Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vết Bớt Hoa Điền

Bạn đang đọc truyện Vết Bớt Hoa Điền của tác giả Ngô Tàm Dĩ Lão. Thiếu nữ Tiểu Viện từ nhỏ đã rơi vào tay những kẻ lái buôn, bị xem là “ngựa gầy” nuôi dưỡng, rất nhiều lần thiếu chút là rơi vào kĩ viện. Nhờ vết bớt hình hoa điền ở trên trán cực kì giống với con gái Tả thừa tướng, thế nên bị họ đem về. Gia đình Thừa tướng mạo hiểm phạm tội khi quân, biến nàng thành thế thân để gả thay cho Cửu Hoàng tử theo lời đồn là quái đản, phong lưu… Ngày đại hôn, Tiểu Viện sợ hãi lỡ xảy ra sai sót khiến thân phận bị bại lộ, xốc khăn trùm đầu toan bỏ trốn, lại vừa vặn phát hiện ra mình và Cửu hoàng tử vốn đã từng gặp mặt, chàng cũng sớm biết thân phận thật của nàng. Cho nên tình thế hiện tại chính là do chàng tương kế tựu kế, đánh cược đi một nước cờ đầy mạo hiểm, nhưng tất cả kỳ thực cũng chỉ vì muốn cầu tấm chân tình của giai nhân mà thôi. Hơn nữa tình độc trên người nàng, chỉ có thể “lấy thân chàng để giải”. Vị Cửu điện hạ vốn chẳng màng giang sơn cẩm tú, xem thường tranh quyền đoạt lợi, lại vì nàng mà hoành đao lập mã, tranh giành thiên hạ. *** Bốn phương đều chìm trong màn đêm đen kịt, từ kênh đào nhìn xuống, cùng với nhịp quơ mái chèo, là ánh đèn lung linh, kiều diễm động lòng người. Trên thuyền hoa đèn đuốc chập chờn, biến mặt nước tĩnh lặng thành dòng tinh hà lấp lánh, rực rỡ. Tiếng đàn ca du dương, chất giọng ngâm nga những đoạn tình ca đầy xao xuyến, oanh oanh yến yến phong thái yểu điệu, dung nhan như hoạ, nũng nịu mua vui cho đám quan khách. Âm thanh nói cười rộn ràng, náo nhiệt. Thuyền kỹ trên kênh đào là phong cảnh độc đáo đặc trưng của những đêm hè vùng ven sông huyện Lâm Hà, vô số khách thập phương tề tựu tại đây thưởng lãm cái đẹp, dòng kênh này vừa hay tạo điều kiện thuận lợi cho lục bình tụ tán, nam thanh, nữ tú gặp dịp thì chơi. Thiếu nữ yểu điệu, thướt tha, cùng những cuộc chơi đầy tình thú, tự do, phóng khoáng. Đối với đám nam nhân đây đúng là nét quyến rũ không thể cưỡng lại của vùng ven sông thơ mộng này. Trong chuỗi thuyền hoa tấp nập, có một con thuyền không lớn không nhỏ, cẩn thận ngụy trang thành “thuyền kỹ của tiểu hộ” chỉ vỏn vẹn ba người, mưu đồ hành động trong đêm nay. Tiểu Viện vừa tròn mười sáu tuổi quả là miếng mồi ngon. Tiểu Viện ngồi ở đầu thuyền, để mặc cho tà váy màu đỏ sẫm chạm xuống mặt nước thanh lạnh, dung nhan như hoạ, nét mặt non nớt chẳng giấu nổi nụ cười duyên dáng phong tình nơi khóe môi. Đặc biệt giữa hàng mày thanh tú là một đoá Hoa Điền yêu kiều khiến bất kỳ người nào đối mặt với nàng cũng phải rung động. Đoá “Hoa Điền” này thật ra là một vết bớt, sinh ra đã có, vừa khéo ở chính giữa mi tâm, hình dạng tinh tế tựa như một đoá hoa ấu (1), bởi vì Tiểu Viện sinh ra nhan sắc đã mỹ mạo thoát tục hơn người, cho nên đoá Hoa Điền này càng giúp nàng tăng thêm nét đẹp độc nhất vô nhị, không ai bì kịp. Trong số những kẻ bán Tiểu Viện, từng có người nói rằng, đoá Hoa Điền trên trán nàng tựa như vẽ rồng thêm mắt (*), đợi sau này nàng trưởng thành, nhất định có thể bán với giá liên thành. (*) Vẽ rồng điểm mắt, có nghĩa là vẽ thân con rồng trước, sau đó mới vẽ hai mắt. Câu thành ngữ này thường dùng để ví trong hội họa, văn chương hoặc lời nói chỉ cần chấm phá thêm ở một đôi chỗ quan trọng sẽ làm cho nó càng thêm sinh động và có thần. Thân hình to lớn, tráng kiện của Kim Tam nhịp nhàng điều khiển mái chèo, từ từ tách khỏi các nhà đò khác, neo thuyền vào một khu ít người qua lại, xong xuôi không kìm lòng được lại lẳng lặng liếc trộm bóng dáng yêu kiều rọi xuống mặt nước xanh ngắt của Tiểu Viện, ánh mắt đầy vẻ đánh giá, nghiền ngẫm. Trong gian chính của thuyền hoa, mẫu thân Kim Tam xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, đọc thấu tâm tư của nhi tử. Trên khuôn mặt phủ đầy nếp nhăn cùng vẻ cay nghiệt để lại sau những năm tháng bươn trải giang hồ, là đôi con mắt sâu hun hút, không chút che giấu vẻ ngoan tuyệt, hung ác. Tiểu Viện mẫn cảm nhận ra mấy ngày nay tâm trạng Kim bà bà không tốt, dù đêm nay “Trát Phi” chài được không ít đám dê béo. Nàng cẩn trọng suy nghĩ nguyên nhân Kim bà bà không vui. Hai năm trước, kể từ ngày leo lên con thuyền hải tặc của mẹ con nhà này, Tiểu Viện luôn cẩn thận từng lời ăn, tiếng nói, hành động. Hai mẹ con Kim gia này nói giết là giết, nói cướp là cướp, nôm na chính là đám lưu manh giang hồ, không thể không đề phòng. Cũng may Tiểu Viện sớm đã quen với thứ gọi là giang hồ, thời còn thơ bé nàng từng nhiều lần bị người ta coi như hàng hoá mà trao đi, bán lại, sau này lại trải qua gần hết tuổi thơ trong thanh lâu. Nhờ vào trí tuệ, và một chút may mắn mới có thể mạnh khỏe tiếp tục sống, đến nay dù trải qua nhiều truân chuyên, chìm nổi vẫn giữ được một thân toàn bích. Con mồi hôm nay là một công tử phú gia, chút nữa hắn sẽ lên thuyền. Trước mỗi lần gây án Kim bà bà và Kim Tam đều vô cùng trầm mặc, tuy chỉ làm mấy vụ cướp gà trộm chó, nhưng cũng phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Ba người đã kiếm ăn bằng nghề “Bán sắc lừa tiền” cùng nhau hơn hai năm, từ khi vào hạ đến nay mẹ con Kim gia và nàng đã đi dọc kênh đào vét một mẻ đủ các phi vụ lớn nhỏ. Ba ngày trước, mới tới huyện Lâm Hà, thì gặp được Ngô công tử, hắn mới gặp đã vừa mắt Tiểu Viện, đêm nay hắn muốn dùng ba trăm lượng mua Tiểu Viện một đêm. “Tam Nhi, theo ta đi nhóm lửa.” Kim bà bà chống quải trượng, gọi nhi tử lên thuyền, đứng trước cái bếp nhỏ bằng đất sét đỏ, đưa cho gã một bầu than, Kim bà bà kép hờ lại cửa phòng, tiếng hai mẹ con họ thì thầm, Tiểu Viện chỉ nghe câu được câu chăng, không quá rõ ràng. “Lúc nào dê đến?” “Hẹn giờ Hợi một khắc lên thuyền.” Kim bà bà thuận miệng nói: “Chờ chút nữa trang điểm lại cho Tiểu Viện.” Kim Tam thuần thục nhóm lửa, đặt một nồi sắt lên đun nước, tiếng mài dao ‘xoèn xoẹt’ vang lên, đôi mắt gã chăm chú nhìn vào ánh lửa bập bùng. Trước nay, Tiểu Viện đều là “mồi”, Kim bà bà thì ngụy trang thành chủ chứa, chờ chuyện tốt sắp thành, Kim Tam sẽ theo kịch bản thình lình xuất hiện bắt gian, hoặc nói bản thân là ca ca của Tiểu Viện, hoặc tự xưng mình là ân khách đã mua đêm “trải lồng” (*) của nàng trước đó, tóm lại là tìm một lý do hợp lý để cướp hết tiền bạc của “con mồi” rồi trói người lại, ném xuống dòng nước chảy xiết nhất, việc sống chết thì còn tùy vào vận số của kẻ kia. (*) Nguyên văn 梳笼 - Dùng để chỉ lần đầu tiên gái điếm đi khách. Bình thường lúc nói chuyện Kim bà bà và Kim Tam thường sử dụng tiếng lóng, đó là các thuật ngữ chuyên dụng trong giang hồ. “Trát Phi” là chỉ kế hoạch, “Dê