Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đừng Nên Gặp Lại

Số chương: 103 chương (đã bao gồm ngoại truyện) Nội dung: Đô thị tình yêu, hào môn thế gia, có yêu có hận, gương vỡ lại lành, HE. Trong cuộc sống này có rất nhiều loại cặn bã, cũng có người lười tiền, nhưng cũng có người gạt sắc. Tuy nhiên cũng có loại người vừa ra tay lại liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều lắm. Năm năm trước Doãn Ước đã được nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở miệng. Kỷ Tùy Châu: Doãn Ước, lại hẹn hò nhé? Doãn Ước: Biến! Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh. (Doãn Ước) Trải qua nhiều năm hận thù gặp lại. Doãn Ước: “Kỷ Tùy Châu, mắt tôi mù, nhưng tim tôi không mù.” Kỷ Tùy Châu: “Vậy thì tôi sẽ khiến trái tim em phải mù đi.” *** #REVIEW: ĐỪNG NÊN GẶP LẠI Tác giả: Tô Lưu Thể loại: Hiện đại Tình trạng: Hoàn Review bởi: Tit Mit - fb/hoinhieuchu Sau một quá trình lang thang không bến đỗ, lại tìm thấy cuốn này. Nghe chừng hứa hẹn đây. Nếu bây giờ bạn gặp lại người yêu cũ bạn sẽ làm gì? Bạn lơ đi hay đi theo người ta? Mở đầu truyện bằng tình cảnh anh chàng Kỷ Tùy Châu bố là chính trị gia tai to mặt lớn, bản thân là ông chủ tập đoàn nhưng chẳng thể nào nói chuyện với phụ nữ quá 2 câu gặp lại người yêu cũ. Những tưởng anh sẽ lơ đẹp người ta thì anh lại tò mò đi theo cô nàng Doãn Ước đó. Anh không ngờ cô bị mù. Và sau đó hình như cuộc sống này có chữ duyên. 2 người đã chia tay trong đau đớn sau 5 năm nhiều biến động lại liên tục gặp nhau. Họ gặp nhau nhưng chẳng ai có ý nghĩ sẽ quay lại với nhau vì giữa họ quá nhiều điều khúc mắc. Em trai Doãn Ước phải đi tù vì đã suýt giết chết em gái của Kỷ Tùy Châu. Đọc đến đây có phải bạn nghĩ màn máu chó lại xuất hiện. 2 người yêu nhau đến chết đi sống lại sẽ đau khổ mà chia tay chứ? Nhưng không tình yêu của 2 người là sự lừa gạt của Kỷ Tùy Châu . Anh tiếp cận cô vì tìm tung tích của Doãn Hàm, trừng phạt Doãn Hàm vì tội lỗi đã gây ra. Anh lừa đẹp cô đến khi cô biết thì vụ tai nạn làm cô mù đã xảy ra. Mọi chuyện của 5 năm trước kết thúc tại đó, không ai còn oán hận và dằn vặt, tình yêu dù lớn cũng chết rồi. 5 năm sau, Doãn Ước sau khi phẫu thuật khỏi mắt đã trưởng thành hơn, biết đắn đo suy nghĩ mọi điều, biết gió chiều nào xoay chiều đó mà tránh được khá nhiều tình huống oái oăm, hoàn toàn không nghĩ mình sẽ quay lại bên cạnh Kỷ Tùy Châu với cương vị trợ lý của anh. Lại càng không ngờ anh có đối xử với mình nữa gần nửa xa, lúc nóng lúc lạnh mà với tâm thế của Doãn Ước hiện nay anh chẳng cần phải chú tâm đến cô chút nào. Phải chăng tình yêu có tiếng nói riêng của mình như câu nam chính nói với em gái của mình "Nếu anh có thể buông bỏ thì đã buông bỏ từ lâu rồi." Tình yêu của 2 người chỉ là một gia vị cho câu truyện bởi mối dây liên hệ xuyên suốt nó chính là vụ án của Doãn Hàm gây ra cho Tùy Ý. Dường như cách đây 5 năm không một ai nghi ngờ sự thật đó nhưng nay nó lại là án oan. 2 người từng bước được dẫn dắt tới gần với vụ án và những bí mật ẩn dấu sau bức màn càng ngày càng nhiều. Phải chăng Trịnh Đạc phó chủ nhiệm khoa mắt đã chữa khỏi cho Doãn Ước chỉ là 1 người theo đuổi Doãn Ước hay đằng sau đó là thế lực không tưởng, là con người không ai ngờ tới. Thân phận của Doãn Ước và Doãn Hàm? Vì sau Doãn Hàm lại bị oan. Tình bạn giữa Kỷ Tùy Châu và Bùi Nam vì sao lại phai nhạt? Vì sao thư ký Diệp lại phản bội. Vô cùng nhiều những con rối bị giật dây.Vụ án ban đầu càng tìm hiểu càng thấy mọi chuyện không đơn giản. Vừa lần được manh mối này thì đầu mối khác lại lộ diện, tất cả như dẫn bạn vào mê cung của kẻ chủ mưu cuối cùng. Càng đọc bạn sẽ càng tò mò, càng muốn đọc tiếp. Nói vậy thôi, truyện không phải là không có những điểm chưa tốt. Bạn đọc sẽ thấy hình như tác giả đưa hơi nhiều drama vào trong tác phẩm của mình làm nó hơi không thật. Giọng văn chậm, tình tiết đưa vào ít làm cho người đọc thấy rùng mình ớn lạnh như đọc truyện trinh thám thông thường.Nhân vật nữ chính đuối so với nam chính. Nếu đánh giá chắc cuốn này được 3/5 điểm. Đọc ổn nhưng chưa xuất sắc. *** Review Truyện Đừng Nên Gặp Lại ĐỪNG NÊN GẶP LẠI   Tác giả: Tô Lưu   Thể loại: Hiện đại, hào môn, cường thủ, yêu hận tình thù, trinh thám, chơi độc   Độ dài: 103 chương   Tình trạng: Hoàn edit   Link đọc: https://truyen5s.com/dung-nen-gap-lai   _______   Giới thiệu truyện:   Trên đời này, có rất nhiều loại cặn bã.   Có người lừa tiền, có người gạt sắc.   Nhưng loại vừa ra tay liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều lắm.   Doãn Ước năm năm trước đã nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở miệng.   Kỷ Tùy Châu: “Doãn Ước, lại hẹn hò nhé?”   Doãn Ước: “Biến!”   Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh.   Trải qua nhiều năm hận thù gặp lại.   Doãn Ước: “Kỷ Tùy Châu, mắt tôi mù, nhưng tim tôi không mù.”   Kỷ Tùy Châu: “Vậy thì tôi sẽ khiến trái tim em phải mù đi.”   ____________   Doãn Ước đã cho rằng mình sẽ quên được đoạn tình cảm yêu hận từng có với Kỷ Tùy Châu. Bởi lẽ, chính anh là người đã tàn nhẫn cắt đứt sợi dây yêu thương giữa họ. Và chính anh cũng đã cho cô biết được, để làm trái tim một người tan vỡ thì cần có bao nhiêu độc ác.   Năm đó, khi rơi vào lưới tình với Kỷ Tùy Châu, Doãn Ước không hề biết rằng những năm tháng sau này của cô lại là mảnh ký ức tang thương đến vậy. Cô cứ như thế mà yêu anh. Nào ngờ, xoay người một cái chính là đau đớn đến không cách nào thở nổi.   Giờ đây, sau 5 năm xa cách, họ đã gặp lại nhau. Anh vẫn là Kỷ Tùy Châu cao ngạo thâm trầm và lạnh nhạt. Nhưng Doãn Ước thì không như lúc trước được nữa. Cái giá cho tình yêu và thù hận của anh là đôi mắt cùng toàn bộ cuộc sống bình yên đã có. Doãn Ước - không thể nhìn thấy ánh sáng.   Cô đã phải mò mẫm từng bước đi trong bóng tối, đã từng sợ hãi và sụp đổ khi những biến cố lớn bất ngờ xảy ra. Cuối cùng, người đàn ông mà cô đem lòng yêu thương, người đã cùng cô đi qua đoạn đường thanh xuân tươi đẹp lại là người sẵn lòng biến cô thành quân cờ cho ván bài thù hận của mình.   Năm ấy, cô mất đi ánh sáng.   Năm ấy, em trai cô vào tù.   Năm ấy, tình yêu cô tan vỡ.   