Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tôi Có Hệ Thống Bói Toán

Lâm Xuân bỗng nhiên có được một hệ thống bói toán, tỉ lệ bói trúng 100%, giúp tăng vận may, tránh được tai họa, cứu người khỏi hiểm nguy. Tuy thần kì như vậy nhưng nó lại có một điểm yếu trí mạng, bói toán cũng có giá niêm yết, mỗi lần mười tệ. Con đường làm giàu đi lên đỉnh cao của xã hội vừa mới bắt đầu đã sắp phải kết thúc. Lâm Xuân làm việc chăm chỉ, cẩn thận, thỉnh thoảng cũng nhờ hệ thống bói toán để kiếm ít tiền mua trà sữa. Có lúc cô sẽ moi ra được vài thứ kì quái nhưng chẳng có tác dụng gì trong cửa hàng của hệ thống. Mái tóc dài của Sadako: Lúc lạc đường có thể bò ra ngoài tivi, bởi vì Sadako thích trai đẹp nên bò ra sẽ có cơ hội gặp được anh đẹp trai. Thước của bậc hiền triết: Khi cầm thước có thể đặt câu hỏi cho đối phương, nếu đối phương trả lời sai thì sẽ được đánh vào lòng bàn tay họ mười cái. Sticker ông cụ: Dán lên thì bạn sẽ trở thành ông nội của anh em hồ lô. – Toàn ba cái thứ tào lao, không cái nào ra hồn! Một ngày nọ, Lâm Xuân bị lạc đường, không còn cách nào khác nên đành phải đội mái tóc dài của Sadako để bò ra ngoài tivi. Trần Sơ nhướng mày nhìn cô gái vẫn đang kẹt nửa người trong tivi nhà mình rồi hỏi: “Giải thích cái nhỉ?” Lâm Xuân: Đúng là Sadako thích trai đẹp thật. Nữ chính mạnh mẽ nhưng không tự nhận thức được điều đó x Nam chính lão đại Giới thiệu tóm tắt: Gặp được trai đẹp thì phải kéo vào TV nha, hi hi~ Chủ đề: Người lạc quan thì may mắn sẽ đến thôi. *** Tóm tắt Lâm Xuân là một cô gái bình thường, làm việc chăm chỉ, cẩn thận. Một ngày nọ, cô bỗng nhiên có được một hệ thống bói toán, tỉ lệ bói trúng 100%. Tuy nhiên, bói toán cũng có giá niêm yết, mỗi lần mười tệ. Lâm Xuân làm việc chăm chỉ để kiếm tiền, thỉnh thoảng cũng nhờ hệ thống bói toán để kiếm thêm. Cô cũng moi ra được vài thứ kì quái trong cửa hàng của hệ thống, chẳng hạn như mái tóc dài của Sadako, thước của bậc hiền triết và sticker ông cụ. Một ngày nọ, Lâm Xuân bị lạc đường, không còn cách nào khác nên đành phải đội mái tóc dài của Sadako để bò ra ngoài tivi. Cô gặp được Trần Sơ, một anh chàng đẹp trai và giàu có. Từ đó, Lâm Xuân và Trần Sơ quen biết và yêu nhau. Lâm Xuân cũng bắt đầu sử dụng hệ thống bói toán để giúp đỡ mọi người. Review Truyện "Tôi Có Hệ Thống Bói Toán" là một bộ truyện nhẹ nhàng, hài hước và ấm áp. Nữ chính Lâm Xuân là một cô gái lạc quan, mạnh mẽ và yêu đời. Cô luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người, bất kể khó khăn hay nguy hiểm. Nam chính Trần Sơ là một anh chàng đẹp trai, giàu có và ấm áp. Anh luôn yêu thương và bảo vệ Lâm Xuân. Cốt truyện của truyện khá đơn giản nhưng hấp dẫn. Các tình tiết được sắp xếp hợp lý, tạo nên sự hài hước và bất ngờ cho người đọc. Đánh giá Truyện "Tôi Có Hệ Thống Bói Toán" là một bộ truyện đáng đọc. Truyện mang đến cho người đọc những phút giây giải trí thoải mái và những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Điểm cộng Nữ chính Lâm Xuân là một nhân vật đáng yêu và dễ mến. Nam chính Trần Sơ là một người đàn ông lý tưởng. Cốt truyện hài hước và hấp dẫn. Điểm trừ Cuối truyện có phần hơi vội vàng. Kết luận Truyện "Tôi Có Hệ Thống Bói Toán" là một bộ truyện nhẹ nhàng, hài hước và ấm áp. Truyện mang đến cho người đọc những phút giây giải trí thoải mái và những bài học ý nghĩa về cuộc sống. *** Thành phố Tấn, Đại học Lục Diệp. Trong kí túc xá nữ, Lâm Xuân đang chỉnh sửa lại luận văn tốt nghiệp của mình, cô nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 12 giờ 5 phút. Phải ăn trưa thôi, lát còn phải đi làm thêm nữa. Lâm Xuân duỗi rộng tay ra cho giãn người, cô định sang phòng bên cạnh rủ bạn xuống canteen với mình. Mặc dù đương giờ cơm nhưng ngoài hành lang im phăng phắc, chỉ có lác đác vài người qua lại. Bởi vì sắp tốt nghiệp rồi nên các bạn cũng đã bắt đầu đi thực tập, không thì cũng ra ngoài phỏng vấn. Giờ mà còn ở kí túc thì toàn những người không định đi tìm việc, hoặc không cũng là những đứa chẳng tìm được việc như Lâm Xuân. “Lý Mộng Lâm, Tiểu Dung đâu?” Phòng bên cạnh không đóng cửa nhưng Lâm Xuân vẫn lịch sự gõ cửa. “Tiểu Dung đi làm rồi.” Cô gái đeo kính đen, đang ôm bịch khoai chiên ngồi cày phim quay sang nhìn Lâm Xuân. “Đi làm? Cậu ấy tìm được việc rồi hả?” Lâm Xuân ngạc nhiên hỏi. “Tìm được rồi, thứ sáu tuần trước vừa nhận được offer xong, cậu ấy không nói gì với cậu à?” Lý Mộng Lâm thấy lạ. “Hai hôm nay tớ đi làm thêm bên ngoài, về nhà cũng muộn.” Lâm Xuân đi làm thêm vào mỗi cuối tuần, toàn về vào lúc 11 giờ đêm. – Chắc cậu ấy sợ ảnh hưởng đến cậu, giờ cậu là người duy nhất chưa tìm được việc ở lớp mình mà. “… Ừ phải.” Lâm Xuân hơi gượng, con bé này cứ phải nói toẹt ra như vậy à. Lý Mộng Lâm “Á” lên rồi quay về đu phim, chẳng hề nhận ra mình vừa nói một câu khiến người ta xấu hổ. Bầu không khí bỗng u ám hẳn đi, Lâm Xuân không chịu được cái sự tẻ ngắt này nên rủ cho có: “Lý Mộng Lâm, cậu muốn xuống canteen với tớ không?” – Không, tớ mới xem được nửa phim thôi, không muốn đi đâu, lát nữa tớ đặt đồ ăn ngoài. Lâm Xuân không nói gì nữa, cô quay gót về phòng mình, nhìn căn phòng vắng vẻ làm cô trào dâng một cảm giác mất mát và thất bại đến khôn cùng. Đúng thế, giờ trong lớp chỉ còn mỗi mình cô không tìm được việc. Tại sao cô lại không tìm được việc chứ? Cô kém ở đâu vậy hả? Về điểm số, thành tích chuyên ngành của cô chưa bao giờ rơi khỏi top 10. Về chứng chỉ, chỉ cần đại học cho phép thì cô sẽ lấy được tất. Về kinh nghiệm phỏng vấn, từ lúc học đại học đến giờ cô đã đi làm thêm rất nhiều nên kinh nghiệm