Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chiều Theo Sở Thích Của Em

Bản thân là một thông dịch viên, Chu Yến Kinh đã nhìn thấy vô số cảnh đẹp.  Nhưng không gì có thể sánh với cảnh đẹp của non sông tổ quốc.   Cùng với vẻ đẹp mềm mại, thướt tha khi mặc sườn xám của Đan Chi.  Vì đôi mắt đẹp và lời nói sắc bén nên thông dịch viên cao cấp Chu Yến Kinh đã để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người.  Ngày nọ, có một cư dân mạng lên tra Baidu thì phát hiện trong cột “Gia đình” có viết…  “Đã đính hôn.”  Mọi người ai cũng không tin, đồng loạt khiển trách cái người nào đó đã sửa lung tung trên Baidu.   *   Đêm trước ngày tốt nghiệp, Mạnh Đan Chi bỗng nhiên nổi tiếng nhờ đoạn video phỏng vấn về di sản văn hóa phi vật thể trong lĩnh vực thêu dệt. Trên màn hình, một cô gái mặc sườn xám, dáng người xinh đẹp, tỏa sáng làm lay động lòng người.  Bạn học cùng trường tiết lộ rằng cô có một cửa tiệm mở bán sườn xám, cũng đã đính hôn từ lâu rồi.  Chỉ là chưa ai từng gặp qua một nửa kia của cô. Sau một thời gian mọi người đều bắt đầu đoán cô đã trở về tình trạng độc thân.  Khi nghe người khác hỏi đến, Mạnh Đan Chi chỉ mỉm cười nói: “Sẽ nhanh thôi.”  Mãi cho đến một ngày nọ…  Một người nổi tiếng trên mạng đã đến tận cửa tiệm của cô livestream nhưng chỉ nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi sau quầy, đây chính là người thông dịch viên có lời lẽ sắc bén và dáng vẻ vô cùng nghiêm túc trên tin tức.  Lúc này, kênh livestream bùng nổ dữ dội, fan đang xúi người nọ chạy đến hỏi thăm thử.  Chu Yến Kinh thản nhiên thừa nhận: “Đón bà xã tan làm.”  Chỉ nghe giọng nói đang giận dỗi của bà chủ truyền đến từ phòng thử đồ: “Không phải, còn chưa đăng kí kết hôn đâu nha."   * Vài ngày sau, cửa hàng bán sườn xám thông báo nghỉ bán, chỉ để trưng bày.  Lý do: Mừng ngày đăng ký kết hôn.  Không lâu sau đó, trên trang web chính thức cũng đã cập nhật lại thông tin.  Chu Yến Kinh, đã kết hôn.   # Thì ra “nhanh” không phải là hủy hôn mà là đi kết hôn.  # Nhanh nói đi, rốt cuộc là tư liệu trên Baidu của hai người là do ai động tay vào#   ***   Mỹ nữ sườn xám x Thông dịch viên.  Thanh mai trúc mã, kém nhau 5 tuổi.  Ghi chú: Baidu là nơi mọi người có thể tự chỉnh sửa thông tin.  *** Bốn giờ chiều, bầu trời bên ngoài đang dần trở nên xám xịt lại, như muốn mưa to, mấy nữ sinh vừa cười nói đi vào cửa hàng. “Khi nãy mới bước vào, mấy cậu có thấy tên cửa hàng là gì không?” “Là Kinh cái gì, Kinh Diễm?” “… Tên là Kinh Chi.” Những tòa nhà bên ngoài cổng Bắc ở đại học B có kiến trúc vô cùng hiện đại, nhưng ở cổng phía Nam lại khiến cho người ta có cảm giác như đang sống trong thời đại Trung Hoa Dân Quốc, bởi vì nơi đây có không ít Tứ hợp viện [1] còn sót lại. [1] Tứ hợp viện: Xuất hiện từ thời Đông Chu, đến nay đã có khoảng hơn 2000 năm lịch sử. Tứ hợp viện còn được gọi là Tứ hợp phòng, là một hình thức kiến trúc tổ hợp của nhà dân vùng Hoa Bắc Trung Quốc, với bố cục là xây nhà bao quanh một sân vườn theo bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, thông thường gồm có nhà chính tọa Bắc hướng Nam, nhà ngang hai hướng Đông - Tây và nhà đối diện với nhà chính, nhà bốn phía bao quanh sân vườn ở giữa, cho nên được gọi là Tứ hợp viện. Cửa hàng sườn xám của Mạnh Đan Chi mở ở hẻm Thanh cổng phía Nam. Từ lúc cô mở cửa hàng sườn xám “Kinh Chi” này, thì địa điểm “tình cờ gặp” của các nam sinh trong trường đã đổi từ lớp học thành ở trong cửa hàng này. Mọi người đều là lần đầu tiên có thể nhìn thấy một người mặc sườn xám đẹp thế này. Điện thoại di động đang đặt trên bàn sáng lên, Mạnh Đan Chi mở ra xem thì thấy thông báo có mưa to, nhắc nhở người dân trong thành phố ra khỏi nhà nhớ mang theo ô. Các nữ sinh nhìn cô một lúc lâu, lại cầm nhãn giá của quần áo lên xem thử, thì thấy giá cả đắt đến mức không tin được, đành phải tay không rời đi. Hứa Hạnh từ phòng thử đồ đi ra, chợt nghe thấy các cô ấy nhỏ giọng đánh giá. “Bà chủ này, tớ nói chứ cửa hàng này của cậu chỉ có một khuyết điểm duy nhất, chính là giá cả cao quá. Nhìn xem cái này tớ mặc thế nào?” “Ánh mắt tớ cậu còn nghi ngờ nữa sao?” Mạnh Đan Chi đang ngồi phía sau quầy, cũng không thèm ngẩng đầu lên. Hứa Hạnh cũng không phát hiện ra, uyển chuyển nói: “Đúng thật, cái này là thích hợp nhất, tớ còn cho là tớ không hợp với sườn xám nữa.” Cô ấy tự mình lấy túi bỏ vào, cảm thấy bộ sườn xám này rất hợp với mình. “Không phải chỉ những người có dáng người đẹp mới có thể mặc.” Mạnh Đan Chi dịu dàng giải thích: “Thời Dân Quốc, có rất nhiều người