Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nữ Đế Trọng Sinh

Bạn đang đọc truyện Nữ Đế Trọng Sinh của tác giả Tùy Vân Lưu Thủy. Chỉ mới ba năm, mà cảm giác như một giấc mộng thật dài, cả đời người dường như cũng chỉ ngắn lại chừng đó! Còng không phải là một đời sao? Vì Dạ An Thần hiện giờ đã không phải là Dạ An Thần của ba năm trước nữa. Đời trước, muội muội của nàng lật đổ nàng, muốn bước lên đế vị, còn người nàng để ở trong lòng, đến mức đem hết tâm can dâng hiến, cuối cùng lại chĩa mũi đao hước về nàng. Nàng mới hiểu mình đã ngu dại đến chừng nào! Những người nàng tin tưởng, bộ mặt thật xấu xí và ghê tởm đến cỡ này! Trọng sinh trở lại, nàng một lần nữa bước lên ngôi vị nữ đế, nhưng người đã lặng lẽ bảo vệ nàng – Tuyết Sương Linh – đã không thấy bóng dáng. Khi tất cả bắt đầu lại lần nữa, nàng biết ông trời đối với nàng không tệ, những người thiếu nàng, tất cả phải trả lại cho nàng. Mà Tuyết Sương Linh, nàng phải sủng trong lòng bàn tay, không ai có thể tổn thương nàng lần nữa. *** Ba năm trước, muội muội của nàng làm phản. Người nàng yêu nhất cầm đao hướng về phía nàng, khi đó nàng mới hiểu rõ mặt nạ của người nàng coi trọng, người nàng yêu nhất là như thế nào. Ba năm sau, nàng một lần nữa bước lên ngôi vị nữ đế, nhưng người đã lặng lẽ bảo vệ nàng - Tuyết Sương Linh - đã không thấy bóng dáng. Khi tất cả bắt đầu lại lần nữa, nàng biết ông trời đối với nàng không tệ, những người thiếu nàng, tất cả phải trả lại cho nàng. Mà Tuyết Sương Linh, nàng phải sủng trong lòng bàn tay, không ai có thể tổn thương nàng lần nữa. Editor: Nói chung, tác phẩm này nói về một nữ đế sống lại và trở về quá khứ. Nàng sủng người đã bảo vệ nàng năm xưa và trả thù tất cả những kẻ đã hại nàng! *** Hoa tuyết từ không trung lả tả rơi xuống, chỉ trong chốt lát, mặt đất đều bị tuyết bao phủ. Tựa như mùa đông ba năm trước. Một lần nữa bước lên ngai vàng, một lần nữa trở thành nữ đế của Linh Quốc, Dạ An Thần đứng trước cung điện nguy nga, trên người còn mang theo khí tức âm trầm từ thiên lao, gương mặt lạnh lùng không thể che giấu sự tàn nhẫn. Nàng vừa đi ra từ thiên lao, từng là Thụy Đoan vương gia, sau lại trở thành Thụy Đoan nữ đế, đang bị nàng nhốt tại thiên lao. Trước mắt cung điện từng là tẩm cung của nàng, chỉ là ba năm trước đây một lần đại hỏa, đem nơi này đốt thành tro bụi, bao gồm nữ nhân làm cho nàng ngày đêm suy tư suốt ba năm. Tẩm cung đã hoàn toàn không giống như lúc trước, cứ như ông trời muốn nói cho nàng, tất cả đều không thể quay trở về được. Mùa đông năm đó cũng là phá lệ rét lạnh, cũng là như vậy một hồi đại tuyết. Chính là khi đó hoàng cung một mảnh hỗn loạn, rất huyên náo, không giống giờ phút này yên tĩnh không tiếng động. Khi đó là nàng là Linh Quốc hoàng đế đời thứ bảy, sủng ái quân thị Ly Tuần Lạc, coi trọng muội muội Thụy Đoan Vương gia, cho bọn họ vô thượng sủng ái cùng tín nhiệm, chỉ là hai người này đều phản bội nàng, cùng nhau phản bội nàng. Dạ An Thần nhìn cung điện, suy nghĩ lại về mùa đông ba năm trước đây. Nàng ngồi bên trong cung điện nguy nga, cô linh hiu quạnh, chỉ có mình nàng, những người ngày xưa đi theo làm tùy tùng của nàng, đều rời khỏi, chỉ còn nàng một người - mặc kệ là tự đi, hay là bị nàng đuổi đi, đều đi rồi. Không lâu trước đây, Dạ An Thần thu được tin tức, thân sinh muội muội của nàng, Linh Quốc Thụy Đoan Vương gia Dạ An Từ phạm thượng tác loạn, đã khống chế được hoàng thành binh mã, rất nhanh sẽ tới hoàng cung, bức vua thoái vị. Mà binh mã của hoàng đế là nàng, còn xa xăm ngàn dặm, đợi khi binh mã đến, Hoàng đế... đã sớm thay đổi người làm. Nàng thực tín nhiệm muội muội của mình, phong nàng làm Linh Quốc thân vương, cho nàng vô thượng vinh quang, bên trong hoàng thành, ai dám cùng nàng sánh vai, cho nàng nắm giữ hoàng thành binh mã, cơ hồ là đem chính mình tính mạng giao cho nàng, nhưng cuối cùng, Dạ An Từ phản bội nàng, khi lấy được binh phù, liền khẩn cấp muốn mạng của nàng. Dạ An Từ thành công. Dạ An Thần xác thực thực tin tưởng nàng, bằng không, cũng không đem toàn bộ binh mã của hoàng thành giao cho nàng. Sau đó, Dạ An Từ phản bội nàng. Hiện tại, toàn bộ hoàng thành đều vào tay nàng. Dạ An Thần biết chính mình sẽ không