Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Đương Ở Bệnh Viện Tâm Thần

Văn án 1:   “Bác sĩ Phó, phía sau anh có quỷ…”   Lần đầu tiên khám cho Tần Thất Bảo, Phó Thành liền cảm thấy bệnh ảo tưởng của cô cực kì nghiêm trọng.   “Đừng sợ, về sau sẽ không nhìn thấy quỷ nữa.”   Nhìn cô gái đáng yêu run cầm cập ôm lấy đùi của mình, trong lòng người đàn ông nổi lên lòng thương hại, duỗi tay xoa xoa đầu cô, quyết tâm dốc hết sức lực trị bệnh cho cô, để cô giảm bớt bệnh tình.   Một tháng sau ——   Tần Thất Bảo: “Phó Phó! Phía sau anh có quỷ!”   Phó Thành từ áo blouse trắng bỗng nhiên rút ra một lá bùa màu vàng rồi xông lên trước, “Bảo Bảo đừng sợ, em đứng sang một bên, chờ anh diệt nó!!”   Chúng y tá hoảng sợ: Không ổn, áp lực công việc của bác sĩ Phó quá lớn, bị người bệnh bức điên rồi! Σ( ° △ °|||)︴   Văn án 2:    Thiên sư Tần Thất Bảo khi đang đấu pháp với quỷ bị người ta ám toán, bị thương mất trí nhớ, sau khi tỉnh lại nhìn thấy quỷ, bị chuyển vào bệnh viện tâm thần.   Một ngày nọ, trong bệnh viện có một bác sĩ mới đến, người này thân mang kim quang, tiểu quỷ tự động né xa ba thước!!   Tần Thất Bảo vội vàng xông lên ôm chặt đùi người đàn ông, ánh mắt rưng rưng, điềm đạm đáng yêu: “Bác sĩ Phó đừng đi, có quỷ, em sợ…”   ---   “Yêu Đương Ở Bệnh Viện Tâm Thần” là một câu chuyện “tên truyện như thế nào nội dung truyện như thế ấy” - tình yêu ngọt ngào của bác sĩ phụ trách trong bệnh viện tâm thần và bệnh nhân tâm thần phân liệt của anh ấy.   Tần Thất Bảo mười sáu tuổi đã tấn chức Thiên sư, mười tám tuổi đã sở hữu năng lực vượt bậc so với các sư huynh muội đồng môn. Trong một lần giao đấu với quỷ không cẩn thận bị kẻ gian ám hại mất trí nhớ, bị người kia đưa thẳng vào bệnh viện tâm thần (Còn đóng viện phí hẳn một năm :v )   Khi ở trong bệnh viện, lũ quỷ ở đó thấy cô mất trí, quên cách sử dụng pháp lực nên khi dễ đủ điều, từ hù dọa đến muốn giết cô. Tần Thất Bảo sống trong bệnh viện vô cùng vô cùng khổ sở.   Bác sĩ Phó Thành chuyển tới công tác ở bệnh viện này như sự cứu rỗi đối với Tần Thất Bảo, cô thấy được kim quang trên người anh thật sáng, thật ấm áp, lũ quỷ hay khi dễ cô cũng phải tránh xa thật xa. Thất Bảo quyết định ôm đùi anh, phải ôm thật chắc.   Phó Thành chuyển đến bệnh viện này công tác chưa được mấy ngày, cô gái Tần Thất Bảo đã lọt vào tầm ngắm quan sát của anh. Không phải vì cô ấy đáng yêu hay xinh đẹp mà là do hai ngày cô ấy lại nhảy từ lầu ba xuống, ba ngày lại bỏ bữa chui rúc trong phòng, luôn nói mình bị quỷ dọa giết, gặp anh lại bám lấy ống quần anh cầu xin anh bảo vệ. Thật sự là một bệnh nhân khó đỡ.   Cho đến khi Phó Thành tận mắt thấy Tần Thất Bảo mặt mày tím tái treo lơ lửng, giãy dụa giữa phòng như đang bị ai đó bóp cổ xách lên, anh mới bắt đầu hoài nghi - trên đời này có quỷ thật à? (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Sau đó, đáp ứng sự tò mò của bác sĩ Phó, Tần Thất Bảo gọi tiểu quỷ luôn đi theo cô hiện hình trước mặt Phó Thành. Bác sĩ Phó vốn tin vào khoa học, sống không tin vào thuyết ma quái quỷ thần, cảm thấy tam quan sống mấy mươi năm của mình vỡ nát.   ---   Sau một lần được tận mắt thấy quỷ hiện thân, Phó Thành bắt đầu tin Tần Thất Bảo không bị bệnh tâm thần. Anh cũng tin Tần Thất Bảo là có thể nhìn thấy mấy thứ kỳ dị mà người thường không thấy được. Càng ngày anh càng cảm thông với hoàn cảnh của cô bé này, mất trí lại không có người nhà chăm sóc, nửa năm sống ở bệnh viện trong sự hãi hùng, anh tình nguyện ở bên cạnh để cô đỡ sợ hãi.   