bình thường đều mặc nó." Hứa Hạnh hỏi: “Tớ không phải là người đầu tiên đến khai trương cửa hàng của cậu chứ?” Mạnh Đan Chi cong môi: “Sai rồi, cậu là người thứ hai.” Hứa Hạnh bỗng ngẩng đầu lên, cô ấy chợt nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp ở trước mặt mình, phải ngạc nhiên hết một lúc lâu, cô ấy mới có thể lấy lại tinh thần được. “Người đầu tiên là ai?” Hứa Hạnh hỏi. Mạnh Đan Chi nhìn màn hình máy tính, hơi hơi nâng cằm. Trên đó là lịch sử cuộc trò chuyện vào mười phút trước, là nhóm trưởng trong nhóm trường đã gửi tin WeChat riêng cho cô, vừa gửi đã gửi cho cô một đóng yêu cầu lớn nhỏ. Yêu cầu làm sao để cô nàng mặc lên có hiệu quả như Mạnh Đan Chi mặc thường ngày. Không có chút khách khí nào, còn có chút ngây thơ vênh mặt, hất hàm sai khiến. Hứa Hạnh cười ra tiếng. Hôm nay, Mạnh Đan Chi mặc một bộ sườn xám thêu hoa màu xanh thẫm, tóc dài tùy ý thả xuống phía sau đầu, khoe đường viền cổ áo duyên dáng. Đường nét khuôn mặt tinh xảo, làn da trắng nõn bóng loáng, có một đôi mắt long lanh tràn ngập khát khao thuần khiết. Cho dù ai gặp cô cũng đều sẽ thấy kinh diễm [2]. [2] Kinh diễm: Đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy kinh ngạc. Có một bà chủ đẹp thế này, nên ánh mắt khách hàng cũng trở nên rất cao. Dáng người là trời sinh không có cách nào thay thế, mà bà chủ nhà mình lại không có khả năng đặt điều vô căn cứ, khiến cô từ nhỏ bé trở nên to lớn hơn. Hứa Hạnh chân thành đề nghị: “Nếu không thì cứ làm theo lời các cô ấy nói đi, cứ đổi tên cửa hàng thành Kinh Diễm, ai nói cửa hàng có bà chủ đẹp thế này.” Mạnh Đan Chi nhướng mày: “Khen tớ cũng không có tiền thưởng đâu.” Về phần yêu cầu của vị đàn em không biết tên này, trực tiếp cho hai chữ “Không làm” để từ chối, cũng lười nhắn thêm chữ thứ ba. Lạnh lùng lại rất vô tình. Hứa Hạnh hỏi: “Thế không kiếm tiền sao?” Bởi vì Mạnh Đan Chi mặc sườn xám quanh năm, nên Hứa Hạnh thường xuyên nhìn thấy cô mặc sườn xám dài ngang bắp chân, xẻ tà từ đầu gối, nhưng vẫn có thể dễ dàng hoạt động và luôn xinh đẹp động lòng người như vậy. “Ít đi một đơn hàng cũng không đóng cửa.” Mạnh Đang Chi cảm thấy cũng chẳng có gì cả. Hứa Hạnh trầm mặc hết hai giây, “Đúng thật.” Một bộ hay hai bộ, khác nhau không nhiều. Quả nhiên, bà chủ vẫn là bà chủ, người làm công vẫn mãi là người làm công. Đây xem như là niềm vui của nhà tư bản sao! - - Năm giờ chiều, mưa vẫn không ngừng, trời thì ngày càng âm u. Mạnh Đan Chi và Hứa Hạnh mới ăn xong, thì nhận được điện thoại của lớp trưởng: “Chi Chi, mọi người đang ở trường học à? Mười phút nữa đến khoa đi.” “Khéo thế, không có ở đó.” Cô mở to mắt nói dối. Lớp trưởng: “Mười phút trước cậu mới vừa nói trong nhóm cậu đang ở cửa hàng.” Mạnh Đan Chi khẽ hừ một tiếng: “Trong cửa hàng là đang ở trong trường học sao?” Bỗng nhiên lớp trưởng thấy cô nói cũng đúng: “Mặc kệ có thế nào nhưng chủ nhiệm yêu cầu gọi các cậu đến đấy, Hứa Hạnh và cậu đang ở cùng nhau à, nói cậu ấy cũng đến đây luôn đi.” Nghe cách xưng hô của cậu ta khiến Mạnh Đan Chi cảm thấy buồn cười: “Được rồi.” Lúc này, Hứa Hạnh vẫn còn đang ngồi xem tin tức trên nhóm lớp, nhận được thông báo của mấy ủy viên khác trong lớp, ló đầu ra chửi. “Đã sắp tốt nghiệp rồi còn sai khiến chúng ta nữa.” “Cũng không phải là thừa dịp chưa tốt nghiệp, nên muốn ép khô chúng ta luôn chứ.” Lớp trưởng thấy bọn họ oán hận ngày càng nhiều thì uyển chuyển nói: “Thật ra có vài chỗ cần phải sửa đổi, nên cần xác nhận lại lần nữa.” Cậu ta cũng chưa nói cụ thể là gì. Lễ hội văn hóa và ngôn ngữ diễn ra hằng năm ở trường là do khoa ngoại ngữ tổ chức, dành cho toàn trường, bao gồm các loại phiên dịch, lồng tiếng và nhiều hoạt động khác. Mạnh Đan Chi kết thúc cuộc gọi, nhìn thấy mấy đàn em đang nhìn lén vào cửa hàng của cô. Mấy đàn em có cảm giác ánh mắt của đàn chị Mạnh nhìn mình có chút không thích hợp, hình như trước từng nhìn thấy trước đây bao giờ, chẳng lẽ bản thân mình có hy vọng à? Sau đó lại chợt nghe cô nói: “Hứa Hạnh, đóng cửa.” “…” Sau khi, nhóm đàn em hồn bay phách lạc rời đi, cuối cùng Hứa Hạnh không nhịn được cũng cười ra tiếng. Cửa hàng sườn xám của các cô thường xuyên có nam sinh đến đây đi dạo mỗi ngày, không bằng ngày nào đó dựng hẳn trước cửa một tấm bảng ghi là nam sinh dừng bước. Hứa Hạnh tò mò: “Đối với mấy em trai tiểu thịt tươi [3] này, thật sự không hứng thú sao?” [3] Tiểu thịt tươi: Là từ dùng để chỉ các nam thần, còn trẻ và đang rất hot trong giới trẻ Trung Quốc cũng như quốc tế. Những nhân vật không có đủ nhan sắc sẽ không được gọi