nhiều nghi vấn chưa được giải thích, thôi thì mình chỉ review đến đây thôi. Hơi ngắn và hơi nhảm nhưng mà hi vọng các bạn sẽ thử tìm đọc và hứng thú với bộ truyện này. Cảm ơn :>   Chỉnh sửa (23/4/2018) Sau khi bỏ quên đã lâu thì mình vừa mới đọc xong Thiên quan tứ phúc, cuối cùng vẫn phải thốt lên một câu là Hoa Hoa quá tuyệt vời huhu TT Hoa Hoa nên được xếp top 1 trong bảng xếp hạng những anh công tốt nhất =))) Thề trời ạ những điều ảnh làm vì Tạ Liên làm mình cảm động dã man ý TT Hồi còn sống thì đi theo làm một binh sĩ nhỏ của Thái tử điện hạ, khi chết đi rồi lại biến thành ma trơi nho nhỏ quẩn quanh bên Tạ Liên,  sau lại vì Tạ Liên mà từ chối phi thăng, cam nguyện làm quỷ. Suốt 800 năm đằng đẵng, Tạ Liên từ Thái tử thành thần quan, rồi lại từ Thần quan thành ác thần bị vạn người phỉ nhổ, rồi lại trở thành tiểu thần lượm đồng nát, cõi đời lên voi xuống chó, từng sung sướng cũng từng đau khổ, người bên cạnh lần lượt rời đi, thế nhưng từ đầu đến cuối, Hoa Thành vẫn một mực không rời, một mực là tín đồ trung thành nhất. “Điện hạ, vậy người có biết, vì sao ta không chịu rời khỏi thế gian này không?” “Bởi vì ta có một người thương còn ở trên đời này.” “Người trong lòng ta, là một quý nhân kim chi ngọc diệp. Hắn đã từng cứu mạng ta, từ khi còn rất nhỏ ta đã ngẩng đầu ngước nhìn hắn. Nhưng ta càng muốn đuổi theo bước chân hắn, vì hắn trở thành người tốt hơn, mạnh mẽ hơn. Tuy là, hắn có thể không quá quan tâm nhớ kỹ ta, chúng ta thậm chí không cùng nhau nói được mấy câu. Ta muốn bảo hộ hắn.” “Nếu như giấc mộng của ngươi, là cứu vớt sinh linh, ước mơ của ta, chỉ là duy nhất mình ngươi.” Tạ Liên dựa vào kí ức, run giọng hỏi,”Nhưng là…Nói như vậy, ngươi biết, không được ngủ yên…? Hoa Thành đáp, “Ta nguyện vĩnh viễn không ngủ yên.” Trong sát na, hô hấp Ta Liên đều như dừng lại. Ngẩn ngơ nghe được hai thanh âm đang một hỏi một đáp. “Nếu như người ngươi thương biết ngươi vì hắn mà không cách nào ngủ yên, sợ rằng sẽ phiền não áy náy!” “Ta không nói cho hắn biết vì sao ta không đi là được rồi.” “Nhìn thấy nhiều, rồi cũng sẽ biết.” “Vậy cũng không cho hắn phát hiện ra ta đang bảo vệ hắn là được rồi.” “Điện hạ, ta hiểu tất cả của ngươi. Ngươi dũng cảm, ngươi tuyệt vọng; ngươi thiện lương, ngươi thống khổ; ngươi oán hận, ngươi căm hận; ngươi thông minh, ngươi ngốc nghếch. Nếu như có thể, ta nguyện ý ngươi coi ta là đá kê chân, là cây cầu khi qua sông thì phá hủy, là thi cốt để ngươi chà đạp leo lên, là tội nhân đáng bầm thây vạn đoạn. Nhưng ta biết ngươi sẽ không.” “Vì ngươi hi sinh là vinh quang chí cao vô thượng của ta.” “Trong lòng ta, ngươi vĩnh viễn là thần minh duy nhất.”   Đm khóc thật sự =(((( Nói đi cũng phải nói lại, Tạ Liên thực sự xứng đáng để Hoa Thành trung thành tận tâm đến như vậy. Vì Tạ Liên là người tốt. Đm nói câu này hơi củ chuối nhưng mà đúng thế thật :v Đã từng căm hận, đã từng điên cuồng, đã từng muốn trả thù xã hội (:v), nhưng mà đến cuối cùng Tạ Liên vẫn không trở thành Bạch Vô Tướng, vì Tạ Liên còn giữ lại niềm tin vào lòng người. Nói là thánh mẫu thì cũng không hẳn, chỉ là không ngừng hi vọng, không ngừng không thẹn với lòng mình, chỉ thế mà thôi. A buồn một nỗi là cuối truyện không nhắc đến con Tuyệt bị Hoa Thành phá banh nhà – Hắc Thủy Trầm Chu ???? *** Ý nghĩ đầu tiên của tôi là, 13 năm của Lam Vong Cơ so với 800 năm của Hoa Thành, Hoa Thành win rồi, haha. Nói vậy chứ, tôi thích cả “Ma đạo” lẫn “Thiên Quan”, thích cả Lam Trạm lẫn Tam Lang. Nếu có chút vấn đề với Thiên Quan, thì đó chính là nó dài quá. Nếu nó có thể “gọn” hơn một chút, thì sẽ hay hơn. Thiên Quan có rất nhiều câu chuyện nhỏ, mà mỗi câu chuyện đều có triết lý về nhân sinh, đều ít nhiều khiến người đọc cảm thấy bâng khuâng, như chuyện của Kính Lan – Phong Tín, Linh Văn, và hai chuyện mà tôi bị ấn tượng sâu sắc chính là chuyện ân oán của Kỳ Anh – Dẫn Ngọc và Hoắc Thủy – Sư Vô Độ – Sư Thanh Huyền. Một điều đặc biệt của Thiên Quan so với những truyện đam khác là các nhân vật nữ rất xịn xò. “Nữ phụ đam mỹ” dưới ngòi bút của Mặc Hương đều rất đẹp, chẳng hạn như “Giang Yếm Ly” trong “Ma đạo” hay Vũ Sư trong “Thiên Quan”. Hai quyển sâu sắc nhất của Thiên Quan, theo cảm nhận của tôi chính là quyển 2 và quyển 4, mặc dù tôi thích (và mọi người cũng thích) quyển 1,3,5 hơn vì có Hoa Thành ☺️ Và tôi đặc biệt ấn tượng với quyển 4. Bởi vì, tôi thích một Tạ Liên trong quyển 4 nhất. Tạ Liên trong quyển 2, dưới góc nhìn của tôi, là một kẻ ngốc, thiện lương nhưng