chết, Dạ An Từ muốn danh chính ngôn thuận làm Linh Quốc hoàng đế, nhất định phải cho nàng viết chiếu thư thoái vị, đem ngôi vị hoàng đế truyền cho nàng, sau đó đem nàng nhốt ở trong cung, có lẽ lúc Dạ An Từ đăng cơ, một lúc nào đó nàng vô thanh vô tức chết đi. Nhưng là, trong vòng ba năm, nàng tuyệt đối sẽ sống được thật tốt. Nàng sẽ sống được thật tốt, bằng không, người trong thiên hạ sẽ mắng tử Dạ An Từ. Nhưng là, điều này không phải điều nàng muốn. Nàng Linh quốc nữ đế, tình nguyện chết, cũng không nguyện ý sống như vậy. Một nam tử ăn mặc phức tạp trang sức chậm rãi tiến vào, tiện tay đóng cửa tẩm điện. Dạ An Thần thủy chung trên mặt không có biểu tình lại gợn sóng, nàng đi vài bước rồi ngồi xuống, sốt ruột nói, "Trẫm không phải phân phó ám vệ đưa ngươi ra ngoài sao? Nơi này rất nguy hiểm, ngươi đi mau, Lạc, nơi này thật sự rất nguy hiểm, ngươi nhanh lên rời khỏi nơi này, ngươi yên tâm, trẫm không có việc gì." Nàng nói xong đẩy nam tử rời đi. Ly Tuần Lạc tránh Dạ An Thần. Dạ An Thần sửng sốt, "Lạc......" Ly Tuần Lạc khinh thường nhìn nàng một cái, nhẹ giọng nở nụ cười, "Lo lắng? Dạ An Thần, không cần tự mình đa tình, ta không đi, là muốn nhìn ngươi mất đi ngôi vị hoàng đế như thế nào, chết như thế nào!" Dạ An Thần thật không ngờ Ly Tuần Lạc sẽ nói như thế, "Ngươi nói cái gì?" Ly Tuần Lạc lớn tiếng nở nụ cười, trong thanh âm mang theo vô hạn trào phúng: "Dạ An Thần, ngươi sao so với được với Thụy Đoan Vương gia? Người như ngươi, làm sao có thể làm Linh Quốc hoàng đế? Ngươi nhìn còn không hiểu sao? Là ta, là ta phản bội ngươi, là ta bảo ngươi đem hoàng thành binh mã giao cho nàng, ngươi quên sao?" Đồng tử Dạ An Thần co rụt lại. "Dạ An Thần, ta căn bản không thương ngươi, do ngươi, là ngươi, hủy diệt cả đời ta." Trong anh mắt Ly Tuần Lạc, nàng nhận ra hận ý khắc cốt ghi tâm, hắn nhẫn đến hiện tại, đến nay là rốt cuộc nhịn không nổi nữa, "Nếu không phải ngươi cứng rắn nạp ta làm phi, ta đã sớm cùng vớiThụy Đoan Vương gia cùng một chỗ. Chúng ta sẽ hài tử, sẽ rất vui vẻ, đều là ngươi, Dạ An Thần, là ngươi hủy diệt hết thảy, đây đều là trừng phạt ngươi." "Tiến cung, là ngươi nguyện ý." Dạ An Thần nhẹ giọng nói, có lẽ, nàng cho tới bây giờ đều không biết chính mình yêu một người như thế nào, Ly Tuần Lạc biểu hiện, tất cả đều là giả. Ly Tuần Lạc hét lên, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo, "Nếu ngươi không phải hoàng đế, ta làm sao cần gả cho ngươi? Ngươi sao có thể so với Thụy Đoan vương gia! Hiện tại nhanh viết chiếu thư thoái vị đi." Dạ An Thần cảm thấy tâm một mảng lạnh lẽo, nàng thật sự không dám tin tất cả là sự thật. Nàng nhớ mẫu hoàng từng nói: "Con không thể yêu hay tin tưởng bất kỳ ai, nhất là người bên cạnh con, bởi vì tình yêu sẽ làm con nhìn không rõ sự thật, ở hoàng gia, nhìn không rõ, sẽ chết." Nàng đăng cơ lúc niên thiếu, mẫu hoàng giao cho nàng một quốc gia phồn vinh, tuy biên cương có chiến tranh, nhưng đa số là thắng, quốc lực cường đại; Bên người nàng cũng không thiếu những kẻ hơn người, nàng tự nhận có khả năng thấy rõ hoàng cung kẻ đùa người xiếc, nàng nghĩ Ly Tuần Lạc yêu nàng, nhưng nàng không nghĩ đến tất cả đều là giả! Nàng quả nhiên vẫn là quá non. "Nga, đúng rồi! Còn có hài tử của ngươi, vì muốn cho Thụy Đoan vương gia ngồi lên ngôi vị hoàng đế, hài tử của ngươi đều bị ta giết chết." Ly Tuần Lạc cười nói "Dạ An Thần, ta từng mang hài tử của Thụy Đoan vương gia, nhưng ta bỏ nó, vì ta không thể lưu lại . " Giờ khắc này, trong lòng Dạ An Thần nỗi lên hận ý đến tận xương, nàng đăng cơ mới năm năm, hài tử đều chỉ có vài người, lớn nhất chỉ bảy tuổi, nhưng, tiện nhân trước mắt, cư nhiên hại chết hài tử của nàng! Là nàng có mắt không tròng, coi trọng kẻ lòng lang dạ sói. Tín nhiệm của nàng, tình yêu của nàng, toàn bộ đều cho sai người rồi! "Ly Tuần Lạc, trẫm thật là có mắt không tròng, mới có thể yêu người như ngươi." Dạ An Thần lạnh lùng nói, lửa giận dâng lên, xông tới bóp cổ nam nhân, "Vì hài tử của trẫm, đền mạng đi!" Ly Tuần Lạc từ trong lòng lấy ra một thanh đao nhỏ, trực tiếp hướng Dạ An Thần đâm tới, Dạ An Thần bất đắc dĩ, chỉ có thể buông tay lui về sau.   Mời các bạn đón đọc Nữ Đế Trọng Sinh của tác giả Tùy Vân Lưu Thủy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cô Dâu Danh Môn Nuôi Từ Nhỏ - Dạ Nguyệt Vị Minh
"Bỏ đi!" Cuộc hôn nhân hai năm kết thúc bằng hai chữ lạnh lẽo. Kim đồng ngọc nữ, vợ chồng thương giới? Hóa ra cũng chỉ là một trò cười châm chọc nhàm chán. Lúc Diệp Cẩn Niên ký giấy thỏa thuận li hôn đi ra khỏi cửa chính nhà Nam Cung, thì thứ tình yêu này, sẽ không bao giờ còn trong cuộc sống của cô nữa. Một vụ tai nạn ô tô đã được mưu tính từ trước, cô từ danh hiệu thiếu phu nhân của Nam Thị, bi thảm bị chồng ruồng bỏ, trùng sinh thành con dâu mười ba tuổi - Niên Nhạc Nhạc, được tập đoàn Thiệu Thị nuôi từ nhỏ, từ đó, cuộc sống của Diệp Cẩn Niên hoàn toàn đảo điên. "Niên Nhạc Nhạc, đừng tưởng rằng dáng vẻ của mình có chút đáng yêu, là có thể quyến rũ được bản thiếu gia." Nhị thiếu gia nhà họ Thiệu đang trong thời kỳ thay răng sữa, bày ra bộ mặt trắng nõn, đáng yêu, bộ dáng rất đáng bị ăn đòn. "Yên tâm, tôi không có hứng thú với cậu đâu." Diệp Cẩn Niên vẻ mặt rất nghiêm túc, tuyên bố. "Em không có hứng thú với bản thiếu gia?" Một tiểu thiếu gia trợn to hai mắt không thể tin nổi nhìn cô, sau đó, miệng mím lại: "Oa hu hu hu. Em còn dám nói không có hứng thú với bản thiếu gia. Hu hu hu. . ." Khóc rất thương tâm. ". . ." "Nhạc Nhạc, giáo viên chủ nhiệm của em nói, em xin được nhảy lớp, đã bị anh gạt bỏ rồi." Đại thiếu gia nhà họ Thiệu dựa người vào ghế, bộ dáng rất thong dong. "Tại sao?" Diệp Cẩn Niên cắn răng hỏi, dù gì cô cũng đã từng là sinh viên kinh tế giỏi, để cô cả ngày đi theo một đám trẻ con đọc sách giáo khoa trung học cơ sở, đúng là tra tấn! "Bởi vì. . . Anh nghi ngờ, suy nghĩ của Nhạc Nhạc nhà chúng ta đã trưởng thành quá nhanh, nên những cái khác cũng bị ảnh hưởng lớn lên. . ." Đại thiếu gia nhà họ Thiệu nhìn dáng người thấp bé từ trên xuống dưới của Diệp Cẩn Niên, dừng lại ở ngực cô, cười như không cười nói. Cuộc sống của cô dâu nuôi từ bé - Diệp Cẩn Niên, còn có gì hỗn loạn hơn nữa đây? Đương nhiên, hỗn loạn thì rất nhiều, nhưng cô cũng sẽ không quên việc trùng sinh của mình là do một đôi nam nữ đã ‘ban cho’. Nhìn người chồng trước giả vờ bi thương trên màn hình, Diệp Cẩn Niên cười nguội lạnh. Nam Cung Minh Húc, xin anh cứ chờ, lễ vật cảm tạ của tôi… *** Diệp Cẩn Niên chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày chuyện cẩu huyết trong phim thần tượng sẽ xảy ra với chính mình, càng không thể ngờ rằng, mình chẳng những không phải là một nữ chủ tự cao tự đại, ai gặp cũng thích, mà ngược lại, trở thành một người phụ nữ làm cho người ta chán ghét, muôn đời bi thương! Người chồng Nam Cung Minh Húc mất tích năm tháng, cô có thai một mình đơn độc chống đỡ tại nhà Nam Cung, lặng lẽ chờ đợi, chăm sóc mẹ chồng bị bệnh, duy trì việc kinh doanh của nhà Nam Cung, rốt cuộc cũng đợi được ngày Nam Cung Minh Húc trở về, nhưng hắn lại dẫn theo người phụ đã cứu hắn, ở trước mặt cô còn trình diễn chuyện tình yêu rực cháy của cô bé lọ lem may mắn cùng chàng hoàng tử đơn độc. Nhìn màn trình diễn trước mắt này, không phải là tình tiết đầy sống động trong vở kịch ‘Hoàng tử hóa ếch” sao. Điều khác nhau là, ở bản hiện thực, chàng hoàng tử không phải là người đàn ông tốt bụng, dịu dàng trên tivi, cô bé lọ lem cũng không phải là một tiểu bạch thỏ trong sáng, vô tội! Diệp Cẩn Niên ngồi im lặng trên ghế salon, mái tóc dài được vấn lên lỏng lẻo, hàng lông mi dài nửa rũ xuống, tạo thành hai bóng râm trên khuôn mặt trắng nõn, đôi môi có chút tái nhợt hơi mím lại, hai tay đặt trên chiếc bụng đã nhô cao cao, cô lười phải đi xem trò hề tiếu lâm bốn phía này. Chỉ là, cô không ầm ĩ không có nghĩa là những người khác sẽ sẵn lòng phối hợp. "Đúng là nhìn không ra, bình thường ra vẻ hiền lành, lương thiện, nhưng cũng tùy cơ độc thủ, đúng là không thể xem thường được mà." So với cách ăn mặc, trang điểm mộc mạc, thuần khiết của Diệp Cẩn Niên, người phụ nữ trung tuổi ngồi đối diện với cô lại ăn mặc, chải chuốt lộng lẫy đến bức người, ánh mắt bà ta nhìn về phía Diệp Cẩn Niên mang theo đầy sự chán ghét cùng khó chịu, giọng nói cay nghiệt, sắc nhọn: "Diệp Cẩn Niên, lúc nào cô cũng nhằm vào Sở Nhược, là do cô oán hận nó đã cứu mạng Minh Húc nhà chúng tôi, làm cho cô không