Bác sĩ Phó đối xử với Tần Thất Bảo thật tốt, tốt khác hẳn bác sĩ đối với một bệnh nhân, một cô gái mười tám còn mang trái tim yêu đương mộng mơ đó nhanh chóng động lòng với anh. Còn Phó Thành, từ khi nhìn hồ sơ bệnh án của Tần Thất Bảo đã thấy cô gái này xinh đẹp, sau khi xác nhận Tần Thất Bảo không bệnh thì Phó Thành bắt đầu theo đuổi Tần Thất Bảo. Hai người thuận theo lòng mình mà ở bên nhau, cực kỳ ngọt ngào luôn.   Phó Thành chính là minh chứng cho câu “đâu ai muốn làm người bình thường khi yêu”. Từ một câu nói vẩn vơ của Tần Thất Bảo rằng, muốn anh cũng như mình - Phó Thành liền đi tìm cách mở thiên nhãn để nhìn thấy được ma quỷ. Anh là sợ cuộc đời chưa đủ kích thích :v )   Sau chút tình cờ, Tần Thất Bảo khôi phục lại trí nhớ, cũng có lại được năng lực khi xưa của mình. Kể từ đó hai người cùng trải qua nhiều chuyện ly kỳ, cùng nhau thực hiện những nhiệm vụ trừ ma diệt yêu, dần dần vén lên bức màn bí ẩn - ai là người đã hại Tần Thất Bảo?   Với năng lực mạnh mẽ mà tác giả ban cho, Tần Thất Bảo không hề gặp khó khăn trong các nhiệm vụ của mình, hơn nữa khi bên cạnh còn có Phó Thành chăm chăm đi theo bảo vệ. Hai người vừa làm nhiệm vụ kiếm tiền vừa show ân ái khắp nơi. Anh bác sĩ sống vô thần năm nào giờ cũng đi kè kè theo Tần Thất Bảo, còn có ý định muốn nhận nhiệm vụ để làm part time kiếm tiền.   “Yêu đương ở bệnh viện tâm thần” có đề cập đến nhiều tình tiết quỷ quái và miêu tả chúng nó hơi "gớm" cho nên khi đọc sẽ hơi sợ sợ một tí. Diễn biến tình cảm của Phó Thành và Tần Thất Bảo thì vô cùng suôn sẻ và hơi nhanh. Từ cảm mến ban đầu đến theo đuổi rồi yêu đương, sống chung và gặp cha mẹ, hoàn toàn không có bất kỳ trắc trở gì cả, điều này dễ làm cho người đọc cảm thấy chán và quá dễ dàng cho câu chuyện tình yêu này.   Tuy nhiên, nếu như bạn yêu thích thể loại linh dị bí ẩn, tò mò về sự tồn tại của các loại đạo pháp phong thủy, lại thích đọc một câu chuyện ngọt ngào thì còn chần chờ gì mà không nhảy thử vào hố ạ. Đảm bảo ngọt ngấy ngất ngây luôn nè :)   ---   Trích đoạn:   Phó Thành đứng bên ngoài bàn y tá xem mấy vị y tá vây quanh thiếu nữ sờ má sờ mặt, miệng còn không ngừng khen cô đáng yêu, trong lòng không biết sao lại thấy có chút chua chua, hắn cảm thấy đầu của Tần Thất Bảo chỉ có thể để mình hắn sờ, những người khác đều không được cho dù là con gái cũng không được!   "Bác sĩ Phó, anh cũng vào ngồi chút đi." Một đám y tá lôi kéo nhìn Tần Thất Bảo nửa ngày sau đó chờ khi phản ứng lại mới nhận ra bác sĩ Phó đứng ở bên ngoài rất lâu rồi.   "Không được, hôm nay hơi trễ rồi tôi phải trở về xem chừng cháu gái tôi." Phó Thành lắc đầu cứ nghĩ sẽ đi khỏi, mới vừa đi được hai bước thì bỗng nhiên như nghĩ tới chuyện gì xoay người về lại trước bàn y tá, duỗi thẳng cánh tay cách bàn sờ đầu Tần Thất Bảo, có thế này xong mới cảm thấy mỹ mãn mà đi tới cửa thang máy.   Chúng y tá: "..." Cái tranh phong cảnh này hình như có chút không đúng, tuyệt đối không giống hình thức bình thường khi bác sĩ ở cùng bệnh nhân nha!   ___   “ “: Trích từ truyện   Review by #Hạ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Nhanh lên! ở đằng kia, cô ấy ở đằng kia!" "Gọi 119 chưa? Đèn chùm sắp rớt rồi!" "Tôi vừa gọi 119 rồi." "Cao như vậy, một cô gái nhỏ như cô ấy làm sao lại leo lên đó chứ!" "Đệm hơi đâu? Bên dưới đã lót đệm hơi chưa?" ...... Hành lang bệnh viện vô cùng hỗn loạn, đặc biệt là y tá tầng 7, ngay cả quyển sách rớt trên mặt đất cũng không có ai để ý, vài người dẫm qua trang giấy chạy xuống dưới tầng, vẻ mặt mỗi người đều khẩn trương. "Tiểu Lâm, bệnh nhân phòng 710 đâu?" Hàng lang khu nội trú tần 7, một bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng từ trong phòng bệnh 710 đi ra, duỗi tay ngăn lại y tá đi qua hỏi. "Ở đằng kia a! Bác sĩ Phó anh mau xem, người nằm bò treo trên đèn chùm chính là bệnh nhân phòng 710!" Tiểu y tá bị ngăn lại gấp đến lỗi sắp phải khóc, bệnh nhân này là người mà cô và hai y tá khác phụ trách, kết quả vừa lơ đãng một chút đã trốn chạy đi ra ngoài còn bò treo lên đèn chùm tầng ba. Cái này thì tốt tồi, thắt lưng quần nối liền với đèn chùm mà bị đứt, người trực tiếp từ phía trên rơi thẳng xuống dưới tầng một, còn có thể không sống nổi! Mà trách nhiệm đều là của bọn cô! "Treo trên đèn chùm?" Phó Thành nghe thấy vậy đem bút tùy ý cài vào túi áo trước ngực, đi vài bước tới trước lan can cúi đầu nhìn xuống, quả thật thấy một bóng người nho nhỏ ghé vào trên đèn thủy tinh tầng ba, lung lay thoáng động, giống như chỉ cần gió thổi qua là có thể rớt xuống dưới. Tiểu Lâm sớm đã chạy xa, Phó Thành cau mày đứng trước lan can nhìn một lát, rồi cũng đứng thẳng người lên, bước nhanh đi về phía cửa thang máy. Chuyện này anh không muốn quản cũng phải quản, chủ nhiệm Lưu về hưu, anh được lãnh đạo điều từ khoa thần kinh bệnh viện số 2 tới khoa thần kinh bệnh viện số 3, mà anh lại tiếp nhận hai bệnh nhân từ chủ nhiệm Lưu, thực không khéo là bệnh nhân phòng bệnh số 710 chính là một trong số đó. ... "Thất Bảo, Thất Bảo em xuống đây có được không?" "Chị sẽ không bao giờ tiêm em nữa, cũng không cần uống thuốc, xuống đây trước có được không hả?" Trên hàng lang tầng ba gần bàn của y tá chen đầy người, tất cả đều cùng nhất chí ngẩng đầu nhìn cô gái treo trên đèn chùm, hai y tá cầm đầu nhẹ nhàng khuyên nhủ, kết quả người thì không khuyên được, mà bản thân đã khóc trước. "Đừng tới đây! Các người đừng tới đây!" Một cô gái mặc áo bệnh nhân màu xanh nằm bò treo trên đèn chùm, tóc buông xõa rối tung, sắc mặt tái nhợt, tóc mái rũ xuống che khuất đôi mắt, làm cho người khác không nhìn rõ mặt của cô. Mà lúc này cô đang hướng về phía không khí hét khàn cả giọng, vừa hét còn vừa dựa sát về một bên, giống như thấy được cái gì đó rất đáng sợ ở giữa không trung. Mọi người bị tiếng hét to làm giật cả mình, theo bản năng mà chuyển ánh mắt theo hướng cô gái nhìn về phía giữa không trung, lại là trống không, cái gì cũng không thấy... thấy quỷ sao? "Cầu xin các người đừng tới đây! Tôi hóa vàng mã cho các người, hương nến, trái cây, đồ cúng, tôi đều đốt hết cho mấy người!" Tần Thất Bảo thật sự đúng là thấy quỷ, ở trước mặt cô, có một nữ quỷ áo trắng, nữ quỷ kia làn da trắng xám, áo quần rách nát, trên mặt đẫm máu, hai mắt thì một bên còn nguyên, một bên khác thì hoàn toàn rớt ra khỏi hốc mắt treo lắc lư trên gò má. Máu tươi từ trong miệng chảy ra, hòa lẫn với nước dãi nhỏ giọt chảy xuống, rớt xuống trên váy trắng của nó, máu me nhây nhụa, làm cho người ta có một loại cảm giác