Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Thể loại: ngôn tình, sư đồ luyến, tiên hiệp tu chân, tình yêu chung thủy, yêu nhau giết nhau, nữ cường Nhân vật chính: Lâu Nguyệt Đồng, Trình Tử Xuyên  Số chương: 83 chương Nguồn convert: tangthuvien.vn Editor: tunguyetminh Lâu Nguyệt Đồng cả gan gài bẫy sư tôn của mình là nam thần lục giới, thật đúng là nghiệt đồ thế hệ mới. Quay đầu nhìn, hóa ra sư tôn nàng là thiên tài chuyển thế hư hư thực thực không biết ở đâu chui ra. Mặc dù bị trói buộc bởi một cái khế ước, nhưng nàng thấy cần chọc đao thì vẫn chọc đao như thường, chỉ là giết hắn đi thì hình như có chút không thích hợp - - Nữ chính: “ Muốn hút máu ngươi.” Nam chính: “ Hôn một cái?” Nữ chính: “ ... Muốn móc tim ngươi.” Nam chính: “ Ôm một cái?” Nữ chính: “ ... Cuối cùng thì ngươi muốn làm gì?” Nam chính: “ Bỏ đao xuống - - đến đây.” Tiết lộ trước khi đọc: 1. Sư đồ luyến, he he he, không thích hãy cẩn thận. 2. Ngôn tình + tiên hiệp, không ngược, 1v1, HE *** [Review] Nhật ký thuần dưỡng nghiệt đồ – Ninh Dung Huyên Tôi thực sự oán hận Lâu Nguyệt Đồng, oán hận đến mức, từng mong Tử Xuyên có thể yêu người khác và quên cô ấy đi, nhưng khi đọc đến tận cùng của câu chuyện, tôi lại cảm thấy như thế cũng tốt, để Nguyệt Đồng có cơ hội trả lại tất cả, những đau thương, những oán hận , những tình yêu cô ấy đã nợ cả Ký Đắc Thế tục, cả Thánh Tôn, và cả Trình Tử Xuyên… Lâu Nguyệt Đồng là một ma nữ, một kẻ tùy hứng, máu nhuộm hai tay, sát khí ngập trời. Không phải nàng không có tình cảm, nhưng tình cảm của nàng lại bị chính nàng tính kế, kế trong kế, cuối cùng không biết đâu mới là kế, đâu là thật lòng. Đối với nàng, tất cả lại đều thật, thật tình lừa dối, thật lòng yêu thương, cũng thật tâm oán hận, nàng yêu hận rạch ròi, trong ngoài phân biệt, cho dù có yêu có hận , nàng cũng không bao giờ chịu từ bỏ chấp niệm. Nàng sinh ra trong oán khí, lớn lên trong đồ sát, lấy chấp niệm chống đỡ sinh mạng, nếu chấp niệm tan, sinh mệnh liền tiêu vẫn. Nàng phóng khoáng, nàng mạnh mẽ, nàng có thể bất chấp mọi thứ, bất chấp cả trái tim của mình, nhưng cuối cùng khi chấp niệm đã thành, nàng lại mất hắn. Tình yêu của nàng, vẫn luôn tại lòng nàng, chỉ là trong mọi hoàn cảnh đều như cố ý vô tình mà xem nhẹ, để rồi khi học được quý trọng, đã không còn cơ hội… Tôi ngưỡng mộ Lâu Nguyệt Đồng, ngưỡng mộ tính cách sát phạt quyết đoán, kiên cường mạnh mẽ của nàng, nhưng vẫn câu nói đó, tôi hận nàng, hận nàng làm tổn thương người mà mình yêu thương, lừa dối hắn , hãm hại hắn, cho dù hắn bao dung, hắn rộng lượng, chấp nhận vì nàng mà gánh vác  hết thảy, nàng vẫn không buông tha. Dây dưa giữa họ, nhân quả giữa họ, có lẽ là nhân duyên, mà cũng là nghiệt duyên. Hết lần này