Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kiếm Tìm Thiên Sơn

Lúc Hoa Hướng Vãn đi về phía Đông đến Vân Lai, sư phụ nói với nàng, bởi vì công pháp hợp nhau, để nhanh chóng thăng cấp thì ắt phải lừa một Đạo quân của Thiên Kiếm Tông về Tây Cảnh. Nhưng cần phải ghi nhớ, chỉ có thể lừa một người luyện Đa Tình Kiếm, không được tìm người luyện Vấn Tâm Kiếm. Bởi vì những Đạo quân luyện Vấn Tâm Kiếm, tuy mạnh mẽ nhưng ngu ngốc, không hiểu chuyện tình yêu. Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên sau khi đến được Vân Lai, người nàng nhìn thấy lại là Tạ Trường Tịch luyện Vấn Tâm Kiếm. Nàng giống như tự tìm đường chết, rõ ràng biết Tạ Trường Tịch không nhiễm bụi trần nhưng vẫn vào sinh ra tử vì chàng, không hối hận về những gì đã bỏ ra. Nhưng mãi đến khi hai người đã trở thành phu thê thật sự, nàng bị hủy hết gân mạch, máu tươi đầm đìa mà chàng cũng chỉ biết khàn giọng nói với nàng “Xin lỗi” thì nàng mới biết, Đạo quân Vấn Tâm Kiếm thật sự không hiểu tình yêu. Thế nên nàng giả chết ngay trước mặt chàng để thoát thân, hủy đi thân phận tên “Vãn Vãn”, một lần nữa quay về làm Thiếu chủ Hợp Hoan Cung vui sướng của nàng. Để lại Tạ Trường Tịch ở trong Tử Sinh Giới một mình canh giữ phần mộ lẻ loi, xa cách nhau hai trăm năm. Hai trăm năm sau, Ma Chủ Tây Cảnh bệnh tình nguy kịch, ba Cung xảy ra cung biến, để ổn định thế cục, nhanh chóng thăng cấp, Hoa Hướng Vãn bất đắc dĩ lại quay về Vân Lai, cầu thân với Thiên Kiếm Tông. Mọi người ai cũng nói Hoa Hướng Vãn rõ ràng biết đã rơi vào bước đường cùng mà còn ráng cố gắng cứu vãn, Thiên Kiếm Tông không thể nào để cho nàng dẫn một Đạo quân quá mạnh về Tây Cảnh, Kim Đan đã bị vỡ hết một nửa đó của nàng cũng không thể nào giúp nàng tăng quá nhiều tu vi. Kết quả đợi sau khi thành thân thì tất cả mọi người đều nhận được tin: Người có khả năng chiến đấu mạnh nhất Vân Lai – Tạ Trường Tịch đã xuất quan khỏi Tử Sinh Giới, phá tâm chuyển đạo, luyện Đa Tình Kiếm, gia nhập Hợp Hoan Cung! Tin tức vừa truyền ra thì mọi kẻ địch bao vây trước cửa Hợp Hoan Cung đều vội vã rút lui, các tình nhân cũ của Hoa Hướng Vãn cũng bỏ chạy khắp nơi, ngay cả chính bản thân Hoa Hướng Vãn cũng đã vác theo tọa kỵ bỏ chạy ngay trong đêm tân hôn. #Chồng trước đã đến tìm ta báo thù, ta phải chạy nhanh hơn. # #Mối tình đầu quay về, cực kỳ điên cuồng, cực kỳ anh tuấn, cực kỳ mạnh mẽ. # #Ta xách kiếm đi tìm khắp muôn sông nghìn núi thì mới biết được nàng là ý muốn ban đầu của mình.# *** Chàng từng vô số lần hỏi cuộc đời... Vì sao. Vì sao chọn thiện mà không phải là ác. Vì sao chọn muôn dân mà không phải là ta? Mọi người chỉ nói cho chàng phải làm vậy, chàng từng nghe vô số đạo lý, lại chưa từng cảm nhận rõ ràng như thế vào giờ khắc này... trong tiếng trẻ con khóc nỉ non, vào lúc thê tử lặng lẽ rơi lệ. Vì ta có tình cảm, bởi vậy mới có thương yêu. Được người yêu, sẽ đồng cảm cho người khác, sẽ không nhịn được nhớ tới con mèo dưới cây kia, nhớ tới người thương nhân nhớ thê tử ở trong miếu, dáng vẻ đôi phụ tử đi trên đường ruộng, chúng sinh nhân gian. Thế là lòng mới không đành lòng. Làm gì có đạo lý lớn lao gì, chuyện lựa chọn, đơn giản vì trong lòng có tình, lựa chọn yêu." Nhưng để chàng hiểu được thế gian này như thế, đó là suốt mấy trăm năm đời người dài đằng đẵng, để từ từ hiểu thế nào là thích, thế nào là yêu, hiểu những cảm xúc mà người con gái ấy đã đem tới cho chàng. Và hiểu hạnh phúc của chàng đang ở nơi đâu. … Câu chuyện này có rất nhiều thứ, thiện ác đan xen, vui buồn lẫn lộn, chẳng ai nói rõ được ai đúng ai sai. Tạ Trường Tịch nguyện dành tất cả sinh mạng của mình cho Hoa Hướng Vãn như thế, có đáng không? Hoa Hướng Vãn lần nào cũng lừa Tạ Trường Tịch như thế, vô tình tổn thương trái tim chàng, nàng có đúng không? Ai mà biết được, có người nói Tạ Trường Tịch si tình đến điên rồi, có người nói Hoa Hướng Vãn không xứng đáng với tình yêu ấy. Nhưng chuyện tình yêu mà, người ngoài chỉ có thể bình luận chứ sao có thể thấu đáo câu chuyện của họ, sao có thể nào nói rằng đáng hay không? Tình yêu là chuyện của hai người, đắng cay ngọt bùi cũng chỉ họ mới biết, bản thân họ thấy đáng, vậy là đủ rồi. … Hoa Hướng Vãn và Tạ Trường Tịch có một khúc chuyện xưa. Từ ngày mà Hoa Hướng Vãn vẫn là thiếu chủ Hợp Hoan Cung danh tiếng lẫy lừng, tài năng vượt bậc, kiêu ngạo phóng khoáng. Nàng của ngày ấy luôn được mọi người ngưỡng mộ, lúc nào cũng là người đứng trên cao nhìn xuống. Nàng có thiên phú tu luyện, có tông môn hùng mạnh, có sư huynh sư tỷ bảo bọc chiều chuộng, nàng nào đã từng biết thế nào là cúi đầu, nhún