Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phàm Tâm Đại Động

Số chương: 30 chương chính văn Tags: Cổ trang, huyền huyễn, thổ tào công (tưng tửng lắm mồm) x thâm tàng bất lộ thụ. Couple chính: Cứ đoán xem.Các truyện có liên quan (Yêu ngôn hoặc chúng hệ liệt) P/s: Thật ra tôi không quá chắc chắn về list truyện trong hệ liệt này lắm, tôi mới đọc gần hết thôi chứ chưa hết:> ~ Châu ngọc tại trác ~ ~ Siếp nhãn phong lưu ~ ~ Bàng môn tả đạo ~  ~ Khẩu thị tâm phi ~ Văn án: Không tồn tại =))))) *** “Ba trăm năm trước trên núi Lạc Hà, lần đầu tiên Trương Triệu Huyền gặp gỡ chàng thanh niên áo trắng đi hái thuốc nọ, người ấy tướng mạo thanh tú, nụ cười như làn gió xuân. Ba trăm năm sau, người đó trở thành yêu ma vì y, nào đâu ngờ được khi trùng phùng, đôi bên đã hoá người xa lạ. Trong ba trăm năm, cảnh còn người mất, nhưng người ấy vẫn luôn chờ đợi y.” *** Ba trăm năm trước, Diệp Thanh lên núi hái thuốc gặp được Trương Triệu Huyền, hai người trò chuyện kết bạn, rồi vô tình nối liền tơ duyên. Năm ấy Diệp Thanh chỉ là một chàng thanh niên bình thường, có một cuộc sống bình thường, lại bởi vì gặp được Trương Triệu Huyền mà cuộc sống bình thường ấy của hắn phút chốc bừng sáng, thế rồi tình yêu bén rễ nảy mầm lúc nào chẳng hay. Có điều Trương Triệu Huyền là thần tiên, mà đã là thần tiên thì không được vướng vào thất tình lục dục. Diệp Thanh chỉ là người phàm, nào dám mơ tưởng xa vời sẽ được Trường Triệu Huyền đáp lại. Những ngày tháng ấy, chỉ cần được gặp Trương Triệu Huyền, đối với Diệp Thanh màn nói, đã là một chuyện vô cùng tốt. Ấy vậy mà một ngày nọ, khi hắn lên núi tìm Trương Triệu Huyền theo thói quen, mới hay y đã không từ mà biệt, chẳng biết lại đã ngao du nơi đâu. Diệp Thanh vừa hối hận, vừa oán hận. Hắn hận thần tiên vô tình, cũng hận bản thân quá yếu ớt, nhỏ bé. Trương Triệu Huyền đi rồi, thế nhưng gian nhà mà y ở năm xưa vẫn luôn sạch sẽ, bởi Diệp Thanh vẫn ngày ngày tới đó quét dọn. Hắn cứ ở mãi ngọn núi ấy, ôm ấp tình cảm sâu đậm mà cũng quá đỗi nặng nề của mình, hi vọng rằng Trương Triệu Huyền sẽ trở về, hắn sẽ lại gặp được người có nụ cười như ánh mặt trời ấy. Thế nhưng Diệp Thanh đợi mãi, đợi mãi… Trương Triệu Huyền vẫn không trở về. Người phàm không thể thoát khỏi sinh lão bệnh tử, Diệp Thanh biết nếu cứ như thế, hắn sẽ già yếu xấu xí, rồi chết đi trước cả khi gặp được người ấy. Vì thế, hắn nhập ma. Hắn muốn có dung mạo trẻ mãi không già, công lực hùng hậu, hắn quyết chí rời khỏi ngọn núi kia để đi tìm người trong lòng. Ròng rã ba trăm năm, cuối cùng hai người lại một lần nữa tương ngộ, nhưng Trương Triệu Huyền của ba trăm năm sau đã chẳng còn nhớ Diệp Thanh là ai. Có điều với Diệp Thanh, vậy cũng hề gì. Nỗi đau bị lãng quên này cũng chẳng kém gì nỗi đau của ba trăm năm đằng đẵng đợi chờ kia. Nguyện vọng duy nhất của Diệp Thanh lúc này, chỉ là nói ra lời của ba năm trăm trước chưa có cơ hội thổ lộ, cho Trương Triệu Huyền biết được tình cảm mà mình vẫn luôn chôn sâu trong lòng. __ “Ta muốn gặp lại người một lần, chính miệng nói cho người biết mình từng thích người biết bao.” “Nếu thế gian này không có người, dẫu ta thành ma thì có ích gì?” “Ta tình nguyện chết hơn ngàn vạn lần, cũng chẳng nỡ thấy một nét mày nhăn của người.” __ Trương Triệu Huyền là thần tiên, hơn nữa còn là boss là nữ phụ một vị thần tiên vô cùng vô tư tùy hứng. Năm xưa cơ duyên xảo hợp, y nhặt được một cuốn sách cũ rồi nhờ nó mà phi thăng. Từ đó về sau, Trương Triệu Huyền luôn mang theo cuốn sách ấy bên người. Cuốn sách ấy quả thực đã giúp ích cho y nhiều lắm. Y không giống những thần tiên khác, phất tay một cái là có thể triệu hoán pháp thuật thần thông quảng đại, thậm chí ngay một câu thần chú đơn giản Trương Triệu Huyền cũng cứ nhớ nhớ quên quên, luôn phải lật giở cuốn sách ấy ra xem thần chú đọc thế nào. Người ta tu tiên càng ngày càng tiến bộ, mỗi y là càng tu càng thụt lùi, may chăng có cuốn sách nọ, y mới giống thần tiên hơn một chút. Là một thần tiên không thuộc câu chú, lúc nào cũng kè kè cuốn sách cũ bên cạnh, ham ăn đồ ngọt, vừa xuống núi là bay nhảy khắp nơi, khiến đủ việc rắc rối xảy ra. Nếu tính theo tuổi con người, Trương Triệu