Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nam Thần, Bùng Cháy Đi! - Mặc Linh

Văn án: Không biết tại sao mà Sơ Tranh lại  vô cớ bị phán quyết tử vong, nhưng sao đó thì phiền não duy nhất của cô chính là ____ TIÊU TIỀN. Cũng kể từ ngày cô bị ràng buộc với hệ thống này, eo không đau, chân không mỏi. Mà moá nó, ngay cả khi thở cô cũng không cần phải thở gấp nữa. Mỗi ngày đều phải tiêu tiền trong sự sợ hãi. Hệ Thống: Tiểu Tỷ Tỷ, đừng có tuỳ tiện mở chế độ vô địch!(▼皿▼#) Hệ Thống: Chúng ta cùng đặt ra một mục tiêu nho nhỏ đi!!!! Hãy tiêu hết 1 tỷ trước nào!! Sơ Tranh: Phá của cái gì. Còn nữa, những tên nam nhân không thể hiểu nổi này là sao? Đừng cản ta! Ta phải đi chinh phục Thế Giới! Tên nam nhân nào đó: ( nhanh chóng sửa tên) Ta chính là họ Thế tên Giới. #Tiểu tỷ tỷ!! Có tiền thật sự có thể làm mưa làm gió đó, tìm hiểu 1 chút điiiii# Review: Đây là một truyện xuyên nhanh khác của Mặc Linh, nhưng vì chưa hoàn edit mình chưa đọc được trọn bộ cả truyện nên cũng như quyển "Boss phản diện đột kích" mình không rõ ràng được xuất thân của nam nữ chính. Nhưng hiện tại mình đọc có lẽ cũng gần được nữa truyện rồi cũng đoán được kha khá về xuất thân của nam nữ chính. Có điều con má Linh thì sẽ không bao giờ tầm thường được, mình cũng sẽ không nói ở đây, để cho các bạn đọc rồi đoán thì nó sẽ hay hơn. Ở truyện này nhiệm vụ mà hệ thống phát cho nữ chính - Sơ Tranh là một nhiệm vụ phải nói là làm cho đọc giả rất muốn nhảy vô làm thay. Nhiệm vụ tiêu tiền - phá sản! Ôi trời, khi mình đọc mình cứ nghĩ như này này"xíu nữa đi ngủ thử lỡ bị hệ thống tiêu tiền này trói buộc thì sao, lúc đó đi phá sản cho đã ghiền >.<". Có điều hệ thống - Vương Giả phát cho Tranh gia nhà ta nhiệm vụ tiêu tiền rất nhiều mà lại trong thời gian ngắn tỉ như 1giờ, 2giờ, 3giờ, 30phút cũng có, có những nhiệm vụ như thu mua tập đoàn, công ty, nhà hàng gì đấy thì thời hạn lại là 1 ngày, 3 ngày, có khi 10 ngày. Mà nếu trong khoảng thời gian qui định ấy không làm xong nhiệm vụ sẽ bị gấp đôi số tiền mà nhiệm vụ phát nhưng thời gian thì lại hạ xuống một nữa (thấy ác chưa), nhưng nếu hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ được thưởng số tiền ấy vào tài khoản của mình. Nói chung cũng khổ Tranh gia lắm các nàng ạ, chạy đi phá sản gấp đến nổi làm người khác (mấy người bán đồ cho Tranh gia phá sản ý) phải ngơ mặt ra luôn cơ! Trong truyện này sẽ cho các nàng biết thế nào là thổ hào! Dù sao tiền cũng là từ hệ thống rớt xuống nên dùng hoài không sợ hết, có lần trong một vị diện Tranh gia dùng tiền mặt đập người nữa, đọc tới khúc đấy hã dạ làm sao. Còn nhiều lần Tranh gia làm cho người khác phải hết hồn vì trình độ phá sản của mình (thật ra cũng là do hệ thống phát nhiệm vụ đúng lúc) Nữ chính của chúng ta, Sơ Tranh đương nhiên cũng là một người rất cường. Một cô nàng ngạo kiều. Bề ngoài lạnh nhạt, cao ngạo, lãnh diễm, bên trong thì suy nghĩ loạn thất bát tao như đứa trẻ ấy, siêu dễ thương! Sơ Tranh có một sở thích đặc biệt đó là thích sờ những thứ mềm mềm như tóc, lông mao ấy. Cô nàng khá giống Thời Sênh ở chổ có vũ khí hỗ trợ, Tranh gia có một sợi ngân tuyến vô thanh vô tức, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra phải nói là nếu Sơ Tranh không để lộ thì sẽ không ai thấy được. Mình cảm thấy ngân tuyến này nó cũng muốn vô địch như thiết kiếm của Sênh huênh hoang ấy. Ngoài nhiệm vụ phá sản ra, Sơ Tranh còn phải làm nhiệm vụ ẩn đó là ngăn cản hoặc cứu vớt nhân vật phản diện sắp hắc hoá hoặc hắc hoá rồi! Lấy được tấm thẻ người tốt từ nhân vật Sơ Tranh phải cứu vớt ấy! Nếu Tranh gia để cho "thẻ người tốt" này gặp chuyện và chết sẽ bị kéo ngược lại khoảng thời gian trước khi bị chết, hơn nữa không chỉ "thẻ người tốt", cả Tranh gia cùng với nhân vật chính giả trong vị diện Tranh gia xuyên qua cũng vậy. Và "thẻ người tốt" là nam chính của chúng ta, có điều mimi không biết nam chính là ai cả, đoán được nhưng không chắc nên sẽ không nói ở đây! Hệ thống Vương Giả của chúng ta trong truyện này cũng bị Sơ Tranh qua mặt đàn áp mấy lần, có điều Vương Giả lúc đầu đáng yêu lắm nga, có chấp niệm lớn đối với tỷ tỷ của hệ thống sát vách, bởi tỷ tỷ của hệ thống sát vách dịu dàng hiền hoà hơn Tranh gia. (mình tò mò nhất vị tỷ tỷ này, mình đoán là Minh thù) Tranh gia thuộc tuýp người dùng bạo lực là giải quyết được vấn đề không cần phải vòng vo nên đối với Vương Giả một hệ thống được chỉ định là đập tiền để giải quyết vấn đề thì chuyện này rất hãi hùng. Nói chung thì truyện này đọc rất hay, các bạn nên đọc một lần, qua ngòi bút của Mặc Linh các bạn không cần sợ mình phải uổng công đọc một bộ truyện chẳng đâu vào đâu đâu. *** "Cái đồ sao quả tạ này, mở cửa cho ông mày mau!! Đừng tưởng rằng ngươi cứ trốn ở trong là đã xong đâu!" Cánh cửa cũ nát vang lên 'rầm rầm', cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể tan ra thành từng mảnh. "Mẹ kiếp, đồ xúi quẩy như ngươi mà dám trộm đồ trên đầu ông à, ông mày không đập chết được ngươi chắc, đi ra cho ông, ra mau!!" Cánh cửa nhìn có vẻ không chắc chắn lắm, thế nhưng người bên ngoài đạp cũng đạp đã nửa ngày, mà ngạc nhiên sao vẫn không đá hỏng được. Sơ Tranh lúc này đang ngồi sau cửa, hờ hững nhìn chiếc cổng. Lại đổi thế giới...... "Vương bát đản, còn bao lâu nữa ta mới có thể trở về?" 【 Chị gái nhỏ, chỉ cần thu thập đủ 99 tấm thẻ người tốt là chị có thể đi về rồi!】 Giọng nói hí hửng của Vương giả vang lên. Chín mươi chín...... Sơ Tranh lạnh mặt hỏi: "Hiện tại mấy tấm rồi?" 【 Hai tấm, chị gái nhỏ cố lên!】 