Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng

“Chàng có biết cảm giác của ta lúc này? Với ta chàng là người duy nhất. Ta sẽ luôn bước theo phía sau chàng. Chỉ cách nhau một bước chân thôi.   Chàng không biết ta cảm thấy thế nào? Đôi mắt ta chỉ còn những giọt lệ. Khi nhìn ngắm chàng trái tim lại quặn đau. Bởi tình yêu này chỉ từ phía ta…” (*)   Kiếp trước, La Nghi Ninh chỉ là một tiểu thư bình thường được gả cho thế tử thứ xuất Ninh viễn hầu - Lục Gia Học. Nàng lúc ấy, trong mắt trong tim chỉ có duy nhất phu quân là chàng mà thôi. Những năm tháng đó, cuộc sống tuy có vất vả khổ sở nhưng nàng rất hạnh phúc và vui vẻ. Bởi vì, nàng có tình yêu.   Nào ngờ, mùa đông lạnh giá năm ấy, La Nghi Ninh bị người đẩy xuống vực sâu vạn trượng. Trời đổ cơn mưa tuyết trắng tựa như hàng ngàn giọt nước mắt đau lòng khóc thương cho sinh mệnh bất hạnh của nàng. Gió nhẹ thổi. Tuyết nhẹ rơi. Nàng rời xa…   Những tưởng rằng, La Nghi Ninh cứ thế kết thúc đi tất cả, mang theo những tình cảm yêu thương, oán hận kia xuống hoàng tuyền. Nhưng ông trời lại cho hồn phách nàng bám vào một chiếc trâm ngọc, từng ngày dài đằng đẵng trôi qua, chứng kiến rất nhiều chuyện mà bản thân nàng chưa bao giờ nghĩ đến.   Hóa ra, người phu quân đầu ấp tay gối bên cạnh nàng bao năm qua, đã luôn giả vờ là một kẻ nhu nhược, lêu lổng, yếu đuối.   Hóa ra, người phu quân ấy đã giấu đi tài năng cùng sự kiên nhẫn, độc ác đến mức đáng sợ của mình để lật đổ tất cả, từng bước đi lên chức vị Đô đốc.   Hóa ra, cái chết thương tâm của nàng là do người mà nàng yêu thương tin tưởng nhất ban tặng.   Hóa ra, cuộc hôn nhân ấy, từng giây phút vui vẻ, hạnh phúc đã có, chỉ là bức màn dối trá mà thôi.   Hóa ra, vì quyền lực, vì danh vọng, người từng nói những lời ấm áp, muốn che chở cho nàng cả đời lại có thể đem máu nhuộm khắp thế gian này…   Sự thật, luôn đau đớn hơn những gì nàng muốn biết. Mà chua xót thay, trái tim cùng tình yêu của nàng, đã từng vì người ấy, nguyện bình an đến hết kiếp này.   Chớp mắt một cái, chẳng còn lại gì cả… Mười lăm năm dài. Trâm vỡ. Ngọc nát. Linh hồn nàng tan biến…   ***   Thế nhưng, khi La Nghi Ninh tỉnh lại lần nữa, nàng đã được trọng sinh đến Thất tiểu thư 9 tuổi phủ La gia trùng tên họ ở phía ngoại ô xa xôi, là viên ngọc trên tay của tổ mẫu, muốn gió được gió, muốn trăng được trăng.   Theo như nàng biết thì Thất tiểu thư vì ỷ lại sự yêu thương chiều chuộng của tổ mẫu mà tính tình rất ngang bướng đáng ghét. Tiểu cô nương này không ngừng đi khắp nơi gây chuyện chọc họa, còn ra sức ngược đãi Tam ca La Thận Viễn.   Nghe đến đây, La Nghi Ninh thật sự sợ hãi đến nỗi không dám tỉnh lại để đối diện với hiện tại. Bởi vì, khi bám linh hồn vào trâm ngọc, cái tên La Thận Viễn chính là tên mà nàng nghe được nhiều nhất sau tên của phu quân Lục Gia Học.   Vì, không ai khác mà La Thận Viễn chính là Thừa tướng tương lai sau này. Người nắm một mảnh quyền khuynh thiên hạ, thâm trầm, độc ác và tàn nhẫn không ai bằng. La Thận Viễn và Lục Gia Học là đối thủ, không ngừng đấu đá, tranh giành quyền lực, địa vị với nhau.   La Nghi Ninh biết rằng, bây giờ tuy La Thận Viễn vẫn nhỏ tuổi, còn Lục Gia Học đã là Đô đốc quyền thế. Thế nhưng, vận mệnh sẽ sắp xếp hắn từng bước từng bước đi đến chức Thừa tướng kia. Nên muội muội như nàng, mỗi ngày phía trước đều hành hạ, giày vò hắn, không phải là muốn chết rồi ư?   Vì thế, sau khi tỉnh lại, La Nghi Ninh liền tìm mọi cách lấy lòng và ôm cái đùi vàng này cho bằng được. Chỉ có ở bên La Thận Viễn, nghe lời hắn, khiến hắn vui vẻ thì những tháng ngày sau này của nàng mới có thể tốt đẹp.   Công cuộc làm mềm hóa trái tim Tam ca La Thận Viễn của tiểu muội muội La Nghi Ninh chính thức bắt đầu.   Chỉ là, La Nghi Ninh ôm đùi kỹ năng quá tốt, khiến cho một người lạnh nhạt, ẩn nhẫn như La Thận Viễn cũng từ từ mềm lòng, rồi trở nên có khuynh hướng muội khống càng lúc càng lớn lúc nào không hay.   ***   Mọi người từ trên xuống dưới ở La gia đều có chút sợ hãi thiếu niên thứ xuất La Thận Viễn. Bởi vì, người này từ trong xương tủy luôn toát ra sự lạnh giá quẩn quanh khiến người khác phải run rẩy, ánh mắt lại như bóng tối, có thể nuốt trọn mọi suy nghĩ của người đối diện.   Câu chuyện về xuất thân và sự tồn tại của La Thận Viễn là một thảm kịch đáng sợ mà không ai dám nhắc lại. Thế nhưng, vẻ ngoài của hắn lại mang nét đẹp không phải nam tử nào cũng có được. La Thận Viễn lại học rất tốt cách che dấu những cảm xúc cùng năng lực thật sự của bản thân. Lúc nào, hắn cũng khiến người khác cảm thấy hắn là một người bình thường, đơn giản nhưng lại không thể chạm vào.   