Năm ấy, cô trở về với trái tim đầy thương tổn và đau đớn.   Hóa ra, cô đánh mất tất cả rồi…   Bởi, “có những người trên đời, quen là để quên.” (*)   * * *   Kỷ Tùy Châu đã cho rằng mình sẽ quên được người con gái ấy. Nhưng đến khi gặp lại mới biết rằng lý trí chỉ đang đánh lừa trái tim anh mà thôi. “Doãn Ước” - mỗi khi cái tên ấy cất lên là lòng anh lại đau nhói. Bởi vì, anh không cách nào quên được, cũng không hề muốn quên đi những yêu thương đã có. Chỉ là, đứng giữa ranh giới tình yêu và thù hận, mỗi bước đi của anh đều là thương tổn dành cho cả hai.   Chuyện năm ấy xảy ra như một vết dao rạch vào lòng anh. Bởi em trai cô chính là hung thủ muốn mưu sát em gái anh. Em gái anh may mắn sống sót nhưng đôi chân thì không thể đi lại như trước. Cho nên, tất cả mọi người đều phải trả giá, kể cả Doãn Ước.   Và anh đã làm được điều ấy. Anh đẩy cô một cái từ thiên đường xuống địa ngục. Anh biến một cô gái nhỏ hoạt bát vui tươi trở thành một cô gái mù lòa. Thậm chí, anh không hề biết rằng cô ấy đã từng suýt mất mạng… Mọi thứ bị thù hận che lấp mà nào đâu biết sự thật vẫn đang ẩn dấu đằng sau.   * * *   “Hồi ức như cơn mưa lá phong nhè nhẹ rơi xuống mặt đất.” (**)   Còn Doãn Ước chính là cơn mưa ký ức của Kỷ Tùy Châu.   Gặp lại cơn mưa ấy, anh bỗng nhiên không còn là chính mình.   Nhớ nhung.   Đau đớn.   Chua xót.   Và anh nhận ra, cho dù thế nào thì anh vẫn không thể buông tay cô được.   Vì thế, nếu đoạn đường kia là bóng tối, hãy cùng nhau nhuộm đen lên thế giới này.   Tất cả những lời nói những hành động của Kỷ Tùy Châu bây giờ đều khiến Doãn Ước sợ hãi. Nhưng cô biết được cô cần anh. Vì chỉ có tên anh cùng quyền thế địa vị mà anh đang nắm giữ ở thành phố này mới có thể giúp cô tìm ra được sự thật vẫn đang ẩn dấu đằng sau để giải oan cho em trai và thoát khỏi bàn tay chết chóc của kẻ thù thật sự.   Nào ngờ, Doãn Ước lại bị cuốn vào vòng xoáy của những âm mưu đen tối. Mà cô chỉ là quân cờ nhỏ bé dẫn dắt mọi thứ biến chuyển theo. Mỗi người bên cạnh cô đều mang một chiếc mặt nạ giả dối.   Người ấy, đang đứng đằng sau thao túng cho câu chuyện thảm khốc này.   Người ấy, đang từng bước lấy đi mạng sống của những người bên cạnh cô.   Và người ấy, muốn đặt dấu chấm hết cho vận mệnh cùng tình yêu của cô và anh.   Người ấy, cứ thế ở bên cô, biết hết tất cả, nghiền nát tất cả, hận thù tất cả. Nhưng cô, lại không hề hay biết.   Liệu Kỷ Tùy Châu có thể khám phá ra những bí mật trong bóng tối đó và bảo vệ cho Doãn Ước được hay không? Khi mà đôi lúc anh đã để cho thù hận che mờ đôi mắt cùng lý trí của mình? Tình yêu này, đi đến tận cùng có chăng là bi kịch? Mời các bạn theo chân Doãn Ước và Kỷ Tùy Châu khám phá những âm mưu được dấu đằng sau và đem ra ánh sáng nhé ^^(giống truyện cinderella 12 giờ)   * * *   Nội dung truyện “Đừng nên gặp lại” thuộc motif khá quen thuộc của yêu hận tình thù nhưng vẫn rất thu hút và đáng đọc. Ban đầu khi đọc truyện hẳn mn sẽ nghĩ truyện rất ngược nhưng tin mình đi là không hề nhé. Bởi những phân đoạn ngược đều chỉ là chi tiết được nhớ lại qua hồi ức và không gây cảm giác nặng nề chút nào. Còn ở phần hiện tại thì mình cảm nhận được là nam chính hối hận và muốn bù đắp lại tất cả cho nữ chính dù khi ấy sự thật về biến cố năm xưa vẫn chưa được sáng tỏ. Cho nên, chính là sủng ngầm đấy ạ.   Bởi Kỷ Tùy Châu là một người thâm trầm cao ngạo và có phần thủ đoạn độc ác. Anh ấy có thể từng bước lột da róc thịt bạn mà không hề để cho bạn thấy bất kì con dao nào. Tỷ như khi có người muốn gài bẫy anh thành tình một đêm để leo cao. Anh đã chẳng ngần ngại vờ đồng ý rồi ném ả ta cho một người đàn ông khác rồi phủi phui rời khỏi. Sau đó thì hủy đi tất cả mọi thứ của cô ta mà không chút do dự nào. Lại tỷ như có người vì muốn chiến thắng trận đấu tenis với anh mà gây thương tổn cho Doãn Ước, anh đã cố tính đánh bóng cho tên kia lệch mũi phải phẫu thuật cả đêm… Cuối cùng, sau những việc xấu anh làm thì anh chỉ thản nhiên bảo vô tình thôi ạ :v :v   Tình cảm anh dành cho Doãn Ước rất chân thành và sâu đậm, sợi tơ yêu thương ấy đã được dệt nên qua những năm tháng dài. Đáng tiếc, biến cố lớn xảy ra khi ấy đã biến anh thành người tàn nhẫn với tình yêu của chính bản thân mình và gây nên những sai lầm không đáng có. Cũng may, khi trở về và gặp lại nhau anh đã bù đắp lại tất cả và đem cô trở về bên cạnh. Vì Doãn Ước chỉ là một cô gái bé nhỏ, đem trọn trái tim yêu dâng cho anh mất rồi.   Vậy nên, nếu bạn đã chán với những câu chuyện chuyên sủng ngọt ngào thì hãy nhảy hố “Đừng nên gặp lại” để tìm chút sủng trong ngược và cùng khám phá những bí ẩn đằng sau nó nhé. Đảm bảo, bạn sẽ bất ngờ giống truyện nàng dâu cực phẩm khi chiếc mặt nạ của tên ác quỷ ẩn dấu được tháo xuống đấy ạ ^^ Mời các bạn đón đọc Đừng Nên Gặp Lại của tác giả Tô Lưu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên của tác giả Nguyệt Công Tử: Truyện "Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên" của tác giả Nguyệt Công Tử đang được bạn đọc yêu thích. Khiết Anh, chủ một cửa hàng hoa tươi, xuyên vào một tiểu thuyết có kết thúc không đẹp. Cô quyết tâm thay đổi số phận của nhân vật chính bằng cách thế Nguyệt Lão để cải mệnh nhân duyên cho họ. Nhưng liệu cô có thành công và vượt qua bàn tay vàng của tác giả? Trong một ngày bình thường, Khiết Anh đang trở về nhà sau giờ làm việc thì bỗng nhiên trải qua một trải nghiệm kỳ lạ. Cảnh vật trước mắt cô dần trở nên mờ đen và ánh sáng chiếu vào khiến cô rất giật mình. Một giọng nữ nhân dịu dàng vang lên gọi tên Khiết Anh và cô lập tức hỏi ngược lại. Liệu giải đáp sẽ là gì?. Nếu bạn là fan của thể loại ngôn tình, các truyện "Bác Sĩ, Giúp Em" hay "Yêu Em Trọn Kiếp Này" cũng là những lựa chọn tuyệt vời để đọc thêm.  *** Tóm tắt: Khiết Anh, một cô gái hiện đại, là chủ một cửa hàng hoa tươi. Một ngày nọ, cô xuyên không vào một tiểu thuyết có kết thúc không đẹp. Trong tiểu thuyết, nam chính và nữ chính yêu nhau nhưng cuối cùng lại chia tay. Khiết Anh quyết tâm thay đổi số phận của họ bằng cách thế Nguyệt Lão để cải mệnh nhân duyên cho họ. Review: Nội dung: Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào với những tình tiết hài hước và hấp dẫn. Truyện kể về hành trình của Khiết Anh từ một cô gái hiện đại trở thành một Nguyệt Lão trong thế giới tiểu thuyết. Cô đã không ngừng nỗ lực để thay đổi số phận của nam chính và nữ chính, giúp họ đến được với nhau. Nhân vật: Khiết Anh là một cô gái thông minh, kiên cường và tốt bụng. Cô luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, kể cả khi đó là những người xa lạ. Nam chính và nữ chính là những người có tính cách trái ngược nhau nhưng lại rất hợp nhau. Họ yêu nhau sâu đậm nhưng lại phải trải qua nhiều thử thách và trắc trở. Cốt truyện: Cốt truyện của truyện khá hấp dẫn với những tình tiết bất ngờ và kịch tính. Truyện có nhiều tình huống hài hước, giúp người đọc giải trí. Đánh giá: Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Truyện rất hay, nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách Khiết Anh thay đổi số phận cho nam chính và nữ chính. Cô ấy rất thông minh và kiên cường." Ý kiến 2: "Truyện khá sến nhưng cũng rất ngọt ngào. Mình thích nhất là mối tình của Khiết Anh và nam chính. Họ rất xứng đôi vừa lứa." Ý kiến 3: "Truyện có một số tình tiết hơi phi logic nhưng nhìn chung vẫn rất đáng đọc. Mình sẽ recommend truyện này cho những bạn thích truyện ngôn tình sủng ngọt ngào." Kết luận: Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Nếu bạn là fan của thể loại này thì đừng bỏ qua truyện này nhé. *** Khiết Anh là bà chủ của một cửa hàng hoa tươi lớn ở thành phố X, như mọi ngày sau khi xong việc cô lại lái xe trở về nhà. Đang lúc ngồi thư giãn trên ghế đột nhiên cô thấy khung cảnh trước mắt mờ dần và chìm ngập trong một màu đen tối. Bỗng nhiên chợt có một thứ ánh sáng chiếu thẳng vào mắt khiến cô giật mình vội giơ tay che đi ánh sáng ấy. Cùng lúc ấy bỗng nhiên có một tiếng nói nữ nhân với chất giọng dịu dàng vang vọng bên tai cô: “Khiết Anh! Khiết Anh!” Ánh sáng nhạt dần, cô hạ tay xuống rồi nhìn xung quanh vừa tìm kiếm giọng nói ấy vừa cất tiếng hỏi: “Ai? Ai đang gọi mình vậy? Không phải là Hắc Bạch Vô Thường đó chứ?” Cô khẽ rùng mình. Một cô gái xuất hiện, làn da trắng hồng, mi mục như họa, mắt to long lanh, sóng mũi cao vút kèm với đôi môi như cánh hoa đào rực rỡ, trên người khoát bộ quần áo kỳ lạ như trong phim cổ trang mà cô hay xem. Cô ấy cất giọng cười tựa như suối chảy róc rách rồi cất tiếng trấn an: “Cô nương yên tâm, tôi không phải Hắc Bạch Vô Thường đâu. Tôi tên Cao Khiết Anh vốn là đại tiểu thư của Cao tướng quân. Từ nhỏ tôi đã mang bệnh trong người, tháng trước tôi đi bái phật cầu an thì trụ trì nơi đó nói tôi mạng sắp phải đoạn nhưng sẽ có người thay tôi sống hết kiếp này. Có lẽ tôi và cô cùng tên và vong mạng cùng giờ nên trời xui khiến cô đến đây thay tôi chăm sóc cho phụ mẫu và muội muội." Khiết Anh không thể tin hỏi: "Thay...thay cô? Vậy nghĩa là tôi chết rồi sao? Không những vậy còn như trong truyện xuyên không đến cổ đại á?" Cô ấy gật đầu: "Đúng vậy!" Khiết Anh ngồi sụp xuống đất nói: "Không thể nào! Tôi không bị tai nạn, không bị va đập, không bị bệnh gì hết mà. Sao tôi lại chết được chứ?" Cô ấy có chút khó xử nói: "Cô là bị triệu hồi về chứ không phải số đoản mệnh!" Khiết Anh ngước lên nhìn cô với ánh mắt có chút hy vọng: "Nói vậy là tôi có thể trở về sao? Đúng không?" Cô ấy lạnh lùng lắc đầu: "Tôi và cô có một sợi dây vô hình gắn chặt sinh mệnh với nhau, vì vậy khi tôi không may đoản mệnh thì cô tức khắc sẽ bị thiên địa triệu hồi linh hồn về và ẩn trong thân xác của tôi để tiếp tục thay tôi sống tiếp quảng đời còn lại." Khiết Anh một lần nữa rơi vào vô vọng: "Không thể quay về nữa sao?" Cô ấy gật đầu: "Tôi vốn là người đoản mệnh, nay gặp được cô tôi có một nguyện vọng mong cô chấp thuận." Khiết Anh đứng lên nhìn cô nói: "Cô muốn tôi thay cô chăm sóc cho gia đình của cô?" Cô ấy khẽ gật đầu, nước mắt lăn dài trên đôi gò má xinh đẹp: "Phụ mẫu tôi rất thương yêu tôi, muội muội tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện. Tôi vốn rất muốn làm nhiều chuyện cho họ nhưng giờ số mệnh đã vậy, hơn nữa thời gian của tôi không còn nhiều, tôi xin cô hãy hứa với tôi cố gắng thay tôi báo hiếu phụ mẫu và yêu thương muội muội tôi.” Khiết Anh chần chừ một chút rồi gật đầu: "Cũng tốt, ở đấy tôi không còn người thân. Một mình như vậy cũng đủ lâu rồi, tôi đồng ý thay cô sống tiếp, thay cô chăm sóc thật tốt cho họ. Cô hãy yên tâm." Khiết Anh mỉm cười, nước mắt vẫn rơi lã chã, cô nắm lấy tay Khiết Anh và nói: "Đa tạ cô, đa tạ cô Khiết Anh. Cô là một cô gái tốt, rồi cô sẽ có hạnh phúc của mình. Chúc cô luôn vui vẻ." Nói rồi cô ấy xoay lưng lại đi về phía ánh sáng và dần biết mất. Hóa ra cô ấy cũng tên là Cao Khiết Anh, mười lăm tuổi, là đại tiểu thư cao quý của Cao phủ, tính tình ôn nhu hiền lành, thông thạo các loại cầm phổ, cha mẹ tên là Cao Nghiêm Trung tuy lạnh lùng nghiêm nghị nhưng luôn yêu thương thê nhi hết mực và Liễu Túc Trân là một người dịu dàng, chu đáo, bao dung, em gái tên Cao Khiết An, mười hai tuổi, nhị tiểu thư Cao phủ thông minh lanh lợi, rất yêu thương tỷ tỷ, lại tinh thông về văn thao võ lược. Quả thật là một gia đình đúng chuẩn nhà người ta luôn. "Ưm...."- Giọng nói nhẹ nhàng khẽ cất lên, xung quanh có tiếng vài nữ nhân khác xôn xao: "Đại tiểu thư đã tỉnh rồi! Mau báo cho tướng quân và phu nhân!" Tiếng bước chân cùng tiếng mở cửa nhanh chóng vang lên rồi lại yên lặng. Đôi mi dày cong vút khẽ chớp, cô từ từ mở đôi mắt to tròn long lanh ra nhìn cảnh vật xung quanh. Bỗng nhiên có hai gương mặt đưa sát lại gần mặt cô, theo phản xạ cô vội la lên: "Á!!! Ma..........a!!!!" Khiến hai người kia hoảng hồn la lên theo và ngã người ra phía sau, còn cô cố dùng hết sức lê thân xác đầy mệt mỏi ngồi nhỏm dậy. Cả hai kia dường như là chị em song sinh, mái tóc được búi qua hai bên đính trên đó vài cánh hoa, làn da trắng cùng với ngũ quan khả ái kết hợp với bộ quần áo màu cam nhạt càng toát lên vẻ ngây thơ, đáng yêu giống nhau. Và ba người cứ như thế nhìn nhau cả một buổi trời luôn..   Mời các bạn mượn đọc sách Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên của tác giả Nguyệt Công Tử.