Huyền đã già lắm rồi, thế nhưng vì là thần tiên nên vẻ ngoài của y vẫn cứ mãi trẻ trung tươi sáng như thế, rực rỡ chẳng khác nào ánh mặt trời. Mà ánh mặt trời là y, ba trăm năm trước đã in dấu trong lòng một người phàm tên là Diệp Thanh. Băm trăm năm sau gặp lại Diệp Thanh, hắn đã chẳng còn là thanh niên lên núi hái thuốc nọ. Vẫn vẻ ngoài tuấn tú, ôn nhã như ngọc, song bàn tay đã nhuốm đầy máu tươi. Thế nhưng bàn tay ấy đối với Trương Triệu Huyền lại vô cùng dịu dàng, tỉ mẩn chỉ sợ làm tổn thương y. Trương Triệu Huyền cũng không hiểu vì sao người tên Diệp Thanh này lại đối xử tốt với y như vậy, dù chính mắt y đã thấy nhắn tàn nhẫn ăn tim của một yêu quái khác. Nhưng cũng chính con người trông có vẻ tàn nhẫn ấy lại là người hết sức nhẫn nại, chiều chuộng y. Hắn đưa y đi thăm thú cảnh đẹp khắp thành, mua cho y bánh hoa quế y thích ăn nhất, khoảnh khắc cận kề hiểm nguy cũng không nề hà mà giúp y che chắn. Một người như thế, khiến Trương Triệu Huyền không biết yêu là gì, phút ấy cũng phải rung động. Những yêu đương thầm kín khi xưa và nguyên do của chuyện lỡ làng hơn ba trăm năm trước lần lượt được vén màn. Khi ấy là ai yêu ai, ai nợ ai, ai chờ ai, người trong cuộc đã quên những gì, đã bỏ lỡ những gì… Ba trăm năm trước, Diệp Thanh vì Trương Triệu Huyền mà đọa ma. Vậy ba trăm năm sau, y cũng sẽ vì Diệp Thanh mà tự vứt bỏ tư cách làm thần của mình. __ “Duyên phận đều đã được định sẵn trong số mệnh. Nếu vô duyên ắt sẽ lướt qua vai nhau, đôi bên chẳng hề hay biết.” “Mệnh ta là do ta chứ chẳng phải do trời định đoạt, thứ như duyên phận thì có sá gì? Nếu ta thật lòng muốn có một ai thì mặc người đó vô duyên hay có duyên, cuối cùng một ngày cũng sẽ thuộc về ta.” *** “Phàm tâm đại động” kể về một người phàm vì yêu mà nhập ma, lang thang khắp chốn để tìm người trong lòng, một vị thần tiên vì bị tư cách làm thần trói buộc mà vô tình bỏ lỡ tình yêu, tuy nhiên sau bao cố gắng và sóng gió, chung quy những người có tình thì vẫn sẽ về bên nhau. Diệp Thanh và Trương Triệu Huyền chính là minh chứng cho câu nói này. Trương Triệu Huyền là một người rất vô tư. Y thích đồ ngọt, thích đi chơi, có vẻ như là một người không tim không phổi, thế nhưng một khi đã yêu, y cũng sẽ hi sinh tất cả cho nửa kia của mình. Tuy nhiên, đôi khi mình thấy thiết lập của Trương Triệu Huyền có hơi ngốc nghếch và EQ thấp quá đà, đây cũng là bạn thụ có thiết lập ngốc manh đầu tiên mà mình đọc của Khốn Ỷ Nguy Lâu, vì giai đoạn sau tác giả hầu hết đều xây dựng nhân vật thụ là người tâm cơ, kiên cường. Diệp Thanh thì đúng chuẩn si tình công, không quản gian khó khổ cực, hai tay đầy máu để tìm được Trương Triệu Huyền, năm ấy khi y không từ mà biệt, hắn cô đơn ở lại ngọn núi kia cũng chưa hề nghĩ đến việc hận Trương Triệu Huyền. Hắn có trách y, nhưng không hề hận, đơn giản vì Diệp Thanh không nỡ. Truyện có nút thắt và một chút plot twist, dù mình đánh giá plot twist của truyện yếu và không bất ngờ, một số tình tiết cũng chưa xử lý ổn thỏa lắm, tuy nhiên với dung lượng chỉ mười chương thì cũng có thể thông cảm được. Nói chung, “Phàm tâm đại động” là một câu chuyện tuy giản đơn, nhưng có lẽ cũng sẽ gieo vào lòng bạn những cảm xúc nhất định, bởi những câu chuyện tình yêu mà bị chia cắt rồi bỏ lỡ, trải qua bao khó khăn gian nan mới được trùng phùng thì thường luôn là câu chuyện khiến người ta phải suy nghĩ mà. ^^ *** Cổ trang, huyền huyễn, thổ tào công x thâm tàng bất lộ thụ. Công là một thần tiên nhàn tản, xuống trần để giúp đồ đệ bắt yêu trừ ma. Nào ngờ vừa vào thành đã gặp ngay một con yêu quái thứ thiệt mà không hề nhận ra mà còn tin răm rắp đi theo nữa. Công tính cách vui vẻ lại tham ăn, pháp thuật cao cường nhưng lúc linh lúc không, trí óc còn thua cả đồ đệ. Yêu tinh lại là người điềm tĩnh ôn nhu, tiếu lý tàng đao. Nói thần tiên đi bắt yêu tinh thì sai bét, phải là yêu tinh bắt cóc thần tiên mới đúng. Bởi vì là một thần tiên cà lơ phất phơ nên công không để tâm tới luật lệ thiên đình gì cả. Phát hiện thụ là yêu, công không để tâm, tới lúc yêu thì thừa nhận lập tức chứ chẳng suy tính kiểu tiên yêu khác biệt một giây một phút nào. Thế nhưng, mọi chuyện nào chỉ đơn giản như thế. Thụ là ai, còn công, trước khi thành tiên thì lại là ai? Ân oán yêu hận ngày xưa đâu dễ cho qua? Đây là truyện mở đầu cho một series thần tiên huyền huyễn liên quan tới nhau của Khốn Ỷ theo thứ tự là Phàm tâm đại động, Bàng môn tả đạo, Khẩu thị tâm phi, Châu ngọc tại trác và Siếp nhãn phong lưu. Tính ra thì đôi này là ít bị ngược nhất trong các đôi của hệ liệt, đánh nhau kiểu gì cũng chỉ tới mức lê lết chứ chưa tới mức gần chết, đa phần bởi vì tính cách công quân rất tươi sáng và đáng yêu, ngược chút xíu cũng là do bạn khờ khờ tí thôi chứ từ đâu đến cuối vẫn cực kỳ thê nô. Thụ bề ngoài là kẻ bắt nạt công nhưng thực ra toàn bị đau đầu vì cái kẻ trẻ con ham vui kia thôi. Đề cử. Hợp để relax Edit: Hè hè, QT rất dễ đọc ạ *** Mưa bụi lất phất. Mưa phùn liên tiếp rơi vài ngày, khắp thành Lâm An mờ mịt sương mù. Trong quán trà ven đường chỉ vỏn vẹn có hai, ba người. Nam tử ngồi gần cửa sổ mặc đồ xám, y phục cùng hành trang đều khá mới, trong tay cầm thêm một bọc vải nhỏ, khuôn mặt phổ thôngbình thường, không có chỗ nào đặc biệt. Nhưng dưới cằm hắn lại để ba chòm râu dài, râu đen nhánh, không hề có màu khác pha tạp, nhìn lạ, nhưng cũng rất được. Mà bản thân hắn hình như cũng vô cùng thích râu của mình, khi thì nhắm mắt trầm ngâm, khi thì vuốt râu mỉm cười, nếu không phải đôi mắt có phần dâm tà bẩm sinh, thật sự có vài phần tiên phong đạo cốt.* *Phong thái của người tiên, cốt cách người đạo đức Tiểu nhị thấy hắn ngồi đã lâu, nhịn không được mà lên tiếng, “Khách quan, mưa này xem ra không ngừng được trong chốc lát, ngài có muốn gọi thêm mấy đĩa bánh ngọt không?” Trương Triệu Huyền vừa nghe hai chữ “bánh ngọt”, hai tròng mắt ngay lập tức sáng lên, vội vàng gật đầu nói, “Muốn muốn muốn! Được rồi, ta cũng thuận tiện hỏi muốn hỏi chuyện một gia đình. Nhà kia cũng không biết là họ Lý hay họ Triệu, gần dây bị một con hồ yêu nào đó dây dưa… Di? Chờ một chút, hình như là họ Vương…” Hắn vừa nhíu mày vừa gõ lên trán, lầm bầm than thở, “Ai nha nha, quả nhiên, niên kỷ cũng đã lớn, trí nhớ kém hơn rồi.” Tiểu nhị thấy hắn ăn nói hàm hồ, cũng không để ý nữa, đi chuẩn bị bánh ngọt. Trương Triệu Huyền hắc hắc cười gượng hai tiếng, uống cạn trà trong chén, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Càng mưa càng lớn. Trong làn mưa bụi, có thể mơ hồ thấy được một bóng người chậm rãi đi từ góc đường. Người nọ một thân bạch y, trong tay cầm chiếc ô thanh sắc, đến gần hơn, mới thấy rõ dung mạo y – mi mắt thanh tú, môi mỏng khẽ cười, nhìn có vẻ văn nhã, dáng dấp vô cùng tuấn tú. Trương Triệu Huyền nhàn rỗi đến buồn chán, liền ngồi dựa lên cửa sổ, mắt thấy người nọ từng bước đi tới, đưa mắt nhìn giữa cơn mưa trắng xóa. Ánh mắt gặp nhau trong giây lát, tròng mắt màu mực tựa như phản chiếu hình ảnh mưa phùn, thủy quang trong trẻo. Trương Triệu Huyền ngẩn ngơ, chẳng biết tai sao, trong lòng lại thấy rạo rực, hô hấp hỗn loạn. Nam tử bạch y kia tiếp tục đi về phía trước, bước hai bước rồi bỗng dưng dừng lại, ngẩng đầu nhìn sắc trời, lại nhìn y phục ẩm ướt của mình, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, xoay người bước vào quán trà. “Một bình trà nóng.” Giọng y nhẹ nhàng mềm mại, mang theo thanh âm riêng của người Giang Nam, thật êm tai. Vừa đóng ô lại, vừa chọn chỗ ngồi xuống, những giọt nước lay động, rơi xuống. Trương Triệu Huyền nhìn y chằm chằm, tay phải lung tung bấm đốt ngón tay mấy lần, lẩm bẩm trong miệng. Một lát sau, khẽ nhướng mày, lộ ra một nụ cười. “Vị công tử này, có ngại ghép bàn cùng ta không?” Dù miệng hỏi, nhưng người đã đi trước, không chút khách khí mà ngồi xuống bên cạnh thanh niên kia. Người nọ ngẩng đầu, nhìn quanh tiệm trà vắng vẻ, thái độ tao nhã, khẽ cười nói, ”Xin cứ tự nhiên.” Mời các bạn đón đọc Phàm Tâm Đại Động của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mười Hai Năm, Kịch Cố Nhân