đến lần khác dạy nhau biết yêu thương, biết bảo vệ, nhưng cũng hết lần này đến lần khác làm tổn thương nhau đến cùng cực. Có loại tình yêu như vậy sao? Có! Nhưng thà rằng không có! Yêu như vậy thực sự đau đớn, đau đến muốn chết đi, nhưng lại không thể từ bỏ, cũng không nỡ từ bỏ. Tôi đi theo họ từng bước chân, mỗi bước chân là một giọt nước mắt. Tôi không muốn Tử Xuyên phải chết, nhưng ngoài cách đó ra có lẽ không còn cách giải quyết nào khác cho cả hai bọn họ. Tử Xuyên yêu Nguyệt Đồng, nhưng cũng yêu thế giới mà chàng đã bảo vệ hàng vạn năm, đối với chàng, chấp niệm này cũng đã thành sinh mệnh, giống như chấp niệm hủy diệt Thiên Bi, giết chết Thánh Tôn của Lâu Nguyệt Đồng, niệm tàn mệnh tan. “ Thiên Đạo lục giới, Thần Ma vi tôn, Thần Ma kính sợ, Thánh Tôn tín ngưỡng”. Chàng là người đứng đầu Lục giới, được Lục giới kính ngưỡng, Thần Ma kính sợ. Chàng cứu nàng, cứu cả thiên hạ, nhưng ai sẽ cứu chàng? Không có! Thánh Tôn, từ khi sinh ra mệnh đã định sẵn là hy sinh. Thiên Đạo công bằng, nhưng chỉ công bằng với sinh linh lục giới mà không phải với chàng. Nếu đã là mệnh số, theo mệnh mà chết thì có gì bi thương, lại có gì tiếc nuối. Chàng yêu nàng, cũng từng hận qua nàng, nhưng tại một khắc kia, theo sinh mệnh tiêu tán, yêu hận cũng tan thành hư ảo. Nước mắt của nàng, huyết lệ của nàng, cũng không thể vãn hồi… Chàng cho nàng tất cả ôn nhu, tất cả dịu dàng, nhưng thật ra là để dành tuyệt tình đến tận phút cuối cùng, đánh cho nàng một kích trí mạng, dùng cách quyết liệt nhất, cũng là tàn nhẫn nhất, chặt đứt mọi nhân quả và yêu hận giữa hai người. “Luân hồi chặt đứt nhân quả, thất tình tịch diệt đại mộng quay về…” “ Thiên Đạo xa, Nhân Đạo khó, Ma đạo dễ, nhưng bước lên rồi thì vĩnh viễn cũng không thể quay đầu”   “ …Ta không muốn tru diệt lục giới, cũng không muốn phá hủy Thiên Bi nữa, ta chỉ cần chàng sống, bồi cùng ta trên quãng đường còn lại, có được không?” “ Chỉ cần chàng còn sống… Sau này, sẽ không thế nữa.”   Yêu một người bằng chân tâm, lại luôn xem nhẹ phần chân tâm ấy, thì còn tư cách gì hối tiếc. Chân tâm nếu rẻ mạt như vậy, một đồng mấy cân, thì tôi cũng muốn mua… *** Ngày xuân như gấm, sắc cây xanh mượt, phía sau ngọn núi, dọc theo dòng sông, hoa dại nở đầy rực rỡ. Giữa đám cỏ xanh là một thân cây cao vút tận trời, cành lá xum xuê, “con cháu” đầy đàn tựa như cái ô che nắng, tuy mang hơi thở cổ kính nhưng cành lá lại xanh tươi như mới. Trên sườn núi, một đám thiếu niên lớn nhỏ đều có đang đẩy một cậu bé tuổi còn nhỏ, một người còn hùng hùng hổ hổ trào phúng: “ Đừng tưởng rằng có tên trong gia phả họ Trình thì sẽ là người của Trình gia. Chỉ là được bá phụ nhặt từ trên đường về mà thôi, ngươi có tư cách gì so tài với Diệu đệ? Nói cho