vô cùng phong phú. Dù thế nào đi nữa thì cô cũng không nên là cái đứa không kiếm được việc chứ. Chẳng lẽ mình có vấn đề gì à? Lâm Xuân bắt đầu hoài nghi chính bản thân mình, cô nhìn vào gương, dạo này đi làm thêm ở tiệm bánh nên ăn ngọt hơn nhiều, tuy mặt hơi tròn nhưng cằm vẫn nhọn, vừa nhìn đã biết đây là mặt trái xoan, đường nét gương mặt cân đối, làn da trắng nõn nà, mái tóc đen dài tự nhiên chẳng uốn hay nhuộm gì, trông có xấu đâu cơ chứ. Với cả từ khi lên đại học, dù không yêu ai nhưng cô cũng được tỏ tình rồi mà, thế thì chắc chắn không phải do mình có vấn đề rồi. Vậy cớ gì mà mãi cô vẫn không tìm được việc? Lẽ nào mình chưa rải CV đi nhiều chỗ à? Đúng, chắc chắn là vậy rồi, một nhân viên bán hàng vĩ đại từng nói rằng, kĩ năng bán hàng thành công nhất ấy là tung danh thiếp. Nên giờ cô muốn “bán mình” thành công thì phải tung CV. Lâm Xuân nói là làm, chẳng đi ăn nữa mà mở máy tính lên, đăng nhập vào các web tuyển dụng lớn, điên cuồng đăng CV của mình. Đến khi làm xong hết thảy thì đã trôi qua nửa tiếng đồng hồ. “Giờ mình nhất định phải tìm được việc.” Cô cực kì tự tin, vừa mới out khỏi web tuyển dụng thì màn hình sực lóe lên, nhảy sang một web rác nào đấy. “Bói mạng, tỉ lệ thành công 100%. Web rác gì đây? Chắc phải diệt virus cho máy rồi.” Mấy cái web rác này thì cô toàn ấn dấu X để đóng web nhưng ngay lúc ấy, cô sực nhớ đến cuộc trò chuyện giữa mình và bạn thân vào hôm qua. “Xuân Nhi, cậu có muốn đi chùa cầu may không, làm thế có khi lại tìm được việc đấy.” Lâm Xuân vẫn luôn tìm kiếm những vấn đề từ chính bản thân mình nhưng bạn thân cô lại thấy cô chưa đủ may. Có khi nói mình xui thật? “Không thì… Cứ xem thử xem?” Lâm Xuân hơi rung rinh: “Nếu bói ra xấu quá thì đi chùa cúng bái, đi cầu may. Còn nếu mà kết quả tốt thì nghĩa là mình sẽ tìm được việc sớm thôi.” Cô thấy ý tưởng của mình khá hay ho nên không đóng web mà chủ động ấn vào giao diện xem bói. Giao diện web vô cùng giản đơn, trên hình bát quái có một ống đựng quẻ đứng sừng sững giữa web, trên ống có một chữ “quẻ” rất to được viết bằng bút lông. Thì ra là rút quẻ. “Mình muốn biết mình có tìm được việc trước khi tốt nghiệp được hay không?” Lâm Xuân nhắm mắt lẩm nhẩm ba lần rồi mới click chuột vào ống đựng quẻ. Ống bắt đầu rung lắc, thanh âm vang lên hệt như tiếng xóc quẻ ngoài đời thực. Lát sau rơi ra một chiếc quẻ có đầu màu đỏ. Trên chiếc quẻ gỗ ấy chỉ có một vết chấm màu đỏ chứ chẳng tô vẽ thêm gì khác. “Đây là quẻ tốt hay quẻ xấu đây? Sao có mỗi tên quẻ cũng không ghi ra được. Thôi kệ, cứ bói trước đã.” Bình thường trên quẻ sẽ viết là quẻ đại cát hay đại hung gì đó mà, nhưng cô cũng không quan trọng lắm, ấn luôn vào phần giải thích quẻ. Hình ảnh thay đổi, nhảy sang một trang web thanh toán. [Mời quý khách thanh toán tiền