Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Thể loại: ngôn tình, sư đồ luyến, tiên hiệp tu chân, tình yêu chung thủy, yêu nhau giết nhau, nữ cường Nhân vật chính: Lâu Nguyệt Đồng, Trình Tử Xuyên  Số chương: 83 chương Nguồn convert: tangthuvien.vn Editor: tunguyetminh Lâu Nguyệt Đồng cả gan gài bẫy sư tôn của mình là nam thần lục giới, thật đúng là nghiệt đồ thế hệ mới. Quay đầu nhìn, hóa ra sư tôn nàng là thiên tài chuyển thế hư hư thực thực không biết ở đâu chui ra. Mặc dù bị trói buộc bởi một cái khế ước, nhưng nàng thấy cần chọc đao thì vẫn chọc đao như thường, chỉ là giết hắn đi thì hình như có chút không thích hợp - - Nữ chính: “ Muốn hút máu ngươi.” Nam chính: “ Hôn một cái?” Nữ chính: “ ... Muốn móc tim ngươi.” Nam chính: “ Ôm một cái?” Nữ chính: “ ... Cuối cùng thì ngươi muốn làm gì?” Nam chính: “ Bỏ đao xuống - - đến đây.” Tiết lộ trước khi đọc: 1. Sư đồ luyến, he he he, không thích hãy cẩn thận. 2. Ngôn tình + tiên hiệp, không ngược, 1v1, HE *** [Review] Nhật ký thuần dưỡng nghiệt đồ – Ninh Dung Huyên Tôi thực sự oán hận Lâu Nguyệt Đồng, oán hận đến mức, từng mong Tử Xuyên có thể yêu người khác và quên cô ấy đi, nhưng khi đọc đến tận cùng của câu chuyện, tôi lại cảm thấy như thế cũng tốt, để Nguyệt Đồng có cơ hội trả lại tất cả, những đau thương, những oán hận , những tình yêu cô ấy đã nợ cả Ký Đắc Thế tục, cả Thánh Tôn, và cả Trình Tử Xuyên… Lâu Nguyệt Đồng là một ma nữ, một kẻ tùy hứng, máu nhuộm hai tay, sát khí ngập trời. Không phải nàng không có tình cảm, nhưng tình cảm của nàng lại bị chính nàng tính kế, kế trong kế, cuối cùng không biết đâu mới là kế, đâu là thật lòng. Đối với nàng, tất cả lại đều thật, thật tình lừa dối, thật lòng yêu thương, cũng thật tâm oán hận, nàng yêu hận rạch ròi, trong ngoài phân biệt, cho dù có yêu có hận , nàng cũng không bao giờ chịu từ bỏ chấp niệm. Nàng sinh ra trong oán khí, lớn lên trong đồ sát, lấy chấp niệm chống đỡ sinh mạng, nếu chấp niệm tan, sinh mệnh liền tiêu vẫn. Nàng phóng khoáng, nàng mạnh mẽ, nàng có thể bất chấp mọi thứ, bất chấp cả trái tim của mình, nhưng cuối cùng khi chấp niệm đã thành, nàng lại mất hắn. Tình yêu của nàng, vẫn luôn tại lòng nàng, chỉ là trong mọi hoàn cảnh đều như cố ý vô tình mà xem nhẹ, để rồi khi học được quý trọng, đã không còn cơ hội… Tôi ngưỡng mộ Lâu Nguyệt Đồng, ngưỡng mộ tính cách sát phạt quyết đoán, kiên cường mạnh mẽ của nàng, nhưng vẫn câu nói đó, tôi hận nàng, hận nàng làm tổn thương người mà mình yêu thương, lừa dối hắn , hãm hại hắn, cho dù hắn bao dung, hắn rộng lượng, chấp nhận vì nàng mà gánh vác  hết thảy, nàng vẫn không buông tha. Dây dưa giữa họ, nhân quả giữa họ, có lẽ là nhân duyên, mà cũng là nghiệt duyên. Hết lần này đến lần khác dạy nhau biết yêu thương, biết bảo vệ, nhưng cũng hết lần này đến lần khác làm tổn thương nhau đến cùng cực. Có loại tình yêu như vậy sao? Có! Nhưng thà rằng không có! Yêu như vậy thực sự đau đớn, đau đến muốn chết đi, nhưng lại không thể từ bỏ, cũng không nỡ từ bỏ. Tôi đi theo họ từng bước chân, mỗi bước chân là một giọt nước mắt. Tôi không muốn Tử Xuyên phải chết, nhưng ngoài cách đó ra có lẽ không còn cách giải quyết nào khác cho cả hai bọn họ. Tử Xuyên yêu Nguyệt Đồng, nhưng cũng yêu thế giới mà chàng đã bảo vệ hàng vạn năm, đối với chàng, chấp niệm này cũng đã thành sinh mệnh, giống như chấp niệm hủy diệt Thiên Bi, giết chết Thánh Tôn của Lâu Nguyệt Đồng, niệm tàn mệnh tan. “ Thiên Đạo lục giới, Thần Ma vi tôn, Thần Ma kính sợ, Thánh Tôn tín ngưỡng”. Chàng là người đứng đầu Lục giới, được Lục giới kính ngưỡng, Thần Ma kính sợ. Chàng cứu nàng, cứu cả thiên hạ, nhưng ai sẽ cứu chàng? Không có! Thánh Tôn, từ khi sinh ra mệnh đã định sẵn là hy sinh. Thiên Đạo công bằng, nhưng chỉ công bằng với sinh linh lục giới mà không phải với chàng. Nếu đã là mệnh số, theo mệnh mà chết thì có gì bi thương, lại có gì tiếc nuối. Chàng yêu nàng, cũng từng hận qua nàng, nhưng