Nữ Phụ Truyện Pỏn Bị Bất Lực
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Nữ Phụ Truyện Pỏn Bị Bất Lực của tác giả Zhihu: Sau khi có thuật độc tâm, tôi còn chưa kịp hô mưa gọi gió thì đã bị xuyên vào một quyển truyện pỏn. Trở thành... nha hoàn của nữ chính. Mỗi ngày nam nữ chính chỉ biết yêu đương không lo làm việc. Oke, không sao hết, để tôi tự lo. Tôi thu dọn đồ đạt đến nương nhờ thừa tướng thanh tâm hỏa dục hết mình vì sự nghiệp. Nhưng... Cứu với! Sao cái tên này còn thái quá hơn cả nam nữ chính nữa dị? *** Tóm tắt: Nhân vật chính là một cô gái có thuật độc tâm, sau khi chết đã xuyên vào một quyển truyện pỏn. Cô trở thành nha hoàn của nữ chính, nhưng nữ chính chỉ biết yêu đương không lo làm việc. Nhân vật chính quyết định rời khỏi nữ chính và nương nhờ thừa tướng thanh tâm hỏa dục. Tuy nhiên, thừa tướng này lại còn thái quá hơn cả nam nữ chính. Review: Nội dung: Nữ Phụ Truyện Pỏn Bị Bất Lực là một câu chuyện hài hước, nhẹ nhàng. Truyện kể về hành trình của nhân vật chính từ một nha hoàn bình thường trở thành một nhân vật quan trọng trong triều đình. Cô đã phải đối mặt với nhiều tình huống dở khóc dở cười, nhưng cô luôn cố gắng giải quyết một cách hài hước và thông minh. Nhân vật: Nhân vật chính là một cô gái thông minh, hài hước và mạnh mẽ. Cô luôn biết cách giải quyết vấn đề một cách khéo léo. Thừa tướng là một người đàn ông có tính cách thái quá, nhưng anh cũng là một người tốt bụng và yêu thương nhân vật chính. Cốt truyện: Cốt truyện của truyện khá hấp dẫn với những tình tiết hài hước và bất ngờ. Truyện có nhiều tình huống gây cười, giúp người đọc giải trí. Đánh giá: Nữ Phụ Truyện Pỏn Bị Bất Lực là một câu chuyện hài hước, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Truyện rất hay, nội dung hài hước, nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách nhân vật chính giải quyết vấn đề. Cô ấy rất thông minh và mạnh mẽ." Ý kiến 2: "Truyện khá sến nhưng cũng rất hài hước. Mình thích nhất là mối tình của nhân vật chính và thừa tướng. Họ rất xứng đôi vừa lứa." Ý kiến 3: "Truyện có một số tình tiết hơi phi logic nhưng nhìn chung vẫn rất đáng đọc. Mình sẽ recommend truyện này cho những bạn thích truyện hài hước." *** Làm việc thiện tích đức suốt hai mươi năm, tôi xuyên vào một quyển truyện pỏn hot hòn họt, tôi thật sự cảm ơn quá. Nhưng rất may, tôi có thuật độc tâm, nên đã phát huy EQ giao tiếp xã hội đến mức tối đa. Ngày thứ hai sau khi xuyên không, tôi đã thành công từ một nha hoàn dọn bô ở hậu viện trở thành nha hoàn nấu nước tắm cho nữ chính. Mức lương cao gấp ba lần so với trước đây. Tin xấu là tôi chưa từng có một giấc ngủ ngon. Đêm nào nam nữ chính cũng gọi nước ba lần. Tôi mang theo một đôi mắt gấu trúc, chấp nhận số phận đi. ê. n c. u. ồng nấu nước tắm ở sân sau. Người khác xuyên sách thành nữ chính, dù vô dụng thì cũng tay cầm kịch bản nữ phụ á. c đ. ộc, sao đến phiên tôi, lại trở thành một công cụ góp một viên gạch cho cuộc sống về đêm của nam nữ chính? Hệ thống xuyên sách ơi xin hãy lắng nghe tôi, tôi cũng là một người trưởng thành bình thường! Cả ngày chỉ chỉ cho tôi xem hiện trường phát sóng trực tiếp 18 + là muốn sao? Có lẽ là ông trời nghe được tiếng lòng của tôi, sau một tháng, tôi bị nhị ca của nam chính ngăn ở hậu hoa viên. Hắn ta nâng cằm ta bằng một chiếc quạt gấp, kén chọn nhìn trái ngó phải. “Chậc, cũng có vài phần tư sắc, buổi tối đến phòng ta hầu hạ đi." Toàn phủ trên dưới đều biết, vị Nhị thiếu gia này là một lãng tử đa tình lưu luyến bụi hoa. Thiếp thất thông phòng trong viện ít nhiều gì cũng tầm hai mươi người. Đàn ông không có tự ái, giống như bắp cải thối rữa. Hắn ta ngả ngớn bảo ta đi theo hắn ta để được ăn sung mặc sướng. Nghe rất ồn ào. Tôi cúi đầu thuận tiện ghé vào bên tai hắn ta, nhỏ giọng nói: "Nhị thiếu gia, trên răng ngài có lá rau." Hắn ta ngượng ngùng ngậm miệng lại. Vẻ mặt giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Tôi quay đầu đi hai bước, nghe được tiếng lòng truyền đến từ phía sau. 【Thủ đoạn lạt mềm buộc chặt này chơi không tệ. 】 【Nếu Tình nhi cũng có thể tán tỉnh ta như vậy, bổn thiếu gia chec cũng cam tâm! 】 Tô Tình là tên của nữ chính. Tên này lại vọng tưởng dây dưa với đệ muội của mình, thật sự là... quá không biết xấu hổ. Là một nha hoàn trung thành và tận tâm, tôi dự định nói cho nữ chính biết tâm tư bất chính của lão nhị. Không đợi tôi mở miệng, Tô Tình vẫy vẫy tay với ta. "Đào nhi, ngày mai, cô hãy đến trong viện nhị ca hầu hạ đi." Nàng ta liếc nhìn tôi bằng một cái nhìn phức tạp. [Hy vọng có được tỳ nữ này, hắn ta có thể từ bỏ ý niệm dây dưa với ta. 】 ? Tôi chịu đấy! Nữ chính cô không có trái tim! 2 Tất nhiên là tôi không muốn đi, ai biết Nhị Cẩu Tử kia có mắc bệnh đường sinh d, ụ, c gì hay không. Nhưng tôi chỉ là một nha hoàn mặc người c. h. ém g. i. ế. t, không hề có quyền nói chuyện. Buổi tối trong phủ mở tiệc chiêu đãi tân khách, rất náo nhiệt. Nam chính uống chút rượu, sớm trở về phòng tìm nữ chính. Âm thanh quen thuộc, nghe vào trong tai, lại giống như nhạc đệm. Chẳng lẽ tôi thật sự phải nhập pỏn tùy pỏn sao? Tôi cúi đầu ưu thương, một bàn tay to bỗng nhiên kéo tôi vào dưới mái hiên. "Đào nhi ơi, thèm chec ta, hôm nay có nhớ bổn thiếu gia hay không?" Tôi đã bị sốc. Tại sao lại là tên Nhị Cẩu Tử này nữa? Tôi đẩy cái miệng đang lao tới mặt tôi ra, gào thét: "Nhị thiếu gia, đây là trong viện của phu nhân bọn ta!" "Ta biết." Hắn ta cười hắc hắc, "Thế không phải càng k1ch thích sao?" Mẹ kiếp. Đã gặp qua kẻ bi3n thái, chưa từng thấy qua tên nào bi3n thái như vậy. Trong lúc giãy giụa, hắn ta đẩy một viên thuốc vào miệng tôi. Trong truyện pỏn, thì đây còn có thể là cái gì? Tôi dùng hết sức lực cho con bú đẩy hắn ta ra, chạy như đòi mạng. Chỉ là kẻ hèn xuân dược sao có thể làm khó tôi được, cùng lắm thì cắm đầu vào hồ sen, trong sách đều viết làm vậy có thể giảm bớt tác dụng của thuốc. Tôi đã phạm một sai lầm. Năm ngoái nữ chính vô tình ngã xuống hồ sen, nam chính tức giận, sai người xả nước trong ao ra. Cả người tôi nóng bỏng vừa ngã xuống cái hồ cạn vừa chửi rủa. Có phải nam nữ chính đặc biệt đến khắc tôi hay không? Ngứa ngáy từ lục phủ ngũ tạng bò lên da, tôi bất chấp mọi thứ, dựa vào bản năng cởi dây áo ra. Một luồn gió lạnh thổi tới, đầu óc tỉnh táo một lát. Giọng của Nhị Cẩu Tử phía sau càng lúc càng gần. Bên tai có một tiếng bước chân đến gần. Tôi ngẩng đầu nhìn, nam tử mặc áo bào trắng đang dừng ở ngoài cách tôi năm bước, nhíu mày, vẻ mặt lạnh lùng liếc nhìn ta một cái. Bên hông hắn treo một tấm ngọc bài, ánh trăng chiếu sáng lên chữ: “Chử”. Linh quang tôi chợt lóe, ý thức được người đàn ông trước mắt là Chử Hoài Thâm. Quan Tể tướng quyền thế ngập trời, cũng là người bình thường duy nhất trong quyển tiểu thuyết vô tiết thao không có hạn cuối này. Bởi vì hắn... Không lên được. Tôi giống như nhìn thấy cứu tinh, ôm chặt lấy vạt áo Chử Hoài Thâm. "Đại nhân, cứu ta!" Nhị Cẩu Tử cũng nhanh chóng đuổi theo. "Chử đại nhân." Hắn ta hầm hực hành lễ xong, dùng ánh mắt hung tợn liếc tôi một cái: "Tiện tỳ trong nhà không nghe lời, để cho ngài chê cười rồi."   Mời các bạn mượn đọc sách Nữ Phụ Truyện Pỏn Bị Bất Lực của tác giả Zhihu.