nhường và ấm ức. Nhưng Hoa thiếu chủ ngạo nghễ ấy đã gặp được phải khắc tinh của đời mình, gặp được người khiến nàng trải qua đủ mọi vui buồn thấp thỏm, đi từ hi vọng tràn trề tới thất vọng buông bỏ. Người ấy là nam tử tuấn tú nhất trên đời, chàng thanh cao thuần khiết như tuyết trắng mây cao. Ngay từ ánh mắt đầu tiên khi họ gặp mặt, dường như tim nàng đã âm thầm loạn nhịp vì chàng ấy - người kế thừa của Vấn Tâm Kiếm - Thiên Kiếm Tông Tạ Trường Tịch. Khi Hoa Hướng Vãn từ Tây Cảnh tới Vân Lại làm nhiệm vụ tông môn giao cho, nàng từng nghe sư phụ nhắc rằng không nên liên quan tới người luyện Vấn Tâm Kiếm, bởi đó là những con người lãnh đạm nhất thế gian. Nhưng có lẽ vận mệnh đã an bài, để nàng lại vô tình bị rung động bởi chính người không nên rung động nhất. Tạ Trường Tịch khi ấy mới chỉ 17 tuổi, chàng vẫn còn là một đệ tử môn phái bình thường, cũng phải xuống núi chấp hành nhiệm vụ. Rồi chàng gặp gỡ Hoa Hướng Vãn, một nữ tử nhiệt tình như lửa, hoàn toàn trái ngược với chàng. Ban đầu, Hoa Hướng Vãn vốn chỉ định trêu chọc Tạ Trường Tịch một chút rồi tiện thể dựa vào chàng để lẻn vào Tử Sinh Giới. Ai ngờ trêu rồi lại trêu, chẳng biết từ bao giờ nàng đã lỡ thích người ta thật. Hoa Hướng Vãn nàng vốn là một người phóng khoáng dứt khoát, sau khi hiểu rõ cảm xúc của bản thân, nàng lập tức theo đuổi Tạ Trường Tịch. Một lần thích như vậy, là kéo dài suốt ba năm. Ba năm ấy, có rất nhiều vui buồn và những cảm xúc khác nhau, nhưng có lẽ, chúng đều lấy thấp thỏm lo được lo mất và thất vọng làm chủ đạo. Tạ Trường Tịch tu Vấn Tâm Kiếm, chàng tu luyện quá tốt, đến mức lạnh nhạt với tất cả mọi thứ, đứng trước Hoa Hướng Vãn rạng rỡ như thế, có lẽ chàng có hiểu một chút, về thích, về yêu, chàng cũng âm thầm mong về tương lai với nàng. Nhưng Tạ Trường Tịch không biết rằng, cảm xúc của chàng giấu quá kỹ, không để nàng nhìn thấy, cũng chẳng để nàng cảm nhận. Chàng không biết mình đã đem tới cho Hoa Hướng Vãn bao nhiêu lần mừng hụt rồi thất vọng. Cứ mơ hồ như thế, cho tới tận ngày Vãn Vãn của chàng gieo mình xuống biển tà ma, để lại một mình chàng cùng những khoảng hồi ức bên nàng. Tạ Trường Tịch rất chậm, đó là khi nói về cảm xúc, chàng có thể hiểu mọi việc trên đời, biết được đó là gì, là vui buồn hay hờn giận, nhưng chàng rất khó để lý giải tại sao lại thế. Với cảm xúc của người khác là vậy, với cảm xúc của bản thân cũng thế. Chàng dùng 200 năm để nhẩm lại từng khúc hồi ức của chàng và Vãn Vãn, chàng thả mình vào ảo cảnh, nhìn ngắm nó từng chút một, hết lần này tới lần khác, dần dần chàng mới biết, hóa ra chàng cũng yêu, chàng đã yêu người con gái ấy từ rất lâu rồi. Nhưng khi chàng hiểu được thì nàng đã chẳng còn ở đây, chỉ còn chàng ôm tâm ma ở trong Tử Sinh Giới, điên cuồng chém g iết tà ma, rồi lại đắm chìm vào ảnh cảnh để nhìn thấy nàng. Cho tới ngày nọ của 200 năm sau, khi chàng nhận ra Vãn Vãn của chàng vẫn còn sống, nhưng nàng đã thay đổi rồi. Nàng sống không hề tốt, nhưng chưa từng tới tìm chàng. Người từng nói sẽ yêu chàng trọn đời trọn kiếp lúc này lại nói nàng đã buông bỏ rồi. Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi cảm xúc, chấp niệm đều bùng nổ. Tạ Trường Tịch phá tâm chuyển đạo, vì Hoa Hướng Vãn mà thay đổi đạo tâm. Giờ đây, đạo của chàng là nàng, chàng nguyện làm mọi thứ vì nàng, để có thể sánh bước bên nàng. … Gặp lại sau 200 năm xa cách, con người vẫn thế mà dường như đã có rất nhiều thứ thay đổi. Giống như Hoa Hướng Vãn vậy. Lúc này, nàng không còn là Thiếu cũng chủ vô tư lạc quan như xưa nữa, nàng đã trở thành Cung chủ của một Hợp Hoan Cung suy tàn, bản thân cũng bị phế hết gân mạch, Kim đan vỡ nửa, trở thành một nửa phế nhân. Nàng giờ đây không chỉ biết khom lưng nhún nhường, còn là người giỏi bày mưu tính kế, suy đoán lòng người hơn bao giờ hết. Tất cả những kẻ từng thông đồng hại đồng môn đệ tử Hợp Hoan Cung, nàng đều sẽ khiến bọn chúng phải trả giá hết. Nàng nhẫn nhịn suốt bao nhiêu năm, mài giũa bản thân trở nên trầm ổn trưởng thành, nàng mưu tính hơn người, khiến tất cả mọi người đều bị lừa vào kế hoạch của nàng. Mục đích của nàng chỉ có một, đó là bắt kẻ có tội phải trả giá, hồi sinh các huynh đệ Hợp Hoan Cung. Nàng làm rất nhiều thứ, đánh đổi tất cả, thậm chí dùng mạng nàng trải đường cho kế hoạch ấy. Mọi thứ đều thuận lợi, chỉ có một biến số duy nhất, là Tạ Trường Tịch, là tình yêu tới muộn của chàng. Nàng đã thử gạt chàng ra rất nhiều lần, nhưng con người ấy quá cố chấp, cố chấp đến mức khiến nàng đau lòng. Họ đồng hành bên nhau từ Vân Lại về Tây Cảnh, trải qua muôn vàn sóng gió. Càng như