Review Hiền Vũ:   Yêu em từ thuở mới quen, tình dài sánh ngang trời đất Thân trao non sông, tim trao em. Tâm tư đôi bên, hai ta thấu hiểu. Biết Mặc Bảo Phi Bảo gần như muộn nhất trong giới ngôn tình Trung Quốc, nhưng đọc xong quyển đầu tiên (Trọn đời bên nhau) đã trót yêu cách viết của Nhị Bảo, sau đó tìm đọc hết các truyện khác trên Wattpad thì chính thức cho Nhị Bảo lên top favorites của mình (tiếc là biết muộn quá nên giờ có những quyển sold out, k thấy tái bản nữa). Cách hành văn của MBPB có gì đó rất tinh tế, nữ chính trong nhu có cương, trong cương có nhu và đặc biệt chung thủy, kiên định với tình yêu của mình. Nam chính thì thường hoặc mang nghĩa lớn, hoặc âm trầm, nhưng ai cũng siêuuuu thâm tình, nói ra những câu cứ gọi là chị em xin chết :))) à một cái thích nữa là truyện nào của MBPB cũng HE, nếu có rời xa rồi cũng sẽ quay về ???? Mười hai năm, kịch cố nhân là truyện mới nhất của MBPB được xuất bản ở VN, đây cũng là truyện ngôn tình dân quốc đầu tiên mình đọc. Thời Dân quốc là thời đại rối ren, chả mấy phim hay truyện lại có kết thúc có hậu cả, nên trước giờ chả dám đọc hay xem. Đợt này Nhị Bảo ra sách, biết là Dân quốc nhưng vì Bảo chưa bao giờ viết SE nên yên tâm nhảy hố, và may quá, văn Nhị Bảo vẫn tuyệt vời như ngày mới quen ???? Nói nhiều thành thừa, túm lại là bạn nào thích kiểu ngọt sủng HE nhẹ nhàng từ tốn tinh tế thì hãy về với Bảo, k làm bạn thất vọng đâu :3 *** Review bởi: Mốc. ----- Mười hai năm kịch người xưa được viết trong bối cảnh dân quốc, với tác phẩm này, Nhị Bảo đã rất nghiên cứu và có đầu tư về lịch sử. Bối cảnh xa hoa của những năm 20, văn viết rất thơ, rất trữ tình, và man mác buồn. Tình yêu trong truyện rất nhẹ nhàng, rất ngọt ngào, nhưng cũng lắm đau thương. Ai nói truyện ngược, chứ tôi không thấy ngược chút nào, bởi hai nhân vật chính dũng cảm yêu nhau, không hề dằn vặt nhau, dù anh ba Phó biết anh cả và cha mình góp tay đẩy cha Thẩm Hề vào tù, dù Thẩm Hề biết anh ba bị bệnh tim không biết sống được đến bao giờ, trong lòng lại ôm chí lớn. Thẩm Hề là cô gái yếu đuối mỏng manh, nhưng cũng kiên cường hơn bất cứ ai. Nước mất, cha vào tù, nhà cửa tan tác, cô đổi tên mình thành "Hề", để nhắc nhở mình về vụ án gia đình, quãng thời gian dài dằng đẵng sống trong động thuốc phiện, cô vẫn đau đáu mối thù ấy. Tôi không tưởng tượng ra nổi nếu Thẩm Hề biết tất cả sự thật sẽ như thế nào. Bề ngoài Anh Ba là người lạnh lùng, anh gánh vác nghiệp lớn, nhưng khi yêu cũng giống như bao chàng trai khác, biết nói lời ngọt ngào dỗ bạn gái, cũng dỗi khi Thẩm Hề bỏ mặc anh đi cứu bệnh nhân (và anh cũng biết mình dỗi vô cớ ????) *** “Chiều nay trên boong tàu, khi nhìn thấy Mũi Hảo Vọng, tôi đã nghĩ, nên gọi em ra xem, con đường sau này có lẽ rất khó khăn.” Anh nói xong, bầu không khí yên tĩnh trở lại. Cô nhìn anh từ từ cúi đầu, hôn lên lòng bàn tay mình, hơi nóng làm cô sực tỉnh. “Sau này đi theo anh ba, nhé?” Anh thủ thỉ hỏi. *** "Ương Ương,    Kể cho em một câu chuyện trong "Truyện ngụ ngôn Aesop": Prometheus (2) tạo ra con người, rồi đeo trên cổ mỗi người hai cái túi, một cái là đựng khuyết điểm của người khác, cái còn lại đựng khuyết điểm của mình. Ông ta để túi đựng khuyết điểm của người khác trước ngực, cái kia thì đặt sau lưng. Con người luôn nhanh chóng nhìn thấy khuyết điểm của người khác, nhưng lại xem nhẹ khuyết điểm của mình.    Xin lỗi đã để em nhìn thấy chiếc túi sau lưng anh. Một người đàn ông đầy rẫy khuyết điểm luôn muốn ngay lập tức giấu chiếc túi phía sau đi, nhưng quên phải suy nghĩ cho tâm trạng em. Hi vọng bệnh nhân của em tai qua nạn khỏi. Đương nhiên, trong phòng vẫn còn một người bệnh đang chờ em. Đồng Văn." *** Ở giữa hai người là mối thù gia đình, gánh nặng quốc gia, tình yêu của họ ngọt ngào đấy, nhưng cũng lắm xót xa, hai người đến với nhau nhưng không biết khi nào mới có được hạnh phúc thật sự. Anh không nên yêu cô, nhưng anh lại yêu mất rồi, yêu rồi mới sợ được sợ mất. Những ngày tháng trên biển, có lẽ là khoảng thời gian bình yên nhất trước khi giông tố ập tới. Đến giây phút sắp chia tay, câu nói của anh ba khiến tôi xót xa: “Giả như anh ba chết, sẽ có cách báo cho em.” *** "Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non song, tim gửi em” *** Nghe có vẻ quằn quại thế thôi nhưng tui đảm bảo chết trong hũ mật của đôi này. Truyện không NGƯỢC nhé. Review được viết theo cảm xúc nên rất lộn xộn. Mời các bạn đón đọc Mười Hai Năm, Kịch Cố Nhân của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.