có cách nào độc chiếm gia sản nhà Nam Cung chúng tôi đúng không hả?" Diệp Cẩn Niên ngẩng đầu nhìn về phía người vừa chất vấn mình – mẹ chồng cô – Hứa Lệ Hoa. Hai năm hôn nhân, mặc dù mẹ chồng đối với cô không tính là thân thiết, nhưng vẻ mặt nghiêm nghị cùng những lời nói cay nghiệt như thế này, vẫn là lần đầu tiên. Nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh, bờ vai không ngừng run rẩy, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng khóc thút thít – Sở Nhược, người phụ nữ nghe nói đã cứu mạng người chồng Nam Cung Minh Húc của cô, từ đầu đến cuối Sở Nhược vẫn cúi gằm, chỉ để Diệp Cẩn Niên nhìn thấy khuôn mặt nghiêng xinh đẹp, dưới ánh đèn lập lòe, trên hai gò má phớt hồng lộ ra những giọt nước mắt nhỏ xíu, trong suốt, thân hình mảnh khảnh run lên theo những tiếng khóc thút thít, càng lộ ra vẻ điềm đạm đáng yêu. Ân nhân cứu mạng? Ân nhân cứu mạng thì có thể nhảy chồm lên trên giường của người ta được sao? Đột nhiên Diệp Cẩn Niên muốn vỗ tay vì câu nói của mẹ chồng, cũng đã tận mắt nhìn thấy con trai mình cùng người đàn bà này dây dưa cùng một chỗ rồi, thế mà vẫn còn có thể hùng hồn đổi trắng thay đen! Nếu như không phải hiện tại cô còn có một số chuyện cần chứng thực với Nam Cung Minh Húc, cô thật sự không muốn ở lại nơi đây dù chỉ một phút, bẩn! Ánh mắt dừng trên bóng lưng cao lớn cách đó không xa - người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn chưa nói câu nào – chồng của cô – tổng giám đốc tập đoàn Danh Vũ – Nam Cung Minh Húc. "Cận Niên, ly hôn đi." Giống như cảm thấy Diệp Cẩn Niên đang nhìn mình chằm chằm, Nam Cung Minh Húc vẫn đứng cạnh cửa sổ rút cuộc cũng xoay người lại, giọng nói lạnh lùng giống như một dòng nước lạnh dội vào đáy lòng Diệp Cẩn Niên. Cùng lúc đó, mẹ chồng Hứa Lệ Hoa lấy ra một tờ chi phiếu đã được chuẩn bị sẵn từ dưới bàn lên, còn có mấy tờ giấy, phía trên là bốn chữ to bắt mắt - thỏa thuận li hôn. Phía dưới bên phải đã được ký sẵn một tên, nét chữ của Nam Cung Minh Húc trước sau như một, đều mang phong cách mạnh mẽ. "Hôn nhân đương nhiên cuối cùng rồi cũng sẽ chia ly, nhưng mà, đứa bé này. . ." Diệp Cẩn Niên theo tiềm thức đặt tay lên chiếc bụng vươn cao của mình, năm tháng vừa qua lưỡng lự, bất lực, đều là đứa bé trong bụng cùng cô chịu đựng, cho dù có như thế nào thì đứa bé cũng phải theo cô. Vậy mà, không đợi cô kịp mở miệng yêu cầu, giọng nói lạnh lẽo của Nam Cung Minh Húc đã cắt đứt lời nói của cô. "Bỏ đi!" Hai chữ lạnh lẽo được phun ra từ đôi môi mỏng, Diệp Cẩn Niên bất thình lình trợn to mắt lên, sững sờ nhìn về phía người đàn ông tuyệt tình rút cuộc đã đứng ngay trước mặt mình. Áo sơ mi màu trắng sạch sẽ là thứ hắn vẫn thủy chung yêu thích, tay trái nhét trong túi quần, tay phải để tự nhiên buông thõng một bên, gương mặt tuấn tú, ngũ quan rõ nét, lông mày đen rậm hơi hơi nhíu lại, đôi môi thật mỏng mím chặt thành một đường, cả người tản ra cảm giác xa cách người khác chớ tiến lại gần, trong hơi thở phảng phất truyền ra từng đợt hơi lạnh, đôi mắt màu nâu, thâm thúy, lạnh nhạt cùng trống rỗng, hờ hững giống như bọn họ bây giờ mới gặp nhau. Ba năm trước đây lúc mới quen, cũng chính là cái bộ dạng lạnh nhạt này, cô giống như mê muội vì nó, cứ như vậy bất chất tất cả mà lao vào, không thể tự mình thoát ra được. "Niên Niên, tâm tư Nam Cung Minh Húc giấu kín quá sâu, hai người ở cùng không hợp đâu." Sau khi hai người qua lại, người cha thương yêu cô như mạng đã từng dặn dò cô như vậy, đổi lại là cả một tháng cô lạnh nhạt, chiến tranh lạnh. "Niên Niên, mặc dù không thích Nam Cung Minh Húc, nhưng nếu cậu ta đã là người em khăng khăng chọn, thì chị cũng chỉ có thể chúc phúc cho em, nhớ chăm sóc mình cẩn thận." Lúc kết hôn, chị gái đã kéo tay cô muốn nói gì đó lại thôi, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ. Thì ra, tất cả mọi người đều biết được kết cục của cô, chỉ có một mình cô là không đoán ra được. Diệp Cẩn Niên từ từ đứng dậy, không nhìn đến người đàn ông đã khiến cho mình thất vọng đến tột cùng, trong lòng chỉ cảm thấy thê lương vô tận. Hai năm rồi, mình vẫn không hiểu biết một chút gì về hắn sao? ... Mời các bạn đón đọc Cô Dâu Danh Môn Nuôi Từ Nhỏ của tác giả Dạ Nguyệt Vị Minh.