Nụ Hôn Cứu Rỗi
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Nụ Hôn Cứu Rỗi của tác giả Bán Tiểu Cửu: [ Mỹ nữ chủ quán bar + Mỹ nam thợ xăm ] Ôn Túc An, mỹ nữ chủ quán bar ở phố Diên Tường, vậy mà bị tên bạn trai cặn bã phản bội. Không cần nghĩ ngợi nhiều, cô lập tức chia tay hắn, bắt đầu tìm lại tự do cho chính mình. Lâm Tứ, soái ca chủ tiệm xăm ở phố Diên Tường, luôn hờ hững với tất cả mọi sự vật và sự việc, vậy mà lại bị cuốn vào đôi mắt của bà chủ Ôn. Cô không muốn yêu đương, chỉ muốn làm bạn giường. Không sao, anh sẵn lòng làm bạn giường với cô, chờ cô bước ra khỏi bóng tối, cùng anh bước đi dưới ánh dương ấm áp. "Ôn Ôn, mỗi người chúng ta, trong cuộc đời này sẽ gặp rất nhiều người, anh tin rằng hai người ngay từ đầu gặp nhau nhất định đã đối xử chân thành với nhau, nên không thể nói cuộc gặp gỡ này là sai lầm, chỉ có thể nói thời gian trôi qua, con người thay đổi nên tạo ra ngã rẽ, thế thôi." [Một nụ hôn có thể đảo lộn vạn vật, một nụ hôn có thể cứu rỗi một người, một nụ hôn có thể đánh cắp trái tim, một nụ hôn có thể giết chết một người.] —— "Kiss Everywhere" Đây là một câu chuyện giữa hai con người trưởng thành trong những gia đình khiếm khuyết, sau này lại bị người mình yêu phản bội. Tìm thấy nhau sau nhiều tổn thương, cả hai cùng nhau thắp lên ánh sáng, cùng nhau tiến về phía trước. Lưu ý: 1. Phi song khiết, đảng song khiết mời quay xe (việc quan trọng nên phải để số 1) 2. Không nên bắt chước một số thói quen sinh hoạt của nam nữ chính, hút thuốc có hại cho sức khỏe, uống nhiều rượu lại càng có hại cho cơ thể, hãy chăm sóc thân thể, trân trọng sinh mệnh của mình, cùng nhau tạo nên một xã hội hài hòa. Một câu giới thiệu: Anh như khói thuốc, mạnh mẽ và kiên trì. Quan niệm: hãy sống cho chính mình *** Tóm tắt: Nụ Hôn Cứu Rỗi là câu chuyện về hai con người trưởng thành trong những gia đình khiếm khuyết, sau này lại bị người mình yêu phản bội. Ôn Túc An, mỹ nữ chủ quán bar, bị bạn trai phản bội sau nhiều năm chung sống. Cô quyết định chia tay và bắt đầu tìm lại tự do cho chính mình. Lâm Tứ, soái ca chủ tiệm xăm, luôn hờ hững với tất cả mọi thứ. Anh bị cuốn vào đôi mắt của Ôn Túc An và bắt đầu quan tâm đến cô. Ôn Túc An không muốn yêu đương, chỉ muốn làm bạn giường với Lâm Tứ. Lâm Tứ sẵn lòng làm bạn giường với cô, chờ cô bước ra khỏi bóng tối. Dần dần, họ nhận ra tình cảm của mình dành cho nhau. Lâm Tứ giúp Ôn Túc An vượt qua những tổn thương trong quá khứ, còn Ôn Túc An mang lại cho Lâm Tứ sự ấm áp và tình yêu. Review: Nụ Hôn Cứu Rỗi là một câu chuyện ngôn tình nhẹ nhàng, ngọt ngào. Tác giả đã khắc họa thành công những tổn thương của hai nhân vật chính và cách họ vượt qua những tổn thương đó để tìm thấy hạnh phúc. Ôn Túc An là một cô gái mạnh mẽ và kiên cường. Cô không để những tổn thương trong quá khứ khiến mình gục ngã. Cô luôn cố gắng sống cho chính mình và tìm kiếm hạnh phúc. Lâm Tứ là một người đàn ông ấm áp và kiên trì. Anh luôn ở bên cạnh Ôn Túc An, giúp đỡ cô vượt qua những khó khăn. Câu chuyện của họ là một lời nhắc nhở rằng chúng ta hãy sống cho chính mình và đừng để những tổn thương trong quá khứ khiến chúng ta gục ngã. Đánh giá: Nụ Hôn Cứu Rỗi là một câu chuyện đáng đọc. Tác giả đã viết rất hay và lôi cuốn. Câu chuyện nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng cũng không thiếu những giây phút xúc động. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Nụ Hôn Cứu Rỗi là một câu chuyện rất hay và ý nghĩa. Tôi rất thích cách tác giả khắc họa những tổn thương của nhân vật chính và cách họ vượt qua những tổn thương đó. Câu chuyện cũng mang đến cho tôi nhiều suy ngẫm về cuộc sống." Ý kiến 2: "Nụ Hôn Cứu Rỗi là một câu chuyện ngôn tình nhẹ nhàng, ngọt ngào. Tôi rất thích cặp đôi Ôn Túc An và Lâm Tứ. Họ rất đẹp đôi và xứng đôi vừa lứa." Ý kiến 3: "Nụ Hôn Cứu Rỗi là một câu chuyện đáng đọc. Tuy nhiên, có một số chi tiết hơi phi logic khiến tôi hơi khó hiểu." Nhìn chung, Nụ Hôn Cứu Rỗi là một câu chuyện ngôn tình nhẹ nhàng, ngọt ngào và đáng đọc. ***   "Meo~" Một tiếng meo meo yếu ớt từ sau bụi cây truyền đến, sau đó từ phiến lá cây phát ra tiếng kêu khe khẽ, nước mưa từ kẽ lá tí tách nhỏ xuống. Đêm qua Vụ Thành đón trận mưa lớn, sáng nay vẫn tiếp tục từng trận mưa rào, trên mặt đất còn đọng lại những vũng nước nhỏ. Một con mèo tam thể từ trong bụi cây nhảy ra, trợn tròn mắt nhìn ra ngoài. "Tiểu Hoa" Lương Hạnh đang đứng trên bậc thang, một chân giẫm lên bồn hoa bên cạnh, trên tay đong đưa cây xúc xích xông khói. Tiểu Hoa kêu một tiếng meo meo dài, sau đó dựng đuôi chạy về phía Lương Hạnh. Lương Hạnh ngồi xổm xuống đưa xúc xích trong tay cho nó, Tiểu Hoa vội vàng nhảy lên bậc thang cắn một miếng. "Đói bụng lắm sao" Lương Hạnh vừa cho mèo ăn vừa nói, "Mập như vậy, ai nhìn còn tưởng mày là mèo nhà quyền quý. Thôi đi, dù sao cũng đáng yêu, A Tứ hẳn là không trách tao đâu." Vừa dứt lời, cánh cửa sau lưng bị mở ra, vang lên tiếng cọt kẹt cũ kỹ. Lương Hạnh quay đầu lại, trong tầm mắt là đôi chân dài mặc quần đùi màu xám, dừng một chút, ngẩng đầu nhìn thấy một khuôn mặt lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn khi vừa mới thức dậy. Lương Hạnh lập tức nở nụ cười, giơ tay vẫy vẫy: "A Tứ, anh dậy rồi." Mặt trời xuyên qua đám mây rơi xuống làm cho làn da Lâm Tứ có chút tái nhợt, anh hơi híp mắt, vuốt mái tóc rối bù từ trước ra sau, lộ ra một đôi lông mày cứng cáp cùng một cái vết sẹo nông trên trán. Lâm Tứ đút tay vào túi quần, dựa vào cửa, cụp mắt nhìn con mèo đang ăn trộm xúc xích của mình. Anh giơ chân đá vào mông Lương Hạnh, giọng hơi khàn: "Tôi còn tự hỏi sao đồ ăn vặt của tôi bỗng dưng biến mất, thì ra là cậu mang đi làm từ thiện." Lương