Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vợ Chồng Siêu Sao Hơi Ngọt

Văn án: Một chủ đề nóng sốt hỏi thế này: “Vì sao Ôn Lệ và Tống Nghiên có nhiều fan couple thế?” Chủ thớt bổ sung: Rõ ràng bọn họ đã kết hôn hai năm nhưng không hề cùng nhau tham gia bất cứ bộ phim hay gameshow nào, cũng không tương tác trên mạng xã hội mấy, toàn showbiz đều công nhận bọn họ là đôi vợ chồng hợp đồng, ngay cả ân ái cũng chả buồn diễn. Thế mà sao lại có nhiều fan couple như vậy, tui xin thề tui không phải antifan nha. Câu trả lời đứng đầu: “Fan couple không mời mà tới đó. Xin nói rõ với chủ thớt rằng đúng là tương tác giữa hai người họ không nhiều, đường đều phải soi kính hiển vi mới thấy. Nhưng mà… 1. Xét về nhan sắc thì hai người họ đều đỉnh của chóp. Hồi Tam Lực nhà mị còn là người mới thì đã có người ảo tưởng xem hai người họ mà đứng chung ống kính sẽ như thế nào. Sau đó bức ảnh chụp chung thế kỷ được tung ra, thiên nga đen và ánh trăng sáng khiến rất nhiều fanfic thay thế nhanh chóng bùng nổ trong showbiz. 2. Xét về địa vị trong showbiz, họ đều là sao hạng A. Thế chả phải hai bên đều xịn sò à? 3. Lực lượng fan sản xuất tác phẩm cho con dân đu thuyền cực kỳ hùng hậu, fanfic fanart fanmade-video cứ gọi là ăn đến kềnh bụng, muốn bò khỏi hố cũng không nỡ. Tóm lại, mặc xác người qua đường bảo bọn họ vờ vịt ra sao, hễ ngày nào bọn họ chưa tuyên bố ly hôn thì tụi mị vẫn vùi đầu dưới hố!” – Chủ đề này đứng đầu bảng tận mấy tháng, bỗng dưng cặp vợ chồng vờ vịt này lại tuyên bố tham gia một gameshow vợ chồng cấp quốc dân. Trước khi ghi hình, nhân viên công tác tiến hành phỏng vấn thử độ ăn ý giữa các cặp vợ chồng. “Xin hỏi mục đích thầy/cô tham gia chương trình này là gì thế?” Mấy cặp vợ chồng khác: “Xem như ghi lại cuộc sống hiện tại, đợi về già có cái cùng nhau hồi tưởng.” “Bình thường vướng lịch trình nên chẳng có mấy thời gian ở cạnh nhau, muốn thông qua chương trình này để có cơ hội ở bên nhau nhiều hơn.” Ôn Lệ: “Kiếm tiền.” Tống Nghiên: “Vì các vị trả rất nhiều tiền.” “…” Mẹ kiếp diễn một chút thôi cũng không được à? Ngay khi bên đối thủ cho rằng chương trình mời cặp vợ chồng hợp đồng ngay cả diễn cũng lười này chắc chắn sẽ flop thì gameshow bỗng hót hòn họt. “Mị xin lỗi, trước khi phát sóng cứ tưởng chỉ có muối, ai ngờ sau khi phát sóng mới thấy ngoài muối thì còn có cả đường ngọt đứ đừ.” – Một ngày nọ, Ôn Lệ được mời tham gia show idol, phải nhảy điệu nhảy táo bạo tươi mới của nhóm nhạc nữ trước ống kính. Đúng lúc Tống Nghiên được đội ngũ sản xuất gameshow vợ chồng sắp xếp cho tới thăm phim trường, hai người tình cờ đối diện nhau cách một sân khấu. “…” Thu xong show idol, Ôn Lệ không thiết sống nữa mà giải thích: “Em không muốn cưa sừng làm nghé đâu, là bọn họ ép em nhảy đấy.” Tống Nghiên ung dung đáp: “Hóa ra em biết nhảy, rõ ràng hồi đó anh cầu xin em mà em thà chết không chịu.” Ôn Lệ chợt trừng mắt: “Nhưng mà hồi đó anh muốn em nhảy thoát —.” Sau khâu kiểm duyệt, lúc phát sóng, đoạn hội thoại ngắn dừng ở đó, tiếng cuối cùng