là tiểu thịt tươi. “Bỏ qua cỏ non, không đáng làm mẹ.” Mạnh Đan Chi cười tủm tỉm. Hứa Hạnh cười ra tiếng: “Sinh ra con lớn thế là được rồi.” Các cô cũng đã năm tư rồi, sắp tốt nghiệp rồi, chỉ c4n sau khi qua bài bảo vệ luận văn này là có thể lấy chứng chỉ tốt nghiệp về nhà rồi. “Khó trách sao mấy anh chàng đẹp trai ở trường không thể lọt vào mắt xanh của cậu.” Trên đường về, Hứa Hạnh nhân cơ hội tìm hiểu: “Cậu có thể chấp nhận người lớn hơn mấy tuổi?” “Năm tuổi.” Mạnh Đan Chi đưa ra câu trả lời quá nhanh, như sớm tự hỏi câu này vô số lần trong lòng, chưa từng do dự. Hứa Hạnh: “Con số chính xác như thế sao?” Mạnh Đan Chi nghiêng đầu: “Nếu không thì?” Hứa Hạnh lắc đầu: “Tớ chỉ nghe thoáng qua mà có cảm giác như trong lòng cậu đã có người trong lòng rồi, nói thẳng tên ra đi.” Tuy không muốn thừa nhận, nhưng quả thật cô ấy nói đúng chân tướng rồi. - -- Văn phòng khoa ngoại ngữ chủ yếu đều ở lầu ba. Mấy ủy viên trong lớp đều đang đứng ngoài hành lang, cách một cánh cửa nhưng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng giọng nói của chủ nhiệm bên trong, chỉ là không nghe rõ đang mắng cái gì. “Mạnh Đan Chi đến đây.” Nhìn thấy hai người Hứa Hạnh và Mạnh Đan Chi, bọn họ nhịn không được lại nhìn thêm mấy lần. Nhìn bốn năm rồi nhưng bọn họ vẫn bị hấp dẫn như cũ. Chỉ cần cô đứng một chỗ như thế thôi, sẽ bất giác thu hút được ánh nhìn của mọi người, không chỉ có lý do vì sườn xám, còn có bởi vì vẻ đẹp quá mức tỏa sáng của cô. “Đang giáo huấn ở bên trong đấy.” Lớp trưởng nhắc nhở. “Trịnh Tâm Nhiễm có vấn đề gì à?” Mạnh Đan Chi rất có hứng thú. Mọi người đều gật đầu, cũng nhau gõ cửa đi vào, bầu không khí trong văn phòng vô cùng kỳ lạ. Chủ nhiệm vẫn đứng ở đó mắt liếc nhìn các cô, miệng liến thoắng không ngừng nước bọt cũng theo đó bay tứ tung, mấy ủy viên trong lớp đều đang rụt cổ như chim cút, im lặng không dám lên tiếng. Trịnh Tâm Nhiễm đứng ở phía trước. Mắt thấy Mạnh Đan Chi tiến vào, trong lòng cô ta có chút khó chịu, xảy ra loại chuyện này lại còn gặp cô, về sau không biết sẽ cười nhạo cô ta thế nào! Chủ nhiệm ngừng trách cứ lại: “Các người sửa lại các tiết mục lần nữa, đừng làm những chuyện không cần thiết, nếu lại có vấn đề gì thì đổi người phụ trách đi.” Những lời này khiến khoé mắt Trịnh Tâm Nhiễm ửng đỏ. Người vừa đi, trong văn phòng lại im lặng, không đến một phút, đã có người chuyến hướng sang nhìn Mạnh Đan Chi, “Chi Chi, gần đây cửa hàng cậu làm ăn thế nào?” Hứa Hạnh nói: “Vừa này còn có người mới đặt đơn đấy.” Mạnh Đan Chi: “…” Những người khác đều tò mò nhìn sang: “Lúc trước, tớ còn nói sẽ sang trợ giúp một chút, chỉ là chi phí không…” Mạnh Đan Chi lắc đầu: “Không sao cả.” Cô đã học thêu với bà ngoại từ rất lâu, mở cửa hàng để thêu này nọ thôi, bọn họ cũng không phải nhóm khách hàng của cô hướng đến, cho nên mới không tuyên truyền khắp nơi trường học. “Chủ nhiệm gọi mấy người đến không phải để nói chuyện phiếm.” Trịnh Tâm Nhiễm nghe bọn họ nói không dừng, lạnh giọng đánh gãy. Lớp trưởng lớp bên cạnh cũng không cho cô ta mặt mũi. “Có một số người không phải kim cương, cũng đừng làm đổ sứ. Nếu cô không cản trở, chúng tôi còn có thể bị gọi đến sao?” Bọn họ bị lôi đến “tăng ca”, thật sự rất khó chịu: “Chủ nhiệm yêu cầu cô sửa lại trình tự, bây giờ có thể chia sẻ các trình tự ra ngoài rồi chứ?” Lúc trước, cô ta muốn ôm đồm nhiều thứ, chiếm giữ mọi việc, rất nhiều chuyện không nói cho người khác biết, chỉ có vài người thân cận bên cạnh cô ta mới biết được. Bây giờ muốn không công khai cũng không được. Trịnh Tâm Nhiễm giận đến phát run: “Cậu…” Hứa Hạnh cùng ủy viên lớp cấp ba nói hồi lâu, mới phụ họa thêm: “Đúng thế, rõ ràng là lỗi của bản thân mình, lại làm hại người vô tội như chúng ta phải chịu tội cùng.” Cô ấy vừa nói xong, thì thù hận lại lập tức kéo đến. Trịnh Tâm Nhiễm trực tiếp trừng hai mắt nhìn cô. Mạnh Đan Chi cười trừ: “Bạn học Trịnh, đừng trừng tôi.” Vốn dĩ còn đang tức giận, nhưng Trịnh Tâm Nhiễm bỗng nhiên nghĩ đến gì đấy, nhìn thấy dáng vẻ của cô có phải là không biết hay không? Cô ta nhìn chằm chằm như thế làm cho Mạnh Đan Chi nổi hết da gà. - -- Mưa to gió lớn đột nhiên đến cũng đột nhiên đi. Chờ khi bọn họ từ phòng học đi ra, thì bên ngoài cũng đã hết mưa rồi. Trịnh Tâm Nhiễm đã rời đi, cuối cùng mấy ủy viên trong lớp cũng có thể chửi rủa rồi. “Hôm nay, cậu ta bị mắng quả thật là tự làm tự chịu.” “Trên bảng tiết mục, có một số phần phải mời đến cựu sinh viên, lúc đầu cô ta muốn mời đàn anh Chu đến đấy! Đây không phải là mơ mộng hảo huyền sao?” Vốn