ngươi biết, về sau cẩn thận một chút cho ta, nếu không ta gặp ngươi một lần đánh một lần!” Đứa bé kia ước chừng mới chỉ năm sáu tuổi, đầu tóc bị đẩy nên rối tung, quần áo cũng dính đầy bụi bặm, cậu ngồi dưới đất, không nói lời nào. Không biết là ai đẩy mạnh một cái, thân thể cậu bé ngửa ra sau, trực tiếp lăn xuống sườn núi, ngất đi dưới gốc cây, không bò dậy nổi. Vài tên thiếu niên kia bị dọa cho hết hồn, một người cả kinh nói: “ Sẽ không ngã chết chứ?” “ Ngã chết là tốt nhất!” “ Nghe nói bá phụ rất thương yêu hắn, vạn nhất xảy ra chuyện gì ... Hay là, chúng ta đi nhanh đi.” Chờ cho bọn họ tốp năm tốp ba chạy hết, đứa trẻ dưới gốc cây mới động đậy đứng lên, dựa vào thân cây đại thụ từ từ phủi bụi trên y phục. Không khí bỗng dao động, cây đại thụ mà cậu bé đang dựa vào kia bỗng mọc ra một cành cây rất dài, đặt lên đầu cậu như đang giúp cậu chải tóc, từ trong thân cây truyền đến một giọng nam ủ dột, không nén được bực bội: “ Tử Xuyên, bọn họ lại bắt nạt ngươi!” “ Ừ.” Đứa bé kia đáp một tiếng, dường như không đem chuyện này để trong lòng, đi đến bờ sông rửa mặt, lộ ra gương mặt trắng nõn, sau đó mới lẳng lặng kể lại: “ Hôm nay khống chế không tốt, tỉ thí thắng Trình Diệu.” “ ... Người khác đều liều mạng muốn thắng, ngươi hết lần này đến lần khác lại nghĩ cách muốn thua. Lần nào cũng thua như vậy, thật không tốt chút nào!” Khuôn mặt trắng nõn như bánh bao kia ngước lên suy nghĩ một chút, “Thua khó hơn thắng.” Giọng nói đó cực kỳ vô tội thành thật, cái cây đành thở dài. Trình Tử Xuyên đang sống ở Trình gia, nơi đã từng nổi danh nhất tu chân giới, chỉ là Trình gia ngày càng suy yếu, hiện tại cũng chỉ có thế lực hạng ba của toàn giới, vất vả lắm mới có một Trình Diệu thiên tư rất cao, được coi là bảo bối cũng là chuyện thường, đáng tiếc, chuyện của Trình Tử Xuyên trong Trình gia lại rối rắm vạn phần. Trình gia cực kỳ coi trọng huyết mạch truyền thừa, lúc trước vì huynh trưởng của tộc trưởng Trình Yên nhiều năm không có con, miễn cưỡng mới để Trình Tử Xuyên vào gia phả. Vốn làm thế cũng chỉ để vợ chồng Trình Yên yên tâm dưỡng ngoạn, không ngờ thiên phú của Trình Tử Xuyên so với Trình Diệu cũng không thua kém là bao. Nếu hài tử này là hàng thật giá thật của Trình gia, bọn họ nhất định sẽ vui sướng đến phát điên, nhưng Trình Tử Xuyên lại không phải, tuy có tên trong gia phả, xét cho cùng thì vẫn là người ngoài. Mà nếu đã là người ngoài, làm sao có thể để thiên tài thực sự của Trình gia bọn họ bị lấn át? Huống chi, Trình Diệu còn là con ruột của tộc trưởng. “ Không bằng ngươi trực tiếp thắng hắn đi, hoặc là dứt khoát nói cho phụ thân ngươi biết có người bắt nạt ngươi ...” “ Không được.” Trình Tử Xuyên tuy còn nhỏ tuổi nhưng nói chuyện lại vô