Ngay từ những ngày thơ bé, La Thận Viễn vẫn còn là một cậu nhóc tâm tư đơn thuần, luôn thương yêu chăm sóc La Nghi Ninh. Thế nhưng, chẳng biết từ khi nào, muội muội bé nhỏ mà hắn từng ôm vào lòng và chở che hết thảy lại trở nên đáng ghét như thế.   Nàng ỷ vào sự sủng ái của tổ mẫu và tin vào những lời đồn đãi trong phủ mà bắt đầu đối với hắn xa cách, hành hạ và trêu chọc đủ thứ. Trái tim hắn khi ấy cũng trở nên lạnh lẽo, trong khoảnh khắc ở quá khứ hắn đã từng nhẫn tâm nhìn muội muội từ từ mất đi hơi thở rồi lại giãy giụa giữa lý trí và tình cảm đem cứu trở về.   Giờ đây, khi hắn muốn thật sự buông bỏ tất cả những hoài niệm quá khứ thì La Nghi Ninh lại đột nhiên thay đổi và khiến vỏ bọc của hắn bấy lâu nay dần rạn nứt.   Nàng lại trở về là tiểu muội muội trước kia vẫn thường hay nói hay cười khi ở bên cạnh hắn.   Nàng sẽ quẩn quanh hắn mọi lúc mọi nơi, lúc nào cũng dùng giọng nói mềm nhẹ ngọt ngào của mình gọi hắn từng tiếng “tam ca ca, tam ca ca” thật êm.   Nàng bảo, hắn là người thân duy nhất của nàng, nàng sẽ đối xử với hắn thật tốt thật tốt…   Đêm hôm ấy, nàng phát sốt đến gần như mất đi ý thức nhưng lại nắm tay hắn thật chặt. Nàng khóc, đôi mắt đẫm lệ mông lung, luôn gọi tên hắn, cầu được chở che.   Ngày mùa đông tuyết rơi ấy, nàng chạy đến sân trong viện hắn, đem cho hắn món bánh mà nàng thích nhất nếm thử, vị ngọt của bánh cũng không bằng nụ cười của nàng, chút mềm của bánh của không bằng đôi mắt nàng.   Từng ngày, từng ngày trôi qua, thế giới cô độc tẻ nhạt của hắn được nàng dần dần lấp đầy bằng những mảng màu tươi sáng và rực rỡ nhất.   Cứ thế, hắn nguyện với lòng rằng, đặt nàng vào tim, bao dung sủng ái cho nàng cả cuộc đời này.   La Nghi Ninh, vĩnh viễn là muội muội mà hắn dùng cả sinh mệnh để bảo vệ chở che.   ***   Thế nhưng, bí mật về thân thế của La Nghi Ninh lại bị người khác vạch trần, kẻ xấu muốn lấy đi thân phận Thất tiểu thư của nàng, tước bỏ đi những tốt đẹp mà nàng đang có. Nhưng bọn họ không biết rằng, người mà La Thận Viễn hắn muốn bảo vệ, không ai có thể dễ dàng hủy diệt. Huống gì, đây lại là muội muội mà hắn đã nguyện đánh đổi tất cả để cho nàng cuộc sống bình an vui vẻ.   Vì thế, tất cả mọi người đều phải trả giá.   Đúng vậy, La Thận Viễn là một người có trái tim tàn nhẫn độc ác hơn cả quỷ dữ. Cả cuộc đời của hắn, sự dịu dàng mềm mại duy nhất là dành cho muội muội La Nghi Ninh rồi. Ban đầu, hắn muốn bên nàng như một người ca ca. Thế nhưng, từ khi thân phận thật sự của nàng bị xé rách, trong lòng hắn lại nhen nhóm những tình cảm khác.   Hắn muốn cưới nàng về làm thê tử của mình. Muốn dùng danh nghĩa phu quân mà yêu thương sủng ái cho nàng hết quãng đời còn lại. Bởi vì, Nghi Ninh của hắn rất xinh đẹp, hiểu chuyện và đầy kiên cường. Hắn sợ, nếu hắn buông tay, hắn sẽ mất đi nàng. Thế nên, hắn nhất định phải đem nàng về bên hắn, mãi mãi.   Nhưng La Thận Viễn hắn không biết, kiếp trước phu quân của La Nghi Ninh là đối thủ của hắn Lục Gia Học. Kiếp này, tuy nàng đã ở trong thân phận khác nhưng Lục Gia Học là một con người vô cùng thông minh và đa nghi. Hắn ta cũng đang dần nhận ra những điều khác thường ở La Nghi Ninh và muốn cướp nàng về.   Tất cả những bí mật của kiếp trước mà La Nghi Ninh biết không phải là toàn bộ sự thật. Mọi thứ vẫn bị một tấm màn che đi, mà một khi vén lên chính là nỗi bi thương không cách nào chịu được của mỗi người.   Nhưng dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai thì ở kiếp này, La Thận Viễn cũng nhất định không buông tay La Nghi Ninh cho dù phải phá hủy cả thế gian này để giữ nàng lại. Bởi vì, nguyện như ngày thơ bé hắn đã từng hứa với nàng rằng, “Tam ca ca sẽ bên muội và bảo vệ cho muội mãi mãi.”   ***   “Nhật ký dưỡng thành thừa tướng” là một bộ truyện dài vô cùng hoành tráng và hay. Nội dung truyện không chỉ nói đến kiếp này mà còn là mối liên hệ ở kiếp trước, những bi thương, những bí mật cất giấu, những câu chuyện chưa được tiết lộ đều khiến cho người đọc tò mò vào từng con chữ và khó lòng dứt bỏ. Không chỉ là sự cuốn hút bởi văn phong mà còn là sự cuốn hút từ chính bản thân của câu chuyện và từng nhân vật.   Một nam chính La Thận Viễn là người cực kì lạnh nhạt, thâm sâu, thủ đoạn độc ác tàn bạo nhưng đối với muội muội La Nghi Ninh lại vô cùng yêu chiều, dịu dàng. Một nữ chính La Nghi Ninh thông minh lại kiên cường. Tình cảm của cả hai được khắc họa rất tự nhiên, nhẹ nhàng và sâu đậm.   Trong truyện cũng xuất hiện nhiều vai phụ diễn xuất sắc và ấn tượng. Một nam phụ Lục Gia Học bởi vì sai lầm mà khiến bản thân mất đi người yêu nhất, đến khi có được mọi thứ trong tay lại đau đớn nhận ra điều quan trọng không còn nữa. Chuyện xưa càng ấm áp ngọt ngào vui vẻ bao nhiêu thì hiện tại lại bi thương khổ sở bấy nhiêu. Một Trình Lang lưu luyến mãi về một đoạn tình cảm không nên có, giày vò bản thân và cả người bên cạnh.   Câu chuyện không chỉ nói lên tình thân, tình yêu, tình huynh muội… mà còn là chuỗi những tranh đấu trong hào môn, tranh giành quyền lực, địa vị chốn hoàng cung sâu thẳm. Bức tranh ấy, là sự pha trộn hài hòa từ mọi thứ, khiến nó trở nên thu hút kì lạ.   Vì vậy, nếu bạn đang tìm kiếm một bộ truyện dài và hay với các tag nổi bật như cổ đại, trọng sinh, muội khống, sủng, sạch, ngọt… để có thể đọc trong những ngày nghỉ, thì đây hẳn là một lựa chọn xuất sắc và hợp lý vô cùng. ______   (*): Trích bản dịch lời bài hát Can you see my heart Ost Hotel Del Luna do HEIZE thể hiện. (Phần nhân xưng trong đoạn trích đã được rv-er thay đổi cho phù hợp ngữ cảnh truyện rv)   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nghi Ninh bị người hại chết. Thời tiết tháng Ba rất đẹp, trưởng tẩu rủ nàng đi chùa dâng hương nhân dịp tiết thanh minh. Lúc nàng đứng ở lưng chừng núi ngắm hoa đỗ quyên thì bị người ta đẩy xuống. La Nghi Ninh không kịp thấy rõ là ai đẩy nàng xuống, linh hồn nhỏ bé đã đi đời. Nàng vốn là tiểu thư con vợ cả của một gia đình bình thường. Mẹ nàng chết sớm, Giữa đám con vợ cả với nhiều chị em thứ xuất mà nàng có thể gả cho thứ tử của Ninh Viễn hầu – Lục Gia Học làm vợ đúng là không dễ dàng gì, tuy rằng hắn ta chỉ là thứ xuất, lại yếu đuối nhu nhược, nhưng xuất thân rõ là dòng dõi trâm anh thế gia, mặc dù không thể so với các tỷ muội khác được gả cho người có địa vị cao hơn, nhưng tốt xấu gì cũng không thua kém ai. Không ngờ nàng chết lại vô duyên vô cớ như vậy. Sau khi Nghi Ninh chết, hồn phách không đi đầu thai mà bám vào trên cây trâm ngọc của trưởng tấu. Cứ như vậy trôi nổi ở nhân gian mấy mươi năm, nhưng mà cũng nhờ vậy nàng nhìn thấy được rất nhiều chuyện. Thì ra người chồng Lục Gia Học yếu đuối nhu nhược trước kia của mình lại là kẻ "giả heo ăn cọp". Năm năm sau hắn hại chết huynh trưởng của mình, loại bỏ mấy sự uy hiếp mình, kế thừa tước vị của Vĩnh Ninh hầu. Chuyện này thì cũng chưa tính là gì, quan trọng là hắn chỉ mất hai năm đã trở thành Đô đốc tả quân ở phủ đô đốc, thủ đoạn rất cao, thoáng chốc quyền thế ngập trời, người người kiêng kị. Hồn phách của Nghi Ninh bám trên cây trâm cài tóc của đại tẩu nàng, thường hay nhìn bài vị của nàng rồi lại thở dài: - "Thật là đáng thương mà, nếu không phải chết sớm như vậy thì nay cũng đã là Hầu phu nhân, Đô đốc phu nhân rồi, đi đến đâu mà không được người săn người đón chứ." Mỗi khi Nghi Ninh nghe nói như vậy liền có suy nghĩ muốn lao thẳng vào người đó. Đến tận lúc này, sao nàng còn có thể không biết mình chết như thế nào chứ. Đó là bởi vì mình cản đường của Lục Gia Học, mới khiến cho hắn hạ thủ độc ác để giết chết mình, còn dùng cái chết của mình đổ hết lên đầu trưởng tẩu, khiến cho tẩu ấy áy náy cả đời. Có thế này gọi là thủ đoạn mạnh nhất trong cách thủ đoạn mạnh, một phát chết ngay. Cứ như vậy có người nói là hắn vì thương tiếc người vợ đã mất, cho nên chưa từng cưới vợ khác, trong lòng Nghi Ninh thì cười nhạo, nàng mới không thèm tin. Cứ như vậy mà trôi qua mười lăm năm, hắn vẫn nắm quyền thế trong tay như trước, ngoại trừ một vị Thừa tướng trong nội các là La Thận Viễn có thể đối đầu với hắn, hai đại quyền thần nắm giữ triều cương, giằng co lẫn nhau, động một cái cũng khiến triều đình rung chuyển. Nhưng mà trưởng tẩu nàng lại không được nữa, Nghi Ninh cứ ở bên cạnh cả đời trưởng tẩu như vậy, thời gian sau này đều ở với trưởng tẩu ở trong hậu viện, cũng chưa từng gặp lại Lục Gia Học. Lúc trưởng tẩu hấp hối, hắn có đến gặp trưởng tẩu một lần. Lục đại Đô đốc bộ dáng thật cao lớn, mặc áo choàng làm bằng da ngân hồ, áo dài màu đen, bên hông đeo mặc ngọc. Theo tuổi tác dáng người của hắn càng thêm tuấn tú. Mở miệng chậm rãi nói: - "Trưởng tẩu cứ yên tâm đi đi, huynh trưởng đang ở dưới chờ người đó...". Trưởng tẩu trợn to mắt, rồi dần dần nhắm lại, vĩnh biệt cõi đời, tay buông thỏng xuống, cây trâm ngọc nắm ở trong tay cũng rơi xuống, "cạch" một tiếng vỡ nát. Nghi Ninh làm oan hồn hai mươi mấy năm trên trâm ngọc, cuối cùng nay đã ngọc nát người đi. **** Đăngtại https://www.wattpad.com/user/DaoMai161 ***** Tháng tư