đánh thật sâu vào thị giác. Nữ quỷ áo trắng này là lệ quỷ, bên cạnh còn dẫn theo mấy tên tiểu lâu la, vẻ bề ngoài thì đều không nỡ nhìn thẳng, những cục máu đông và thịt nát treo trên người lung la lung lay, Tần Thất Bảo đang treo trên đèn chùm nhìn thấy trực tiếp nôn khan. ...... "Con nhóc này thật sự là Thiên sư sao? Sao chúng ta chưa làm cái gì mà cô ta đã sợ tới mức trèo lên đèn rồi?!" Nữ quỷ áo trắng thấy cô gái không ngừng run rẩy cơ thể, còn hướng về phía chúng nó bên này cầu xin tha thứ, cũng vô cùng nghi ngờ quay dầu hỏi con quỷ bên cạnh mình. "Thật sự là Thiên sư! Mấy tháng trước em còn bị cô ta đánh! Cô ta chỉ cần vung tay một cái, cả người em bốc khói trắng, xém chút nữa thì hồn bay phách tán rồi!" Nhớ tới kinh nghiệm lúc trước, con quỷ run run một trận, thấy thì tránh né không dám cùng dám cùng cô đối diện. "Mày sợ cái gì? Bây giờ cô ta đang sợ chúng ta!" Nữ quỷ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép đem con quỷ này một chân đá ra ngoài. "Đi, đem cô ta từ trên đèn chùm đẩy xuống! Chờ cô ta chết rồi, chúng ta liền đem đạo lực trên người cô ta hút hết!" "Đừng, đừng giết tôi, muốn bao nhiêu tiền giấy tôi đều đốt cho các người... đừng giết tôi!" Tần Thất bảo nghe thấy vậy sắc mặt càng thêm tái nhợt, trong tiếng nói vô thức mang theo tiếng khóc nức nở, đầu ngón tay bị dây điện đèn chùm hở ra cắt đứt, làn da trắng nõn chảy máu, nước mắt rơi xuống, nhìn qua vô cùng đáng thương. Bởi vì kinh nghiệm trải qua trước đây, sợ hãi của con quỷ này đối với Tần Thất Bảo đã khắc sâu vào trong xương máu, cho dù bây giờ cô có biến thành bộ dáng nhu nhược nhát gan thì nó vẫn do dự không dám tới gần. "Tiền giấy có lợi ích gì?! Chúng ta là ác quỷ, muốn có tiền thì cướp!" Nữ quỷ áo trắng cười nhạo, lại đạp con quỷ kia một cái, "Đừng kì kèo mè nheo, cũng không phải là chưa từng giết người, làm nhanh lên!" "Tần Thiên sư, chúng tôi cũng chỉ vì kế sinh nhai... cô trăm nghìn lần đừng trách tôi, tôi đây cũng chỉ là bị bắt buộc....!" Mời các bạn đón đọc Yêu Đương Ở Bệnh Viện Tâm Thần của tác giả Miên Miên Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bí Mật Thức Tỉnh - Tùy Hầu Châu
Bạn đang đọc truyện Bí Mật Thức Tỉnh của tác giả Tùy Hầu Châu, truyện ngôn tình hiện đại kể về Tạ Uẩn Ninh: Học sinh ngày nay, thiếu chút nữa là có thể leo lên trời! Lê Lạc: Giáo Sư ngày nay, thật sự là đức hạnh gì cũng có! Trí nhớ thức tỉnh, bí mật chôn giấu cực hạn …Truyện cô gái Trẻ mãi không già VS giáo sư Bá đạo. *** Rất nhiều năm trước, Phương Tử Văn cũng là một người đàn ông trẻ giàu có, tài hoa, lãng mạn, nhất là lúc anh theo đuổi Lâm Hi Âm, dáng vẻ lúc nào cũng nho nhã, lịch thiệp. Chỉ là khi tuổi tác tăng lên, bao nhiêu nho nhã, lịch thiệp đều chậm rãi hòa vào tửu sắc, hòa vào cao lương mỹ vị, không còn sót lại chút gì nữa. Tuy nhiên Phương Tử Văn vẫn rất vui vẻ với sự thay đổi của bản thân, thậm chí lúc say khướt trên bàn rượu, anh vẫn còn trích một câu nói của một nữ tác giả để khoe khoang về cuộc sống hiện tại của mình: "Trong cuộc đời này, cuộc sống hạnh phúc, mỹ mãn nhất chính là: bảy phần no bụng, ba phần say, mười phần thu hoạch, sống trong giai cấp thượng đẳng, thuê những người lao động trung đẳng, có một cuộc tình với một người ở giai cấp hạ đẳng." ... Mời các bạn đón đọc Bí Mật Thức Tỉnh của tác giả Tùy Hầu Châu.
Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Phóng Ngựa Tới Đây - Lăng Thanh Điểu
Bốn năm trước, cô trao cái quý giá nhất của mình cho người cô thầm mến nhưng kết quả lại bị lăng mạ là một người đàn bà sống buông thả.  "Phong! Em chịu không nổi. . . . . . Phong!" Trên giường, Bạch Tuyết trợn to hai mắt, cầu xin Nhiếp Phong."Bảo bối! Hãy gọi tên anh, gọi tên anh" Nhiếp Phong trực tiếp đi thẳng vào trong cô. Mà hai từ “Bảo bối" từ miệng anh thốt ra cũng không phải gọi cô. "Người đàn bà không biết xấu hổ này" Bạn gái của anh tát cô một cái. "Đùa chút cho vui thôi mà, cô cần gì phải nghiêm túc như vậy chứ?" Cô thờ ơ nói. Đây chính là nội dung cuộc đối thoại đầy dạ mị mà anh vô tình nghe được. Trong khi đó cô vẫn không hề nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của anh.  *** "Tôi hi vọng cô hãy rời khỏi Nhiếp Phong." Phùng Lan nhìn Bạch Tuyết lạnh giọng nói. "Cô vô liêm sỉ cũng nên có giới hạn thôi." Bạch Tuyết cũng cười nói "Phùng Lan, cô coi mình là ai? Là vua chúa phương nào có thể điều khiển người khác sao?" Phùng Lan tự mình đơn độc hẹn Bạch Tuyết ra gặp mặt, mà sau khi gặp mặt lại không khách khí yêu cầu Bạch Tuyết rời khỏi Nhiếp Phong. Xem ra ắt hẳn cô ta đang muốn trực tiếp khiêu khích Bạch Tuyết đây. "Bạch Tuyết, lẽ nào cô không nhìn ra được sao? Nhiếp Phong vẫn quan tâm chị tôi." Phùng Lan cười mỉa mai nói: "Đối với đàn ông, điều họ khó quên nhất chính là mối tình đầu. Anh ấy đã đồng ý giúp chị tôi khôi phục ký ức để sức khỏe chị tốt hơn thì cũng chứng minh anh không cách nào quên được chị Tân Nhu xinh đẹp hiền dịu vốn ngự trị trong lòng anh ta đã lâu." "Vậy thì sao?" Bạch Tuyết thấy thái độ của Phùng Lan như thế thì cô cũng tức không chịu nổi. Cô không hiểu sao thế gian lại xuất hiện loại người vô liêm sỉ như vậy? Đứng trước mặt vợ của người khác mà có thể thẳng thừng nói ra những lời nói kia, quả thật chỉ có mình cô ta làm được. "Ý của cô là tôi nên lui ra, sau đó để Nhiếp Phong cưới chị của cô sao? Vậy dù cho mẹ anh ấy quyết tâm không bỏ qua cho anh ấy thì chị cô cũng muốn theo anh ấy sao?" ... Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Phóng Ngựa Tới Đây của tác giả Lăng Thanh Điểu.
Văn Phòng Chủ Tịch Phi Nhân Loại - Cuồng Tưởng Chi Đồ
Cửa lớn tập đoàn Vạn Vật mở Hoan nghênh đón khách từ bốn phương Nếu hỏi các vị từ đâu tới Chỉ nghe đặc trợ hét thảm thương …Boss lớn, cứu mạng, có yêu quái! QAQ *** Thước tam thiếu gia - nhà mặt phố bố làm quan, tuyệt đối là một cậu ấm trung nhị được cưng chiều không biết sự đời, thành phần ất ơ không lo ăn mặc, có tiền tiêu như nước thì ba đời cũng không hết.  Nhưng nói Thước Cần là phá gia chi tử thì cũng không đúng lắm. Số lần theo mấy tên thiếu gia nhà giàu ăn chơi cũng chẳng được bao nhiêu lần. Đơn giản vì một điều: Thước Cần quá lười, không có động lực để phá, chỉ thích ở nhà xem TV, lên mạng chơi game. Vì vậy, Thước Cần có thể coi là bé ngoan giữa đám hồ cẩu bằng hữu khác. Dưới sự yêu thương bao bọc của mọi người, 20 năm qua vô lo vô nghĩ mà lớn lên, Thước Cần chẳng biết cái gì gọi là khó khăn cuộc sống, đến việc học cũng đã được trải đường vào trường đại học tốt nhất nước rồi. Vậy cuối cùng thiếu gia Thước Cần của chúng ta đang làm gì? Đang lo nghĩ cho kế mưu sinh về sau. Tại sao ư? Thực ra đó bắt nguồn một câu chuyện rất bi thương rất bi kịch và cũng rất thối nát… Ngày qua ngày, cuối cùng đến một ngày nọ, Thước đại lão gia bùng nổ khi thấy đứa con thứ 3 của mình suốt ngày trốn học. Túm cổ được thằng con không còn từ gì để miêu tả của mình đang trốn tiết về nhà, Thước Cần lập tức bị lão già nhà mình dùng ba nghìn từ chửi bới giáo huấn, nào là không biết cầu tiến ăn không ngồi rồi, lại đến bại hoại gia phong là mất mặt gia đình, thậm chí còn cả cái gì mà làm ảnh hưởng đến phẩm chất dân tộc làm cho đất nước xấu hổ… đến chuyện kế thừa hương khói.  