cùng có lý lẽ, “ Phụ thân mẫu thân ta đã có công nuôi dưỡng, ta trả ơn còn chưa hết, sao có thể để bọn họ phiền lòng vì ta.” Lần đầu tiên bị bắt nạt thế này, hắn cũng đã từng phẫn nộ mà nói cho phụ thân, chỉ là sau đó không chỉ không giải quyết được mà còn tạo thêm phiền toái cho ông, từ đó về sau, hắn không nói thêm một lần nào nữa. Huống chi những việc thế này cũng rất dễ ứng phó, để những người kia đánh lăn vài vòng trên đất là được rồi, những lời khó nghe thì vào tai trái ra tai phải... Người đang làm, trời đang nhìn, phong thủy luân chuyển. Không phải là quá đáng quá thì cậu cũng không để mấy chuyện này trong lòng. Cành cây dài rụt về, một lát sau đưa ra một cây trâm gỗ được mài dũa cực kỳ tinh xảo, “ Vậy ngươi bị bắt nạt vô ích sao?” Trình Tử Xuyên nhận lấy, chỉnh lại tóc một lần nữa, không nhanh không chậm đi quanh gốc cây vài lần, rõ ràng chỉ là một đứa bé, vậy mà lại mang theo vài phần tiên phong đạo cốt. Hắn dường như đang thì thầm: “Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh.” (Đạo Đức Kinh Dịch: “Người trọn hảo giống in làn nước, Nuôi muôn loài chẳng chút cạnh tranh.” ) “ Sao cơ?” Giọng nói của Phù Tang như cười mà lại không cười. “ Thế tục như mây bay, ta truy tìm, là lối cao đường lớn.” Đứa bé nghiêm trang nói. Phù Tang nhìn tiểu oa nhi đang khoe khoang khoác lác, buồn cười, “ Tuổi còn nhỏ, tâm đã cao đến tận mây xanh! Ngươi học ai cái giọng nói chẳng ra cái gì thế này?” “ Xem sách.” Trình Tử Xuyên quay đầu lại, cầm lấy nhánh cây nói, “ Phù Tang, ngươi mau tu thành hình người đi, một ngày nào đó ta sẽ rời khỏi Trình gia, lúc đó rất cần ngươi giúp.” “ Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ, chẳng lẽ ngươi không biết, đường lớn chỉ dành cho một người đi sao?” Phù Tang nghĩ một đằng nói một nẻo, giọng nói vừa bất đắc dĩ lại vừa ẩn chứa ý cười, “ Được rồi được rồi, đừng túm, ngày ta biến hóa được không còn xa, nhất định có thể hoàn thành trước khi ngươi rời khỏi Trình gia.” Trình Tử Xuyên cười tươi, ngồi ngay ngắn dưới tán cây nghiêm túc tu luyện. Linh khí vô biên hội tụ, bao bọc bóng dáng bé nhỏ như ngọc thạch. Nếu có người ở đây nhất định sẽ kinh hãi vô cùng, bởi cảnh tượng khi cậu tu luyện không hề giống người bình thường. Phù Tang thở dài một tiếng trong im lặng. Gió thổi, cành lá chập chờn, giúp cậu bé chặn mưa chặn gió, cũng ngăn cản được sự theo dõi của người khác. Cho tới bây giờ, tương lai tốt đẹp cũng chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Chưa đầy một tháng sau, Trình Tử Xuyên đã được cảm nhận cái thứ thật sự được gọi là lòng người hiểm ác. Cậu đứng bên cạnh bàn thờ Trình gia, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tộc trưởng Trình gia Trình Lập sắc mặt nghiêm túc nhìn cậu, sau lưng còn có những thúc bá trưởng lão thường ngày khó gặp, “ Tử Xuyên, ta hỏi ngươi, ngươi có phải người của Trình gia?” “ Phải.” Trình Tử Xuyên yên tĩnh gật đầu.   Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ của tác giả Ninh Dung Huyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cưới Ma - Mộc Hề Nương
