Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tây Du Chi Đại Giải Trí Gia

Bộ truyện với đề tài vô cùng mới mẻ, nhân vật chính về lại thời Tây Du để viết sách, quay phim...mỗi bộ truyện đều mang theo những thứ liên quan đến thời đại từ Hồng Hoang đến Tây Du của TQ. Nếu bạn đọc thích gặp các nhân vật nổi tiếng thuở hồng hoang TQ như các vị thánh nhân, thập nhị tổ vu, các vị tiên nổi tiên của Phong Thần hay cả Tây Phương giáo thì không thể bỏ lỡ. *** Trương Minh Hiên đứng giữa đường lớn vẻ mặt ngơ ngác, không biết phải làm sao nhìn dòng người qua lại tấp nập, không nghĩ ra tại sao ban nãy mình còn đang ở trong phòng ngủ phát sầu lên vì chuyện việc làm, thế mà chỉ trong nháy mắt lại xuất hiện ở trên đường lớn. Đây là xuyên không ư? Lại còn là cổ đại? Trương Minh Hiên lặng lẽ bước qua một góc ven đường, ngồi sụp xuống góc tường, quan sát cái thế giới xa lạ này, lặng lẽ rơi lệ trong lòng, xuyên không hoàn toàn không đẹp đẽ như trong sách viết, cổ đại thì thực nguy hiểm a! Trương Minh Hiên thầm nghĩ trong lòng: " Hệ thống đại gia! Ngón tay vàng! Mau xuất hiện đi!" Một lúc lâu sau, Trương Minh Hiên không thể không thừa nhận một sự thật tàn khốc, hắn hoàn toàn không có những thứ kiểu như ngón tay vàng, cũng chính là nói hắn hoàn toàn không phải nhân vật chính, như này thì nghiêm trọng thật rồi, không phải nhân vật chính thì sẽ không có kiểu định luật nhân vật chính sẽ không chết. Trương Minh Hiên xoa cái bụng đang đói sôi sùng sục, thở dài đau khổ, bây giờ tới việc lấp cho no cái bụng cũng đã là vấn đề. Trương Minh Hiên đứng dậy, xoa xoa cái chân tê, rồi chen lẫn vào dòng người qua lại. Hai bên đường lớn bày bán đầy rẫy thương phẩm, những người bán hàng rong nhiệt tình rao hàng, phía trong các quán ở hai bên đường khách đông như mắc cửi, thật là một cảnh tượng phồn hoa hưng thịnh. Trương Minh Hiên lẩm bẩm:"Kiểu hưng thịnh này đói chết người mất!” Bản thân hắn cũng không chắc chắn liệu đây có phải cổ đại hay không. Trương Minh Hiên nhìn phía trước có quán rượu lớn. Hắn chần chừ một lát rồi bước vào bên trong. Lập tức tiểu nhị mặt mày niềm nở bước ra nghênh đón: “Khách quan, ngài đi mấy người?” Trương Minh Hiên ngại ngùng nói: “Ta không tới ăn cơm, xin hỏi các người có cần người làm không?” Tên tiểu nhị thu lại gương mặt niềm nở ban nãy, ánh mắt vẻ dò xét: “Ngươi là đầu bếp?” Trương Minh Hiên lắc đầu nói: “Không phải!” Ngành học trước đây của bản thân vốn chẳng liên quan gì đến khoa đạo diễn điện ảnh với đầu bếp cả. Tiểu nhị xòe hai tay nói: “Vậy thì chẳng còn cách nào, chỗ chúng ta không tuyển người, mau ra ngoài.” Trương Minh Hiên không cam lòng nói: “Ngươi không vào hỏi ông chủ sao?” Tên tiểu nhị cười khà khà: “Ông chủ là cậu của ta, ta nói là được, mau ra ngoài! Ra ngoài!” Tiểu Nhị liền đuổi Trương Minh Hiên ra ngoài. Trương Minh Hiên đứng ở bên ngoài khóc không ra nước mắt, cảm nhận người bên cạnh đang nhìn mình, tìm công việc ở đây so với trái đất còn khó hơn nhiều, đạo diễn làm được cái con khỉ gì! Ban đầu chi bằng học ở Tân Đông Phương cho rồi! Trương Minh Hiên lại tiếp tục kiếp tìm việc của mình. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Trương Minh Hiên không nhịn nổi đói khát, lau mồ hôi trên trán, bước vào quán thứ hai. Trương Minh Hiên bước vào mới phát hiện ra đây là một thư điếm, không ồn ào giống như bên ngoài. Trong quán hết sức thanh tịnh, chỉ có vài nho sinh vẫn đang lưu luyến chỗ mấy giá sách. Trương Minh Hiên đảo mắt một lượt, bắt gặp một đôi mắt xinh đẹp, trong trẻo, dịu dàng. Chủ nhân của đôi mắt lập tức chuyển ánh nhìn ra chỗ khác, gương mặt ửng đỏ. Trương Minh Hiên cũng phản ứng lại, hình như cảm thấy bản thân có chút thất lễ rồi. Trương Minh Hiên hắng giọng một cái, bước mấy bước tới trước quầy hàng, lần này có thể nhìn rõ gương mặt nữ tử đó. Nước da trắng treo, ngũ quan tinh tế sắc sảo, đôi mắt chứa vẻ dịu dàng của làn nước mùa thu, lông mày cong tựa lá liễu. Cho dù Trương Minh Hiên đã nhìn quen mỹ nữ nhưng trong nháy mắt cũng phải thất thần. Nữ tử mặc trên mình bộ váy dài màu xanh lơ, trong lòng ôm một đứa trẻ còn đang mặc tã, hỏi Trương Minh Hiên: “Công tử, người có việc gì?” Mấy nho sinh cũng đưa ánh mắt khó hiểu về phía Trương Minh Hiên, nhìn hắn với ánh mắt cảnh cáo. Quả nhiên mỹ nữ ở thời đại nào cũng là đối tượng mà đám nam nhân tranh nhau theo đuổi. Trương Minh Nhiên không nhìn thẳng ánh mắt của bọn họ, ta cũng sắp chết đói tới nơi rồi, ai mà thèm quan tâm ánh mắt cảnh cáo của các ngươi. Trương Minh Hiên học được một tư thế trên tivi, chắp tay cúi đầu nói với nữ tử: “Tiểu thư, ta tới đây tìm việc!” Nữ tử bỏ qua tư thế của Trương Minh Hiên, ngờ vực hỏi: “Tìm việc?” Trương Minh Hiên xoa bụng, mặt đầy đau khổ nói: “Không giấu gì tiểu thư, tại hạ đã ba ngày nay chưa được ăn cơm rồi, ở nhà mất mùa, tại hạ chạy nạn tới đây, lạ nước lạ cái, xin tiểu thư cho tại hạ bát cơm ăn!” Trương Minh Hiên vừa nói xong, bụng lại phát ra tiếng kêu. Trương Minh Hiên nghĩ bụng: “Đúng lúc thật! Cái bụng này đúng là không chịu thua kém!” Nữ tử nghe Trương Minh Hiên nói, ngờ vực hỏi: “Nạn đói! Chưa từng nghe nói ở trong Đại Đường có nạn đói” Trương Minh Hiên bắt đúng được từ “Đại Đường”, hóa ra đây là Triều đại nhà Đường! Trương Minh Hiên đành phải giải thích: “Vùng nhỏ thôi, chỗ chúng tôi là một thôn nhỏ.” Nữ tử gật đầu, không tra hỏi thêm nữa, nếu không Trương Minh Hiên cũng không biết phải bịa ra thế nào. Nữ tử cúi đầu nhìn đứa trẻ: “Chỗ ta làm ăn cũng không tốt, nếu ngươi không ngại có thể ở lại.” Trương Minh Hiên gật đầu không ngớt nói: “Không ngại, không ngại!” Nữ tử khẽ mỉm cười nói: “Ta tên Lý Thanh Nhã, có thể xưng hô với ngươi thế nào?” “Trương Minh Hiên, ngươi có thể gọi ta là Minh Hiên.” Lý Thanh Nhã đứng dậy nói: “Ngươi nếu đã bằng lòng ở lại đây, thì giúp ta trông coi quán đi! Có chuyện gì thì gọi ta.” Trương Minh Hiên liên tục gật đầu nói: “Hiểu rồi! Ta biết rồi!” Lý Thanh Nhã gật đầu mỉm cười, ôm đứa trẻ, chân bước nhẹ nhàng đi vào cửa sau của thư điếm. Lý Thanh Nhã vừa rời đi, đám nho sinh lập tức vây tới. Một người trong đó vẻ mặt dữ tợn không giống thư sinh, đập một phát vào cái bàn trước mặt Trương Minh Hiên, tức giận nói: “Tiểu tử, ngươi muốn làm gì?” Trương Minh Hiên nhìn hắn cao hơn mình một cái đầu, MD cao là có thể dọa người hay sao? Ngươi hung dữ với ta thì ta sẽ sợ ngươi sao? Trương Minh Hiên cũng trừng mắt nhìn hắn, chỉ một lát sau liền cúi đầu xuống, không còn cách nào khác tại bọn họ đông người! Trương Minh Hiên nhìn bọn họ ai ai cũng trợn tròn mắt, sắn tay áo, giơ sẵn nắm đấm, liền lùi về phía sau hai bước, mạnh miệng nói: “Các … các ngươi đừng có mà kích động! Ta là người của Thanh Nhã tỷ tỷ!” “Thanh Nhã tỷ tỷ!” Tất cả bọn họ đều nghiến răng nhìn Trương Minh Hiên. Trương Minh Hiên sợ run một cái, cười theo nói: "Ta chỉ là một kẻ thấp kém, các người tranh hơn thua với một kẻ thấp kém như ta làm gì ? Kẻ hèn mọn như ta sao có thể uy hiếp các người được.” Một người trong đó vẻ thanh tú như thư sinh suy tư một lát rồi gật đầu nói: “Nghe cũng có lý.” Trương Minh Hiên liên tục gật đầu, nhìn bọn họ bằng ánh mắt tha thiết. Các thư sinh nhìn nhau, nếu nói muốn đánh Trương Minh Hiên một trận thì không ai dám hạ thủ. Ra tay ở chỗ của Lý tiểu thư, lại còn đánh người của Lý tiểu thư, trừ khi không muốn sống nữa, nàng ta họ Lý, thiên hạ này vốn là của Lý gia.” Tên thư sinh mặt mày hung dữ lầm bầm câu gì không nghe rõ, chắc cũng không phải câu hay ho gì, vỗ vai Trương Minh Hiên một cái nói: “MD! Đi thôi!” Trương Minh Hiên ngã sụp xuống đất, vẻ mặt thống khổ. Tên thư sinh mặt mày hung dữ cũng ngây người, tay vẫn ở trên không trung. Các thư sinh lập tức đứng cách xa tên thư sinh mặt mày hung dữ, một thư sinh không tin nổi nói: “Lão Trình! Ngươi dám động thủ sao!” Tên thư sinh họ Trình vội vã rút tay về giải thích: “Không phải, không phải ta, ta không có dùng sức!” Tên thư sinh họ Trình lo lắng nhìn bọn họ, bọn họ nhìn Trương Minh Hiên đang nằm rạp trên đất, liền nhìn tên thư sinh họ Trình bằng ánh mắt “ngươi xem như ta bị mù hay sao”. Tên thư sinh họ Trình lo lắng nói: “Ây da! Các ngươi sao có thể không tin ta chứ!” Một tên thư sinh mặt mũi tuấn tú nhíu mày nói với tên thư sinh họ Trình: “Trước tiên đỡ hắn đứng lên đã.” Tên thư sinh họ trình vội vàng gật đầu nói: “Đúng! Đúng!”, vội vàng luống cuống đỡ Trương Minh Hiên dậy, Trương Minh Hiên ôm vai, hít một hơi khí lạnh. Tên thư sinh họ Trình nói với tên thư sinh mặt mũi tuấn tú ban nãy: “Đỗ Hà, sau đó phải làm thế nào?” Đỗ Hà nói: “Có bệnh trị bệnh, bị thương thì trị thương a!” Trương Minh Hiên nghe được một cái tên quen thuộc, Đỗ Hà, đó không phải là đứa con thích đùa giỡn ba mình sao?Trương Minh Hiên lén nhìn Đỗ Hà, vẻ ngoài không tệ thảo nào có thể làm phò mã, thế nhưng không có não!Tên thư sinh họ Trình lấy trong lồng ngực ra một bình ngọc, đổ ra một viên linh đan, không thèm để ý tới sự phản đối của Trương Minh Hiên, trực tiếp vỗ tay vào miệng Trương Minh Hiên. Mời các bạn đón đọc Tây Du Chi Đại Giải Trí Gia của tác giả Thanh Phong Tiểu Đạo Đồng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mãi Mãi Bên Anh - Na Thù