tại một khắc kia, theo sinh mệnh tiêu tán, yêu hận cũng tan thành hư ảo. Nước mắt của nàng, huyết lệ của nàng, cũng không thể vãn hồi… Chàng cho nàng tất cả ôn nhu, tất cả dịu dàng, nhưng thật ra là để dành tuyệt tình đến tận phút cuối cùng, đánh cho nàng một kích trí mạng, dùng cách quyết liệt nhất, cũng là tàn nhẫn nhất, chặt đứt mọi nhân quả và yêu hận giữa hai người. “Luân hồi chặt đứt nhân quả, thất tình tịch diệt đại mộng quay về…” “ Thiên Đạo xa, Nhân Đạo khó, Ma đạo dễ, nhưng bước lên rồi thì vĩnh viễn cũng không thể quay đầu”   “ …Ta không muốn tru diệt lục giới, cũng không muốn phá hủy Thiên Bi nữa, ta chỉ cần chàng sống, bồi cùng ta trên quãng đường còn lại, có được không?” “ Chỉ cần chàng còn sống… Sau này, sẽ không thế nữa.”   Yêu một người bằng chân tâm, lại luôn xem nhẹ phần chân tâm ấy, thì còn tư cách gì hối tiếc. Chân tâm nếu rẻ mạt như vậy, một đồng mấy cân, thì tôi cũng muốn mua… *** Ngày xuân như gấm, sắc cây xanh mượt, phía sau ngọn núi, dọc theo dòng sông, hoa dại nở đầy rực rỡ. Giữa đám cỏ xanh là một thân cây cao vút tận trời, cành lá xum xuê, “con cháu” đầy đàn tựa như cái ô che nắng, tuy mang hơi thở cổ kính nhưng cành lá lại xanh tươi như mới. Trên sườn núi, một đám thiếu niên lớn nhỏ đều có đang đẩy một cậu bé tuổi còn nhỏ, một người còn hùng hùng hổ hổ trào phúng: “ Đừng tưởng rằng có tên trong gia phả họ Trình thì sẽ là người của Trình gia. Chỉ là được bá phụ nhặt từ trên đường về mà thôi, ngươi có tư cách gì so tài với Diệu đệ? Nói cho ngươi biết, về sau cẩn thận một chút cho ta, nếu không ta gặp ngươi một lần đánh một lần!” Đứa bé kia ước chừng mới chỉ năm sáu tuổi, đầu tóc bị đẩy nên rối tung, quần áo cũng dính đầy bụi bặm, cậu ngồi dưới đất, không nói lời nào. Không biết là ai đẩy mạnh một cái, thân thể cậu bé ngửa ra sau, trực tiếp lăn xuống sườn núi, ngất đi dưới gốc cây, không bò dậy nổi. Vài tên thiếu niên kia bị dọa cho hết hồn, một người cả kinh nói: “ Sẽ không ngã chết chứ?” “ Ngã chết là tốt nhất!” “ Nghe nói bá phụ rất thương yêu hắn, vạn nhất xảy ra chuyện gì ... Hay là, chúng ta đi nhanh đi.” Chờ cho bọn họ tốp năm tốp ba chạy hết, đứa trẻ dưới gốc cây mới động đậy đứng lên, dựa vào thân cây đại thụ từ từ phủi bụi trên y phục. Không khí bỗng dao động, cây đại thụ mà cậu bé đang dựa vào kia bỗng mọc ra một cành cây rất dài, đặt lên đầu cậu như đang giúp cậu chải tóc, từ trong thân cây truyền đến một giọng nam ủ dột, không nén được bực bội: “ Tử Xuyên, bọn họ lại bắt nạt ngươi!” “ Ừ.” Đứa bé kia đáp một tiếng, dường như không đem chuyện này để trong lòng, đi đến bờ sông rửa mặt, lộ ra gương mặt trắng nõn, sau đó mới lẳng lặng kể lại: “ Hôm nay khống chế không tốt, tỉ thí thắng Trình Diệu.” “ ... Người khác đều liều mạng muốn thắng, ngươi hết lần này đến lần khác lại nghĩ cách muốn thua. Lần nào cũng thua như vậy, thật không tốt chút nào!” Khuôn mặt trắng nõn như bánh bao kia ngước lên suy nghĩ một chút, “Thua khó hơn thắng.” Giọng nói đó cực kỳ vô tội thành thật, cái cây đành thở dài. Trình Tử Xuyên đang sống ở Trình gia, nơi đã từng nổi danh nhất tu chân giới, chỉ là Trình gia ngày càng suy yếu, hiện tại cũng chỉ có thế lực hạng ba của toàn giới, vất vả lắm mới có một Trình Diệu thiên tư rất cao, được coi là bảo bối cũng là chuyện thường, đáng tiếc, chuyện của Trình Tử Xuyên trong Trình gia lại rối rắm vạn phần. Trình gia cực kỳ coi trọng huyết mạch truyền thừa, lúc trước vì huynh trưởng của tộc trưởng Trình Yên nhiều năm không có con, miễn cưỡng mới để Trình Tử Xuyên vào gia phả. Vốn làm thế cũng chỉ để vợ chồng Trình Yên yên tâm dưỡng ngoạn, không ngờ thiên phú của Trình Tử Xuyên so với Trình Diệu cũng không thua kém là bao. Nếu hài tử này là hàng thật giá thật của Trình gia, bọn họ nhất định sẽ vui sướng đến phát điên, nhưng Trình Tử Xuyên lại không phải, tuy có tên trong gia phả, xét cho cùng thì vẫn là người ngoài. Mà nếu đã là người ngoài, làm sao