Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bình Minh Màu Đỏ

Diệc Phi gặp được Lê Tiện Nam ở một thành phố xa lạ. Cuộc sống của cô lúc đó rất hỗn độn. Người đàn ông cao lớn dựa vào cột đèn bên đường, nghiêng đầu châm thuốc. Dáng vẻ hào sảng, khuôn mặt lạnh lùng, áo khoác gọn gàng, từng cử chỉ đều toát lên khí chất cao quý khiến người ta liếc mắt một cái liền khó quên. Bắt gặp ánh mắt của cô, anh cong môi cười, mời cô cùng ăn bữa tối. “Cùng nhau ?” Anh ân cần dịu dàng, dẫn cô sa vào mê đắm. Trước khi tốt nghiệp đại học, Diệp Phi gác lại chuyện tình cảm, chuyên tâm học hành. Chuyển đến thành phố khác với tư cách là sinh viên trao đổi. Lê Tiện Nam tỉnh lại, nhẹ nhàng ngửi chiếc khăn lụa cô để lại, cảm thấy không cam lòng. – Không ngờ đến ngày tiếp theo, hai người gặp lại nhau ở bữa tiệc tối của giáo sư. Giáo sư giới thiệu: “Phi Phi, đây là Lê tổng, người đã đầu tư vào hạng mục của em.” Người đàn ông khẽ cười , ánh mắt lưu luyến dừng trên gương mặt cô, vẫn như cũ, ấm áp và dịu dàng. Sau khi ăn xong, Diệp Phi ra ngoài ban công hóng gió. Cô nhớ tới một đêm nọ, cô bị cảm đến phát sốt, anh khoác vội chiếc áo ngủ đưa cô đi bệnh viện, trên đường còn không quên mang cho cô bữa tối, người đàn ông xưa nay tự phụ ấy lại vì cô mà chuyên chú lột vỏ cua. Đứng một lát, Lê Tiện Nam đã đi đến sau lưng cô. Khăn lụa trắng quấn quanh ngón tay thon dài sạch sẽ, anh không nói gì, nhìn gương mặt cô khẽ nhếch môi cười: “Phi Phi, em thật tàn nhẫn, sao lại chạy xa như vậy?” Anh ngoài mặt lạnh lùng, sau lưng lại yêu chiều, dung túng cô. – Người ta đồn rằng có bên cạnh Lê Tiện Nam có một người phụ nữ , tuổi không lớn, diện mạo thanh tú. Lê tổng rất hào phóng, mua một căn chung cư trong nội thành cho cô, còn tự mình đưa đón bằng xe riêng. Lúc nghe được mấy lời đồn này, Lê Tiện Nam chỉ cười: “Đừng nói bậy, cô ấy không thích ồn ào, là tôi bám lấy cô ấy, dù sao thích người ta cũng phải có thành ý.” – “Anh không thích gió, nhưng vì thích ở bên em, gió thổi cũng không sao cả. Ý anh là, em làm gì cũng được, Phi Phi, em có anh thiên vị.” Lê Tiện Nam không nói một câu anh yêu em nào, nhưng tình yêu của anh thể hiện qua từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Tình yêu theo gió bắt đầu, anh dâng hiến hết sự chân thành cho em, với anh, em chính là vĩnh hằng. – Hướng dẫn đọc : 1. SC cùng cả hai đều là mối tình đầu của nhau, HE ( Tất cả các địa điểm, thành phố trong toàn bộ truyện đều là hư cấu và không thay thế thành hiện thực ). 2. Chênh lệch nhau 10 tuổi { 22 x 32 }. 3. Đây là một bộ truyện bình đạm cũng không kém phần ngọt ngào. *** Truyện "Bình Minh Màu Đỏ" thu hút mình bằng những ngôn tình trau chuốt, hoa mỹ, văn phong mượt và diễn biến nội tâm của nhân vật được tác giả miêu tả sống động. Đặc biệt là việc trích dẫn nhiều câu nói nổi tiếng, chẳng hạn như câu "Đừng nhẹ nhàng rơi vào đêm an lành ấy" là một phần khiến mình lọt hố truyện, làm mình chìm đắm trong câu chuyện nhẹ nhàng, nơi thực tế phũ phàng và tình yêu chân thành đan xen nhau. Lúc đọc sơ văn án mình nghĩ rằng cốt truyện sẽ theo mô típ rương vỡ lại lành nhưng không, bởi vì gương có vỡ đâu mà lại lành. Tình yêu Lê Di Nam dành cho Diệp Phi xuyên suốt truyện chỉ có tăng chứ không giảm, độc giả như mình phải hâm mộ, cảm thán ấy chứ. Nhìn chung, cốt truyện khá đơn giản, một cô sinh viên trẻ cố gắng vượt lên số phận và thiếu gia giới tư bản Bắc Kinh sống lạnh nhạt, thờ ơ. Dù cho đứng ở hai thái cực khác nhau, cả hai đều có quá khứ không muốn nhắc lại. Họ quen biết từ một đêm đông và có