cuối mùa xuân, trời ấm hơn nhưng còn chút rét. Phủ Bảo Định của La gia hôm nay mọi việc đều rối loạn. Thất tiểu thư con vợ cả La gia bị bệnh thương hàn, bệnh rất nặng, thậm chí không còn lấy một hơi thở nữa. Từ trên xuống dưới La gia đều vô cùng lo lắng, La lão phu nhân đã hơn bảy mươi tuổi còn ngồi ở trước giường của nàng, chặm khăn tay lau nước mắt. Các tỷ tỷ đều vây quanh trước giường nhìn nàng, những chén thuốc quý đưa vào như nước chảy, cho dù tốn bao nhiêu tiền cũng phải cứu Thất tiểu thư trở về. La lão phu nhân thấy khuôn mặt của Thất tiểu thư thường ngày trắng trẻo béo tròn giờ đã ốm đi rất nhiều, làm cho ruột gan bà đau đớn: - "Mi Mi nhi của ta nếu không khỏe, các ngươi cũng đừng mong ta bỏ qua. Cháu gái mềm mại nhỏ nhắn của ta, không thể xảy ra chuyện được!" Biểu cảm của các cháu gái khác đều cứng đờ, lão phu nhân đã vô cùng yêu thương Thất tiểu thư ngay từ nhỏ, trong mắt bà chỉ có đứa cháu gái này, chỉ yêu chỉ thương đứa cháu này mà thôi, còn những người khác đều chỉ là chuyện nhỏ. Nhìn cảnh này mà thấy đau mắt, còn những người khác không phải là cháu gái đáng yêu của bà? Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng của tác giả Văn Đàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Buổi Chiều Tình Yêu
Tuổi thanh xuân, anh cho em biết tình yêu là gì. Cùng nhau hoài niệm quãng thời gian tươi đẹp đã qua. Ở thời điểm thích hợp gặp được người tốt nhất (*) Tuổi thanh xuân vẫn luôn là khoảng thời gian tràn ngập bao kỷ niệm đáng nhớ đối với cuộc đời của mỗi người. Tuổi trẻ ấy, có người đã khóc đã cười, có người lại ôm ấp tất cả tình cảm với một người bạn cùng lớp. Đó là mối tình đầu non nớt chân thật lại khắc sâu.  Khi ấy, ta vẫn còn dại khờ và ngây ngô đối với mọi thứ, thật khó tìm được một người thích hợp có thể cùng nhau sánh bước đến trọn đời. Nhưng cho dù tìm được thì việc ở bên nhau dài lâu càng khó hơn. Nhưng cho dù có ra sao, khi bước qua quãng thời gian tươi đẹp ấy, mỗi lần nhớ lại ta đều có thể mỉm cười cảm thán rằng mình đã có một tuổi trẻ đáng ngưỡng mộ và thật tuyệt vời. Cũng giống như thanh xuân của Cố Lự và Mộc Đóa. Cố Lự chuyển đến lớp Mộc Đóa khi cả hai học năm cuối cấp 3. Cô và cậu có thể coi như quen biết, bởi cả hai từ nhỏ đã chung một nhà trẻ, sau đó học chung trường từ cấp 1 đến cấp 3, rồi lại học cùng các lớp luyện thi Olympic. Tuy vậy nhưng hai người chẳng nói với nhau được mấy câu, có thể xem như là xa lạ. Cố Lự là một chàng trai có thể gọi là xuất sắc, ngoại hình lẫn thành tích đều nổi bật hơn người. Việc cậu chuyển từ lớp chọn xuống lớp phổ thông của Mộc Đóa luôn khiến mọi người không khỏi thắc mắc. Mộc Đóa là một cô gái không mấy chú tâm vào việc học, tuy vậy nhưng thành tích vẫn khá tốt. Điều khiến Mộc Đóa đau đầu chính là chứng "học lệch" của mình.  Các môn Toán Lý Sinh Văn của cô đều tốt, chỉ có môn Hóa học và Tiếng Anh là mất căn bản trầm trọng. Mộc Đóa có thể vượt qua bao kỳ thi trước đều là do gian lận trong thi cử. Tuy vậy nhưng điểm số của cô vẫn không được cao. Giáo viên đã nhiều lần nhắc nhở nhưng cô vẫn không thể cải thiện được. Cố Lự chuyển lớp đến, ngồi ở phía sau Mộc Đóa. Không hiểu sao cậu lại luôn bất giác mà chú ý đến cô gái nhỏ này. Có lẽ là khi cả lớp đều đang chú ý vào bài học, chỉ có mình cô là nằm dài lên bàn học mà ngủ gật, bộ dáng ấy quá nổi bật chăng? Hay khi cậu nghe thầy giáo nói về cô rằng "Mộc Đóa lớp chúng ta là nữ sinh có khả năng tiếp thu tốt nhất, nhưng cũng là người lười nhất... " Khi ấy, có lẽ cậu đã âm thầm khắc ghi. Biết được Mộc Đóa yếu Hóa học và Tiếng Anh, cậu liền tình nguyện làm gia sư giúp cô học tốt hơn. Cố Lự kiên nhẫn dạy Hóa cho cô từ những kiến thức căn bản của cấp 2 cho đến hiện tại. Anh Văn cũng tỉ mỉ sửa lại các lỗi sai của Mộc Đóa, còn yêu cầu mỗi ngày cô phải dịch nội dung một câu chuyện Tiếng Anh rồi gửi lại cho cậu. Ngày ngày cứ như vậy mà cả hai tiếp xúc nhiều hơn, Cố Lự cũng dần dần động lòng với cô bạn Mộc Đóa. Cậu thích Mộc Đóa nên luôn quan tâm cô, luôn chú ý đến cô mọi lúc mọi nơi. Chẳng hạn như khi thấy buổi trưa cô ăn rất ít, ngay tiết học sau cậu liền mua cho cô rất nhiều đồ ăn vặt phòng khi cô đói bụng. Hay khi cô đứng nhất, Cố Lự tặng cô trọn bộ đồ chơi tặng kèm của KFC vì biết cô thích sưu tầm những thứ trẻ con này. Bởi thích một người, là ánh nhìn và sự chú ý luôn hướng về phía người đó, muốn làm người đó có thể luôn vui vẻ, có thể vì mình mà nở nụ cười. Cố Lự nhận ra Mộc Đóa đã dần quen với cuộc sống có sự hiện diện của cậu, lập tức liền không kìm