có thể để thiên tài thực sự của Trình gia bọn họ bị lấn át? Huống chi, Trình Diệu còn là con ruột của tộc trưởng. “ Không bằng ngươi trực tiếp thắng hắn đi, hoặc là dứt khoát nói cho phụ thân ngươi biết có người bắt nạt ngươi ...” “ Không được.” Trình Tử Xuyên tuy còn nhỏ tuổi nhưng nói chuyện lại vô cùng có lý lẽ, “ Phụ thân mẫu thân ta đã có công nuôi dưỡng, ta trả ơn còn chưa hết, sao có thể để bọn họ phiền lòng vì ta.” Lần đầu tiên bị bắt nạt thế này, hắn cũng đã từng phẫn nộ mà nói cho phụ thân, chỉ là sau đó không chỉ không giải quyết được mà còn tạo thêm phiền toái cho ông, từ đó về sau, hắn không nói thêm một lần nào nữa. Huống chi những việc thế này cũng rất dễ ứng phó, để những người kia đánh lăn vài vòng trên đất là được rồi, những lời khó nghe thì vào tai trái ra tai phải... Người đang làm, trời đang nhìn, phong thủy luân chuyển. Không phải là quá đáng quá thì cậu cũng không để mấy chuyện này trong lòng. Cành cây dài rụt về, một lát sau đưa ra một cây trâm gỗ được mài dũa cực kỳ tinh xảo, “ Vậy ngươi bị bắt nạt vô ích sao?” Trình Tử Xuyên nhận lấy, chỉnh lại tóc một lần nữa, không nhanh không chậm đi quanh gốc cây vài lần, rõ ràng chỉ là một đứa bé, vậy mà lại mang theo vài phần tiên phong đạo cốt. Hắn dường như đang thì thầm: “Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh.” (Đạo Đức Kinh Dịch: “Người trọn hảo giống in làn nước, Nuôi muôn loài chẳng chút cạnh tranh.” ) “ Sao cơ?” Giọng nói của Phù Tang như cười mà lại không cười. “ Thế tục như mây bay, ta truy tìm, là lối cao đường lớn.” Đứa bé nghiêm trang nói. Phù Tang nhìn tiểu oa nhi đang khoe khoang khoác lác, buồn cười, “ Tuổi còn nhỏ, tâm đã cao đến tận mây xanh! Ngươi học ai cái giọng nói chẳng ra cái gì thế này?” “ Xem sách.” Trình Tử Xuyên quay đầu lại, cầm lấy nhánh cây nói, “ Phù Tang, ngươi mau tu thành hình người đi, một ngày nào đó ta sẽ rời khỏi Trình gia, lúc đó rất cần ngươi giúp.” “ Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ, chẳng lẽ ngươi không biết, đường lớn chỉ dành cho một người đi sao?” Phù Tang nghĩ một đằng nói một nẻo, giọng nói vừa bất đắc dĩ lại vừa ẩn chứa ý cười, “ Được rồi được rồi, đừng túm, ngày ta biến hóa được không còn xa, nhất định có thể hoàn thành trước khi ngươi rời khỏi Trình gia.” Trình Tử Xuyên cười tươi, ngồi ngay ngắn dưới tán cây nghiêm túc tu luyện. Linh khí vô biên hội tụ, bao bọc bóng dáng bé nhỏ như ngọc thạch. Nếu có người ở đây nhất định sẽ kinh hãi vô cùng, bởi cảnh tượng khi cậu tu luyện không hề giống người bình thường. Phù Tang thở dài một tiếng trong im lặng. Gió thổi, cành lá chập chờn, giúp cậu bé chặn mưa chặn gió, cũng ngăn cản được sự theo dõi của người khác. Cho tới bây giờ, tương lai tốt đẹp cũng chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Chưa đầy một tháng sau, Trình Tử Xuyên đã được cảm nhận cái thứ thật sự được gọi là lòng người hiểm ác. Cậu đứng bên cạnh bàn thờ Trình gia, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tộc trưởng Trình gia Trình Lập sắc mặt nghiêm túc nhìn cậu, sau lưng còn có những thúc bá trưởng lão thường ngày khó gặp, “ Tử Xuyên, ta hỏi ngươi, ngươi có phải người của Trình gia?” “ Phải.” Trình Tử Xuyên yên tĩnh gật đầu.   Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ của tác giả Ninh Dung Huyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quân Vi Hạ