một đám cưới trong mơ vào mùa hè, sinh ra thiên thần nhỏ cũng vào mùa hè nốt. Cách xây dựng và phát triển cốt truyện là yếu tố thu hút thành công độc giả, hơn nữa truyện còn được đánh dấu bằng những mốc thời gian cụ thể tăng thêm phần chân thật, tóm lại "Bình Minh Màu Đỏ" là tác phẩm hay. Diệp Phi là sinh viên nổi trội của khoa văn học tại đại học Yên Kinh có tiếng. Có sắc, có tài, có tuổi trẻ, nữ chính vẫn kiên quyết giữ mình giữa muôn vàn cám dỗ. Sự không khuất phục đó đổi lại cho cô cuộc sống chật vật và vội vã. Biết bản thân bị cấp trên bóc lột nhưng vẫn phải chăm chỉ làm việc, sinh viên chưa ra trường không có nhiều lựa chọn, nhất là trong một nơi đầy cạnh tranh như Bắc Kinh hoa lệ này. Chúng ta có thể sẽ hay đã từng thấy "Diệp Phi" đâu đó trong xã hội ngày nay, tính ra tác giả xây dựng nữ chính khá chân thật. Lê Di Nam xuất thân từ giới thượng lưu, đã định trước sẽ kế thừa gia nghiệp. Lê gia xa hoa ẩn đằng sau là vết nhơ bị giấu kín. Vì nó mà nam chính thuở thiếu niên từng phản nghịch nhưng nhận về kết cục cúi đầu dưới mái hiên. Đến giai đoạn trưởng thành, chững chạc anh trở thành người ngoài nóng trong lạnh, "nhà" và "tình yêu" là thứ mà anh không nghĩ tới. Có thể nói, anh vừa dịu dàng vừa nguy hiểm, mà đây là kiểu hình khiến người ta say mê. Mình thấy mối quan hệ giữa hai người tiến triển hơi nhanh. Từ lúc mập mờ đến khi yêu đương, nam chính chuẩn bạn trai nhà người ta. Luôn chăm sóc, cưng chiều, thiên vị Diệp Phi vô điều kiện, tỉ mỉ chu đáo dù biết cả hai khó có kết thúc đẹp, tiếc là trong truyện thôi, chứ người như Lê Di Nam ở ngoài chắc đang thuộc diện cần bảo tồn rồi. Về phía nữ chính, mình thấy thực tế hơn, cô tham luyến sự chăm sóc và ấm áp của anh, nhưng lý trí không cho phép cô dành tình yêu cho anh. Bởi cô hiểu rõ khoảng cách của họ, cô không muốn biến mình thành con thiêu thân. Thật vậy, đến cả Lê Di Nam ban đầu cũng không nghĩ đến có thể cùng cô đi đến điểm cuối. Tuy nhiên, anh là liều thuốc độc ngọt ngào mà cô muốn tránh cũng không thoát, Diệp Phi dần chìm đắm trong sự dịu dàng anh mang lại. Một Lê Di Nam luôn để đèn chờ cô về, dạy cô nhiều kĩ năng sinh tồn giữa thành thị này, sẵn sàng làm cho cô một vườn hoa nở suốt mùa đông, luôn dành thời gian cho cô, xuất hiện vào lúc cô cần anh nhất, người như anh sao cô có thể tìm thấy lần thứ hai đây. Đến khi đã xác nhận sự quan trọng của đối phương trong cuộc đời mình, cả hai đều yêu hết lòng, họ cứu rỗi quá khứ của nhau. Thời gian thử thách bọn họ chính là khi anh thu xếp với gia đình để đường đường chính chính bên cạnh cô lâu dài. Diệp Phi cũng không kém cạnh, cô quyết định học cao lên để cho mình một tương lai xán lạng hơn, cũng như kéo gần khoảng cách giữa hai người. Dù không thể tiếp xúc, nhưng trong những năm dài đằng đẵng ấy, mỗi nơi cô đến đều ít nhiều có hình bóng gợi nhớ đến anh, hoa cẩm tú cầu, tiểu Tây Giao của bọn họ.. Không phải trùng hợp, mà là nam chính của chúng ta cố ý làm để cô không thể quên anh được, nói ra thì có chút bá đạo ấy nhỉ. Đặc biệt là anh mỗi tháng đều gửi tặng cô một món quà, dù có bận rộn đến mấy. Và điều này duy trì đến lúc hai người đã về một nhà luôn. Hai người trải qua thử thách lần này thì nhanh chóng tiến đến hôn nhân, qua bao nhiêu năm, dù có thêm thiên thần nhỏ, Diệp Phi vĩnh viễn là công chúa của Lê Di Nam. Mình nghĩ nên nói đến Triệu gia một chút, thiếu họ thì bộ truyện này không trọn vẹn, họ đều có đất diễn và vai trò riêng trong tình yêu của nhân vật chính. Triệu gia có hai lão phu nhân, nhưng họ đều có kết thúc khá