Hạnh nghiêng người về phía trước, suýt ngã xuống bậc thang. "Mẹ kiếp!" Lương Hạnh xoa mông đứng dậy, ủy khuất nói: "Đồ ăn vặt hết hạn rồi, sao không thể cho mèo hoang ăn?" Lâm Tứ bật cười, vỗ vỗ con mèo mập tròn như con heo, "Cậu gọi đây là mèo hoang?" Tiểu Hoa ăn xong xúc xích, thỏa mãn cúi đầu nằm trên mặt đất, lộ ra cái bụng mũm mĩm. "..." Lương Hạnh lập tức đổi chủ đề, kéo Lâm Tứ trở lại sân, "Anh, tối nay có kế hoạch gì không?" "Chuyện gì?" Lương Hạnh vỗ vai Lâm Tứ, "Ra ngoài chơi đi, chúng ta chuyển đến đây đã một tuần rồi, còn chưa ra khỏi cửa, nghe nói quán bar cuối ngõ tên Sầu Nhiên khá nổi tiếng, chủ quán còn là một mỹ nữ, anh muốn đi xem thử không?" Lâm Tứ nằm xuống ghế phơi nắng trong sân, giang rộng đôi chân dài, lấy điện thoại di động ra, uể oải đáp: "Không đi" "Mẹ kiếp, mỹ nữ không hấp dẫn nổi anh nữa à, A Tứ, anh không phải muốn đi tu đúng không?" Lâm Tứ bấm vào trò chơi, nghe vậy cười toe toét, "Ừm, tôi đích thị muốn làm tu sĩ." Lương Hạnh khinh thường nói: "Em không tin, hôm qua em còn nhìn thấy trong máy tính của anh có video mới tải về, như vậy mà tu sĩ gì?" "Cậu có chắc đó không phải do cậu tải xuống không?" "Miễn đi, tôi không thèm xem ba cái loại đó." "Tôi cũng không xem, vậy hẳn là của Huy Tử." "Huy Tử thích xem loại đó à?" "Chắc vậy" Âm thanh của hai người khuất sau cánh cửa đá. Bên kia bức tường, một hình dáng mảnh khảnh xuyên qua cầu thang. "Lai Phúc." Ôn Túc An gọi Tiểu Hoa đang nằm trước cửa, Tiểu Hoa ngẩng đầu nhìn cô, tiếp tục li3m bộ lông của nó. "Ăn no xong không nhận người, đúng là mèo của trăm họ." Ôn Túc An đi tới, vén váy ngồi xổm xuống, khẽ khều cái đầu béo tròn của nó. Tiểu Hoa ngẩng đầu, híp mắt dụi dụi vào ngón tay Ôn Túc An, sau đó vươn đầu lưỡi li3m láp ngón tay cô. "Thôi đi, bây giờ mới biết lấy lòng tao à." Ôn Túc An sờ sờ, ngẩng đầu nhìn cửa hàng vừa khai trương một tuần trước. —— 【Khổ Tư】 Một tiệm xăm được trang trí rất gọn gàng. Ôn Túc An mỉm cười, hình như chủ tiệm xăm này cũng là một thanh niên thích văn chương, đặt tên cửa hàng mang theo một loại khí chất u sầu cô độc giống cô. Trời đã khuya, Ôn Túc An đút cho Tiểu Hoa một ít thức ăn cho mèo rồi đứng dậy ra về. —— Ở sâu trong đường Yên Lan, một quán bar treo tấm biển [Sầu Nhiên] chính thức mở cửa lúc sáu giờ tối. Ôn Túc An đẩy một cánh cửa gỗ kiểu cổ, nhân viên quán bar đang chuẩn bị dọn dẹp, ban nhạc phía trên sân khấu đang điều chỉnh thiết bị. Nhân viên nhìn thấy cô đứng ở cửa liền lên tiếng chào. "Chị Ôn" "Chào buổi tối chị Ôn." "Ôn Túc An, chị tới rồi" Mai Túc chạy tới, nắm lấy cánh tay Ôn Túc An, kéo cô qua một bên. Mai Túc chỉ tay vào ca sĩ chính trên sân khấu, nũng nịu nói: "Chị coi, ca sỹ chính kia đẹp trai không, em lúc đó cũng chỉ thử gửi lời mời thôi, ai ngờ họ thật sự nhận lời." Ôn Túc An nghiêm mặt, gật đầu, "Ừm, cậu trai trẻ kia khá giống em." "Đúng đó, vậy chị xem xét ký hợp đồng dài hạn với họ đi ạ." "Em cho chị tiền?" "Dạ?" Ôn Túc An vỗ mông Mai Túc, nói: "Sắp mở cửa rồi, em đi chuẩn bị đi, nếu làm việc tốt thì chị sẽ thay em nói chuyện." "Chị Ôn vạn tuế!!!" Ôn Túc An đi tới quầy bar, người pha chế rượu chào cô một tiếng, bắt đầu pha đồ uống cho cô, cả buổi không dám ngẩng đầu lên. Ôn Túc An nhận lấy ly cocktail, nhìn người thanh niên đang pha chế, im lặng cười cười, không nói gì. Cô nhón gót, ngồi xuống chiếc ghế cao, chống tay lên mặt quầy, sau đó khẽ tì tay nâng mặt quan sát. Buổi tối, đúng 6 giờ, quán bar mở cửa, khách hàng lần lượt bước vào. Ôn Túc An dựa vào quầy bar, dáng người ở tư thế này càng thêm uyển chuyển, cô đưa tay nâng chiếc khăn choàng lên, cúi đầu gõ điện thoại. 【W.】: Hôm nay mấy giờ anh tan làm? 【 Cố Chính 】: Xem tình hình này chắc là phải tăng ca. 【W.】: Đến đón em được không? 【 Cố Chính 】: Cũng không biết, có thể sáng sớm mới về nhà, em xong việc thì về nhà trước đi. 【W.】: Ừm. Ôn Túc An không trả lời nữa, đặt điện thoại lên bàn, hai tay siết chặt khăn choàng, nhìn màn trình diễn trên sân khấu. —— Mười giờ tối, trước quán bar. "Đi thôi, hôm nay tôi đãi anh em." Lương Hạnh gọi bạn bè tới, lại kéo thêm Lâm Tứ đi, nói là muốn dẫn anh đi phá giới. Lâm Tứ không từ chối được, lại nghĩ mình và anh em lâu ngày không ở cùng nhau nên đành đồng ý. Một nhóm bảy tám người tìm một chỗ ngồi trong quán, gọi vài chai rượu, mấy cô gái được La Tử Huy gọi đến lần lượt ngồi xuống. Một cô gái tóc đen mặc váy ống ngồi bên cạnh Lâm Tứ, cô cúi người rót một ly rượu, đưa cho Lâm Tứ. "Anh Lâm," Ôn Uyển Uyển khẽ gọi, giọng điệu e lệ và dịu dàng, Lâm Tứ quay đầu nhìn. Cô gái ngước đôi mắt tròn xoe lên, đưa ly rượu cho Lâm Tứ, "Rượu." Lâm Tứ yên lặng nhìn cô một lúc, không nhìn ra đó là cảm xúc gì, một lúc sau, anh cong môi, cầm lấy ly rượu. "Cảm ơn." La Tử Huy nhìn thấy động tĩnh bên phía Lâm Tứ, cúi người nói: "Anh, cô gái này có phải loại anh thích không?" Lâm Tứ đặt lại ly rượu xuống bàn thủy tinh, dựa lưng vào sô pha, liếc cậu ta một cái, "Tất cả đều nhàm chán." "Ha ha, em đang lo cho anh thôi, anh thích loại nào thì phải nói để em nhìn giúp chứ." Lâm Tứ lười nói chuyện với cậu ta, La Tử Huy còn đang nói tiếp thì đột nhiên vươn tay kéo anh lại, sân khấu bị chặn một lúc lâu bây giờ hoàn toàn mở ra. Ánh đèn trên sân khấu mờ đi rồi sáng trở lại, dưới ánh đèn sân khấu, người phụ nữ có mái tóc xoăn dài màu đen, mặc chiếc váy hai dây màu đen đơn giản nhưng lại tôn lên những đường cong của cô, chiếc khăn choàng buông hờ hững trên cánh tay, đầu tua rua rơi trên mặt đất. Cô một tay cầm micro, vuốt tóc, hơi hé đôi môi đỏ mọng: "Bài hát tiếp theo Kiss Everywhere là dành tặng cho mọi người." Ngay lập tức, những tràng vỗ tay và cổ vũ nồng nhiệt nổ ra từ phía khán