Truyện lấy bối cảnh là một thời đại mỗi đế vương đều phải có nam hậu. Con cái sinh ra được giao cho nam hậu nuôi dưỡng và chỉ có con được nam hậu nuôi mới có quyền thừa kế. Lâu Cảnh là trưởng tử của An quốc công. Mẹ mất sớm, ông nội đại tướng quân vô cùng cưng chiều nên khiến chính cha anh sinh lòng ghen ghét. Nhân cơ hội triều đình tuyển thái tử phi, lão già tiến cử con trai, mục đích là để anh không còn quyền thừa kế quốc công phủ. Lâu Cảnh vốn là tướng quân tuổi trẻ đã lập chiến công hiển hách nên làm gì chịu được, nhưng vừa phản kháng thì bị cha đánh cho gần chết, thiếu điều phải dùng cáng đem gả vào thái tử phủ. Tiêu Thừa Quân là thái tử nhưng địa vị bấp bênh. Hoàng đế chuyên sủng quý phi nên mong muốn lập con thím này làm hoàng đế. Nam hậu và thái tử thì toàn bị hoàng đế nghi ngờ muốn giết vua đoạt vị. Ban đầu Lâu Cảnh muốn nhân cơ hội hợp tác, trở thành công thần của thái tử điện hạ. Cuối cùng lại vì Tiêu Thừa Quân quá ôn nhu quá chăm sóc mà nảy sinh ham muốn đè luôn con người ta. Truyện của Lục Dã Thiên Hạc vốn có điểm yếu là âm mưu tranh đấu đều sơ sài nhưng mặt tình cảm thì khó thể chê được. Công thông minh quyết đoán nhưng lại thích diễn trò mỹ nhân kế, thụ trầm ổn ôn nhu tuy nhìn ra vẫn cứ không nhịn được cưng chiều. Tim hồng phấp phới, không kẻ thứ ba. Vô cùng ấm áp, thích hợp cho những trái tim yêu nhẹ nhàng hoặc ai vừa coi ngược xong đọc cũng rất ổn. *** Văn án: Lâu Cảnh bị phụ thân đánh gần chết, một phát quẳng vào Đông Cung. Làm Thái tử phi chính là đoạt tước vị của y, vứt bỏ tiền đồ của y, việc Lâu Cảnh y có thể làm chỉ có, chỉ có … phò trợ Thái tử, bảo vệ tốt ngàn dặm non sông này… Vua nói: Hoàng hậu, ngươi đến cùng có biết cái gì là phu vi thê cương không hả? Lâu Cảnh ôm lấy người mặc long bào, cười nói: Biết biết, chính là thần ở long sàng tuyệt đối không làm Hoàng thượng mệt nha nha! Vai chính: Lâu Cảnh, Tiêu Thừa Quân Phối hợp diễn: Triệu Hi, Lâu Kiến Du và một đống nữa =v= Biên tập JJ đánh giá: Thế tử An Quốc công Lâu Cảnh đột nhiên bị tứ hôn, gả cho Thái tử thành Thái tử phi. Trước đêm đại hôn, Lâu Cảnh bị phụ thân đánh bán sống bán chết vứt vào Đông Cung. Tác giả vẫn theo phong cách nhất quán cũ, khúc dạo đầu có một xíu xiu ngược nhưng tổng thể chính là con đường tình ái ấm áp a. Lúc đầu là vậy, làm sao mà  Lâu Cảnh cùng Thái tử lại nắm tay nhau cùng đi, làm cho người ta chờ mong vô cùng. Mà phối hợp diễn có Hoàng hậu cũng có chút làm người chú ý, mưa gió biến hóa trên triều đình cũng là một điểm đáng xem. Mời các bạn đón đọc Quân Vi Hạ của tác giả Lục Dã Thiên Hạc.
Quần Lót Và Nam Thần
Câu chuyện của một chiếc quần lót. Một câu chuyện nhẹ nhàng và vui vẻ về chiếc quần lót biến hình, Bạch Thước là quần lót tinh. Nó kẻ thành tinh chậm nhất trong gia tộc đồ lót. Dù đã thành tinh, nhưng phần lớn thời gian Bạch Thước vẫn giữ nguyên hình trà trộn trong cửa hàng đồ lót, nằm ngửa tênh hếnh giữa một nhãn hiệu quần lót nổi tiếng, len lút quan sát người ta đi tới đi lui. Ngày lại qua ngày. Thế là nó đã tìm thấy nam thần của mình. *** Bạch Thước là một chiếc quần lót tinh thành tinh chậm nhất trong đại gia tộc đồ lót :))). Dù đã thành tinh nhưng nó vẫn giữ nguyên hình của mình nằm chềnh ềnh khoe thân trong gian đồ lót hàng hiệu và cho đến một này, nó gặp được nam thần của đời mình :) Bạch Thước là một cái quần lót bị lạc một thằng con trai tên Tiết Tháo, ai thấy xin nhặt về hộ nó! Số điện thoại liên lạc 09123742xxx :)) Nó có thể nhìn vào "cậu nhỏ" của nam thần mà không bối rối, không đỏ mặt, thậm chí còn cười khúc khích che miệng. "Ôi, to quá à." (〃ω〃) Bạch Thước vì không tiết tháo nên hiển nhiên cũng rất can đảm. ꈍ .̮ ꈍ Giữa lúc nam thần đang ngủ say, nó biến thành hình người, chui vào trong chăn động chân động tay với "cậu nhỏ" của nam thần. Khiến nam thần nằm mơ mộng xuân. Mà cũng không hẳn là mộng xuân, vì khi nam thần tỉnh dậy, liền thấy một thiếu niên trắng trẻo ngủ vùi giữa hai chân mình. Sau đó là một màn đối đáp cùng nguyện vọng muốn ở lại nhà nam thần của yêu tinh Bạch Thước. (♡'艸') "Quần lót và nam thần" có thể xếp vào thể loại thụ truy công. Mà quá trình bày tỏ cùng lừa nam thần vào bẫy của Bạch Thước rất tinh vi và đê tiện. Ban đầu khi mới về nhà, nó tỏ ra rất ghê gớm, lôi đám quần lót hậu cung của nam thần ra giáo huấn đe dọa một lượt, sau đó còn trèo lên giường nam thần trêu ghẹo, sau đó còn rình coi nam thần và bạn cũ gặp mặt... Đặc biệt, Bạch Thước cực kì quan tâm "cậu nhỏ" của nam thần nhà mình. Cùng xem nó đã làm gì khi nam thần bị thư kí đổ cà phê vào người nhé. (・∀・)ゞ "Quần lót tinh cười trộm. Sao nó có thể để vị trí quan trọng nhất của nam thần bị thương cơ chứ! Mà hơn hết, anh còn chưa được nếm thử uy lực của nó. Nhất định phải nguyên vẹn không có bất kì tổn hại nào! Vậy nên, trong giây phút cà phê thấm ướt quần dài, quần lót tinh hét lớn một tiếng: "Của quý đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi!" Tức thì, bên ngoài quần lót bao phủ một màng khí, ngăn chặn không để nước lọt vào trong. Công lực này cũng chẳng là gì! Đương nhiên, tuyệt không sơ hở." Bạch Thước đã vô cùng anh dũng và vô cùng cố gắng trong quá trình bảo vệ ''cậu nhỏ'' của nam thần và dạy dỗ dàn ''hậu cung'' quần lót, vo cùng khí phách. Nó không những không phải íu - đúi thụ như nam thần vẫn tưởng, mà còn bạo gan đến nỗi khi thấy nam thần say, trong đầu nó liền có một suy nghĩ : "Cuối cùng cơ hội cũng đến!" Sau đó, tất nhiên là một màn lăn giường nóng bỏng. (/ω\) "Quần lót và nam thần" có 71 phân đoạn, nhưng mỗi phân đoạn rất ngắn. Đọc không thấy mệt, lướt tầm 45 phút là quất xong truyện về quần lót tinh rồi . Hơn nữa lại rất hài, thoải mái. Không cần tình tiết ngược thân ngược tâm, íu - đúi thụ khóc đến lê hoa đái vũ mới thu hút độc giả. Bộ này cực hài, đọc một phát liền đến chap 71, đọc cười không dứt được :) Đọc "Quần lót và nam thần", đảm bảo bạn sẽ luyện được cơ mặt vô cảm như Lam tiểu công :)))). (ノ∇≦*) #review_dammy Mời các bạn đón đọc Quần Lót Và Nam Thần của tác giả WY Tử Mạch.
Tam Thê Tứ Thiếp
Bút danh : Diễm Tuyết Tuyết (焰雪雪) / Diễm Tuyết Viêm Tuyết (焰雪炎雪) Giới Tính : nữ DoB : ~1985 Thật ra bút danh của Diễm tỉ là Diễm Tuyết Viêm Tuyết, tỉ bảo tỉ thích cái tên khí khái hào hùng như vậy, nhưng sau khi viết truyện thì độc giả bảo tên này nam tính, khó nhớ … toàn gọi tỉ là Tuyết Nhi, Tuyết Tuyết, hoặc gọi tắt là Diễm Tuyết Tuyết. Cuối cùng khi xuất bản Tam Thê Tứ Thiếp đã nghe theo lời dụ dỗ của mọi người lấy bút danh là Diễm Tuyết Tuyết =)) *** ~ Mình thật mún viết một vài dòng về truyện này~ Uhm thì dự định lúc đầu là mình sẽ ko dc truyện này đâu bởi vì nó dài wa! nhưng ko hiu sao thật tình cờ rằng mình trong lúc dạo chơi xung quanh thì tim dc hình về 3t4t và ngay lập tức mình thật sự đã mê ly! Uuhm thật ra thì ngay từ đầu mình dã rất thix hình rồi nhưng mình thix nhất đại vs thất chủ tử vì mình nhìn hình quá đẹp nên do dự có dc ko nhưng mình vẫn chưa quyết định dc thì lại 1 tình cờ mình tìm dc manhua bộ này khi đang xem manhua 1 bộ khác. Thế là ta xem~~~ Thật bất ngờ cái người mà ta nhận xét trong trong hình của 7 vị chủ tử ít đẹp nhất ko ngờ ta lại tháy đẹp trong manhua đến thế! thế là ta dc và ta cảm nhận dc mình đã thix ảnh ròi nha con người mà ta ko thix hình vẽ nhất giờ ta lại thấ ảnh đệp và cute cực kì trong manhua ngắn này thôi! ta lúc đó đã cười vì mình thay đổi qua nhanh! Nhưng rồi dc thì…. Tần Chính_Nguy Vô Song: đa tình tự rồi lại vô tình! mình ko ghét ảnh, ảnh là một mẫu công gần như hoàn hảo nếu chỉ iu 1 mà thôi nhưng ảnh thì lỡ trao tim nhìu wa rồi! nhưng ảnh cũng hết mực chìu vợ mà, ảnh cũng cố hết sức bảo vệ ng’ mình iu mà! Đại chủ tử_Nguỵ Kỳ Nhi: xinh đẹp vô song, thông minh tuyệt đỉnh, lạnh lùng mà cao ngạo nhưng có lẽ là ng’ gần gũi vs TC nhất! tuy có 1 quá khứ đau thương, luôn bọc bên ngoài vẻ mặt lãnh ngạo, dữ dằn nhưng đôi lúc cũng đáng iu và thương chồng lắm! Nhị chủ tử_Triển Quần Ngạo: ôn nhu, điềm tĩnh , biết theo đuổi tình iu của mình, là ng’ dạy Tc bik cách thừa nhận tình iu, bạn này tạo cho mình một sự thanh cao, ôn hoà ngay từ cái nhìn đầu tiên cho dến cuối truyện. Tam chủ tử_Bạch Phi Vân: hồn nhiên, điềm đạm, là ng’ đầu tiên gặp cũng trao thân đầu tiên cho TC, bạn này đấu võ mồm cũng hay phết, thix mấy cảnh bạn và bạn tứ đấu nhau! Tứ chủ tử_Tư Đồ Sỹ Thần: yêu mị, quyến rũ, xinh đẹp, sắc xảo, bik tự theo đuổi tình iu cho chính mình, là ng’ tạo cho tôi cảm giác mạnh mẽ nhất trong 7 ng’! lục