vậy, Hoa Hướng Vãn càng nhận ra một Tạ Trường Tịch hoàn toàn khác biệt. Chàng không còn vô dục vô cầu nữa, chàng cũng có chấp niệm, có khát khao, chàng như vị tiên tử bị nhiễm khói bụi phàm trần. Vị trí của chàng và nàng sau 200 năm dường như đã đổi cho nhau. Người theo đuổi là chàng, người trốn chạy là nàng. Thật ra, tất cả mọi thứ nàng làm, chàng biết hết, nhưng chàng dung túng nàng. Bởi vì Hoa Hướng Vãn là tất cả ý nghĩa sống của Tạ Trường Tịch. Chàng sẽ bảo vệ nàng, dọn sạch mọi chông gai vì nàng. Trước đây, vào khoảnh khắc nàng cần chàng nhất, chàng chưa từng có mặt, vậy lúc này, hãy để chàng dùng quãng đời còn lại để yêu thương và bảo vệ lấy nàng. … “Kiếm Tìm Thiên Sơn” là một câu chuyện khá có chiều sâu, tình tiết truyện được xây dựng tỉ mỉ và đan cài lồng ghép các tình huống rất hợp lí. Mặc Thư Bạch đã tạo nên một Hoa Hướng Vãn và Tạ Trường Tịch rất riêng, mỗi người trong họ đều trải qua rất nhiều những khó khăn và trải nghiệm của riêng mình để trưởng thành, tìm kiếm còn đường tu đạo của mình. Tạ Trường Tịch vốn vô tâm vô tính, chàng không hiểu được những cảm xúc của thế gian, nhưng chàng lại được dạy phải bảo vệ thế gian này. Chàng luôn bước đi trong mờ mịt, cho tới khi Hoa Hướng Vãn xuất hiện. Chính nàng đã làm cho chàng biết, vì lòng có tình nên mới yêu thế gian, vì có yêu mới hiểu được vui buồn hờn giận. Nàng chính là thế giới của chàng, một thế giới đã dạy chàng biết yêu thương và bảo vệ. Hoa Hướng Vãn cũng là một người rất đặc biệt. Nàng trời sinh tài năng hơn người, vạch xuất phát vốn đã hơn xa người khác. Nàng chỉ từng gặp một sóng gió duy nhất, cũng là lớn nhất, một sóng gió đã vật ngã nàng rồi thay đổi nàng. Đó là khi nàng phải chứng kiến tông môn của mình bị kẻ gian tính kế, lần lượt bỏ mạng. Nàng trưởng thành hơn từ máu tanh giông bão, nàng bỏ lại tất cả mọi thứ, chỉ có duy nhất mục tiêu báo thù và hồi sinh tông môn. Nàng chẳng còn sợ gì hết, đến cái mạng nàng cũng đem ra tính kế nốt. Nhưng Tạ Trường Tịch lại tới, chàng khiến nàng muốn sống, muốn ở bên chàng. Nàng đã đẩy chàng ra rất nhiều lần, nhưng mỗi lần như vậy, nàng lại biết thêm về tình yêu của chàng, về những hy sinh mà chàng làm vì nàng. Cuối cùng, nàng chỉ đành chấp nhận số mệnh, nam tử này, nàng hết cách với chàng rồi. Hành trình của hai người là một câu chuyện dài, chẳng thể dùng đôi câu ba lời để nói được, không chỉ hai nhân vật chính, các nhân vật phụ cũng được xây dựng rất chỉn chu và có câu chuyện của riêng mình. Vì vậy, nếu các bạn có hứng thú, hãy tới và tự mình trải nghiệm câu chuyện này nhé. ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Non Diệt Cẩu Huyết *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Năm thứ ba Thượng Thanh lịch Tu Chân, kết giới Tử Sinh Giới bị thủng, Tà Ma Vực Linh xuất thế, Kiếm Chủ Vấn Tâm Kiếm đời thứ mười bốn Tạ Vân Đình ngã xuống vì phong ấn Vực Linh, đệ tử đầu tiên Tạ Trường Tịch kế thừa Vấn Tâm Kiếm, lập lời thề giết sạch Tà Ma, một mình đi vào Tử Sinh Giới, dùng sức một người quét sạch một giới, đã hai trăm năm vẫn chưa ra ngoài. Cùng năm đó, biên giới Tây Cảnh bị phá vỡ, mười vạn Ma thú xông vào Tây Cảnh, bao vây tấn công Hợp Hoan Cung, Thiếu chủ Hoa Hướng Vãn dẫn theo đệ tử cố gắng giữ cổng Cung một tháng, đến khi Kim Đan vỡ nát, kiếm gãy cờ đứt thì mới đợi được quân cứu viện. Những đệ tử tài giỏi của Hợp Hoan Cung gần như bị tiêu diệt gần hết trong cuộc chiến này, tông môn mạnh nhất hàng ngàn năm của Tây Cảnh đến giờ phút này đã hoàn toàn suy yếu không gượng dậy nổi. *** *** Hai trăm năm sau... “Tạ Trường Tịch.” Trong ảo cảnh, thiếu nữ ngồi cách đó không xa, đang ngẩng đầu nhìn lên những ngôi sao trên khắp bầu trời, ánh sao phản chiếu bên trong đôi mắt nàng, trong ánh mắt ấy mang theo vẻ ngập tràn sức sống hoàn toàn khác với cuộc đời của chàng. Dòng nước lăn tăn chảy dưới chân nàng, phát ra âm thanh róc rách, nàng quay đầu lại, trong đôi mắt phản chiếu bóng hình năm mười chín tuổi của chàng. “Huynh từng nhìn thấy Huyễn Mộng Điệp chưa?” Nàng hỏi. Chàng nhìn nàng chằm chằm, vẻ mặt bình tĩnh: “Chưa từng.” “Thế ta tặng huynh một con.” Thiếu nữ nói xong, cổ tay uốn lượn, bươm bướm màu xanh mang theo ánh huỳnh quang biến ra từ lòng bàn tay nàng, tung tăng bay lượn. Chàng vẫn không hề rời mắt mà nhìn chăm chú khuôn mặt của thiếu nữ, bươm bướm rơi trên mu bàn tay thiếu nữ, cơ thể thiếu nữ khẽ nghiêng về phía trước hướng về phía chàng, đưa tay đến trước mặt chàng: “Nhìn này, chạm thử đi.” Chàng nhìn qua chỗ bươm bướm, giọng nói của thiếu nữ rất khẽ: “Chạm thử đi, huynh sẽ có thể gặp được người huynh muốn gặp nhất.” “Ta... muốn gặp nhất...” Mời các bạn mượn đọc sách Kiếm Tìm Thiên Sơn của tác giả Mặc Thư Bạch.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chuông Gió Quyển 5 - Vĩ Ngư