Ôn Lệ nói bị tắt đi. # Ớ, sao đầu mị tự dưng đen đi thế này # # Là nhảy thoát ấy ấy mà mị nghĩ sao # # Có giỏi thì đừng tắt tiếng chứ # # Đội ngũ sản xuất không có trái tim # # Nói thêm đi, lũ chó độc thân tụi tui thích nghe # Chủ thớt bổ sung: “Cảm ơn nhá, mọi người khỏi cần trả lời nữa, tui đang ở dưới đáy hố rồi, mlém mlèm quớ đi.” Giới thiệu trong một câu: Nhảy hố không người chị em? Dàn ý: Xây dựng gia đình hạnh phúc, bảo vệ trật tự xã hội và duy trì hòa bình. *** Reviewer: Cielo.Dưa hấu Poster: Cielo Uyển Thể loại: Hiện đại, giới giải trí, ngọt sủng, HE Tình trạng: Đã hoàn "Vợ chồng siêu sao hơi ngọt" là một bộ truyện showbiz, ngọt sủng, tình tiết truyện nhẹ nhàng xoay quanh tình cảm và công việc của hai nhân vật chính và đan xen những hồi ức về thời niên thiếu. Nam chính Tống Nghiên trước đây từng là cậu chủ nhỏ của nhà họ Tống. Tuổi nhỏ lại được sống cuộc sống giàu sang nên anh kiêu căng tự phụ, mắt cao hơn đầu.  Lúc còn nhỏ anh được ba mẹ dẫn đến Yến Thành chơi. Lúc ấy bạn tốt của ba đã đưa tấm ảnh cháu gái mình -  niềm tự hào của ông cho anh xem để kiếm chuyện làm quà, mà chỉ một câu nói anh dập tắt đi không khí vui vẻ để lại ấn tượng xấu trong lòng mọi người. Do cách biệt văn hóa và khẩu âm chưa tốt, cộng thêm cái tính lạnh lùng, kiệm lời khiến mọi người không yêu thích nổi. Chính sự  tĩnh lặng tới mức lập dị ấy lại nên cho anh khí chất đặc biệt nhưng cũng là trở ngại lớn cho tình yêu sau này. Sau khi bố của Tống Nghiên phá sản, anh nhận sự giúp đỡ đến Yến Thành từ đây duyên nợ của anh với mảnh đất này càng thêm thắt chặt.  Ở trường khí chất cao lãnh và thành tích học tập tốt đã khiến anh trở thành một nam thần nổi bật nhưng cú sốc gia đình và tính tình lạnh lùng khiến nam chính chẳng thể có một người bạn đúng nghĩa chỉ đến khi Bách Sâm tìm đến anh để lôi kéo ‘đàn em”. Hai người từ không ưa trở thành bạn thân.  Thanh xuân của Tống Nghiên còn tồn tại một cô gái đặc biệt – Ôn Lệ. Cô gái đó khiến những năm tháng thanh xuân tưởng chừng như ảm đạm của anh trở nên ý nghĩa. Cô như tấm gương phản ánh sự xấu xí kiêu ngạo tới ngớ ngẩn của anh, kéo anh ra khỏi sự ngộ nhận và dạy anh cách trưởng thành. Dần dần anh đem lòng yêu cô.  Nhưng cô lại là vị hôn thê của bạn thân. Cái thứ tình cảm cấm kỵ len lỏi rồi lớn dần theo những năm tháng thiếu niên bồng bột ấy rồi đến lúc cũng phải bộc phát. Như thể duyên trời khó tránh, lần tiếp xúc bí mật ở phòng học khiến trái tim anh thổn thức cũng biết được tâm ý của cô. Vì vậy, Tống Nghiên quyết định dày công tỏ tình trước lễ tốt nghiệp. Nhưng hiện thực phũ phàng thường thẳng tay kéo con người ta ra khỏi mộng tưởng. Tống Nghiên của những năm thanh xuân ấy không có gì trong tay: không tiền tài, không địa vị thậm chí là cả tương lai anh cũng chưa đủ khả năng để có thể cho cô gái mình yêu một lời hứa xứng đáng. Sự không tương xứng ấy còn khiến cho lòng tự ti vốn đã chôn sâu lại trỗi dậy mạnh mẽ. Anh cay đắng chấp nhận buông tay cũng từ đây chôn sâu mối tình đầu.     