chủ tử_lâm Tề: dễ thương, đáng iu, nhút nhát nhưng là “dược vương” rất giỏi y thuật, là thê tử chỉ phúc vi hôn của TC Thất chủ tử_Nam Cung Vô Song: kiên cường, nam tính ,bề ngoài là lãnh huyết ma đầu nhưng bên trong là ngây thơ thiếu niên ngày nào, mình chết mê cái hình của anh đẹp zai gì mà đẹp thế nhìn quá ư là seme nhưng là uke…. Uhm thấy thiếu gì đúng ko? Uh, đó chính là ng’ mìh mún nói ngay từ đầu_ngũ chủ tử_Triệu Duy Nhất_ng’ mà ta iu nhất Duy nhất cái tên thật hay! Hầu gia dặt cái tên này là thể hiện yêu thương của ngài vs con mình “là bào bối duy nhất cua cha” nhưng em ấy thật tiếc rằng vì em ấy mãi ko thể là “duy nhất cua ng’ em iu” vì TC có tới 7 vợ mà! ” ngươi là duy nhất của ta” cái tựa thật hay làm sao nhưng em ấy ko thể là duy nhất của TC dc . Mình iu em ấy ko phải từ cái nhìn đầu tiên mà qua đọc truyện về em ấy. Mình ko nghĩ 1 ng’ như em ấy mà phải chịu nhiều bất công khó khăn tới vậy, em gặp TC sau cùng, là ng’ duy nhất bị TC hất hủi nhìu nhất, nhưng em cũng là ng’ duy nhất sau tiểu Lâm là ko wan tâm tới địa vị là thê hay làm thiếp em thật ngây thơ và trong sáng, em iu cái đẹp nên em vẽ tranh ng’ đẹp( mình cũng thix vẽ nên mình hỉu cảm giác trước cái đẹp của em ấy), em ngang ngược nhưng em chưa bao giờ làm hại ai cả, em tuỳ hứng nhưng cũng thực wan tâm chồng mình, em thậ đáng iu làm sao! Em sao mà ngây thơ những lúc “Nhìn Ngụy Vô Song từ từ đi mất, Duy Nhất ôm hai má khóc ròng. Hôm nay vận khí thật là xui xẻo, vất vả lắm mới tìm được một mỹ nhân hiếm thấy, không ngờ lại là nam nhi, hơn nữa còn hung hăng như vậy, đánh cho hắn đau quá a….” iu ẻm chết mất! Rồi lúc ẻm cho rằng mình chỉ mang dân nữ về nhà vẽ tranh chứ ko phải là cường thượng dân nữ “”Ta không có cướp! Là mượn! Chính là mượn, vài ngày sẽ trả về.” Ẻm thật dễ thương làm sao khi wan tâm ng’ khác một cách ngốc nghếch : “Tiểu Hầu Gia có thể nói cho tại hạ biết, đám ong đỏ kia làm thế nào lại đuổi theo ngươi?” Ngụy Vô Song nghiến răng nén giận nói. “Ta nghĩ đó là ong mật, cho nên….” Không biết do nước sông lạnh lẽo hay do sợ hãi bị Ngụy Vô Song giáo huấn, Duy Nhất co rúm người lại. “Cho nên ngươi đi chọc tổ ong?” Nếu cứ như vậy, hắn nhất định sẽ nổi điên. “Tại ta thấy…..Vô Song ca hằng ngày uống thuốc rất cực khổ….nếu có mật ong sẽ không đắng….” Có ai nỡ lòng nào trách phạt một con ng’ đáng iu như thế này ko? ““Lão gia không giận nữa?” Sau khi được đặc xá, Duy Nhất đứng dậy, chạy nhanh lên bờ nhào vào lòng lão gia, luôn miệng kêu hảo lãnh, hảo lãnh. Tần Chính nghĩ gì cũng không nghĩ kịp, liền giang hai tay, ôm y vào trong lòng, vì y khu hàn (kiểu như xua đi cái lạnh). Nhìn y cứ như con đỉa mà bám dính lấy người mình, Tần Chính dở khóc dở cười.” Thật chất Duy Nhất ko kiên cường như bề ngoài vô tư vô lo mà em ấy thể hiện. Khi đọc khúc này mình thật sự nhận biết rõ hơn điều đó :Duy Nhất thoáng nhìn qua bánh nếp trong tay Kỳ Nhi rồi nhìn lại thứ trong tay mình, nhỏ giọng kêu: “Lão gia. . . . . .” “Nguội?” “Không. . . . . . vẫn nóng.” .. “Bạn Nhất a dua theo, “Nghĩa là không yêu ta ? Ta chỉ biết, ta chỉ biết, bánh nếp nhân táo vừa rồi, gói của Kỳ Nhi so với ta nhiều hơn hai khối!” =; chỉ là một phần bánh TC mua nhưng ko đều phần em ấy đều để ý rất kĩ càng!Rõ ràng Nhất ko phải là vô ưu vô tư bao ng’ nghĩ thế đâu! Mình đau thật những chương mà Duy Nhất bày tỏ lòng thật của mình, cảm xúc thật bấy lâu của em ấy: “Thật chất tướng công ko yêu nhất là ta” “Tướng công bất quá là chỉ thương hại ta thôi…là thương hại…” Uhm nhiu đó cũng đủ thể hiện những gì mà mình mún nói về ẻm rồi! Thật ngây thơ thật hồn nhiên ngu ngốc chung tình và thật dối lòng! Ta cũng đồng ý vs TC rằng Duy Nhất có lẽ đẹp nhất là lúc em ấy nhìn yếu đuối nhất, mái tóc dài rối tung bay, da mịn màng trắng nõn sao mà nhợt nhạt làm rõ nét đẹp thê diễm động lòng người với biểu tình yếu ớt và máu tươi đỏ thắm!   Mời các bạn đón đọc Tam Thê Tứ Thiếp của tác giả Diễm Tuyết Tuyết.
