Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lưỡi Dao Dịu Dàng

Khi Lê Tranh 22 tuổi, cô yêu Phó Thành Lẫm, anh là bạn của chú cô. Vào ngày sinh nhật cô, món quà chú của cô tặng là cổ phần của một công ty, ông chủ của công ty đó là Phó Thành Lẫm. Cô bắt đầu có tính toán nho nhỏ, muốn sử dụng thân phận cổ đông để dùng quy tắc ngầm với Phó Thành Lẫm. Phó Thành Lẫm đã nhắc cô một sự thật phũ phàng: “Em chỉ nắm giữ 0,1% cổ phần, chút cổ phần này không đáng kể.” Lê Tranh: “…” Chuyện gì xảy ra sau đó, chỉ có trợ lý biết.  Hôm đó, Lê Tranh đến gặp Phó Thành Lẫm, sau khi rời đi, Phó Thành Lẫm đã nhờ trợ lý đi mua khẩu trang. Trợ lý phát hiện ra rằng môi của ông chủ đã bị cắn sưng lên. Ông chủ đã phải mang khẩu trang mấy ngày liền. Từ lúc ấy, Lê Tranh không bao giờ đến văn phòng của ông chủ nữa. Sau này anh mới biết, Lê Tranh đã tỏ tình với ông chủ của anh và ông chủ đã từ chối cô ấy rồi. Nửa năm sau. Lê Tranh đeo nhẫn kim cương, xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của Phó Thành Lẫm. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng như dao, “Chú Phó, sinh nhật vui vẻ.” Phó Thành Lẫm: “…” Đôi mắt anh sâu thẳm, nhìn cô một lúc lâu. Cuối buổi tiệc, Lê Tranh bị Phó Thành Lẫm ôm lấy, “Không phải em muốn dùng quy tắc ngầm với anh sao, cho em dùng.” Liền sau đó, anh tháo chiếc nhẫn chướng mắt trên tay cô ra, cúi đầu hôn lên môi cô. Đáp lại anh là hai ly rượu vang đỏ, được đổ từ trên đầu xuống. -- Trong ván bài xì tố, đám bạn bè vui sướng khi anh gặp họa: Nghe nói cậu bị đổ rượu, ai mà to gan thế? Phó Thành Lẫm liếc mắt nhìn bạn mình, không nói một lời. Một người bạn khác lại nói: Lê Tranh sắp đính hôn. Phó Thành Lẫm ném bài trong tay, đứng dậy rời đi. Người bạn nhìn theo anh: Sao cậu lại đi? Không chơi nữa à? Phó Thành Lẫm: Đi cướp người. Một câu chuyện ngọt ngào. *** Lê Tranh vẫn chưa tỉnh giấc, thật hiếm khi cô được ngủ một giấc mà không bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức. Với tay lấy điện thoại để xem giờ, bảy giờ rưỡi. Lúc này Lê Tranh mới nhận ra trên người đang mang một chiếc áo sơ mi nam màu trắng rộng, phần tay áo được xắn lên đến khuỷu tay. Đây là áo của Phó Thành Lẫm. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Cô nhẹ nhàng quay lại, Phó Thành Lẫm cũng vừa thức dậy. “Chào buổi sáng.” Cô mỉm cười. Phó Thành Lẫm “ừm” nhẹ. Đèn không bật, cả căn phòng không đủ sáng nên Lê Tranh không thể nhìn rõ nét mặt của Phó Thành Lẫm. Cô lăn vào vòng tay của Phó Thành Lẫm, ngay lập tức được bao quanh bởi hơi thở tươi mát của anh. Lúc này, cô mới thấy rõ được đường nét khuôn mặt anh, lạnh lùng và thâm trầm. Phó Thành Lẫm nhìn cô, “Hôm nay không muốn dậy sớm sao?” Lê Tranh vòng hai tay ôm lấy cổ anh, “Anh hôn em đi rồi em sẽ dậy.” Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nhìn nhau vài giây, Phó Thành Lẫm một tay ôm eo cô, xoay người sang, một nửa trọng lượng đè trên người cô. Anh cúi đầu, im lặng nhìn cô, môi anh ngày càng gần môi cô hơn. Hơi thở của cô trở nên rối loạn, nhịp tim cũng loạn nhịp. “Ong-Ong-Ong” Đầu cô bị rung đến phát ngốc. Rõ ràng cô vẫn đang đợi Phó Thành Lẫm hôn mình nhưng bên tai lại đột nhiên trở nên ồn ào. “Lê Tranh, em đã viết báo cáo thực tập chưa?” “Lê Tranh, thu dọn nhanh một chút, rồi đi đến hiện trường khu dựng phim với tôi.” Cảnh hôn trong phòng ngủ không hiểu sao bỗng nhiên biến mất. Lê Tranh không muốn thức dậy nhưng cô biết rằng nụ hôn với Phó Thành Lẫm vào buổi sáng chỉ là một giấc mơ. Tất cả những âm thanh đột ngột lúc nãy là khúc dạo đầu để kéo cô khỏi giấc mơ của mình. Sau đó âm thanh ồn ào im bặt. Giấc mộng đẹp đã hoàn toàn bị phá hủy. “Ong-Ong-Ong” Âm thanh cứ vang lên. Lê Tranh miễn cưỡng từ từ mở mắt. Xốc lại tinh thần. Đây là phòng khách ở tầng dưới. Tối qua sau khi tăng ca mệt mỏi trở về, cô nằm trên sô pha xem tin tức nóng rồi ôm di động ngủ lúc nào không hay. Cô có một giấc mộng xuân với Phó Thành Lẫm, được ngủ chung giường với anh và chuẩn bị được anh hôn. Điện thoại gối dưới đầu vẫn rung lên không ngừng. Lê Tranh rút điện thoại nhanh chóng ngồi dậy, tên của Giang Tiểu Nam nhấp nháy trên màn hình. Cô và Giang Tiểu Nam không quá thân, nếu đổi lại người gọi là chú của cô, cô sẽ lập tức bóp chết chú ấy sau đó đè xuống đất cọ xát 300 lần. Lê Tranh vừa buộc lại mái tóc dài của mình vừa thuận miệng trả lời. Giọng Giang Tiều Nam yếu ớt: “Giờ này vẫn còn tăng ca sao?” “Không có. Tớ và anh ấy sắp hôn nhau thì bị cậu cắt ngang giữa chừng. Cậu tính sao đây.” “...” Giang Tiểu Nam khó hiểu, mới trưa nay Lê Tranh vẫn còn chưa có bạn trai mà. Trên bàn trà có bật lửa. Lê Tranh nghiêng người cầm lên, “Cậu không thể gọi tớ trễ hơn hai phút được à? Chỉ vì một cuộc gọi không quan trọng, giấc mơ của tớ bị cậu đánh thức, người cũng đi rồi.” Giang Tiểu Nam lúc này mới hiểu được chuyện gì xảy ra. Hóa ra Lê Tranh đã có một giấc mộng xuân. Cô ấy bật cười: “Sao tớ lại có ngón tay tùy tiện thế này, chờ mai tớ sẽ bắt nó viết bản kiểm điểm, thật ngại