dĩ Mạnh Đan Chi đang buồn chán đứng đó, nghe thế thì mắt lặp tức nâng lên. “Chu Yến Kinh?” Sinh viên họ Chu trong trường bọn họ thì nhiều vô số, nhưng khi nhắc đến ba chữ đàn anh Chu, ai ai cũng biết đang nói đến Chu Yến Kinh. Hứa Hạnh nhìn thấy đi đến: “Cô ta không biết nghe được thông tin giả từ đâu, mà lại nói đàn anh Chu tháng này về nước, nên tự ý ra quyết định như thế.” “Nhưng đến giờ vẫn chưa có kết quả, nên chủ nhiệm nổi trận lôi đình thế đấy.” “Nói không chừng là thật đấy.” Mạnh Đan Chi nói. Hứa Hạnh chần chờ đứng dậy: “Không có khả năng đâu, hai tháng trước trong tin tức quốc tế vẫn còn thấy anh ấy xuất hiện mà, sao lại có thể nhanh như thế.” Mạnh Đan Chi kinh ngạc: “Cậu còn xem tin tức quốc tế à?” Hứa Hạnh cảm thấy bản thân đang bị nghi ngờ. Lúc trước, cô ấy điền nguyện vọng ở đại học B là do ánh sáng từ Chu Yến Kinh truyền đến, kết quả sau khi nhập học mới biết được anh đã tốt nghiệp rồi, mình lại nghe mấy tin tức tuyên truyền giả. “Cậu không thấy sao? Khoa ngoại ngữ của chúng ta đều lan truyền đến điên lên rồi đấy.” Hứa Hạnh không cho phép có người nào chưa xem qua tin tức cả, lúc này mới kéo một bình luận trong một vạn bình luận trên Weibo ra, chia sẻ WeChat cho cô. Phía ngoài là nơi diễn ra một hội nghị quốc tế. Chắc đây không phải là một buổi chụp hình chính thức, mà chỉ là truyền thông được mời đến chụp được vì tấm ảnh này rất sắc nét, toàn bộ những người có mặt ở đấy bao gồm khán giả, không sót một ai cả. Trong video tham gia hội nghị đều là các chính khách [4] của các quốc gia, mà Chu Yến Kinh là phiên dịch viên, ngồi ở một bên. [4] Chính khách: (nhà chính trị, người cai trị, chính trị gia) là một người tham gia trong việc gây ảnh hưởng tới chính sách công và ra quyết định. Trong đó bao gồm những người giữ những vị trí ra quyết định trong chính phủ và những người tìm kiếm những vị trí đó, dù theo phương thức bầu cử, bổ nhiệm, đảo chính, gian lận bầu cử, quyền thừa kế hay các phương thức khác. Tuy rằng có như thế nhưng truyền thông vẫn vô tình hay cố ý mà chụp trúng anh. Không chỉ có gương mắt hoàn hảo, còn bởi vì anh là một phiên dịch viên tài giỏi chưa bao giờ xuất hiện lỗi, cùng với giọng nói du dương, trầm bổng. Thời gian trong video dài hơn một phút. Mạnh Đan Chi kéo tới phần bình luận, quan trọng nhất là độ nổi tiếng thể hiện qua tiếng hét chói tai của các chú gà--- [Đối với vị phiên dịch viên này hoàn toàn không có sức chống cự nha a a!!] Ánh mắt cô lại nhìn đến video thứ hai, màn hình là một người đàn ông mặc âu phục, đường nét khuôn mặt thì sắc bén, đường góc cằm sắc nét. Hứa Hạnh cảm khái nói: “Tớ với đàn ông cấm dục không có sức chống cự nha.” Mạnh Đan Chi: “Nhỡ đâu không phải.” Hứa Hạnh: “Nhìn video này còn chưa rõ ràng sao?” Mạnh Đan Chi: “Mặc người dạ thú thì cũng thế.” Hứa Hạnh: “…” Tại sao cô ấy lại cảm thấy người này rất có ý kiến với dáng vẻ của đàn anh Chu nhỉ. Mạnh Đan Chi phát hiện tầm mắt của cô ấy, giọng nói rõ ràng: “Ừm, chỉ với khuôn mặt ấy của Chu Yến Kinh thì vẫn không tệ nha.” “Cũng không tệ?” Hứa Hạnh trừng lớn mắt: “Mấy bạn học trong trường chúng ta ngày nào còn có Chu Yến Kinh, sẽ không có người nào dám xưng vương là nam thần.” Nghe cô ấy nói như thế, Mạnh Đan Chi trừng mắt nhìn. Hứa Hạnh: “Nếu thật sự Trịnh Tâm Nhiễm có bản lĩnh như thế, mời được đàn anh Chu đến, tớ sẽ ngay lập tức chẳng so đo hiềm khích lúc trước nữa, thổi rắm cầu vồng [5] cho cô ta ba ngày.” [5] Thả rắm cầu vồng: Mấy lời nịnh nọt, thảo mai. Mạnh Đan Chi: “…” Có thể nhưng không cần thiết. - -- Hứa Hạnh về đến ký túc xá thì vào tắm rửa một chút, Mạnh Đan Chi cũng vừa mới về đến căn hộ của mình Trong một học kỳ thì có nửa thời gian cô đều sống bên ngoài, tuy rằng không phải cô không thể chịu được khó khăn, nhưng nếu được lựa chọn sống tmột mình trong một ngôi nhà lớn, thì cô sẽ không do dự chọn vế sau. Mặc dù ở ngoài nhất cử nhất động đều rất nề nếp, cũng không khác người là bao, nhưng về tới nhà cô cũng sẽ làm tất cả những thứ mà các cô gái bình thường khác đều làm. Ví dụ như, một bên đá giày, một bên cởi nội y. Nhưng mà bởi vì mặc sườn xám, thậm chí Mạnh Đan Chi còn không thể với tay lên để mở đèn, vì vậy cô đã khéo léo mở chiếc nút thắt sườn xám. Một đường từ đầu đến cuối. Cạnh cửa có nhiều hơn một đôi giày của đàn ông, nhưng cô không nhìn thấy. Mạnh Đan Chi cởi nút được một nữa, mới vừa đẩy cửa phòng ngủ ra thì Hứa Hạnh gọi đến: “Tớ có chuyện muốn nói!” “Nói đi.” Một tay cô cầm điện thoại, một tay mở cửa một đường đến bên giường, xốc chăn lên nằm úp sấp