Sổ Tay Tiến Hóa Thành Yêu Hậu
Văn án: Mục Song Hàm chia cuộc sống của mình thành ba giai đoạn, con gái rượu đến hiền lương thái tử phi và cuối cùng là một đời yêu hậu. Nàng chỉ là tiến vào trong lòng một người, vì vậy một đường mây xanh dưới chân nàng trải rộng, đưa nàng lên như diều gặp gió. Đây là một nữ hán tử lập chí trở thành một hiền thê gương mẫu lại không hiểu sao được lòng đế vương kiêu ngạo cuối cùng trở thành một đời yêu hậu hoa lệ nhất trong lịch sử! Một câu nói giới thiệu vắn tắt: Trái tim người chỉ cần nhìn về một hướng, ta nhất định càn quét hết thảy, cuộc đời này, chỉ nguyện cùng người nắm tay quân lâm thiên hạ! ... Mục Song Hàm cùng phụ mẫu và đệ đệ trở về kinh vào một năm sau khi Hoàng đế lập Thất hoàng tử làm Thái tử đương triều. Vốn năm xưa phụ thân Mục Song Hàm là một trạng nguyên tuấn mỹ phi phàm, có ơn tri ngộ cùng mẫu thân nàng, cả hai cùng kết nghĩa phu thê, tạo nên một đoạn giai thoại. Thế nhưng Công chúa đương triều lại coi trọng chàng trạng nguyên tài hoa này, sau khi bị từ chối lại đến chỗ Hoàng đế làm loạn. Hoàng đế yêu quý tài năng của phụ thân Song Hàm, nhân cơ hội này rèn luyện ông một phen, liền đem ông điều đến Thanh Lâm làm một Huyện lệnh nhỏ. Lúc ấy Mục Song Hàm năm tuổi, cùng cha mẹ rời xa đế đô hoa lệ. Lần này trở về, nàng đã là thiếu nữ mười sáu xinh đẹp như hoa. Lần đầu Song Hàm gặp Thái tử Lạc Chiêu Dực là khi nàng bị sủng vật hổ trắng của chàng dọa sợ. Chàng đã xuất hiện, thiếu niên chưa đến hai mươi, tư thế oai hùng, mi mục như họa, quý khí vô song. Tuy khí chất ngạo mạn hơn người, nhưng lại mang nét yêu dị khó tả. Nhưng đối với Lạc Chiêu Dực, đây không phải là lần đầu tiên chàng và Song Hàm gặp nhau. Lần hội ngộ đầu tiên của cả hai, là khi chàng chỉ là một tiểu hài tử, còn nàng là nữ hài trắng trẻo mập mạp. Nhưng Mục Song Hàm lại chẳng nhớ về lần gặp gỡ ấy. Không sao cả, Lạc Chiêu Dực tình nguyện đợi nàng nhớ ra tất thảy. Mục Song Hàm trở về kinh thành, đồng nghĩa với việc bị cuốn vào bao c.u.ộ.c c.h.i.ế.n quyền lực nơi hoàng gia, bao âm mưu g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i chẳng thấy m.á.u, thậm chí là những â.n o.á.n t.ì.n.h t.h.ù từ câu chuyện của người đi trước. Mục Song Hàm cũng chỉ là một nữ nhân chân yếu tay mềm nhưng mang trong mình sự mạnh mẽ ít ai có. Nàng từng bị t.ổ.n t.h.ư.ơ.n.g bởi những minh thương ám tiễn, nhưng hết lần này đến lần khác, Lạc Chiêu Dực đã xuất hiện trong những lúc Song Hàm chật vật nhất, mang nàng khỏi n.g.u.y h.i.ể.m cận kề. Mục Song Hàm thật sự không hiểu, nàng và Thái tử không quen không biết, sao chàng lại có thể hết lần này đến lượt khác bất chấp h.i.ể.m n.g.u.y mà cứu nàng, giải quyết triệt để hậu quả, không ngại bản thân bị ảnh hưởng. Chỉ có Lạc Chiêu Dực biết vì sao chàng lại hành xử như thế, chỉ có mình chàng là hiểu rõ bản thân mình. Bởi vì yêu nàng, nên mới muốn bảo vệ nàng chu toàn. Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, do lòng người sắp đặt, cũng do định mệnh an bài, Mục Song Hàm đã trở thành Thái tử phi, trở thành thê tử kết tóc danh chính ngôn thuận của Lạc Chiêu Dực. Sau đó cả hai đã dần thấu hiểu nhau hơn, tình cảm dành cho đối phương cũng ngày một sâu đậm. Nàng và chàng từ nay sẽ mãi mãi ở bên nhau, cùng nắm tay tiến bước. Thật ra Thái tử Lạc Chiêu Dực là một người kiêu ngạo, nhưng lại rất hay ngại ngùng, khẩu thị tâm phi, nghĩ một đằng nói một nẻo. Chàng từng có một quá khứ không mấy vui vẻ, chàng phải ngày ngày đối mặt với vòng xoáy â.m m.ư.u chốn cung đình đầy mệt mỏi. Nhưng may mắn chàng đã có Mục Song Hàm. Nàng là hết thảy những điều tốt đẹp mà chàng có, là vầng ánh sáng rực rỡ nhất của Lạc Chiêu Dực. Nhất là khi phụ mẫu m.