Thước Cần ngồi ngu ngơ nghe cha mình mắng mà lòng đầy dấu ???Từ khi nào sứ mệnh vĩ đại gánh vác vinh quang gia đình và danh dự dân tộc quăng lên vai cậu thế này? Vâng! Và trong một giây phút nông nổi, lời nói ra trước suy nghĩ, Thước tam thiếu gia của chúng ta đã thốt ra một câu nói có sức tàn phá 20 độ richter, khiến nhà cậu gà bay chó sủa: “Hiện tại con không có hứng thú với phụ nữ" < Ý của Thước Cần: Con bây giờ chỉ yêu bình trà nhỏ và kiếm Càn Khôn (trang bị trong game) thôi> Ý hiểu của Thước lão gia: Con mình không thích phụ nữ, con mình không thích phụ nữ, con mình không thích phụ nữ < điều quan trọng phải nhấn mạnh n lần >… CHA NÓ CHỨ, CON MÌNH THÍCH CON TRAI!!!!! Thế là trong khi bạn nhỏ Thước Cần của chúng ta chưa hiểu gì đã bị ông bố đang thay đổi sắc mặt như con tắc kè hoa, từ đỏ sang xanh, từ xanh sang đen xách cổ đuổi ra khỏi nhà với lời tuyên bố: "Từ hôm nay trở đi mày không còn là người của cái nhà này nữa, cũng đừng mong lấy được một đồng của tao! Cút ngay!” Bạn nhỏ Thước Cần từ nhỏ đã được mọi người trong nhà “nâng như trứng, hứng như hoa” chưa từng nói nặng một câu, hôm nay bị đuổi đi như thế, Thước Cần cũng cảm thấy uất ức vô cùng, không cam lòng gào lên: “Con không cần! Ba yên tâm, con sẽ không lấy một đồng nào của ba hết, cho dù về sau ba muốn cho con cũng không nhận đâu!”. Nói xong thì cậu hiên ngang xoay người đi ra khỏi cửa, lái xe rời đi. Nói cho oai thế thôi chứ 5 phút sau, đúng 5 phút sau, Thước tam thiếu gia đã hối hận, chỉ muốn tự đập nát đầu mình. Cậu vừa nói cái gì thế này? Không lấy một đồng nào? Có cho cũng không nhận? Sao cái loại khẩu khí như thằng ngu mắc bệnh trung nhị giai đoạn cuối lại xuất phát từ mồm cậu cơ chứ Orz… Hết tự kiểm điểm lỗi lầm cho đến việc ấu trĩ như thế này: Thước Cần quỳ xuống khấn: ”Đèn thần của Aladdin, vừng ơi mở ra, phật pháp mười phương phổ độ chúng sinh, làm ơn hãy ban cho con sức mạnh để con trở thành She-ra, nhầm rồi, trở thành He-man… Xin cho thời gian đảo ngược trở lại, để con có cơ hội sửa sai, con sẽ không bao giờ nói ra câu nói não tàn như phim truyền hình kia một lần nữa đâu QAQ” mà Thước Cần cũng làm được là đủ để hiểu bạn nhỏ này phụ thuộc vào người nhà ra sao rồi ha:v :v  Và tiếp theo vì cái gọi là lòng tự tôn của bản thân Thước Cần đành ngậm đắng nuốt cay, đau khổ trở lại căn hộ đứng tên mình, ăn hết một rổ nho, tâm hồn vỡ nát của Thước Cần mới cảm thấy được an ủi phần nào. Tiếp theo khi dây thần kinh phản ứng của cậu chạy xong 3 vòng Trái Đất, Thước Cần mới suy nghĩ ra tại sao lão cha của cậu đột nhiên nổi giận đuổi cậu ra khỏi nhà. Cậu bất đắc dĩ “bị” come out. Đến cái lúc cậu kịp phản ứng, muốn về nhà giải thích sự hiểu lầm thì khắp thành phố A đã lưu truyền mấy cái tin lá cải như: Thước tam thiếu gia sau khi come out với gia đình tuyên bố ra đi với hai bàn tay trắng, phỏng vấn người tình đồng tính bí mật của cậu..v..v hay đủ các kịch bản cẩu huyết khác. Tài khoản thì bị đóng băng, đám anh em tốt thì cười trên nỗi đau khổ mà không chịu cứu vớt, hai ông anh mắc chứng “đệ luyến” thì đang ở tít mù khơi nào đó, Thước Cần rất muốn bắt chước những nhân vật trong mấy bộ phim truyền hình cũ rích lúc 8h: quỳ xuống ngửa đầu lên trời hét dài: Tại sao? Tại sao ông trời lại đối xử với ta như vậy? Lục tung từng ngóc ngách của nhà lên moi ra được 2,5 vạn (~100 triệu), cuối cùng gà công nghiệp Thước Cần dù đã sống 1 cuộc sống “bình dân” nhưng cuối cùng lại tiêu hết vèo trong vòng 2 tháng. < Trích ngang: Nỗi niềm tâm sự của rv-er khi thấy mức chi tiêu hằng ngày của Thước tam thiếu là: “Muốn ném cho tên thần kinh này vài quả trứng thối và lá rau rồi đó nha~ * nghiến răng*” > Thế là Thước Cần không bằng cấp, không kinh nghiệm lại phải lăn vào tìm việc nếu không muốn trở thành ma đói. Đúng lúc ấy, thông báo tuyển dụng trợ lí đặc