béo” là chỉ con mồi sa bẫy. Vì tránh tai mắt của mọi người, hai mẹ con họ luôn sử dụng tiếng lóng để trao đổi. Lâu ngày Tiểu Viện cũng có thể nghe hiểu không ít, Kim bà bà dường như đã phát hiện ra việc nàng nghe hiểu, nhưng lại tỏ vẻ chẳng biết gì, vì thế mỗi lần cần bàn chuyện với con trai, đều cố gắng tránh mặt Tiểu Viện. Đêm càng lúc càng khuya, Tiểu Viện thở dài một hơi, cầm gương đồng ở đầu thuyền, cẩn thận vấn lại tóc. Nàng biết hai mẹ con họ cố tình tránh mặt mình, cho nên thức thời đi về hướng khoang thuyền khác. “Trát Phi xong xuôi, lập tức quay lại huyệt.” Kim Tam rầu rĩ nhìn ấm nước bằng sắt sôi ùng ục trên bếp, nói với Kim bà bà, nhưng lại giống như đang thì thầm tự nhủ với chính mình. Quay lại huyệt tức là trở về hang ổ, còn có nghĩa khác là rửa tay chậu vàng. (*) Rửa tay chậu vàng hay rửa tay gác kiếm quy ẩn giang hồ tức là cắt đứt ân oán, không dính dáng đến chuyện giang hồ nữa, hay hiểu nôm na là hoàn lương. Kim bà bà nhìn thấu suy nghĩ của con trai, vẻ mặt có mấy phần trào phúng bật cười: “Tiểu tử ngốc, kiếm đủ tiền rồi, không cần “nhớ ăn” nữa. Nói đi, để mắt tới “quả nhi” nhà ai rồi? Nữ nhi nhà Thừa tướng, phi tử của Hoàng đế, mẹ sẵn sàng lên trời xuống bể mang về bằng được cho con.” “Nhớ ăn” là chỉ lúc đói khát, vất vả, còn “quả nhi” là chỉ nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp chưa lập gia đình. Kim Tam ngồi xổm xuống, quay đầu liếc nhìn Tiểu Viện ở đuôi thuyền, nàng đang soi mình dưới lòng sông vấn tóc, tỉ mỉ chuẩn bị cho phi vụ đêm nay. Đàn quạ từ bốn phía bay vút lên bầu trời, ven sông gió nhẹ tung bay, tinh hà xán lạn, ánh trăng phản chiếu lấp lánh như dát vàng, nhưng tất thảy vẫn không sao sánh được bằng bóng dáng yêu kiều, xinh đẹp của giai nhân. Kim bà bà vốn chỉ nói giỡn với con trai, vậy mà lúc này ánh mắt cũng mang theo đôi phần tìm tòi, suy ngẫm. Nếu là ngày xưa, đứa con chất phác, ít lời này bị bà hỏi như vậy sẽ ngượng ngùng quay mặt đi, hoặc dứt khoát phản bác lại lời bà. Nhưng phản ứng như thế mới chứng minh con bà vẫn chỉ là một nam tử ngây thơ, chưa vướng phải ái tình nam nữ. Nhưng hiện giờ nhi tử ngồi trước mặt bà, nghiêm túc trầm mặc, gần như đang thẳng thắn thừa nhận hắn thật sự đã để Tiểu Viện trong lòng. Hành tẩu giang hồ, lại làm cái nghề cướp bóc mưu sinh, hai bàn tay không tránh khỏi dính máu tươi tanh tưởi. Nhiều năm qua, Kim bà bà cùng con trai hành động vô cùng ăn ý, rất nhiều trường hợp, chẳng cần nói ra miệng, cũng dễ dàng hiểu thấu lòng nhau. Nhưng tiểu tử nhà bà, lần đầu biết rung động, lại phạm phải sai lầm, chọn sai người gửi gắm tâm tình, bà không muốn một trang giấy trắng như nhi tử nhà mình lại dính vết nhơ bẩn chẳng đáng có, bà nhất định phải ra tay can thiệp thôi. “Tiểu tử, con và Tiểu Viện không thể được.” Rốt cuộc Kim bà bà cũng nói ra nỗi phiền muộn kìm nén trong lòng mấy ngày qua, Kim Tam thoáng kinh ngạc. Mẫu thân của gã rất hiếm khi biểu đạt cõi lòng một cách thẳng thắn trực tiếp như thế. Gã trầm mặc, chăm chú nhìn những mẩu than cháy vàng rụm, bắn ra vụn lửa tí tạch trong bếp lò. Hai năm trước, mẹ con gã cướp được Tiểu Viện từ trong tay một gã buôn Ngựa Gầy. Khi đó họ đã biết nàng vẫn còn là một xử nữ. Đám buôn người cảm thấy nàng quá mức xinh đẹp, là một món hàng hiếm, muốn đầu cơ kiếm lời, ra giá cao, tìm kiếm khách sộp khắp thành Dương Châu. Mẹ con Kim bà bà nổi lòng tham, giết sạch sành sanh đám lái buôn, ăn cắp toàn bộ ngân phiếu và Tiểu Viện từ tay bọn chúng. Kim bà bà vốn định tuỳ tiện bán Tiểu Viện lấy chút tiền, nhưng vết bớt Hoa Điền giữa trán nàng quá mức thu hút sự chú ý. Lúc trước vì để tránh quan phủ để mắt tới, nên bà ta tạm thời để nàng lại bên người, dự định khi nào chuyển sang chỗ khác sẽ bán đi. Nhưng Tiểu Viện tính tình ổn trọng, hiểu chuyện, nghe lời, còn lẳng lặng chiếu cố việc ăn ở, sinh hoạt của hai mẹ con Kim bà bà hằng ngày, đặc biệt nàng có tay nghề nấu nướng cực kỳ khéo léo, vì thế Kim bà bà đành tranh thủ dùng nàng làm mồi nhử, phục vụ cho việc “bẫy sắc tống tiền” dọc kênh đào. Nói là “dùng” vì mặc dù ba người làm việc theo nhóm, nhưng nói cho cùng Tiểu Viện cũng không phải người nhà của bọn họ. Mới đầu Kim bà bà nghĩ, Kim Tam cũng đã mười tám tuổi, thiếu niên tuổi trẻ tinh lực tràn đầy, nếu nhịn không được lấy Tiểu Viện ra giải toả cũng chẳng phải việc lớn gì. Thậm chí ban đầu, bà còn nhiều lần ngầm cho con trai cơ hội hành động, nào ngờ Kim Tam thực sự không chạm vào thiếu nữ kia dù chỉ một sợi tóc. Có đôi khi, một nam nhân nhất quyết nín nhịn không chạm vào một nữ nhân, mới là vấn đề đau đầu nhất, bởi đó chính là sự quý trọng, nhẫn nại, cưng chiều, bao bọc của hắn dành cho nàng. Kỳ thực đâu chỉ không động chạm, nửa năm nay, Kim bà bà phát hiện đôi khi ánh mắt Kim Tam nhìn Tiểu Viện không giấu được rung động. “Nàng vẫn còn là xử nữ.” Kim Tam thấy ý tứ trong mắt mẫu thân, không nhịn được nói. “Mẹ không nói đến việc nàng ta còn sạch sẽ hay không.” Ngữ điệu của Kim bà bà đã có mấy phần sốt ruột, từ xưa trộm không cưỡi kỹ nữ. Huống chi trước nay bà thậm chí còn chẳng coi Tiểu Viện là thuộc hạ, càng đừng nói đến trở thành một thành viên trong gia đình. Kim bà bà lo lắng nhất chính là con trai mình quá mức thuần lương, đơn giản, bằng trực giác nhiều năm lăn lộn giang hồ bà biết dưới lớp vỏ nhu thuận, ngoan hiền kia, cô nương tên Tiểu Viện này mang tâm tư sâu không lường được, ngay cả chính bà cũng không dám nhận có thể nhìn thấu nàng ta. Nữ tử này không những có đầu óc mà còn rất am hiểu thao túng lòng người, biết tính toán lại giỏi nhẫn nhịn. “Nàng ta ấy à, trong lòng không có con.” Lòng đã quyết, Kim bà bà lạnh lùng ném xuống một câu dễ gây tổn thương. Tia sáng trong đáy mắt nhi tử lập tức ảm đạm, Kim bà bà lại có hơi không đành lòng: “Con cũng đã mười tám, mẹ đồng ý với con, làm xong vụ này, chúng ta quay về Lăng Sơn, mua chút ruộng đất, tìm một gia đình tốt, hỏi vợ cho con. Từ đây chúng ta cắt đứt với giang hồ, không trở về con đường cũ nữa. Nhưng Tiểu Viện thì không được.” Kim Tam trầm mặc, cau mày, đứng bật dậy xách ấm nước đi thẳng vào trong boong thuyền. Tiểu Viện thấy hai mẹ con Kim bà bà đã nói chuyện xong, mới chậm rãi bước vào, nương vào ánh sáng trong phòng, lấy gương đồng tô lại lớp trang điểm. Hai mẹ con Kim gia không cho phép nàng nghe lén, nàng lập tức chủ động tránh hiềm nghi. Điểm lại môi son, Tiểu Viện bình thản nhìn mình trong gương, hai năm nay tiểu cô nương năm nào đã trổ mã trở thành một tuyệt sắc giai nhân đẹp kinh tâm động phách, mỹ lệ vô cùng. Điều này ngay cả chính bản thân nàng cũng thầm thừa