Sơ Tranh lấy tay đỡ trán, ngay cả số lẻ cũng chưa tới nữa, biết đến đời nào mới có thể kiếm đủ chín mươi chín tấm? "Vậy ta chỉ cần thu thập thẻ người tốt là được, sao phải phá của nữa làm gì." 【 Chị gái nhỏ à, nhiệm vụ chính tuyến mà thất bại, thì sẽ gây hại ngược lại, bao công sức của chị cũng tiêu tan đấy.....】 Vương giả yếu ớt nhắc nhở. Đã phải phá của rồi mà vẫn còn phải lo bị ở lại. Sơ Tranh nắm lấy đồ vật ở bên cạnh, đột ngột ném thẳng vào cánh cửa đang rung lên ầm ầm. Ồn ào quá! Không biết là cú nện kia của cô có hiệu quả hay sao, mà tiếng ồn bên ngoài đột nhiên biến mất. Bốn bề yên tĩnh trở lại, Vương Giả lập tức để Sơ Tranh tiếp thu ký ức. - Nguyên chủ tên gọi Sơ Tranh, nàng sinh ra ở Ma Giới. Ngàn năm trước, Ma Giới khai chiến với nhân tộc, cuối cùng nhân tộc giành được thắng lợi, ma tộc bị phong ấn trong Ma Thành tối tăm dưới lòng đất, không bao giờ thấy được ánh mặt trời này. Trong Ma thành, nhìn không thấy sắc trời, nơi này cũng không có lấy một ngọn cỏ, lương thực thiếu thốn, cái gì cũng không có. Sau khi Sơ Tranh được sinh ra, phụ thân nàng đều qua đời, nàng được một lão đầu già cả thu dưỡng, trắc trở mãi mới trưởng thành, thế nhưng cuối cùng lão đầu cũng bỏ nàng mà đi. Một ngày nọ, Sơ Tranh gặp phải người xâm nhập vào Ma Thành dưới mặt đất, chính là một thiếu niên tên Lâm Thần đang bị trọng thương. Nguyên chủ cứu mạng Lâm Thần, còn dốc lòng dốc sức chăm sóc. Lâm Thần tuấn dung tiêu sái, trong lúc ở chung, nguyên chủ cũng dần thích Lâm Thần. ... Mời các bạn đón đọc Nam Thần, Bùng Cháy Đi! của tác giả Mặc Linh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngập Tràn Yêu Thương - Cố Tây Tước
Từ Vi Vũ hơi mắc bệnh sạch sẽ, có chút bỉ ổi, có chút mặt dày, tuy nhiên trước mặt người ngoài anh luôn hào hoa phong nhã, sống tách biệt, độc lập, lạnh lùng mà kiêu ngạo, lạnh lùng mà xa cách, trong sự xa cách ấy lại toát lên sự cao quý. Nhưng cứ về đến nhà, anh liền biến thành quý ông “thích cởi”, luôn miệng kêu: “Tắm, tắm, tắm! Cố Thanh Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?”   Cố Thanh Khê luôn nghĩ, con người này còn có thể bỉ ổi hơn được nữa không?   Nếu không sẽ là:   “Vợ ơi, mau nấu cơm cho anh, yêu cầu hợp pháp đấy!”   “Vợ ơi, hôm nay đi xem phim nhé! Yêu cầu hợp pháp đấy!”   “Thanh Khê, hát tặng anh một bài đi, yêu cầu hợp pháp đấy!”   Mỗi lần như thế, bạn Cố Thanh Khê lại phải cố kiềm chế không xử lý anh một cách phi pháp.   Hạnh phúc là gì?   Hạnh phúc là mười ba năm trước, cứ tan học về, có một cậu bé lại đi hình chữ S đến trước mặt bạn.   Mười ba năm sau, vẫn cậu bé đó ôm bạn vào lòng, thủ thỉ: “Cố Thanh Khê, cả tuổi thanh xuân của anh đều dành hết cho em, thế nên em phải có trách nhiệm với anh đấy!” Mời các bạn đón đọc Ngập Tràn Yêu Thương của tác giả Cố Tây Tước.