Sách Nói Chuông Gió Một chiếc chuông gió chỉ vang lên khi chạm vào oán khí của người chết… Một con đường phiêu bạt vĩnh viễn không nhìn thấy điểm cuối…. *** Buổi chiều ngày thứ ba, cuối cùng cũng đến Đa Mã. Quý Đường Đường dần dần hồi phục, trong lời lẽ cử chỉ đã không khác gì một người bình thường, nhưng bức tranh chắp vá vẫn thiếu một mảnh ghép cuối cùng cũng là mảnh ghép quan trọng nhất, cô không nhớ Thịnh gia Tần gia, cũng không nhớ những chuyện bi thảm nhất đau khổ nhất đã trải qua trong một đời này. Có lẽ tiềm thức của con người trời sinh đã có cơ chế tự bảo vệ, nó sẽ tự động che đi những kí ức đau khổ đó, Nhạc Phong cũng không rõ là mình hy vọng cô nhớ lại hay là không hy vọng cô nhớ lại nữa, cứ nghe theo ý trời đi, ông trời sắp đặt như vậy, tự nhiên có lý của nó. ... *** Nếu bạn là fan của Vĩ Ngư, nếu còn nhớ ông chú Thần Côn với một núi sách ghi chép sự lạ trên đời, luôn miệng gọi Nhạc Phong trong "Chuông gió" là Tiểu Phong Phong thì ở Xương Rồng Đốt Rương, chúng ta sẽ có cơ hội biết được nguồn gốc của nhân vật này và cả Sơn Quỷ, Thủy Qủy, cùng hằng hà những sự lạ kì dị về Thần Thú Thượng cổ. Truyện được viết trong bối cảnh mới, nhân vật mới, nên những bạn không đọc Chuông gió, hay Bảy thanh hung giản hay Ba đường luân hồi cũng đều sẽ hiểu được các liên kết trong truyện. + Thứ tự đọc các bộ trong hệ liệt Thần Côn là: Chuông gió - Bảy thanh hung giản - Ba đường luân hồi - Xương rồng đốt rương. + Tuy nhiên bạn vẫn có thể đọc hiểu được nội dung của một bộ bất kỳ trong bốn bộ trên khi đọc riêng lẻ bởi nội dung chính của chúng không liên quan quá nhiều đến nhau.   Mời các bạn đón đọc Chuông Gió Quyển 5 của tác giả Vĩ Ngư.
Quỷ Sự Vô Tận - Mộc Hề Nương
Thể loại: Linh dị thần quái, huyền nghi trinh thám, hiện đại, 1vs1, sảng văn, chủ thụ, cường cường, HE. Văn án: MỘT Dương Nguyên Nhất làm việc tại một văn phòng thám tử, văn phòng thám tử này tên là ‘Monster’. Phát hiện sếp là ông chồng quá cố đã sớm ‘ốm chết’ của cậu. HAI Gần đây Monster có một thành viên mới, mỗi ngày ôm bài vị người chồng quá cố, thắp hương vái lạy. Di ảnh bài vị giống y hệt dung mạo ông sếp khủng bố. … Dương Nguyên Nhất là người đã có gia đình. Hơn nữa còn là một người có câu chuyện gia đình vô cùng lâm li bi đát. Thuở còn “thơ bé”, cậu xung hỉ với thiếu gia Ngụy Lan Đình nhà họ Ngụy, nhưng hai người chung sống chưa được bao lâu thì Ngụy Lan Đình qua đời, Dương Nguyên Nhất phút chốc trở thành góa phu, vì chồng thủ tiết. Đến tận khi học xong đại học, lăn lộn vào đời, trở thành một thành viên của văn phòng thám tử Monster, Dương Nguyên Nhất vẫn nghiêm túc thủ tiết thờ chồng.  Trong ba lô của Dương Nguyên Nhất luôn có bài vị, trên bài có ba chữ “Ngụy Lan Đình”. Trùng hợp, đại boss bí ẩn ở văn phòng thám tử Monster cũng họ Ngụy, hơn nữa ánh mắt khi nhìn Dương Nguyên Nhất, ừm, có chút quái quái. Dương Nguyên Nhất không nghĩ nhiều, nhưng đồng nghiệp của cậu sau khi nhìn thấy di ảnh trên bài vị, ánh mắt nhìn cậu cũng có chút quái quái. Bởi vì chồng cũ của Dương Nguyên Nhất, không chỉ trùng họ với đại boss, mà cũng trùng luôn cả khuôn mặt với đại boss luôn.   … Ngụy Lan Đình (lúc này là Ngụy Diên Khanh), khi thấy Dương Nguyên Nhất nghiêm túc bái phỏng bài vị của chính mình, lần đầu tiên có cảm giác mình bị chính mình đội cho một cái nón xanh. Vì sao lại nói, bị đội nón xanh bởi chính bản thân mình? Vì Dương Nguyên Nhất không cho hắn sờ, không cho hắn chạm. Mối quan hệ giữa sếp Ngụy của văn phòng thám tử Monster và Dương Nguyên Nhất chỉ thuần túy là mối quan hệ cấp trên - cấp dưới bình thường.  Trong khi đó, cái bài vị có khắc chữ “Ngụy Lan Đình” kia, lại ngày đêm được cận kề Dương Nguyên Nhất, thử hỏi sếp Ngụy sao mà không tức? Sếp Ngụy cảm thấy, bản thân mình còn không bằng được một cái bài vị. Vì thế, khi nói tới chuyện hôn nhân với Dương Nguyên Nhất, cậu hỏi, vợ sếp đang làm gì? Sếp Ngụy trầm mặc một lúc, đáp rằng, “Đang thủ tiết.” Dương Nguyên Nhất: “Sếp đúng là biết nói đùa.” Sếp Ngụy lại giận dỗi: “Tôi không nói đùa. Em ấy cáu kỉnh với tôi, thích giấu bài vị, coi bài vị là tôi, cúng bái mỗi ngày, rất nghiêm túc thủ tiết.” Sau khi Ngụy Lan Đình mất, Dương Nguyên Nhất vẫn luôn nhớ tới hắn. Cậu thậm chí còn tin tưởng, Ngụy Lan Đình thương mình như vậy, chắc chắn sẽ không lỡ bỏ cậu đi đầu thai trước. Hắn vẫn đang đợi cậu dưới địa phủ. Thế