được mà thổ lộ tình cảm của mình. Lần thứ nhất, Cố Lự viết dòng chữ "Mình thích cậu" lên vở của cô. Mộc Đóa bất ngờ chẳng biết làm sao mà chỉ biết trốn tránh rồi lại vờ như không có chuyện gì xảy ra. ... Trích đoạn nhỏ lần thứ hai tỏ tình của Cố Lự: Hai người một trước một sau, Mộc Đóa ngơ ngác nhìn tay hai người nắm lấy nhau, ngẩn ra một lúc rồi vội rút tay ra. Cố Lự lại mạnh mẽ nắm chặt, bất ngờ xoay người lại, nắm lấy tay kia của cô, dịu dàng nói, “Mộc Đóa, mình thích cậu.” “Mình, mình biết.” Hai má Mộc Đóa đỏ bừng, ánh mắt đảo khắp nơi, nhưng không dám nhìn thẳng vào người trước mặt, đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ, Mộc Đóa càng thêm bối rối. Cố Lự chỉ cười, vuốt vuốt mái tóc ngắn của cô, “Ừ, biết là tốt rồi.” ... Mộc Đóa cũng dần nhận ra trong lòng mình có bạn học Cố Lự. Giống như khi cậu gọi mình là Tiểu Đóa, Đóa Nhi, cô oán thán cậu cứ coi cô là chó mèo, nhưng ý cười trên môi lại xua mãi không tan. Và khi hiểu lầm rằng Cố Lự đã có bạn gái, Mộc Đóa thật sự rất khó chịu. Trong đầu cô nảy sinh vô số câu hỏi và thắc mắc. Tại sao cậu đã có bạn gái xinh đẹp, nhưng vẫn chăm sóc cô một cách dịu dàng như vậy? Sao cậu lại quan tâm cô trên cả mức bạn bè?  Và khi Cố Lự biết được những suy nghĩ trong đầu Mộc Đóa, cậu dở khóc dở cười giải thích cho cô hiểu để giải quyết hiểu lầm. Biết được trong lòng cô cũng có cậu, Cố Lự liền nắm chắc cơ hội mà tỏ tình lần nữa. Cả hai liền xác nhận mối quan hệ, chính thức hẹn hò. Thanh xuân của Cố Lự mang tên Mộc Đóa, tuổi trẻ của Mộc Đóa dành trọn cho Cố Lự. Thuở thiếu thời ấy, nhờ có sự hiện diện của cô và cậu mà rực rỡ khó quên. Họ đã ở bên nhau từ buổi chiều hôm ấy cho đến hết tuổi học trò, họ cùng nhau nắm tay bước về phía trước và mở ra một trang mới cho chuyện tình của cả hai.  Xuyên suốt câu chuyện là quá trình gặp nhau, nảy sinh tình cảm cho đến ở bên nhau của cặp đôi nhân vật chính Cố Lự và Mộc Đóa. Mạch truyện diễn biến chậm rãi nhưng không nhàm chán, chuyện tình của họ nhẹ nhàng và hầu như không có biến cố gì.  Tác giả Nhất Đóa Oản Đậu Hoàng đã viết lên thanh xuân của họ, nhưng cũng phần nào tái dựng được tuổi học trò của chúng ta năm ấy. Không chỉ là tình yêu mà tác giả còn tô vẽ những yếu tố như tình bạn, tình thầy trò và tình thân hết sức sinh động khiến mình có cảm giác như bắt gặp bản thân đâu đó trong câu chuyện. Cuối cùng khi khép lại "Buổi chiều tình yêu", mình hiểu được tác giả đã muốn truyền tải rằng hãy sống hết mình với tuổi trẻ, yêu một người cũng hãy yêu hết mình. Dù là đúng người sai thời điểm hay dù là người đó chẳng thể cùng đi với bạn đến khi trưởng thành thì bạn cũng có thể mỉm cười và nói rằng: "Tuổi thanh xuân, người ấy đã cho bạn biết tình yêu là gì." ________ (*): trích từ văn án " ": trích từ truyện Review by #Anh Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Tiểu Đóa tể: Mình không tức giận, chỉ vì cha mà cảm thấy giận dữ bất bình, cũng rất đau lòng." Cố Lự không khỏi nhíu mày. Trong phòng khách vẫn rộn rã tiếng cười đùa, Cố Lự lặng yên không một tiếng động đi ra ban công, gọi điện thoại cho Mộc Đóa.   "Sao cậu lại gọi?" Mộc Đóa bắt máy rất nhanh, hình như đang cầm điện thoại trong tay chờ. Thanh âm được ép xuống thấp, bốn bề tĩnh lặng. Vừa nói, Mộc Đóa khe khẽ đóng cửa gỗ nhà vệ sinh vào.   Nghe âm thanh mà bản thân luôn nhớ ở đầu dây bên kia, Cố Lự cảm thấy như được trấn an, "Mình về sớm một chút, nhé."   Anh len lén giấu tiền lì xì cho cô gái nhỏ, vốn sẽ kinh ngạc vui mừng nhưng lại bị hai gấu con gây phiền toái, bên trong bao tiền lì xì có chín mươi tám đồng, bị lấy mất chỉ còn lại mười tám đồng. Cha mẹ hai đứa chẳng những không lo lắng con mình dưỡng thành thói xấu, hết sức cưng chiều, lại còn nói Mộc Đóa chuyện bé xé ra to.   Mộc Đóa sờ hoa văn trên gạch men vách tường, thanh âm buồn bực, "Không phải nói mùng bảy về sao?"   "Nhớ cậu."   Hỏi một đằng, trả lời một nẻo, trong lòng Mộc Đóa giống như nụ hoa nở ngày xuân, cố gắng ép xuống cũng ép không được, khóe miệng nhếch lên, cuối cùng nhẹ nhàng đáp lại,  "Ừ, được rồi."   "Ngoan."   Cái mà Cố Lự gọi là "Sớm một chút" chính là chiều ngày hôm sau đã về tới thành phố T, một thân một mình hòa vào dòng người, một tay nắm hai túi đồ bước ra trung tâm vận chuyển hành khách. Quần áo trên người mới thay bị đủ mùi hỗn tạp trên xe buýt nhiễm phải, Cố Lự liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, vẫn quyết định về nhà tắm rửa trước. ... Mời các bạn đón đọc Buổi Chiều Tình Yêu của tác giả Nhất Đóa Oản Đậu Hoàng.