Khách Đến Từ Nơi Nào - Đinh Mặc
Người phụ nữ này, trông giống vợ tương lai của tôi —— Hàn Thác *** Tác giả Đinh Mặc - Quê ở Vũ Hán, Hồ Bắc, hiện đang sống ở Bắc Kinh. - Một trong những tác giả được yêu thích nhất trên mạng Tấn Giang với thể loại truyện rất đa dạng: cổ trang, viễn tưởng, tội phạm, thương trường... Ngoài việc là một trong những tên tuổi ăn khách nhất trong làng ngôn tình Trung Quốc, Đinh Mặc đặc biệt có phong cách viết rất đa dạng. Từ thể loại trinh thám xen lẫn tình cảm như Hãy nhắm mắt khi anh đến, Nếu ốc sên có tình yêu, Truy tìm ký ức; đến thể loại thương trường, hắc bang như Từ bi thành; thể loại hiện đại như Thời gian tươi đẹp; giang hồ tranh đấu như Giang sơn bất hối; hay tiểu thuyết viễn tưởng như Mèo hoang, Anh hùng thời loạn… Mỗi tác phẩm của Đinh Mặc đều khiến người đọc ngạc nhiên vì sự mới mẻ, đầu tư và tâm huyết mà chị gửi gắm vào truyện. Từng hệ thống nhân vật, tính cách phong phú, quyết liệt, bối cảnh hoành tráng, những tình tiết căng thẳng, đấu não hay chuyện phân tích tâm lý tội phạm đều được Đinh Mặc lồng ghép khá khéo léo. Vì vậy mà mỗi tác phẩm của chị đều gây tiếng vang và trở nên đáng mong đợi hơn bao giờ hết. "Chiến thần" là tác phẩm viễn tưởng mới nhất mà fan Đinh Mặc đợi chờ ​ Đến nay, Đinh Mặc sở hữu 4 tác phẩm đã và đang được mua bản quyền chuyển thể thành phim là: Hãy nhắm mắt khi anh đến, Nếu ốc sên có tình yêu, Truy tìm ký ức và Thời gian tươi đẹp. Cả bốn phim đều được giao cho những nhân vật có tên tuổi thể hiện, càng tăng thêm sự “chắc chắn” về doanh thu cũng như khẳng định chất lượng của tác phẩm được "cộp mác" Đinh Mặc. Các tác phẩm:  - Hãy nhắm mắt khi anh đến - tải eBook - Thời gian tươi đẹp - tải eBook - Từ bi thành - tải eBook - Nếu ốc sên có tình yêu - tải eBook  - Kiêu sủng - tải eBook - Giang Sơn Bất hổi - tải eBook - Truy tìm Ký ức - tải eBook - Độc quyền chiếm hữu - tải eBook - Anh hùng thời loạn - tải eBook - Mèo hoang - tải eBook - Dục vọng của người chinh phục - tải eBook - Người láng giềng của ánh trăng - tải eBook - Anh quá âm hiểm - tải eBook - Không nỡ quên - tải eBook - Nhật ký xem mắt chồng thật giả - tải eBook - Khách Đến Từ Nơi Nào - tải eBook *** Trời mưa thật lớn. Bầu trời giống như một hố đen khổng lồ, trên con đường vắng vẻ chỉ có tiếng mưa rơi. Có khách sạn đèn sáng, có nơi tối om om. Lạc Hiểu cầm dù, nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên đỉnh đầu, như có người không ngừng đánh xuống. Cô không biết nghỉ ở khách sạn nào thì tốt. Đây là một thị trấn hẻo lánh nằm biên giới Vân Nam, mặc dù cũng có phát triển du lịch phố cổ nhưng bây giờ đâu đâu chẳng là phố cổ, nơi đây đâu cạnh tranh nổi, du khách khá ít. Đây cũng là nguyên nhân Lạc Hiểu lựa chọn nơi này. Thanh tĩnh, xa xôi. Dường như một mình có thể ở tại nơi này mãi mãi. Lạc Hiểu đi một đoạn dài xuôi theo phiến đá, trong lúc lơ đãng, thoáng trông thấy bên cạnh là một bảng hiệu khách sạn. “Tiệm Vong” (1) (1) Dần dần lãng quên Bảng hiệu làm từ mấy thanh gỗ cũ, chỉ có hai chữ đơn giản. Cánh