“Này,” Cô bỗng nhiên nghiêm mặt, “Về sau em không chạy trốn nữa.” “A? Vì sao?” Nhanh như vậy đã tỉnh ngộ? “Bởi vì, một mình chạy trốn không có ý nghĩa.” Cô nhăn nhó mặt mũi. “Ừm, cho nên sau này ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh, được không?” Anh ôm chặt cô vợ nhỏ bé của mình. Cô chạy, anh tìm; Cô trốn, anh tìm. Sau trận hoả hoạn lớn cô mới hiểu được, tuỳ hứng của cô toàn bộ đều do anh dung túng. Chẳng qua cô dựa vào anh yêu cô. Từ đầu đến cuối anh đều vui vẻ, em yêu, anh yêu sự tuỳ hứng của em. Mặc kệ em đi đến nơi nào, anh đều có thể tìm được em, Sau đó khiêng em về nhà. *** Thấm thoát đã vào mùa thu. Thư Ngọc bận trong bận ngoài, đa số thời gian đều lo trang trí lại cho nhà mới yêu thích của mình. Cô Mang nhìn cô đổ đầy mồ hôi lại hăng hái tràn trề, anh không khỏi cảm thấy buồn cười: “Sau này anh không dám mua nhiều nhà, nếu mỗi chỗ em đều tự mình làm mọi chuyện, vậy không phải em muốn mệt chết à, em mệt mỏi chẳng phải muốn anh đau lòng sao?” Cô bĩu môi: “Em thích đấy, anh muốn thế nào?” Cô đang nhón chân dán hoa văn lên khung cửa sổ, tiếc rằng chiều cao không tới, làm sao cũng không dán được. “Vậy để anh giúp được không?” Anh đỡ cô đang lung lay sắp ngã, bất đắc dĩ nói. Khuyên không được? Ngay cả giúp cũng không được sao? Cô quay đầu, đưa hoa văn trang trí cho anh, chỉ một góc của song cửa: “Này, dán ở đó.” Cái này là chỉ huy sao? Anh lắc đầu bật cười, nhưng vẫn vui sướng hài lòng nghe theo chỉ thị của vợ. “Bên trái một chút, bên phải một chút…” ... Mời các bạn đón đọc Mãi Mãi Bên Anh của tác giả Na Thù.
Gian Thương Và Thiếu Gia - Acome
Viết ở phía trước p. s. Ta nghĩ viết ngọt ngào Văn, rất muốn rất muốn, nhưng bởi vì đáp ứng rồi muốn đem tất cả hãm hại điền hết, vì vậy dựa theo tiên online mặt sắp hàng trình tự từ thượng đi xuống kể ra bắt đầu điền ma x, như thế nào cũng viết không ngọt ngào, thật vất vả hai người có điểm hào khí rồi, nhất định có một muốn đột chùy, sau đó nhân tiện kéo đánh thành một đoàn... 555555555, lúc nào có thể đem ma x chấm dứt viết Điềm Điềm mật mật tiểu nữ nhân hạnh phúc? Vừa nhìn, xếp hạng tiểu nữ nhân hạnh phúc phía sau vốn là nào chích Báo tử... Ách, quên đi, ma x, các ngươi yêu nháo bao lâu nhân tiện nháo bao lâu đi... Tạm thời ta còn không nghĩ đi làm cho nào chích Báo tử. Bất quá, muốn ngọt ngào hoàn lại không đơn giản, lầm bầm hừ, xác đáp ứng rồi điền hãm hại, cũng không nói ta không thể khai tân Văn, nếu trường Văn chấm dứt khó khăn, như vậy ta nhân tiện viết đoản , ha ha, đoản ~ Ân ân, tiều phu cùng thiếu phu nhân nào thiên, nghĩ muốn lúc nào kết thúc nhân tiện lúc nào kết thúc, thật sảng khoái ~ Ngắn, hảo A ~ Oa ha ha! Ngửa mặt lên trời cuồng tiếu ing~ *** Lăng Vô Thần ngồi lên nhuyễn tháp ôm nàng vào lòng, bàn tay to làm thay công việc của nàng, nhẹ nhàng vân vê huyệt Thái Dương của nàng, ôn hòa nói: "Đồ ngốc, kế tiếp ngươi sẽ làm gì?" Nàng nhắm mắt thở dài, "Coi như là thành toàn cho nàng đi, dù sao ta cũng nợ nàng không ít. Trong nhà còn có một Đại tiểu thư, nhanh