quá.” Lê Tranh dựa người vào sô pha, dòng suy nghĩ vẫn còn hơi hỗn loạn, trong đầu cô cảnh tượng trong mơ cứ lặp đi lặp lại. Hơi thở của anh lúc sắp hôn cô. Mọi thứ đều rất thật. “Phụt.” Cô bật lửa. Cô không hút thuốc hay thắp nến và bật lửa cũng không có lợi ích gì đối với cô. Nhưng nó thuộc về Phó Thành Lẫm. Cô thổi nhẹ, ngọn lửa đung đưa trước mắt cô. “Này, ai là đối tượng trong giấc mộng xuân của cậu đấy?” Giang Tiều Nam muốn dùng những câu chuyện phiếm để dời nỗi buồn hiện rõ trong giọng nói của cô. Theo bản năng, Lê Tranh không muốn nói thật: “Tớ đã bị cậu đánh thức trước khi tớ kịp thấy anh ấy trông như thế nào.” Cô không muốn nhắc đến Phó Thành Lẫm. Lê Tranh và Giang Tiểu Nam là bạn thời đại học nhưng họ không thân nhau. Trước kỳ nghỉ hè, Giang Tiểu Nam muốn đi thực tập ở một tạp chí tài chính, cô tình cờ quen một người ở đó và giới thiệu Giang Tiểu Nam vào. Nhưng chuyện gia đình và chuyện riêng tư cô chưa bao giờ đề cập với Giang Tiều Nam. Mối quan hệ giữa hai người chỉ giới hạn trong việc thảo luận về công việc và những quy tắc bất thành văn khác trong nghề. Lại nói về người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ, Lê Tranh nói thêm: “Vóc dáng cao, về dáng người không chê được điểm nào.” “Chẳng trách cậu không muốn nghe điện thoại của tớ.” Giang Tiểu Nam an ủi cô: “Nói không chừng một lát nữa cậu có thể tiếp tục giấc mộng lúc nãy.” “Ừm. Tốt nhất nên như thế, nếu không tớ sẽ không tha cho cậu.” Lê Tranh nửa đùa nửa thật nói chuyện: “Cậu còn đang tăng ca à?” Giang Tiểu Nam: “Leo lên giường rồi, dì cả đến.” “Có đau lắm không? Uống nhiều nước ấm vào.” “Không đáng ngại đâu.” Giang Tiểu Nam lúc này mới nói vào chuyện chính, Lê Tranh giới thiệu chỗ thực tập cho cô ấy nên cô ấy muốn bày tỏ chút lòng biết ơn. Cuối tuần tới là sinh nhật của Lê Tranh, chắc chắn cô sẽ dành thời gian ở bên cạnh gia đình cho nên cô ấy muốn mời Lê Tranh đi ăn tối trước và tặng cô một món quà sinh nhật. “Cuối tuần này cậu có rảnh không? Tụi mình cùng đi ăn gì đó rồi đi mua sắm.” Lê Tranh trả lời không chắc chắn: “Có lẽ tớ sẽ phải đi theo giáo viên hướng dẫn của tớ. Thật chẳng biết khi nào thầy ấy mới cho tớ một kỳ nghỉ.” Cuối cùng thời gian gặp mặt không quyết định được, hai người nói chuyện phiếm với nhau vài câu, chúc nhau ngủ ngon sau đó cúp điện thoại. Lê Tranh nhìn chiếc bật lửa trong tay, vừa rồi vẫn còn chìm đắm trong giấc mộng. Cô thật sự không muốn thoát ra. - - Di chứng của giấc mộng mị kéo dài đến tận chiều hôm sau. Sau khi Lê Tranh và giáo viên hướng dẫn của mình là Hà Dập phỏng vấn xong trở về đài đã là buổi trưa, cô không có thời gian nghỉ ngơi, phải vội vàng viết bản thảo, Hà Dập chỉ đưa ra ý tưởng và yêu cầu cô phải cố gắng hoàn thành một cách độc lập. Ngay khi Hà Dập vừa ngồi xuống liền có cuộc gọi đến, là giám đốc Ngụy. Nếu là việc không quan trọng thì sếp Ngụy sẽ không gọi trực tiếp. Hà Dập quay sang nói với Lê Tranh: “Cô viết đi rồi sau khi hoàn thành gửi trực tiếp cho tổng biên tập. Tôi có việc phải ra ngoài.” Anh ấy cầm điện thoại lên rồi bước nhanh ra ngoài. Bản thảo đã hoàn thành nhưng Hà Dập vẫn chưa quay lại. Lê Tranh đã kiểm tra nội dung bản thảo hai lần, đảm bảo không có vấn đề gì liền lưu lại và gửi đến hộp thư của tổng biên tập. Cô đi đến phòng trà để rót ly cà phê. Không đợi cô kịp uống hai ngụm cà phê, một giọng nói trong trẻo của tổng biên tập chuyển đến khu vực văn phòng phóng viên của họ: “Lê Tranh, bản thảo do cô viết. Không phải chỗ phóng viên ký tên phải là tên cô sao? Sao cô lại ký là Phó Thành Lẫm làm gì?” Phó Thành Lẫm là ông trùm giới tài chính, không ai là không biết. Cả văn phòng im ắng hai giây bỗng nhiên vang lên một tràng cười. Lê Tranh: “…” Nháy mắt trong lòng cô là một loạt câu chửi thầm. Vừa rồi lúc kiểm tra cô chỉ dò nội dung mà bỏ qua chi tiết này. “Chuyên mục tin tức cũng không mời nổi Phó Thành Lẫm cho chúng ta đưa tin nữa.” Trêu ghẹo cô xong, tổng biên tập trở lại chuyện chính: “Đừng quên sửa rồi gửi lại cho tôi.” “Vâng ạ, cảm ơn tổng biên tập.” Tổng biên tập bình thường là người nói chuyện sắc bén, có lẽ vì cô chỉ là thực tập sinh nên để lại cho cô vài phần mặt mũi mà không nặng lời. Lê Tranh nhanh chóng mở lại bản thảo vừa gửi, mục phóng viên ghi: Hà Dập, Phó Thành Lẫm (thực tập). Cô vốn nên viết là: Hà Dập, Lê Tranh (thực tập). Không biết sợi dây thần kinh nào bị gắn sai, cô tự viết tên mình thành thành Phó Thành Lẫm. Các đồng nghiệp đều coi cô như kẻ ngốc, không ai thực sự coi trọng cô. Xét cho cùng, cuộc sống của Phó Thành Lẫm có khoảng cách quá xa so với họ, một cuộc sống mà không phải ai cũng có thể chạm đến. - - “Ting ting,” tiếng thông báo có thư mới trong hộp thư. Lê Tranh mở ra xem, bản thảo đã gửi cho tổng biên tập đã được thông qua, cô phải đến phòng máy để cắt phim. “Lê Tranh, chị gái em tìm kìa.” Hà Dập vừa mới từ bên ngoài đi vào. “?” Lê Tranh đang định lưu nội dung bài phỏng vấn vừa được quay hôm nay thì bỗng ngẩng đầu lên, “Chị gái…của em?” “Ừ, cô ấy nói cô ấy họ Lê.” Lê Tranh cảm thấy hơi hoang mang, cô lấy họ mẹ, cả nhà cậu của cô đều chỉ có con trai, cô không có chị gái nào mang họ Lê cả. Hà Dập hất cằm về phía cửa, “Nhanh đi đi, để tôi cắt phim.” Lê Tranh trong lòng tràn đầy nghi hoặc, cô chẳng thể đoán được ai tới tìm mình. Cô vội lưu bài phỏng vấn rồi đưa thẻ nhớ cho Hà Dập. Hà Dập đọc qua bài phỏng vấn cảm thấy rất hài lòng, vượt ra khỏi sự mong đợi của anh ta. Được sự thông qua của giáo viên hướng dẫn, Lê Tranh cầm điện thoại rồi bước nhanh ra ngoài. Ở bên ngoài sảnh, phía dưới tấm áp phích chương trình “Thành phố lúc 6 giờ”, có một bóng người xinh đẹp đang đứng ngẩng đầu nhìn phần giới thiệu về chuyên mục tin tức.