cửa màu xanh lá cây đậm, bên trong cửa trồng khá nhiều cây xanh, ánh đèn uốn lượn, mờ mờ ảo ảo. Lạc Hiểu như bị hai chữ kia hấp dẫn, cô thu dù lại, sải bước vào trong cửa. Một bên vai dính nước mưa ẩm ướt. Khách sạn trang trí rất tao nhã và gọn ghẽ. Trong sân xây một cầu trúc nhỏ, còn có cá. Sắc xanh phủ đầy. Một cô gái trẻ ngồi sau quầy bar, nghịch di động. Trông thấy Lạc Hiểu đi vào, ngẩng đầu cười rạng rỡ: “Xin chào!” Lạc Hiểu: “Xin chào, xin hỏi còn phòng không?” Thật ra đây là hỏi khách khí. Thị trấn nhỏ thế này, nhiều khách sạn như vậy, cũng không phải là mùa cao điểm, e rằng phòng trống còn rất nhiều nữa là đằng khác. Quả nhiên cô gái gật đầu: “Còn!” “Bao nhiêu tiền một đêm?” Cô gái đáp: “Cô muốn hướng nhìn ra biển hay không? Phòng hướng biển thì ba trăm một đêm, còn không thì một trăm năm mươi đồng.” Nơi đây là cao nguyên, dân bản xứ quen gọi hồ là 'Biển'. Lạc Hiểu suy nghĩ một chút, hỏi: “Hướng biển, có phòng rẻ hơn một chút không?” Cô gái: “Thấp nhất là hai trăm tám chục đồng.” Gương mặt Lạc Hiểu hơi hơi đỏ lên: “Có thể bớt một chút nữa không?” Cô gái hình như cũng không phải là người quyết định, hơn nữa đã trễ lắm rồi, Lạc Hiểu là con gái, một thân một mình đi đến nơi hoang vắng này, ít nhiều cũng khiến cho đối phương đồng cảm. Cô ta nói: “Cô chờ một chút nhé, tôi đi hỏi ông chủ.” Lúc này Lạc Hiểu mới để ý đến, phía sau quầy bar còn có một cánh cửa, bên trong bật đèn sáng, còn có tiếng TV loáng thoáng vọng ra. “Đội Đức! Phạt đền! Là phạt đền...” Thi đấu bóng đá. Một lát sau, cô gái đi ra, khuôn mặt mang theo ý cười: “Ông chủ tôi là người dễ thương lượng nhất. Tôi có nói với ông ấy cô là một cô gái, ông ấy trả lời nếu ở phòng hướng biển giá thấp nhất là hai trăm hai mươi đồng, còn không thì là một trăm hai mươi đồng. Đây là giá thấp nhất rồi đó! Cô đi cả con đường này, không dễ thuê được phòng hướng biển tiện nghi như thế đâu. Hơn nữa khách sạn của chúng tôi trang trí rất đẹp, cô có muốn lên lầu xem phòng không.” Lạc Hiểu tin chắc rằng điều kiện trong phòng nhất định sẽ không quá tệ - Nhìn bên ngoài khách sạn có thể nhìn ra được phẩm vị của ông chủ, cũng là phong cách cô rất thích. Nhưng cô thường xuyên ở bên ngoài, mỗi lần đi đều phải tiết kiệm tiền. Mặc dù có hơi ngại ngùng, nhưng cô vẫn làm ra vẻ điềm tĩnh: “Em gái à, em xem, đã hơn mười một giờ, trễ thế này chắc cũng không có khách đến thuê. Căn phòng của em cũng để không, chi bằng cho chị ở một đêm, sáng mai chị sẽ thu dọn phòng sạch sẽ cho em. Em xem, tính thế này có được không ... Chị thuê căn phòng hướng biển nhưng giá thì của phòng bình thường, một trăm hai chục đồng!” Cô lại nhấn mạnh một lần nữa: “Dù sao đêm nay bọn em cũng không dùng đến, đúng không?” Cô gái trợn tròn mắt nhìn cô đầy ngạc nhiên. Đúng lúc này, âm thanh từ phía sau cô ta truyền đến: “Tiểu Mai.” Một giọng nam trầm thấp, nhưng thanh âm trong vắt của tuổi trẻ. Là ông chủ khách sạn. Tiểu Mai lại vội vàng chạy vào trong phòng. ... Mời các bạn đón đọc Khách Đến Từ Nơi Nào của tác giả Đinh Mặc.
Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao - Điền Phản
Sách Nói Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao   Triệu Thủy Quang mười tám tuổi gặp Đàm Thư Mặc hai mươi tám tuổi. Anh nói, “Anh lớn hơn em chín tuổi thì sao chứ, có gì mà không tốt? Mọi niềm vui anh sẽ sẻ chia cùng em, mọi khổ đau khó khăn anh sẽ gánh vác thay em.” Vì thế người đàn ông hoàn mỹ này từng bước theo đuổi từ cấp 3 cho đến tận đại học. Cô nói, “Gặp Đàm Thư Mặc chính là hạnh phúc lớn nhất đời này của Triệu Thủy Quang cô!” Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào giờ đây đã trưởng thành xinh đẹp như đóa hoa trong nắng mới khiến bao người phải động lòng. Chính bởi vì năm mười tám tuổi Triệu Thủy Quang không sớm không muộn gặp hai mươi tám tuổi Đàm Thư Mặc, đúng thời gian gặp một nửa của mình, đây không phải là hạnh phúc lớn lao thì còn gì nữa? Khi bạn mười tám tuổi thì bạn đang làm gì? Có đang buồn phiền vì mối tình đầu của mình không? Hay là đang do dự suy tính cho tương lai mình? Nếu lúc ấy có một bàn tay ấm áp vững chãi cổ vũ, che chở bảo vệ cho bạn, bằng mọi giá mang đến niềm vui cho bạn, thì có phải tương lai của bạn sẽ thay đổi từ đây? Đây là tình yêu thầy trò, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến tình thấy trò, cũng không ai nói về vấn đề tuổi tác cả, đây chỉ đơn giản là một câu chuyện về khao khát tình yêu đôi lứa, về khát vọng một cuộc sống hạnh phúc, tuổi tác không là vấn đề, một câu chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào. *** Mùa hè cấp hai quả thật dài đằng đẵng, Triệu Thủy Quang nằm lăn lê ở trên bàn, cả người nóng hừng hực, Nam Kinh không hổ danh là một trong bốn lò bát quái của Trung Quốc, cho dù đã sinh sống ở đây 16 năm nhưng cô cũng chẳng chịu được mỗi khi hè đến, quạt trần thì quay chậm như rùa bò, cũng may nó còn có máy điều hòa, nếu như mà cả máy điều hòa cũng bị hư thì ông trời không phải đang hại “người nối nghiệp” như cô sao? Muốn rèn giũa nhân tài tương lai thì cũng không cần phải làm thế chứ!Hèn chi tuần trước cô giáo Anh văn đang mang thai giảng bài chưa hết tiết thì đã té xỉu rồi, mọi người phải lập tức dìu ra ngoài. Triệu Thủy Quang cũng muốn xỉu lắm chứ, đáng tiếc cô không có mang thai như người ta, càng đáng tiếc hơn là từ đó đến giờ cô không có lá gan lớn làm chuyện động trời vậy đâu! “Này này, lúc nãy mình gặp một anh chàng đẹp trai ở văn phòng đó, chẳng biết là người thân của ai nhỉ!” Cao Tầm quay đầu nói, “Thiệt không đó? Không thể nào, hay là bạn của giáo viên nào trong trường?” “Đẹp trai không?” “Mấy đứa con gái các cậu đúng thật là nhàm chán mà, chỉ biết mấy cái đó thôi!”, Đám con trai trong lớp nhao nhao nói. “Thì sao? Đám con trai mấy người biết gì mà nói chứ.” Vì vậy, lớp tiếng Anh vì giáo viên bộ môn nghỉ chờ sanh lần nữa biến thành một cái chợ! “Im im, hoa lily đến kìa!” Cả lớp đột nhiên im lặng, Vương Lị Lị chính là chủ nhiệm kiêm giáo viên môn Văn của lớp Triệu Thủy Quang, người cũng như tên vậy, có khí chất thanh cao như hoa lily, tính tình cũng hiền lành nữa, là một trong số ít giáo viên được học trò yêu mến. Mà hôm nay hoa lily có gì đó khác khác, ngày thường thì mặt mày trắng nõn, sao hôm nay lại đỏ bừng lên, là do thời tiết quá nóng chăng? “Từ hôm nay trở đi, giờ tự học Anh văn của các em đã kết thúc, cô xin giới thiệu, đây là thầy dạy Anh văn mới của các em, thầy Đàm.” Bóng người đứng ngoài cửa từ từ bước vào lớp. “Hả? Anh chàng đẹp trai!” Dù cho Cao Tầm có nói nhỏ đến cỡ nào nhưng trong lớp học đang yên tĩnh thế này mọi người đều nghe rất rõ, vì thế ai nấy đều cười khúc khích, chăm chú nhìn xem “anh chàng đẹp trai” đó thế nào. Triệu Thủy Quang cười nghĩ thầm trong bụng, Cao Tầm nói sai rồi, không phải là đẹp trai mà là siêu đẹp trai mới đúng. Đúng thật là bảo bối ngàn năm có một: tướng tá cao ráo, lông mày cao rậm, môi không dày cũng không quá mỏng, tư thái tao nhã có chút cao ngạo. Triệu Thủy Quang có thói quen gặp ai lần đầu tiên, cô đều nhìn môi mà đoán tướng. Đàn ông môi mỏng như thế này thì luôn luôn bạc tình! Triệu Thủy Quang ngồi ngay ngắn chăm chú nghe mọi người nói, không phải như Hi Diệu đầu óc bay đến tận đâu đó. “Đây là lớp trưởng Trần Tư Dương.” Trần Tư Dương đứng lên, gật đầu lại ngồi xuống, từ chỗ Triệu Thủy Quang ngồi có thể nhìn thấy một phần gương mặt của Trần Tư Dương, mũi cao thẳng, mắt kiếng nhỏ gọn, đường nét khuôn mặt cũng rất đẹp, 100% học sinh ưu tú, đúng thật là không hổ danh là học sinh giỏi suốt ba năm liền. “Đây là lớp phó Lý Giai Nhiên, còn đây là lớp phó học tập Triệu Thủy Quang, cũng là gương mặt tiêu biểu của lớp tiếng Anh!” Triệu Thủy Quang nghe đến tên mình liền đứng lên, mỉm cười nhìn Đàm Thư Mặc. Triệu Thủy Quang là ai chứ, là một trong những học trò cưng của giáo viên, mấy thầy cô cứ hễ mở miệng ra là lại nói “Các em phải noi gương học tập của Triệu Thủy Quang và Trần Tư Dương!” Hoa lily nói, “Ban cán sự lớp hãy cố gắng giúp đỡ thầy Đàm!” “Thầy Đàm, lớp của tôi phải làm phiền thầy rồi!” Hoa lily vui vẻ quay sang nói với Đàm Thư Mặc, nghe thế, anh cũng gật đầu cười cười, “Đừng khách sáo!” Hoa lily e lệ cười, nói, “Thầy Đàm, tôi đi trước đây, có vấn đề gì thì cứ tìm tôi!” Đàm Thư Mặc bước lên bục giảng, để cặp sách lên bàn. Anh mặc chiếc áo sơmi dài tay rất tươm tất, khuy áo nho nhỏ tinh xảo màu vàng, chiếc khuy thứ nhất thì không có cài chỉ để hờ hững, hàng khuy áo phía dưới thì đều cài vào , mà tay cả khuy ống tay áo cũng cài lại đàng hoàng, đột nhiên trong đầu Triệu Thủy Quang lóe lên ý nghĩ, thầy Đàm không biết nóng là gì ư? “Tôi tên là Đàm Thư Mặc.” Đàm Thư Mặc mỉm cười, tự giới thiệu bản thân mình, “Tên tôi có từ một câu thơ, Thư là lá thư, Mặc là mực, có ai biết đó là câu thơ gì không?” ... Mời các bạn đón đọc Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao của tác giả Điền Phản.