Sơn Mộ Như Gió Mạnh
Văn án:   “Lý Mộ là người dân tộc Di. Trong một lần tổ chức hoạt động quyên góp, liền nhất kiến chung tình với Ngụy Tuần ôn nhu ấm áp. Cô không quản đường xa, từ trong núi tới thành phố tìm anh, chỉ vì muốn tặng cho anh Hoa Yêu Đái (*) biểu thị tình yêu của mình. Cô biết anh đã có cô gái mà mình thích, sẽ không nhận Hoa Yêu Đái của mình, nhưng dù có phải vượt ngàn dặm xa xôi, cô cũng chẳng hề hối hận.   Nhưng là, Ngụy Tuần nhận lấy Hoa Yêu Đái của cô, vì thế từ đây, nhân sinh của cô bắt đầu xuất hiện cảm giác hối hận.”(**) ***  Lý Mộ lớn lên ở trong núi, thế giới của cô nói nhỏ không nhỏ, lớn không lớn, chưa từng chân chính trải qua cái gọi là nhất kiến chung tình. Thế nhưng khi gặp Ngụy Tuần ngày hôm đó, có lẽ ngay lập tức, cô đã quyết định rằng, người đàn ông này chính là người đàn ông mà cô sẽ đem lòng yêu thương.   “Lúc đó Lý Mộ hai mươi tuổi, phảng phất như đang xâm nhập vào bí cảnh một phương, khi ấy, Ngụy Tuần cứ như vậy, lơ đãng bước vào sinh mệnh của cô.”(**)   Lý Mộ ngay từ đầu đã hiểu rõ, Ngụy Tuần và cô không phải là người ở cùng một thế giới. Sau khi hoạt động quyên góp hoàn tất, anh sẽ rời khỏi ngọn núi này, trở về với thành phố rộng mở của anh. Mà cô sẽ ở lại đây, có lẽ sẽ tiếp tục yêu anh, có lẽ sẽ dần dần quên đi anh.   Tình cảm thầm mến luôn dễ quyết định mà cũng thực đáng buồn như vậy. Giống như ai đó đã từng nói, thầm mến rất tốt, tốt ở chỗ sẽ không bao giờ bị từ chối, nhưng thầm mến cũng rất buồn, buồn bởi sẽ không bao giờ được chấp nhận.   Lý Mộ khi ấy, từng chút từng chút dõi theo Ngụy Tuần.   Lý Mộ khi ấy, từng chút từng chút phát hiện, hình như Ngụy Tuần đã có người mà mình thích.   Lý Mộ khi ấy, rốt cuộc cũng biết, hóa ra Ngụy Tuần cũng có một mối tình thầm mến mà không dám nói.   Vì thế cô thẳng thắn khuyên anh, hãy nói cho người mà anh thích rằng, anh thích cô ấy để sau này không phải hối hận.   Lời khuyên của Lý Mộ với Ngụy Tuần khi ấy, dường như cũng là khuyên chính bản thân cô. Vì thế, sau khi Ngụy Tuần rời khỏi núi cao, Lý Mộ tỉ mỉ làm một cái Hoa Yêu Đái thật đẹp. Cô đã quyết định, mang nó tới thành phố phương xa kia tìm anh, thổ lộ với anh. Cô không mong được anh chấp nhận, chỉ là muốn cho tình cảm trong lòng mình một kết quả. Cô sẽ không oán trách, cũng tuyệt nhiên chẳng hối hận.    Lý Mộ chính là một cô gái như vậy, thông minh, phóng khoáng, trầm ổn mà kiên định.   Cô chẳng ngại vượt ngàn dặm xa xôi, mang theo Hoa Yêu Đái biểu đạt cho tình cảm của bản thân, tới gặp Ngụy Tuần, chỉ để nói cho anh biết rằng, cô thích anh.   “Đây là Hoa Yêu Đái, trong phong tục của dân tộc Di chính là tín vật mà nữ hài dùng để biểu đạt tâm ý với nam hài. Ngụy tiên sinh, em thích anh, hy vọng anh biết.”(**)   Ngụy Tuần có lẽ chưa từng nghĩ rằng, có một cô gái nhất kiến chung tình với anh, hơn nữa còn thích anh vô cùng sâu đậm, vì anh mà một mình từ núi cao tới thành phố, để đưa cho anh tín vật của cô.   Khi tới nơi của Lý Mộ để tham gia hoạt động, Ngụy Tuần đã có ấn tượng không tồi về cô gái này. Cô xinh đẹp, tháo vát, thích đọc sách, còn biết y thuật, thậm chí chữa vết thương cho em trai anh vì bị trùng trong núi cắn.   Không chỉ vậy, cô chính là người đã khuyên anh, nếu đã thích một người, thì nên can đảm nói ra. Chỉ là không ngờ đó không phải là một lời khuyên chiếu lệ, mà chính một lời khuyên vô cùng chân thành của cô.   Mà Ngụy Tuần, thực ra cũng đã muốn nghe theo Lý Mộ, muốn bày tỏ với cô gái kia rằng anh thích cô. Thế nhưng khi trở về, lại hay tin cô đã có người yêu. Ngụy Tuần thực chất lại chẳng phải là một người mù quáng vì tình. Anh thật lòng chúc phúc cho cô, sau đó hạ quyết tâm, mình phải quên đi cô ấy.   Lý Mộ xuất hiện ở thành phố của anh vào ngày hôm đó, càng khiến anh cảm thấy, mình hẳn là nên tiến về phía trước.   “Lý Mộ, em biết rằng hiện tại, anh vẫn chưa thể quên được cô ấy. Nhưng anh muốn buông xuống đoạn tình cảm này, bắt đầu lại một lần nữa. Như vậy, liệu em còn nguyện ý đem đai lưng này tặng cho anh không?”(**)   __   Ngay từ đầu khi bắt đầu đọc “Sơn mộ như gió mạnh”, mình đã rất thích Lý Mộ. Cô rất kiên cường, cũng vô cùng thiện lương, nhưng không hề ngốc nghếch và dễ bắt nạt. Việc Ngụy Tuần nhận lấy Hoa Yêu Đái nằm ngoài dự liệu của cô, nhưng cô vẫn rất kiên trì với mối quan hệ này. Cô tin tưởng Ngụy Tuần, bởi vì anh nói muốn bắt đầu lại, vậy thì cô sẽ ở lại đây, cùng anh đi từ điểm xuất phát ấy.   