chóng tìm một muội tế ở rể là được." hắn tự hỏi: "Đại tiểu thư? Chính là người mà thiên hạ đồn đại đầu óc có vấn đề, vừa kiêu ngạo vừa ngang ngạnh lại khó nuôi kia?" Nàng chăm chú trả lời: "Kỳ thật hai muội muội của ta tính cách đều như thế." Cho nên một gia đình lớn như vậy mới khó quản lý a. hắn không nói gì một hồi lâu, thở dài nói: "Cũng chỉ có thể như vậy mà thôi." Xoay người, nhìn sự mất mát không hề che dấu trong mắt, nàng cười khổ, còn tưởng rằng có thể thoát khỏi đây, "không có quan hệ, chúng ta như vậy cũng rất tốt a, cũng nhiều năm như vậy rồi..." Lời nói của nàng bị nụ hôn của hắn cắt đứt. ... Mời các bạn đón đọc Gian Thương Và Thiếu Gia của tác giả Acome.
Đừng Loạn! Chuyện Này Không Khoa Học - Kim Kinh Nam
Cho đến hôm nay, Đàm Mạt vẫn chưa hiểu được những ký hiệu kỳ lạ mà một nữ nạn nhân lưu lại trước khi chết có ý nghĩa gì. Lạc Hàm: "Nếu là em, em sẽ để lại lời cuối cho ai trước khi chết?" Đàm Mạt: "Bố mẹ!" Chỉ vậy thôi sao?!! Lạc Hàm tiếp tục dẫn dắt: “Nếu như tình yêu của em đối với bạn trai lớn hơn tình yêu đối với cha mẹ thì sao?” Đàm Mạt chăm chú suy nghĩ, một lát sau thốt ra: “Mật mã thẻ ngân hàng của em là 753209.” Lạc Hàm im lặng, đành tiếp tục xem hồ sơ, chẳng buồn để ý đến cô nữa. Cảm thấy đáp án mình đưa ra có vẻ không đúng trọng tâm, cô ngại ngùng lên tiếng: “Vậy chính xác di ngôn phải là gì?” Lạc Hàm không thèm chấp người có EQ thấp như cô, thuận miệng đáp lời: “Xin lỗi! Em đi trước đây … anh theo sau em nhé!” Đàm Mạt im lặng … Quả nhiên, đáp án tiêu chuẩn như thế thì cô không hề nghĩ đến … Nếu như có một ngày, bạn yêu một cô gái IQ cực cao, EQ cực thấp, thật sự là sẽ có một người đàn ông vẻ ngoài sáng sủa, nho nhã lễ độ, thận trọng từng bước, thầm lặng để cô dần dần tiến vào ‘địa bàn’ của mình ư? Chắc chắn là có rồi, không nói đâu xa, chính là Lạc Hàm nhà ta. *** Trình Tuấn bị giam trong mật thất căn biệt thự. Lúc giam giữ Đàm Mạt, không gian rất tối nên chưa nhìn rõ mấy bình thủy tinh; hiện tại ánh sáng chiếu vào, những chiếc bình không hề che đậy hiện ra trước mắt anh. Là ... Những phần cơ thể người bị tách rời. Steve cũng là lần đầu tiên trông thấy thứ mà Katy gọi là 'vật phẩm'. Trong bình có bàn tay trắng nõn thon dài, có cánh tay, nhìn gương mặt quen thuộc kia dạ dày Steve cuộn lên .... Đó chính là đầu của ... Hoàng San San ... Trình Tuấn không nói gì, những vật phẩm trước mắt không khiến anh ta sợ hãi. Anh ta quắc mắt nhìn về hướng Katy, ả nở nụ cười vô hồn: "Sao ... Thấy tôi phẫu thuật lại giống như đúc cô ta không?" Nói xong, ả đưa tay sờ sờ khuôn mặt mình, "Trước đây tôi cho rằng Hoàng San San chính là vật phẩm tốt nhất của tôi; nhưng mà, nếu tôi có được Đàm Mạt ... Vậy danh hiệu cao quý này sẽ nhường lại cho cô ta!" Ả ngồi xuống đối diện Trình Tuấn: "Jason, nếu anh cưới tôi sớm hơn một chút chắc chắn sẽ không đến nông nỗi này." "Steve! Nơi này tạm thời giao cho anh! Mấy chiếc bình tôi đặt ắt hẳn cũng sắp đến rồi!" ... Mời các bạn đón đọc Đừng Loạn! Chuyện Này Không Khoa Học của tác giả Kim Kinh Nam.