nhưng, ngàn vạn lần Dương Nguyên Nhất không thể ngờ được, người chồng đã “sớm chết” của mình, thực ra vẫn đang “vất vưởng” ở nhân gian đợi mình, hơn nữa lại trở thành sếp của mình, hơn nữa còn lén lút giấu giấu giếm giếm, không cho mình biết sự thật. Hậu quả của việc sếp Ngụy giấu giếm thân phận với Dương Nguyên Nhất chính là: phải đi chẻ bài vị, chẻ một trăm cái bài vị, sau đó bị cấm giường, cấm luôn cả tính phúc sinh hoạt. __ Sau khi đọc xong “Xông vào ngõ âm dương”, mình cũng tìm đọc thêm các tác phẩm khác của Mộc Hề Nương và cũng như “Xông vào ngõ âm dương”, mình cực thích “Qủy sự vô tận”. Thuộc tính công thụ trong hai bộ này khá giống nhau: trung khuyển công x thông minh thụ. Cũng là kiểu “lừa yêu lừa cưới”, che giấu thân phận, đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành. Đọc khá hay và thoải mái.  Đây là một bộ đam mỹ linh dị thần quái, thế nhưng bên ngoài yếu tố kinh dị ra, cũng không thiếu những yếu tố hài hước gây cười. Chuyện tình “trắc trở” của Ngụy Diên Khanh và Dương Nguyên Nhất là ví dụ điển hình. Ngụy Diên Khanh ban đầu vì không muốn để Dương Nguyên Nhất nhận ra mình (ảnh cũng có nỗi khổ riêng, đọc truyện để biết thêm thông tin chi tiết ha), mà không ngại đeo khẩu trang để che đi nhan sắc trời sinh.  Hơn nữa, đó không phải là loại khẩu trang bình thường, mà còn là khẩu trang heo hồng peppa.  Hơn nữa, sếp Ngụy còn rất mong mỏi, Dương Nguyên Nhất có thể đeo khẩu trang đôi có in hình heo hồng Peppa với mình.  Chưa hết, sếp Ngụy còn ghen tuông một cách cầm thú đến mức, khi Dương Nguyên Nhất ra ngoài làm nhiệm vụ, âm thầm lôi bài vị của chính mình trong ba lô của Dương Nguyên Nhất ra. Lôi ra xong cũng không giữ lại, mà lôi ra xong liền quẳng đi cho khuất mắt.  Sau “Xông vào ngõ âm dương” và “Qủy sự vô tận”, chắc chắn Mộc Hề Nương sẽ là một trong những tác giả yêu thích nhất của mình. Truyện của Mộc Hề Nương vừa có thể giải trí, vừa có thể giúp trau dồi kiến thức; thêm vào đó, yếu tố kinh dị và hài hước đan xen một cách vừa phải và vừa đủ; tuy truyện hơi dài nhưng vẫn rất lôi cuốn mà không hề thấy nhàm chán. Nếu như hệ thống các vụ án trong “Xông vào ngõ âm dương” mang đậm màu sắc Đạo giáo, thì “Qủy sự vô tận” lại có một hệ thống các sự kiện rất mới mẻ và đáng chú ý. Đó chính là “dị văn đô thị”. Dị văn đô thị là gì? Là những câu chuyện được lưu truyền trong dân gian: Hoa thược dược đen, Người giải đáp, Búp bê Nga… những câu chuyện này phần lớn nảy sinh từ những vụ án mạng, được đồn thổi trong diện rộng, từ ngày này qua tháng khác, được nhiều người tin tưởng, cuối cùng trở thành dị văn đô thị có hình dạng và bản thể. Nhiệm vụ của văn phòng thám tử Monster, cũng chính là thu phục những dị văn khát máu luôn muốn giết chết con người này. Bản thân Ngụy Diên Khanh cũng là một đại dị văn. Không chỉ con người, mà các dị văn khác cũng vô cùng khiếp sợ hắn ta. Vì Ngụy Diên Khanh chính là dị văn khủng bố. Ai nhìn thấy hắn đều sẽ gặp ác mộng. Dương Nguyên Nhất ngày nhỏ cũng vì Ngụy Diên Khanh chơi xấu mà mới gặp ác mộng. Lớn lên nhìn Ngụy Diên Khanh cũng có thể gặp ác mộng. Một trong những ác mộng của Dương Nguyên Nhất chính là - nhìn thấy heo hồng Peppa - con heo trên khẩu trang của sếp Ngụy, trong giấc mơ của mình. Mình rất thích Dương Nguyên Nhất, cũng thích Ngụy Diên Khanh. Ảnh chăm sóc và cưng chiều Dương Nguyên Nhất một cách rất ôn nhu và dịu dàng (dù ảnh nhiều lúc hơi bệnh xà tinh một tẹo). Dương Nguyên Nhất cũng rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, hơn nữa còn kiên cường tự lập, không dựa dẫm vào ai. Hai người họ đúng là trời sinh một đôi luôn đó. Dương Nguyên Nhất từng cắn răng đổ hết tiền mua đất xây mộ cho ông chồng “đã chết” của mình, Ngụy Diên Khanh lại chém đinh chặt sắc tuyên thệ, sau này hai người phải chôn chung một mộ. “Chôn chung một mộ” - tự dưng đọc đến mấy chữ này, mình cảm thấy đây là một trong những lời hứa hẹn lãng mạn và tốt đẹp nhất từng nghe được. Còn hơn cả “Cùng nhau chậm rãi già đi”.  … Dương Nguyên Nhất: “Anh nói đúng, nên làm chút chính sự. Chúng ta thương lượng chuyện mua mộ đôi xa hoa đi.” Ngụy Diên Khanh bất đắc dĩ: “Hợp đồng đã được ký, còn thương lượng cái gì?” Dương Nguyên Nhất ngửa đầu, cắn cằm Ngụy Diên Khanh: “Thương lượng xem ngài Ngụy có muốn chôn chung một mộ với em không.” … Tóm lại, “Qủy sự vô tận” là một bộ truyện rất hay. Bạn nào đã nhảy hố “Xông vào ngõ âm dương rồi”, thì hãy cân nhắc nhảy luôn cái hố này xem sao nha.   ___________ '' '': Trích từ truyện Review by #Ám Dung Hoa Mời các bạn đón đọc Quỷ Sự Vô Tận của tác giả Mộc Hề Nương.