giả. "Mẹ kiếp, quá xinh đẹp." Lương Hạnh trợn tròn mắt. La Tử Huy lập tức nói: "Đây chính là cô chủ quán bar xinh đẹp mà tôi đã kể với mọi người đấy." Xuyên qua đám đông đang cổ vũ cuồng nhiệt, Lâm Tứ sững sờ nhìn người phụ nữ trên sân khấu một lúc.Cô lắc lư theo điệu nhạc, phát âm tiếng Quảng Đông chuẩn, giọng nói lười biếng và gợi cảm giúp tôn lên vẻ ngoài của cô một cách hoàn hảo. "Hãy cẩn thận Một nụ hôn làm đảo lộn tất cả chúng sinh Một nụ hôn cứu rỗi ai đó Nhiệt độ cơ thể được hồi phục Sẵn sàng tặng ai đó Một nụ hôn đánh cắp trái tim Một nụ hôn gi3t chết một con người..." Cô thành thạo, giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ gợi cảm nhưng không dung tục, không khoe khoang nhưng có thể trói chặt lòng người. Lâm Tứ nhìn cô từ xa, tâm tình dao động. "Mẹ kiếp, đúng là tuyệt phẩm, Lâm Ca, có phải là rất đẹp không?" La Tử Huy nghiêng người, hưng phấn nói. Một khuôn mặt to lớn che khuất tầm nhìn, Lâm Tứ hoàn hồn, khẽ nhíu mày, "Chậc chậc, mấy người thật ồn ào." "Ồn ào gì, em chỉ vừa nói một tiếng." Một bài chỉ dài ba bốn phút, Ôn Túc An hôm nay tâm tình tốt, hào phóng giảm giá 20% cho khán giả, khán giả lại reo hò ầm ĩ. Cô đi xuống sân khấu, Mai Túc còn chưa hồi hồn, thấy Ôn Túc An đi xuống, cô ấy tiến lên đón, "Hát một bài thôi à? Chị hát thêm mấy bài nữa đi." Ôn Túc An cởi khăn choàng, tùy ý gấp lại, nhét vào tay Mai Túc, " Đừng được nước lấn tới, chị nói một bài là một bài, được rồi, em quan sát giúp chị, chị về bên kia ngồi nghỉ ngơi." Ôn Túc An đi lại quầy bar, ngồi lên ghế đẩu cao, giày cao gót nhẹ nhàng đá ngang dưới ghế. Bên kia, La Tử Huy huých cùi chỏ vào Lâm Tứ, động viên: "Anh, người đẹp về chỗ ngồi rồi, anh đẹp trai như vậy, ra tay chắc chắn có kết quả." Lâm Tứ liếc xéo cậu ta một cái. Lương Hạnh cũng la ó: "A Tứ, đừng có giả bộ, vừa nãy ánh mắt anh dính chặt vào người ta, giờ lại giả bộ không quan tâm." Lâm Tứ cảm thấy đêm nay nếu không chiều theo ý muốn của những người này, có lẽ mình sẽ không thể rời khỏi quán bar, liền uể oải đứng dậy đi về phía Ôn Túc An. Tin nhắn gửi cho Cố Chính một tiếng trước vẫn chưa được trả lời, Ôn Túc An có chút buồn bực, nhưng cũng không thể làm gì. Đèn bên cạnh lúc này bị người che mất, Ôn Túc An quay đầu lại nhìn. Người đàn ông ngồi xuống chiếc ghế cao bên cạnh cô, dáng người cao lớn, một chân gác lên thanh ngang, mũi bàn chân còn lại khẽ chạm đất, đầu ngón tay gõ hai cái lên mặt bàn, nói: "Một ly Tequila." Một giọng nói dễ nghe. Bartender lưu loát pha đồ uống, người đàn ông quay đầu sang một bên, ánh đèn trên sân khấu vừa vặn chiếu xuống dưới, ánh sáng xanh đậm lướt qua đôi lông mày sâu, chiếc mũi cao, cuối cùng quét qua đôi môi mỏng. Họ nhìn nhau chằm chằm trong vài giây. Trong quán bar có đủ loại người, Ôn Túc An đã gặp qua muôn hình vạn trạng, nhưng cô vẫn sẽ rất khách quan mà nói, anh chàng này là một anh chàng đẹp trai, cũng là loại đàn ông được các cô gái sẵn sàng lao đầu vào như thiêu thân. Nói chính xác hơn, giống như một kẻ lưu manh đẹp trai. Ôn Túc An không hoang mang, chỉ cong môi cười. Tequila được đẩy tới, Lâm Tứ nâng ly rượu lên, thản nhiên nói: "Em hát rất hay." Ôn Túc An bình tĩnh đáp: "Cám ơn." Ly Tequila của Lâm Tứ bỏ thêm mấy viên đá, anh nhấp một ngụm, ngậm rượu trong miệng, đầu lưỡi hơi tê dại, chậm rãi nuốt xuống. Ôn Túc An rất ít khi thấy người uống Tequila thế này nên bất giác nhìn anh thêm vài lần, Lâm Tứ khẽ nhướng mày. Ôn Túc An giải thích: "Chỉ là có rất ít người uống Tequila nguyên chất, mọi người bình thường đều thêm chanh và muối." Lâm Tứ gật đầu, đặt ly xuống, "Ừm, uống thì có nhiều cách, chủ yếu là tôi thấy phiền phức thôi." Ôn Túc An buồn cười nói: "Quả nhiên có quá nhiều quy trình, chi bằng cứ như vậy uống." Âm nhạc trong quán bar không biết từ lúc nào đã chuyển sang điệu jazz tiết tấu chậm rãi, sự mơ hồ kèm theo cảm giác mập mờ dần dần ngưng tụ trong không khí. Tâm điểm của những ánh mắt gặp nhau, trong một môi trường như quán bar, tình cảm của những người trưởng thành rất dễ bùng phát. "Con gái thích hợp uống Tequila sunrise hơn." Lâm Tứ khóa chặt ánh mắt Ôn Túc An, đề nghị: "Uống chút gì không, tôi mời." Đây là tín hiệu hiển nhiên giữa người lớn với nhau, Ôn Túc An nhìn anh, cũng không né tránh, một lúc sau mới cười nói: "Không có đạo lý để khách mời chủ nhà, anh muốn uống gì cứ nói, ghi sổ tên tôi là được." Điện thoại di động trên quầy bar sáng lên, Ôn Túc An liếc nhìn thông báo có cuộc gọi đến, cầm di động bước xuống ghế cao. "Chị" Một giọng nói đột nhiên từ bên kia truyền đến, Ôn Túc An nhìn sang, một thiếu niên hình như khoảng hơn hai mươi tuổi, gãi đầu bối rối hỏi: "Có thể thêm Wechat không?" Cách trò chuyện của mọi người bắt đầu bằng việc yêu cầu Wechat, nhưng rõ ràng, đây không phải là một cách hay cho lắm. Ôn Túc An cười, trực tiếp trả lời: "Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi." Cậu bé lập tức đỏ mặt, nói: "Thực xin lỗi." Điện thoại vẫn rung, Ôn Túc An nhấn nút trả lời rồi bước ra ngoài. Phảng phất hương thơm mát lạnh tản ra, Lâm Tứ ngồi trên chiếc ghế cao, dựa vào quầy bar, nhìn cậu bé cười nửa miệng nói: "Cậu bé, cách làm quen như vậy ở quán bar hình như đã lỗi thời rồi." Cậu thiếu niên càng xấu hổ hơn, chạy vụt đi như trốn tránh. Lâm Tứ cười tủm tỉm, quay trở lại quầy bar, người phục vụ hỏi: "Anh còn muốn uống gì nữa không?" "Không cần." Lâm Tứ quay đầu lại, thấy Ôn Túc An đi ra ngoài, cánh tay trắng nõn như hoa sen mở cửa, gió bên ngoài thổi vào, thổi tung mái tóc xõa trên vai cô, cũng siết chặt đường cong trên eo cô. Lâm Tứ thu hồi ánh mắt, uống cạn ly Tequila. "Thật đáng tiếc" Mời các bạn mượn đọc sách Nụ Hôn Cứu Rỗi của tác giả Bán Tiểu Cửu.