nhận. Nàng vươn tay chậm rãi mơn trớn đóa Hoa Điền giữa mi tâm, lại dùng bút vẽ lại hàng mày. Vừa đặt bút xuống, đã thấy phía sau gương đồng, Kim Tam từ tốn bước tới, bàn tay thô ráp móc một đồ vật từ trong ống tay áo ra, sau đó đưa cho nàng một hộp gấm. Nàng không rõ là gì, có chút nghi hoặc nhìn gã. “Giấu cái này trong tóc, dùng để phòng thân. Đêm nay sợ con Dê kia không đơn phương độc mã, một mình lên thuyền.” Kim Tam liếc nhìn Kim bà bà đứng trên mũi thuyền hoàn toàn không để ý tới bên này, cật lực hạ thấp giọng dặn dò. Tiểu Viện mở hộp gấm, bên trong là một chiếc trâm bạc gắn cơ quan tinh xảo. Đằng sau trâm bạc còn có một tờ giấy hướng dẫn cách sử dụng. Thì ra bên trong câu trâm này có một cái lỗ nhỏ, nếu thổi hơi từ một đầu vào có thể bắn ra ngân châm, chỉ cần bị ngân châm đâm phải đối phương lập tức sẽ chìm vào mê man. Việc này Kim Tam giấu diếm Kim bà bà hành động, mấy ngày trước lúc rời thuyền xuống trấn, gã đã mua được từ chỗ một thợ thủ công giang hồ. Cố tình mang về cho Tiểu Viện phòng thân khi cần thiết. “Cảm ơn Tam ca.” Tiểu Viện Nhi mang mấy phần cảm kích, thật tâm nói, nhưng ánh mắt lại lén nhìn Kim bà bà đứng ngoài mũi thuyền. Nàng suy đoán mua ám khí cho nàng là chủ ý của một mình Kim Tam. Nàng cầm kim bạc cẩn thận cài lên tóc, nhỏ giọng hỏi: “Bà bà không biết chuyện này đúng không?” Kim Tam cúi đầu, yên lặng đi ra khỏi phòng, nhảy lên tháo dây buộc thuyền nhỏ sau đuôi thuyền hoa ra, dùng sức nhảy xuống, chèo thuyền đến nơi hẹn đón Ngô công tử. Gã dùng sức nắm chặt mái chèo, khiến đốt ngón tay in lên thân mái chèo bằng gỗ, nhằm phát tiết hận ý trong lòng. Kim Tam cực kỳ phiền muộn, không bởi vì những lời mẫu thân vừa nói, mà còn bởi vì gã càng lúc càng chán ghét việc ép Tiểu Viện làm mồi câu, dẫn dụ “Dê béo” cắn mồi. Có đôi khi, chỉ cần thấy nam nhân khác liếc nàng nhiều hơn một chút gã đã cảm thấy bực tức, khó chịu không tài nào chịu nổi. Kim bà bà nhìn thuyền của nhi tử dần chìm vào bóng tối phía xa xa, khẽ thở dài, trong lòng rốt cuộc cũng hạ quyết tâm. Thuyền nhỏ nhẹ nhàng cập bến mép thuyền hoa. Ngô công tử đã tới. Như thể có dự cảm không lành, quả nhiên Ngô công tử không lên thuyền một mình mà còn mang theo một gã sai vặt, nhìn qua ốm yếu, còm nhom, tên là Bình An. Mặc dù nhìn gầy guộc nhưng Bình An lại là một tay cao thủ. Ngô công tử vào nam ra bắc buôn bán, người nhà nhiều năm trước bỏ ra một khoản tiền lớn mới Bình An về làm bảo tiêu, thường ngày giả thành kẻ sai vặt hầu hạ bên cạnh hắn. Vừa lên thuyền, nhìn tư thế, cử chỉ của Kim bà bà, y lập tức có phần cảnh giác. Nhìn cách di chuyển, phong thái, điệu bộ kia có thể đoán ra, bà già này cũng có chút công phu. Một bà chủ chứa lại biết võ công? Bình An càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quặc, trong vô thức đặt tay lên nhuyễn kiếm (*) dắt bên hông. (*) Nhuyễn kiếm hiểu đơn giản là thanh kiếm có thể uốn cong, lưỡi kiếm mỏng. Ai mê kiếm hiệp Kim Dung chắc biết đến thanh Tử Vi nhuyễn kiếm của Độc Cô Cầu Bại. Người dùng kiếm này phải rất linh hoạt, chuyển động nhịp nhàng với kiếm để không tự làm tổn thương mình. Mời các bạn mượn đọc sách Vết Bớt Hoa Điền của tác giả Ngô Tàm Dĩ Lão.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Minh Kính Đài
Thể loại: cổ đại, nhất thụ nhất công, vương gia công (sau là hoàng thượng) vs thái giám thụ, cường công cường thụ, HE Edit: Nấm đại nhơn Nhà xuất bản: Tiên Hoan Văn Hóa Xuất bản ngày: 02/07/2013 Hắn là Thái giám thủ đoạn lãnh khốc nhận hết mọi tiếng xấu trong thiên hạ. Chàng là Vương gia chấp chưởng trọng binh. Nhưng một đạo thánh chỉ đến khiến cho Vương phủ một đêm biến đổi nghiêng trời. Hoắc Phong bị nhốt vào lao ngục, kết tử thù với Y Trọng Nhân. Nhưng hết thảy điều này, mục đích cuối cùng của Y Trọng Nhân chính là bồi Hoắc Phong làm hoàng đế. Hoắc Phong khó nén rung động mê hoặc khi biết những việc làm của Y Trọng Nhân. khi mọi chuyện thành công Y Trọng Nhân lại thoát ly kinh thành, lẩn tránh khỏi tầm mắt của hắn … Sau lớp dịch dung yêu dị lãnh diễm kia ,đến tột cùng là đang che dấu thứ chân tâm gì? **** Giới thiệu nhân vật: Hoắc Phong: đệ đệ đương kim hoàng thượng, được phong làm Việt Vương. Hình thể cao to, bộ dáng anh tuấn, cá tính ngay thẳng. Hắn nắm trọng binh trong tay, chiến công rực rỡ, bởi vì quyền thế ngập trời khiến thái giám Trương Trung kiêng kị. Y Trọng Nhân: là thủ hạ của gian thần Trương Trung, thủ đoạn ngoan độc. Diện mạo tuấn mỹ, nhưng bình thường lại hé ra dung mạo  lãnh khốc quỷ mị. Y lãnh binh tróc nã Hoắc Phong, rồi lại ngầm trợ giúp đối phương, luôn lấy giọng điệu mỉa mai lạnh như băng châm biếm Hoắc Phong. *** [[REVIEW]] Đây là một bộ hay cho nên mình đề cử, và sẽ không spoil nhiều, nó không quá dài nên mời các bạn đọc thử, mình sẽ rev các khía cạnh cùng giải thích một số tag khó nuốt của bộ này. Công đã có vợ con? => Đúng, công không khiết, có 2 vợ 2 con, 2 vợ tự sát vì sợ liên lụy công, 2 đứa con thì thụ cứu. Thụ là tiện thụ? => Đúng và sai, thụ có quá khứ cực kỳ thê thảm và sẽ báo thù bằng mọi cách, thụ chọn công và cũng chọn cách báo thù cực đoan nhất nhưng toàn diện nhất. Nhưng không ai có thể bảo thụ ác hay ghê tởm, vì tới cuối thụ là người bi thảm nhất. Công có thực sự yêu thụ? => Mình cũng không biết nói sao, tuy mình có thể hiểu cũng như cảm nhận được tình cảm của công, nhưng cứ thấy nó pha tạp thế nào ấy?!? Thụ không có JJ? => Vì ba dượng của thụ quen biết nên khi vào cung thụ được "ưu đãi" =))))))) Nói về điểm trừ thì chỉ có là mình thấy tội cho 2 chị vợ của công, tuy biết tác giả làm vậy cho công thụ dễ đến với nhau nhưng có quá đáng lắm không khi làm 2 người phụ nữ thương chồng con chết một cách vô vị như thế? Điểm trừ thứ hai là thụ tuy che mặt giúp công nhưng mà cứ ẩn ẩn hiện hiện như sợ công không biết là mình ấy, thấy hơi lầy xíu, vậy thôi~ Phải nói là lâu lắm rồi mới đọc được một bộ cổ trang thuần không tu tiên không xuyên không hài nhảm mà lại còn của Neleta như bộ này. Neleta là một tác giả phải nói là vừa yêu vừa hận. Văn của bả cực kỳ hay, cực cuốn hút, thường một khi đọc rất khó dừng, nhưng thụ của bả luôn là cực kỳ mạnh mẽ hoặc cực bánh bèo. Từ sau bộ Vô ý vi chi dẫm ngay quả mìn mình sợ Neleta dã man, toàn phải coi kỹ thụ bánh bèo hay bánh chuối rồi mới dám đọc. =))) ????????