Phương Quả đi dự tang lễ của bạn học cấp ba là Vệ Duy, đêm cuối cùng trước khi về đã nằm ngủ trước một phần mộ. Sau khi tỉnh lại thì kết được một mối âm thân* (âm thân: cưới ma) Cậu trở thành vợ của quỷ. Vệ Nhiên, anh trai song sinh của Vệ Duy, là chồng của cậu. Hằng đêm, Vệ Nhiên đều tìm đến Phương Quả để đòi quyền lợi làm chồng. Công là quỷ, thụ là người Nội dung: kinh dị Nhân vật chính: Phương Quả, Vệ Nhiên *** Phương Quả rợn hết tóc gáy nhìn tấm bài vị kia. Cậu muốn ném nó đi nhưng tay chân lại cứng ngắc không động đậy được. Nhiệt độ trong phòng bỗng nhiên giảm xuống, đèn cứ chớp nháy chớp tắt, Phương Quả nuốt nuốt nước bọt rồi lùi về sau một bước, chợt đụng phải cái gì đó. Cả người khựng lại, cậu nhớ rõ đằng sau trống, không hề để gì cả. Bên tai vang lên tiếng cười khẽ, một làn hơi lạnh phả vào gáy, cả người Phương Quả ngay tức khắc nổi hết gai ốc. Dái tai bị ngậm vào miệng mút mát, giống như đang nhấm nháp đồ ăn, và cậu cảm tưởng như mình sắp bị làm thịt. Phương Quả sợ hãi run rẩy, khóe mắt chợt đỏ hoe. ... Mời các bạn đón đọc Cưới Ma của tác giả Mộc Hề Nương.
Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng - Nguyệt Chiếu Khê
Ở trong mắt mọi người, quỷ có hình dạng gì? Là những tàn hồn hư vô bất định, là lớp sương đen dày đặc âm khí hay là những hình ảnh ghê rợn của huyết nhục lẫn lộn... Cũng có thể tất cả đều đúng. Nhưng đối với Việt Khê, quỷ chỉ có một hình thái duy nhất, đó chính là hương vị.  Việt Khê có thể ăn quỷ, từ nhỏ, âm khí trong người cô đã rất nặng, bất luận âm vật nào xuất hiện xung quanh đều trở thành đồ ăn của cô. Việt Khê không có ba mẹ, cô được một ông lão kỳ lạ nuôi lớn, ông đã dạy cô rất nhiều thứ: từ vẽ bùa, bói toán cho đến bắt quỷ... Tất cả những điều đó kết hợp với thể chất đặc biệt của Việt Khê, quỷ mỗi khi nhìn thấy cô đều run bần bật, quỳ lạy xin tha.  Trong mắt mọi người, Việt Khê là một con người kỳ lạ, khuôn mặt thanh tú lúc nào cũng âm trầm khó gần, khí chất có chút lạnh lẽo lại hay nói những lời khó hiểu làm lòng người sợ hãi. Trước giờ Việt Khê luôn độc lai độc vãng, không bạn bè, không hàng xóm, sau khi ông lão mất thì cũng chẳng còn người thân. Nhưng rồi có một ngày, Việt Khê nhận một đệ tử. Đệ tử này là bạn học cùng khối với cô, đó là một thiếu niên có đôi mắt rất đẹp, sáng ngời lộng lẫy, tựa hồ những điều xấu xa trong trời đất này cũng không thể nhiễm bẩn