buồn, nhất là bà Triệu, người làm mình bất ngờ. Ban đầu tưởng bà chỉ là nhân vật phụ thôi, ai dè không tầm thường, nam nữ chính đến với nhau cũng có một phần công sức của bà ấy. Còn về anh em Triệu gia, một người con gái nhỏ bé dũng cảm theo đuổi tình yêu, nhận về được kết quả xứng đáng, còn Triệu Tây Chính làm mình khá thất vọng nhưng mọi người đều có quyền tự quyết định cuộc sống của mình. Truyện này không có nhiều sóng gió, không tiểu tam tiểu tứ, thứ khiến truyện nổi bật chính là nét riêng của nhân vật và điều quan trọng mình nói nhiều lần - ngôn từ. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. *** Diệp Phi nhớ lại ngày đầu tiên cô gặp Lê Tiện Nam, có rất nhiều chi tiết đều nhớ không thể nào nhớ ra nổi, cô cẩn thận suy nghĩ đã bắt đầu như thế nào, nhưng cũng chỉ nhớ được một hai mảnh ghép nhỏ ở trong đầu. Cô nhớ tới hôm nay giáo sư có đưa cho cô một quyển sách của Wilde. Trong đó có nói là, bạn thích tất cả mọi người, nhưng mọi người đều hờ hững với bạn. Người đàn ông vẫn cứ đứng ở góc đường như thế, lạnh lùng và cô độc, như ngọc bích lạnh lẽo ngâm trong hồ, như là tấm lụa trắng bị cháy thành tro trắng như tuyết, quay đầu lại nhìn thấy cô, cong môi cười rộ lên. Lúc đó có một vài cảm giác không rõ ràng, giống như măng mùa xuân ngủ đông, đột nhiên đâm thủng màn đêm mùa đông lạnh thấu xương này. Sau đó còn nhớ đến một câu gì đó nữa? Đừng nhẹ nhàng chìm vào màn đêm đẹp đẽ đó. —— Tháng 1 năm 2022. Mạnh Ngũ Nguyệt. —— Mùa đông năm 2013 ở Yến Kinh lạnh lẽo đến kỳ lạ. Cuộc sống của Diệp Phi cũng rối tung lên. Cô kéo theo vali đứng ở dưới ký túc xá, trong tay còn cầm theo sách vừa mới mượn từ thư viện. Tiết Như Ý khóc thút tha thút thít, “Phi Phi, cậu cứ chuyển đi như thế này sao? Cậu đừng để lời của hai người đó nói ở trong lòng…… Cậu đi rồi thì tớ biết làm sao bây giờ?” “Không sao đâu, là tớ đi làm thêm quá bận rộn, khiến cho các cậu không thể ngủ ngon được. Dù sao thì cũng chỉ còn một học kỳ nữa là phải đi thực tập rồi,” Diệp Phi tỏ ra nhẹ nhàng, “Cũng không phải là không gặp nhau được nữa, bây giờ thuận tiện như vậy, cậu nhắn tin cho tớ là được rồi mà. ” Tiết Như Ý là người bạn duy nhất của cô ở thành phố Yến Kinh này, cũng là bạn cùng phòng của cô, là một cô gái rất đơn thuần. Nghe cô nói như vậy, Tiết Như Ý mới ngây thơ gật đầu, “Cậu tìm phòng nhanh như vậy…… Có ổn không?” “Cũng tạm được, ở ngay trong ngõ Hòe Tam, không xa,” Chuông điện thoại Diệp Phi vang lên, là tài xế tới xe hẹn đến rồi, cô nhỏ giọng nói với Tiết Như Ý, “Tự chăm sóc bản thân cho tốt, chúng ta còn có thể gặp nhau, không phải là còn chưa tốt nghiệp sao. ” Tiết Như Ý khóc thút tha thút thít đến mức nức nở, cô gái nhỏ gầy gầy, cứ một hai phải xách hành lý giúp cô, vừa xách vừa hỏi, “Phi Phi, tiền thuê nhà bên kia chắc là rất đắt, đúng không? Cậu vất vả như vậy, vừa làm thêm ở bên còn muốn vừa chăm chỉ học tập, nếu mà quá đắt, chờ tớ tìm được công việc thực tập, tớ và cậu cùng thuê chung, tớ và cậu chia sẻ với nhau!” Diệp Phi cười cầm lấy hành lý trong tay cô ấy, Tiết Như Ý là cô gái Giang Nam, nói chuyện ngọt ngào và mềm mại, “Cậu tự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng cãi nhau với các cậu ấy, chờ sau này tớ mời cậu ăn cơm. ” Hốc mắt Tiết Như Ý đỏ bừng gật gật đầu, nhìn theo Diệp Phi lên xe. Lúc đó đã là hơn năm giờ, mùa đông trời tối sớm, ở đây ồn ào náo nhiệt. Ngõ nhỏ Hòe Tam bên này rất có thú vị. Đúng là ở trung tâm thành phố, một con phố bên trái, là khách sạn sao lộng lẫy, ở ngay ngã tư, có một khu vườn nhỏ yên tĩnh —— đương nhiên