cái thiện lương đó lại sản sinh những cái độc ác, do dự yếu đuối dẫn tới rất nhiều hậu quả khác. Trò chơi chính trị, là ngươi sống ta chết, làm sao có thể ngây thơ kiểu “thân tại vô gian, lòng tại đào nguyên” được? Nhưng vì quyển 2 ức chế như thế, tôi lại càng thấy thích quyển 4 hơn, khi mà Tạ Liên phẫn uất và đi ngược với những lý tưởng trước đây của mình. Chương “bách kiếm xuyên tâm” là chương buồn nhất, đọc mà đau thắt lòng, nhưng nếu không có đau thương, sẽ không có một Tạ Liên sau này thấu tỏ nhân sinh, nhưng vẫn một lòng lấy tấm lòng nhân ái đối với người khác, dịu dàng nhưng kiên quyết. Lúc đầu đọc, tôi không thích Tạ Liên lắm, cảm thấy người như vậy cứng nhắc tới ngu ngốc. Nhưng tôi càng đọc lại càng thích. Bởi vì, 800 năm ấy, Tạ Liên bị phong ấn pháp lực, nên đã tự trang bị cho bản thân những kỹ năng chiến đấu, xứng đáng là Võ Thần, và cũng vì lăn lộn khổ sở dưới nhân gian, nên thành ra “bách độc bất xâm”, còn có một vài hiểu biết mà chỉ có thường dân hay người nghèo mới biết được. Nên tôi càng đọc, càng thấy thú vị, càng cảm thấy Tạ Liên gần gũi, chứ không chỉ là hình tượng “thánh mẫu” kia. Tám trăm năm đó, không phải nói quên là quên. Làm sao có thể nói không đau lòng, khi mà Tạ Liên bị bách kiếm xuyên tim, khi mà Hoa Thành gào khóc hóa thành lệ quỷ? Vì cái gì? Chẳng lẽ chỉ vì tuổi trẻ ngây ngô chưa hiểu nhân sinh, một lòng lý tưởng? Tuổi trẻ có ai chưa từng sai lầm? Nhưng cho tới tận cùng, đó có phải sai lầm không? Lựa chọn của Tạ Liên, là không đúng về mặt chính trị, nhưng tuyệt đối đúng về mặt con người. Nhưng mà câu “nhân chi sơ tính bổn thiện” rất buồn cười, bởi vì tôi thấy có quá nhiều con người độc ác ích kỷ trong  Thiên Quan, nếu không thì cũng không sinh ra một Bạch Vô Tướng với tâm hồn sứt sẹo thế kia? May mà Tạ Liên không như Bạch Vô Tướng. May mà Tạ Liên còn có Hoa Thành. Trong những tháng ngày dài tuyệt vọng, Tạ Liên đã luôn gào thét trong lòng “Cứu ta, có ai cứu ta với…”, tiếc rằng đều không có. May quá cuối cùng, ở lần thứ ba phi thăng này, Tạ Liên đã gặp lại Hoa Thành. Tôi thật ghen tị với Tạ Liên, bởi vì cảm giác cho dù trời đất sụp đổ, vẫn có một người để dựa dẫm là một cảm giác rất tốt. Bởi vì Tạ Liên khổ sở như vậy, nên Hoa Thành lại càng xuất sắc, mới đủ để bù đắp cho tám trăm năm ấy. Tôi ngàn lần không mong “Thiên Quan” làm thành phim lại biến Hoa Liên thành tình huynh đệ. Bởi vì, tình cảm của Hoa Thành với Tạ Liên có ngưỡng mộ, tôn sùng, cũng là vừa kính vừa yêu. Hoa Thành nợ Tạ Liên hai mạng, mà lại thành ra cả đời chỉ vì một người, cả đời chỉ chờ đợi một người “Một thoáng kinh hồng, muôn đời luân hãm.” Tình yêu của Hoa Thành vừa lý trí cũng vừa si dại, lý trí biến bản thân trở thành người giỏi nhất để bảo vệ người kia, si dại đưa cho người ta sinh mệnh của mình, vậy mà một câu yêu thương cũng không dám nói. Hoa Thành tự tin trong cả tam giới, chỉ trước Tạ Liên mới tự ti, tự ti xuất thân mình thấp hèn, lại sợ người biết tâm tư mình rồi có thấy mình biến thái, ghê tởm không? Nhưng Tạ Liên ngay từ đầu đã không, chỉ biết bàn tay ấy đã dắt mình qua cơn mưa máu, cho dù là Quỷ Vương thì có làm sao? Nếu có bảng bình chọn top công của đam mỹ, tôi sẽ vote cho Hoa Thành đứng đầu. Bởi vì, ai có thể vượt qua được tám trăm năm đằng đẵng? Bởi vì, ai có thể mười năm ở Đồng Lô tạc tượng người trong lòng với bao quyến luyến? Bởi vì, ai có thể tin tưởng ủng hộ tuyệt đối, cho dù đối phương có quyết định ngu ngốc thế nào? Bởi vì, ai có thể vừa lãng mạn đi thắp ba ngàn liên đăng cho người yêu vui, lại vừa quyết liệt vì người yêu chết thêm lần nữa? Hành động ấn tượng nhất của Hoa Thành, chính là trao cho Tạ Liên chiếc nhẫn tro cốt của mình. Đó là ván cược lớn nhất của Quỷ Hồn, mà Hoa Thành đã thắng, cho dù phải đợi tám trăm năm. Nếu ta thích thứ gì, trong lòng sẽ chẳng thể dung nạp thứ khác nữa, vĩnh viễn sẽ khắc sâu vào tim. Một ngàn lần, một vạn lần, bao nhiêu năm cũng sẽ không thay đổi. Nếu như giấc mộng của huynh, là cứu vớt chúng sinh, vậy giấc mộng của ta, lại chỉ có duy nhất một người là huynh. Mời các bạn đón đọc Thiên Quan Tứ Phúc của tác giả Mặc Hương Đồng Xú.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tấm Ảnh Cũ