Có lẽ ban đầu Ngụy Tuần đến với Lý Mộ, là bởi vì thương cảm và áy náy nhiều hơn là yêu. Nhưng không thể phủ nhận rằng, anh đối với Lý Mộ rất tốt. Mà sau đó, thương cảm và áy náy của Ngụy Tuần với Lý Mộ, cũng dần dần chuyển hóa thành yêu thích và quyến luyến. Thậm chí anh cũng không có ý trốn tránh khi nghe tin Lý Mộ có thai. Ngụy Tuần đưa Lý Mộ về Ngụy gia, muốn Ngụy gia chấp nhận cô, để anh kết hôn với cô, trao cho cô một danh phận.   Đọc tới đây, chắc bạn đang thắc mắc, vậy tại sao lại có tag “cẩu huyết” và “tra nam” ở thể loại phải không?    Lý Mộ rất tốt, Ngụy Tuần cũng tốt. Thế nhưng thế giới này không suôn sẻ và tốt đẹp như vậy. Chưa nói tới việc Lý Mộ phải chịu áp lực từ người nhà của Ngụy Tuần; mà chỉ nói tới việc mối tình đầu của Ngụy Tuần cứ liên tục quấy rầy hai người, mà mình đã thương Lý Mộ vô cùng. Lý Mộ biết rằng Ngụy Tuần không thể một sớm một chiều quên đi cô ta, cho nên cô bao dung với anh.   Thế nhưng ai cũng có giới hạn, chỉ với việc khi Lý Mộ đang mang thai, mà Ngụy Tuần bất chấp can ngăn của cô, chạy tới bệnh viện chỉ vì một cú điện thoại của cô gái kia, đã khiến mình vô cùng ức chế và ác cảm với cả anh lẫn cô ta. Mà cũng bởi vì chuyến đi ấy của Ngụy Tuần, Lý Mộ mới bị sảy thai, dẫn tới rạn nứt tưởng như không thể nào hàn gắn giữa hai người.   Ngụy Tuần rất tốt, nhưng lại cũng quá dễ mềm lòng. Thực ra ngày hôm ấy tới bệnh viện, anh đã nói rõ với cô gái kia, sau này không cần tìm anh nữa. Thế nhưng anh nói ra những lời ấy quá muộn. Để rồi khi trở về, anh không chỉ mất đi đứa con trong bụng Lý Mộ, mà còn suýt nữa còn không giữ được cô. Con người là vậy, khi có trong tay, luôn đặt ít tâm tư và không mấy trân trọng, tới khi mất rồi mới điên cuồng muốn tìm lại.   Ngụy Tuần muốn tìm lại trái tim của Lý Mộ, thế nhưng cũng chính anh đã làm cho nó trở nên nguội lạnh. Thực ra Lý Mộ khi từ nơi núi cao kia tới thành phố phồn hoa này, cô đã trao cho anh tài sản quý giá nhất của mình rồi, giờ nào còn thứ gì để cho anh nữa chứ.   Vậy là Ngụy Tuần một mình bước lên con đường tìm lại tình yêu, chỉ khác là nếu khi xưa bên cạnh có Lý Mộ, thì hiện tại con đường này, anh buộc phải đi một mình. Ngụy Tuần tin tưởng, chỉ cần anh dốc lòng, ắt sẽ được hạnh phúc.   Còn về việc Lý Mộ và Ngụy Tuần cuối cùng vì sao mà trở về với nhau, mời bạn đọc truyện để rõ hơn nè. ^^   “Sơn mộ như gió mạnh” dù gắn tag cẩu huyết nhưng thực ra mình thấy cũng không cẩu huyết lắm, hành văn tác giả ổn, nội dung khá độc đáo, xây dựng nhân vật khá chắc tay và cách giải quyết vấn đề về cơ bản là ổn thỏa, mình không có lấn cấn gì. Nếu bạn là một người yêu thích thể loại nữ truy hay nữ cường, thì hãy thử “Sơn mộ như gió mạnh” xem sao nha. ^^   __   (*) Hoa yêu đái: thắt lưng thêu hoa (**) Trích từ truyện, reviewer edit. Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Ngụy Diễn ôm song song đi lấy đồ ngọt, thật dài bàn ăn trước đứng một cái ôn ôn nhu nhu nữ nhân, còn có một cái gầy gầy cao cao tiểu thiếu niên cùng một cái sáu bảy tuổi tiểu nam hài, tiểu thiếu niên nhiệt tình mà cùng Ngụy Diễn chào hỏi: “Ngụy thúc thúc, ngươi còn nhớ rõ ta sao? Ta là trình tễ minh.” “Tiểu gia hỏa trường như vậy cao, gầy rất nhiều sao.” Trình tễ minh vuốt cái ót cười: “Không giảm phì không có biện pháp nha.” Bên cạnh đứng dịu dàng nữ nhân hắn cũng nhận được, là Thẩm giá trị thê tử, mấy năm nay bởi vì hợp tác nhiều có lui tới, gặp qua rất nhiều lần. Bọn họ chào hỏi qua, du âm nhìn hắn trong lòng ngực song song, cười đến ôn nhu: “Đây là ngươi hài tử sao? Thật đáng yêu.” “Không phải, là ta ca hài tử, song song, kêu du a di.” “Du a di hảo.” Song song ngoan ngoãn mà kêu một tiếng, ngọt ngào thanh âm kêu đắc nhân tâm ngọt tư tư. “Thật ngoan.” Du âm sờ sờ nàng lông xù xù đầu nhỏ. Ngụy Diễn cấp song song cầm một khối điểm tâm ngọt, Ngụy Tuần tìm lại đây. Hắn ôm song song cùng Thẩm giá trị một nhà ngồi ở cùng nhau, các đại nhân hàn huyên, tiểu hài tử nhóm liền ngồi ở bên nhau ăn điểm tâm ngọt. Song song bên cạnh là Thẩm thừa quang, nàng nhìn thoáng qua tiểu ca ca, tiểu ca ca cũng nhìn nàng một cái. Thẩm thừa quang không nói gì, song song cũng không nói gì. Song song chuyên tâm mà ăn điểm tâm ngọt, ngoài miệng dính vào bơ, các đại nhân đang nói chuyện không có chú ý, Thẩm thừa quang nhìn nàng vai hề, trảo quá trên bàn khăn giấy tiểu tâm giúp nàng sát miệng. ... Mời các bạn đón đọc Sơn Mộ Như Gió Mạnh của tác giả Trần Vị Mãn.