xuống thoải mái được một lát. Nhưng so với tưởng tượng sẽ rơi vào một chiếc giường lớn mềm mại thì hoàn toàn khác. Cô lại ngã vào một lòng ngực cứng rắn, thiếu chút đã ngã xuống giường, nhưng thời điểm mấu chốt thế lại có một bàn tay to đỡ lấy eo cô nên cô mới không rơi xuống sàn nhà Mạnh Đan Chi còn chưa phản ứng lại được, tay phải đã theo thói quen mà sờ sờ, không biết đã sờ trúng cái gì mà tay lại bị nắm lấy. “Tuy rằng đàn anh Chu là nam thần của tớ, nhưng lời thật vẫn phải nói, nếu bà chủ cậu đến trường sớm vài năm, không chừng anh ấy có thể quỳ dưới váy của cậu đấy.” Đi đôi với tiếng điện thoại kết thúc, thì đèn cũng được mở sáng. Trước mắt Mạnh Đan Chi sáng lên, lại nhìn thấy một khuôn mặt đẹp trai vô cùng quen thuộc. Không lâu trước đó, cô vừa mới thấy người đàn ông này trên video tin tức, hay là người quỳ dưới váy cô trong miệng Hứa Hạnh – Chu Yến Kinh. … Bây giờ đang nằm dưới người cô. Quần áo sạch sẽ gọn gàng ban đầu đã có nếp nhăn do cô nằm đè lên, khiến vạt áo lộn xộn. Trong suy nghĩ của Mạnh Đan Chi lại nghĩ “bản thân vừa rồi có phải mới sờ Chu Yến Kinh.” Nhưng lại rất nhanh nghĩ đến “Cuối cùng là cô sờ trúng cái gì sao”. “Đứng lên.” Chu Yến Kinh buông tay cô ra. Mạnh Đan Chi tỏ vẻ bình tĩnh ngồi dậy khỏi người anh. Bỗng nhiên ánh mắt của Chu Yến Kinh dừng một chút. Lúc nãy sau khi cô về nhà đã cởi hết ba nút áo rồi, lúc này vạt áo phía trước đang rũ xuống… có chút lạnh. Không khí xung quanh lâm vào trạng thái yên lặng đáng sợ. Mạnh Đan Chi lại nằm úp sắp về trên ngực anh. “Tắt đèn!” Mời các bạn mượn đọc sách Chiều Theo Sở Thích Của Em của tác giả Khương Chi Ngư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đẳng Cấp Quý Cô - Hoa Thanh Thần
Cuộc đời có lẽ giống như một chuyến tàu, có rất nhiều trạm dừng, nhưng mỗi con người lại chỉ có một bến đỗ, có người nhầm, có người không, nhưng điều quan trọng nhất là mạnh mẽ để bước tiếp, cho đến khi tìm được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời mình. Lâm Hiểu Khiết là một cô gái bình thường như bao cô gái khác, làm nhân viên của một công ty, vô tình được cấp trên tỏ tình trong một bữa tiệc, rồi trước lễ cưới lại phát hiện ra một sự thật đau lòng. Sự xuất hiện của một nữ minh tinh nổi tiếng đã khiến cô nhận ra rằng, câu chuyện của chàng hoàng tử và lọ lem vĩnh viễn chỉ là những câu chuyện có trong cổ tích, thực ra, người con trai kia chẳng hề yêu cô. Chạy trốn với vết thương lòng, một vết thương không hẳn vì tình yêu, mà bởi lòng tự trọng, bởi lòng tin, cô đến Thượng Hải. Lâm Hiểu Khiết đã gặp được hành khách thực sự quan trọng trên chuyến xe cuộc đời mình, người khiến cô lấy lại niềm tin và tiếp thêm cho cô sức mạnh. Nhưng cuộc sống với những lo toan bộn bề, gánh nặng của công danh, sự đeo bám của quá khứ, liệu cô gái nhỏ Lâm Hiểu Khiết có thực sự tìm được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời mình? *** Trong văn phòng của bộ phận kế hoạch Hoàng Hải, sắc mặt ai nấy đều buồn thảm, trên bàn đặt vài tờ báo viết về tỉ giá cổ phiếu Hoàng Hải. Tố Tố chau mày, “Lần này thì hỏng thật rồi. Cổ phiếu công ty liên tục sụt giảm năm ngày liền, nghe nói sắp triệu tập cuộc họp đại hội đồng, bỏ phiếu bầu lại chủ tịch.” Mắt Trịnh Phàm sáng bừng, “Như vậy có nghĩa là chủ tịch Thang sẽ quay về nắm quyền phải không? Vậy chủ nhiệm Thang cũng sẽ quay lại?” Tô Lợi bình tĩnh: “Triệu tập đại hội cổ đông cũng vô ích, người của chủ tịch Tăng nắm nhiều cổ phần hơn người của chủ tịch Thang. Hơn nữa, chủ tịch Tăng nhiều mưu mô thâm hiểm, là một tên cáo già, chẳng chịu thua dễ dàng thế đâu.” Trịnh Phàm hơi thất vọng, “Vậy à, tôi vẫn đang chờ ông ta gặp phải báo ứng.” Tố Tố thở dài, “Chà, các lãnh đạo đấu đá, chúng ta chẳng làm được gì! Điều tôi lo lắng vẫn là bát cơm của chúng ta. Tin tức cổ phiếu tụt dốc được truyền đi khiến nhữngnhà cung cấp lúc đầu định ký hợp đồng cũng quyết định tạm thời lùi thời hạn. Trời ơi! Năm nay công ty rốt cuộc bị sao thế? Suốt ngày xảy ra chuyện!” Người này nhìn người kia, đều lắc đầu thở dài, mặt mũi cau có. Hiểu Khiết vui vẻ đi vào, cất lời chào tất cả. Cả phòng chìm đắm trong bầu không khí nặng nề, Hiểu Khiết nhìn thấy mấy tờ báo trên bàn, hiểu ra cười cười: “Mọi người... lấy lại chút tinh thần được không?” Tố Tố chề môi, “Giờ công ty thế này, chúng tôi sắp thất nghiệp rồi.” Hiểu Khiết không thấy người ngoài, mỉm cười an ủi, “Đừng lo, đang là thời kỳ quá độ, rồi sẽ tốt đẹp thôi! Chỉ cần tin tưởng công ty là được.” ... Mời các bạn đón đọc Đẳng Cấp Quý Cô của tác giả Hoa Thanh Thần.