Năm ấy, chàng trai xinh đẹp Triệu Mộ 16 tuổi cõng theo chiếc violon gõ cửa sổ nhà Lê Vũ, gõ luôn vào trái tim cậu. Một nhịp dài, một nhịp ngắn, là giai điệu tình yêu riêng của hai người, là câu nói "Anh yêu em". 11 năm sau, khi chỉ còn nằm một mình trên chiếc giường đôi, Lê Vũ lại nghe thấy giai điệu tình yêu ấy trên cửa sổ, vẫn nhịp dài nhịp ngắn như thế nhưng ngoài cửa sổ chàng trai năm đó đã không còn vẻ mặt ngây thơ non nớt, chỉ còn sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt xám ngoét. Anh vừa gõ theo nhịp vừa nói "Anh yêu em". Cậu thì thào đáp lại "Em cũng yêu anh"... Đây là câu chuyện về tình yêu của một kẻ thần kinh - một tình yêu vặn vẹo, chiếm hữu đến điên cuồng. Khi còn sống anh sẵn sàng giết hết tất cả những người đến gần cậu, chết rồi anh vẫn là một con quỷ độc chiếm không cam lòng để cậu quên đi mình. Cậu yêu anh, nhưng cậu có thể yêu anh bao lâu? 10 năm? 20 năm? Thời gian vẫn luôn là viên thuốc hữu hiệu nhất, bởi vậy, anh không thể cho phép cậu uống viên thuốc này... *Đánh giá truyện: 8/10 - An Jing - *** Triệu Mộ và Lê Vũ là người yêu, sống chung với nhau. Họ ngoài tính yêu, cái gì cũng không có; chỉ là hai người cô độc nhưng yêu nhau hết lòng nương tựa lẫn nhau trong cảnh nghèo túng. Triệu Mộ thích âm nhạc. Anh đàn cho Lê Vũ nghe rất nhiều, cũng hy vọng âm nhạc của mình có thể làm cho cuộc đời cả hai trở nên sung túc. Thế nhưng đáng tiếc, đây lại là hiện thực. Triệu Mộ say mê với cây đàn của mình, còn Lê Vũ lại phải làm những công việc thật nặng nhọc để chăm lo cho cuộc sống của mình và Triệu Mộ. Ước mơ bị hiện thực tàn nhẫn đập nát. Cuối cùng Triệu Mộ ra ngoài hát rong. Tính khí cũng trở nên không tốt. Cái duy nhất không thay đổi chính là, anh rất yêu rất yêu Lê Vũ. Thế nhưng Lê Vũ mệt mỏi. Cậu muốn rời xa Triệu Mộ. Mặc dù chính bản thân cậu biết rằng, cậu yêu người này tới độ muốn khắc sâu tình yêu đó vào tận xương tủy. Nếu như bạn muốn tìm một câu chuyện mà tiểu công là đại thiếu gia nhà giàu, đi đến đâu cũng có người lấy lòng, phất tay một cái tiền bay đầy trời; tiểu thụ yếu đuối đáng yêu sau khi gặp tiểu công một bước lên mây thì mình nghĩ rằng “Tấm ảnh cũ” không phải là tác phẩm phù hợp với bạn. Bởi vì trong truyện này cả hai đều rất rất rất nghèo. Tuy có chút yếu tố thần bí, nhưng lại cực kì thực tế. Mình quyết định nhảy hố bởi vì Triệu Mộ được giới thiệu nằm trong mẫu hình tiểu công mình rất thích - độc chiếm điên cuồng công. Và quả thực mình đã không phải thất vọng. “Tấm ảnh cũ” chỉ dài 7 chương, nhưng tác giả viết rất tốt, giọng văn edit cũng mượt, không có cảm giác “làm quá” về phần tình yêu của hai người, cũng không có cảm giác diễn biến nhanh. Mặc dù rất thương cho cuộc tình này, nhưng khi đọc tới đoạn độc chiếm của Triệu Mộ, mình vẫn có cảm giác thõa mãn khó nói thành lời. :v Trích chương 2: “Lê Vũ vẫn rời đi, cậu từ công nhân bốc vác chuyển tới một bar gay làm phục vụ. Làm phục vụ tuy thoải mái ung dung, nhưng cậu trước đây không dám làm — Triệu Mộ là một bình giấm chua, cậu lại không nỡ để Triệu Mộ có chút uất ức nào. Còn bây giờ? Cậu vốn là cong, mà cũng không thấy điều kiện ở đây kém lắm, đôi khi có hai ba vụ ẩu đả của mấy thanh niên trẻ tuổi cậu cũng mặc kệ, cậu chỉ là người phục vụ, chỉ cần bưng rượu đến, nhưng tiền lương lại gấp hai lần so với công việc bốc vác trước đây. Cơ bắp của cậu rắn chắc, dáng người cao gầy, tướng tá điển trai, mỗi ngày đều làm cho một đám tiểu 0 phải rít gào. Mỗi ngày Triệu Mộ đều trốn nằm sấp trên cửa kính ở ngoài bar để quan sát bọn đàn ông làm điệu làm bộ với Lê Vũ, ánh mắt anh gần như chất chứa sự oán hận. Bọn nó là cái thá gì chứ!! Lê Vũ là của anh!! Anh!! Một ngày rồi một ngày, nỗi đau đớn ăn mòn trái tim anh. Lê Vũ không đáp trả bọn chúng, có lúc thậm chí còn lộ ra vẻ mặt phiền chán, nhưng Triệu Mộ vẫn không chịu được, anh đố kị đến phát điên. Anh không chịu được, ngộ nhỡ A Vũ của anh thật sự thích người khác thì anh phải làm sao bây giờ? Giết chết? Phân thây? Quá tiện nghi cho kẻ đó rồi. Anh cầm theo con dao xông vào bên trong quán bar nhìn bốn phía xung quanh tìm Lê Vũ, người khách đang nhận ly rượu Lê Vũ đưa đến chợt bị đâm tới. “Mẹ kiếp mày dám chạm vào em ấy hả!!!” Anh như phát điên mà xông vào. Một tiếng vang dội lại, khách khứa hoảng sợ nhìn Triệu Mộ với cặp mắt đỏ chót, may mà người đó kịp thu tay lại, con dao đáng lẽ cắm trên tay người khách kia nay lại phách lối găm lên mặt bàn, găm sâu đến 1 cm… Triệu Mộ đang cười, anh chậm rãi quay người lại, tựa sát lên Lê Vũ đang cứng đờ người… “A Vũ… thân yêu, đừng để ý đến loại hàng này.” Anh cố gắng tựa dính lên người Lê Vũ, trên mặt Triệu Mộ đều là mị sắc quái dị, “Cứ coi như chỉ là trò chơi chó má gì đấy, thì anh chẳng phải vẫn đẹp hơn sao?” Ánh mắt nham hiểm đến gần