Tìm Đường
Giới Thiệu: Cả nam chính và nữ chính trong cuốn tiểu thuyết đều có quá khứ đau buồn, họ chữa lành cho nhau và giúp nhau bước khỏi quá khứ ấy. Năm Lương Nghiên hai mươi tuổi, có một số chuyện lớn đã xảy ra: Tốt nghiệp, đi xa, đoạn tuyệt với người thân, xa cách với bạn bè, và gặp gỡ Thẩm Phùng Nam. Cô từng một thân một mình, ăn nhờ ở đậu, cũng từng không nơi nương tựa, không có chốn về. Cô lênh đênh trôi dạt, nếm trải mọi quạnh quẽ giữa đời, cũng từng đối mặt với giây phút tuyệt vọng. Nhờ Thẩm Phùng Nam, người đàn ông đã trải qua sinh tử mà vẫn điềm đạm và bình thản, lòng cô có một bến đỗ bình yên. Cô là một người tìm đường lạc lối, còn anh chính là phương hướng của cô, là đường về cho quá khứ nặng nề bao năm của cô. "Tôi đang tìm một người, để ước hẹn, để yêu thương, để chờ đợi. Anh ở phương xa, đang trên đường đến với tôi..." ----- Lại giới thiệu một truyện trâu già gặm cỏ non cho các nàng đây  Nữ chính Lương Nghiên, 20 tuổi. Nam chỉnh Thẩm Phùng Nam, 33 tuổi. Lần đầu tiên Lương Nghiên gặp Thẩm Phùng Nam là trong một ổ đa cấp mà cô bị bạn thân lừa vào. Còn Thẩm Phùng Nam, anh là một phóng viên nằm vùng. Lương Nghiên có một quá khứ bất hạnh. Cô là kết quả của một lần mẹ cô mượn rượu trèo lên giường bố cô - một người đàn ông đã có gia đình. Tồn tại với thân phận con riêng trong nhà họ Lương suốt bảy năm, cô sống e dè, đè nén, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn, nghe lời để người ta bớt ghét mình đi một chút. Cô khao khát tình yêu thương của bố, không bao giờ muốn đem phiền phức đến cho ông. Mà chính vì tâm lý này, năm 13 tuổi, cô bị cậu nhỏ Nghiêm Kỳ quấy rối nhưng chỉ có thể im lặng nhẫn nhịn. Cơn ác mộng kéo dài dằng dặc 2 năm trời. Đến khi mọi chuyện vỡ lỡ, Nghiêm Kỳ bị đưa ra nước ngoài, Lương Nghiên rời khỏi nhà họ Lương. Từ đó, cô "thay hình đổi dạng", cắt đi mái tóc dài, biến vẻ ngoài của mình thành không khác gì một cậu con trai. Thẩm Phùng Nam từng là một phóng viên chiến trường. Anh có một mối tình đầu mười năm, những tưởng sẽ sống chết có nhau, nhưng khi anh gặp nguy hiểm ở chiến trường Syria, cô bạn gái của anh vì sợ chết mà quay lưng bỏ chạy. Anh bị bắt, bị đánh, bị cắt cổ. Anh được đưa trở về với một tấm thân đầy vết thương, và một con tim rỉ máu. Định mệnh đã dẫn lối cho cuộc gặp gỡ giữa một người đàn ông mang vết thương lòng bị bỏ rơi, và một cô gái vì nỗi ám ảnh trong quá khứ mà đã 20 tuổi nhưng chưa yêu đương lấy một lần. Lương Nghiên chính là người theo đuổi. Cô gái ngốc nghếch ấy còn chẳng hề nhận ra rằng mình đã thích người ta cho đến khi được cô bạn thân nhắc nhở. "Lúc nào cũng nghĩ đến người ấy là thích ư?" Xác định được tình cảm của mình, cô bắt đầu theo đuổi anh, thắng thắn và chân thật như chính con người cô. Cô không ngại ngùng, cô chẳng vòng vo, thích là thích, là cứ tiến lên thôi. Cô tỏ tình, anh chấp nhận. Họ cứ thế đến với nhau. Mình thích tính cách của Lương Nghiên. Cô luôn mạnh mẽ, kiên cường vì vốn bản chất của cô là vậy, không phải cô gượng ép hay khiên cưỡng. Cô ngốc nghếch trong tình yêu, chuyện gì cũng lên mạng tra, từ cách tỏ tình, cách mua quà, cả sau này đến cách cầu hôn cũng thế. Cô nói được làm được. Bạn gái cũ của anh vì sợ chết mà bỏ rơi anh, cô khẳng định, cô sẽ không như thế. Và cô làm được, không tiếc mạng sống vì anh, không hối hận vì anh mà bàn tay nhuốm máu. Còn Thẩm Phùng Nam, tuy rằng trong quá khứ anh đã yêu người phụ nữ ấy sâu đậm, nhưng anh đến với Lương Nghiên không phải vì "mượn người mới quên đi người cũ". Anh hết lòng hết dạ với Lương Nghiên, gặp lại người bạn gái cũ sau nhiều năm biệt tăm biệt tích, anh ngạc nhiên có, sửng sốt có, nhưng tình cảm của anh chẳng một giây lay động. Anh dứt khoát với quá khứ, cho dù có đối mặt với người cũ, trong lòng anh vẫn đầy ắp bóng hình cô gái nhỏ Lương Nghiên của anh.Trong chuyện tình này, Lương Nghiên hầu như luôn là người chủ động. Nhưng không phải vì Thẩm Phùng Nam luôn ở thế bị động, mà người ta không cảm nhận được tình cảm từ phía anh. Trong truyện này, nhân vật duy nhất mình ghét là Trình Tây, bạn thân của bạn gái cũ Thẩm Phùng Nam. Cô ta vì không có được Thẩm Phùng Nam cả trong quá khứ lẫn hiện tại, mà hết lần này đến lần khác tìm cách chia rẽ tình cảm hai người. Nam phụ Nghiêm Kỳ, anh ấy hoàn toàn đủ tiêu chuẩn trở thành nam chính của một bộ cường thủ hào đoạt. Anh yêu Lương Nghiên, yêu đến mù quáng, yêu đến sai đường. Dẫu biết rằng người có lỗi là anh, nhưng khoảnh khắc anh đứng trước mặt Lương Nghiên mà rơi nước mắt, nức nở cầu xin cô hãy cùng anh quay trở lại những ngày tháng mà anh chỉ đơn thuần là cậu nhỏ Tiểu Nghiêm của cô, mình thật sự thấy anh rất đáng thương. Nhưng hầy za, biết sao được khi anh chỉ là nam phụ ???? ???? ???? Bạn gái cũ của Thẩm Phùng Nam, Tần Vi cũng không hề đáng ghét. Tự biết mình chính là người bỏ lỡ, cô tiếc nuối nhưng không quay đầu, không tìm cách phá hoại. ---- Trích đoạn: Lương Nghiên đổi tư thế, xích đầu gối lên vai anh: “Bác sỹ nói tỷ lệ mắc ung thư vú của em sẽ cao hơn người bình thường một chút, anh có ngại không?”. Thẩm Phùng Nam ôm chặt lấy cô: “Không ngại, nhưng rất lo”. “Không cần lo, em thường xuyên kiểm tra sức khỏe.” “Lần sau anh đi cùng em.” “Vâng.” “Ngủ đi.” Thẩm Phùng Nam kéo kín chăn lên, ôm cô kín kẽ. Lương Nghiên vòng tay ôm chặt hông anh: “Còn một chuyện nữa”. “Gì vậy?” “Em đang cầu hôn dở đó, anh đã chấp nhận đâu.” “…” Anh không nói gì, tìm đến môi cô hôn nồng nàn một lúc. “Thế là đồng ý?” “Nếu không thì sao?” “Vậy quà sinh nhật em muốn là sổ hộ khẩu của anh.” “Được.” “Đợi em tốt nghiệp rồi mình đi đăng ký nhé?” “Được.” “Thẩm Phùng Nam!” “Hm?” “Hôm nay là hạn cuối.” “Gì chứ?” “Sau này, dù anh có hối hận, em cũng không thả anh đi đâu.” Yên lặng một lát. Anh đáp: “Được”. *** Mời các bạn đón đọc Tìm Đường của tác giả Quân Ước.