Copy Mối Tình Đầu - Hoa Thanh Thần
“Cô đã phải mất rất nhiều thời gian để chữa lành trái tim bị thương, nỗ lực quên đi tình yêu đã dành cho anh, thế mà giờ đây, một lần nữa, anh lại làm đảo lộn cuộc sống của cô.” Vẫn là câu chuyện về một người con gái đã trải qua một cuộc tình đau khổ trong quá khứ rồi bất ngờ gặp được một chàng trai có thể khiến cho trái tim bị tổn thương sâu sắc kia đập trở lại, phải chăng Copy mối tình đầu của Hoa Thanh Thần chưa đi xa hơn motip tiểu thuyết ngôn tình thường thấy? Có lẽ là không phải! Cô gái Hàn Tú trong Copy mối tình đầu có nét giống với nhân vật Tiêu Dĩnh của Gần như vậy, xa đến thế của Tình Không Lam Hề. Cả hai đều có một mối tình đầu đẹp như mơ với người bạn thanh mai trúc mã, để rồi sau đó, hai người đàn ông, theo những cách khác nhau đã cùng rời xa các cô. Trần Diệu của Gần như vậy, xa đến thế phần vì sự nghiệp, phần vì quá mệt mỏi khi phải ở bên một người con gái quá dựa dẫm vào mình mà quyết định chia tay với Tiêu Dĩnh; còn Đường Trạch Tề – chàng trai vạn người mê của Copy mối tình đầu thì vì quá lăng nhăng mà đánh mất Hàn Tú – người con gái anh đem lòng yêu từ thuở nhỏ. Cũng như Tiêu Dĩnh, Hàn Tú đã đau khổ một thời gian dài, rất dài mới nguôi ngoai vết thương lòng, nhưng khác với Tiêu Dĩnh, nỗi đau khổ vì bị phản bội đã khiến cô “tắt lửa lòng”, “miễn nhiễm” với mọi loại đàn ông, ngay cả khi đó là một doanh nhân đẹp trai, tài giỏi, hết lòng chiều chuộng, nâng niu cô; né tránh tình yêu vì sợ bị tổn thương lần nữa. Nhưng, như một trò đùa của số phận, mối tình đầu đau khổ tưởng nên được cất vào hòm và đóng kín lại, để thời gian làm cho quên lãng lại được “copy”. Hàn Tú tình cờ gặp một chàng trai có ngoại hình giống hệt kẻ đã làm cô bị tổn thương sâu sắc, sau đó buộc phải cưu mang anh. Ngòi bút phân tích tâm lý tinh tế của Hoa Thanh Thần đã đưa đến cho người đọc những trường đoạn tuyệt hay diễn tả tâm trạng xáo trộn, mâu thuẫn gay gắt diễn ra trong lòng Hàn Tú khi nỗi đau khổ bị dồn nén trước kia nay bùng phát trở lại, bên cạnh đó là những rung động không sao kiềm chế được cứ liên tục nảy sinh mỗi khi anh ân cần chăm sóc cho cô. Từ những hằn học, căm ghét, thương hại, xót xa, nỗ lực né tránh, phủ nhận, tự lừa dối chính mình đến việc chấp nhận buông xuôi, để mặc trái tim đập theo nhịp nó muốn, sẵn sàng yêu và dâng hiến, Hàn Tú đã không phải yêu thêm một lần nữa mà là lần đầu yêu thực sự. Không đao to búa lớn, hùng hồn tuyên bố, Hoa Thanh Thần đã viết nên những chân lý của trái tim bằng một văn phong tự nhiên và giàu cảm xúc, chẳng hạn: “Người ta thường nói, trái tim con người làm bằng thịt nên chắc chắn sẽ có lúc mềm yếu”, “Có người nói, bàn tay và trái tim có liên quan mật thiết đến nhau, khi bàn tay hai người nắm lấy nhau thì cũng là lúc trái tim họ sát lại gần hơn”, “Nếu đã thực sự đắm chìm trong tình yêu thì cố gắng phủ nhận chỉ là chuyện không tưởng. Trái tim căn bản không thể do mình muốn kiềm chế là kiềm chế được, muốn điều khiển là điều khiển được, vậy thì việc gì mà phải khổ sở trốn tránh, ép buộc nó đến mức đau đớn như thế?”, “Yêu một người đôi khi là sự tự nguyện hành xác mà chẳng vì lí do nào cả”… Sức hấp dẫn từ đầu đến cuối của Copy mối tình đầu không chỉ ở những trường đoạn phân tích tâm lý tinh tế mà còn bởi sự sáng tạo của tác giả khi để nhân vật nam chính ít nhiều đi ra ngoài mô hình mĩ nam thường thấy. Tiểu Thất – chàng trai tuấn tú, tài năng đã khiến Hàn Tú dám yêu trở lại – lại là sản phẩm của thí nghiệm nhân bản vô tính từ ADN của Đường Trạch Tề. Mang trong mình nỗi đau và sự mặc cảm vì là người nhân bản, Tiểu Thất cứ ngỡ mình không hề giống như con người, chẳng có thất tình lục dục cũng như không có quyền được tồn tại trên cuộc đời này. Nhưng những ngày sống bên Hàn Tú đã khiến anh thức ngộ được nhiều điều, không chỉ là “hóa ra mặt đất thực sự có màu nâu như trong sách mô tả, bầu trời xanh biếc, không khí trong lành, sảng khoái đến như vậy, và ngoài giáo sư Trương, Cổ tiên sinh cùng những người mặc áo blouse trắng mà anh nhìn thấy hàng ngày ra, xung quanh vẫn còn nhiều người khác” mà còn biết rằng anh cũng có thể sống và yêu như con người, để rồi yêu người con gái ấy đến chết đi sống lại. Tình yêu của anh không khỏi khiến người đọc xúc động bởi sự chân thành trong suy nghĩ cũng như những cử chỉ ân cần, dịu dàng và hành động xả thân vì người yêu: “Nếu thực sự có kiếp sau thì có lẽ anh cũng sẽ như con người, có thể được xuống suối vàng. Anh sẽ không uống canh Mạnh Bà để đứng bên cầu Nại Hà chờ em, để nhìn em thêm một lần nữa, để được ôm chặt em vào lòng”… Lãng mạn nhẹ nhàng, hài hước, trinh thám, viễn tưởng, những yếu tố ấy cùng hội tụ trong Copy mối tình đầu và làm nên một câu chuyện tình yêu xúc động, ít nhiều thoát khỏi những motip quen thuộc thường thấy trong các tiểu thuyết ngôn tình hiện nay. Sự pha trộn giữa các thể loại cùng sự mới mẻ ở đề tài cũng như văn phong lôi cuốn của Hoa Thanh Thần hẳn sẽ khiến bạn nhận ra rằng: dù đó là mối tình thứ hai hay thứ ba thì hãy vẫn cứ yêu như là mối tình đầu, yêu “bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi, bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già” (Để em yêu anh như mối tình đầu). Câu chuyện là sự pha trộn hài hòa giữa tình cảm, trinh thám, viễn tưởng, hài hước nhẹ nhàng,… Đôi lúc là những dòng tự sự rất tâm lý và chân thành. Với ngần ấy lượng kí tự, tác giả đã khai