Nữ chính Ôn Lệ là cô gái duy nhất trong nhà được mọi người hết mực yêu thương, bảo vệ, sắp xếp hết thảy từ cuộc sống tương lai cho đến cả hôn nhân. Nhưng cô là một người cứng đầu không nghe theo sắp xếp của gia đình. Cô ước mơ làm idol nên đã thuê người giả làm phụ huynh ký hợp đồng để ra nước ngoài làm thực tập sinh. Được một năm thì cậu của cô đã kéo cô trở về chịu phạt. Chính sự ngang bướng và quyết tâm của cô khiến Ôn Lệ liên tục xung đột với gia đình. Cuối cùng để chính minh năng lực và muốn mọi người công nhận công việc mà mình theo đuổi cô chấp nhận bỏ nhà ra đi, từ bỏ mọi quyền lợi, hậu thuẫn từ phía gia đình. Từ đây con đường trở thành thần tượng của cô trải qua nhiều gian truân, thử thách.  Nữ chính là một cô gái có cái tôi rất lớn, sự kiêu ngạo và tự tin là vũ khí giúp cô vượt qua sự cám dỗ đầy hỗn loạn của giới showbiz nhiều thị phi. Dù biểu hiện bên ngoài có vẻ tưng tửng, ngang ngược nhưng sâu trong lòng lại mang trái tim mỏng manh, dễ tổn thương. Mong muốn được sống tự do khẳng định chỗ đứng của mình, Tôn Lệ đi lên bằng thực lực, không ngừng cầu thị phát triển để hoàn thiện các kỹ năng nên khinh thường những chiêu trò đánh bóng bẩn thỉu. Ấy vậy mà, tại lễ trao giải liên hoan phim truyền hình năm ấy, thị phi, bất công bủa vây cô. Trong lúc cảm xúc bất ổn cô đã đưa ra một lời đề nghị táo bạo. Những tưởng chỉ có bản thân nói những lời lẽ hoang đường người được đề nghị kia lại vô tư gật đầu đồng ý. Sau hôm đó, hai người ký hợp đồng hôn nhân, Ôn Lệ và Tống Nghiên chính thức trở thành vợ chồng.  Hai năm vợ chồng trên danh nghĩa là sự dè chừng, xa cách và những lần gặp mặt ít ỏi.  Ngỡ rằng khi hết thời hạn hợp đồng cuộc hôn nhân này sẽ nhanh chóng kết thúc nhưng nhờ tham gia một chương trình thực tế về vợ chồng đã kéo gần khoảng cách giữa hai tình yêu âm thầm đã chôn sâu từ lâu. Những thử thách, yêu cầu của tổ chương trình tưởng chừng là đơn giản lại khiến nam nữ chính của chúng ta phải loay hoay dẫn đến hàng loạt tính huống dở khóc dở cười (bạn hãy tự tìm đọc để có những trải nghiệm thú vị và những trận cười nghiêng ngả như mình nhé).  Cũng từ những tình huống bất đắc dĩ ấy hai người dần dần có nhiều cơ hội để hiểu về nhau hơn. Và những bí mật thời niên thiếu của anh cũng được Ôn Lệ phát hiện. Cảm động trước tình yêu thầm lặng của chồng sau này cô đã dùng lại cách năm đó là xếp từng cây nến mặc bộ đồng phục của trường, bắn pháo hoa để trả lời cho lời tỏ tình năm đó của anh. Tình yêu của Tống Nghiên dành cho vợ vừa âm thầm sâu sắc, lại vô cùng cưng chiều bao dung. Thanh xuân của anh có Ôn Lệ, sự nghiệp của anh vì cô mà phấn đấu, lấy cô làm vợ là hạnh phúc lớn nhất đời anh, ở bên cô đến già là tâm nguyện cả đời không thay đổi. Đọc truyện bạn sẽ thực sự bị cảm động bởi tình yêu thầm lặng của nam chính, bởi sự kiên trì tới cố chấp và âm thầm rơi lệ vì cái cách mà anh yêu vợ mình. Thật sự mong ước cả đời có được một người yêu mình như vậy. Trong truyện ngoài yếu tố tình yêu còn cả những mối quan hệ tình thân tới bình dị luôn đấu khẩu xung khắc