đó cũng không phải là vườn hoa, là mô phỏng kiến trúc ở Giang Nam, là khu dành cho nhà giàu hàng đầu ở trong nước, cái tên vừa nghe đã giữ kín như bưng: Đàn Cung Tây Giao. Bên phả, là những con ngõ nhỏ đổ nát, ngõ nhỏ Hòe Tam chính là một trong số đó, nói là ngõ nhỏ chật hẹp, có một vài căn tứ hợp viện. Ngược lại cũng đều là tấc đất tấc vàng ở thành phố Yến Kinh rộng lớn này, chỉ là một cái ở trên trời, một cái dưới mặt đất. Diệp Phi kéo vali đi dọc con ngõ, mấy ngày hôm trước đã tới xem qua vài lần. Diệp Phi đứng trong gió lạnh gõ cửa một lúc lâu, bên trong rốt cuộc cũng có người đi ra mở cửa, là một bà cụ hơn tám mươi tuổi, mặc một cái áo lông thật dày, mái tóc hoa râm ngắn, nhanh nhẹn, nhưng lạnh lùng. “Không phải đã nói là năm giờ đến sao? Đã là năm giờ mười lăm rồi. ” Bà cụ mở cửa xong lại chống gậy đi vào. “Trên đường bị kẹt xe ạ. ... Mời các bạn mượn đọc sách Bình Minh Màu Đỏ của tác giả Minh Ngũ Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chậm Rãi Động Lòng
CHẬM RÃI ĐỘNG LÒNG Cảnh Kỳ Tâm dtv-ebook.com Văn Án
Tịch Tuyệt
Edit by: Hanamy Hino Thể loại: đam mỹ, cổ trang, ngược luyến. Sẽ như thế nào khi trong cùng một con người lại tồn tại hai linh hồn, có chăng ông trời đã định trước là nỗi bất hạnh. Cuộc sống sau khi Trầm Thương Hải thoái ẩn vừa mới tốt đẹp lên thì bệnh cũ của Thương Tịch Tuyệt đột nhiên tái phát, sau khi tỉnh lại, tính cách đại biến.Ánh mắt hắn ngày càng lãnh khốc khiến Trầm Thương Hải cảm thấy kinh sợ, Thương Tịch Tuyệt điềm đạm thiện lương thời gian qua chỉ sợ đã sớm “ngủ say”, kẻ đang cướp lấy cơ thể chính là nam nhân tàn nhẫn vốn đã phải “chết”! Biến đổi kinh hoàng này đã phá hủy tất cả hạnh phúc trong tay của Trầm Thương Hải, người ái mộ yêu mến ngày nào đã không còn, cho dù đã từng cùng nhau trải qua nhiều biến cố, y lúc này phải chăng nên vung kiếm đoạn tình, chạy trốn khỏi người nam nhân đang giam cầm y. *** “Kiếp phù du mộng: Phi Tình, Bích lạc,Hồng Trần,Hoàng Tuyền, Tử Minh,Liên Sơ, Thương Hải. Bảy người là 7 câu chuyện xưa đầy thương tâm. Vì tình tiết câu chuyện có liên quan với nhau. Mỗi cuốn là một câu chuyện đọc cuốn nào trước cũng được nhưng nên đọc theo thứ tự: Phi tình Bích Lạc Hận phong trần Hồng Trần Hoàng Tuyền Tử Minh Thương Hải *** “Tịch Tuyệt, ngươi đừng như thế phát đại hỏa.” Thẩm Thương Hải muốn cho Thương Tịch Tuyệt tỉnh táo lại,nhưng thanh âm đột nhiên nghẹn ở tại hầu gian. Nam nhân dùng ngón trỏ cùng ngón giữa ở ống tay áo nhẹ nhàng gợi lên, như là lấy cái gì này nọ. Bỗng nhiên một hình ảnh giống như đã từng quen biết như tia chớp xẹt qua trong đầu Thẩm Thương Hải — Vĩnh Xương Vương cười, dùng chân nghiền nát phía trước còn bị hắn coi là đồ cất giữ tròng mắt của người kia. Tay hắn chỉ, cũng không ý thức rất nhỏ gấp khúc, như đang suy nghĩ làm thế nào cẩn thận đào ra hai mắt của Phục Nghệ. Động tác kia, cùng Thương Tịch Tuyệt hiện tại đang làm, giống nhau như đúc, không sai chút nào. Thẩm Thương Hải từ đầu lạnh đến chân, hô hấp trong nháy mắt cũng tạm dừng tại đây. Linh hồn bên trong nam nam nhân trước mắt này, là Vĩnh Xương Vương! *** Hoàng hôn đỏ thẳm, từ từ chìm vào nơi giao nhau của đất trời. Đồng cỏ xanh rộng lớn dường như cũng nhuộm màu đỏ da cam, dệt thành một ánh sáng tuyệt đẹp, tan chảy vào phía chân trời. Ly Phong ngồi ở lưng chừng trên sườn núi, hai tay chống cằm, miệng cắn cọng cỏ, nhìn triền núi dưới chân du nhàn di động hai bóng người, vẻ mặt buồn bực.Thiếu niên Âu Dương Lân trong tộc, hôm nay đem chiêu thức ra rèn luyện, ngồi bên Ly Phong, trêu ghẹo nói: “Xảy ra chuyện gì? Còn tại sinh cái kia Vĩnh Xương nhân khí?” “Âu Dương đại ca, ngươi này không phải biết rõ cố hỏi mà!” Ly phong bĩu môi, nhân tiện cấp cho Âu Dương Lân một cái xem thường. Người quái dị Tịch Tuyệt trước kia là Vĩnh Xương Vương ở Ung Dạ tộc cũng đã gần tới nửa tháng rồi, mỗi ngày đều cùng sư phụ cùng nhau ra vào, từ sáng sớm tới hoàng hôn còn cùng sư phụ ra ngoài tản bộ, rõ ràng là hướng về hắn mà thị uy. Hắn cũng thở phì phì về phía tộc trưởng oán giận, tộc trưởng lại nói người quái dị kia đã cứu tánh mạng sư phụ, còn kêu hắn phải xem người quái dị kia là khách quý. “Ta mới không cần cùng hắn ở cùng một chỗ!” Hắn đem miệng ngậm cọng cỏ tưởng tượng thành Thương Tịch Tuyệt, mà dùng sức cắn. Dù sao cũng phải nghĩ ra cái biện pháp, đuổi người quái dị đi. Âu Dương Lân không khỏi nhíu mày, vừa định khuyên bảo,ở phía sau một thanh âm nam nhân đã không hờn không giận đột nhiên vang lên: “Ly phong, ngươi lại ở đây loạn tưởng cái gì?” Ung Dạ Vương hướng Ly Phong mà liếc mắt, thần sắc lạnh nhạt, đủ để khiến thiếu niên sợ hãi mà ngậm miệng. Hắn cười một cái, thân thuận sườn núi, hướng đồng cỏ ở giữa có hai người mà đi đến. Thẩm Thương Hải từ xa đã nhìn thấy thân hình cao to của Ung Đêm Vương, liền kêu Thương Tịch Tuyệt đẩy xe lăn ra phía trước, tiến ra đón.”Ung Dạ Vương, ngươi tìm ta có việc?” “Xem như vậy đi.” Ung Dạ Vương nhìn nhìn Thương Tịch Tuyệt và Thẩm Thương Hải. mỉm cười nói: “Tháng sau ta đi Tây Vực các bang quốc sẽ tề tụ về Băng Hải, cử hành sự kiện săn bắn. Ta quá hai ngày sẽ lên đường, các ngươi có nghĩ là cùng ta đi?” ” Sự kiện săn bắn ở Băng Hải?” Thẩm Thương Hải nhớ tới nước mắt của Cơ phu nhân, nhất thời có ấn tượng. Phục Nghệ hẳn là cũng sẽ đi trước đi, bất quá..... Nghe được người phía sau chợt dừng lại hô hấp, Thẩm Thương Hải lặng im một chút, cuối cùng vẫn là lắc đầu quay về Ung Dạ Vương nói. “Ta hành tẩu không tiện, sẽ không đi.” Ung Dạ Vương tự nhiên rõ ràng Thẩm Thương Hải trong lòng băn khoăncái gì, nhưng cũng không nói thêm nữa, chuyển thân hình rời đi. Lúc này ánh mặt trời đã cơ hồ hoàn toàn bị màn đêm bao phủ, Thẩm Thương Hải từ từ chuyển lạnh trong gió đêm tim đập mạnh và loạn nhịp. Sau một lúc lâu, bỗng nhiên nhớ tới người phía sau Thương Tịch Tuyệt một mực yên lặng như trước hắn nói mát, không khỏi áy náy cười, ôn nhu nói: “Tịch Tuyệt, trở về đi.” Thương Tịch Tuyệt, đẩy mạnh xe lăn, vững vàng hướng lều chiên hai người bọn họ mà đi. Dùng cơm, rửa mặt...... Cho đến lúc hai người nằm trên giường, Thương Tịch Tuyệt thủy chung một lời không nói. Thẩm Thương Hải đại khái hiểu được Thương Tịch Tuyệt ở không lo lắng cái gì, thấp giọng nói: “Tịch Tuyệt, ngươi yên tâm, ta sẽ không đi.” “Không phải......” Thương Tịch Tuyệt đột nhiên mở miệng, quay đầu, ở chỗ mờ tối của ngọn đèn chăm chú nhìn kỹ Thẩm Thương Hải, ánh mắt cười đến chua sót.”Ngươi vẫn là nên đi thôi, không cần vì cho ta mà thay tâm đổi ý.” Hắn nói rất nhẹ rất chậm, nhưng không có chần chờ, hiển nhiên đã nghĩ sâu tính kỹ. “Thương Hải, ta quả thật có điểm sợ ngươi cùng Phục Nghệ gặp lại, nhưng một mặt vẫn trốn tránh, không đề cập tới hắn, ngươi trước giờ trong lòng đều có hắn. Thương Hải ta chỉ có thể thản nhiên cùng hắn đối mặt, đừng làm cho bóng dáng của hắn sẽ ở lại ngươi. Ta tương lai cũng không ghen ghét, trốn tránh, như vậy không phải rất tốt?” Thẩm Thương Hải chăm chú nhìn Thương Tịch Tuyệt, nhìn không chuyển mắt. “Ta, ta là không phải nói sai cái gì chứ?” Nam nhân có chút hối hận, co quắp không an nói: “Ta vụng về, sẽ không nói. Thương