Trượng Phu Không Ngồi Yên Trong Phòng - Hạ Y
Lòng của nàng thật sự muốn vỡ nát! Mới gả vào Đường gia được vài ngày ngắn ngủi, phu quân mà nàng khuynh tâm yêu say đắm lại đã nói muốn nạp tiểu thiếp. Đối tượng không phải là ai khác, chính là muội muội sinh đôi của nàng! Đây đối với nàng mà nói không phải là sét đánh ngang tai, mà là ngũ lôi oanh đỉnh a! Tưởng rằng phu quân của nàng là chính nhân quân tử, chỉ có một mình nàng trong lòng; Không nghĩ tới hắn căn bản cũng giống như những nam tử bình thường trong thiên hạ đầy sắc tâm, thê thiếp càng nhiều càng tốt, Ghê tởm hơn chính là, hắn lại chọn trúng muội muội cùng nàng như cùng một cái khuôn mẫu in ra, Muốn hưởng phúc nhiều vợ à! Cơn tức này nàng có thể nào nuốt được? Nàng Chung Uyển Ước cũng không phải để là mặc người chà đạp , Mặc dù bề ngoài của nàng rất ôn nhu, nói chuyện nũng nịu, Nhưng cá tính của nàng đúng là so với bò còn muốn bướng bỉnh hơn, quyết tâm của nàng so với trời còn cao hơn! Nếu đã không chiếm được toàn bộ hắn, thì nàng cả một nửa kia cũng không cần! Toàn bộ ném cho chó ăn đi! Nàng quyết định – bỏ cái tên phu quân xấu này! Đùa giỡn tình cảm cũng chỉ như thay quần áo thôi. *** Thể loại: Cổ đại, cưới nhầm, gương vỡ lại lành, sủng ngược đan xen, nam chính vô sỉ, gây ức chế, nữ ngoài nhu trong cường, HE Độ dài: 9 chương  Tình trạng: Hoàn edit Thành hôn chưa tới nửa năm, trượng phu đã vội thay lòng, muốn thú thêm thiếp khác, ghê tởm hơn nữa, người đó lại chính là tiểu muội sinh đôi của nàng. Đối với Chung Uyển Ước, tin tức này không khác gì một mũi dao, đâm đến lòng nàng chảy máu đầm đìa, khó có thể chấp nhận.  Trượng phu nàng hết mực yêu thương, chính miệng nói với nàng rằng hắn thú “nhầm” người, vị trí Đường thiếu phu nhân này hẳn phải thuộc về muội muội nàng mới đúng. Hắn còn nói, nể phần ân ái những ngày qua, ghế chủ mẫu hắn sẽ cho nàng giữ lại, chẳng qua từ nay về sau, Đường phủ này, nữ chủ nhân có tới tận hai người. Đường Cẩn Tư cho rằng bản thân mình như vậy đã đủ rộng lượng, lại không thể ngờ rằng, tiểu thê tử ngoan ngoãn, vô vị của hắn lại có thể mang đến “kinh hỷ” lớn đến thế. Cầm hưu thư trong tay, Đường Cẩn Tư mới chợt phát hiện, thê tử của hắn còn có một mặt cứng rắn như vậy, thú vị hơn là, sự bướng bỉnh này của nàng khiến hắn vô cùng “thưởng thức”, càng không muốn buông nàng ra. Hắn có lòng, nhưng Chung Uyển Ước nào nguyện ý. “Chàng nếu không tâm ta liền từ, núi xanh chỉ nhận màn mây trắng”, mà rõ ràng “đám mây trắng” này sẽ không phải kẻ hai lòng Đường Cẩn Tư kia. Một kẻ không chịu buông tay, một người nhất định không lùi bước, cuộc hôn nhân “sai lầm” này quả không hề dễ dàng để tới được điểm cuối.  Trong ván cờ tình yêu ấy, Chung Uyển Ước rõ ràng ở thế yếu, nhưng chính sự quật cường cùng con tim chân thành, sâu đậm của nàng đã khiến Đường Cẩn Tư phải thua tan tác. Đi qua những tháng ngày cô đơn, lạnh lẽo mới thấy nhớ da diết những năm tháng ân ái khi xưa, nếu có thể quay lại, hắn hy vọng kể từ ngày thành thân ấy một lần nữa bắt đầu, chuyên tâm, một lòng bảo vệ nàng. Hắn có lòng, còn nàng liệu có nguyện ý? *** Thực sự đây không phải một bộ truyện có quá nhiều nút thắt, đọc một vài chương là có thể đoán ngay được cái kết HE, cả nhà cùng hạnh phúc. Nhưng quá trình lăn lộn trong cái hố này, đối với tớ là một loại trải nghiệm bất ngờ, thú vị, giống như trong chuyến du lịch từ sao Hỏa tới Trái đất, bạn được khuyến mại đi thăm quan thêm sao Mộc vậy.  Nam chính là một kẻ đạo mạo, bên ngoài nho nhã, lịch sự, đối xử ân cần, với thê tử càng thêm quan tâm chăm sóc, nhưng đằng sau cái vẻ mặt tươi cười dịu dàng ấy, là một kẻ âm hiểm, xảo trá, lại có mấy phần tà ác. Lần đầu gặp gỡ Chung gia tỷ muội, hắn bị tiểu cô nương vui vẻ hoạt bát làm cho rung động. Thế rồi, khi chưa tìm hiểu rõ người hắn thích là ai, Đường Cẩn Tư đã vội vã đến cửa Chung gia cầu hôn, kết quả là thú nhầm người.  Mặc dù người khiến Đường Cẩn Tư rung động là Uyển Diễn, nhưng tháng ngày chung sống với Uyển Ước lại khiến trái tim hắn dao động. Hắn tham lam, không hiểu rõ lòng mình, lại còn muốn trái ôm, phải ấp. Thê tử cứng đầu không chấp nhận chuyện chung chồng, còn muốn hưu hắn, bỏ nhà đi mới khiến Đường Cẩn Tư nhận rõ, người có thể khiến hắn đau lòng, khiến hắn bận tâm, khiến hắn muốn dang tay bảo vệ, lau khô những giọt nước mắt trên mặt nàng, chỉ có thể là một người, mà người đó, vừa hay là Chung Uyển Ước - thê tử mà hắn thú nhầm kia. Chung Uyển Ước, nữ chính của truyện, là một cô gái mềm mại, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta cảm thấy vô vị. Nàng thương một người, mang hết cả trái tim để quan tâm người đó, dường như thế giới của nàng chỉ xoay quanh trượng phu Đường Cẩn Tư mà thôi. Những tưởng với tính cách của nàng, sẽ cam chịu chấp nhận số phận “chung chồng”, nhưng không, Chung Uyển Ước thà rằng mang theo trái tim thương tổn rời đi, bỏ lại tất cả yêu thương, mặn nồng mà nàng luôn trân trọng, gìn giữ, cũng quyết không chịu chấp nhận việc trượng phu tái giá.  Nhìn bề ngoài, nàng giống như một cốc nước lọc, nhạt nhẽo, vô vị nhưng chỉ khi thưởng thức rồi mới biết ấm lạnh thực sự ra sao. Chung Uyển Ước mặc dù là một bánh bèo, nhưng chưa bao giờ là một bánh bèo vô dụng. Nàng ôn nhu, thiện lương, nhưng sẽ không khom lưng, cúi đầu, càng không nhượng bộ những kẻ không trân trọng tình cảm của nàng. Ngoài hai nhân vật chính, tớ còn khá ấn tượng với mẫu thân của nam chính. Mặc dù xuất hiện không nhiều, nhưng cách Đường phu nhân thông cảm và thấu hiểu cho con dâu thực sự khiến tớ đau lòng. Bởi chỉ khi trải qua rồi, mới biết được nhìn trượng phu vui bên người mới có bao nhiêu đau khổ.  Phụ mẫu nữ chính khiến tớ khá bực mình, bởi sự yếu đuối không bảo vệ được con gái cùng với sự thiên vị rõ ràng trong cách đối xử với hai tỷ muội. Tớ còn có sự bài xích không hề nhẹ với muội muôi sinh đôi của nữ chính. Ai cũng nói, cùng trứng thì liền tâm mà cô em này thì có vẻ hơi quá đà, đến trượng phu của tỷ tỷ mà cũng muốn dùng chung. Mặc dù đoạn cuối có giác ngộ, cũng biết xin lỗi nữ chính, nhưng vẫn không thể xóa được cái sự “ghét từ cái nhìn đầu tiên” của tớ.  Mặc dù truyện tương đối ngắn, nhưng thực sự có thể đưa bạn qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, từ đau lòng, thương xót đến mãn nguyện cho cái kết đẹp của một cuộc hôn nhân “sai lầm”. Bỏ qua việc nam chính là một kẻ gây ức chế, khiến người đọc vừa yêu vừa hận, thì nữ chính là yếu tố quan trọng, đảm bảo có thể kéo bạn đi đến cuối truyện.  Nếu bạn đang rảnh chết đi được, thì tớ xin nhiệt liệt, chân thành tặng bạn một vé thăm quan free “Trượng phu không ngồi yên trong phòng”, hy vọng bạn có những phút giây bị ngược cúc vui vẻ.  _________ " ": Trích từ truyện Review by #Gian_Thần Bìa: #Tịch Phi   Mời các bạn đón đọc Trượng Phu Không Ngồi Yên Trong Phòng của tác giả Hạ Y.
Nữ Phụ Trùng Sinh (Trùng Sinh Nữ Phụ) - Mỉm Cười Wr
Trở thành nữ phụ của ngôn tình sắc dục, vì thay đổi kết cục nguyên tác, Ninh Vân Hoan đè nén bản tính. Nếu nữ chủ là Bạch Liên Hoa thánh mẫu thì cô sẽ so với nữ chủ hoàn mỹ hơn. Nhưng cho dù có cố gắng cải biến định mệnh, cô vẫn không thoát khỏi kết cục của nữ phụ. Sống lại lần nữa, không ngụy trang bản thân, bảo vệ sinh mạng, rời xa người đàn ông phúc hắc. Có điều, cô không ngờ cô càng tránh lại càng chui đầu vào rọ, người mà thánh mẫu Bạch Liên Hoa không cầu được lại rơi vào tay nữ phụ Ninh Vân Hoan! Từ nay về sau, có người ở đằng sau làm núi dựa, cô có thể làm chủ cả thiên hạ. P/s: Ta mới edit lần đầu, mong mọi người giúp đỡ  ^:)^  ^:)^  ^:)^         Ta thấy hố này bên Cung Quảng Hằng có người làm rồi, nhưng lâu rồi chưa có chương mới thì phải, không biết có bị drop không nữa. Cơ mà ta quyết định tập tành edit để thoả mãn ước nguyện lâu nay đi đọc chùa của mình, mong các nàng không hắt hủi  :hixhix:         Cuối cùng, MỜI NHẢY HỐ a ~ :bighug: *** Thể loại: Hiện đại, trùng sinh, xuyên sách, hắc bang, 3S, không ngược, HE Số chương: 195 chương + 2 ngoại truyện  Tình trạng: HOÀN EDIT ----------------- Warning: Đọc bộ truyện này có thể gặp những tình tiết khiến bạn TỨC lộn ruột, xin cân nhắc trước khi đọc nhé ^^ Trở thành nữ phụ của một bộ ngôn tình sắc, kiếp trước dù cố gắng như thế nào Ninh Vân Hoan cũng không thể thoát được kết cục đau thương. Sống lại kiếp này, Ninh Vân Hoan không muốn đi vào vết xe đổ đó nữa.  Trùng sinh giúp cô biết được “hào quang nữ chính" đáng sợ như thế nào, chính vì thế Ninh Vân Hoan luôn cố gắng né tránh nữ chính 2 kiếp là Cố Doanh Tích, tránh ả ta như tránh tà. Nhưng có lẽ Hoan Hoan của chúng ta đen đủi, không những không tránh được Cố Doanh Tích, mà còn đụng phải một con người khiến Ninh Vân Hoan không bao giờ quên: Lan Lăng Yến. Có thể nói không ai hiểu rõ sự ác độc, vô tình và tàn nhẫn của Lan Lăng Yến hơn Ninh Vân Hoan. Không những thế, Lan Lăng Yến còn là người thừa kế Lan gia - một thế lực - tiền tài khổng lồ trong thế giới ngầm. Đây cũng có thể coi là nam chủ duy nhất mà “hào quang nữ chính" của Cố Doanh Tích không với tới được.  Ninh Vân Hoan không hiểu, vì sao kiếp này cô lại có dính líu đến người đàn ông đáng sợ này. Không chỉ quan hệ thông thường mà còn kết hôn và sinh con với anh.  