ấ.t đi, Song Hàm càng trở nên duy nhất. Bởi vì chàng chỉ còn lại mình nàng mà thôi. ... Trích đoạn nhỏ: “Điện hạ, cuối cùng đã nguyện ý tới gặp ta?” Lạc Chiêu Dực chống lại ánh mắt của nàng, giật mình, kỳ quái nói: “Ta cũng không trốn nàng!” “Không phải sao?” Mục Song Hàm rủ mắt xuống, thản nhiên nói: “Ta luôn mang đến phiền toái cho điện hạ người, ta còn tưởng rằng… Điện hạ không muốn phải nhìn thấy ta nữa.” Lạc Chiêu Dực nghe vậy bật thốt lên: “Ta không muốn nhìn thấy ai cũng sẽ không không muốn nhìn thấy nàng…” Nói xong hắn lập tức quay mặt, vành tai từ từ đỏ lên, để che dấu lại nói thêm một câu: “Mới là lạ!” (*) ... "Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu" là một câu chuyện dài kể về quá trình từ lúc Mục Song Hàm còn là một thiên kim khuê các trở thành Thái tử phi, sau đó "tiến hóa" thành Hoàng hậu. Tình cảm của cặp đôi nhân vật chính rất tự nhiên và nhẹ nhàng, các tình tiết cung đấu khá vừa phải, không quá gay cấn nhức não cũng không quá nhạt nhẽo vô lý. Vì truyện sủng sạch tuyệt đối nên mọi người cứ yên tâm nhảy hố nhé. Nếu bạn đang cần một bộ truyện ngọt ngào nhẹ nhàng thì đừng bỏ qua sự lựa chọn này nhé! ... Chú thích: (*): đoạn trích được chỉnh sửa để phù hợp với độ dài bài review Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khiếp sợ xong, Mục Song Hàm không lên tiếng, nam nhân ngồi trên cao cúi đầu nở nụ cười, dịu dàng đến mức khiến người khác rợn cả tóc gáy, “Xem ra ngươi đoán được.” “Ngươi là con trai của Hoàng quý phi Tòng Thước.” Mục Song Hàm than thở một tiếng, “Ta cuối cùng đã hiểu tại sao Tây Di lại có nhiều hành vi cổ quái như vậy, nếu như người giật dây là ngươi, vậy thì không kỳ quái.” Nam nhân trên cao hé ra khuôn mặt giống Lạc Chiêu Dực, nhếch khóe miệng, cực kỳ mê người: “Con trai của Tòng Thước? Ta và hắn sinh ra cùng lúc, buổi tối kia mưa to bàng bạc, một mảnh hỗn loạn, bản thân cả hai tỷ muội kia cũng phân không rõ ai mới là con của các nàng, ngươi làm sao dám khẳng định ta là con trai của Tòng Thước như vậy?” Mục Song Hàm càng lúc càng cảm thấy lạnh, “Văn Đế trước khi chết sớm đã nói rõ tất cả, đây vốn là sự thật.” “Thật sự là ngây thơ, nếu Văn Đế đủ thông minh, cũng sẽ không cùng Tòng Dung rơi vào kết cục như vậy, luận tâm cơ, ông ta không phải là đối thủ của Tòng Thước, Mục hoàng hậu, ngươi cũng là người làm mẫu thân, nếu đổi lại là ngươi, cam lòng mang theo con của mình đi lên con đường chết sao?” Hắn bỗng dưng cười to, mười phần trào phúng, “Cho dù Tòng Thước thông minh thiện tâm, cũng đánh không lại thiên tính mẫu tử, năm đó bà làm một chuyện, tạo thành bi kịch cho vài người, cũng làm cho cuộc đời còn lại của mình đều vượt qua trong hổ thẹn, buồn cười chính là, trước khi chết bà còn nói với ta không hối hận… Ha ha ha, không hối hận, buồn cười!” Lòng bàn tay Mục Song Hàm ẩm ướt, trong lời nói của người trước mặt này lại lộ ra tin tức nào đó đủ để lật đổ sự thật trước đó, trong đầu nàng hỗn loạn một mảnh, ý tưởng duy nhất chính là tổ tiên họ quá nghiệp chướng! “Ngươi…” Hắn đột nhiên đưa tay “Xuỵt” một cái, “Yên tĩnh một chút, hoàng hậu xinh đẹp, ngươi phải nhìn… Ta làm sao đoạt lại tất cả thuộc về ta!” Bàn tay hắn đè xuống, sau lưng Mục Song Hàm vô lực, phản ứng không kịp bị trói trên tường lần nữa, mặt tường xoay một vòng, quay về yên lặng, mà trên mặt tường chỉ có một cái lỗ thật nhỏ. Cửa chính thần điện lần nữa mở ra, lần này, đi vào là Lạc Chiêu Dực và Lạc Đình. Ánh mặt trời chiếu vào, vừa nhìn có thể thấy được một bức tượng thần, cầm trong tay quyền trượng, một người Tây Di được thờ phụng, mang mạng che mặt, thấy không rõ khuôn mặt, chỉ có một đôi mắt, xanh thẳm như bầu trời xanh. “Đó chính là Lạc Già thần Tây Di thờ phụng.” “Người sống sờ sờ không tin, lại tin thần gì đó, ” Lạc Chiêu Dực hừ lạnh một tiếng, “Nhàm chán!” Mời các bạn đón đọc Sổ Tay Tiến Hóa Thành Yêu Hậu của tác giả Ninh Dung Huyên.