Hải ngươi đừng sinh khí, ta thật sự không có trách ý tứ của ngươi, ta......” Mắt thấy Thương Tịch Tuyệt gấp đến độ cổ đều đỏ, Thẩm Thương Hải cuối cùng nhịn không được cười ra thành tiếng, đánh gãy một lòng đang tự trách bản thân của Thương Tịch Tuyệt: “Ngươi nói rất đúng, chúng ta liền cùng Ung Dạ Vương một đoàn đi Băng Hải.” Trong trí nhớ, tựa hồ Thượng là Thương Tịch Tuyệt lần đầu cùng hắn còn thật sự đàm luận hai người về tương lai, hắn còn tưởng rằng Thương Tịch Tuyệt tính tình ngại ngùng, tự ti, chỉ sợ vĩnh viễn cũng không hội chủ động đối hắn yêu cầu cái gì. Nghe được Thẩm Thương Hải đáp ứng, Thương Tịch Tuyệt trong đôi mắt màu nâu cũng nhiễm tia vui sướng. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thương Hải liền tùy Thương Tịch Tuyệt đẩy đi đến phòng nhỏ của Ung Dạ Vương. Ung Dạ Vương phảng phất sớm dự đoán được hai người sẽ phải thay đổi chủ ý, nửa điểm cũng không cảm thấy được ngạc nhiên, ngược lại còn cười nói: “Ta còn tưởng các ngươi sẽ thương lượng với nhau nửa ngày mới đến tìm ta. ” Thẩm Thương Hải cùng Thương Tịch Tuyệt nhìn nhau cười, cùng nhìn đối phương có chút thẹn thùng. Ung Dạ Vương vừa trêu chọc, một bên phân phó gia nhân nhanh đi chuẩn bị khởi hành. Ngày đó ba người lên đường, trời trong, nắng ấm,thật là một cái thời tiết rất tốt. Lương thực, đồ che mưa, quần áo, lều trại...... Còn có xe lăn của Thẩm Thương Hải đều bị mang vào bên trong xe ngựa. Ly Phong gặp người quái dị, cư nhiên phải tùy vào sư phụ cùng tộc trưởng tham gia đi Tây Vực làm hắn cực không vui ý, Thẩm Thương Hải bên người lưu lại hảo một trận, gặp tộc trưởng đã muốn bước lên tuấn mã, hắn mới không tình nguyện ngầm xe ngựa, cùng phần đông tộc nhân cùng nhau nhìn theo ba người dần dần biến mất khỏi tầm mắt. Băng Hải chỗ Tây Vực thời tiết lạnh, trung tâm là thảo nguyên, Ly Phong cách Ung Dạ tộc khoảng cách khá xa, cần vượt qua hai đoạn núi non. Một nhóm của Ung Dạ Vương chạy hơn phân nửa chặn đường, cuối cùng tiến vào thảo nguyên bên cạnh mảnh đất. Giữa hè trời hay thay đổi đột ngột. Lúc trước trời còn nắng gắt, mồ hôi chảy ước hết lưng, đột nhiên trời trở nên u ám, bốn phía tối như mực, cơ hồ khó có thể nhìn rõ cảnh vật ở xung quanh. Gió thổi mạnh cây cỏ đều đỗ rạp xuống mặt đất. Một hồi sẽ có một trận mưa lớn đỗ xuống. Trên một thảo nguyên rộng mênh mông, trống trải,xunh quanh trống trải không có một nơi nào để chắn gió, mưa đã đổ xuống bây giờ dựng lều trại cũng không kịp Ung Dạ Vương không khỏi hơi nhíu mày, nhảy xuống lưng ngựa, cùng với đánh xe của Thương Tịch Tuyệt nói: “Ta tiến vào trong tránh mưa một lúc.” Hai người xốc lên màn che chui vào bên trong xe, vừa tháo xuống mũ da che nắng, chỉ nghe đỉnh xe “ầm ầm” rung động, những hạt mưa lớn đều bắt đầu nện xuống, trong đó còn chen lẫn vài cái thanh âm sấm chớp, đặc biệt vang dội. Ung Dạ Vương nghe xong vài tiếng, thản nhiên nói: “Cư nhiên nổi lên mưa đá, xem ra chỉ cần chịu một trận như vậy cũng đủ chết người.” Ba người nhàn đến vô sự, liền thừa dịp rảnh rỗi này mà ăn lương khô, liền nghỉ ngơi. Thương Tịch Tuyệt mấy ngày qua đều ở mặt trời đã khuất đánh xe, tuy rằng đeo da mạo, hai cánh tay lộ ra ở bên ngoài bị phơi nắng mà đỏ lên. Thẩm Thương Hải nhìn mà âm thầm đau lòng. Nam nhân nguyên bản cũng là đế vương tôn sư, tuy nói bệnh phát khi tự thân nhốt trong mật thất, nhưng lấy Vĩnh Xương Vương kì nhân thì làm sao không sống cuộc sống xa hoa, sống an nhàn sung sướng, hiện giờ lại cam nguyện hạ mình đảm đương làm xa phu. Mời các bạn đón đọc Tịch Tuyệt của tác giả Trần Ấn.
Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt
Nếu ai đã đọc truyện của Phong Lộng thì đều biết Phong Lộng nổi tiếng mẹ ghẻ rồi. Và trong truyện Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt, Phong Lộng vẫn luôn giữ vững phong độ trong việc đẩy cả nhân vật lẫn người đọc vào vực sâu không đáy, bế tắc không chỗ giải thoát, nhiều lúc sẽ là bất lực không thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Giới thiệu truyện đam mỹ: “Trước khi kỳ nghỉ kết thúc, nhất định phải dạy dỗ anh trai đến không thể rời khỏi mình mới được!” ___________ Từ khi sinh ra đã được bao phủ bởi hào quang cao quý, thân là con cưng của trời học sinh ưu tú đứng đầu trường quân đội – anh em sinh đôi Lăng Khiêm cùng Lăng Hàm, vẫn ôm lòng mơ ước chiếm hữu với anh cả được cha mẹ nhận nuôi Lăng Vệ. Trong cuộc đọ sức quyết liệt giữa hai anh em sinh đôi, Lăng Khiêm tiên hạ thủ vi cường. "Tuyệt không thể để cho Lăng Hàm giành được đặc quyền trở về độc chiếmanh trai!" ________________ Người anh cả anh tuấn tràn đầy khí chất quân nhân, Lăng Vệ trong vắt như ánh sáng mặt trời, dưới hiếp bức kỹ xảo giả dối của em hai Lăng Khiêm, bị bắt trở thành đối tượng dạy dỗ tiết dục của em trai, tâm lý cùng thân thể, không ngừng bị chà đạp vừa tàn nhẫn lại ôn nhu. Khó xử hơn chính là, từ chống cự lúng túng chịu không thấu, dần dần bị khoái cảm trái đạo đức điên đảo kéo xuống vực sâu sa đọa. Giữa lúc Lăng Vệ bị đặt dưới háng em trai thứ hai, bởi vì các cú nhấp không chút kiêng kỵ mà khóc kêu rên rỉ, em ba Lăng Hàm thông qua thử thách sinh tử giành được thành công, ôm đố kỵ ghen ghét không gì sánh *** Review Trừng phạt quân phục hệ liệt Tác giả: Phong Lộng Thể loại: Tương lai, huynh đệ, nhất thụ lưỡng công, công sủng thụ, H, SM, HE Đoán chắc nhiều người đã từng nhìn thấy tên bộ này nhiều rồi mà vì rất nhiều lý do lại quyết định không đọc, mình không có ý dập khuôn hay tâng bốc bộ này kiểu dạng không đọc là phí cuộc đời hay cái gì đó tương tự vậy, nhưng nếu đọc, bạn sẽ không cảm thấy hối hận. Mình lúc đầu cũng nghía qua cái tên + văn án + chương 1 vài lần rồi mà vẫn không đọc tiếp chương 2, lý do vì toàn H + tình tiết nghe có vẻ cẩu huyết :)))))) nhưng đừng vội tắt, không có bộ H văn nào kéo dài được đến 10 quyển mà vẫn có người ủng hộ đâu :3 Vào một hôm đẹp trời rảnh rỗi thì mình lôi bộ này ra đọc :)))) mình cũng nói luôn cho ai có ý định đọc bộ này, đó là từ quyển 1 đến gần hết quyển 3 chỉ toàn H (chính xác quyển nào cũng có H) nội dung chỉ quanh đi quẩn lại về quá trình gây dựng tình cảm của 3 anh em Lăng Hàm, Lăng Khiêm và Lăng Vệ, bạn hoàn toàn có thể đọc lướt nó, cũng không ảnh hưởng mấy đến nội dung đâu. Nhưng bắt đầu đến khoảng chương 10 quyển 3, tự khắc bạn sẽ bị hút vào truyện, bí mật dần dần được hé lộ. Nếu ai đã đọc truyện của Phong Lộng thì đều biết Phong Lộng nổi tiếng mẹ ghẻ rồi, và trong này Phong Lộng cũng không lên cấp thành mẹ đẻ đâu :3 Các nhân vật trong trừng phạt quân phục hệ liệt có hoàn cảnh khá rõ ràng, và mỗi nhân vật đều có nỗi đau riêng, nói là tê tâm liệt phế cũng không ngoa đâu j.j từ nhân vật chính đến nhân vật gần chính đều phải trải qua một cú shock lớn đến mức thay đổi tính cách. Phải trở nên cường đại, mạnh mẽ, phải làm những việc mà cả đời chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm, lợi dụng, hy sinh, đấu tranh… tất cả đều sẽ hiện diện trong này. Phong Lộng vẫn luôn giữ vững phong độ trong việc đẩy cả nhân vật lẫn người đọc vào vực sâu không đáy, bế tắc không chỗ giải thoát, nhiều lúc sẽ là bất lực không thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Lăng Hàm và Lăng Khiêm trong này dù giỏi giang đến đâu thì vẫn là trẻ con, vẫn sẽ làm nũng hay tranh thủ tình cảm với Lăng Vệ, yêu đến điên cuồng giằng xé, đến khi đối mặt với giây phút cuối cùng của cuộc đời vẫn chỉ muốn gặp được người yêu. Lăng Hàm là em trai trong hai anh em sinh đôi, từ bé tính cách đã trầm tĩnh hơn người anh