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Khi nhìn thấy người trước mắt, bước chân Lê Tranh không khỏi dừng lại một nhịp, “Mẹ.” Vừa rồi Hà Dập nói rằng có chị gái đến tìm mình, cô không khỏi đè âm thanh lại khi cất tiếng gọi mẹ. Nghe thấy tiếng, Lê Tân Hòa vội quay người lại. Lê Tranh bước đến ngày càng nhanh. Nhìn thấy con gái, nụ cười trên môi Lê Tân Hòa càng lúc càng sâu. Không đợi con gái hỏi, bà đã giải thích: “Bạn của mẹ qua bàn chuyện hợp tác với đài truyền hình, mẹ tiện đường đến thăm con một chút.” Không hẹn trước, cả hai người cùng tiến đến phía cửa sổ ít người qua lại. Lê Tân Hòa nhìn qua thẻ công tác của con gái rồi nhìn một lượt từ trên xuống, khuôn mặt không giấu được nét buồn bã: “Sao con lại gầy thế này.” Lê Tranh: “...Mẹ, con vẫn như vậy mà.” Cô lười biếng dựa vào bệ cửa sổ, “Con mới đi thực tập chưa đầy một tuần, dù con có uống thuốc giảm cân thì cũng không giảm cân nhanh thế đâu.” Mẹ vẫn luôn xem cô như là một đứa trẻ mới ngày đầu đến lớp mẫu giáo. Cô nhìn mẹ, “Tại sao mẹ lại nói với giáo viên hướng dẫn của con rằng mẹ là chị của con?” Lê Tân Hòa sửa sang lại mái tóc cho con gái: “Đó chỉ là một cách gọi thôi mà, không quan trọng. Mẹ có muốn nói rằng mẹ là mẹ của con thì người khác cũng không ai tin.” Thật đúng như vậy. Mẹ cô luôn có chế độ chăm sóc cơ thể và làn da của mình một cách nghiêm ngặt, nhìn bề ngoài chỉ mới như mới ngoài 30 tuổi nên làm sao lại có đứa con gái lớn như cô được. “Người phóng viên đi vào vừa rồi là giáo viên hướng dẫn của con à?” Lê Tân Hòa hỏi con gái. Lê Tranh gật đầu, “Dạ, anh ấy là Hà Dập. Không chỉ đối với riêng kênh của con, anh ấy còn là một phóng viên tin tức rất giỏi.” Anh ấy đứng ra nói lên sự thật, vạch trần những việc đen tối trong ai dám nói. Nửa câu sau cô không nói ra với mẹ, mẹ vốn dĩ không đồng ý việc cô trở thành phóng viên tin tức. Lê Tranh liền dẫn cuộc nói chuyện sang hướng khác: “Mẹ, hôm nay mẹ không bận sao?” “Không bận.” Lê Tân Hòa quay về với chủ đề trước, “Con có thể đổi kênh thực tập không? Chuyển sang kênh tài chính, ở đó con có thể rèn luyện thêm về năng lực kinh doanh, con ở kênh tin tức...” Lê Tranh tỏ thái độ mẹ đừng nói thêm, cô thật sự không muốn tranh cãi với mẹ về kế hoạch nghề nghiệp. Lời Lê Tân Hòa muốn nói đành phải nuốt xuống, “Vậy thôi không nói chuyện này nữa, nói mấy chuyện vui vui ha. Con không định yêu đương nhân lúc còn trẻ à?” Lê Tranh: “...” Cái gì thì có gì vui vẻ, rõ ràng rất là đau lòng mà. Cô nhấn mạnh: “Mẹ ơi, sinh nhật lần thứ 22 của con còn chưa tới, sao không còn trẻ được ạ?” “Sinh nhật của con cũng sắp đến rồi. Hồi mẹ 22 tuổi mẹ với bố con đã yêu nhau được vài năm, bố mẹ đã bắt đầu kế hoạch để sinh con rồi.” “Chúng con không giống như mẹ vào lúc đó. Chúng con bây giờ đều muốn kết hôn và sinh con muộn.” Lê Tân Hòa: “...” Vẫn luôn có nhiều lý do như vậy. Bà không muốn con gái chậm trễ công việc nên không nói gì, lấy ra một ít thẻ nhớ đưa cho cô, “Cất thêm vài cái trong túi xách mà dùng.” Đây là loại thẻ nhớ mà các phóng viên như cô dùng hàng ngày. Nói đi vẫn phải nói lại, mẹ cô vẫn là quan tâm đến việc thực tập của cô. Lê Tranh cất thẻ đi, ôm lấy mẹ, “Nếu không phải tăng ca thì con sẽ về nhà với mẹ.” Hiện tại cô đã dọn ra riêng, một căn hộ gần với đài truyền hình, tiết kiệm được không ít thời gian kẹt xe trên đường. Lê Tân Hòa xua tay, “Con vào nhanh đi, mẹ về đây.” Lê Tranh không trở vào ngay mà nhìn theo bóng mẹ rời đi. Bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, bóng lưng thướt tha khiến người đi qua không khỏi ngoái lại nhìn. Sau hơn 20 năm kết hôn, mẹ cô là chứng minh rõ ràng cho câu nói “chỉ cần khiến cho mình đẹp.” Điện thoại rung lên. Lê Tranh thu lại ánh nhìn. Là cuộc gọi của Giang Tiểu Nam. “Cậu đã kết thúc cuộc phỏng vấn của hôm nay chưa?” “Về đài rồi.” Lê Tranh vừa nói vừa quay lại phòng làm việc. Cô hỏi Giang Tiểu Nam đã xảy ra chuyện gì. “Nói chuyện phiếm thôi.” Giang Tiểu Nam vội vàng nói: “Cậu gác công việc lại đi, nói chuyện với tớ mấy phút. Hôm nay cậu đã xem tin nóng chưa?” “Tớ bận quá, không có thời gian xem.” Vừa nói Lê Tranh vừa ngồi trước máy tính, mở tin nóng. #Tình yêu mới của Hướng Thư# #Bạn trai bí ẩn ngoài vòng giải trí của Hướng Thư bị lộ# Lê Tranh mở tin nóng đầu tiên của Hướng Thư, nhìn mấy tấm ảnh chụp Hướng Thư. Hướng Thư là ngôi sao hạng nhất trong vài năm qua, với làn da trắng như tuyết và khí chất tốt, cô được mệnh danh là người đẹp 360 độ không góc chết. Kỹ năng diễn xuất vững vàng, có chính kiến, tính cách thẳng thắn nhưng cuộc sống lại khá bình dị. Kể từ lúc nổi tiếng, chuyện tình cảm của cô luôn là chủ đề tìm kiếm được bàn tán sôi nổi trong các diễn đàn. Theo tìm hiểu trên mạng, bạn trai cô là người ngoài giới giải trí, mối quan hệ tình cảm giữa hai người rất bền vững. Bên kia đầu dây điện thoại, Giang Tiều Nam hạ giọng: “Buổi sáng trong buổi phỏng vấn, tớ gặp được rất nhiều ông lớn trong ngành tài chính, nghe được không ít chuyện.” Lê Tranh phối hợp cùng Giang Tiểu Nam buôn chuyện, “Ừm, thế cậu nghe được chuyện gì rồi?” “Phó Thành Lẫm, cậu có biết không?” Sao cô lại không biết chứ. Nam chính trong giấc mộng xuân của cô. Cô đã yêu thầm anh từ rất rất lâu, đến bây giờ cô vẫn chưa thể nào quên được anh. Lê Tranh lấy lại bình tĩnh nói: “Phó Thành Lẫm làm sao à?” “Chẳng phải tớ nói với cậu rằng hotsearch hôm nay là về tình yêu của Hướng Thư rồi à? Tớ nghe các đồng nghiệp nói, Phó Thành Lẫm chính là bạn trai ngoài giới giải trí của Hướng Thư. Hai người bọn họ bị paparazzi chụp chung một khung hình cách đây vài ngày. Chính Phó Thành Lẫmchủ động theo đuổi Hướng Thư. Một số phóng viên tò mò và chuẩn bị khi hội nghị này kết thúc sẽ đi theo Phó Thành Lẫm để chứng thực.” Mời các bạn mượn đọc sách Lưỡi Dao Dịu Dàng của tác giả Mộng Tiêu Nhị.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quần Lót Và Nam Thần
Câu chuyện của một chiếc quần lót. Một câu chuyện nhẹ nhàng và vui vẻ về chiếc quần lót biến hình, Bạch Thước là quần lót tinh. Nó kẻ thành tinh chậm nhất trong gia tộc đồ lót. Dù đã thành tinh, nhưng phần lớn thời gian Bạch Thước vẫn giữ nguyên hình trà trộn trong cửa hàng đồ lót, nằm ngửa tênh hếnh giữa một nhãn hiệu quần lót nổi tiếng, len lút quan sát người ta đi tới đi lui. Ngày lại qua ngày. Thế là nó đã tìm thấy nam thần của mình. *** Bạch Thước là một chiếc quần lót tinh thành tinh chậm nhất trong đại gia tộc đồ lót :))). Dù đã thành tinh nhưng nó vẫn giữ nguyên hình của mình nằm chềnh ềnh khoe thân trong gian đồ lót hàng hiệu và cho đến một này, nó gặp được nam thần của đời mình :) Bạch Thước là một cái quần lót bị lạc một thằng con trai tên Tiết Tháo, ai thấy xin nhặt về hộ nó! Số điện thoại liên lạc 09123742xxx :)) Nó có thể nhìn vào "cậu nhỏ" của nam thần mà không bối rối, không đỏ mặt, thậm chí còn cười khúc khích che miệng. "Ôi, to quá à." (〃ω〃) Bạch Thước vì không tiết tháo nên hiển nhiên cũng rất can đảm. ꈍ .̮ ꈍ Giữa lúc nam thần đang ngủ say, nó biến thành hình người, chui vào trong chăn động chân động tay với "cậu nhỏ" của nam thần. Khiến nam thần nằm mơ mộng xuân. Mà cũng không hẳn là mộng xuân, vì khi nam thần tỉnh dậy, liền thấy một thiếu niên trắng trẻo ngủ vùi giữa hai chân mình. Sau đó là một màn đối đáp cùng nguyện vọng muốn ở lại nhà nam thần của yêu tinh Bạch Thước. (♡'艸') "Quần lót và nam thần" có thể xếp vào thể loại thụ truy công. Mà quá trình bày tỏ cùng lừa nam thần vào bẫy của Bạch Thước rất tinh vi và đê tiện. Ban đầu khi mới về nhà, nó tỏ ra rất ghê gớm, lôi đám quần lót hậu cung của nam thần ra giáo huấn đe dọa một lượt, sau đó còn trèo lên giường nam thần trêu ghẹo, sau đó còn rình coi nam thần và bạn cũ gặp mặt... Đặc biệt, Bạch Thước cực kì quan tâm "cậu nhỏ" của nam thần nhà mình. Cùng xem nó đã làm gì khi nam thần bị thư kí đổ cà phê vào người nhé. (・∀・)ゞ "Quần lót tinh cười trộm. Sao nó có thể để vị trí quan trọng nhất của nam thần bị thương cơ chứ! Mà hơn hết, anh còn chưa được nếm thử uy lực của nó. Nhất định phải nguyên vẹn không có bất kì tổn hại nào! Vậy nên, trong giây phút cà phê thấm ướt quần dài, quần lót tinh hét lớn một tiếng: "Của quý đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi!" Tức thì, bên ngoài quần lót bao phủ một màng khí, ngăn chặn không để nước lọt vào trong. Công lực này cũng chẳng là gì! Đương nhiên, tuyệt không sơ hở." Bạch Thước đã vô cùng anh dũng và vô cùng cố gắng trong quá trình bảo vệ ''cậu nhỏ'' của nam thần và dạy dỗ dàn ''hậu cung'' quần lót, vo cùng khí phách. Nó không những không phải íu - đúi thụ như nam thần vẫn tưởng, mà còn bạo gan đến nỗi khi thấy nam thần say, trong đầu nó liền có một suy nghĩ : "Cuối cùng cơ hội cũng đến!" Sau đó, tất nhiên là một màn lăn giường nóng bỏng. (/ω\) "Quần lót và nam thần" có 71 phân đoạn, nhưng mỗi phân đoạn rất ngắn. Đọc không thấy mệt, lướt tầm 45 phút là quất xong truyện về quần lót tinh rồi . Hơn nữa lại rất hài, thoải mái. Không cần tình tiết ngược thân ngược tâm, íu - đúi thụ khóc đến lê hoa đái vũ mới thu hút độc giả. Bộ này cực hài, đọc một phát liền đến chap 71, đọc cười không dứt được :) Đọc "Quần lót và nam thần", đảm bảo bạn sẽ luyện được cơ mặt vô cảm như Lam tiểu công :)))). (ノ∇≦*) #review_dammy Mời các bạn đón đọc Quần Lót Và Nam Thần của tác giả WY Tử Mạch.
Tam Thê Tứ Thiếp
Bút danh : Diễm Tuyết Tuyết (焰雪雪) / Diễm Tuyết Viêm Tuyết (焰雪炎雪) Giới Tính : nữ DoB : ~1985 Thật ra bút danh của Diễm tỉ là Diễm Tuyết Viêm Tuyết, tỉ bảo tỉ thích cái tên khí khái hào hùng như vậy, nhưng sau khi viết truyện thì độc giả bảo tên này nam tính, khó nhớ … toàn gọi tỉ là Tuyết Nhi, Tuyết Tuyết, hoặc gọi tắt là Diễm Tuyết Tuyết. Cuối cùng khi xuất bản Tam Thê Tứ Thiếp đã nghe theo lời dụ dỗ của mọi người lấy bút danh là Diễm Tuyết Tuyết =)) *** ~ Mình thật mún viết một vài dòng về truyện này~ Uhm thì dự định lúc đầu là mình sẽ ko dc truyện này đâu bởi vì nó dài wa! nhưng ko hiu sao thật tình cờ rằng mình trong lúc dạo chơi xung quanh thì tim dc hình về 3t4t và ngay lập tức mình thật sự đã mê ly! Uuhm thật ra thì ngay từ đầu mình dã rất thix hình rồi nhưng mình thix nhất đại vs thất chủ tử vì mình nhìn hình quá đẹp nên do dự có dc ko nhưng mình vẫn chưa quyết định dc thì lại 1 tình cờ mình tìm dc manhua bộ này khi đang xem manhua 1 bộ khác. Thế là ta xem~~~ Thật bất ngờ cái người mà ta nhận xét trong trong hình của 7 vị chủ tử ít đẹp nhất ko ngờ ta lại tháy đẹp trong manhua đến thế! thế là ta dc và ta cảm nhận dc mình đã thix ảnh ròi nha con người mà ta ko thix hình vẽ nhất giờ ta lại thấ ảnh đệp và cute cực kì trong manhua ngắn này thôi! ta lúc đó đã cười vì mình thay đổi qua nhanh! Nhưng rồi dc thì…. Tần Chính_Nguy Vô Song: đa tình tự rồi lại vô tình! mình ko ghét ảnh, ảnh là một mẫu công gần như hoàn hảo nếu chỉ iu 1 mà thôi nhưng ảnh thì lỡ trao tim nhìu wa rồi! nhưng ảnh cũng hết mực chìu vợ mà, ảnh cũng cố hết sức bảo vệ ng’ mình iu mà! Đại chủ tử_Nguỵ Kỳ Nhi: xinh đẹp vô song, thông minh tuyệt đỉnh, lạnh lùng mà cao ngạo nhưng có lẽ là ng’ gần gũi vs TC nhất! tuy có 1 quá khứ đau thương, luôn bọc bên ngoài vẻ mặt lãnh ngạo, dữ dằn nhưng đôi lúc cũng đáng iu và thương chồng lắm! Nhị chủ tử_Triển Quần Ngạo: ôn nhu, điềm tĩnh , biết theo đuổi tình iu của mình, là ng’ dạy Tc bik cách thừa nhận tình iu, bạn này tạo cho mình một sự thanh cao, ôn hoà ngay từ cái nhìn đầu tiên cho dến cuối truyện. Tam chủ tử_Bạch Phi Vân: hồn nhiên, điềm đạm, là ng’ đầu tiên gặp cũng trao thân đầu tiên cho TC, bạn này đấu võ mồm cũng hay phết, thix mấy cảnh bạn và bạn tứ đấu nhau! Tứ chủ tử_Tư Đồ Sỹ Thần: yêu mị, quyến rũ, xinh đẹp, sắc xảo, bik tự theo đuổi tình iu cho chính mình, là ng’ tạo cho tôi cảm giác mạnh mẽ nhất trong 7 ng’! lục chủ tử_lâm Tề: dễ thương, đáng iu, nhút nhát nhưng là “dược vương” rất giỏi y thuật, là thê tử chỉ phúc vi hôn của TC Thất chủ tử_Nam Cung Vô Song: kiên cường, nam tính ,bề ngoài là lãnh huyết ma đầu nhưng bên trong là ngây thơ thiếu niên ngày nào, mình chết mê cái hình của anh đẹp zai gì mà đẹp thế nhìn quá ư là seme nhưng là uke…. Uhm thấy thiếu gì đúng ko? Uh, đó chính là ng’ mìh mún nói ngay từ đầu_ngũ chủ tử_Triệu Duy Nhất_ng’ mà ta iu nhất Duy nhất cái tên thật hay! Hầu gia dặt cái tên này là thể hiện yêu thương của ngài vs con mình “là bào bối duy nhất cua cha” nhưng em ấy thật tiếc rằng vì em ấy mãi ko thể là “duy nhất cua ng’ em iu” vì TC có tới 7 vợ mà! ” ngươi là duy nhất của ta” cái tựa thật hay làm sao nhưng em ấy ko thể là duy nhất của TC dc . Mình iu em ấy ko phải từ cái nhìn đầu tiên mà qua đọc truyện về em ấy. Mình ko nghĩ 1 ng’ như em ấy mà phải chịu nhiều bất công khó khăn tới vậy, em gặp TC sau cùng, là ng’ duy nhất bị TC hất hủi nhìu nhất, nhưng em cũng là ng’ duy nhất sau tiểu Lâm là ko wan tâm tới địa vị là thê hay làm thiếp em thật ngây thơ và trong sáng, em iu cái đẹp nên em vẽ tranh ng’ đẹp( mình cũng thix vẽ nên mình hỉu cảm giác trước cái đẹp của em ấy), em ngang ngược nhưng em chưa bao giờ làm hại ai cả, em tuỳ hứng nhưng cũng thực wan tâm chồng mình, em thậ đáng iu làm sao! Em sao mà ngây thơ những lúc “Nhìn Ngụy Vô Song từ từ đi mất, Duy Nhất ôm hai má khóc ròng. Hôm nay vận khí thật là xui xẻo, vất vả lắm mới tìm được một mỹ nhân hiếm thấy, không ngờ lại là nam nhi, hơn nữa còn hung hăng như vậy, đánh cho hắn đau quá a….” iu ẻm chết mất! Rồi lúc ẻm cho rằng mình chỉ mang dân nữ về nhà vẽ tranh chứ ko phải là cường thượng dân nữ “”Ta không có cướp! Là mượn! Chính là mượn, vài ngày sẽ trả về.” Ẻm thật dễ thương làm sao khi wan tâm ng’ khác một cách ngốc nghếch : “Tiểu Hầu Gia có thể nói cho tại hạ biết, đám ong đỏ kia làm thế nào lại đuổi theo ngươi?” Ngụy Vô Song nghiến răng nén giận nói. “Ta nghĩ đó là ong mật, cho nên….” Không biết do nước sông lạnh lẽo hay do sợ hãi bị Ngụy Vô Song giáo huấn, Duy Nhất co rúm người lại. “Cho nên ngươi đi chọc tổ ong?” Nếu cứ như vậy, hắn nhất định sẽ nổi điên. “Tại ta thấy…..Vô Song ca hằng ngày uống thuốc rất cực khổ….nếu có mật ong sẽ không đắng….” Có ai nỡ lòng nào trách phạt một con ng’ đáng iu như thế này ko? ““Lão gia không giận nữa?” Sau khi được đặc xá, Duy Nhất đứng dậy, chạy nhanh lên bờ nhào vào lòng lão gia, luôn miệng kêu hảo lãnh, hảo lãnh. Tần Chính nghĩ gì cũng không nghĩ kịp, liền giang hai tay, ôm y vào trong lòng, vì y khu hàn (kiểu như xua đi cái lạnh). Nhìn y cứ như con đỉa mà bám dính lấy người mình, Tần Chính dở khóc dở cười.” Thật chất Duy Nhất ko kiên cường như bề ngoài vô tư vô lo mà em ấy thể hiện. Khi đọc khúc này mình thật sự nhận biết rõ hơn điều đó :Duy Nhất thoáng nhìn qua bánh nếp trong tay Kỳ Nhi rồi nhìn lại thứ trong tay mình, nhỏ giọng kêu: “Lão gia. . . . . .” “Nguội?” “Không. . . . . . vẫn nóng.” .. “Bạn Nhất a dua theo, “Nghĩa là không yêu ta ? Ta chỉ biết, ta chỉ biết, bánh nếp nhân táo vừa rồi, gói của Kỳ Nhi so với ta nhiều hơn hai khối!” =; chỉ là một phần bánh TC mua nhưng ko đều phần em ấy đều để ý rất kĩ càng!Rõ ràng Nhất ko phải là vô ưu vô tư bao ng’ nghĩ thế đâu! Mình đau thật những chương mà Duy Nhất bày tỏ lòng thật của mình, cảm xúc thật bấy lâu của em ấy: “Thật chất tướng công ko yêu nhất là ta” “Tướng công bất quá là chỉ thương hại ta thôi…là thương hại…” Uhm nhiu đó cũng đủ thể hiện những gì mà mình mún nói về ẻm rồi! Thật ngây thơ thật hồn nhiên ngu ngốc chung tình và thật dối lòng! Ta cũng đồng ý vs TC rằng Duy Nhất có lẽ đẹp nhất là lúc em ấy nhìn yếu đuối nhất, mái tóc dài rối tung bay, da mịn màng trắng nõn sao mà nhợt nhạt làm rõ nét đẹp thê diễm động lòng người với biểu tình yếu ớt và máu tươi đỏ thắm!   Mời các bạn đón đọc Tam Thê Tứ Thiếp của tác giả Diễm Tuyết Tuyết.
Sổ Tay Tiến Hóa Thành Yêu Hậu
Văn án: Mục Song Hàm chia cuộc sống của mình thành ba giai đoạn, con gái rượu đến hiền lương thái tử phi và cuối cùng là một đời yêu hậu. Nàng chỉ là tiến vào trong lòng một người, vì vậy một đường mây xanh dưới chân nàng trải rộng, đưa nàng lên như diều gặp gió. Đây là một nữ hán tử lập chí trở thành một hiền thê gương mẫu lại không hiểu sao được lòng đế vương kiêu ngạo cuối cùng trở thành một đời yêu hậu hoa lệ nhất trong lịch sử! Một câu nói giới thiệu vắn tắt: Trái tim người chỉ cần nhìn về một hướng, ta nhất định càn quét hết thảy, cuộc đời này, chỉ nguyện cùng người nắm tay quân lâm thiên hạ! ... Mục Song Hàm cùng phụ mẫu và đệ đệ trở về kinh vào một năm sau khi Hoàng đế lập Thất hoàng tử làm Thái tử đương triều. Vốn năm xưa phụ thân Mục Song Hàm là một trạng nguyên tuấn mỹ phi phàm, có ơn tri ngộ cùng mẫu thân nàng, cả hai cùng kết nghĩa phu thê, tạo nên một đoạn giai thoại. Thế nhưng Công chúa đương triều lại coi trọng chàng trạng nguyên tài hoa này, sau khi bị từ chối lại đến chỗ Hoàng đế làm loạn. Hoàng đế yêu quý tài năng của phụ thân Song Hàm, nhân cơ hội này rèn luyện ông một phen, liền đem ông điều đến Thanh Lâm làm một Huyện lệnh nhỏ. Lúc ấy Mục Song Hàm năm tuổi, cùng cha mẹ rời xa đế đô hoa lệ. Lần này trở về, nàng đã là thiếu nữ mười sáu xinh đẹp như hoa. Lần đầu Song Hàm gặp Thái tử Lạc Chiêu Dực là khi nàng bị sủng vật hổ trắng của chàng dọa sợ. Chàng đã xuất hiện, thiếu niên chưa đến hai mươi, tư thế oai hùng, mi mục như họa, quý khí vô song. Tuy khí chất ngạo mạn hơn người, nhưng lại mang nét yêu dị khó tả. Nhưng đối với Lạc Chiêu Dực, đây không phải là lần đầu tiên chàng và Song Hàm gặp nhau. Lần hội ngộ đầu tiên của cả hai, là khi chàng chỉ là một tiểu hài tử, còn nàng là nữ hài trắng trẻo mập mạp. Nhưng Mục Song Hàm lại chẳng nhớ về lần gặp gỡ ấy. Không sao cả, Lạc Chiêu Dực tình nguyện đợi nàng nhớ ra tất thảy. Mục Song Hàm trở về kinh thành, đồng nghĩa với việc bị cuốn vào bao c.u.ộ.c c.h.i.ế.n quyền lực nơi hoàng gia, bao âm mưu g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i chẳng thấy m.á.u, thậm chí là những â.n o.á.n t.ì.n.h t.h.ù từ câu chuyện của người đi trước. Mục Song Hàm cũng chỉ là một nữ nhân chân yếu tay mềm nhưng mang trong mình sự mạnh mẽ ít ai có. Nàng từng bị t.ổ.n t.h.ư.ơ.n.g bởi những minh thương ám tiễn, nhưng hết lần này đến lần khác, Lạc Chiêu Dực đã xuất hiện trong những lúc Song Hàm chật vật nhất, mang nàng khỏi n.g.u.y h.i.ể.m cận kề. Mục Song Hàm thật sự không hiểu, nàng và Thái tử không quen không biết, sao chàng lại có thể hết lần này đến lượt khác bất chấp h.i.ể.m n.g.u.y mà cứu nàng, giải quyết triệt để hậu quả, không ngại bản thân bị ảnh hưởng. Chỉ có Lạc Chiêu Dực biết vì sao chàng lại hành xử như thế, chỉ có mình chàng là hiểu rõ bản thân mình. Bởi vì yêu nàng, nên mới muốn bảo vệ nàng chu toàn. Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, do lòng người sắp đặt, cũng do định mệnh an bài, Mục Song Hàm đã trở thành Thái tử phi, trở thành thê tử kết tóc danh chính ngôn thuận của Lạc Chiêu Dực. Sau đó cả hai đã dần thấu hiểu nhau hơn, tình cảm dành cho đối phương cũng ngày một sâu đậm. Nàng và chàng từ nay sẽ mãi mãi ở bên nhau, cùng nắm tay tiến bước. Thật ra Thái tử Lạc Chiêu Dực là một người kiêu ngạo, nhưng lại rất hay ngại ngùng, khẩu thị tâm phi, nghĩ một đằng nói một nẻo. Chàng từng có một quá khứ không mấy vui vẻ, chàng phải ngày ngày đối mặt với vòng xoáy â.m m.ư.u chốn cung đình đầy mệt mỏi. Nhưng may mắn chàng đã có Mục Song Hàm. Nàng là hết thảy những điều tốt đẹp mà chàng có, là vầng ánh sáng rực rỡ nhất của Lạc Chiêu Dực. Nhất là khi phụ mẫu m.ấ.t đi, Song Hàm càng trở nên duy nhất. Bởi vì chàng chỉ còn lại mình nàng mà thôi. ... Trích đoạn nhỏ: “Điện hạ, cuối cùng đã nguyện ý tới gặp ta?” Lạc Chiêu Dực chống lại ánh mắt của nàng, giật mình, kỳ quái nói: “Ta cũng không trốn nàng!” “Không phải sao?” Mục Song Hàm rủ mắt xuống, thản nhiên nói: “Ta luôn mang đến phiền toái cho điện hạ người, ta còn tưởng rằng… Điện hạ không muốn phải nhìn thấy ta nữa.” Lạc Chiêu Dực nghe vậy bật thốt lên: “Ta không muốn nhìn thấy ai cũng sẽ không không muốn nhìn thấy nàng…” Nói xong hắn lập tức quay mặt, vành tai từ từ đỏ lên, để che dấu lại nói thêm một câu: “Mới là lạ!” (*) ... "Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu" là một câu chuyện dài kể về quá trình từ lúc Mục Song Hàm còn là một thiên kim khuê các trở thành Thái tử phi, sau đó "tiến hóa" thành Hoàng hậu. Tình cảm của cặp đôi nhân vật chính rất tự nhiên và nhẹ nhàng, các tình tiết cung đấu khá vừa phải, không quá gay cấn nhức não cũng không quá nhạt nhẽo vô lý. Vì truyện sủng sạch tuyệt đối nên mọi người cứ yên tâm nhảy hố nhé. Nếu bạn đang cần một bộ truyện ngọt ngào nhẹ nhàng thì đừng bỏ qua sự lựa chọn này nhé! ... Chú thích: (*): đoạn trích được chỉnh sửa để phù hợp với độ dài bài review Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khiếp sợ xong, Mục Song Hàm không lên tiếng, nam nhân ngồi trên cao cúi đầu nở nụ cười, dịu dàng đến mức khiến người khác rợn cả tóc gáy, “Xem ra ngươi đoán được.” “Ngươi là con trai của Hoàng quý phi Tòng Thước.” Mục Song Hàm than thở một tiếng, “Ta cuối cùng đã hiểu tại sao Tây Di lại có nhiều hành vi cổ quái như vậy, nếu như người giật dây là ngươi, vậy thì không kỳ quái.” Nam nhân trên cao hé ra khuôn mặt giống Lạc Chiêu Dực, nhếch khóe miệng, cực kỳ mê người: “Con trai của Tòng Thước? Ta và hắn sinh ra cùng lúc, buổi tối kia mưa to bàng bạc, một mảnh hỗn loạn, bản thân cả hai tỷ muội kia cũng phân không rõ ai mới là con của các nàng, ngươi làm sao dám khẳng định ta là con trai của Tòng Thước như vậy?” Mục Song Hàm càng lúc càng cảm thấy lạnh, “Văn Đế trước khi chết sớm đã nói rõ tất cả, đây vốn là sự thật.” “Thật sự là ngây thơ, nếu Văn Đế đủ thông minh, cũng sẽ không cùng Tòng Dung rơi vào kết cục như vậy, luận tâm cơ, ông ta không phải là đối thủ của Tòng Thước, Mục hoàng hậu, ngươi cũng là người làm mẫu thân, nếu đổi lại là ngươi, cam lòng mang theo con của mình đi lên con đường chết sao?” Hắn bỗng dưng cười to, mười phần trào phúng, “Cho dù Tòng Thước thông minh thiện tâm, cũng đánh không lại thiên tính mẫu tử, năm đó bà làm một chuyện, tạo thành bi kịch cho vài người, cũng làm cho cuộc đời còn lại của mình đều vượt qua trong hổ thẹn, buồn cười chính là, trước khi chết bà còn nói với ta không hối hận… Ha ha ha, không hối hận, buồn cười!” Lòng bàn tay Mục Song Hàm ẩm ướt, trong lời nói của người trước mặt này lại lộ ra tin tức nào đó đủ để lật đổ sự thật trước đó, trong đầu nàng hỗn loạn một mảnh, ý tưởng duy nhất chính là tổ tiên họ quá nghiệp chướng! “Ngươi…” Hắn đột nhiên đưa tay “Xuỵt” một cái, “Yên tĩnh một chút, hoàng hậu xinh đẹp, ngươi phải nhìn… Ta làm sao đoạt lại tất cả thuộc về ta!” Bàn tay hắn đè xuống, sau lưng Mục Song Hàm vô lực, phản ứng không kịp bị trói trên tường lần nữa, mặt tường xoay một vòng, quay về yên lặng, mà trên mặt tường chỉ có một cái lỗ thật nhỏ. Cửa chính thần điện lần nữa mở ra, lần này, đi vào là Lạc Chiêu Dực và Lạc Đình. Ánh mặt trời chiếu vào, vừa nhìn có thể thấy được một bức tượng thần, cầm trong tay quyền trượng, một người Tây Di được thờ phụng, mang mạng che mặt, thấy không rõ khuôn mặt, chỉ có một đôi mắt, xanh thẳm như bầu trời xanh. “Đó chính là Lạc Già thần Tây Di thờ phụng.” “Người sống sờ sờ không tin, lại tin thần gì đó, ” Lạc Chiêu Dực hừ lạnh một tiếng, “Nhàm chán!” Mời các bạn đón đọc Sổ Tay Tiến Hóa Thành Yêu Hậu của tác giả Ninh Dung Huyên.