với nhau nhưng lại chưa từng bỏ rơi nhau và những người bạn chân chính luôn ở bên ta, quan tâm ta thật lòng sự chốn thị phi đầy ganh đua đố kị. Edit tốt, mạch truyện ổn định, cuốn hút, nhiều yếu tố hài hước gây cười, những màn vả mặt hả hê của những kẻ tọc mạch hay tiểu tam vô sỉ muốn phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, cũng không thiếu những dây phút hạnh phúc , cảm động tới xao xuyến con tim. Đảm bảo thập cẩm đủ loại không hề nhàm chán. ---------------------- *Trích đoạn ngắn Kế hoạch này của đạo diễn Nghiêm lấy việc bật đèn làm tín hiệu, đợi Ôn Lệ vừa bật lên cái là cả loạt người ‘xoạt’ một cái đứng tất lên, kết quả người thì đã vào nhưng mãi không thấy bật đèn. Bọn họ nghe thấy tiếng cơ thể va vào tường. Cái này là do không thấy chỗ bật đèn hay không thấy đường đi? Mọi người đang trốn thấy hoang mang không biết nên tiếp tục ngồi xổm trốn hay đứng lên thì tiếng hai người nói chuyện vang lên. Đầu tiên tiếng Tống Nghiên có vẻ hơi khàn: “Quà dâng đến cửa, có thích không?” Tiếp đó tiếng Ôn Lệ hờn dỗi: “Hỏi thừa, không thích thì em đang làm gì?” Tiếp nữa là tiếng cười nhẹ của Tống Nghiên: “Bóc quà?” Cuối cùng mọi người đang ngồi xổm để trốn hai người đã nhận ra có chỗ nào đó không đúng. “…….” Cứu mạng. -------------------------- Cá nhân mình khá thích truyện này và những ai thích ngọt sủng hay muốn chữa lành trái tim thì hãy thử đọc bộ này nhé! Nhiệt liệt ủng hộ. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc.   Mời các bạn mượn đọc sách Vợ Chồng Siêu Sao Hơi Ngọt của tác giả  Đồ Dạng Tiên Sâm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở - Tuyết Ảnh Sương Hồn
Cô gặp anh trong lúc đang túng quẫn, cùng đường. Từ đó, vận mệnh đã lặng lẽ thay đổi. Vốn liếng nguyên thủy nhất của thiếu nữ đang độ thanh xuân giống những đồng xèng trên canh bạc vận mệnh. Hiện thực muôn vàn khó khăn đã khiến cô quyết định dùng những đồng xèng này để đổi lấy cơ hội tiếp tục học hành. Đây vốn chỉ là một cuộc giao dịch vật chất nhưng một cách vô thức, trong trái tim cô đã dần chan chứa bóng hình anh. Cô không biết tại sao mình lại thích anh, mà thích một người, đâu cần lý do. Cảm giác rung động tinh tế này đơn giản chỉ là tình cảm không thể kìm nén. Trong lúc anh suy sụp, cuộc đời giống một trời đầy tuyết, cô đã nguyện làm lò sưởi ấm áp, làm tan chảy giá lạnh trong anh… Trong cuộc sống, có lẽ thực sự cần đến chữ “duyên”. Mặc dù ban đầu, anh chỉ là sự lựa chọn trong lúc túng quẫn cùng đường của cô, nhưng thực ra, số phận đã lặng lẽ an bài tất cả. “Số phận đã định” - Lam Tố Hinh vô cùng tin tưởng vào bốn chữ này. Ngoài điều này ra thì không gì có thể giải thích được cho sự gặp gỡ giữa cô và Anh Hạo Đông. *** Mẹ vừa qua đời, Lam Tố Hinh biết mình không thể ở lại Thân gia được nữa. Chỉ là cô không ngờ mọi việc lại đến nhanh như vậy. Đêm hè, trời tối đen như mực. Ngoài xa văng vẳng có tiếng sấm nhưng mưa vẫn chần chừ chưa rơi xuống, trong phòng càng oi bức, giống hệt chiếc lồng hấp. Lam Tố Hinh đóng chặt cửa sổ rồi lên giường