biệt của tập đoàn Vạn Vật với tiêu chí: “Không cần thông minh, không yêu cầu nghiệp vụ chỉ cần có tâm lí vững vàng, lương thỏa thuận” lọt vào tầm mắt của cậu khiến Thước Cần lập tức “hăng tiết gà” mà đi thử việc. Đây là màn tường thuật trực tiếp màn phỏng vấn của Thước Cần: “Sao cậu lại lựa chọn tập đoàn của chúng tôi?” “Hoạt động của tập đoàn Vạn Vật những năm gần đây rất phát triển, tương lai nhất định sẽ còn tiến xa trong nền kinh tế thị trường. Tôi hi vọng có thể trở thành một thành viên trong tập thể này, cùng công ty tiếp tục tiến lến.” “Tại sao lại muốn ứng tuyển vào vị trí này?” Thước Cần im lặng nghĩ, các người chỉ tuyển mỗi vị trí này, không ứng tuyển vào nó thì còn ứng tuyển vào đâu được nữa, ngoài miệng lưu loát trả lời, để phối hợp còn trưng ra vẻ mặt vô cùng sùng bái:  “Đi theo người đứng đầu một tập đoàn lớn như ngài là cơ hội để tôi được học hỏi trau dồi kinh nghiệm và kiến thức hạn hẹp của bản thân.” < Chí hướng cao cả này nếu cha già Thước Cần nghe được nhất định sẽ ngồi thắp hương trong từ đường ba ngày ba đêm!> “Vậy cậu có gì muốn hỏi tôi không?" “Không có.”  “Chúc mừng, cậu được nhận.” “…”  (Tiếng lòng của Thước Cần: Đến trình độ người ta cũng không hỏi, thực ra mấy người đi lừa đảo đúng không hả?? (╯‵□′)╯) Và cứ như thế, con thỏ Thước Cần đã bị vứt vào một chỗ mà ở đó ai ai cũng không phải người “phình phường”. Đến lúc phát giác ra: Thước Cần: “Lão tử muốn nghỉ việc, muốn đình công!!!!!” Vị chủ tịch nào đó nở nụ cười hắc hóa: “Cậu đã kí hợp đồng bán thân, không nghỉ được đâu. Nếu cậu nhất quyết muốn nghỉ, để bảo toàn bí mật, chúng tôi đành…” Thước Cần: "Đành..” Chủ tịch ý vị thâm trường: "Cậu chắc không muốn biết đâu ha~~” Thước Cần: “(╯‵□′)╯︵┻━┻. Tôi muốn kiện mấy người….” Thiều Khuynh Tri - chủ tịch của tập đoàn vạn vật, vẻ trầm ổn lịch lãm ưu nhã ung dung, người đàn ông giá trị hàng tỷ bề ngoài là như vậy. Sự thật ra sao?? Đây chính là câu trả lời:  Thứ nhất, phải nhấn mạnh rằng anh ta là boss trong cái đám mà Thước Cần cho là yêu quái, nên nếu không có gì thì đừng có đụng chạm gì đến vị này. Chết lúc nào không biết đâu ~~ Thứ hai, là một vị tổng tài, Thiều Khuynh Tri có đầy đủ tính cách để xứng với chức vị. Đó là: tư bản độc tài, chuyên hút máu của nhân viên “lương thiện” như Thước Cần, bề ngoài ôn thuận như ngọc nhưng bên trong thì hắc hóa, chuyên đi lừa đảo người khác, bóc lột sức lao động. Ví dụ như sau: Thiều Khuynh Tri: “Tiểu Thước Cần < phiên bản Thước Cần chibi bằng cỏ do ngài chủ tịch đính thân làm> tôi cho em em có giữ cẩn thận không?" Thước Cần: “Hình như….” Thiều Khuynh Tri: “Nếu không giữ cẩn thận, trừ tiền lương.” Hay như thế này: Thước Cần: “Ngài chủ tịch à, tôi chỉ là một người bình thường thôi, không phải so với đám thần thú của mấy người được. Đến đấy có lẽ hơi nguy hiểm, tôi sẽ chỉ làm vướng chân tay của ngài thôi. Ngài xem...” Thiều Khuynh Tri nhướng mày: “Tôi phải vất vả đi mà cậu dám không đi!” Thước Cần: “~~~ Đi, đi chứ ngài chủ tịch đi sao tôi không dám đi. Ha ha” Thiều Khuynh Tri: “Ngoan.” Thước Cần: *Lệ rơi đầy mặt* Và điều cuối cùng, người mà chủ tịch Thiều nhắm trúng, không ai có thể chạy thoát. Nếu rơi vào trường hợp như vậy, tốt nhất về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi chờ bị ăn đi là vừa :v :v ------ Trích đoạn:  “Tôi hỏi lại lần nữa, phải nói đúng lương tâm, tôi đối với em thế nào?” “…… Có thể bỏ qua vụ đúng lương tâm được không?” Thiều Khuynh Tri từ chối cho ý kiến. “Anh đối xử với tôi rất tốt, dạy tôi rất nhiều thứ, cho tôi môi trường để phát triển, rất tin tưởng tôi, lúc nào có nguy hiểm cũng xuất hiện cứu tôi...”  