Sự Cố Ngoài Ý Muốn
Tiếu Đằng không thể ngờ được một ngày hắn lại gặp phải đủ loại áp lực đến mức này, nào vợ bỏ đi, em trai phản nghịch, con lại càng không để ý đến hắn. Đã thế lại còn gặp phải sự cố khiến một vị thiếu gia nhất mực đi theo hắn, đuổi cũng đuổi không đi… … Truyện của Lam Lâm hot là một điều mà chúng ta không cần phải bàn cãi rồi. Cũng như Dịch Nhân Bắc, Lam Lâm đại tỉ là một cây bút chuyên viết truyện ngược tâm khiến người khóc hết nước mắt, cho đến khi mình đọc truyện này. Đây là một truyện mà mình thấy nhẹ nhàng nhất xuất ra từ tay Lam Lâm, truyện có vẻ rất hài hước chứ không u ám như những bộ truyện khác của đại tỷ ấy. Phải nói thế nào nhỉ, thôi không bàn luận về nội dung nữa, vì nó chỉ đơn giản là một ông chủ bị đủ chuyện buồn phiền quấn lấy đi bar uống rượu và lọt vào mắt cậu thiếu niên là thiếu gia của Dung gia giàu có thôi. Vấn đề là, sau đó hai người đã phát sinh loại quan hệ mà ai-cũng-biết-là-gì-đấy. Mình thích tính cách của Tiếu Đằng vô cùng, thật sự khi đọc truyện mình cảm thấy Tiếu Đằng rất công. Bởi vì ảnh rất manly luôn á. Trong cuộc tình của hai người Tiếu Đằng – Dung Lục hầu như toàn do Dung Lục bắt đầu và theo đuổi. Có thể nói đây chính là tình tiết ngược tâm của câu chuyện. Tiếu Đằng vốn là trai thẳng, từng có vợ có con, Dung Lục lại đi thích Tiếu Đằng. Dường như trong bất cứ trường hợp nào, người thích trước luôn định sẽ là người thua cuộc, vậy nên nhìn những lúc Dung Lục buồn tủi mình thấy thương dữ lắm. Nếu như không phải càng về cuối, những tín hiệu của Dung Lục được Tiếu Đằng đáp trả, đặc biệt là khúc trao nhẫn ở đoạn cuối, nhìn Dung Lục nhảy dựng lên vì mừng rỡ, mình thấy đáng yêu sao đó, đốn tim luôn! Sự cố ngoài ý muốn theo mình thấy là một câu chuyện rất đời, cách khai thác tâm lý của Lam Lâm vẫn tốt như vậy, sự xoắn xuýt của anh ấy trong việc có nên ở lại bên Dung Lục khiến mình hiểu được con đường này vốn không dễ đi. Bản tính của Tiếu Đằng luôn vô tâm, ít lời, nhưng trong thầm lặng vẫn để ý đến người ấy, sợ người ấy buồn không vui… Bởi vì thế nên mình cảm thấy rất thỏa mãn với kết truyện, không cần đao to búa lớn nói yêu đương, bình đạm như Tiếu Đằng cũng đủ thấy ấm lòng rồi. ^^ *** Review Linh Lee:   Một sự thật không thể phủ nhận là tôi không thích Lam Lâm, từ bối cảnh tới nhân vật, đôi lúc còn cả ở các hành văn. Mua “Sự cố ngoài ý muốn” này cũng chỉ là một ý định bột phát, vì một cái bìa đẹp, cái bookmark tặng kèm, nhưng có có lẽ hơn cả là duyên phận. Cuốn truyện đề bút danh Lam Tiểu Mị khiến tôi dẹp đi định kiến, mà mở lòng thưởng thức nó. Tiêu Đằng có thể ví như một cái núi lửa di động, luôn im lìm chịu đựng tất cả, dù bên trong có đau đớn, tức giận, vui vẻ hay điên cuồng, thì bên ngoài vẫn trưng ra vẻ xa cách, rất dễ nổi nóng. Tiêu Đằng rất cô đơn. Chính cái tính cách khó ưa do cuộc sống khiến mọi người khó lòng thân thiết với anh được, con cái đang ở độ tuổi nổi loạn, ương bướng khó bảo, theo cách nói của anh, thì là anh cần mọi người, nhưng chẳng ai cần anh cả. Nhưng Tiêu Đằng cũng rất may mắn. Dung Lục chính là sự may mắn của anh, một người có thể quan tâm, chú ý tới từng cử động dù là nhỏ nhất, thấu hiểu lòng người, một người có thể bồi đắp vào những khuyết thiếu cho Tiêu Đằng… Tính cách của Dung Lục rất giống với cách khi anh cưỡi Glory, dù là con ngựa nóng nảy, khó thuần biết bao, dẫu rằng anh chẳng thể khí phách ép buộc, thuần phục nó, nhưng anh có thể lấy nhu thắng cương, như miếng cao su bám chắc tới nó, cho tới khi nó chẳng buồn giãy dụa nữa… Tôi đã nghĩ họ sẽ dây dưa suốt cả đời như vậy, nhưng Lam Lâm rất khéo léo đề ra những bước ngoặt… Nguyện cho những kẻ khuyết thiếu như Tiêu Đằng có thể tìm kiếm được miếng cao su của đời mình... Mời các bạn đón đọc Sự Cố Ngoài Ý Muốn của tác giả Lam Lâm.