Trúc Mã Là Sói
5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm, trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Văn Dịch khóc ầm ĩ: “Cậu có biết tớ bị sẹo sẽ không đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào chơi với tớ nữa không…”. Nhan Tiếu tức lắm liền gầm lại: “ Khóc cái quái gì, cùng lắm sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu là được chứ gì!” 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra… Văn Dịch vênh khuôn mặt điển trai, gạt mái tóc nũng nịu: “Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!” Nhan Tiếu: “ Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà.” Văn Dịch: “ Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!” Nhan Tiếu : “…” Theo bạn, chuyện tình thanh mai trúc mã rất đẹp, rất lãng mạn… hay chỉ là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng? *** Câu chuyện chưa thật sự thu hút nhưng nó cũng có những nét thật dễ thương , thật đáng yêu .tôi thật sự thích những câu chuyện tình yêu trúc mã này hình như nó mang lại cho người ta một cảm giác an toàn trong tinh yêu , so với các motip truyện trúc mã khác thì cái anh chàng “yêu nghiệt” này có lẽ bị cô nàng Tiếu Tiếu bắt nạt quá nhiều thì phải, tôi thật sự cũng không thích tính cách của Tiếu Tiếu lắm, các cách cô đôi xử với Hạ Hà Tịch hình như không được rõ ràng lém thì phải, hình như cô quá cân nhắc đối với “yêu nghiệt” thì phải, anh chàng bị cô đối xử phải nói là “rất tội nghiệp”, Trong câu chuyện tôi thấy cái kết thúc 3 năm về trước của 2 người hình như chưa được thỏa mãn lắm, ” tại sao lại là sẩy thai cơ chứ?”, nếu 3 năm về trước 2 người nói rõ ràng thì đứa bé đã….có lẽ 2 người đều có lỗi, “nếu”…”nếu”..và “nếu”…”nếu”cuộc dời con người có nhiều chữ “nếu” như vậy thì không thể gọi là cuộc sống được, chắc có lẽ 1 lần như vậy là bài học cho Văn dịch và yêu nghiệt về sau, tôi chúc 2 người hạnh phúc *** Mèo Lười Ngủ Ngày Người Thành Đô, Tứ Xuyên. Là người ham ăn, ham ngủ, yêu cuộc sống. Là tác giả, nhà biên kịch toàn thời gian, văn phong hóm hỉnh, dễ thương, phóng khoáng với nhiều tình tiết bất ngờ, thú vị. Nhiều tác phẩm của tác giả được xuất bản bằng ngôn ngữ giản thể, và đã bán quyền ngôn ngữ phồn thể và bản quyền làm phim tại Trung Quốc. Các tác phẩm của Mèo Lười Ngủ Ngày do Amun ấn hành: Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần Boss Đen Tối Đừng Chạy Trúc Mã Là Sói Kế Hoạch Mai Mối Hủ nữ Gaga Hàng đã nhận, miễn trả lại *** Dạo này đang phải dưỡng thai. Nhàn rỗi chẳng có việc gì làm nên đọc rất nhiều tiểu thuyết, thấy trong đó có rất nhiều câu chuyện thanh mai trúc mã, rất đẹp, rất lãng mạn! Tuy nhiên, tôi muốn lấy câu chuyện mà tôi đã đích thân trải qua để nói với tất cả mọi người rằng, trúc mã là cơn ác mộng, nếu chẳng may bị hắn lừa và trở thành “ông xã trúc mã” thì đó là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng. Tôi xin lấy đồng chí trúc mã nhà tôi làm ví dụ. Trước Tết, đồng chí ấy cùng tôi về nhà cũ thu dọn đồ đạc, nhìn thấy cây ngân hạnh trước sân, tôi thấy nao lòng, hỏi anh còn nhớ chuyện hồi nhỏ không. Nghe xong, đồng chí ấy liền chống tay vào cây ngân hạnh cười ngặt nghẽo, nói còn nhớ, còn nhớ, sao không nhớ chứ. Hồi đó, nhà tôi mới chuyển đến đây không lâu, đám trẻ xung quanh đều không biết tôi, bọn chúng hay trốn vào xó xỉnh nào đó, rình lúc tôi không chú ý là ném đá hoặc bất ngờ xông ra túm đuôi tóc tôi. Lúc đó, tôi đã nổi cáu, tranh thủ lúc mấy đứa trẻ ranh chơi bi, tôi liền đổ cả lọ sâu róm lên lưng bọn chúng. Mấy ngày sau, tôi không dám bước ra khỏi cửa, nghe nói đám trẻ gần đó đã đoàn kết nhất trí bắt được một lọ kiến, thề sẽ trả thù. Nhưng rồi tôi vẫn bị mẹ bắt đi mua xì dầu. Đúng là oan gia ngõ hẹp, lại gặp kẻ thù. Cuối cùng, không biết phải làm thế nào, tôi liền trèo thẳng lên cây ngân hạnh, may mà bọn chúng không biết trèo cây, chỉ biết đi đi lại lại dưới gốc cây, chán rồi chửi đổng, bỏ đi. Đợi bọn chúng đi xa, chuẩn bị leo xuống thì tôi phát hiện ra cái cây này rất cao, không dám leo xuống nữa. Đang lúc sợ quá khóc toáng lên thì cậu bạn trúc mã liền làm anh hùng cứu người đẹp, đỡ tôi từ từ xuống đất. Thật lãng mạn đúng không? Như trong tiểu thuyết đúng không? Chớ sốt ruột, hãy nghe tôi kể tiếp. Tôi hỏi anh, có phải lúc đó anh đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên nên mới làm anh hùng cứu người đẹp không? Ngờ đâu, vừa nghe xong anh liền trả lời, đúng lúc đó anh đi ngang qua, nhìn thấy tôi ngồi trên cây sợ hãi nhìn xuống dưới, dưới gốc cây có đám trẻ bao vây, cảnh đó giống như chó đuổi mèo, mèo không còn đường nào buộc phải leo lên cây, rất buồn cười. Chính vì thế anh liền dừng lại muốn xem con tiểu miêu bò xuống đất bằng cách nào. Không ngờ tôi chỉ là một chú tiểu miêu chỉ biết leo lên mà không biết leo xuống, anh đành phải đỡ tôi xuống. Nói xong, anh lại phì cười, nụ cười lộ rõ vẻ nhạo báng. Đến lúc này, chuyện tình lãng mạn mà tôi đắc ý hơn hai mươi năm đã biến thành bong bóng xà phòng. Lần khác, tôi và mấy đồng nghiệp trong công ty anh đi hát karaoke, mọi người nói chị đừng ngồi không thế, chọn bài gì hát đi. Ông xã trúc mã của tôi nghe thấy vậy vội ngăn lại: “Đừng! Đừng bảo cô ấy hát. Mấy người không biết chứ, hồi nhỏ chẳng có việc gì, cô ấy toàn ngồi trong sân gào hét. Một lần bắt chước tiếng mèo kêu, gọi được cả mèo hoang. Con mèo hoang đó đi loanh quanh một lúc ở nhà cô ấy, không tìm được con mèo cái gọi đực nào, tức quá đái một bãi rồi bỏ đi. Giờ các cậu bảo cô ấy hát, có khi lại lôi thêm con gì đó đến chứ chẳng chơi. Thôi cứ để cho cô ấy ngồi yên vẫn hơn”. Đây vốn là chuyện đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời tôi, ngay cả khi mẹ tôi kể, tôi còn phát cáu, thế mà anh ta lại có thể vui vẻ kể với đồng nghiệp! Anh ta vừa dứt lời, tôi thấy tất cả mọi người muốn cười nhưng không dám cười, nét mặt ai nấy đều giật giật, thật đúng là… chỉ muốn trừ khử ông chồng mình ngay lập tức! Lần quá đáng nhất là ngày Valentine cách đây không lâu, nhìn thấy anh ta đủng đỉnh về nhà mà trên tay không có gì, tôi tức nổ đom đóm mắt, hỏi ngay tại sao không mua hoa tặng tôi. Anh chàng trả lời rất điềm nhiên: “Ôi dào, vợ chồng già cả hết rồi, cần gì phải Valentine nữa!”. Tôi bực lắm: “Mình mới cưới nhau chưa được một năm! Gì mà vợ chồng già cả hả?”. Kết quả là đồng chí trúc mã nhìn lên trời vẻ rất ngơ ngác, nói: “Có thật là cưới chưa được một năm không? Sao anh cứ có cảm giác như đã cưới được mười tám năm rồi nhỉ?”