đi ngủ. Nóng, rất nóng. Cảm giác nóng bức ép chặt cơ thể khiến mồ hôi túa ra nhớp nháp. Chiếc quạt điện cánh nhỏ lạch phạch, nhẹ nhàng thổi những làn gió mát dịu, sau khi trằn trọc hồi lâu trên chiếc chiếu cói, Lâm Tố Hinh dần chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, dường như cô nghe thấy cánh cửa phòng phát ra tiếng cót két khe khẽ. Ngay sau đó, một luồng khí kỳ dị xộc thẳng vào mũi cô. Giây phút đó, Lam Tố Hinh bàng hoàng tỉnh giấc. Cô mở bừng mắt, ngay lập tức nhìn thấy một cơ thể béo lùn, bốc mùi nồng nặc đang chậm rãi tiến về phía đầu giường. Hắn ta có đôi mắt vàng vẩn đục, lóe sáng giống như dã thú trong bóng đêm. Lam Tố Hinh nhanh chóng thò tay xuống dưới gối, rút ra một con dao sắc, chuyên dùng để bổ dưa hấu. Lưỡi dao sáng loáng, quét một đường dài giống như sao băng, ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm. “Á!” Sau một tiếng kêu thảm thiết, ông bố dượng Thân Đông Lương của cô ôm lấy bả vai phải, ngã xuống đất. Máu bắn tung tóe lên tường và sàn nhà. “Mày... Con nha đầu chết tiệt... Con chó cái thối tha...” Mò được vào phòng Lam Tố Hinh nhưng Thân Đông Lương không thể nghĩ được cô lại giấu dao ở dưới gối. Hơn thế, cô thiếu nữ thoạt nhìn có vẻ mảnh mai, yếu ớt này lại có thể chém với lực lớn đến vậy. E là xương bả vai của hắn cũng bị thương, hắn đau đến mức ngã nhào xuống sàn, lăn lộn. ... Mời các bạn đón đọc Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn
Nở Rộ - Sói Xám Mọc Cánh
Đối với Lương Phi Phàm, không có điều gì anh không làm được, không có thứ gì anh không thể nắm trong lòng bàn tay. Nếu nói mỗi người đều có gót chân Asin thì Cố Yên cô chính là điểm yếu duy nhất của anh. Họ bên nhau bảy năm, cũng là bảy năm anh thấp thỏm lo âu. Người con gái đang ở bên anh nhưng linh hồn lại mãi mắc kẹt ở miền kí ức xa xôi nào đó, dù anh có cố gắng cách mấy cũng không thể hoàn toàn có được cô, chỉ có thể cố chấp không buông. Cố Yên thừa nhận không có một ai yêu chiều cô hơn Lương Phi Phàm. Mọi thứ cô muốn anh đều có thể cho: tiền bạc, địa vị, tình yêu, an toàn… chỉ trừ sự tin tưởng. Cô hiểu nỗi lo lắng của anh, cũng hiểu khúc mắc giữa họ, nhưng khi niềm tin quá mong manh dễ vỡ thì dường như mỗi bước đi của họ đều phải thận trọng và dè chừng. Cho đến khi người đàn ông trong quá khứ ấy xuất hiện, phá vỡ sự bình yên giả tạo giữa hai người. Đóa hoa tình yêu của họ đã đến lúc lụi tàn… hay đã đợi được đến ngày nở rộ? *** “Cậu chủ đã về!” Mấy người giúp việc của nhà họ Lương đều dừng tay, vui vẻ chào. Lão quản gia vội vàng chạy từ trong nhà ra đón: “Cậu chủ về sớm vậy?” Lương Phi Phàm gật đầu, sắc mặt còn chút mệt mỏi: “Yên tiểu thư đâu?” “Dạ, tiểu thư đang ngủ trên lầu. Có cần đi mời tiểu thư xuống không, thưa cậu chủ?” Lương Phi Phàm gạt tay: “Không cần đâu! Để tôi lên đấy.” Tính gắt ngủ của cô chủ lúc mới tỉnh dậy thì thật không ai chịu nổi. Lương Phi Phàm cười rồi đi thẳng lên lầu. Được một đoạn, anh ta dừng lại, nói với quản gia: “Lấy cái hộp trong va li màu đen mang lại đây cho tôi!” Lão