Sóng Ngầm
“Mất em có lẽ sẽ khiến Cận Ngôn trở nên điên cuồng, nhưng mất đi Phó Tử Ngộ sẽ khiến anh ấy trở nên trầm lặng” Khi ấy, từng bước đi kiên định đầy dũng cảm của Cận Ngôn về phía Giản Dao để cứu cô là từng chuỗi đau thương và bi ai. Bởi, mỗi bước đi này của anh là một lần anh hủy đi ánh sáng trong đôi mắt của mình. Máu từ khóe mắt anh chảy ra, tràn qua khóe mi. Nhưng anh không quan tâm, anh cần tìm Giản Dao, anh cần tìm cô gái nhỏ ấy, cô ấy đang đợi anh… Ngày hôm ấy, Bạc Cận Ngôn mất đi Phó Tử Ngộ, người bạn thân duy nhất anh có. Ngày hôm ấy, Bạc Cân Ngôn mất đi ánh sáng trong đôi mắt của mình. Ngày hôm ấy, vợ anh Giản Dao cùng hai người bạn thân thiết trong đội là Phương Thanh, An Nham đều bị trọng thương rất nặng. Ngày hôm ấy, thế giới của anh chỉ còn lại tăm tối. Cho dù, công lý đã chiến thắng thì tất cả đều phải trả giá. Và, Bạc Cận Ngôn quyết định rời đi với trái tim cùng thân xác chằng chịt vết thương và đau đớn. *** Thể loại: Hiện đại, tâm lý tội phạm, trinh thám, tình cảm, gian nan hơn phần 1, đau thương hơn nhưng cũng vì thế mà có dấu ấn mạnh hơn, HE. Tình trạng: Đã xuất bản bởi Vanvietbooks' Page ----- “Chính nghĩa như hố sâu dưới trăng, như đá lạnh trong đầm. Bóng tối vẫn tồn tại dưới làn nước, cho dù có lúc mờ đục, có lúc đảo điên, nhưng rồi cuối cùng nước sẽ lại trong veo nhìn thấy đá. Nếu cuối cùng anh trở về, thì xin em từ đây hãy khép đôi mắt ngấn lệ trong đêm tối. Xin em, hãy nhắm mắt khi anh đến." Trước khi đọc “Hãy nhắm mắt khi anh đến 2” mình cũng đã cân nhắc. Bởi với mình (có lẽ với nhiều người khác nữa) thì cái kết của phần 1 đã khá toàn vẹn cho nhân vật chính, hạnh phúc bên nhau, có chăng là thiếu một đám cưới lãng mạn, hay thiếu một Phó Tử Ngộ cũng hạnh phúc như chính người bạn thân của anh... Cuối cùng vẫn quyết định đọc vì thích lối hành văn của má Mặc lắm :))) Mở đầu, Giáo sư Bạc Cận Ngôn vẫn đi làm việc không mang theo giấy tờ chứng nhận chuyên môn, thân phận mà mang theo chứng nhận kết hôn!!! Cãi nhau với Bạc phu nhân, lấy người ngoài làm lá chắn để làm hòa với vợ yêu, đúng là Bạc vô sỉ ngày nào. Công việc của Bạc Giáo sư vẫn như trước, đối đầu với những tên tội phạm nguy hiểm và tàn ác nhất, nhưng giờ anh đã chính thức có thêm những thành viên đắc lực của mình: trợ lý Bạc phu nhân, trạch nam An Nham, cảnh sát Phương Thanh si tình bỏ từ thành cổ an nhàn lên Bắc Kinh vì người mình yêu. Những vụ án trong Nhắm mắt 2 đều là cảm hứng từ một số sự việc thật trong xã hội mà má Mặc đọc được. Vụ án đầu tiên là án trong án. Từ một vụ án giết người bi thảm, dẫn đến phát hiện về con người thật của những kẻ bề ngoài hào nhoáng. Một gia đình giàu có với tiền bạc địa vị xã hội nhưng bên trong lại thối nát đến ghê rợn: một chồng năm vợ, vợ chồng cùng nhau hại chết vô số cô gái, người mẹ bươn trải tìm con cuối cùng trở nên điên loạn rồi bị giết chết... Cuộc đời mỗi người đều hoặc quá đáng sợ hoặc quá bi thương. Hiện thực cuộc sống chính là tàn nhẫn và đáng sợ như vậy. Vụ án thứ hai với cặp song sinh mang lại nhiều bất ngờ: Kha Thiển với tình yêu thương sâu đậm với chị gái, tội ác của nhóm bạn học vì tiền, kết cục của những kẻ nhẫn tâm,... Nhưng điều cuối cùng có lẽ khiến độc giả vừa bất ngờ vừa đau lòng hẳn là cái chết của Phó Tử Ngộ và tình yêu với Hàn Vũ Mông của anh, là Bạc Cận Ngôn mất đi ánh sáng, rời xa Giản Dao đến một nơi khác, là Giản Dao không còn dịu dàng, tươi vui như trước mà ngày càng trầm lặng ... “Một năm qua đã là giới hạn của em rồi. em muốn bao dung anh, cho anh không gian, ai ngờ hóa ra không có ngày nào em không ngừng nhớ đến anh, đau lòng vì anh. Cả em và Phó Tử Ngộ đều không ở bên anh, mắt anh không nhìn thấy, anh tan nát cõi lòng thành như vậy, rốt