xem bói: 10 tệ/quẻ, 100 tệ/quẻ, 1000 tệ/ quẻ, 10000 tệ/quẻ, 100000 tệ/quẻ.] [Lưu ý: Xin quý khách lựa chọn cẩn thận, lựa chọn của bạn sẽ quyết định điểm bắt đầu của bạn.] “Biết ngay là sẽ lấy tiền mà.” Lâm Xuân nói với giọng chẳng mấy ngạc nhiên gì, đến khi đọc kĩ những loại phí thì cô phải hít hà: 100000 tệ một quẻ, sao không đi ăn cướp cho rồi?! Lại còn quyết định điểm bắt đầu của bạn, sao không viết toẹt ra bảo cho càng nhiều tiền thì giải quẻ càng kĩ luôn đi. Nếu hôm nay bà mà không hứng lên xem bói thì bà còn lâu mới cho mày tiền.” Cô quyết định chọn cái 10 tệ một quẻ, đòi thêm thì còn lâu cô mới cho nữa. Thực ra cô không quan tâm đến kết quả lắm, cô chỉ muốn tìm một cái cớ để quyết định xem mình có nên đi chùa cầu may hay không thôi. Ngay khi hoàn tất thanh toán, kết quả bói đã hiện ra, hai chữ “đại hung” đỏ như máu, đã chiếm gần nửa màn hình. [Đại hung!] [Trong bán kính 500 mét, chắc chắn sẽ bị xe đâm.] Lâm Xuân trợn tròn mắt, hãi đến mức đóng luôn laptop lại, mãi sau thì cô mới hoàn hồn. “Cái web rác gì thế này, đã lừa tiền người ta thì cũng lừa cái kiểu như này chứ, dù gì chị đây cũng bỏ ra tận 10 tệ mà không nói được mấy câu may mắn gì à? Không nói được mấy câu may mắn cũng được nhưng sao cứ phải rủa người ta, còn rủa ác như thế chứ.” Cô tức phát khóc vì sự ngu xuẩn của chính mình. Cô muốn đánh chết bản thân của mấy phút trước, mày bị dính lời nguyền nên mới tiêu tiền để bị người ta trù ẻo đó, giữ 10 tệ để mua trà sữa thì không ngon hay gì. Dẫu chửi web rác là vậy nhưng đọc phải ba cái thứ này nó đen đủi vô cùng. “Đừng hoảng đừng hoảng, giả hết cả thôi.” Lâm Xuân cứ miết tay lên bàn gỗ, bla bla một lúc: “Không tính không tính, rõ ràng mình hỏi chuyện công việc mà bói ra chả khớp gì cả nên không linh đâu, không phải sự thật đâu. Web rác, chị report mày.” Lâm Xuân đang định report cái trang web đã lừa tiền mà còn nguyền rủa người ta, ai ngờ đến khi cô mở máy lên thì web đã biến mất. Cô lục lại lịch sử trình duyệt thì cũng chẳng thấy tăm hơi. Chả lẽ là phần mềm độc hại? Cô cũng không xoắn xuýt mãi, mở phần mềm diệt virus lên, cài đặt chế độ tự động tắt máy sau khi diệt virus rồi ra ngoài kí túc xá, cô phải đi làm thêm ngay bây giờ. Lâm Xuân chạy ra cổng bắc của trường với tốc độ nhanh nhất. Cổng bắc rất gần kí túc xá, đi chỉ mất khoảng năm, sáu phút. Ngoài cổng là cả một thiên đường ăn vặt, đối diện là bến xe buýt, đi qua năm trạm là đến tiệm bánh cô đang làm rồi. Cô chạy thục mạng để bắt kịp chuyến xe gần nhất. Khi ra đến cổng, cô vô thức rảo bước băng qua đường. Ngay ngoài cổng bắc là mặt đường cái, mặc dù có đèn giao thông nhưng lại không có vạch kẻ đường, dòng người đi nườm nượp, xe cô thì lác đác nên để cho tiết kiệm thời gian thì lúc nào bọn học sinh cũng nhìn ngó hai bên, thấy