thác câu chuyện ở mức khá. Mình tự hỏi nếu là Khiêu Dược Hỏa Diễm (Hồ Tiểu Mỵ) thì nó sẽ hoành tránh và gây cấn hơn Quan hệ nguy hiểm hay không. Loại chủ đề mang dáng dấp khoa học viễn tưởng thế này sẽ rất hay nếu viết sâu và sẽ nhảm nhí nếu viết sơ sài. *** Hoa Thanh Thần, tên tiếng trung là 花清晨. Hoa Thanh Thần, ngụ ý hoa nở vào sáng sớm. Thuộc chòm sao Xử Nữ có khả năng viết lách. Lý tưởng lớn nhất của cô là  ăn rồi nằm, trạch nữ. Thích mơ tưởng hão huyền, linh cảm sáng tác thường vào buổi tối khi gặp ác mộng. Mục tiêu cuộc đời chính là biến những cơn ác mộng vào buổi tối thành những câu chuyện tình yêu đẹp nhất. Dựa vào viết lách, kiếm chút tiền sống qua ngày. Một số tác phẩm của cô: Đẳng cấp quý cô, Không thể quên em,... *** Trong con ngõ nhỏ chất đống rác thải sinh hoạt nằm sau tòa nhà, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Một tay xách dụng cụ vệ sinh, một tay cầm túi rác vừa lấy ở nhà khách hàng, trán ướt đẫm mồ hôi, Hàn Tú bước vội ra khỏi tòa nhà rồi phẫn nộ tuyên bố với cô bạn thân Bùi Sam Sam cũng đang cầm một túi rác y chang trên tay: “Sam Sam, mình nói cho cậu nghe, nếu lần sau, người đàn bà béo ịch đó còn gọi điện bảo mình đến dọn vệ sinh hộ mụ ấy nữa thì mình nhất định sẽ thu phí 5 đồng 1 mét vuông. Nếu mình không làm vậy mình thề sẽ bỏ họ Hàn của mình rồi theo họ của mụ ấy luôn.” Sam Sam phụ họa: “Đúng thế, mụ đàn bà đó thật là quá đáng quá thể mà. Đến những vết bẩn nhỏ như con kiến, bé như vi trùng, mụ ta cũng bắt tụi mình phải lau đi lau lại cho sạch sẽ, chỉ còn thiếu nước dùng kính hiển vi kiểm tra, săm soi từng centimet một thôi. Mình chưa bao giờ gặp người đàn bà nào biến thái đến vậy! Thật là khó hầu hạ, mình không thể chịu nổi mụ ta nữa!” Hàn Tú phi chiếc túi trong tay về phía thùng rác, cương quyết: “Không, mình nhất định phải kiếm tiền của mụ ta, hơn nữa còn phải kiếm thật nhiều, thật nhiều, kiếm đến chết mới thôi!”. Vừa dứt lời, cô liền giơ năm ngón tay lên trời thay cho việc thề thốt rồi nắm chặt lại nhằm biểu thị lòng quyết tâm đang hừng hực. Tôn chỉ của Hàn Tú chính là: chỉ cần có thể kiếm ra tiền thì cho dù khách hàng có biến thái đến đâu, cô kiểu gì cũng biến thái hơn cả họ. Vứt túi rác xong. Sam Sam quay sang nhìn bạn với ánh mắt xem thường: “Cậu đừng như vậy! Đúng là cậu cần tiền đến mức không thiết mạng sống nữa rồi!” “Hừ! Không có tiền thì cậu ăn bằng gì? Uống bằng gì? Mặc bằng gì hả? Lần sau, nếu không có tiền mua quần áo thì cậu đừng tới công ty mình làm thêm nữa!”. Hàn Tú mắng Sam Sam không tiếc lời. Đang định phản bác lại thì Sam Sam đột nhiên nhìn thấy một đôi chân trắng phau đang duỗi ra ở đống rác thải gần đó. Sam Sam sợ chết khiếp, vội vàng kéo tay Hàn Tú rồi cuống quýt nói: “Hàn Tú, xem kìa! Có người chết…” “Cậu lại nói tầm bậy gì thế?”. Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Sam Sam, Hàn Tú ngạc nhiên hết sức. Tò mò nhìn theo hướng tay bạn chỉ, vừa chứng kiến cảnh tượng ấy, cô lập tức dựng cả tóc gáy. Cách chỗ cô đứng vài mét, một người đàn ông nằm sau thùng rác, trên người chỉ mặc một chiếc quần sịp, cơ thể be bét máu, bên cạnh còn có một chiếc áo blouse trắng thấm đẫm máu tươi. “Mau báo cảnh sát đi!”. Hàn Tú nắm dụng cụ vệ sinh xuống đất, cởi găng tay rồi rút chiếc di động trong túi ra, run rẩy nhấn số 110. Nhưng dù cô gọi bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng vẫn chẳng thể nào liên lạc được với cảnh sát. Trong hai mươi mấy năm hiện diện trên cõi đời này, đây là lần đầu tiên Hàn Tú được gọi đến số điện thoại đó vậy mà ông trời cứ thích làm khó cô. ... Mời các bạn đón đọc Copy Mối Tình Đầu của tác giả Hoa Thanh Thần.
Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông - Hoa Thanh Thần
Tư Hành Phong là Bình Viễn Hầu gia quyền lực khuynh đảo triều chính, thế nhân chỉ biết đến dung mạo tuyệt sắc vô song của ngài nhưng lại không hề biết ngài là một ác quỷ nhào ra từ địa ngục trần gian. Ngài có thể chôn vùi nhân tính, bỉ ổi vô sỉ, ngài có thể bán rẻ tất cả mọi thứ mà không chút tiếc nuối. Mục đích sau cùng của ngài chỉ vì muốn báo thù rửa hận. Hạ Phẩm Dư là một cung nữ bình thường như bao cung nữ khác, chỉ còn hơn nửa năm nữa là có thể xuất cung. Mười năm sống trong cung cấm, khiến nàng trở thành một người "vừa câm vừa điếc", không quan tâm đến bất cứ chuyện gì, chỉ cúi đầu lặng lẽ làm việc của riêng mình. Cho nên, tất cả mọi người đều mắng nàng là con người không máu thịt, không nước mắt, không biết thế nào là đau khổ. Trong hoàng cung, Hoàng thượng lấy xuân dược để giày vò Tư Hành Phong, và Hạ Phẩm Dư lại chính là đối tượng trong trò chơi đáng sợ đó. Tại điện Ngọc Hoa, Hoàng thượng khâm điểm hai người cùng hộ tống cống phẩm về hoàng triều Kim Bích, rồi bọn họ gặp thích khách truy sát giữa đường, bị thương, chạy trốn, ở cạnh bên nhau, không hề rời xa, đồng cam cộng khổ… Vào khoảnh khắc sinh li tử biệt, ngài đột nhiên nhận ra một điều, ngài tuyệt đối không thể buông tay nàng được. Còn nàng, khi ngài thể hiện tình cảm dịu dàng, ấm áp của bản thân, cũng dần dần lún sâu trong tình yêu sâu đậm dành cho ngài… *** Cơn gió dịu nhẹ đùa giỡn, bao quanh những cành cây xanh mướt, tươi tắn, khắp nơi tràn ngập tiếng chim chóc thánh thót reo ca, lại đến mùa xuân ấm áp, muôn hoa đua nở. Trong vườn khắp nơi chất đầy dược liệu, một thân hình gầy guộc đi ra đi vào, bận rộn không ngừng, trên trán lấm tấm đầy mồ hôi. “Hu hu… hu