. Được lắm, vì từ nhỏ đến lớn sống gần nhau, không có cảm giác mới mẻ nên tôi cũng phải cố nhịn, tìm cách giảng giải lý lẽ hòng lay động lòng chàng, nhắc chàng rằng những dịp như thế này cũng phải tặng hoa cho vợ để vợ vui. Ai ngờ, nghe xong chàng liền nói, giọng rất nghiêm túc: “Bà xã, em còn nhớ không? Anh chàng tặng hoa em hồi cấp hai, vừa tặng hoa xong, ngày hôm sau đã thích ngay cô bé hoa khôi của trường. Còn cả anh chàng tán tỉnh em rất cuồng nhiệt hồi đại học nữa, cái anh chàng mà ngày ngày ôm một bó hoa tấn công em đó, trông anh ta… hê hê, dùng tính từ “bình bình” để miêu tả có bị coi là bôi nhọ danh dự của người khác không nhỉ? Còn nữa, anh nhớ trong một dịp Valentine, có một anh chàng được em gọi là “Đông Gioăng” đã mang chín mươi chín bông hồng đến để tỏ tình với em, chắc là em vẫn nhớ kết cục chứ? Anh ta đã co giò chạy theo bà vợ giàu có bốn mươi tuổi…”. Cuối cùng, tất cả các ngày Valentine đều biến thành lễ truy điệu đau khổ, thấy tôi không thể chịu được nữa, ông xã mới vỗ ngực nói: “Em thấy chưa, thực tế đã chứng minh, những kẻ tặng hoa cho em đều không đáng tin cậy! Bao nhiêu năm qua, chỉ có anh là yêu em nhất”. … Mời các bạn đón đọc Trúc Mã Là Sói của tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày.
Mập đẹp, béo dễ thương - Cửu Lộ Phi Hương
Một câu chuyện tình yêu vô cùng dễ thương của một cô nàng công chúa và một anh chàng thị vệ, ngọt ngào, ấm áp, vui nhộn… Khi bạn nhận ra rằng mình muốn chia sẻ quãng đời còn lại với một ai đó, bạn sẽ mong điều đó sớm bắt đầu. Lý Viện Viện cảm thấy cuối cùng thì mình cũng trở thành một mỹ nữ tuyệt thế. Chẳng ngờ Thấm thoắt qua bao thời đại, năm tháng đổi thay, bãi bể hóa nương dâu. Thẩm mỹ của thế giới này lại hoàn toàn thay đổi... Mời các bạn đón đọc Mập đẹp, béo dễ thương của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Vạn Dặm Tìm Chồng - Minh Nguyệt Thính Phong
Vạn Dặm Tìm Chồng (Trọn Bộ 3 Tập) Một cô gái chẳng chút lãng mạn mạn lại ế chỏng ế chơ bỗng bất thình lình một hôm bị  Nguyệt Lão trong truyền thuyết túm lại mà thông báo rằng người yêu trong số mệnh của cô đã bị tai nạn trong một ngày định mệnh, hiện anh đang hôn mê bất tỉnh và linh hồn thì đã phiêu bạt sang một không gian khác. Và nếu cô không muốn cả quãng đời còn lại sống trong cô đơn khổ cực thì hãy mau mau đến không gian kia mà mang anh về. Nói đi là đi, lợi dụng lúc cô ngủ mà đạp cô sang một không gian khác. Nào là tráng sĩ, nào là cô nương, rốt cuộc thì cô đang đến thời đại nào thế này? Người đàn ông cô phải tìm là ai? Không biết! Tính cách thế nào? Không biết. Làm nghề gì? Không biết. Không tìm có được không? Đương nhiên không được. “Tráng sĩ có thủ nghệ gì?” “Binh khí.” “Ồ.” Đúc tạo binh khí rất hoành tráng, đáng lý phải kiếm được rất nhiều bạc, nhưng chàng lại rất nghèo! Tô Tiểu Bồi lại muốn thở dài, vị tráng sĩ tiên sinh này thật sự quá đặc biệt, lời chàng nói cô đều tin, nhưng những gì chàng thể hiện lại khiến cho người ta thật sự không dám tin tưởng. “Tráng sĩ thu nhận nữ đồ đệ không?” Cô tùy tiện hỏi một câu. Nhiễm Phi Trạch quét mắt nhìn từ đầu đến chân Tô Tiểu Bồi, đáp: “Có thể cởi trần vung búa thì nhận.” “...” Bỏ đi, coi như cô chưa nghe thấy. Mời các bạn đón đọc trọn bộ Vạn Dặm Tìm Chồng của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong.