Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đừng Nhắc Em Nhớ Lại - Phỉ Ngã Tư Tồn

Nếu như độc giả đã quen thuộc với kết thúc bi kịch trong các tác phẩm của Phỉ Ngã Tư Tồn thì chắc chắn sẽ bị bất ngờ khi đọc cuốn tiểu thuyết ngôn tình Đừng nhắc em nhớ lại vừa được xuất bản. Mới đây, Đừng nhắc em nhớ lại - cuốn tiểu thuyết ngôn tình mới nhất của “Bi tình thiên hậu” - Phỉ Ngã Tư Tồn đã được xuất bản tại Việt Nam. Ngay lập tức tác phẩm đã gây không ít xôn xao trong cộng đồng mạng bởi cái kết bất ngờ đi ngược lại phong cách “bi tình” quen thuộc của nữ tác giả vốn có biệt danh “Mẹ kế”.  Phỉ Ngã Tư Tồn vốn là một cái tên “đảm bảo” cho những chuyện tình đẫm nước mắt, với những cái tên đã không thể quen thuộc hơn như Đông cung, Thiên sơn mộ tuyết, Giai kỳ như mộng, Không kịp nói yêu em… Và những ai đã đọc truyện của nữ tác giả sinh năm 1978 này thì chắc chắn đều cảm thấy biệt danh “Mẹ kế” thật sự quá hợp khi mà các nhân vật của chị đa phần đều gặp phải các bi kịch trong những chuyện tình yêu.   Là tác giả của 21 bộ tiểu thuyết, 11 bộ phim truyền hình nhiều tập, cả độc giả lẫn khán giả truyền hình đều không còn lạ lẫm với những tác phẩm khiến độc giả “tốn nước mắt” của Phỉ Ngã Tư Tồn. Thế nên, khi cuốn sách Đừng nhắc em nhớ lại được xuất bản với một phong cách lạc quan, pha chút hài hước và nhất là cái một cái kết không thể ngọt ngào hạnh phúc hơn đã khiến không ít người ngạc nhiên. Cuốn sách Đừng nhắc em nhớ lại đã được nhiều bạn đọc biết đến với tên gốc Tiểu thư Trâu đi tìm tình yêu từ trước khi được xuất bản. Tác phẩm kể về chuyện tình nhiều sóng gió của Trâu Thất Xảo và Tô Duyệt Sinh trong suốt mười năm. Từ khi thanh xuân rực rỡ đến khi trở thành những người trưởng thành, họ vẫn luôn bị ràng buộc lại với nhau bởi nhiều mối liên hệ tình cảm khó dứt. Trâu Thất Xảo có một gia đình không trọn vẹn, cô mồ côi cha và mẹ cô đã phải trải qua đau khổ để nuôi cô lớn lên. Người con gái này đã vì thế mà cố gắng nỗ lực, kiên cường rất nhiều, nhưng sóng gió cuộc đời vẫn cứ dồn dập xảy đến với gia đình cô. Sau một vụ tai nạn, Trâu Thất Xảo bị mất trí nhớ. Cô ở bên người đàn ông độc thân “hoàng kim” Tô Duyệt Sinh suốt mười năm trong vai trò một người tình hợp ý mà không hề nhớ rằng, ngay từ mười năm trước cô đã từng quen biết và yêu anh đến chết đi sống lại. Tô Duyệt Sinh cũng yêu Trâu Thất Xảo, một tình yêu mãnh liệt mà cực đoan. Sở dĩ anh không nhắc cho cô nhớ lại quá khứ, chỉ bởi trước đây anh có hứa, khi cô muốn quên anh đi, anh không được phép nhắc lại. Và một phần cũng bởi quá khứ giữa hai người có quá nhiều bi kịch, anh tưởng như đã mất cô một lần. Anh rất sợ rằng nếu cô nhớ lại tất cả, anh sẽ thật sự đánh mất người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Thế nên, dù sau vụ tai nạn thập tử nhất sinh, cô quên anh thật, quên triệt để, quên hết tất cả, không sót chút hình ảnh nào về anh. Nhưng anh vẫn chấp nhận và cố tình giữ cô lại ở bên mình, dùng vỏ bọc “tình nhân” để đối xử với cô, dùng sự lạnh lùng để  ngụy trang cho tình yêu cháy bỏng trong tim mình.  Anh luôn nghĩ phải chăng tình yêu của anh khiến cô quá đau khổ để rồi trong tiềm thức cô cũng muốn quên hết tất cả về anh để bắt đầu lại một cuộc sống mới không có anh trong đó? Vậy nên, lần này anh sẽ giấu nhẹm đi tình yêu của mình để cô không thể nhớ lại, để cô không quen thuộc và sẽ không bao giờ đau khổ một lần nữa. Tô Duyệt Sinh luôn âm thầm ở bên bảo vệ cô, thậm chí còn không cho bất kì ai nhắc tới chuyện năm xưa giữa hai người cho cô biết. Tình yêu của Tô Duyệt Sinh cứ âm thầm, lặng lẽ, nhưng trong mắt Trâu Thất Xảo, anh chỉ là một gã công tử thay người yêu như thay áo. Cô chỉ thấy vỏ bọc anh tạo ra nên cô nghĩ mình ở bên người đàn ông này chẳng qua chỉ là một quân bài giúp anh mua vui những lúc rảnh rỗi. Thế nhưng, tình yêu không thể nói giấu là có thể giấu được, nói không yêu là tim có thể không bị hấp dẫn bởi kẻ ấy. Cuối cùng, Trâu Thất Xảo lại một lần nữa yêu Tô Duyệt Sinh. Gia đình của Tô Duyệt Sinh rất phức tạp, cha anh có tiền và có quyền còn bà mẹ kế thì vô cùng căm ghét anh, bà ta luôn tìm cách hãm hại anh và Trâu Thất Xảo. Chuyện tai nạn 10 năm trước khiến Thất Xảo suýt chết cũng là do bà ta gây nên và mười năm sau, bà ta vẫn chưa chịu ngừng tay… Sóng gió vẫn không ngừng ập đến trong chuyện tình của Tô Duyệt Sinh và Trâu Thất Xảo nhưng thật may, đến cuối cùng tình yêu của họ vẫn vững vàng qua muôn trùng khó khăn. Cái kết hạnh phúc cho cặp đôi này không chỉ gây ngạc nhiên mà còn rất nhận được rất nhiều sự đồng tình của cho mọi độc giả. Bởi những mối tình tưởng chừng đã trải qua sinh tử, đã đi đến tận cùng khổ đau và vượt lên hết thảy những sóng gió như của hai nhân vật trong Đừng nhắc em nhớ lại thì xứng đáng có một hạnh phúc viên mãn vẹn tròn.  Theo Tú Tú *** Thể loại: Hiện đại, ngược, thâm tình, rất cảm động, nữc mất trí nhớ, HE Độ dài: 61 chương - 2 NT Tình trạng: Hoàn - được xb và sắp chuyển thể thành phim ------------- Đừng nhắc em nhớ lại, những ký ức đã qua Đừng nhắc em nhớ lại, những yêu thương ngọt ngào Đừng nhắc em nhớ lại, khoảng thời gian chia xa Đừng nhắc em nhớ lại, chuyện chúng ta đã từng... Khi ấy, Tô Duyệt Sinh đã không hề hay biết rằng mình sẽ phải đau đớn đến nhường nào cho đến khi người mà anh dùng tất cả mọi thứ để yêu thương quên đi anh, quên đi những tình cảm sâu đậm từng có... Không còn chút gì cả... Một đoạn tình cảm yêu hận khó có thể nói hết thành lời, yêu thương - xa cách - ly biệt... Cuối cùng biến thành quá khứ nhuốm màu khổ đau đến mức người chọn cách quên lãng. -------------------------------- Đừng để đoạn rv ngắn phía trên của mình lừa nhé, truyện không đến mức ngược tan nát như vậy đâu. Đây chỉ đơn giản là câu chuyện kể về quá trình của nữ chính mất trí nhớ đi tìm lại tình yêu của mình thôi ạ. Chưa kể motif truyện này cực lạ luôn, thường thường chỉ thấy nữ chính ôm con bỏ trốn nhưng hôm nay chúng ta sẽ thấy nam chính chẳng những ôm con bỏ trốn không nói, còn trốn tận 10 năm cơ đấy. Muốn biết chi tiết thì đọc rv của mình nhé. Nữ chính tên là Trâu Thất Xảo sống cùng mẹ, không biết cha là ai. Từ khi cuộc sống còn vất vả cho đến khi thành nhà giàu mới nổi chịu nhiều khó khăn nhưng lại khá lạc quan. Rồi cô gặp Trình Tử Lương và đem lòng yêu anh. Tình cảm ngây ngô tuổi thanh xuân ấy rất đẹp lại nhanh chóng chia lìa bởi sự ngăn cách của mẹ cô và Trình Tử Tuệ chị gái anh. Vì để khiến họ chia tay, Tử Tuệ không tiếc bất cứ thủ đoạn nào. Cứ thế, họ tan vỡ. Rồi cô gặp Tô Duyệt Sinh - con chồng của Tử Tuệ và cứu anh hai lần. Cô không ngờ chính cuộc gặp gỡ này sẽ thay đổi toàn bộ vận mệnh của đời mình. Anh - vị thiếu gia trẻ tuổi, người nắm trong tay quyền lực to lớn trong thành phố này thế mà yêu mình. Không những yêu mà yêu một cách cố chấp đến đáng sợ. Anh lúc đầu tiếp cận cô vì mục đích khác nhưng dần dần lại lạc nhịp vì cô. Cho nên, hết lần này đến lần khác anh dung túng nuông chiều và bảo vệ cô mọi nơi. Rồi những thủ đoạn chia rẽ của Tử Tuệ vô tình hữu ý lại đẩy cô gần bên anh thêm bước nữa. Anh cũng là người biết rõ thứ mình muốn nên giăng ra chiếc bẫy lớn đem cô về bên cạnh. Chẳng ai ngờ khi yêu anh lại ngây thơ đáng yêu đến như thế kia chứ. Vì cô anh sẵn sàng trèo tường vào công viên ban đêm chơi đạp vịt. Xui xẻo bị bảo vệ bắt được đến sở cảnh sát ngồi uống nước trà viết tường trình. Xấu hổ đến thế là cùng :v :v Rồi vì cô bị ốm mà lo lắng không yên, chạy ngược chạy xuôi quan tâm đủ thứ. Lại còn dám về nhà trộm sổ hộ khẩu đi đăng ký kết hôn :) :) Ai ngờ, đúng lúc này biến cố kéo đến, những tưởng tình yêu ấy sẽ đơm hoa kết trái nhưng tất cả lại kết thúc. Gia đình cô bị người ta gây khó khăn khắp nơi, cô lại không tìm thấy anh. Cứ thế, anh biến mất giữa lúc mọi thứ xoay chuyển đầy tồi tệ. Đến lúc gặp nhau anh lại dùng lời nói tàn nhẫn buông lời chia tay. Khoảnh khắc ấy, cô thương tâm đến mức tan nát vẫn hy vọng và níu kéo anh đừng đi, đừng rời xa mình. Vậy mà anh vẫn nhẫn tâm quay gót. Họ thật sự xa rời... Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, khi cô biết sự thật về những âm mưu muốn chia cắt bọn họ và nói cho anh biết thì lại thấy anh bên người con gái khác. Anh thậm chí còn tuyệt tình nói lời nhẫn tâm với cô. Lại không ngờ cái giá cho sự sai lầm đó anh không cách nào trả nổi. Giây phút xe cô tông vào thân cây ven đường, cả người đẫm máu, hơi thở dần tàn lụi anh mới biết cái gì cũng không còn quan trọng. Mất cô - anh mất cả thế giới và sinh mệnh mình. Nhưng khi cô tỉnh dậy thứ duy nhất quên chính là anh cùng tình yêu của họ. Phải chăng ông trời muốn bắt anh trả giá cho những gì gây ra cho cô nên mới độc ác như thế. Liệu anh có thể giữ lời hứa ngày xưa đã từng nói hay không??? Khi mà rõ ràng cô ở bên cạnh lại không thể nói bất cứ lời yêu thương nào. "Nếu tương lai em thật sự quên anh, anh cũng đừng nhắc em nhớ lại "(*) như cô từng nói ngày ly biệt nhau. Gấp sách lại trong lòng mình vẫn còn xúc động và rơi nước mắt thật nhiều. Câu chuyện này không ngược như những truyện khác của má Phỉ nhưng quả thật nó rất khác biệt. Từ motif cho đến nội dung đều đem đến cảm giác mới lạ và đong đầy cảm xúc. Lúc đầu hẳn mn sẽ ghét nam chính nhưng càng về sau lại càng thương sự thâm tình đến ngốc nghếch của anh. Tình yêu cùng sự cố chấp đó giống như là tuyệt vọng bấu víu vào, chỉ sợ chớp mắt một cái liền tan biến. Cả những phân đoạn nói về tình cảm mẹ con của nữ chính nữa, rất hay và cảm động. Đọc xong mới biết tình yêu ba mẹ dành cho con cái lớn đến nhường nào. Chưa kể, truyện còn có thêm nhân vật con trai nhỏ Tô Lâm vô cùng đáng yêu, đúng với lứa tuổi luôn ấy vừa thông minh vừa lém lỉnh lại trẻ con. Câu nào của cậu cũng đơn giản nhưng lại khiến người ta thương tâm và suy nghĩ. Cũng may sau bao nhiêu sóng gió thì truyện cũng kết thúc HE vui vẻ. Người yêu nhau sau những thăng trầm lại quay về bên nhau. Gia đình nhỏ ấm êm và hạnh phúc bên cậu con trai kháu khỉnh. Chứ nếu truyện mà SE như những truyện khác của má Phỉ chắc mình từ bỏ vì không chịu nổi mất. Mà truyện mới phát hành nên mn nhanh nhanh mua về đọc rồi chia sẻ với page những suy nghĩ cảm nhận riêng nhé. Rất hay và cảm động đấy ạ. ---------------------- (*): trích dẫn từ sách #La_phi - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Họa Gian Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban   *** Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26 tháng 12 năm 1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh, một nhà văn nữ thuộc dòng văn học hiện đại người Trung Quốc. Cô là tác giả của 20 cuốn tiểu thuyết, trong đó có 11 tác phẩm đang được chuyển thể thành các dự án điện ảnh. Hiện nay, đã có 3 tiểu thuyết và một truyện ngắn của cô được dựng thành phim truyền hình. Năm 2005, tiểu thuyết đầu tay xuất bản mà tác giả lấy bút danh Tư Tồn và đã nhận được một khoản nhuận bút nhỏ. Các bút danh trước đây của cô là Tư Tồn và Phí Tiểu Tồn.   Tác phẩm: Gấm rách Sân không vắng vẻ tàn xuân (Tịch mịch không đình xuân dục vãn) Không kịp nói yêu em Nếu phút giây này anh không gặp em Hẹn đẹp như mơ (Giai kỳ như mộng) Trăng lạnh như sương Đương thời minh nguyệt tại Hương hàn Giai kỳ như mộng–Đời này kiếp này Giai kỳ như mộng–Hải thượng phồn hoa Hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân (Đào hoa y cựu tiếu xuân phong) Cảnh năm biết bao lâu Thiên sơn mộ tuyết Đông cung Hoa nhan Minh mị Tinh quang thôi xán Mê vụ vi thành Thời gian đẹp nhất là khi yêu em Công tắc tình yêu Cửa hàng đồ cổ Nợ em một đời hạnh phúc ĐỪNG NHẮC EM NHỚ LẠI Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần Mời các bạn đón đọc Đừng Nhắc Em Nhớ Lại của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên - Thất Trọng Sa Y
Hỏi thế gian tình là gì, chỉ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn! Nàng là cực phẩm nữ phụ khiến người ta hận thấu xương, người mắng hỗn thế ma nữ, không xinh đẹp, lòng dạ rắn rết. Hắn là nam phụ tinh phẩm khiến người ta muốn ngừng mà không được, người xưng ngọc diện (mặt ngọc) Chiến thần, không gì không đánh được, trăm trận trăm thắng. Một ngày kia, Hoàng đế có lòng mai mối. Mỹ nữ như mây, trông mong ngóng chờ. Hắn vân đạm phong khinh (gió thổi mây bay), tiện tay chỉ vào một người: ''Vậy chọn nàng.'' Cố Nha Nha nhổ một bãi nước miếng, đầu nàng đầy châu ngọc, tơ lụa khắp người, khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm thành một dạng với mông khỉ, muốn tục khí có tục khí, muốn thô bỉ có thô bỉ, nàng càn rỡ lại vẫn càn rỡ. Miệng hung hăng gặm đùi gà, mặt nàng bóng loáng, nhe răng cười: ''Được.'' Một cuộc nhân duyên ngay cả nàng cũng không coi trọng, ai ngờ trong lúc vô tình bị sa vàobên trong đó. Nàng trốn, nàng giấu, nàng đấu tranh, nàng phản nghịch, một lần lại một lần rơi sâu vào trong lưới tình của hắn. Sao lại thế này? Trong nguyên tác, không phải hắn yêu nữ chủ chết đi sống lại sao? Nhưng vì sao hết lần này đến lần khác lại đè nàng mà giày vò? ''Họ Quân, rốt cuộc ngươi coi trọng ta ở điểm nào?'' Nàng không có bản lĩnh, không hiểu mưu kế ứng biến, không đủ trí khôn, còn luôn gây họa kéo chân hắn, đối mặt với hắn dịu dàng cưng chìu, nàng rất chột dạ. Tên nam tử nào đó nhẹ nhíu mày: ''Ngốc cũng là một điểm, làm ấm giường là đủ rồi.'' Nàng nổi bão. Hắn tóm nàng trở lại, đè phía dưới: ''Tên ngốc có khả năng làm ấm giường cho Bổn vương, trên đời này cũng chỉ có một mình nàng.'' ''Ha ha ha! Xem ngươi lên mặt, ngươi cho rằng người nào hiếm lạ làm ấm giường cho ngươi?'' Tuy nói như thế, nhưng trong lòng nữ nhân nào đó lại vui đến nở hoa. * Vương gia mặt than kiêu ngạo độc miệng VS Lolita ngây thơ dễ thương phúc hắc. *** Úy Tuệ có bị đánh vỡ đầu cũng không ngờ, để cho nàng hầu hạ không phải là tiểu thư sao? Vì sao lại biến thành nam nhân? Mà còn là yêu nghiệt ca ca mà nàng muốn rời xa nhất? Chuyện xảy ra là như vầy, đến nhà cố chủ là đã tới giờ cơm tối, trong phòng bếp bận thành một đoàn, dường như bởi vì bữa cơm tối nay khiến cho chủ tử của bọn họ rất không hài lòng, bỏ toàn bộ bắt làm lại, để cho người trên dưới phòng bếp vô cùng lo lắng. Không phải không biết nấu ăn, mà là thật sự không hiểu khẩu vị của vị chủ tử này nữa, cùng một món ăn, cùng một đầu bếp, cùng một vật liệu, cùng một cách làm, cùng một khẩu vị, nhưng hôm qua còn nói mùi vị rất tốt, còn thưởng bạc cho bọn họ, hôm nay lại nói khó ăn, dẹp hết làm lại không tính, nếu như làm lại không tốt thì sẽ phải trừ tiền tiêu vặt hàng tháng của bọn họ, này cũng thôi đi, mấu chốt là những người này đều cảm thấy mặc dù vị chủ tử này hơi hà khắc nhưng lại rất hào phóng, tiền tiêu vặt hàng tháng cộng thêm tiền tưởng, làm đủ một tháng bằng làm một năm ở chỗ khác, hơn nữa trạch viện của vị gia này không phải ở đây, số lần trở về cũng ít, vì thế lúc hắn không trở về, tương đương với việc bọn họ lấy không tiền công, chuyện tốt như vậy thì đi đâu mà tìm chứ? Kết quả là, đêm nay chủ tử buồn bực, những người này từ trên xuống dưới đập vỡ đầu muốn nghĩ ra biện pháp làm ra thức ăn mỹ vị vừa miệng. Nhưng không ai ngờ tới là, bọn họ bận rộn đến một nửa, đột nhiên quản sự dẫn theo một tiểu tử choai choai vào, lại để cho hắn tự mình nấu nướng. ... Mời các bạn đón đọc Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên của tác giả Thất Trọng Sa Y.
Đằng Sau Lớp Mặt Nạ - Megan Derr
"Những ngón tay dài lần theo từng đường chạm trổ lấp lánh, lướt qua mũi và môi, màu sắc nơi đó dần sẫm màu, chuyển thành màu đen tuyền ở nửa phần bên trái. Mỗi một chiếc mặt nạ đều mang theo dáng vẻ riêng có. những ký hiệu độc nhất vô nhị chỉ có người trong bộ tộc mới hiểu được. Trừ chủ nhân không ai có thể làm hộ vệ gỡ bỏ chiếc mặt nạ đó" Vậy khi một kẻ không phải chủ nhân lại ra lệnh cho người hộ vệ xuất sắc nhất tháo bỏ mặt nạ sẽ xảy ra chuyện gì? "Ta không thể cởi nó ra khi hai tay bị xích, nếu như ngươi thả ta thì ta sẽ giết mi" Cậu không dọa suông nhưng cậu lại dọa sai người. *** K asumi chưa bao giờ nghĩ có một ngày cậu sẽ ghét đất liền. Sau mấy tháng ròng lênh đênh trên biển cả, cậu không mong gì hơn là được đặt chân lên mặt đất cứng cáp. Và cậu ghét cảm giác đó. Âm thanh nhốn nháo, đám đông lúc nhúc, từ bữa sáng đến bữa trưa rồi đến dạ tiệc, phải luôn để mắt đến cả trăm người lượn lờ trước mặt. Bị nhìn ngó, bị bàn tán, bị khiển trách vì sự bất cẩn ngu ngốc. Tiếng tặc lưỡi bất mãn khi được biết về sai lầm nhục nhã của một hộ vệ bóng đêm. Dĩ nhiên vẫn có lời khen ngợi vì đã cứu được chủ nhân, nhưng đó chỉ như giọt nước thấm vào núi thất bại mặn chát. Tính luôn cả những lời khen ngợi vì đã bắt được Jun và thu thập chứng cứ kết tội lão. Một tháng nữa thôi, tất cả sẽ lắng xuống, Minoru sẽ lại vùi mình vào những ngày nghiên cứu thanh tịnh, và chỉ đến lúc đó Kasumi mới nhẹ người đi được một chút – và có thể lấy lại được thăng bằng như trước kia.Chỉ có một vấn đề: Dù đi bất cứ đâu, cậu cũng chợt nhận ra mình đang nhìn quanh tìm kiếm một mái đầu vàng, hoặc dỏng tai nghe ngóng tiếng cười ha hả quen thuộc. ... Mời các bạn đón đọc Đằng Sau Lớp Mặt Nạ của tác giả Megan Derr.
Cung Điện - Tạ Y Cửu
Một ngày trời thật đẹp, ta đã chú ý tới thám giám đó. Chỉ cần liếc một cái ta liền nhận ra hắn giữa đám người, bởi vì hắn là thái giám mang theo khí phách đàn ông nhất mà ta từng gặp. *** Cung tường thật dài ở trước mắt. Trên mặt đất, hai bóng người đang sóng đôi. Hắn nói: “A bích, đã đi đến tận đây, ngươi vẫn còn khăng khăng giữ quyết định kia sao?” Ta gục đầu xuống. Hắn nói: “ Trên đường đi đến đây, bổn vương tự ngẫm lại mình, quả thật cách làm của bổn vương có chút không thỏa đáng. Nếu như ngươi vẫn muốn quay về, bổn vương vẫn cho ngươi một cơ hội lựa chọn như trước. Sau này, bổn vương nhất định bù đắp cho ngươi thật tốt.” ... Mời các bạn đón đọc Cung Điện của tác giả Tạ Y Cửu.
Xứng Lứa Vừa Đôi - Tô Áng
Truyện Xứng Lứa Vừa Đôi của tác giả Tô Áng là một câu truyện thuộc thể loại ngôn tình cổ đại sủng. Nàng là tiểu thư nhà quan gia ở thượng kinh có cuộc sống bình dị nhất. Không có gì ngoài diện mạo, người duy nhất thấy ngứa mắt chính là con trai trưởng của Thừa tướng “công đức vĩ đại” đã từ hôn. Giấc mộng mười dặm hồng trang của nữ nhân ngự xà cuồng phi vỡ rồi không cách nào gắn lại, nàng thề rằng, xem truyện thì hẳn cuộc đời này không gả cho quyền quý nữa. *** Nhiêu Nhiễm là một người mặt đơ, từ lúc nàng bắt đầu nhớ được kí ức đã khắc ghi việc này. Lúc những hài tử bên cạnh đang bật cười khúc khích, khuôn mặt nhỏ của nàng vẫn lành lạnh một bên, cảm thấy những người kia sao mà ngốc đến thế. Sau đó trở lại trong phòng, nàng lặng lẽ đưa tay xoa hai quai hàm cứng thịt, hi vọng có thể khiến chúng sinh động hơn một chút. Nào có ai thích những thức bất bình thường, không mặt hay dáng dấp của Nhiêu Nhiễm đều không tệ, nhưng nàng không thích khuôn mặt không cảm xúc của mình. Nhiêu gia là tướng môn thế gia, từ ngày Khánh Nguyên triều kiến quốc đã được cha truyền con nối tước vị Quang Vũ hầu. Tôn tử các đời có sở trường binh khí, ngày cả nha hoàn trong phủ cũng có biết ít quyền cước công phu. Địa vị của Nhiêu gia trong triều cũng cực kì cao quý, không số một thì cũng là số hai. Mà Nhiêu Nhiễm, từ khi mười sáu tuổi đã biết, tương lai mình phải gả cho thái tử. Đối với chuyện tình yêu, nàng cũng không có quá nhiều ảo tưởng. Có lẽ mình sẽ gả cho một nam nhân không tính là đãng ghét, thích hợp rồi sống với nhau một đời. ... Mời các bạn đón đọc Xứng Lứa Vừa Đôi của tác giả Tô Áng.