cuộc anh đã phải kiên cường đến thế nào? Em không bao giờ muốn sống như vậy nữa. Cận Ngôn à, anh phải biết rằng Giản Dao có thể chết vì anh.” Có người sẽ nói không thích Nhắm mắt 2 này, nhưng theo mình, khi đã đọc gần hết truyện, đây chính là lời giải thích, cũng là một khởi đầu, cũng là kết thúc. Phần này khiến mình đau lòng nhất chỉ là cái chết của Phó Tử Ngộ. Có lẽ Đinh Mặc muốn bạn đọc biết được rằng, cuộc đời không có gì là viên mãn cả, hạnh phúc phải được đánh đổi bằng những đau thương và mất mát. Thời gian không xóa nhòa đau thương mà khiến người ta nhớ về nó, cảm nhận nó và nhờ nó mà trưởng thành hơn. Bạc Cận Ngôn hay Giản Dao đều vậy. Bởi đau thương mà mạnh mẽ, bởi đau thương mà trân trọng, bởi đau thương mà quấn quýt, bởi đau thương mà khắc ghi... Đừng vì sợ phần 2 khiến bạn cảm thấy thất vọng. Thật ra với mình, phần 2 học được nhiều thứ lắm, cảm thấy yêu thương thêm những người quan trọng bên cạnh mình. À bật mí thêm là Bạc Cận Ngôn chỉ có một nhân cách thôi nha, đừng nghe lời đồn thổi ^^ *** Nếu từng ấn tượng về Bạc Cận Ngôn dở dở ương ương, bình thường ít nói nhưng phun ra câu nào ngã ngửa câu đó thì sang phần 2 cũng vẫn tiếp tục ngã ngửa nhưng lần này thấy anh Ngôn rất cute phô mai que, đỡ lập dị và mềm mại hơn rất nhiều. Khác với phần 1 là các vụ án độc lập thì phần 2 đa số là án trong án, từ một manh mối nhỏ lại là nguồn cơn của những chi tiết động trời, ảnh hưởng đến toàn cục sau này. Ở 2 vụ án đầu, hung thủ nếu ai tinh ý và đọc nhiều truyện trinh thám có thể đoán được hung thủ là ai, nhưng động cơ của hung thủ gây ra án mạng lại khiến người ta xót xa và buộc phải suy ngẫm. Từ con người bình thường lại trở nên sa ngã, tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con, từ những dục vọng sâu xa của con người khiến họ không thể thoát ra khỏi cám dỗ, chỉ có thể thoả hiệp rồi lún sâu vào, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Đâu đó thấy bóng dáng hiện thực của cuộc sống, một gia đình bề ngoài là mẫu mực nhưng bên trong thì thối nát, cuộc sống như tù ngục và quá bi thương. Còn 2 vụ án cuối cùng thì khá bất ngờ, vụ án thứ 3 cũng có thể đoán được nhưng đến vụ thứ 4 thì té ngửa vì sát thủ mặt nạ và sát thủ hồ điệp. Có 1 điểm trừ là các vụ án kết thúc khá nhanh, nhiều khi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã kết thúc, còn rất nhiều câu hỏi chưa được sáng tỏ nhưng có lẽ đây là dụng ý của tác giả khi để mọi người phải suy nghĩ và suy luận =)). Đặc biệt là vụ thứ 4 ảo tung chảo, kết thúc cũng quá vội làm mình hụt hẫng, quái thế nào sát thủ đầu mưng mủ thế mà lại chết một cách nhanh chóng và quá dễ dàng. Phần này không chỉ có Bạc Cận Ngôn chiếm sóng, mà còn có bộ 3 anh hùng cái thế Phương Thanh, An Nham, và Giản Dao hỗ trợ và toả sáng. Phần 2 cũng là phần khá bi thương và đau buồn khi Phó Tử Ngộ chết, Bạc Cận Ngôn bị mù và phải rời xa Giản Dao 1 năm để bảo đảm an toàn cho cô. Bạc Cận Ngôn cũng không phải là thần thám không ai không xâm phạm được, anh cũng có mất mát, đau thương khi bạn thân nhất bị giết chết, phải rời xa người vợ nhất mực yêu thương, nuốt ngược nỗi đau biến nỗi đau thành hành động, quét sạch mọi kẻ thù. Giản Dao thì bị xoáy lại nỗi đau về vụ án của cha mình ngày trước. An Nham hay Phương Thanh đều bầm dập, trải qua vô vàn thương tích. Nói tóm lại thì phần 2 kết hợp yếu tố ngôn tình và phá án hay hơn, các vụ án cũng khó đoán và gay cấn hơn và cũng để lại nhiều nỗi xót xa cho người đọc, để người đọc tự hỏi liệu các hung thủ có phải là do bị dồn ép đến đường cùng mà bắt buộc phải làm ra tội ác, họ không hoàn toàn mất đi hết lương tri mà chỉ là đã bị hận thù che mờ hết lí trí? Mời các bạn đón đọc Sóng Ngầm của tác giả Đinh Mặc.