mắt anh. Đệ tử ấy tên là Hàn Húc, người có vòng sáng công đức mấy đời bao quanh được cả Thiên Đạo công nhận và che chở. Sau đó lại có một ngày, tu giới xuất hiện một đôi thầy trò, đôi thầy trò này tu vi cao thâm, gặp quỷ giết quỷ, gặp ma giết ma. Thời gian lâu rồi, người tu giới đều biết, ngàn vạn lần tuyệt đối không thể đắc tội đôi thầy trò này, đặc biệt là đồ đệ tính tình nhìn như rất tốt kia! *** “Nam chủ, anh ta công đức vô lượng” là một bộ truyện hài hước nhưng không kém phần cảm động và ý nghĩa. Ta có thể bật cười trước những câu nói ngây ngô thẳng thắn của Việt Khê, có thể cảm thấy rùng rợn trước những phân cảnh kỳ dị u ám, có thể bật khóc trước số phận của các oan hồn đã hóa thành lệ quỷ và sau cùng là cảm nhận được sự bình yên, thanh thản khi công lý đã được thực thi. Cốt truyện xây dựng hợp lý, hấp dẫn kết hợp với dàn nhân vật độc đáo và đáng yêu. “Nam chủ, anh ta công đức vô lượng” là sự lựa chọn thích hợp cho những ai thích linh dị thần quái xen chút ngôn tình ngọt ngào. Đây là một bộ truyện rất đáng xem, vì vậy hãy thử đọc và cảm nhận nhé.  *** Đợi đến khi về đến nhà, đã hơn hai giờ đêm, Việt Khê vừa mở cửa ra, ngay lập tức nhìn thấy một hàng bảy người giấy nhỏ đứng chắn trước mặt, nhóm người giấy tay chống eo, tức giận nhìn Việt Khê. Đừng nhìn tụi nó nhỏ xíu như vậy mà coi thường, nhìn con nào cũng vô cùng khí thế. "Việt Khê cả đêm không về nhà, cả đêm không về nhà." " A, Việt Khê không ngoan, Việt Khê học hư......làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?" Mấy người giấy nhỏ sốt ruột chạy vòng vòng, nhớ tới trong phim truyền hình nữ sinh cao trung học không giỏi thì cảm thấy sầu buồn muốn bạc hết cả tóc, tuy rằng bọn chúng không thể nào có tóc. "Việt Khê không tốt, Việt Khê không ngoan." .... Việt Khê: "...." Đối mặt với sự lên án của bảy người giấy, cô chỉ có thể ngồi xổm xuống dưới mặt đất tỏ vẻ hối hận sẽ không bao giờ về trễ nữa, kiên nhẫn đảm bảo với tụi nó, thái độ vô cùng nghiêm túc thành khẩn. " Bạn giữ lời chứ? Chắc chắn?" " Tớ hứa, tớ chắc chắn!" Việt Khê chỉ thiếu một bước nữa là phải giơ tay lên trời thề, suy nghĩ lại bổ sung thêm một câu "Nếu thực sự có việc bận, tớ nhất định sẽ gọi điện thông báo trước cho mọi người biết, để cho các bạn không phải lo lắng." Nhìn thái độ nhận lỗi của cô rất tốt, nhóm người giấy nhỏ mới khoan hồng độ lượng tha thứ cho cô, bọn chúng cứ lải nhải như người già, sau đó lại thúc giục cô, kêu cô nhanh chóng đi tắm rửa, rồi ngủ sớm một chút. " Không ngủ sớm, sẽ trở nên xấu xí, xấu xí đó." " Chính là như vậy, chính là như vậy a." ... Mời các bạn đón đọc Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng (Nam Chủ Hắn Công Đức Vô Lượng) của tác giả Nguyệt Chiếu Khê.