Anh Tốt Nhất
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Anh Tốt Nhất của tác giả Nghê Đa Hỉ: Ai cũng biết Thẩm Niệm Thâm là con người sắt đá, đến cả những mỹ nữ thổ lộ tình cảm với anh đều bị cự tuyệt không thương tiếc. Đại khái là con người này chẳng thể nào bị rung động bởi nữ nhân cả.Tới một ngày, có một trận bóng rổ ở trường. Một nữ sinh ngồi hàng đầu trong đội cổ động viên, vô tình bị bóng đập vào đầu. Thẩm Niệm Thâm chạy nhanh tới, tất cả mọi người cho rằng anh đi nhặt bóng, lại không nghĩ, anh ngồi xổm trước mặt nữ sinh kia, vuốt đầu cô, khẩn trương lại ôn nhu hỏi: "Có đau hay không?" *** Nam nữ chính gặp nhau nhờ một lần anh hùng cứu mĩ nhân và sau đó là quá trình truy anh hùng của mĩ nhân. Quá trình này cũng thú vị lắm, cũng kiểu theo tình tình chạy – chạy tình tình theo ý, nam chính cũng bị vả mặt đôm đốp ý, nguyên văn lời của anh là “Tự làm bậy không thể sống” =)) Vì có một quá khứ không mấy tốt đẹp nên nam chính gần như ít bạn bè và không thích tiếp xúc với phái nữ cho đến khi gặp nữ chính. Sau quá trình truy đuổi thì đôi trẻ cũng thành đôi. Tình yêu của hai người cũng không dễ dàng gì, cũng có một lần chia tay vì anh ấy không muốn cô ấy chịu khổ với mình và cũng có cả quãng thời gian yêu xa nữa. Nhưng sau tất cả họ lại về với nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, gian khổ. Thật sự t rất khâm phục tình yêu của hai người họ, vì không phải ai cũng có thể làm được đến như vậy. Trai nhà ta tuy nghèo nhưng cực kì thông minh và chịu khó. Làm hết mọi việc trong khả năng của mình để có thể cho những người thân yêu của mình có được một cuộc sống tốt đẹp nhất. Dù có phải trả kgiá bằng sức khoẻ anh cũng cam lòng. Nói thật t thương nam chính lắm luôn ý, đọc đến những đoạn vừa đi học vừa đi làm của anh mà rớt nước mắt. Nhưng may sao cuộc đời cho anh gặp cô ấy – ánh sáng tươi đẹp nhất của cuộc đời. Trong những năm tháng khó khăn ấy có cô bầu bạn và chia sẻ vui buồn là động lực để anh bước tiếp. T thương anh bao nhiêu thì t lại càng yêu thương cô gái ấy bấy nhiêu. Một cô tiểu thư nhà giàu nhưng vì người mình yêu mà sẵn sàng làm tất cả mọi thứ. Khi biết người yêu làm thêm công việc giao hàng mỗi tối thì cô đã đi theo anh, khi bị khách phàn nàn vì giao trễ thì cô thay anh cúi người xin lỗi khách, đi giao cũng chỉ ăn vội hộp cơm ở trên đường mà không một lời than vãn. Một cô tiểu thư chưa bao giờ phải chạm tay làm việc nhà mà nay lại đến một thành phố xa lạ ở trong một phòng trọ tạm bợ, thăm nom người yêu. Lúc nào cũng lo lắng và đau lòng sợ anh vất vả làm việc quá sức. Luôn nghĩ cho người mình yêu, biết anh không dư dả gì nên luôn nói khéo không làm tổn thương lòng tự trọng của anh để tiết kiệm cho anh. Đến nỗi anh luôn phải hỏi “Yêu anh mệt mỏi lắm phải không?!”. Nhưng cô gái ấy luôn cười và nói “Không mệt. Chỉ cần được ở bên anh là em thấy hạnh phúc. Chỉ cần vậy thôi”. Cô luôn trân trọng những món quà anh tặng, dù nó không phải cái gì cao sang. Dù cho sau này anh có tặng cô những thứ quý giá hơn thì với cô những món quà khi anh nghèo khó vẫn dành dụm tiền để mua cho cô vẫn đáng quý nhất, đến nỗi chỉ dám cất đi không nỡ bỏ ra dùng. Dù yêu anh có khổ sở ra sao thì cô gái ấy vẫn luôn mỉm cười, chỉ khóc khi bị anh đẩy ra xa hoặc khi biết những gì mà anh đã phải chịu đựng. Cô gái nhỏ ấy cũng kiên cường lắm. Anh luôn tự trách vì đi theo anh mà cô phải chịu khổ, nhiều lúc bận công việc đếm nỗi không dành được thời gian cho cô, nhưng cô nói “Em không trách anh, em biết, anh đều là vì em”. Rất nhiều người đều nghĩ tình yêu của hai người họ sẽ chẳng đi đến đâu, ấy vậy mà họ lại khiến cho tất cả mọi người phải ngưỡng mộ về tình yêu của mình. Cả hai đã chứng minh cho mọi người thấy lựa chọn của bản thân mình là đúng đắn. Đọc review của t thì thấy chuyện tình của họ có vẻ gian nan nhưng mà truyện ngọt ngào và ấm áp lắm. Chính nhờ những khó khăn gian khổ ấy lại càng làm tình yêu của họ trở nên đẹp đẽ và tuyệt vời hơn. Chuyện tình yêu mà bằng phẳng quá nhiều khi lại bị nhạt ấy chứ. À mọi người yên tâm là không có chuyện gia đình nữ chính cấm cản gì đâu, dù biết không môn đăng hậu đối, nhưng họ khá tôn trọng và yêu thương con gái mình nên không có drama gì ở đây =)) Ngoài ra truyện có dàn nhân vật phụ khá đáng yêu và tốt bụng =)) Truyện đọc nhẹ nhàng thoải mái, lúc thì tủm tỉm cười, lúc thì rơm rớm nước mắt vì xúc động =)) Xin được gắn hastag #hơncảyêu để nói về bộ truyện này. Truyện được edit khá ổn, ngoài việc có một vài chỗ lại để danh xưng của 1 nhân vật nữ là “nàng” thay vì “cô ta/cô ấy”, tuy nhiên nhân vật này cũng ít xuất hiện, nên nếu không quá kĩ tính thì cũng không thành vấn đề =)) *** Review Nam chính : Thẩm Niệm Thâm : đẹp trai ,lạnh lùng , đội trưởng đội bóng rổ , học bá , gia cảnh nghèo ,tuổi thơ bất hạnh Nữ chính : Tôn Điềm Điềm : xinh đẹp kiểu thanh thuần đáng yêu , nhà giàu Truyện về chuyện tình yêu ngọt ngào nhưng cũng lắm khó khăn của Thẩm Niệm Thâm và Tôn Điềm Điềm và con đường vươn lên khỏi sự nghèo khó của nam chính Thẩm Niệm Thâm .Câu chuyện mở đầu sau khi gặp ác mộng về thời thơ ấu Thẩm Niệm Thâm ra ngoài gặp gỡ Tô Điềm Điềm và giúp cô bắt tên cướp. Sau đó cô đã phải lòng anh nên đã theo đuổi anh bằng mọi cách nhưng Thẩm Niệm Thâm vì mặc cảm quá khứ và khác biệt gia thế đã từ chối. Sau khi được Hứa Lệ khai sáng :)) Thẩm Niệm Thâm đã nói với Tôn Điềm Điềm về tình cảm của mình nhưng vì lần cự tuyệt kia nên Thẩm Niệm Thâm đã theo đuổi lại Điềm Điềm. Sau đó hai người đã ở bên nhau cứ tưởng sẽ hạnh phúc mãi mãi .Nhưng khi bà ngoại của Thẩm Niệm Thâm phát hiện có khối u trong não, Thẩm Niệm Thâm đã nhận thấy được tàn khốc cuộc sống và sự bất lực của bản thân khi không có tiền chữa trị cho bà ngoại và thấy Tôn Điềm Điềm vì ở cạnh mình đã phải chịu khổ nên đã nói lời chia tay dù cho cô khóc lóc. Sau khi chia tay anh đã phải làm nhiều công việc cực khổ để chữa trị cho bà, ở đây tác giả cũng miêu tả nỗi đau của hai người khi chia tay. Một thời gian sau khi chữa khỏi bệnh cho bà hai người gặp lại nhau trải qua nhiều việc Thẩm Niệm Thâm cảm nhận được sự quan trọng của Tôn Điềm Điềm với bản thân, vào đêm giáng sinh hai người đã quay lại bên nhau. Thời gian bên nhau ngọt ngào không lâu thì Thẩm Niệm Thâm phải đến thành phố khác để làm việc hai người lại phải chia xa. Tại thành phố Z sẽ thấy được khó khăn, gian khổ ,áp lực của Thẩm Niệm Thâm và những khoảng khắc ngọt ngào khi ở cạnh Tôn Điềm Điềm. Một thơì gian sau Thẩm Niệm Thâm bắt đầu cùng Lương Kỳ bắt đầu khởi nghiệp ,tại đây sẽ thấy được sự cố gắng, nổ lực của Thẩm Niệm Thâm và sự cố gắng ,tin tưởng, hi sinh âm thầm của Tô Điềm Điềm với Thẩm Niệm Thâm. Mọi nổ lực cố gắng đã được đền đáp khi Thẩm Niệm Thâm khởi nghiệp thành công . Sau đó cả hai đã có cái kết viên mãn bên nhau. Trích đoạn lời Thẩm Niệm Thâm: “Khoảng thời gian sau khi chia tay em, mỗi một ngày đều sống không bằng chết, khi đó đi đánh quyền anh, anh đã ôm quyết tâm có chết thì chết, nhưng mỗi lần bị đánh ngã sắp không đứng dậy nổi, trong đầu lại xuất hiện khuôn mặt tươi cười của em, sau đó anh lại bò dậy tiếp tục đánh, tiếp tục kiên trì, bởi vì anh nghĩ, chỉ cần còn sống, đời này vẫn có thể ở một bên lén lút bảo vệ em, nếu chết thì sẽ không còn gặp lại nữa…”   Mời các bạn mượn đọc sách Anh Tốt Nhất của tác giả Nghê Đa Hỉ.