Nói xong, Thước Cần cảm giác hình như mình hơi bị có lương tâm quá đà, nhanh chóng bổ sung “Nhưng mà tôi gặp nguy hiểm cũng đều tại anh, thỉnh thoảng anh lại còn như phần liệt, dọa tôi sợ chết khiếp!” Thiều Khuynh Tri gật đầu: “Đoạn trước nhận xét rất tốt.” Thước Cần phát điên: “Đoạn sau mới là mấu chốt!” “Nhân thân thì sao?” “Khống chế cuồng, tự đại cuồng, phần tử bạo lực, phúc hắc, không phải người!” Thiều Khuynh Tri mặt không đổi sắc: “Tiếp tục.” “… Mặt mũi cho qua, năng lực cho qua, sự nghiệp cho qua, chỉ số thông minh cho qua nốt, nấu ăn coi như không tệ.” Thước Cần cực kỳ trái lương tâm nói. “Em thấy chưa, tôi diện mạo xuất chúng, tài hoa hơn người, sự nghiệp thành công, thông minh trí tuệ, còn biết làm việc nhà, biết bảo vệ em, em còn bất mãn cái gì?” “…” Thước Cần nháy mắt sợ ngây người. Cái anh này anh tự luyến cmnr à? Còn có thể quang minh chính đại bẻ cong sự thật hơn nữa hay không? --------- Trước đây tôi đã từng đọc một truyện của tác giả Cuồng Tưởng Chi Đồ và cảm thấy rất thích nên khi nhìn thấy tên truyện này tôi đã lập tức nhảy hố và cuối cùng nó cũng không làm tôi cảm thấy thất vọng. Truyện rất nhẹ nhàng hài hước có nhiều tình tiết dở khóc dở cười khiến cho người đọc có thể giải trí nên nếu ai muốn tìm một câu chuyện để thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi thì hãy nhảy hố. Nhưng đặc biệt nhấn mạnh một điều: "Nếu ai đọc truyện này trông mong vào cái chân nhân của anh công thì tốt nhất từ bỏ ý định đi. Tại vì anh ấy trong dạng thần thú chỉ là một con cừu mà thôi ????????????.????????????.  ________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Huyền_Sắc Dung Hoa Bìa: #Vân Tiệp Dư *** Sống mấy ngàn năm, Yến đại giáo sư lần đầu tiên gặp phải vấn đề nan giải như thế này. Yến Tây Như hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào hay phải nói cái gì trong tình trạng bị người ta lột sạch quăng lên giường, trong lòng thậm chí còn cảm thấy sợ hãi. Thước Thừa Dụ nhìn thân thể người trước mặt, chỉ hận không thể một phát ăn luôn, nhưng nhìn đến vẻ mặt quẫn bách của Yến Tây Như lại không đành lòng. “Đừng căng thẳng, thả lỏng đi, anh sẽ cẩn thận.” Thước Thừa Dụ vừa dỗ người vừa hoàn thành công tác chuẩn bị, bắt đầu làm chính sự. Yến Tây Như khẽ rên một tiếng, cả người run lẩy bẩy. ... Mời các bạn đón đọc Văn Phòng Chủ Tịch Phi Nhân Loại của tác giả Cuồng Tưởng Chi Đồ.
Người Trong Ván Mê Tình - Lục Xu
Cô chỉ là mật thám được cài bên cạnh tam thiếu nhà họ Diệp… Hắn giữ cô lại, rốt cuộc là vì cô rất đặc biệt, hay là có ẩn tình nào khác? Khi cô phát hiện nguyên nhân cái chết của tam thiếu phu nhân, phát hiện tình yêu đích thực hắn bảo vệ và tất cả bí mật ẩn giấu sau lưng của hắn, cô sẽ có kết quả thế nào? Điều chờ đợi cô là người qua đường đều biết, để vỗ về tình yêu đích thực của mình, tam thiếu một cước đá chết đứa bé trong bụng cô, không chút do dự đuổi cô ra khỏi phủ… *** Một cơn gió thổi tới, cành lá khô ào ào rơi xuống, trên tấm thảm lá dày đặc này, Lâm Văn Trúc cứ trấn định nhìn người đối diện như vậy, sắc mặt bình tĩnh, không phải là đã hạ quyết tâm, mà là sự chờ mong với tín niệm kiên định nào đó, còn về việc hắn có hoài nghi cô hay không, đã không còn quan trọng từ lâu, điều quan trọng là cô đã làm chuẩn bị xong rồi.   Diệp Khuynh Lăng trầm mặc nhìn cô gái ở đối diện, tay vươn ra giữa không trung, nắm lấy một chiếc lá khô, hắn bóp vụn chiếc lá từng chút từng chút một, vụn lá bay đi theo gió, lúc này hắn mới đi đến trước mặt cô.   Lâm Văn Trúc vẫn cố chấp nhìn hắn.   Chính là hai đôi mắt lúc nhìn người ta như có cùng bản chất.   Không hiểu sao lòng Diệp Khuynh Lăng sinh ra thứ cảm giác phẫn nộ, còn chưa suy nghĩ, cơ thể đã hành động theo bản năng, tay hắn đã vươn vào trong cổ cô, kéo sợi dây màu đỏ đã sớm phai màu kia, bao gồm cả mặt dây chuyền, hắn cầm trong tay, cho dù vì đau mà sắc mặt cô nhăn nhó hắn cũng không buông tay, “Ta mặc kệ cô là ai, cũng mặc kệ cô có mục đích gì, bây giờ cút ngay cho ta”. ... Mời các bạn đón đọc Người Trong Ván Mê Tình của tác giả Lục Xu.