Nước Cam Có Gas (Nước Soda Cam) - Nam Hề Xuyên
Khi còn nhỏ, bởi vì chai nước soda cam, Hạ Tang Tử trở thành người duy nhất có thể nói vài câu với Mạnh Hành Chu. Lúc thi đại học năm đó, Mạnh Hành Chu từ bỏ ngôi trường danh tiếng hàng đầu, nhờ vào thân phận thủ khoa mà gia nhập trường quân đội. Hàng xóm xung quanh đều xì xào ầm ĩ, Hạ Tang Tử cũng không nói một lời, chỉ là bỏ văn chuyển sang lý, tốt nghiệp ngành y. Lúc Mạnh Hành Chu tập huấn dã ngoại bị thương, cũng là Hạ Tang băng bó cho anh, trước sau cũng không nói một câu. Mạnh Hành Chu khó có khi nói nhiều: “Cô gái này cả người đều có y thuật, tất cả đều dùng trên người tôi.” Hạ Tang Tử buông tay, khom lưng, trán kề trán cùng anh, giọng nói đều không thiếu một chữ dừng ở tận sâu trong tim của anh. “Không dùng trên người anh, vậy em học y làm gì?” Sau này liên tục một tuần, trong đội đều đồn rằng ________ Đội trưởng Mạnh mặt lạnh bị tiểu thanh mai đùa giỡn, một tay che trán ngồi ở phòng y tế cả nửa ngày. -Váy trắng xe đạp, áo khoác bác sĩ rằn ri, những chú cá bay trên bầu trời xanh, tất cả đều là chúng ta. -Anh trai trúc mã dễ cáu giận x em gái áo bông tri kỉ nhà bên Nam chính có bệnh, nữ chính chuyên trị các chứng bệnh phức tạp như kiêu ngạo, khẩu phật tâm phi, hay ghen các loại. P/S: -Truyện sủng ngọt sâu răng aaa, không có sủng, chỉ có sủng hơn thoai – Nhảy hố đi, nhảy vào hố sâu không đáy này đi =))))) *** Nếu là lúc này ở đây là người xa lạ, Hạ Tang Tử nhất định sẽ không sốt ruột đi giải thích. Hiểu lầm thì hiểu lầm thôi, dù sao cũng không phải quen biết, muốn hiểu thế nào thì hiểu. Nhưng người này lại không phải người xa lạ, đáng sợ nhất, đây lại là người của Mạnh gia. Ở chỗ của Mạnh gia, bị người Mạnh gia thấy cô cùng Mạnh Hành Chu thật thật giả giả làm hành động thân mật, hơn nữa hành động này còn làm chú ấy hiểu lầm là tương lai của hai người còn phát sinh nhiều hành động thân mật hơn nữa, có thể giúp Mạnh gia có hậu. Hiểu lầm này đúng là hơi quá, nếu không giải thích rõ ràng, cô sao mà về đại viện đối mặt với vợ chồng già Giang Đông được, nha không đúng, đối mặt với trưởng bối hai nhà, sau đó cô phải đối mặt với nhiều cái miệng như vậy, sợ là nhảy sông Hoàng Hà cũng tẩy không sạch. Nghĩ đến đây, da đầu của Hạ Tang Tử tê dại, cô không kịp nghỉ nhiều, chỉ lo đuổi theo sau. Nhưng vị chú này, giống như đang nghĩ về giấc mơ đẹp "Mạnh gia sắp có hậu" không thể tự kiềm chế được, ôm cái dĩa đầy đủ hải sản bữa ăn khuya đầy hương sắc vị, trên chân giống như gắn động cơ, bưới đi mà cứ như bay. Sức của đôi bàn chân này, tốc độ này, thể năng này, chú à, chú chính là người đầy sức sống nhất trên thế giới này đấy. Hạ Tang Tử dùng toàn sức lực, miễn cưỡng mới đuổi kịp vị đại thúc đang tiêm máu gà này ở cổng lớn. Lại nói tiếp, cô cũng không biết xưng hô như thế nào, chỉ biết chú ấy là người phụ trách trại nuôi ngựa của Mạnh gia, cụ thể gọi là gì, ngay cả họ cô cũng không rõ ràng lắm. Đuổi theo sau mà không nói gì thì có chút không lễ phép, Hạ Tang Tử dừng một chút, quy củ nói, "Vị tiên sinh này, ngài hiểu lầm rồi, chúng cháu kì thật là....." Lão Trương quay đầu, vẫn nhiệt tình như cũ: "Đừng khách khí như vậy, chúng ta đều là người một nhà, cháu cứ theo Hành Chu gọi một tiếng Chú Trương là được rồi." Đầu Hạ Tang Tử có chút khó tiêu, dừng lại, đầu óc hỗn loạn nên nói lắp: "Trương....Chú Trương, chúng cháu vừa rồi không phải như chú nghĩ đâu, chú thật sự hiểu lầm rồi, cháu nói với chú này, chúng cháu chỉ là....." "Hừ-----, cô gái à, phải rụt rè chút." ... Mời các bạn đón đọc Nước Cam Có Gas (Nước Soda Cam) của tác giả Nam Hề Xuyên.