Vương Phi Xà Y - Long Ngạo Tuyết
Nàng là tiến sĩ khoa rắn trẻ tuổi nhất Trung Quốc ngày nay, cũng là người thừa kế của gia tộc sát thủ hắc ám đứng đầu cả nước, tinh thông tám ngoại ngữ, y thuật, võ cổ xưa, truy tung, mưu kế, tâm lý học, nghiên cứu khoa học, với nàng không có chuyện gì là không làm được. Trong một lần vào rừng rậm khảo sát, tiếp xúc với ổ rắn, vào lúc đàn rắn lớn xông ra, khắp nơi đều là sương mù mờ mịt, màu máu tràn ngập.... Tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt nàng là thi thể trải rộng khắp bãi tha ma, một chút trí nhớ xa lạ không ngừng tràn vào trong đầu, khóe miệng khô nứt khẽ động, nàng xuyên không rồi, thành Thất tiểu thư của thừa tướng Bạch phủ, chết mà sống lại. Quay trở về phủ thừa tướng, người yếu đuối trước kia đã không còn tồn tại, ngược lại vô cùng mạnh mẽ, hủy đi dung nhan năm vị tiểu thư, chặt tay chân đại phu nhân, hủy đi hôn ước với Lục vương gia.... Hắn, Chiến thần Xích Nguyệt quốc Lục vương gia, vô tình lạnh lùng như băng, uy chấn thiên hạ, cùng một dạng người với nàng. "Hôn ước này không có ý nghĩa gì hết!" Tay nàng cầm trường kiếm, chỉ thẳng vào cổ họng hắn, ánh lạnh hiện ra. Khóe miệng hắn cười khẽ, mang theo thanh âm quyến rũ mê người: "Hôn ước này đã hủy bỏ, vậy...... Chúng ta lại thành thân một lần nữa....." Thời buổi loạn lạc, một đàn rắn với số lượng lớn ở dị giới đại lục ma huyễn, nhưng lại không ai có thể chữa trị người bị rắn độc cắn qua, vậy mà nàng lại có thể chữa trị, lấy rắn giết người, lấy rắn cứu người. Dựa vào danh tiếng xà y nổi khắp thiên hạ, mây gió nổi, Phượng hoàng bay khắp chín tầng mây, xem xem thiên hạ, ai dám tranh phong.... *** Rạng sáng khi mười hai tiếng chuông vang lên, đêm khuya yên tĩnh, yên tĩnh giống như địa ngục không có linh hồn, gió thổi không ngừng nghỉ, những mảnh vụn ở ven đường đều bị gió thổi tung lên. Một chiếc xe màu đen chạy băng băng ở trên đường quốc lộ với tốc độ bão táp. Trong đêm tối, một cảm giác không bình thường đang dần dần tràn ra khắp nơi.... Chiếc Limousine rốt cuộc dừng lại ở một tòa biệt thự xa hoa. Một gã cao gầy theo cô gái từ bên trong xe đi ra, mặc quần áo màu đen , mang theo kính mắt, mái tóc dài được chải chuốt mượt mà, làm cho người ta có một cảm giác thần bí lại quyến rũ mê người. "Thiếu chủ, lão gia đang chờ người ở thư phòng ạ." Một người đàn ông trung niên đã qua tuổi bốn mươi cung kính nói với cô gái. Cô gái gật đầu đi về phía thư phòng. Nột thất bên trong thư phòng được trang trí xa hoa, một người đàn ông ngồi ở đó, tay trái ông ta cầm một cây xì gà hút nhẹ nhàng một hơi, sau đó phun ra một vòng khói trắng dày đặc. "Cha" Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô gái vang lên. "Chịu quay trở lại " người đàn ông nhíu chân mày, hai tròng mắt nhìn cô gái, ánh mắt chợt lóe lên chút tức giận. "Lại thất bại?" cô gái liếc mắt một cái liền nhìn ra được tâm sự của người đang ông này, mày nhăn lại, rốt cuộc là người nào lại lợi hại như thế, vài lần ám sát đều có thể tránh thoát được. "Lần này ta muốn con tự ra tay !" người đàn ông nhìn cô gái trẻ, đó là con gái của ông là niềm tự hào của ông, cho tới bây giờ ông cũng chưa từng hoài nghi thực lực của cô. "Con đã biết" Cô gái bình tĩnh đáp. Cô , Bạch Băng là người thừa kế của Ẩn tộc, từ nhỏ cô đã thừa nhận những huấn luyện máu tanh vô cùng hắc ám, không một ai đến đồng tình thông cảm, cho dù là cha của cô cũng vậy, cũng chỉ lạnh lùng theo dõi tất cả mọi chuyện. Mười sáu năm huấn luyện cô đã cố nén chịu mọi thống khổ, dựa vào kiên trì vượt qua mọi thử thách để tồn tại. Đồng thời cũng tạo nên một Bạch Băng với tính cách lạnh lùng vô tình, giết người vô số. ... Mời các bạn đón đọc Vương Phi Xà Y của tác giả Long Ngạo Tuyết.