Đừng nói Ninh Vân Hoan, chính bản thân Lan Lăng Yến cũng không hiểu vì sao anh lại có cảm giác đặc biệt với cô gái nhỏ này. Quả thật lúc đầu với cô anh chỉ là tò mò - tò mò vì sao chỉ lần đầu gặp anh mà cô lại tỏ vẻ sợ anh như vậy. Đã thế, sau khi phát sinh quan hệ với anh, thái độ của cô như hận không thể cách xa anh 7 vạn 8 ngàn dặm ấy. Với một người có bản tính kiểm soát chiếm hữu cao như Lan Lăng Yến càng làm anh có quyết tâm muốn nắm chặt cô gái nhỏ này.  Một người bá đạo kiểm soát, một người không thể chống lại sự kiềm soát đó, hai người bọn họ cứ thể ở bên nhau. Lan Lăng Yến từ cảm giác khó hiểu chuyển dần thành yêu thích và cuối cùng là nảy sinh thứ tình cảm mà anh nghĩ sẽ không bao giờ phát sinh trên người mình. Anh trao cho cô đôi cánh để cô có thể bay lượn, miễn cô vẫn nằm trong bầu trời chở che của anh.  Phải biết, chưa bao giờ Lan Lăng Yến để ý một người như thế, nhưng trớ trêu thay người con gái đó vẫn mãi không hiểu lòng anh. Cô vẫn luôn sợ anh, che giấu anh bí mật gì đó. Anh chờ đợi, chờ đợi một ngày Ninh Vân Hoan sẽ mở lòng ra với anh, sẽ nói cho anh nghe bí mật tận sâu trong lòng cô, sẽ cho anh biết vì sao cô sợ anh. Nhưng Lan Lăng Yến không biết rằng, bóng ma của quá khứ kiếp trước đã ám ảnh ăn sâu tận xương tuỷ của cô. Cô rất sợ, nếu cô trao tim cho người đàn ông này, nếu bi kịch kiếp trước của nữ phụ lại một lần nữa tái diễn, cô biết phải làm sao?? Một bên vừa phải đối phó với nữ chính Cố Doanh Tích và dàn nam sủng của cô ta, một bên vừa phải che giấu Lan Lăng Yến, quá nhiều sóng gió ập đến cũng đến lúc làm Ninh Vân Hoan lơi tay đánh rơi bí mật kia.  Khi đối diện với sự thật rằng mình chính là người kiếp trước đã giết chết cô gái nhỏ mình yêu, Lan Lăng Yến sẽ phản ứng ra sao đây? Ninh Vân Hoan thật sự có thể thoát khỏi số kiếp đã an bài của nữ phụ? Hào quang của nữ chính Cố Doanh Tích sẽ chạm đến những ai đây. Lan Lăng Yến liệu có chống lại được sự cám dỗ của Cố Doanh Tích không? Những bí mật đằng sau hai kiếp?? Bạn sẽ biết được tất cả sau khi tận hưởng qua bộ truyện này.  … Có thể nói, đây là lần đầu tiên mình gặp một bộ truyện có nữ phụ Bạch Liên Hoa như thế đó. (À, nữ phụ ở đây là Cố Doanh Tích nhé ^^). Trời ơi, có thể nói con nhỏ này nó mặt dày kinh kinh kinh khủng luôn :v Cô ta gần như ăn nằm, qua tay tất cả các nhân vật nam trong truyện: Từ anh trai nữ chính, em trai nuôi của mình, bạn trai em gái mình, cha chồng tương tai của em gái mình, từ người qua đường ABC đến XYZ.  Nhưng lúc nào cũng tỏ ra mình yếu đuối, bị ép buộc rồi suốt ngày tơ tưởng tới nam chính của chúng ta. Ôi, đọc những đoạn nữ phụ ảo tưởng mơ mộng, hay làm bộ mặt yếu ớt nhu nhược gọi tên nam chính mình, hoặc là mỗi khi nữ phụ bị tên nam phụ khác xxx, cô ta lại ảo tưởng mình đang hy sinh bản thân vì nam chính, trời má, mình là mình chỉ muốn chửi thề thôi :v.  Mà các bạn yên tâm nhé, dù con nhỏ nữ phụ nó như thế nào thì nam chính của chúng ta đúng chuẩn soái ca mặt lạnh, nói năng hành động chả nể mặt ai đâu. Có thể nói, đối với nam chính chỉ có vợ anh - Ninh Vân Hoan là nhất, còn tất cả mọi thứ không đúng ý anh là anh xử đẹp hết. Rất tàn nhẫn và vô tình đấy. Từ đầu đến cuối truyện, nam chính Lan Lăng Yến đã hoàn thành rất tốt tính cách lạnh lùng mà tác giả xây dựng cho anh. Anh không hay nói lời hoa mỹ, nhưng anh dùng hành động chứng minh tình yêu của mình. Anh chấp nhận chờ đợi 4 năm để người con gái mình yêu thương hoàn thành những gì cô muốn. Nói chung là nam chính chỉ có chuẩn thôi bà con ạ.  Nữ chính Ninh Vân Hoan thì mình thấy không mấy ấn tượng. Kiểu mạnh mồm thôi, cường cũng không hẳn cường, có những tình huống thấy nữ chính nói nhiều không đáng: ví dụ mấy lúc mà ông anh trai cực phẩm của nữ chính qua kiếm chuyện ấy, bản thân nữ chính biết anh trai mình hết thuốc chữa vẫn nói chuyện giằng co với hắn, cuối cùng mới dẫn đến tức chết ba mình.  Ngoài ra, có thể nói, một dàn nam phụ cực phẩm của truyện này cũng là nguyên nhân giữ mình lại cố lết gần 200 chương đó. Chẳng phải nam phụ thâm tình hay gì đâu, TOÀN CỰC PHẨM THÔI. Đọc xong mình cảm thấy nhân sinh quan của mình bị đảo lộn ghê gớm? Làm sao? Làm sao tác giả lại có thể nghĩ ra mà xây dựng những tên đàn ông như thế nhỉ? Thật là bội phục.  Về cơ bản, yếu tố hắc bang truyện này không mạnh lắm, nhưng đấu đá âm mưu cũng có. Ví dụ giống như lý do vì sao ba Lan lại yêu vợ đấy. Nội dung ổn, tác giả rất hay khi cứ làm mình tò mò rằng: “Trời đậu, liệu con nhỏ này nó còn có thể ăn ngủ với bao nhiêu thằng nữa đây, phải xem mới được" - đó, kiểu như vậy đó. Truyện cũng có vài hạt sạn nhỏ, nhưng nếu bạn không quá khó tính thì thử nhảy hố xem sao.   Review by #Hôn_Quân Bìa: #Hắc Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Nữ Phụ Trùng Sinh (Trùng Sinh Nữ Phụ) của tác giả Mỉm Cười Wr.