Người Thắp Sao Trời
“Hai con người khiếm khuyết giữa đời đã gặp gỡ và lấp đầy nhau bằng những cách rất riêng. Cậu bị cướp đi chốn dung thân bấp bênh và được bù lại bằng chở che trường cửu. Anh chỉ vẽ cho cậu một con cừu, mà được đáp trả bằng muôn chiều xán lạn…” Bối Bối là người tự kỉ, không phải thiểu năng về trí tuệ mà vì không được dạy dỗ tốt nên tâm tính không khác gì đứa trẻ. Thế giới đầy sắc màu bên ngoài không làm cậu hứng thú bằng việc hằng ngày thu mình trong thế giới riêng. Bối Bối không thích tiếp xúc với những người xung quanh, điều đó làm cậu khó chịu, không có cảm giác an toàn, kể cả là với người thân thiết nhất. Có lẽ, cuộc sống của Bối Bối sẽ không thay đổi nếu anh trai không xảy ra tai nạn, nếu cậu không gặp A Điển. Con người, khi đứng trước nhiều sự lựa chọn yêu hay không yêu; từ bỏ hay kiên trì; đấu tranh hay gục ngã; bỏ rơi hay quan tâm, chúng ta luôn bối rối và không dám quyết định. Anh từng yêu Hưng Hoàng. Nhưng giờ đây, tình cảm sâu sắc kéo dài suốt sáu năm ấy không còn chút liên hệ nào với anh nữa, bởi vì bên cạnh anh đã có Bối Bối. Cậu là người đã vì anh mà thắp lên ánh sao giữa bầu trời đêm. Trong cuốn "Vô thường", Nguyễn Bảo Trung từng viết: "Hễ là con người, ai cũng mong muốn yêu thương và được yêu thương. Có người yêu thương người đồng giới, có người yêu thương người khác giới. (...) Đa dạng và phong phú vốn dĩ là quy luật tự nhiên của cuộc sống. Chúng ta không thể áp đặt hay phán xét người khác khi họ không giống ta được." Khi A Điển giao cậu cho cục an sinh, trong lòng Bối Bối có bao nhiêu giận dữ, rồi từ giận dữ cậu cảm thấy bất an và lo sợ. Nhưng từ nhỏ không ai dạy cậu những cảm xúc ấy là gì, cho nên Bối Bối không thể nào hiểu được. Vì thế cậu im lặng, cúi đầu nhìn xuống, che giấu đi sự hoảng loạn trong lòng. Ở cục an sinh, cậu luôn ghi nhớ những thói quen ở nhà A Điển : 6 giờ ăn sáng, 3 giờ chiều gọi tên anh, 6 giờ đi bật đèn cả nhà, 11 giờ đi ngủ,... Bối Bối dựa dẫm vào A Điển. Những điều A Điển từng nói, cậu đều ghi nhớ. Ngày ngày bật đèn từ trên xuống dưới chỉ vì A Điển không thích bóng tối. Trốn trong tủ quần áo nhịn đói chờ A Điển đi tìm vì muốn A Điển quan tâm đến cậu. Chỉ là Bối Bối không hiểu rằng, lúc cậu biến mất A Điển đã hoảng sợ thế nào, lo lắng ra sao? “Người thắp sao trời” có cốt truyện nhẹ nhàng và lời văn ấm áp. Mở đầu từng chương, đều được Tự Từ trích dẫn từ tác phẩm kinh điển “Hoàng tử bé”. Mạch truyện khá nhanh, nhưng lại không làm người đọc có cảm giác vội vàng và cảm thấy vô lý. Tôi nghĩ, Từ Tự đã tìm hiểu rất sâu về những suy nghĩ, tình cảm, cũng như những diễn biến tâm lý của người tự kỉ. Nếu bạn nói, tình yêu sáu năm mà A Điển dành cho Hưng Hoàng dễ dàng buông tay như thế là phi thực tế? Tôi không không cho là như vậy! Vì sao? Vì ánh đèn lúc 6 giờ mỗi tối của Bối Bối. Thứ mà Bối Bối thắp sáng không chỉ là căn phòng tối tăm mà còn là trái tim u ám của A Điển. Về hình thức, IMP luôn xứng đáng 5 sao: Bìa đẹp, bookmark xinh, chất lượng giấy tốt và dịch giả dịch rất mượt (đôi chỗ vẫn còn lỗi chính tả). Nếu bạn là người vừa bước chân vào thế giới đam mĩ, "Người thắp sao trời" là lựa thích hợp nhất với bạn. Vì câu chuyện này, đã làm nhiều bạn có “thâm niên” đều phải rơi nước mắt đấy! Nếu bạn cảm thấy hay thì hãy Like và Share bài viết để ủng hộ team review nhé!