quản gia vội mở chiếc va li màu đen ra, lấy chiếc hộp làm bằng ngọc mà chỉ nhìn thôi cũng biết giá của nó không phải thấp, rồi cẩn thận đưa tận tay cậu chủ, miệng cười tủm tỉm, hỏi: “Cậu chủ lại mang món quà quý giá gì về làm vui lòng cô chủ thế?” Lương Phi Phàm một tay cầm lấy chiếc hộp, tay kia vỗ vai quản gia, cười nói: “Mặt trăng trên trời.” Trong phòng, Cố Yên đang ngon giấc. Đang là cuối hè, trong phòng không bật điều hòa, không khí có phần ngột ngạt. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô gái thấy người mình lấm tấm mồ hôi, dường như mùa hè oi ả ấy lại hiện về trong giấc mơ. Trong mơ, cô đứng ở sảnh lớn của tập đoàn Vi Bác, cảnh lần đầu tiên gặp người cha thân sinh, chiếc nơ màu trắng cài trên mái tóc dài đến ngang lưng, lặng lẽ đứng ở đó. Cô gái nhỏ bé so với căn phòng rộng lớn lại càng trở nên yếu đuối. Cố Bác Vân nhìn chăm chăm vào cô gái nhỏ bé đứng trước mặt, tình cha con xa cách đã mười sáu năm bỗng ùa về, nghẹn ngào không nói thành lời, một người vốn lạnh lùng như ông cũng cảm thấy bối rối, rất lâu sau mới vẫy tay ra hiệu: “Diệc Thành, sắp xếp phòng cho Cố Yên.” ... Mời các bạn đón đọc Nở Rộ của tác giả Sói Xám Mọc Cánh.
Cái Giá Để Hồi Sinh - Dạ Đích
Thanh xuân của người khác là những ngày nắng hạ rực rỡ, hay những làn gió thu mát nhẹ thổi lá vàng rơi ngập sân trường. Còn thanh xuân của cậu lại là một chiều đông ảm đạm, bước về nhà với ô cửa không sáng đèn, vì chính cha mẹ ruột đã bỏ đi không chút tiếc thương đứa con trai mới vừa mười sáu. Sống không ai hay, chết không ai biết, không siêu thoát, chẳng cam tâm. Nếu tuổi trẻ có thể hai lần thắm lại, nếu ngọn nến sinh mệnh lại được thắp lên, mọi đại giá trên đời Tô Nham đều nguyện trả. Có ân phải đền, có oán phải báo. Vậy còn, tình yêu khắc cốt ghi tâm của cả một kiếp người, khi gặp lại liệu duyên còn nối? *** Thành phố D khu nam, vào lúc giữa trưa, mưa to tầm tả, sấm sét vang trời. Nhà xưởng bỏ hoang, trong dây cảnh giới, một đám cảnh sát đang dầm mưa làm việc. “Người chết nam, tuổi trên dưới hai mươi, xem quần áo hẳn là sinh viên. Phán đoán ban đầu, thời gian tử vong khoảng mười lăm ngày trước, nguyên nhân tử vong là do ngực bị đâm ba nhát dao.” Pháp y nghiêm túc nói ra phán đoán ban đầu, nhân viên cảnh sát mặt trấn vây quanh thi thể chụp ảnh, tìm kiếm dấu vết để lại. Thi thể vặn vẹo nằm ngửa, mắt mở to như chuông đồng không nhắm lại, ruồi muỗi vo ve bâu quanh y, tham lam hưởng thụ thi thể nọ, thật lâu không chịu bay đi. “……Tin tức hôm nay, thi thể nam phát hiện mười ngày trước tại nhà xưởng bỏ hoang đã được xác định danh tính, người bị hại là nam, Tô Nham, hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp đại học D …… Thi thể tạm thời không có người nhận……” Tô Nham chết trong mùa hè tốt nghiệp đại học oi bức nọ. Ruồi bọ bâu đầy thi thể, ai cũng không nhớ rõ y. Người chết như đèn tắt, yêu cũng được hận cũng được, không cách nào bận lòng. Nếu như nhân sinh có thể lặp lại. ... Mời các bạn đón đọc Cái Giá Để Hồi Sinh của các tác giả Dạ Đích.