không có xe thì sẽ đi qua đường luôn. Hồi trước Lâm Xuân cũng y như vậy, nhưng mấy phút trước cô vừa rút được quẻ đại hung, mà quẻ còn chỉ rõ rằng cô sẽ bị xe đâm, dựa trên nguyên tắc cẩn thận là trên hết, cô không đi luôn qua đường mà đứng ở ven đường đợi tín hiệu đèn giao thông. “Mình không tin vào bói đâu, mình chỉ không muốn tạo ra cơ hội để cái quẻ đấy nó ứng nghiệm thôi.” Cô kiên nhẫn đợi đèn đỏ nhảy sang màu xanh thì mới qua đường. Bên kia đường, tuyến 108 của cô đã bắt đầu rời bến nên cô tăng tốc chạy ào đến. – Cẩn thận! Khi đang chạy thì bỗng có người hét lên, Lâm Xuân vô thức ngoảnh lại nhìn nhưng chưa kịp nhìn rõ gì hết thì người đã bị hất văng ra bởi một sức mạnh kinh hoàng. Cô cảm nhận được rõ rằng người mình đã vẽ nên không trung một đường parabol vô cùng hoàn hảo, sau ấy thì rơi ụp xuống đất. Một chiếc Audi đen đang phi như điên qua người cô. Gò má cô dinh dính, hình như có máu chảy ra, một sắc đỏ ối dần tan vào đôi mắt. Mình bị xe đâm thật à? Giờ đây, Lâm Xuân không được nhìn lại về cuộc đời như bao người trước khi nhắm mắt xuôi tay, mà thay vào đó là sự hối hận khôn cùng, nếu biết quẻ bói đó đúng thì cô đã không ra ngoài rồi. “Đáp ứng đủ các tiêu chuẩn ràng buộc của hệ thống, xin hỏi vật chủ có đồng ý liên kết không? Sau khi liên kết, vật chủ sẽ được chữa trị vết thương. Xét theo những triệu chứng trên cơ thể của vật chủ thì vật chủ có ba giây quyết định, bắt đầu đếm ngược, ba…” Trước khi cơn đau khủng khiếp bao trùm lên ý thức thì có thanh âm bỗng vang vọng. “Liên kết.” Lâm Xuân thốt lên câu chữ này bằng tất cả sức mạnh còn sót lại trong mình, và rồi cô đã rơi vào hôn mê. “Xác nhận, bắt đầu liên kết.” Thoáng chốc, một sức mạnh vô hình thoát ra khỏi cơ thể mảnh mai của người con gái, nhanh chóng chữa lành vết thương cho cô. Chỉ trong tích tắc, xương sọ bị vỡ toác của cô đã được phẫu thuật, máu cũng ngừng trào, chỉ còn lại một vết thương nho nhỏ. Bấy giờ, đoàn người vừa mới tản ra đã tụ lại quanh cô, nói ầm ĩ hết cả lên. – Gọi 120 đi, vẫn còn thở… – Mọi người đừng chạm vào cô ấy, đợi bác sĩ đến. – Gọi cảnh sát đi, nghiệp kinh khủng, thằng tài xế còn bỏ chạy kìa. – Bị đâm ra xa thế này thì khéo không cứu được nữa rồi, tội quá. – Có ai quen bạn nữ này không? * Tác giả có lời muốn nói: Đã lâu không gặp, đợt này nhà mình xảy ra ít chuyện nên mình đã nghỉ ngơi một khoảng thời gian. Lâu lắm rồi không viết truyện mới nên tự dưng căng thẳng quá. Anyway, mình đã về rồi đây.   Mời các bạn mượn đọc sách Tôi Có Hệ Thống Bói Toán của tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Siêu Mẫu - Hồ Ly Xù Lông