như muốn giết người, anh quay đầu lại đối với người khách đang sợ hãi không ngừng kia lộ ra một nụ cười khoe khoang xán lạn.” Để tag là HE, nhưng thực ra cuối cùng Triệu Mộ chết. Chỉ còn lại Lê Vũ. Nhưng mà Triệu Mộ yêu Lê Vũ đến phát điên, vì thế làm sao có thể dễ dàng buông tha? Cho nên, “dù thành quỷ cũng không tha cho Lê Vũ”. Triệu Mộ trở về qua bức ảnh Lê Vũ tìm được ấy, sau đó “ám” Lê Vũ, ý đồ muốn kéo cậu đi cùng mình. Thực ra mình cho rằng đây là kết cục tốt nhất rồi, HE rất xứng đáng. Thử nghĩ xem, Lê Vũ vì Triệu Mộ mới gắng gượng được từng ấy năm sống trong thế giới đầy rẫy bất công này. Cậu chỉ có Triệu Mộ làm bạn, làm chỗ dựa. Thế nhưng bây giờ Triệu Mộ mất rồi, cậu phải dựa vào cái gì để sống tiếp đây? Lúc đọc truyện mình luôn có một suy nghĩ rằng, mục đích sống của Triệu Mộ chính là Lê Vũ mà Lê Vũ cũng vậy. Lê Vũ cố gắng đi bốc vác nặng nhọc ở công trường để bữa cơm có thêm chút thịt, thì Triệu Mộ cũng cố gắng biến ước mơ thành hiện thực để cải thiện cuộc sống của cả hai đó thôi. Nói chung, kết theo mình là rất thỏa đáng và “Tấm ảnh cũ” rất là đáng đọc nhé. Nhiệt liệt đề cử. ““Anh đến rồi.” Triệu Mộ nói, ôm lấy Lê Vũ gầy đến trơ cả xương, lưu lại một nụ hôn lên trán Lê Vũ, “Xin lỗi, đã để em đợi lâu rồi.” Lê Vũ yên lặng lắc đầu, Triệu Mộ liền ôm cậu đi đến chỗ tấm ảnh. Anh bước từng bước chậm rãi, đủ để Lê Vũ cáo biệt với thế giới này. Lê Vũ cố gắng quay đầu lại liếc mắt nhìn, cơ thể cậu vẫn còn đang nằm trên giường, cậu chợt hiểu rõ — mình đã chết rồi. Triệu Mộ đến đón cậu. Triệu Mộ rốt cục cũng đến đón cậu. Lê Vũ nhếch môi. “Chúng ta đi cùng nhau,” Triệu Mộ dừng bước, anh mỉm cười nhìn Lê Vũ, “A Vũ, đây mới là kết cục không thay đổi được.”” Review by #Ám Dung Hoa Mời các bạn đón đọc Tấm Ảnh Cũ của tác giả Nhị Bức Nham Tế Bào.
Ta Và Hoàng Thượng… Cùng Phe
Với nội dung cả hai nhân vật chính cùng xuyên không về cổ đại, truyện mang một motip khá lạ so với mặt bằng chung của ngôn tình. Câu chuyện bắt đầu bằng một sự kiện làm thay đổi cuộc đời của hai người - nữ chính Thương Lâm theo cô bạn thân đi hỏi tội bạn trai và nam chính Dịch Dương là bạn của người bạn trai đó, sau hồi tranh chấp cả hai người "ngoài cuộc" này vô tình rơi từ lầu 4 xuống đất và xuyên về một triều đại không hề có trong lịch sử. Dịch Dương vốn là “chú bộ đội”, về cổ đại trở thành Từ Triệt - một vị vua sa đọa, thân thể hư nhược, một kẻ vô dụng chỉ là bù nhìn để ngoại thích tiếm quyền. Nếu bạn hỏi sạch hay không thì sẽ là: Dịch Dương thì sạch nhưng Từ Triệt thì không - đơn giản vì thân xác Từ Triệt là vua mà. Còn Thương Lâm của chúng ta lại xuyên vào Hạ Lan Tích - Đức Hinh công chúa của Yến Quốc, hoàng hậu Ngụy Quốc, một hoàng hậu có danh không phận, thân thể yếu ớt, bị ghẻ lạnh và hãm hại. Hai người vô tình trở thành hoàng đế hoàng hậu Ngụy quốc, nhưng chờ đợi họ không phải nhung lụa xa xỉ, vui vẻ hành lạc mà là đao kiếm chớp loé nguy hiểm trùng trùng. Cả hai người đều gặp phải hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, thực quyền không có lại phải lo bảo hộ cái mạng nhỏ bé của mình trong triều đình lăm le ăn thịt người. Khi cả hai gặp lại đồng hương trong thân phận mới, Thương Lâm mang đủ mọi tâm trạng, vừa mừng vì gặp người quen, vừa lo vì sợ người quen ghi thù không nhận mặt (vì kéo theo người ta rơi xuống lầu mà). Dần quen với tình huống hiện tại, Dịch Dương lập ra kế hoạch thoát khỏi tình cảnh khó khăn, vì chỉ khi anh giành lại quyền lực mới đủ khả năng bảo vệ cho cô gái phiền phức Thương Lâm kia. Nhưng nói Thương Lâm phiền phức thật oan ức vì thật sự cô rất thông minh, độc lập. Cô quyết đoán nhưng giàu tình cảm và dễ xúc động, là hậu phương to lớn cho Dịch Dương. Nam thì giả vờ “trẫm vẫn vô dụng như xưa” trước mặt bọn gian thần nhưng lại ngầm gây dựng thế lực của mình; nữ thì giả vờ “bổn cung vẫn ngu ngốc và yếu đuối như xưa” trước mặt hậu cung, nhưng chiêu trò chỉnh người ngấm ngầm thì không thiếu. Cả hai thật xứng đáng cho giải thưởng nam nữ diễn viên xuất sắc nhất. Nếu hỏi điểm nổi bật của Dịch Dương là gì thì chắc chắn là anh rất độc miệng, không thương tiếc mà thi triển võ mồm đánh Thương Lâm tan tác. Đây là độc miệng kiểu nói thật và thấm chứ không phải dạng đọc vào vô duyên khó chịu. Thương Lâm luôn bị ép vào tình thế ‘cạn lời’, nhưng khi Dịch Dương không độc miệng cô lại thấy xa lạ. Mình rất thích tiến triển tình cảm của hai người, tình yêu của họ bắt nguồn từ tình đồng chí gắn bó, hai kẻ xa lạ ở cùng nhau trong một