~TA~LÀ~PHÂN~CÁCH~TUYẾN~BĂNG~SƯƠNG~ ???????? [[THÔNG TIN ĐAM MỸ]] Tác giả: Neleta Thể loại: cổ đại, nhất thụ nhất công, vương gia công (sau là hoàng thượng) vs thái giám thụ, cường công cường thụ, HE Tình trạng: Hoàn Edit: Nấm đại nhơn Văn án : Y Trọng Nhân thủ đoạn lãnh khốc, nhận hết danh xấu trong thiên hạ là hoạn quan. Hoắc Phong chấp chưởng trọng binh, được phong là Vương gia. Một đạo thánh chỉ mưu nghịch tác loạn, làm cho Vương Phủ trong một đêm thay đổi Hoắc Phong bị nhốt vào ngục chịu đủ tra khảo, cùng Y Trọng Nhân kết huyết hải thâm cừu! Nhưng mà hết thảy điều này, Rốt cuộc là Y Trọng Nhân tru diệt gian thần, vạch kế hoạch bồi dưỡng Hoắc Phong đăng cơ ! ? Hoắc Phong khó nén rung động mê hoặc, Khi mọi chuyện thàn công Y Trọng Nhân thoát ly kinh thành, lẩn tránh khỏi tầm mắt của hắn … Sau lớp dịch dung yêu dị lãnh diễm kia ,đến tột cùng là đang che dấu thứ chân tâm gì đây? ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Giới thiệu nhân vật : Hoắc Phong: đệ đệ đương kim hoàng thượng, được phong làm Vi Việt Vương. Hình thể cao to, bộ dáng anh tuấn, cá tính ngay thẳng. Hắn cầm trong tay trọng binh, chiến công rực rỡ, bởi vì quyền thế ngập trời khiến thái giám Trương Trung kiêng kị. Y Trọng Nhân: là thủ hạ của gian thần Trương Trung, thủ đoạn ngoan độc. Diện mạo tuấn mỹ, nhưng bình thường lại hé ra dung mạo lãnh khốc quỷ mị. Hắn lãnh binh tróc nã Hoắc Phong, rồi lại ngầm trợ giúp đối phương,luôn lấy giọng điệu mỉa mai lạnh như băng châm biếm Hoắc Phong. ????????~TA~LÀ~PHÂN~CÁCH~TUYẾN~MA~MỊ~ ???????? _NAM THẦN QUẤN TRĨ QUANH EO_ *** Tác giả: Neleta Thể loại: cổ đại, nhất thụ nhất công, vương gia công (sau là hoàng thượng) vs thái giám thụ, cường công cường thụ, HE Minh kính đài là bộ truyện về cung đình tranh đấu đúng nghĩa mà mình đọc. Công tên Hoắc Phong vốn là Vương gia chưa bao giờ có ý tạo phản, nhưng chỉ vì nắm trong tay nhiều binh lính mà bị gian thần câu kết bơm kích Hoàng đế là anh trai của công khiến hôn quân nghĩ là anh muốn tạo phản. Góp công không nhỏ trong việc bày mưu tính kế anh là thụ Y Trọng Nhân, một thái giám tâm cơ quyền lực người người kính nể, ghê sợ, cũng như ghen ghét trong cung. Em bày mưu để những gian thần cùng Hôn quân tự sâu xé, tiêu diệt nhau. Tự bôi đen mình bằng việc gϊếŧ các trung thần (thật ra là lặng lẽ cứu họ). Anh công có hai người con và hai người vợ, nhưng vì mưu kế của em thụ mà hai người vợ tự sát, chính vì điều này mà về lâu sau em thụ vẫn thường áy náy với anh công. Hai người con của công cũng do thụ cứu đi trước. Anh công và thụ trước nay như lửa với nước, công gặp thụ liền mắng hoạn quan, chê thân phận thái giám của thụ. Nhưng anh lại không hề biết thụ vì mình mà nhiều lần mạng sống cũng không cần, thụ cứu công rất nhiều lần, cũng như chăm sóc con của công rất tốt (Trong này còn một bé nữa, nhưng Đ sẽ k nói ở đây he he) Sau này nhờ ba nhóc mà thụ mới chịu hồi cung với công, khi công đã lên làm Hoàng đế. Anh công đúng chất là một vua tốt, mặc dù rất ham thụ nhưng vẫn việc nước và ái nhân đều phân rõ ràng, không có mù quáng. Đ cực thích tính cách của thụ, cường, giỏi, tàn nhẫn, không nhu nhược. Ngay đoạn thụ  gặp công trong cung khi công quay về thăm con thứ mới đẻ, mặc dù tác giả không nói thụ có tình cảm với công trước hay sau,  nhưng mình cảm nhận được thụ có mắng chửi công Đ cũng vẫn cảm thấy thụ yêu công =))))) Hai bảo bảo cực cực đáng yêu luôn huhu. Thụ cũng đáng yêu, công cũng đáng yêu. Ai trong truyện cũng đáng yêu hết. Nói chung đáng đọc ahiiiii   Mời các bạn đón đọc Minh Kính Đài của tác giả Neleta.
Nam Thê Của Tể Tướng
Độ dài: hơn 80 chương Thể loại: Cổ trang, chủng điền văn, quan trường, phong lưu  tra công sau trung khuyển công, bình phàm nam thê thụ, 1×1,HE. Edit: Đông chí Beta: Tân sinh Vì muốn tránh né sự tranh quyền đoạt thế trong triều dình mà Dịch gia tại phủ Bình Dương liền chấp nhận sự sắp đặt của trường bối làm , thú dân nam Vệ Đông Dương. Dịch Vân Khanh vốn là trường tôn của Dịch Gia ba tuổi đã biết làm thơ năm tuổi có thể viết thơ, sáu tuổi liền có kiến giải riêng, có thể nói là một thần đồng đã vậy bên ngoài còn tuấn tú tiêu soái. Nhưng còn Vệ Đông Dương, dung mạo bình thường, dáng vẻ không gì nổi trội thân phận bình thường, không thích khoa trương cũng không tìm được tài nghệ gì, thường thường nửa ngày nói không nên lời, có thể coi như là một người bình thường, không có gì nổi bật.. Một người bị nhị thúc ở trong kinh thành bức bách, một người bị đại bá trong nhà hãm hại, hai con người nguyên bản sẽ không gặp nhau nhưng vì bắt buộc lại có duyên gặp gỡ. Kịch thấu: chính là một vị quân tử anh tuấn tiêu sái, tài hoa hơn người, hạc trong bầy gà bị nam thê xuất thân nông gia hấp dẫn, tiến lên con đường trung khuyển. Các nhân vật trong truyện: vai chính: Dịch Vân Khanh( hắn), Vệ Đông Dương (y) ┃ phối hợp diễn: Dịch lão thái gia, Dịch Vân Xuân ┃ cái khác: săn thú, làm ruộng, hoa đào….. *** [REVIEW] Nam Thê Của Tể Tướng – Mạc Tà Thể loại: Cổ trang, chủng điền văn, quan trường, phong lưu tra công sau trung khuyển công, bình phàm nam thê thụ, 1 x 1, HE. Độ dài: 84 chương + 2 Phiên Ngoại. Tình trạng edit: Hoàn. *** Lâu lâu mới tìm được một bộ đam mỹ chất lượng như thế này! Nếu số phận đáng thương của người phụ nữ trong thời phong kiến đã được lột tả qua các tác phẩm văn học mà chúng ta từng được học và nghe thấy thì điều đặc biệt ở đây lại diễn ra ở một vị nam thê được gả cho công tử thế gia trong một gia tộc thư hương nổi danh cả trăm năm. Như truyện Trọng sinh thành chó dẫn đường, cái ngược trong truyện không xuất hiện ở anh công Dịch Vân Khanh của chúng ta mà xuất phát từ phía gia đình của anh. Nói thế nhưng anh cũng ngược em đấy nhưng nó xuất hiện lâu trước đó và sau 3, 4 chương gì đó anh đã thương em rồi nên không cần màng nhé. Vệ Đông Dương – một chàng trai tuy không có tướng mạo và khí chất kiệt xuất gì nhưng lại vô cùng tài giỏi và thiện lương, nhưng tiếc thay số em nó lại bị tác giả ghẻ lạnh, cái may chưa tới nhưng xui đã ngập mặt, cha mất lúc em 12 tuổi, tài sản bị đại bá cướp đoạt thì thôi, nay lại còn bị ép gả cho một nam nhân khác, phá vỡ mộng cưới vợ sinh con, sống cuộc sống bình lặng của em, từ đây em thụ chính thức nâng ly từ biệt với con đường trai thẳng sau này. Khổ đã thế nhưng khi làm nam thê còn cực gấp trăm lần như vậy, bởi lẽ thân phận nam thê còn kém xa cả thiếp thất, thêm vào đó anh công chẳng thương gì em thụ, cưới em cũng chỉ là bắt buộc mà em cũng vô tình trở thành vật cản để nhị thúc chèn ép con đường tương lai hào nhoáng của anh thành ra anh hận em còn chưa hết huống chi là thương, thành ra để cho đám người trong nhà từ ông bà đến đám nô tỳ khinh em đến đáy xã hội. Truyện logic vô cùng, tái hiện một cách chân thật, sinh động về xã hội phong kiến ngày xưa từ các lễ nghi cung bậc, khắt khe trong cách hành