“Khi mặc quần áo, cài sai nút áo có thể cài lại, nhưng trong tình cảm, nói sai làm sai, thì không có cơ hội sửa đổi, càng không có khả năng bắt đầu lại lần nữa.” Cũng như câu chuyện của Đan Ninh và Tiêu Mạc Phàm vậy. Đan Ninh là một cô gái lạc quan, giàu tình cảm và rất nhiệt huyết với công việc. Cô bước chân vào giới người mẫu khi mới 18 tuổi. Ở cái tuổi chập chững bước vào đời, cô vẫn chưa thể lột bỏ hết sự ngây thơ trong sáng của một cô gái trẻ. Tình yêu đầu đời rất đẹp, rất thơ mộng như một cây kẹo ngọt ngậy mùi hương nên chẳng ai có thể tránh được sự hấp dẫn của nó. Đan Ninh cũng không ngoại lệ, vì tình yêu cô đã đánh đổi quá nhiều thứ. Cô gặp Tiêu Mạc Phàm khi sự nghiệp đang lên đến đỉnh cao. Vì yêu anh, cô đã hy sinh tuổi trẻ, lựa chọn từ bỏ sự nghiệp người mẫu và phấn đấu trở thành diễn viên. Cô làm tất cả những điều đó chỉ vì muốn được sánh vai cùng anh. Nhưng hóa ra, tình yêu 5 năm của cô lại bắt đầu từ một lời nói dối, để rồi cuối cùng, cô qua đời trong một tai nạn xe cộ khi tuổi đời còn quá trẻ. Khi Đan Ninh những tưởng tất cả đã kết thúc với cô thì một phép màu lại xảy đến. Cô được sống lại trong thân xác của Tĩnh An, một cô gái 18 tuổi.  Đan Ninh nhận ra cô và Tĩnh An có rất nhiều nét tương đồng, hai người cùng có một đôi mắt biết nói thu hút người đối diện, cùng đam mê công việc người mẫu và cùng đem lòng mến mộ một người đàn ông. Một lần nữa sống lại ở tuổi 18, Đan Ninh tập trung phấn đấu vì sự nghiệp mà cô đã bỏ lỡ ở đời trước và cố gắng nắm bắt được nhiều cơ hội hơn. Chính nhờ đôi mắt và thần thái quá giống Đan Ninh, Tĩnh An đã vô tình khiến Đường Dự bị thu hút. Nhiếp ảnh gia quỷ tài Mr. Tang lừng danh được công chúng sùng bái vì tài hoa xuất chúng, giữ địa vị có một không hai trong giới nhiếp ảnh. Nhưng ít ai biết rằng Mr. Tang tên thật là Đường Dự.  Ấn tượng của Tĩnh An về Đường Dự là vẻ ngoài anh tuấn, phong thái và lịch sự nhưng cũng rất lạnh lùng. Khi được nghe kể về một người mẫu trẻ có thần thái rất giống với Đan Ninh, anh lập tức sắp xếp một buổi chụp ảnh để có cơ hội được gặp cô.  Vừa mới nhìn thấy Tĩnh An, anh đã lập tức bị cô hấp dẫn. Khi bắt đầu chụp hình, Đường Dự nhận ra Tĩnh An mới là người khống chế ống kính trong tay anh, từ ánh mắt hút hồn, thần thái đến từng bước đi để tạo dáng của cô làm cho Đường Dự bị vây hãm trong đó. Nhìn Tĩnh An qua ống kính, hình ảnh của Đan Ninh lại ùa về trong tâm trí anh.  Tĩnh An quá giống Đan Ninh, hình bóng hai người con gái cứ mơ hồ đan xen khiến Đường Dự vừa hoang mang lại vừa bối rối. Nhưng dần dần anh nhận ra rằng, Tĩnh An không phải Đan Ninh.  