sinh đôi Lăng Khiêm, cả hai dù suốt ngày đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán nhưng dù gì cũng là ruột thịt, chưa kể là sinh đôi có tâm linh tương thông, người kia bị tổn thương thì người còn lại cũng sẽ bị ảnh hưởng. Hay ghen tị với nhau, đúng kiểu sinh đôi luôn :)))) Lăng Hàm thì ít bày trò hơn Lăng Khiêm, trình độ mồm mép vs mặt dày thì cũng không bằng Lăng Khiêm, có lẽ vì vậy nên mình có cảm tình với Lăng Khiêm hơn. Hai anh em nhà này đến cuối truyện vẫn còn so đo với nhau nhưng nếu gặp chuyện thì luôn đồng tâm hiệp lực, bao che bảo vệ nhau. Lăng Vệ là anh cả, lại luôn được hai đứa em trai bảo vệ chăm sóc, nhưng không có nghĩa Lăng Vệ là nhược thụ nhé. Xuất thân của Lăng Vệ khá là đau lòng, quá trình để chấp nhận thân phận thật cũng giằng xé không kém. Trích một câu trong truyện: “Thuộc gia đình tướng quân, nếu không đủ năng lực, không đủ quyền lực, thì không được phép yêu” Trong truyện có 2 couple phụ: Al Lawson x Vệ Đình Bội Đường Tu La x Tiểu Diệp Hệ liệt liên quan: Nhiên tình đế quốc hệ liệt. Mọi người hãy tự đọc và cảm nhận nhé  Đánh giá: 4.5/5 *** Anh em sinh đôi mười tám tuổi, im lặng ngồi trong biệt thự học sinh xa hoa yên tĩnh, đã giằng co hồi lâu.  “Đơn xin thi của cậu đã được thông qua?” Lăng Khiêm đánh vỡ trầm mặc.  “Phải.” Em trai Lăng Hàm sinh muộn hơn mấy phút, ung dung gật gật đầu. “Ba cuối cùng cũng đã đồng ý ký tên.”  Mặc dù là anh em sinh đôi. Vẻ ngoài hai người lại không hoàn toàn giống nhau, người bình thường cũng có thể dễ dàng phân biệt.  Anh trai Lăng Khiêm kế thừa vẻ xinh đẹp của mẹ, khuôn mặt tuấn tú trung tính. Em trai Lăng Hàm, lại hoàn toàn giống như ba cậu ta tướng quân Lăng Thừa Vân, có dáng vẻ anh tuấn cương nghị, khí chất cũng trầm ổn hơn.  Đều là học sinh ưu tú trường quân đội Chinh Thế, hai người bởi huyết thống cao quý cùng thiên phú vượt trội của bản thân, có vô số người ủng hộ trong trường. Có điều nếu để cho người không biết đến đoán, hơn phân nửa sẽ cho Lăng Hàm ổn trọng trầm mặc ngược lại là anh.  “Đây chỉ là ba bất công mà thôi. Đồng ý cho cậu tham gia cuộc thi, còn tôi thì lại gạt bỏ.” Lăng Khiêm nói xong, lông mày duyên dáng nhăn lại rất nhẹ, trong lúc đang tựa giận tựa không, tỏa ra khí tức quỷ dị.  Lăng Hàm lại hoàn toàn thờ ơ bình thản, “Cũng không thể để cho hai đứa con trai đều đồng thời tham gia một cuộc thi bất cứ lúc nào cũng sẽ mất mạng đi.”  “Hừ, đấy cũng là một cuộc thi sau khi thông qua có thể sớm tốt nghiệp trường quân đội Chinh Thế, đồng thời giành được đặc quyền quân bộ.” Lăng Khiêm và Lăng Hàm đều là con ruột của tướng quân thượng đẳng trứ danh Lăng Thừa Vân.  “Lăng Khiêm, anh không phải đang ghen tị đi?”  “Ghen tị? Cậu chẳng qua là một thằng nhóc ngu ngốc vì có thể dùng đặc quyền sớm một chút thu anh trai vào tay nên tham dự cuộc thi không đếm xỉa sống chết mà thôi.”  “Anh cũng đưa ra đơn xin, chỉ là không lấy được phê chuẩn thôi. Người có thể có được đặc quyền bảo hộ anh trai, mới có được tư cách giành lấy anh ấy, Lăng Khiêm, anh lúc trước không phải cũng đã đồng ý với điều này sao?”  Sinh ra trong tướng quân thế gia có quyền lợi nhạy cảm đối với quân bộ, cho dù là anh em sinh đôi, cũng đã sớm bắt đầu đủ loại tính toán tranh đấu với nhau. Theo tuổi tác tăng lên, vì đạt được người trong lòng hướng tới đã lâu, cạnh tranh càng ngày càng kịch liệt.  “Nếu thông qua cuộc thi, cậu định làm như thế nào ?”  Lăng Hàm đạm bạc mỉm cười, ẩn tàng nắm chắc thắng lợi, “Tôi định làm như thế nào? Sau khi tôi có được quyền lợi đặc biệt của quân bộ, có thể muốn làm gì thì làm, anh chẳng lẽ đoán không được tôi sẽ làm gì sao?”  “Cậu có thể còn sống trở về rồi hãy nói.” Lăng Khiêm nhìn trả không nhường nhịn, “Thắng bại còn chưa định.”  “Vậy sao?” Giữa hai thân hình cao lớn, ánh mắt sắc nhọn giao nhau giữa không trung, ma sát ra tia lửa.    Mời các bạn đón đọc Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt của tác giả Phong Lộng.