xử, sự trọng nam khinh nữ…ý lộn, nam thê. Mà mâu thuẫn chủ yếu ở đây xuất phát từ các thành viên trong gia đình khi mà cả nhà bị lưu đày đến Dương Châu. Đồng thời lúc này cũng là khi sự thật về lần cưới gả ấy của công thụ được phơi bày, tình cảm của hai người dần dần nảy sinh. Khi đọc truyện này phải dành gần như đủ cảm xúc phong phú để cảm nhận truyện, anh công tuy nhìn thì tiêu sái mà mỗi lần bên em lại dễ thương chẳng khác nào một đứa trẻ, đã thế còn so đo tranh tình cảm của em thụ với thằng con, còn thụ tuy hiền lành nhưng không dễ dãi. Đặc biệt trong truyện, trước đó công đã có năm thê tứ thiếp nhưng đều rụng từ từ khi cả nhà công bị lưu đày, và người cuối cùng vì lầy lội quá mà anh bỏ luôn, cuối cùng là một lòng một dạ bên em, hai người cùng nhau trải qua từ lúc bị lưu đày nghèo rớt mồng tơi cho tới khi anh đứng trên ngưỡng cao danh vọng. Trong truyện ghét nhất chính là nhân vật Tam thúc và Tứ thúc của Dịch Vân Khanh, ngoài ra còn rất nhiều nhân vật khác đại diện cho những con người ỷ lớn hiếp bé. Thích nhất là khi đọc tới mấy đoạn những ông quan, bà phu nhân tỏ ra ta đây ăn hiếp thụ, cuối cùng đều bị phu phu Khanh – Dương xử hết, đọc mà thấy thỏa mãn gì đâu ấy! *** Nam thê của tể tướng ( Tể tướng nam thê) Mẹ đẻ: Mạc Trà Con nhỏ: Đông Dương x Diệp Vân Khanh - Bình phàm ôn nhu bao dung nhân thê thụ  x Phong lưu tra công sau thành trung khuyển lưu manh công Rà bom: Cổ trang, quan đấu, trạch đấu, tiểu ngược, ngọt văn, HE Tuổi thọ cuộc đời: 84 chương chính văn + 2 phiên ngoại Lời khuyên nho nhỏ: Vào đây hỡi các chị em team sủng thụ, vào đây để ném đá công và gia đình cực phẩm nàooooo Tiểu sử cuộc đời: Thụ quân bị nhà đại bá cuỗm hết tài sản, ép buộc gả cho nam nhân. Công quân bị nhị thúc hãm hại con đường thăng tiến, ép buộc cưới nam nhân. Hai người cứ vậy đến với nhau =))) Nhưng ! NHƯNGGGGG. Thụ quân bị công quân ghét bỏ, đối sử lạnh lẽo không bằng 1 nô tỳ vì công quân cứ luôn tưởng thụ quân gả cho mình vì tiền tài. Cho đến ngày Dịch gia sụp đổ (gia tộc công quân) do nhị thúc của công quân, vị đày về Dương Châu. Cuộc sống khó khăn ập đến và người gần như gánh vác tất cả các công việc đều là thụ quân. Từ đi săn đến làm ruộng, cũng vì thế mà công quân dần để ý đến thụ quân - người nam thê bị ghẻ lạnh gần 5 năm này của mình. Sau này nhiều chuyện sảy ra, có lần thụ quân vì hái linh chi mà bị thương, rơi vào 1 ôn tuyền -> trở thành nơi ở bí ẩn của thụ quân. Công quân cũng không hẳn vô dụng, hắn giữ vài đường liên hệ với bằng hữu và buôn bán trên kinh thành để kiếm tiền giúp đỡ gia đình. Nhưng anh khôn vc ra :v không lôi ra luôn mà còn nhìn sắc mặt của tam thúc tứ thúc sau đó suy sét. Dần dần trong những lúc đi săn, lên núi, làm ruộng, công quân cứ để ý thụ quân, rồi sau khi mẹ công quân (Dư thị) nói sự thật thụ quân vì sao phải gả đi, thành ra công quân yêu luôn lúc nào không biết =))) Nhưng vừa nhận ra tình cảm thì thụ quân đưa đơn hòa ly ( ly hôn trong hòa bình) 2 lần. Công quân cứng rắn mặt dày không đồng ý mà còn đè người ta ra ăn sạch sẽ. À, sau đó 2 đứa yêu nhau ? ĐÉO, ĐÉO và ĐÉO !! Thụ quân viết đơn hòa ly dặn dò đứa con dưới danh nghĩa của mình rồi bỏ đi. :v Đây là gần 20 chương đầu, nhưng lại là những chương gây bức cmn súc nhất. Mấy thím đọc đi =))) đọc xong  chỉ muốn lôi thằng công với cái gia đình cực cmn phẩm ra chà đạpppppp. Chà đạp xong chúng ta đến phần ngược công =))) ĐM có mấy chương thôi, không hả dạ lắm nhưng gần 60 chương còn lại, tra công của chúng ta chính thức biến trung khuyển thê nô đội vợ lên đầu rồi :v nên coi như nửa đời của thụ quân bớt khổ. Về gia đình của công quân thì sau khi thụ quân bỏ đi họ phân gia. Đặc cmn biệt hơn là 1 thê thiếp của công quân còn cuỗm hết tài sản nhà công quân sau khi phân gia cùng 2 đứa con bỏ đi :v Mà mẹ này bị xử ở tận phiên ngoại cơ ~ Tiếp theo nà đến chuyên mục truy vợ của công quân, mặt dày, vô sỉ, đê tiện, đè ra các thứ, các thứ :v 36 kế bỉ ổi anh dùng hết =)))) cuối cùng mới truy được vợ về nhà. Sau anh nhập quân doanh, lập công hủy bỏ tội lưu đày cho già đình và lên kinh sống. Trong lúc nhập doanh thì có 1 biến cố, nhưng thụ quân vượt qua được. Cũng từ đấy 2 lão nhân gia (ông/bà nội) và cha mẹ của công quân thương thụ quân hơn, nhìn thấy đúng giá trị của đứa nhỏ này. Một nhà 7 người ( trong đó có đứa con dưới danh nghĩa của thụ quân) lên kinh thành. Và những truyện cung đấu, quan đấu khác sảy ra mà mấy thím tự đọc nhá =))) Kết viên mãn, cực phẩm nuốt đủ ngược, mà đại gia đình cũng hạnh phúc Nhận xét hành văn: Tác giả hành văn ổn định, lôi cuốn, có logic, mặc dù đoạn đầu khiến con dân phải kêu gào cái gì đổi công cái gì ngược công cái gì nhân thú :V nhưng từ đấy mà tạo nên sự thu hút cho độc giả. Dài mà không nhàm chán, Dài mà còn khiến độc giả tiếc nuối khi đọc đến ba chữ "Toàn văn hoàn" Đấy chính là cái nét tài của Mạc Trà. *** REVIEW TRUYỆN NAM THÊ TỦA TỂ TƯỚNG CỦA TÁC GIẢ MẠC TÀ April 5, 2018 NAM THÊ CỦA TỂ TƯỚNG Tác giả: Mạc Tà Thể loại: Cổ trang, điền văn, đam mỹ, tiểu thuyết Tình trạng: Hoàn thành Văn án: 1-140302095405f6 Ai cũng biết trưởng tôn Bình Dương Dịch gia vương phủ Dịch Vân Khanh là một thanh niên tài tuấn được nhiều tài nữ ái mộ. Hắn vừa có ngoại hình xuất chúng, vừa có mưu lược đỉnh cao, tưởng như nếu vào triều đình sẽ vẫy vùng một phương thế nhưng lại bị nhị thúc phụ của hắn kiềm hãm bắt hắn phải cưới một nam thê không nói lại còn không cho hắn vào triều đình lập công. Dịch Vân Khanh tuổi trẻ như ngựa hoang, dĩ nhiên không thể thích được vị nam thê nửa đường nhảy ra này, ngoại trừ ngày đầu hỉ sự khuất nhục cùng người kia lên giường, từ đó về sau đều là lạnh nhạt vô tình. Thế sự thay đổi, nhị thúc phụ của hắn tại triều đình mưu lược thất bại, bị trảm toàn gia. Thánh thượng thương tình Dịch gia tổ tiên có công trạng hiển hách nên không sao trảm cả nhà, chỉ bị niêm phong gia sản, đày về Dương Châu… … Chị em, đọc văn án xong đừng khóc, truyện chỉ mới bắt đầu thôi mà. Văn án nghe lừa tình thế thôi chứ truyện này cực sủng nhé. Công cực sủng thụ luôn chị em ạ! Dĩ nhiên, như mình nói phía trước thì chuyện tình cảm này cũng gian nan ghê gớm lắm. Anh công thoạt đầu không được các hội review thích vì sự lạnh lùng vô tình của anh đối với em thụ. Mình lúc đầu cũng không thích lắm, nhưng mình cũng hiểu được một người vốn có mộng vào triều đình báo đáp đột nhiên phải cưới một nam thê không quen biết thì tâm trạng chắc chắn sẽ chẳng tốt lên được. Ở triều đại này, người ta cho phép cưới nam thê, nhưng chung quy nam thê vẫn thấp hơn nữ thê một bậc, người có nam