thế giới xa lạ trở nên thân thuộc. Hơn một nửa mạch truyện là tình cảm nhẹ nhàng nhưng hiển hiện trong từng cử chỉ hành động, không đợi họ phải nói ra thì người đọc đã biết họ yêu nhau rồi. Mạch truyện càng về hồi kết càng "phấn khích", nếu như cho thang điểm đánh giá thì truyện này mình dễ dãi cho 9.9/10 vì nó rất dễ thương, không cẩu huyết ngập đầu và cái kết hoàn hảo khi cả hai quay về hiện đại tiếp tục sến súa ngọt ngào yêu nhau. Còn cách quay về hiện đại thì các bạn tự đọc sẽ thấy hấp dẫn hơn đó. Truyện thích hợp với những bạn thích hài sủng và một tình yêu đơn giản - đơn giản chứ không qua loa tùy ý đâu, rất tình cảm sâu sắc đó. --------------------------- Trích đoạn: "Tuy Hạ Lan Tích yếu đuối một chút nhưng dù sao cũng vẫn bình thường, không có bệnh gì đáng ngại, không giống anh..." cô nhướng mày nhìn Dịch Dương và cười trên nỗi đau của người khác "Thế nào, có cảm thấy dương khí...không đủ không" Từ Triệt này tuy đẹp trai đến lóa mắt nhưng lại quá phóng túng, làm cơ thể suy yếu. Bây giờ Dịch Dương xuyên vào thân thể hắn, chắc ít nhiều cũng sẽ cảm nhận được cảm giác khó nói ấy. "Không ngờ cô cũng am hiểu nhiều quá nhỉ?" --- Nhưng một lát sau cô không nhịn được mà nhìn Dịch Dương rất tội nghiệp "Anh nói xem cô ta có biến thành quỷ rồi đến tìm tôi không. Cô ta đập đầu chết nếu biến thành quỷ thì nhất định sẽ rất ghê, tôi sợ..." Dịch Dương: "cô có phải là sinh viên thế kỉ 21 không vậy? Ngay cả 9 năm phổ cập cũng chưa hoàn thành sao?" "Chúng ta đã có thể xuyên không thì còn chuyện gì là không thể nữa chứ" Thương Lâm nói rất hùng hồn "Đừng nghĩ là anh chưa thấy thì chuyện ấy không thể xảy ra, như thế là quá thiển cận." Dịch Dương nhìn đôi mắt đen láy của cô biết đằng sau những lời chăm chọc ấy là nỗi sợ hãi vô biên nên những lời trào phúng đang nghẹn trong cổ họng cũng không nói ra nữa. Im lặng ít lâu, hắn nói :" Cô đừng sợ, tôi ngủ ở bên ngoài nếu có quỷ thì chắc chắn sẽ lấy mạng tôi trước". --- "Tôi có thể xem thử không?" "Xem cái gì?" Dịch Dương ngạc nhiên. "Vết thương trên người anh..." Thương Lâm cắn cắn môi "tôi muốn xem xem." Mặt Dịch Dương không chút biểu cảm, Thương Lâm tưởng hắn không muốn nên hơi ấm ức "Nhìn một chút thì có sao đâu chứ, đừng có làm như tôi muốn sàm sỡ anh vậy" Dịch Dương đặt tay phải lên vai cô, cười rất ôn hòa "Đúng là nhìn một chút thì không mất gì, tôi cũng không ngại để cho cô xem. Nhưng... thân thể này là của Từ Triệt. Tin tôi đi, trên người tôi từ trên xuống dưới không có vết sẹo nào đâu" Thương Lâm "....." Review by #Hạ_Tịch Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Thích kiểu truyện xuyên không như vầy lâu rồi, từ khi bộ "Ông xã chúng ta cùng xuyên không" bị ngừng thì mình chẳng tìm ra truyện nào tương tự. Ai biết kiểu nam nữ 9 cùng xuyên thì mách Hoaban với nha! Nói chung truyện này ko xuất sắc nhưng hay, hài khá duyên, tình cảm cũng tinh tế và dễ thương. Truyện dịch, chất lượng bản kịch rất tốt, đọc thực dễ chịu ^^ Nói chung truyện thuộc tuýp nhẹ nhàng, diễn biến mạch lạc, chưa hoành tráng dữ dội nhưng cao trào đầy đủ. Đáng khen là tác giả giữ được phong độ cho tới lúc cuối, ko bị đầu voi đuôi chuột, kết cũng hợp lý và mới mẽ... Truyện đáng xem, ko nhồi máu cơ tim, ko nhạt nhẽo buồn chán! Nàng và hoàng thượng cùng phe! Bởi vì họ là đồng hương mà lị (==) Thương Lâm và Dịch Dương trong trận đánh ghen của cô bạn Cao Tiểu Thi đã đồng vu quy tận, từ lầu cao tòa nhà chung cư ngã xuống, thế rồi nắm tay nhau xuyên không! Hai con người vốn chẳng quen biết nhau, khổ nỗi hoàn cảnh xa lạ và nguy hiểm rình rập chốn thâm cung buộc họ phải kề vai sát cánh. Nàng là công chúa Yến Quốc gả đến Ngụy Quốc làm Hậu, bỏ lại phía sau mối tình đầu thơ mộng với thanh mai trúc mã. Hắn là Ngụy đế bị phản thần khống chế trong tay, ngoài hèn yếu nhu nhược và hoang dâm vô độ thì ko có sở trường gì... Từ khi Thương Lâm và Dịch Dương đến, số phận thê thảm của công chúa Yến quốc và Ngụy hoàng đã viết sang trang mới... Dịch Dương bằng tài trí và sự cẩn trọng của mình cố gắng sinh tồn giữa chốn hoàng quyền trái có hổ, phải có sói. Thương Lâm ko giỏi thích nghi như anh nhưng cô vẫn chăm chỉ học tập, gặp cái khó ló cái khôn, trông cô nàng ngốc ngốc nhưng ko hề vô dụng! Cuộc sống bỗng thình lình đổi thay, xã hội nhân quyền văn minh ko còn, tại cái thế giới mạng người mong manh, cường quyền đàn áp, mỗi đường đi nước bước đều suy tính cẩn thận. May mắn là Thương Lâm có Dịch Dương che chở và Dịch Dương có Thương Lâm sẻ chia, họ là chiến hữu, là đồng bọn, là.... MỘT PHE! Hoàn cảnh là tác nhân quan trọng khiến tình yêu chớm nở nhưng nam nữ chính phát triển rất hợp lý và chậm rãi, từ thấu hiểu đồng cảm đến ỷ lại bảo bọc nhau... Số mệnh đưa họ đến thế giới này, bắt đầu viết một khúc tình sử nhiều nụ cười cũng lắm nước mắt. Trong kế hoạch của Ngụy hoàng, giết Hoắc Hoằng, đoạt quyền lực, chỉnh đốn giang sơn... mỗi dự tính tương lai đều bao gồm Hoàng hậu. Dịch Dương có tài nhưng ko đến mức siêu phàm, cũng có lúc anh thất thế, cũng có lúc rơi vào bẫy. Nam chính được xây dựng hợp lý, độc mồm độc miệng, nhìn xa trông rộng, chung thủy và tỉnh táo. Thương Lâm thì mềm mại dịu dàng, nàng là đóa hồng có gai, bình thường luôn dựa dẫm vào Dịch Dương nhưng một khi buộc phải tự lực cánh sinh thì kiên cường và nhanh trí... Ở nơi đất khách quê người ấy, chỉ có họ nhìn thấu cõi lòng của nhau, tin tưởng tuyệt đối, sống thật không cần lớp mặt nạ, phó thác sinh mệnh và trái tim cho đối phương. Nhìn chung đây là một câu chuyện ấm áp ngọt ngào, không máu chó, không thánh mẫu, không não tàn, không yy, kết hợp lý, đọc rất thoải mái!   Mời các bạn đón đọc Ta Và Hoàng Thượng… Cùng Phe của tác giả Hồi Sênh.
Sống Lại Về Một Nhà (Trọng Sinh Chi Thông Gia)
Nội dung câu chuyện có nhiều tình tiết nhẹ nhàng kể về quá trình cả hai đến với nhau chỉ vì đám hỏi, lại cùng nhau thực hiện ước mơ của mình bước chân vào giới giải trí. Hàn Duyệt ở đời trước bị người nhà họ Hàn hại chết thảm thương, cho nên sống lại Hàn Duyệt quyết định không bao giờ chờ mong thứ tình thân không cần thiết đó nữa. Nhưng thoát khỏi vũng bùn không phải là chuyện dễ dàng như vậy, nghĩ mãi thì cũng chỉ có thể nhảy lên chiếc thuyền lớn là nhà họ Chu này mà thôi. Chỉ có điều Hàn Duyệt – kiêm tác giả viết tiểu thuyết mạng không ngờ rằng, đến bữa tiệc xem mặt thế nhưng lại phát hiện cậu ba nhà họ Chu mới ra tù lại là độc giả trung thành của mình. *** Ánh sáng của cả hội trường lớn tối sầm xuống, sau đó màn hình lớn phía trước xuất hiện đoạn clip mở đầu của lễ trao giải, lễ trao giải chính thức bắt đầu. Bài hát mở màn là do một vị thiên hậu năm năm trước đã từ sân khấu lui về hậu trường diễn xướng, sau khi bài hát kết thúc, bèn ở lại trên sân khấu cùng một MC nam lên bục bắt đầu chủ trì buổi lễ trao giải, nói vài câu vui đùa, thì bắt đầu hồi tưởng quá trình đã qua nhiều năm của giải Kim Kê một cách đầy cuốn hút. Hàn Duyệt ngáp một cái, hôm qua vốn đã không ngủ ngon giấc, buổi chiều lại không có nghỉ ngơi, giờ ngồi ở đây, tuy rằng kích động, nhưng cơn mệt mỏi cũng không kìm được mà trỗi dậy. “Mệt ư?” Chu Bác Nghị nắm lấy tay cậu xoa xoa, “Mệt thì ngủ một giấc đi, anh kêu mẹ nói một tiếng với bên đạo diễn, sẽ không quay trúng em đâu.” Hàn Duyệt lắc đầu, xoa huyệt thái dương nói: “Ngủ không được, có chút khẩn trương.” Chu Bác Nghị cười cười, hôn lên tay cậu nói: “Đừng lo, giải thưởng lớn đêm nay chắc chắn thuộc về em.” “Anh đừng nói tự mãn như thế.” Hàn Duyệt có chút thần kinh thác loạn mà dùng móng tay của tay kia cấu vào lòng bàn tay. Đây là lần đầu cậu được đề cử giải thưởng lớn đến thế, tuy địa vị của mẹ Chu trong giới giải trí có thể giúp cậu lấy được bất cứ giải thưởng gì cậu muốn, nhưng xuất phát từ sự tôn trọng đối với chính mình và ước mơ, cậu vẫn rất đơn thuần mong lý do giành giải của mình phần nhiều chính là nhờ thực lực của bản thân, mà không phải bằng quyền thế của nhà họ Chu. Đối với suy nghĩ này của Hàn Duyệt, mẹ Chu đương nhiên rất thấu hiểu, đồng thời cũng rất tán thành. Thanh niên khi còn trẻ thì nên vấp ngã vài lần, có thể trải đường cho cậu, cũng không thể thay cậu bước đi. Vì thế sau khi biết được Hàn Duyệt và Chu Bác Nghị được đề cử giải Kim Kê lần này, mẹ Chu cũng không có tham gia vào công việc bình chọn khen thưởng phía sau. Đúng lúc này, một anh quay phim chuyển máy quay về phía hàng ghế khán giả, nhìn thấy sắp xoay về hướng của bọn họ. “Tiểu Duyệt, cười nào.” Chu Bác Nghị nhắc nhở, đợi tới khi máy quay quét tới, bèn bên thì nhìn ống kính vẫy vẫy tay, bên lại hôn một cái lên đầu ngón tay Hàn Duyệt. Trên mặt Hàn Duyệt duy trì mỉm cười, chân ở dưới thì đá anh một cú, đợi ống kính quay đi mới trừng anh một cái. Chu Bác Nghị chìa tay xoa xoa mặt cậu, lấy trán đụng vào trán cậu, khẽ nói: “Được rồi, được rồi, nếu thật sự căng thẳng, chi bằng nghĩ thử xem lát nữa lên sân khấu nhận thưởng thế nào.” ... Mời các bạn đón đọc Sống Lại Về Một Nhà (Trọng Sinh Chi Thông Gia) của tác giả Thủ Bản Kỳ Tử.