Đan Ninh vừa là nút thắt khó buông bỏ trong anh vừa là tiếc nuối của anh, còn Tĩnh An là người một lần nữa mở cánh cửa trái tim tưởng như đã khép chặt của anh. Đường Dự muốn giúp cô tỏa sáng, muốn vì cô mà loại bỏ chướng ngại vật. Vì một lời nói của cô, anh sẵn sàng công bố thân phận giấu kín của mình – nhiếp ảnh gia Mr. Tang. “Có lẽ, đã động lòng rồi” Ngày cô tỏa sáng trên sàn catwalk của tuần lễ thời trang, anh lặng lẽ đến, mang theo chiếc máy ảnh yêu thích, đứng trong góc nhỏ bên sân khấu dùng ống kính trong tay lưu giữ từng khoảnh khắc rực rỡ nhất của cô. Hào quang của cô là ánh sáng chiếu rọi góc tối của anh. Từ động lòng cho đến động tình, tình yêu làm cho trái tim của người đàn ông lạnh lùng ấy tan chảy. Tình yêu khiến cho Đường Dự sẵn sàng giải nghệ, chấp nhận quay về tiếp quản công ty của gia đình chỉ vì muốn giúp người con gái anh yêu thực hiện khát vọng vươn ra thế giới. Đến lúc này, Tĩnh An mới nhận ra tình cảm của anh dành cho mình, nhưng những tổn thương trong quá khứ đã khiến trái tim cô đóng băng và chằng chịt những vết sẹo. Tĩnh An từ chối anh, từ chối yêu và được anh yêu. Cô nói với anh: “Trở về đi” Xin anh hãy trở về để cô có thể tiếp tục trốn tránh, tiếp tục bảo vệ trái tim mang nặng vết thương ấy. Nhưng đến cùng, nó lại chẳng nghe theo sự điều khiển của cô nữa rồi. Cô đã chạy đến nơi anh đã hẹn. Có ai đó từng nói: “Khi tình yêu mới bắt đầu, chúng ta không hề hay biết đó là tình yêu.”(**) Thực ra, Tĩnh An đã động lòng. Một người đàn ông luôn tôn trọng cô, săn sóc, bảo vệ và trân trọng cô, sao cô có thể không động lòng? Làm sao cô có thể lạnh nhạt với người đàn ông đã từng bước lặng lẽ xâm nhập vào cuộc sống của cô từ lúc nào không hay? Ngày đó cô vội vã rời khỏi kinh đô thời trang nước Pháp để trở về bên anh. Ngày đó, cô nhận ra rằng cô yêu anh. *** 18 tuổi, Đan Ninh vì một bữa trưa miễn phí mà tham gia cuộc thi người mẫu Tinh Quang, từ đó trở thành người mẫu mới. 21 tuổi, Đan Ninh vì nóng lòng trong sự nghiệp, cố gắng từ người mẫu hạng C thành công tiến lên vị trí người mẫu hạng A. 22 tuổi, Đan Ninh vì Tiêu Mạc Phàm, không tiếc nuối dứt khoát từ bỏ cuộc đời người mẫu, trở thành một diễn viên mới. 26 tuổi, Đan Ninh vì muốn làm cho trái tim năm năm cố chấp chết đi hoàn toàn, đi ô tô trên đường đến hôn lễ của Tiêu Mạc Phàm và người mẫu Lý Na bị tai nạn xe cộ lao xuống vực. ... 26 tuổi, cô mở mắt ra, lại...trở thành thiếu nữ 18 tuổi, Tĩnh An. Nửa đời làm người, tim Đan Ninh nguội lạnh, thầm nghĩ: Đời này, cô không muốn yêu, thế giới của cô chỉ có trên sân khấu, cô sống vì nghề người mẫu   Mời các bạn đón đọc Siêu Mẫu của tác giả Hồ Ly Xù Lông.
Phượng Nghi Thiên Hạ - Tâm Doanh Cốc
Liễu Khinh Vũ, xuất thân từ danh gia vọng tộc, kì tuyển tú năm ấy đến miếu Nguyệt Lão, một lòng mong muốn được gả cho nam tử tốt nhất trong thiên hạ - Hoàng đế. Nàng không ngờ ở chính miếu Nguyệt Lão ấy, nàng gặp được nam tử cướp đi trái tim mình - Lý Hy. Chàng nhặt khăn tay nàng đánh rơi, cùng nàng hứa hẹn sẽ đem khăn đến phủ trả lại cho nàng. Nhưng chưa đợi được, xe ngựa tuyển tú đã đưa nàng vào cung. Nàng không ngờ, ở vườn hoa