Kẹo Nổ Xoài Sầu Riêng (Cây Lựu Ngọt Như Đường) - Nam Hề Xuyên
Có một số chương có pass. Bản tin trường Trung học số 5 đưa tin, hôm ấy giao thông ở đường cao tốc vành đai ùn tắc, có vụ tông vào đuôi xe, trong đó một chiếc là siêu xe, một chiếc là xe second-hand cũ kỹ. Mạnh Hành Du bị thu hút bởi vẻ ngoài thần tiên của chàng trai ngồi sau, nhân cơ hội bắt chuyện: "Kết bạn Wechat đi, không cần bồi thường nữa." Trì Nghiên lạnh mặt ngồi trong chiếc xe nhỏ cũ kỹ, cả thân thể lẫn tâm hồn đều kháng cự, ra lệnh cho lái xe: "Mua xe của cô ta luôn đi." "..." Từng có thầy bói nói Mạnh Hành Du số trời sinh phú quý, không lo ăn mặc, chỉ thất bại về đường tình duyên. Mạnh Hành Du không tin, mãi cho đến khi gặp Trì Nghiên. Trước khi hết kỳ nghỉ hè, Mạnh Hành Du xóa nick Trì Nghiên, cũng thề trên trang cá nhân là trong vòng ba ngày nhất định sẽ tìm được niềm vui mới. Tối hôm ấy, Trì Nghiên dùng nick người khác bình luận vào bài viết của cô: "Quay lại đi, anh dạy em." Mạnh Hành Du tức không chịu nổi: "Sao? Em không thu phục được anh, chẳng lẽ không thu phục được người khác?" Trì Nghiên trả lời: "Anh sẽ dạy em cách thu phục anh." - Cô ấy bước vào tuổi mười sáu của tôi. Cô ấy cuồng nhiệt phóng khoáng, tôi bất ngờ chẳng kịp đề phòng. * Nhân vật chính: Trì Nghiên, Mạnh Hành Du *** Cô biết Trì Nghiên cũng không có ấn tượng tốt gì với mình. Mạnh Hành Du cảm thấy để bớt tổn hại, nếu đã không tốt cũng không nên để nó tệ đi. Nếu không mỗi ngày cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, người khó chịu cũng là cô. Do đó, cả một tiết buổi sáng, Mạnh Hành Du không chủ động nói một chữ với bạn cùng bàn. Môn đầu tiên là Ngữ văn, Mạnh Hành Du cất sách tiếng Anh vào ngăn bàn, lấy sách Ngữ văn ra. Quyển sách này được phát vào hôm qua, tên còn chưa kịp viết, điền tên lên sách giáo khoa mới là một trong những niềm vui của Mạnh Hành Du. Mặc dù học không ra gì, nhưng nghi thức thì vẫn phải có. Thành tích tốt của một môn phải bắt đầu từ một chữ ký đáng yêu. Một chữ ký dễ thương luôn bắt đầu bằng một cây bút… Vậy túi đựng bút của cô đi đâu rồi, hả??? ... Mời các bạn đón đọc Kẹo Nổ Xoài Sầu Riêng (Cây Lựu Ngọt Như Đường) của tác giả Nam Hề Xuyên.