Lạc Nhi Ý
Vân Tử Lạc, nữ nhân xấu bậc nhất nước Kỳ Hạ, bất tài vô dụng, từ nhỏ đính hôn với Tứ Vương gia. Ai ngờ ngày kiệu hoa tới cửa, bị hạ nhục ngay giữa đường, chưa vào tới nhà chồng đã bị đuổi về. Phu quân tương lai và tỷ tỷ ruột như chim liền cánh, như cây liền cành, bản thân trở thành trò cười cho cả kinh thành, chỉ còn lại ngọc nát hương tan! Nữ sát thủ thế kỷ 21 kinh hoàng sống lại! Mới biết: Phía sau dung nhan xấu xí ấy là một diện mạo khuynh quốc khuynh thành. Người tỷ tỷ ‘thiên tài’ kia năm xưa đã cướp mất sáng tác của nàng mới bỗng nhiên nổi danh! Cuộc hôn nhân ấy vốn là một âm mưu tỷ tỷ và phu quân sắp đặt, gài bẫy nàng. Cô gái hiện đại thông minh sao có thể thua cổ nhân! Kẻ hạ nhục ta, ta hạ nhục! Kẻ ức hiếp ta, ta ức hiếp! Ta không có hoài bão lớn lao, càng chẳng có lý tưởng cao cả. Giấu kín tài năng chỉ mong được bình yên, đôi lần hồ đồ chẳng qua là không thèm tính toán. Nhưng nếu có kẻ nào làm tổn hại tới giới hạn của ta, vậy thì đừng trách ta, lấy oán báo oán, lấy đòn trả đòn! – Vân Tử Lạc. Nếu hắn thích tỷ tỷ của nàng vậy thì nàng sẽ tác thành cho hai người họ chàng thiếp sánh đôi. Sai lầm ở chỗ, hắn không nên chọc vào nàng! Vân Tử Lạc, bổn vương chính là muốn thấy ngươi ở vậy cả đời, nhìn ngươi đau khổ. Nàng cười lạnh nhạt: Cho dù ta gả cho toàn bộ nam nhân trong thiên hạ cũng sẽ không động vào ngươi, vì ta chê ngươi bẩn! Vậy mà khi gặp lại, tài hoa diễm lệ, một nụ cười khuynh thành, nàng đã gả về làm thê tử của người ta. [Hắn] thanh tao như tiên giáng trần, thân phận cao quý, yêu chiều vô hạn: Lạc Nhi, ta sẽ lấy nàng. Khi sự tình đã định, bất chợt quay đầu, nụ cười trên môi nàng sớm đã lạnh… Nếu yêu xin hãy yêu sâu đậm! [Hắn], trong tay nắm binh quyền, tấn công quyết đoán, lạnh lùng cao ngạo, ít giao du với bên ngoài, nhìn nàng hờ hững: “Bổn vương cho ngươi một cơ hội làm quân cờ!” “Giang sơn như họa, quần hùng tranh giành, có ai không phải quân cờ của ngài đâu? Nhưng cái ta cần… là tự do.” Trong trò chơi này, ai đã đánh mất trái tim? [Hắn] phong lưu tà mị, xấc xược khó quản, ngay từ đầu đã thù địch, tới cuối cùng mới thật lòng: “Nếu nàng nguyện ý đi cùng ta, ta sẽ vì nàng ngắt gãy vạn bông hoa đào.” “Nhưng ta… cũng sẽ không phải đóa hoa trong số phận của ngài.” Nhân vật: Vân Tử Lạc, Sở Tử Uyên, Sở Hàn Lâm, Vân Kiến Thụ, Vân Khinh Bình, Vân Thái Lệ, Vân Thường, Hách Liên Ý,….. *** Mây dữ đè xuống thành phố, bầu không khí ngột ngạt ập tới, quét qua cả ngọn núi, trên bầu trời u ám, những đám mây đen mặc sức cuộn tung như mực tàu. Một tia chớp bừng sáng, dữ dằn rạch ngang bầu trời. ‘Đùng’, tiếng sấm vang rền lũ lượt kéo tới, cùng với đó cơn mưa rào ào ào trút xuống. Một bóng hình gầy gò ôm vai, liều mạng chạy. “Đứng lại! Dừng ngay, em chạy không thoát đâu, ngoan ngoãn đầu hàng đi!” Giọng nói của một người đàn ông vang lên sau lưng, mười mấy chiếc bóng theo sát bước chân của anh ta, đuổi riết giữa cơn mưa đêm đen. “Đáng chết!” Vân Tử Lạc chửi thầm một tiếng, ngón tay nhỏ móc vào khẩu súng màu đen sáng loáng, ngón cái và ngón trỏ áp sát vào nhau. ‘Soạt’ một tiếng, một khoảng tà áo lớn bị xé xuống, được bọc lên vết thương bên vai trái. Máu tươi nhuộm đỏ cổ áo màu đen khiến cho màu sắc càng thêm u trầm. Cô thở dốc một hơi, nắm chặt lấy báng súng, từ từ quay đầu lại. Mái tóc dài đen nhánh đã bị nước mưa thấm ướt rượt từ lâu, dính bê bết lên gò má. Trong màn đêm u tối, không thể nhìn rõ dung mạo của cô, duy chỉ có đôi mắt là sáng rực như sao trời, sáng quắc lên, nhìn về phía có người tới. Mười mấy nguồn sáng hắt cả lên người cô, đám người kia đang đứng ngay gần chỗ cô. “Buông vũ khí xuống, ngoan ngoãn đầu hàng đi!” Người đàn ông trung niên dẫn đầu hét lớn. Vân Tử Lạc lạnh lùng nhếch môi cười, đầu hàng ư? Cô làm sát thủ đã năm năm, hơn ba mươi lần thực hiện nhiệm vụ của tổ chức Phi Ưng, không phải lần đầu tiên bại lộ thân phận gián điệp, cũng không phải lần đầu tiên rơi vào cảnh ngộ này! Thế nên, chưa tới giây phút cuối cùng, cô sẽ không dễ dàng nhận thua! “Gọi đại ca của các người ra đây, các người không có tư cách đưa tôi đi.” Vân Tử Lạc lạnh lùng lên tiếng. “Anh Hổ, cô ta đã bị thương rồi, chạy không thoát được đâu!” Có người hạ giọng nhắc nhở người đàn ông trung niên. Anh Hổ hơi sững người. Khóe miệng Vân Tử Lạc khẽ nhếch lên một nụ cười tự tin. Chạy không thoát ư? Cứ thử xem sao! Khi hai bên đang ở trong thế cầm cự, một giọng nói khẽ khàng từ phía sau đám đông vang tới. “Lạc Nhi, em hãy đầu hàng đi, em bị thương rồi.” Cả người Vân Tử Lạc chợt run lên. Ngữ điệu quen thuộc là thế, thanh âm quen thuộc là thế, cả ngữ khí quan tâm cũng không hề xa lạ! Không… Không thể nào, sao anh có thể ở đây? ... Mời các bạn đón đọc Lạc Nhi Ý của tác giả Tuyết Sơn Tiểu Lộc.