thê cũng không được tôn trọng, chủ yếu là thứ tử hoặc nhà nghèo chứ đâu có phải trưởng tôn như anh công đâu? scan00071000 Tuy ban đầu có hơi bất công với em thụ (nói là em thụ vì em là thụ chứ thật ra em cực kỳ manly, vô cùng manly nha cả nhà), từ lúc em ấy cùng anh công bị lưu đày về Dương châu. Nhà anh công vốn là đời đời đều có quan lộc, tự dưng biến thành thứ dân thì sao mà quen việc được. Em thụ xuất thân là một thợ săn, làm cái gì cũng nhanh nhẹn, tháo vát cả. Chỉ là cả nhà anh đều không xem đó là nghĩa vụ của em, chứ không ai thấy nợ em cái gì, ai bảo em là vợ nào! Anh công lúc này có mấy đứa con, nhưng có một đứa là con của thiếp thất đã mất. Em thụ thương bé này như con ruột vì biết là cả nhà không ai xem trọng bé, và bé này cũng thương em thụ lắm luôn. Mình cực kỳ thích những màn tranh tình cảm giữa bé và cha nó sau này với em thụ, đáng yêu cực kỳ luôn! Trở lại câu chuyện này, nghe mình review tới đây chắc mọi người khó chịu lắm, nhưng yên tâm đi, đã bảo sủng mà. Mọi thứ thay đổi từ lúc em thụ bị thiếp thất của anh công đổ oan, em để lại hưu thư rồi đi vào cái động trong núi, ngày ngày săn thú kiếm sống. Trước đó anh công đi có công chuyện, trở về biết thì đau lòng lắm, lúc này anh đã thương em rồi, nên lập chí tìm em. Ở nhà, thiếp thất của anh trộm tiền và khế nhà đất dắt theo hai đứa con đi mất, anh tuy mất của nhưng cũng hài lòng vì thanh tẩy gia đình sạch sẽ, sau đó đón em thụ về để sủng thôi! Truyện này là điền văn, chậm nhiệt, tình tiết rất cảm xúc. Xuyên suốt câu chuyện kể về một nam nhân bị kiềm chế lưu đày, sau đó vươn lên lập công trên chiến trường trở thành một tể tướng hùng bá một phương. Ai cũng hâm mộ anh này, nhưng càng hâm mộ hơn là ảnh hết sức chung tình với nam thê của mình, cả đời không lại kết hôn nạp thiếp, cho đến già cũng quấn quýt không rời. Khi đọc đến những cảnh anh đùa với em thụ, dụ dỗ em thụ lên giường rồi bảo vệ em thụ, bao nhiêu ấn tượng xấu với ảnh bay hết trơn luôn! Đáng đọc lắm ấy nhé! Khuyến cáo, truyện có nợ đào hoa, có thân thích ham vinh hoa phú quý và kẻ tham tiền… Nhưng chẳng gây được sóng gió gì hết á, yên tâm lọt hố đi nha! *** Tên truyện: Nam thê của tể tướng Tác giả: Mạc Tà Cổ trang, chủng điền, trạch đấu, quan trường tranh đấu, tra công sau biến ôn nhu công x ôn nhu thụ Công là thế gia công tử, kỳ tài trăm năm hiếm gặp nên bị chèn ép lấy nam thê để chặn đứng đường công danh. Thụ cũng là bị ép gả nhưng công không biết, nghĩ thụ tham giàu nên đường đường là đấng nam nhi lại chịu gả làm vợ. Suốt năm năm trời hai người thờ ơ lạnh nhạt. Tới một ngày, gia tộc của công suy sụp phải chịu lưu đày. Thụ là người đứng ra cáng đáng mọi thứ trong nhà. Công dần cảm động và nhận ra đây là người mình muốn ở bên cả đời. Truyện này dễ đọc, tình tiết cũng khá ổn, mỗi tội hơi dài và đoạn gần cuối có phần lạn vĩ. Công không hẳn là tra, tính ra anh cũng chỉ là một nạn nhân trong cuộc hôn nhân kia, ghét thụ là điều dễ hiểu. Lúc đầu đọc có hơi ghét anh, càng đọc càng thấy là một người đàng hoàng, thông minh, nhất là biết thích nghi hoàn cảnh chứ không mang nặng tư tưởng cổ hủ như người nhà. Edit: Đông Chí Mời các bạn đón đọc Nam Thê Của Tể Tướng của tác giả Mạc Tà.
Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình
Thể loại: Ngôn tình, hắc bang Mạnh Hùng, chủ tịch của tập đoàn Tân Mạnh Thị. Nghe nói người này có thể hô phong hoán vũ cùng huyết vũ tinh phong, là kẻ có thế lực trong cả hắc đạo và bạch đạo. Người này cao lớn anh tuấn, tính tình tàn bạo vô cùng nguy hiểm, là một trong 4 đại tài phiệt ở thành phố S, chưa từng có quan hệ quá hai tháng với bất kỳ người phụ nữ nào. Hắn có một vị hôn thê tên là Thẩm Quyên, là thiên kim tiểu thư của Thẩm gia, một gia tộc đứng đầu thành phố S. Kiều Nhi (Betty), 23 tuổi, con gái của thị trưởng thành phố S, là luật sư nổi tiếng tại Paris. Dáng người nóng bỏng cùng nụ cười quyến rũ, cô là người có tính cách mạnh mẽ, không chịu khuất phục, là người ăn mềm không ăn cứng. *** TỔNG TÀI BÁ ĐẠO VÀ CÔ VỢ LUẬT SƯ KIÊU NGẠO CỦA MÌNH Lan Hồ Điệp 134 dtv-ebook.com Chương 1: Paris Thành Phố Paris là thủ đô của Nước Pháp, thuộc về Châu Âu. Còn được mệnh danh là “Kinh đô ánh sáng“. Paris là một nơi nhộn nhịp cùng với các kiến trúc và các người họa sĩ tài ba, làm thành phố càng thêm phồn hoa hơn. Paris cũng là một thành phố, đứng đầu trên thế giới về thời trang cao cấp. Không gian yên tĩnh làm người ta cảm giác thoải mái. Khi màn đêm buông xuống, những ánh sáng màu cam, tỏa ra từ những ngọn đèn đường và tháp Eiffel, chiếu xuống dòng sông Seline, làm cho thành phố này trở nên một nơi quyến rũ và lãng mạn vô cùng. Paris còn được gọi là “Thành Phố Hoa Lệ.” Tại quán bar Night Angel ở ngay trung tâm thành Phố Paris. Mạnh Hùng cùng với mấy người đối tác, ngồi trong phòng VIP uống rượu trò truyện. Trên bàn tròn ngồi 5 nguời đàn ông u tú. Mạnh Hùng mặc trên người âu phục màu đen huyền bí. Trên khuôn mặt đẹp trai của anh, luôn hiện lên vẻ lạnh lùng ngạo mạn. Đi theo bên cạnh Mạnh Hùng, lúc nào cũng là 2 thủ hạ đắc lực của anh. Trần Siêu là người Mạnh Hùng côi trọng nhất, cũng là cánh tay phải của anh. Trần Siêu là con của nguời tài xế, làm việc tại Mạnh Gia nhiều năm. Mạnh Hùng và Trần Siêu là bạn từ nhỏ, nên anh rất tin cậy Trần Siêu. Trần Siêu không chỉ xuất sắc về kinh doanh mà còn giỏi về võ thuật. Nguời còn lại là Ngô Đức, một người điềm đạm sâu xa, với khuôn mặt lạnh lùng và mái tóc dài chấm vai. Ngô Đức đi theo Mạnh Hùng đã mười năm, là cánh tay trái của anh. Hai người là thủ hạ đắc lực, cũng đồng thời là cận vệ của anh. Ngồi đối diện Mạnh Hùng, là 3 người Pháp cùng một người Trung. Họ đến đây để bàn về việc hợp tác, thương hiệu thời trang mới. Từ trước tới nay, Mạnh Hùng chỉ kinh doanh về ngân hàng. Ngân hàng của anh, có mặt khắp nơi trên tòan thế giới. Bây giờ ngân hàng của anh đã lên quỹ đạo. Anh muốn bất tay vào thế giới thời trang cao cấp, nên mới đến Pháp kỳ này. Thương hiệu anh thành lập tại Paris được gọi là Mystery, cũng là huyền bí. Chuyên về thời trang cao cấp, dành riêng cho phụ nữ. Mạnh Hùng cầm ly rượu trong tay, lác nhẹ một cái. Chất lỏng trong ly, chuyển động theo động tác của anh. Mạnh Hùng đưa ly đến mép môi, nhâm nhi một miếng. Trần Siêu cầm trong tay bản hợp đồng, anh lưu lóat sơ lược toàn bộ nội dung cho họ nghe. Vừa uống rượu vừa nghe Trần Siêu giải thích. Trong lúc này cửa phòng VIP được mở ra. Một người đàn bà trung niên bước vào, đi theo sau bà là 5 cô gái xinh đẹp với thân hình bốc lửa. Người đàn bà trung niên là quản lý của mấy cô gái này, nhìn