hu…” Đột nhiên tiếng khóc của ai đó vang lên phá vỡ bầu không khí yên lặng, tĩnh mịch ở nơi đây. Nàng vừa mới phơi dược liệu xong, quay đầu lại liền thấy con gái nãy giờ một mình chơi đùa trong vườn, lúc này đang ngồi bệt xuống mặt đất, khóc lóc thảm thương. Nàng vừa định kêu con đứng dậy lại thấy một người khác y phục màu vàng đứng phía trước mặt con gái mình. Nàng bất giác ngước mắt nhìn lên, đôi môi mỏng khẽ cong, tiếp tục công việc đang làm. Người mặc y phục màu vàng kia nắm chặt tay lại, nói với con gái nàng bằng giọng vô cùng rành rọt “Này, này, này, Tư Tùng Ngạn, tại sao cứ động một tí là muội lại khóc thế? Lúc nãy quả nhân chẳng qua chỉ bất cẩn kéo bím tóc của muội thôi mà, đâu có đau đớn gì chứ?” Con gái nàng không thèm để ý đến tiểu Hoàng thượng, tiếp tục ngồi bệt dưới mặt đất khóc lóc thảm thương. Tiểu Hoàng thượng cuối cùng chẳng thể nào chịu đựng nổi tiếng khóc này nữa liền lên tiếng “Thôi, được rồi, được rồi, đừng có khóc nữa. Cùng lắm là quả nhân cưới muội về, lập muội làm hậu, sau này muội muốn kéo bím tóc của ai cũng được hết.” Nghe thấy vậy, Tư Tùng Ngạn liền ngưng khóc, nước mắt cũng nhanh chóng khô luôn, đôi mắt sáng trong linh lợi nhìn tiểu Hoàng thượng đầy hoài nghi, giọng nói vẫn còn nức nở “Có thật thế không? Muội muốn kéo bím tóc của ai cũng được hết hả?” “Điều đó là đương nhiên. Quả nhân lúc nào chẳng nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy.” Tiểu Hoàng thượng quay đầu như kiểu thi nhân, tỏ vẻ uyên bác, thâm sâu. Tư Tùng Ngạn liền nắm lấy tay tiểu Hoàng thượng, còn tiểu Hoàng thượng thì kéo cô bé từ dưới đất dậy. Ai ngờ, đột nhiên lại nghe thấy tiếng tiểu Hoàng thượng thét lên một tiếng “Tư Tùng Ngạn, muội ăn gian.” Thì ra vào lúc tiểu Hoàng thượng kéo Tư Tùng Ngạn lên, cô bé liền tóm lấy tóc của ngài kéo mạnh khiến ngài thét lên thảm thiết. “Là chính ngài đã nói mà, muội kéo bím tóc của ai cũng được còn gì. Hưm, ai bảo ngài kéo bím tóc của muội, đáng đời ngài!” Cô bé gái nhìn tiểu Hoàng thượng thè lưỡi trêu ngươi, mặt mày hân hoan, cười đùa hớn hở, chẳng còn chút bộ dạng đau lòng khi nãy. “Lại đây này, lại đây mà bắt muội, lại đây.” Tư Tùng Ngạn đã chạy ra ngoài vườn, còn tiểu Hoàng thượng đang nhiệt tình đuổi theo. “Hưm, Tư Tùng Ngạn, muội mà để cho quả nhân bắt được thì quả nhân nhất định sẽ cạo trọc tóc trên đầu muội, rồi đưa đến am ni cô làm tiểu ni cô.” “Hưm, lúc nãy không phải ngài nói sẽ lập muội làm Hoàng hậu sao? Nếu ngài cạo trọc tóc trên đầu muội thì người trong toàn thiên hạ này sẽ cười chê ngài có một Hoàng hậu trọc đầu.” Cô bé gái vừa lùi về phía sau vừa cười chê tiểu Hoàng thượng, ai ngờ lại đâm trúng vào một người khác. Tiểu Hoàng thượng thấy thân hình cao to phía trước liền quay người định chạy trốn. ... Mời các bạn đón đọc Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông của tác giả Hoa Thanh Thần.
Duyên Kiếp Trước, Nợ Kiếp Này - Lan Tư Tư
Phật dạy rằng đời người là nằm trong dòng chảy luân hồi, kiếp này nối tiếp kiếp khác, con người gặp nhau là bởi chữ Duyên, yêu nhau là bởi chữ Nợ từ nhiều kiếp trước. Người ta đau khổ vì yêu mà không được đáp lại, đó chính là có duyên vô phận vì nợ chưa tới. Cô đã sống hai mươi tám năm tẻ nhạt, thương tổn vì yêu mà không hề biết rằng có một người con trai cũng đã lẳng lặng chờ đợi cô bao năm trời vì không dám bày tỏ. Hóa ra duyên đến như vậy… lặng lẽ bình dị mà cô đã bỏ qua mất. Có phận vô duyên chớ nên ép nài. Có duyên không phận cũng chỉ như con thuyền không bến đỗ. Sống ở trên đời, cái quý nhất không phải thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc ta đang nắm giữ. *** Lan Tư Tư   Người Vô Tích, Giang Tô.   Sống đơn giản, tình cảm, tin vào duyên phận, thích sự vui vẻ vô tư trong sáng. Có rất nhiều nguyện vọng, nhưng chẳng thực hiện được bao nhiêu, chỉ đành bộc bạch nỗi lòng qua câu chữ. Thích đùa bỡn các nhân vật nam nữ chính trong câu chuyện, nhưng vì mềm lòng, nên kết thúc thường viên mãn.   Mục tiêu: Viết ra những câu chuyện thật hay, sống một cuộc sống thật thanh nhàn. *** Tôi ngồi trên sofa xem tạp chí, giở đến mục thông báo tuyển dụng thấy đưa tin một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài quy mô lớn đang tuyển một tổng giám sát tài vụ, tiền lương một năm là năm mươi vạn. Tôi tính toán một hồi, so với lương của Chung Tuấn Hải bây giờ thì cao hơn gấp mấy lần, liền vui vẻ chạy đến trước mặt anh.   Ánh mắt anh ấy nhìn sang tôi nhưng vẫn còn quyến luyến cái màn hình máy tính, sau khi hiểu rõ mục đích của tôi thì lắc đầu ngay.   “Điều kiện của anh phù hợp với yêu cầu của công ty họ, tại sao không thử xem?” Tôi không từ bỏ hy vọng, ai có thể phớt lờ đồng tiền như thế chứ?   “Tố chất tâm lý của anh không hợp.” Chung Tuấn Hải còn chẳng thèm ngẩng lên, đáp.   “Cái này thì có liên quan gì tới tố chất tâm lý? Chỉ cần anh làm được là được rồi.” Tôi làu bàu.   Chung Tuấn Hải thấy tôi vẫn không cam tâm, liền giải thích: “Em thử nghĩ xem, thu nhập mỗi tháng hơn bốn vạn, chẳng mấy chốc mà đem đi nuôi tình nhân ở bên ngoài, sau đó thì gia đình tan nát…”   Tôi phì cười. “Nói linh tinh, em chỉ hỏi anh là anh cảm thấy mình có đủ năng lực để làm công việc này hay không thôi.”   Anh nhìn tôi chằm chằm, nói: “Đến nhà anh cũng phá rồi, còn nói gì đến công việc nữa.”   Trời! Tôi đúng là chẳng còn gì để nói nữa.   Mời các bạn đón đọc Duyên Kiếp Trước, Nợ Kiếp Này của tác giả Lan Tư Tư.