Quá Trình Tự Vả Của Hoàng Đế
Văn án: Kỳ Huy phong Trần Uẩn Ngọc làm hậu chỉ là kế hoãn binh. Nhưng chàng lại không ngờ sẽ có ngày chàng sủng nàng đến nghiện, không thể kiềm chế được. Chú ý: 1. Kiều nữ đáng yêu ngốc nghếch x hoàng đế phúc hắc. 2. Thân thể hoàng đế ốm yếu, sau này sẽ khỏe lại *** Hôm trước đọc được review Hồ Lô Yêu Phi trong hội nên ghé Hoa Tuyết Sơn Trang, trong khi chờ đợi Hồ Lô Yêu Phi thì mình quyết định đọc bộ này, cũng cùng tác giả. Thái hậu là mẹ ghẻ của nam chính Kỳ Huy, muốn đoạt quyền và điều khiển nam chính nên gả cháu gái bà con xa của mình là nữ chính cho nam chính. Nam chính Kỳ Huy là hoàng đế, ốm yếu bệnh tật thật sự, không có thực quyền trong tay nên giả vờ làm hôn quân ăn chơi sa đọa, sa đọa ở đây tức là thích đá gà và luyện tiên đan, không màng chuyện triều chính  Vì để đóng tròn vai nên chàng đồng ý cưới nữ chính Trần Uẩn Ngọc, dù rất bài xích. Đọc đến đây hẳn truyện sẽ ngược lắm, kiểu lấy con gái kẻ thù mà, nhưng không, Kỳ Huy tuy ban đầu ghét Trần Uẩn Ngọc thật nhưng Trần Uẩn Ngọc cũng không mong được thương yêu gì, chỉ muốn sống an phận trong cung, thế nhưng vì thái hậu thúc đốc nên nam nữ chính phải chung đụng, thế là lâu ngày sinh tình. Trần Uẩn Ngọc vốn lương thiện nên dù "cẩu hoàng đế" Kỳ Huy rất hung dữ với nàng, nhưng nàng vẫn mềm lòng khi thấy chàng đau bệnh, vẫn hoảng sợ lo lắng khi thấy chàng bị thích khách ám sát. Vì người đời đồn chàng là hôn quân nên ban đầu nàng rất sợ hãi, thế nhưng chàng không hề làm gì xấu, còn đối xử rất tốt với nàng. Thế là dần dần, nàng sợ chàng chết, thường hay sợ hãi không dám ngủ, thức suốt đêm để kiểm tra hơi thở của chàng. Kỳ Huy vốn ẩn mình để chờ thời cơ đoạt quyền, chàng vốn không sợ gì cả, nhưng khi biết trên đời vẫn có một người sợ mình chết, chàng lo nếu chàng thật sự không còn thì làm sao nàng sống được trước sự âm hiểm trong cung. Thế là chàng dần trân trọng sức khỏe của mình, tìm danh y chữa bệnh, tìm cơ hội trở mình. Rồi một ngày kia, Trần Uẩn Ngọc thấy tên "hôn quân" tướng công ốm yếu nhà mình tắm máu hoàng cung, khởi binh đoạt quyền, nàng rất chi là không quen, không quen thấy chàng chăm chỉ đến mệt mỏi, không quen thấy chàng vất vả đi sớm về muộn. Nhìn chung truyện này không thú vị bằng Hồ Lô Yêu Phi (cùng tác giả), không cao trào và giải quyết vấn đề quá đơn giản. Nhưng được cái sủng ngọt nhẹ nhàng, ngược phản diện, đọc mà hả dạ, tính cách và chuyện về tuyến nhân vật phụ cũng khá thú vị. Truyện có pass, may mà mình đến kịp thời nên vẫn được cho pass, chứ 2 tuần nữa là trễ rồi. bạn nào thích kiểu nhẹ nhàng thế này thì tranh thủ nhé *** Ai cũng nói đương kim hoàng đế Kỳ Huy là một tên hôn quân chỉ biết chơi bời, tuy dung mạo tuấn tú nhưng thân thể lại ốm yếu, không sống được bao lâu. Ai cũng khen Ngô thái hậu tuy không phải mẹ ruột của hoàng đế nhưng lại yêu thương hoàng đế như con ruột, quan tâm lo lắng, lại tự mình chấp chính mấy chục năm, đúng là một người phụ nữ tài giỏi nhân hậu. Ai cũng nói Trần gia đại tiểu thư Trần Uẩn Ngọc thật đáng thương, trẻ tuổi xinh đẹp là thế nhưng lại bị thái hậu chọn trúng, phải gả cho một tên hôn quân, chắc chẳng mấy chốc sẽ trở thành quả phụ thôi. Có điều, từ xưa đến nay, có được mấy lời đồn là tuyệt đối chính xác đâu. Từ ngày “bị” chọn phải trở thành hoàng hậu của một tên hôn quân trong miệng người đời, Trần Uyển Ngọc đã chuẩn bị tinh thần sống cô đơn buồn chán trong cung cấm cả đời. Thế nhưng khi vào cung, Trần Uyển Ngọc phát hiện thật ra đồ ăn trong cung rất ngon, hoàng đế phu quân của nàng cũng khá đẹp trai, ừm cuộc sống như thế cũng không tệ lắm. Lại qua một thời gian, Trần Uyển Ngọc phát hiện thật ra tên hôn quân Kỳ Huy rất đáng thương, sức khỏe yếu ớt, còn bị mấy tên đạo sĩ lừa gạt luyện đan dược vô bổ, tuy có lúc hắn rất hung dữ nhưng đối xử với nàng rất tốt. Rồi một ngày kia, Trần Uyển Ngọc phát hiện