thấy Mạnh Hùng liền lên tiếng. “Mạnh Tổng, ngài khỏe chứ hôm nay Sally mới tới. Tôi kêu em ấy đến, phục vụ cho ngài.” Mạnh Hùng nghe bà ta nói, anh không hề quan tâm. Vẫn ngồi đó không có biểu cảm gì, không thèm ngước mặt nhìn Sally một cái. Anh chỉ im lặng cầm ly rượu lên hớp một miếng. Quản lý thấy Mạnh Hùng không nói gì, trong lòng hơi ngượng ngùng. Bà bất đầu nói sang qua chuyện khác. “Mấy em mau, qua phục vụ cho mấy vị khách quý.” Mấy cô gái liền đi đến, mỏi người ngồi bên cạnh một vị khách. Sally được dặn dò từ trước, hôm nay cô phải phục vụ Mạnh Hùng. Cô đi tới ngồi bên cạnh anh, Sally len lén, liếc nhìn Mạnh Hùng. Cô nghe quản lý nói, Mạnh Hùng là một vị khách rất quan trọng. Anh là người có quyền lực nhất tại đây, chỉ cần được anh để ý tới. Thì chim sẻ cũng sẽ biến thành phượng hoàng. Trước khi vào đây Sally nghĩ, chắc anh là một người, ở độ tuổi trung niên, thân hình mập mạp, mang cái bụng bia. Nhưng Sally không ngờ, anh lại là một người, với dung mạo đẹp như vậy. Khuôn mặt đẹp trai, dáng người hấp dẫn, mái tóc ngắn gọn màu rượu đỏ. Cộng thêm chiếc bông tai ruby, làm tăng thêm phần cương nghị trên khuôn mặt anh. Sally nhìn anh mà không chớp mắt. Quản lý thấy Mạnh Hùng không nói gì, bà liền khéo léo lên tiếng. “Mạnh Tổng, ngài phải chiếu cố Sally. Hôm nay là đêm đầu tiên của em ấy.” Bà biết, nguyên tắc của Mạnh Hùng. Anh chỉ đụng vào xứ nữ, anh không thích dơ bẩn. Chỉ có xứ nữ, mới có thể phục vụ anh. Phụ nữ ở bên cạnh anh, lâu nhất chỉ được hai tháng. Có ngươi còn chỉ được một lần mà thôi. Từ trước tới giờ, chưa có ai là ngoại lệ. Sally cầm chai rượu lên, rót cho Mạnh Hùng thêm một ly. Lúc này mấy người đối tác, điều vui vẻ một tay ôm người đẹp, một tay cầm ly rượu lên uống và trò chuyện. “Mạnh Tổng, đề nghị của cậu đưa ra, tôi rất có hứng thú. Nhưng nếu cậu muốn bước chân vào, thế giới thời trang tại Pháp. Vốn liếng của công ty cậu, phải rất hùng hậu.” “Simon, cậu đừng lo. Tiền........” Dừng một chút Mạnh Hùng nhích môi cười, dùng giọng điệu kiêu căng nói tiếp. “Mạnh Hùng tôi, cái gì không có chứ.... tiền thì dư.” Nói xong anh cầm ly rượu trong tay cụng vào ly của Simon. “Click........” Tiếng ly chạm vào nhau vang lên. Simon cùng 3 người bạn, bàn bạc một chút. Suy nghĩ xong, Simon nhìn Mạnh Hùng nói. “ Được nếu cậu đã nói như vậy, chúng tôi cũng không còn gì phải lo.” Simon nói xong cầm bút lên, ký vào bản hợp đồng Trần Siêu đưa cho anh. Simon ký xong đưa qua cho 3 người ngồi bên cạnh. “Chúc mừng cho lần hợp tác này của chúng ta.” Nói xong Mạnh Hùng cùng bốn người họ cụng ly. Lúc này Mạnh Hùng mới thả lỏng bản thân, anh vỗ vỗ lên ghế sopha bên cạnh mình. Ý bảo Sally đến ngồi sát anh hơn, Sally vui vẻ xích nguời lại. Mạnh Hùng đặt tay lên đùi cô, anh không thích khi bàn chuyện làm ăn mà tiếp xúc với phụ nữ. Làm việc là ra làm việc, sau khi ký xong hợp đồng, lúc đó mới là thời gian riêng. Anh là một người công tư phân minh. Lúc này mấy vị đối tác đã ngà ngà say, Mạnh Hùng cho Ngô Đức đưa họ lên phòng bao trên lầu. Mời các bạn đón đọc Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình của tác giả Lan Hồ Điệp 134.
Thịnh Thế Thanh Phong
Hệ liệt: Thần Toán Tứ Bộ Hệ Liệt Tên gốc: 晟世青风 Thể loại: Cổ trang, cung đình, giang hồ, giảo hoạt đế vương công x băng lãnh thụ CP chính: Ngao Thịnh x Tương Thanh Tình trạng: Hoàn [145 chương] Văn án: Ngao Thịnh từ bé đã lộ bản chất là sói, đến khi trưởng thành liền nghiễm nhiên trở thành một tên ác lang độc đoán tàn nhẫn. Làm hoàng đế, hắn luôn tỏ ra quyết đoán và lãnh khốc. Đại thần khuyên răng: “Hoàng Thượng, trị quốc phải dụng tâm.” Ngao Thịnh khinh khỉnh: “Hôn quân không bằng bạo quân.” Tương Thanh lại là một khối băng lạnh lẽo, hỉ nộ không lộ, vui buồn đều giấu. Chẳng qua, y chỉ ôn nhu với con sói kia một chú, thế mà hắn lại trầm mê bất chấp mọi thứ, bám lấy y không rời. Khi ấy, giữa ngôi vị hoàng đế và Tương Thanh, chỉ có thể chọn một, Ngao Thịnh đã chọn đế vị, bởi ngoài việc phải làm hoàng đế, hắn căn bản không có cơ hội để lựa chọn. Vì thế, Ngao Thịnh đăng cơ, Tương Thanh rời đi. Sau khi lên ngôi, Ngao Thịnh vận dụng hết toàn lực, chỉ vì mong tìm được Tương Thanh về. Hắn đã làm hoàng đế, đã có quyền lựa chọn. Đại thần can gián: “Hoàng Thượng, trong thiên hạ mỹ nhân nhiều vô số.” Ngao Thịnh cười nhạt: “Ta không có hứng thú với đám mỹ nhân ấy.” Đại thần nhíu mày: “Hoàng Thượng, lễ nghi…” Ngao Thịnh lạnh lùng cười: “Tìm không được Thanh về, ta liền bồi táng các ngươi cùng hai chữ lễ nghi.” *** Tóm tắt: 1 hoàng đế bất chấp lễ nghi chỉ cầu mong được sống cùng phu tử của mình đến trọn đời, si mê lưu luyến,thủy chung một lòng đã đổi cả tên nước thành tên của mình và ái nhân. Trong mắt những người không quen, không biết họ thì đó là hôn quân háo sắc và yêu nghiệt Đắc Kỷ đầu thai hại nước hại dân. Nhưng đối với người hiểu rõ họ thì đó là 1 người thông minh sắc sảo chung tình hiếm thấy và 1 người tử tế nhân từ chân thành. Họ đã cùng nhau trải qua những trận chiến cam go, đối mặt với hiểm nguy trùng trùng điệp điệp để có thể nhìn thấu tâm tư đối phương và tình cảm của chính mình.   Điểm trừ: Nhĩ Nhã muốn xây dựng nên cuộc chinh chiến hào hùng, nhiều kịch tính, nhiều diễn biến bất ngờ, nhiều sự kiện đan xen nhưng kết quả là vẫn như Hảo Mộc Vọng Thiên, càng cố gắng đưa vào nhiều thì lại càng sai nhiều và càng dư thừa nhiều. Có những sự kiện chẳng có ý nghĩa gì nhưng Nhã vẫn cứ cố đưa vào để tạo nên sự hồi hộp rồi sau đó lại quên đi mất cái sự kiện kia. Và điểm vô lý nhất trong tất cả những điểm vô lý là Nhã để cho người chết sống lại bằng cách dễ dàng đến mức ngỡ ngàng. Cảm nhận cá nhân: Do đọc 1 hệ liệt liên tiếp nhau nên những diễn biến trong các bộ trước vẫn còn nhớ rất rõ, khi thấy sự không trùng khớp nhau trong bộ sau khiến mình rất khó chịu. Không chỉ là sự không trùng khớp giữa các bộ truyện mà các tình tiết trong cùng 1 bộ lắm lúc cũng phi lý và chẳng liên quan gì đến nhau. Trong lúc đọc Thịnh Thế Thanh Phong, đã có vài lần mình phải tạm ngừng đọc trong vài ngày để sự khó chịu tạm lắng mới có thể quay lại đọc tiếp. Và nghe lời bé cún, mình chỉ tập trung vào tình cảm của các nhân vật mà không quá tập trung vào các tình tiết trong truyện nên đoạn sau dễ nuốt hơn rất nhiều. Xen lẫn trong những âm mưu toan tính, những trận đánh hùng hồn chính là cái tình cảm “Thanh còn Thịnh còn, Thanh mất Thịnh vong. Thịnh Thanh hai chữ, mãi chẳng phân ly”. Tình cảm của họ đến từ những ngày khi Ngao Thịnh bắt đầu vào kinh với thân phận thái tử , họ đã cùng nhau đề phòng, cùng nhau dè dặt, chưa biết