Bất Khả Kháng Lực - Lam Lâm
Lớn lên trong cô nhi viện, suốt thời thơ ấu ấy Thư Niệm vẫn hằng mong mình được như cô công chúa được chàng hoàng tử đến giải thoát cho mình. Hoàng tử không đến, nhưng "cậu chủ" thì có. Cậu chủ tính tình quái thai khó chiều và cực kì gàn dở. Cậu chủ Tạ Viêm đó kiên định, rất kiên định nghĩ rằng đời này mình không thích đàn ông. Hết lần này đến lần khác, hắn hữu ý rồi vô tình đẩy luôn Thư Niệm, phương thuốc bình ổn cho tâm hồn dần rời xa mình. Cuộc cút bắt kẻ chạy người đuổi, chung quy vì 1 chữ tình. Yêu và muốn được yêu, chấp nhận và được chấp nhận, liệu đến khi nào họ mới thực sự thẳng thắn mở lòng với nhau? Tình yêu của hai người đến khi nào hòa chung một lối? *** Thư Niệm nhớ mãi cảnh tượng lần đầu tiên cậu gặp Tạ Viêm. Đó là một ngày nắng đẹp. Cậu đang ngồi xổm trong một góc vườn, giở một cuốn truyện tranh vốn đã hơi cũ ra đọc. Thư Niệm kì thực đã xem qua rất nhiều lần, hình ảnh và nội dung trong từng trang giấy chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể hiển hiện rõ nét trong đầu, hiệu ứng lập thể (3D ý) rất chân thật. Nhưng cậu vẫn háo hức xem lại, có lẽ bởi vì đây là cuốn truyện duy nhất cậu có. Cũng như những cô bé trong trại mồ côi, cậu thích nhất chàng hoàng tử trong truyện. Chàng ta cưỡi trên lưng một chú ngựa trắng cao cao, khuôn mặt anh tuấn mà trang phục thì đẹp mắt, lại mang theo thanh kiếm oai phong lẫm liệt, chỉ thoáng chốc thôi đã đánh bại con rồng lớn, giải cứu nàng công chúa khỏi tòa lâu đài. Trang đó Thư Niệm đã xem đi xem lại mãi, hâm mộ vô cùng. Cậu cũng muốn được như nàng công chúa, tựa như được viết trong hồi kết truyện, “Từ đấy về sau sống một cuộc đời hạnh phúc.” Thư Niệm năm đó đã mười hai tuổi, nhưng có nhìn thế nào đi nữa cũng giống một đứa bé chưa lên mười. Gầy yếu đến mức ngay cả đứng cũng muốn không vững. Nơi cậu lớn lên, được gọi là “Viện phúc lợi Hạnh Phúc”. Dù tất cả mọi cô nhi viện trên đời này đều chẳng thành thật tự nhận là “cô nhi viện”, nhưng lẽ ra người ta cũng không nên gán cho nó cái tên hoàn toàn chẳng hợp tình hợp cảnh tí xíu nào… Nào là “Hạnh Phúc”, “Hồng Tâm” (tim hồng ý, ọe), “Thiên Sứ”, “Nhân Ái”… Đâu cũng như đâu! Tiếc thay, mãi tận bây giờ Thư Niệm vẫn chưa hiểu ý nghĩa từ “hạnh phúc” này là như thế nào. Tất nhiên, nói ra thì niềm vui không hẳn là không có. Chẳng hạn khi có phóng viên tới phỏng vấn được diện tạm bộ cánh mới, đêm Noel sẽ được hơn mọi ngày một miếng thịt lợn hun khói, lại còn… hình như là không còn gì nữa. ... Mời các bạn đón đọc Bất Khả Kháng Lực của tác giả Lam Lâm.