phu quân tốt của mình khỏi binh đoạt quyền, lật đổ thái hậu, tự mình chấp chính, mà thái hậu cũng không thật sự hiền từ như nàng biết. Tuy Trần Uyển Ngọc có hơi hoang mang, nhưng từ đó, sức khỏe của Kỳ Huy ngày một tốt hơn, lại càng yêu thương nàng hơn. Dù mỗi lần Kỳ Huy làm việc gì cho nàng cũng bắt mình hôn trả ơn, nhưng chung quy chỉ cần nàng “trả ơn” thì việc gì Kỳ Huy cũng sẽ chiều nàng. _______________ Kỳ Huy trúng độc từ khi còn trong bụng mẹ nên sức khỏe vô cùng yếu ớt, chàng sống ẩn nhẫn dưới lốt một hôn quân ham chơi mê đan dược để chờ ngày đoạt lại hoàng quyền, trả thù người đã hại mình và cha mẹ ruột. Thái hậu muốn nắm quyền, Kỳ Huy giả vờ không có hứng thú với triều chính, tỏ vẻ chỉ thích chọi gà, luyện đan. Thái hậu muốn chàng cưới cháu họ của bà – Trần Uyển Ngọc, Kỳ Huy vì đại cục, cũng phong Trần Uẩn Ngọc làm hoàng hậu. Nhưng chàng lại không ngờ sẽ có ngày chàng sủng nàng đến nghiện, không thể kiềm chế được. Từ đó, “hôn quân” Kỳ Huy sống trong chuỗi ngày tự vả Kỳ Huy biết mình chẳng còn sống được bao lâu, khi chưa yêu Trần Uẩn Ngọc, tâm nguyện của chàng là bảo vệ giang sơn của Kỳ gia trước lúc lìa đời, nhưng sau khi yêu cô hoàng hậu ngốc nghếch của mình rồi, Kỳ Huy lại không đành lòng chết. Kỳ Huy chỉ bị thương nhẹ, Trần Uẩn Ngọc đã lo sợ mất ngủ cả đêm để chăm sóc chàng. Biết Kỳ Huy ốm yếu, nên nhiều đêm, Trần Uẩn Ngọc lại len lén kiểm tra hơi thở của chàng. Trần Uẩn Ngọc sợ chàng sẽ đột ngột ra đi. Kỳ Huy sợ chết sẽ làm Trần Uẩn Ngọc đau lòng. ___________ Còn thái hậu thì sao? Bà cả đời sống vì tình yêu. Bà dốc hết lòng vì giang sơn xã tắc mà người bà yêu để lại. Bà buộc mình phải quên đi những tổn thương trong tình yêu. Bà sợ hãi bị phản bội, rồi điên cuồng vì yêu… Để rồi bà hại cả người mình yêu thương vì quá yêu người đó. Đối với Kỳ Huy – con trai của người bà yêu và người phụ nữ khác, bà từng thật lòng yêu thương, cũng vô cùng căm hận. Cứ thế, thái hậu yêu cả đời, sai cả đời, mệt mỏi cả đời, sau cùng lại chẳng được gì. ___________ Về nội dung, ‘Quá trình tự vả của hoàng đế’ không quá phức tạp, truyện nhẹ nhàng, sủng sạch, thịt thà đầy đủ, có chút âm mưu tranh đoạt, thích hợp cho những bạn có trái tim hường phấn. Tuy truyện không phải là một bộ cung đấu gây cấn hồi hợp nhưng lại khiến người đọc chìm đắm trong sự ngọt ngào, tươi vui, rất thích hợp để giải trí. Khác với những nam chính khỏe mạnh có thể ‘đại chiến 800 hiệp’ khác, nam chính Kỳ Huy của chúng ta thật sự rất yếu, nhưng hoàng hậu của chàng lại quá xinh đẹp, nên rất nhiều lần Kỳ Huy sút ‘chết dưới hoa mẫu đơn”.  Nữ chính Trần Uẩn Ngọc thì là một nàng tiểu thư được cha mẹ cưng chiều từ nhỏ nên tính tình đơn thuần ngây thơ và có khả năng thích nghi rất cao, trước đó nàng nhanh chóng sống hòa thuận với một ‘Kỳ Huy hôn quân’, về sau lại phút chốc thích ứng với một ‘Kỳ Huy minh quân’. Cũng chính vì sự ngây thơ và lương thiện đó, nàng mới có thể chiếm trọn trái tim của Kỳ Huy, một thường thiếu thốn tình cảm từ bé và rất cần sự chân thành. ____________ Đoạn trích 1: -Trần Uẩn Ngọc: Hoàng thượng, tối nay chàng không thể thức thời canh ba đâu…Thiếp không muốn lại phải kiểm tra hơi thở của chàng nữa đâu. -Kỳ Huy: Kiểm tra hơi thở? Trần Uẩn Ngọc đặt tay dưới mũi hắn: “Chính là thế này này, xen thử chàng có còn thở không.” Đôi mắt thanh tú của nàng nhíu lại, bờ môi chu chu. Kỳ Huy cười rộ lên…xem ra nàng thật sự rất sợ mình chết. Trên đời còn có người sợ mình rời đi, cảm giác này thật tốt, cho nên, bây giờ hắn không thể chết được, nếu không chắc nàng sẽ rất đau lòng. Kỳ Huy xoa tóc nàng nói: “Được, tối này sẽ ngủ sớm, bây giờ sẽ lập tức về Diên Phúc cung ngủ với nàng.” Đoạn trích 2: Kỳ Huy: “Trẫm có từng khen nàng đẹp chưa?… A Ngọc thật xinh đẹp, có duyên gặp được nàng, kiếp này trẫm đã mãn nguyện.” Mời các bạn đón đọc Quá Trình Tự Vả Của Hoàng Đế của tác giả Cửu Lam.