bước tiến ngày sau thế nào. Trong những ngày tháng khó khăn ấy, Ngao Thịnh đã sớm nhận ra tình cảm của mình với Tương Thanh nhưng Tương Thanh vẫn mãi miết không nhận ra tình cảm của chính mình, hay nói đúng hơn tình cảm của Tương Thanh lúc này chưa đủ mạnh để Tương Thanh ở lại bên Ngao Thịnh mãi mãi. Sự ra đi của Tương Thanh giống như một cuộc chạy trốn, trốn khỏi sự trói buộc của tình cảm, trốn khỏi hạnh phúc mình không nên nhận khi có người đã vì mình mà tổn thương, đi để biết những khó khăn người kia sẽ phải đối mặt, đi để vì người kia tạo dựng nên một giang sơn vững chắc. Không phải là không về mà là chưa về vì chưa tìm hiểu đủ để có thể giúp người kia thâu tóm toàn bộ giang sơn, mà thật ra đó cũng chỉ là lý do để trì hoãn việc quay lại, cái chính vẫn là không biết phải đối diện với tình cảm của người kia như thế nào khi bản thân chưa có sự rung động tương tự. Không phải là không có, chỉ là chưa giống nhau nên cảm thấy tình cảm kia giống gánh nặng. Một người thể hiện sự si mê của mình ra khắp mọi nơi mọi lúc trước mặt mọi người, một người thì thể hiện sự quan tâm bằng cách lúc nào cũng lo nghĩ làm sao mới có thể tạo nên những điều kiện thuận lợi cho người kia, bản thân có chịu thiệt thòi một tí cũng không sao. Tình cảm của Ngao Thịnh quá lớn, sự quan tâm của Ngao Thịnh quá nhiều, nỗi lo lắng bất an có thể sẽ lại không nhìn thấy Tương Thanh của Ngao Thịnh quá thường xuyên đến mức dễ khiến người ta xót xa cho Ngao Thịnh mà trách Tương Thanh sao lại vô tâm hững hờ đến vậy. Trái ngược với một Ngao Thịnh lúc nào cũng căng tràn sức sống như một ngọn lửa sung mãn, Tương Thanh lại dịu dàng như một dòng suối, thoạt trông thì rất bình lặng nhưng kỳ thực nước suối vẫn luôn di chuyển đổ về biển. Tương Thanh không có da mặt dày như Ngao Thịnh nên Tương Thanh chỉ có thể thể hiện tình cảm của mình bằng việc dốc hết tâm tư sức lực giúp Ngao Thịnh bình định chấn chỉnh giang sơn. Và vì không thường xuyên thể hiện nỗi lòng của mình nên khi Tương Thanh thể hiện nỗi nhớ trong những tháng ngày xa cách trước trận chiến cuối cùng khiến ta cảm thấy còn buồn bã hơn, còn da diết hơn nỗi lòng của Ngao Thịnh kia. Ở bên một Tương Thanh bình bình đạm đạm, chân thật chất phát khiến lòng ta bình tâm. Tình cảm dịu dàng mà Tương Thanh dành cho Ngao Thịnh, tình cảm da diết mà Ngao Thịnh dành cho Tương Thanh khiến ta cảm thấy lòng dâng tràn ngọn lửa sưởi ấm trong đêm đông Có nhiều bài hát về Thịnh Thế Thanh Phong nhưng mình thích nhất là bài Tình về trong nhà Beedance, có lẽ vì có lồng vào những đoạn hội thoại của hai người và có cả hình minh họa phác họa quá đúng sự cô độc của Tương Thanh và Ngao Thịnh. ***   Thuộc Thần Toán Tứ Bộ Hệ Liệt. Bộ thứ ba. Thể loại: nhất thụ nhất công, cổ trang, cung đình, lãnh tĩnh thụ, ác lang đế vương công. Nhân vật: Ngao Thịnh x Tương Thanh. Tương Thanh là tam đương gia của Hắc Vân Bảo nên đương nhiên võ nghệ cũng thuộc hàng cao thủ trong thiên hạ cũng chỉ đứng sau Tư Đồ và Mộc Lăng sau này có thêm Tần Vọng Thiên (tên này còn vượt được TĐ cơ mà). Tương Thanh nói là lãnh tĩnh lạnh lùng nhưng không phải vì tâm địa thế nào cả mà chỉ bởi y không hay cười lại hay cho rằng tài ăn nói của mình không tốt thực chất Tương Thanh rất đáng yêu, như Mộc Lăng nói là một Tương Thanh nhân hậu hiền như cục bột ai thích làm gì thì làm, y luôn độc lai độc vãng nhưng lại là người dễ chịu vì y tốt bụng nhìn ai cũng thấy mặt tốt, một Ngao Thịnh tâm cơ cũng không nhịn được mà yêu thương y. Lại nói đến Ngao Thịnh sinh ra là một hoàng tử nhưng lại phải ở chốn lãnh cung cùng mẫu hậu lúc mẫu thân chết hắn rời kinh thành, bị người ta khinh rẻ nên sớm đã có dã tâm, hắn khôn ngoan, độc địa là một con sói thật sự, ngay từ khi còn nhỏ đã biết tính toán mưu kế, nhưng hắn gặp được Hoàng Bán Tiên và Tư Đồ, một người dạy hắn võ công, một người dạy hắn sống khốn khéo chốn cung đình, cũng ở Hắc Vân Bảo hắn gặp được Tương Thanh sau này khi trở lại tranh đoạt ngôi vị Tương Thanh được lệnh đi theo hắn, Ngao Thịnh nhận ra chẳng ai trên đời này tốt với hắn như y, trong lúc tranh quyền đoạt vị hắn lại khiến Tương Thanh phải khổ sở nhưng vì hắn không còn sự lựa chọn, khi Ngao Thịnh lên ngôi, đổi quốc hiệu là Thịnh Thanh phồn vinh hưng thịnh nhưng Thanh của hắn lại đi mất rồi. Truyện bắt đầu là khi Tương Thanh sau ba năm phiêu bạt vì lí do gì thì mọi người nên đọc đã đồng ý quay về, lúc này Ngao Thịnh đã thấm nhuần nỗi nhớ dính lấy y như sam, chân thành đối đãi, yêu thương hết mực hắn thề rằng cho dù cả thiên hạ ai hắn cũng phải tính kế nhưng với Tương Thanh hắn chỉ có chân tâm, hắn cũng đã trưởng thành rất nhiều là một hoàng đế anh minh tính tình cũng khác trước, từ đây sẽ thấy một Ngao Thịnh không thể đáng yêu hơn được nữa!! Trong toàn bộ hệ liệt không có ai khiến cho tớ yêu thích như Tương Thanh và Ngao Thịnh, không phải là nhưng nhân vật nổi bần bật nhưng lại không hề kém cạnh chút nào, tình cảm giữa hai người bọn họ thì lại càng khiến người ta yêu thích hơn, một là đầu gỗ kiệm lời, một lại là sói lang nhưng yêu đầu gỗ hơn cả thiên hạ. Đời này Thịnh Thanh hai chữ không thể tách rời. Thịnh Thế Thanh Phong cũng là bộ mà tớ thích nhất. Trích dẫn một đoạn: Tương Thanh có chút bất mãn lườm hắn một cái, nói, "Ba ngày trước ngươi đã bắt đầu lo lắng. Bình thường khi ngồi xuống, ngươi hay lấy tay trái vén vạt áo, mấy ngày nay lại dùng tay phải. Lúc ăn cơm cũng không nhớ dùng canh, trước khi đi ngủ thì rửa mặt đến hai lần ... Những điều đó chứng minh trong lòng ngươi đang có điều không yên. Còn có, nếu ngươi nhướn mày bên trái là đang nghĩ đến chuyện xấu, nhướn mày bên phải là mất hứng không vui. Nhếch miệng bên phải là cười xấu xa, bên trái là đang cười nhạo người khác. Gõ ngón tay nghĩa là đang có tâm sự. Sờ cằm là vừa nghĩ ra chủ ý. Hai hàng lông mày cùng nhíu lại có nghĩa ngươi đang cảm thấy rất phiền." Ngao Thịnh ngây ngốc nghe, Tương Thanh bước tới vỗ nhẹ lên vai hắn, "Gọi ngươi là Thịnh nhi cũng đúng. Ngươi còn chưa trưởng thành nữa kìa." Nói xong, xoay người qua quàng khăn lên cổ, chuẩn bị rời đi lại bị Ngao Thịnh từ phía sau vươn tay ôm lấy, "Thanh ... quả nhiên ngươi là tốt nhất." Đủ sâu đậm đủ chân thành đủ ngọt ngào chưa..... Còn một bộ cuối của Thần Toán Tứ Bộ hệ liệt là Quốc Tướng Gia Thần Toán ( Viên Liệt x Ân Tịch Ly. Ân Tịch Ly là phụ thân của Hoàng Bán Tiên, Viên Liệt là thúc của Ngao Thịnh) bất quá tớ không có thiện cảm lắm với nhân vật Ân Tịch Ly nên chưa quyết định đọc, mọi người tự cảm nhận nhé.   Mời các bạn đón đọc Thịnh Thế Thanh Phong của tác giả Nhĩ Nhã.