Dụ Chàng Cắn Câu - Cổ Linh
Điều gì có thể khiên mội vị Vương gia đường hoàng ngạo nghễ nhất, cũng là vị Đại Nguyên soái thống lĩnh trăm vạn đại quân của Đại Liêu tức giận đến muốn hộc máu như vậy??? Đó chính là bị "gài bẫy" Để kết hôn Nhưng đối tượng chết hết rồi ư? Sao lại đem cái "Lão xử nữ khô khan xấu xí nhận không ra hình người" làm tân nương của hắn chứ????? Aiiii Aiiiii Ai........! Thờ dài, thở dài, lại thở dài Hắn đành phải hy sinh bản thân "Một người vì mọi người", quyết đoán nhắm mắt đưa chân đẩy cửa tân phòng ra. Hắn mở to hai mắt "Oa! thật đẹp, tân nương thật là xinh đẹp." Ai nói nàng vừa già vừa xấu? Nhìn khuôn mặt nhỏ bé của nàng, phấn trắng nõn nà, bộ ngực "đẫy đà" Thanh âm của nàng so với hắn còn lớn hơn, tính cách nàng càng bốc lửa hơn. Hơn nữa, mới uống mấy ly rượu nàng liền mơ mơ màng màng đưa tới cửa để cho con sói lớn ăn... *** Hoàn Nhan Duẫn Đôn, Vương Tư Ôn, Liệt Lỗ Cốc, Di Lý Cát cùng Tịch Cát xếp thành một hàng, hai tay hoàn ngực đứng nghiêm ở trước cửa nhà Hoàn Nhan. Còn lại đối diện là ba vị từ trước đến nay chưa từng sợ ai —— Tuyên Uy Gia Luật Bồ Ninh có đôi mắt ti hí cái mũi nhỏ rất mập mạp, người thon gầy âm trầm là Lâm Nha Gia Luật Mưu Lỗ, người cuối cùng có khuôn mặt xanh trắng là Phò mã Đô úy Tiêu Khẩn Đức, chung quanh bọn họ đứng có hơn mười tướng sĩ người Liêu. Hơn nữa bên ngoài là những người của dân tộc Nữ Chân đang đứng xem náo nhiệt, nam nữ lão ấu một đoàn đều lạnh run lui lại, rất sợ bị vạ lây, nhưng lại không chịu nổi hấp dẫn, không thể làm gì khác hơn là trốn xa một chút nhìn, chuẩn bị nếu có chuyện gì xảy ra thì lập tức bỏ chạy. ”Các ngươi thật to gan, lại dám đả thương bộ hạ của ta, cho dù các ngươi là người Liêu thì cũng không thể tha thứ được!” Gia Luật Bồ Ninh đầu tiên mở miệng mắng to. Năm người khinh miệt ‘hừ’ lạnh một tiếng, không có để ý đến hắn. ... Mời các bạn đón đọc Dụ Chàng Cắn Câu của tác giả Cổ Linh.