trước đại điện, nàng không gặp hoàng đế mà lại gặp Lý Hy. Chàng mặc triều phục đội mũ quan... Thời khắc ấy, ước nguyện của Khinh Vũ đã thay đổi, một lòng hi vọng không được chọn, cũng Lý Hy hẹn ước bên nhau. Nàng đến tạ ý chỉ của Thái hậu, không ngờ lại gặp Hoàng đế. Tiểu muội muội của Hoàng đế một mực đòi Hoàng huynh đi thả diều, còn kéo theo nàng. Hắn phát hiện ra miếng ngọc bội trên cổ nàng - miếng ngọc trước đây rất lâu, khi còn bé trong lúc bị sốt cao được nàng bên cạnh chăm sóc hắn đã tặng cho nàng. Hoàng đế ép buộc nàng bên mình, hôn sự với Lý Hy bỗng chốc hóa hư không. Nàng căm phẫn nhưng không thể kháng chỉ, đau thương nhìn nam tử mình yêu bị Hoàng đế điều ra biên ải đánh giặc. Nàng là nữ nhân của Hoàng đế nhưng ngày đêm mong nhớ nam tử khác, hỏi thăm tin tức về Lý Hy. Nàng mang thai, ngày Lý Hy trở về, nàng đang ở cữ vội vàng chạy đến đài gác, ngắm Lý Hy từ xa, khóc đến thương tâm. Nàng được phong hậu, Lý Hy được Thái hậu tứ hôn... Từ ngày đó, nàng tự chôn vùi hết tình cảm dành cho Lý Hy. Nàng ở Hậu cung càn quấy, dùng thủ đoạn lộ liễu bao nhiêu cũng chưa từng thấy ai trách cứ, phát giác. Đám phi tần nhìn nàng căm phẫn. Hoàng đế dung túng yêu thương nàng, nàng không càn quấy nữa, luôn bồi hắn uống thuốc bổ. Hoàng đế uống thuốc, uống suốt 6 năm, cuối cùng sắc mặt nhợt nhạt nói: “Trẫm biết… là nàng hạ độc, cho dù là thuốc độc, trẫm cũng không thể chống lại sự thùy mị của nàng… Khinh Vũ, đây là tội lớn phản nghịch đó… cái đầu nhỏ của nàng làm sao mà giữ được…” Đến giây phút cuối cùng ấy, Liễu Khinh Vũ bật khóc. Đến cuối cùng, nàng cũng trả được thù, nhưng nhận lại được gì? Nàng không nhận ra người nàng hận nhất cũng từ từ ăn sâu vào tâm gan trở thành người nàng yêu nhất... -----[ Trích đoạn 1 ]----- Ta chưa từng biết, chỉ cần ta tùy ý cười là có thể khiến hoàng đế điên đảo thần hồn. Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, nội giám đến gọi hoàng đế lâm triều, hắn vừa định đứng dậy, cánh tay ta đột nhiên ôm lấy thắt lưng cường tráng, dịu dàng cười nói: “Hoàng thượng, ở lại với nô tỳ một lát được không…” Vì thế quân vương không vào triều sớm. Ta không thích kiến trúc cổ xưa của Đông cung, hắn liền sai người thu thập hoa cỏ của cả kinh thành và ngoại ô, ủ thành nước hoa, pha thuốc màu quét lại vôi cho ta, lập tức khắp kinh thành không ngửi thấy hương hoa, bướm chỉ bay lượn dập dờn trong Đông cung. Nửa đêm ta đột nhiên muốn ngắm tuyết, hắn không ngại tối trời đưa ta lên Ly Sơn. Ta nóng lòng nhớ nhà, hắn thuận theo ý ta xuống tuần phía Nam. Sử quan ghi chép: Đương kim thánh thượng và hoàng hậu yêu thương lẫn nhau, tình cảm gắn bó, nguyện làm uyên ương không làm tiên. -----[ Trích đoạn 2 ]----- Rốt cuộc ta đã trả được thù, nào những thống khổ ngày xưa hắn trút lên người ta, nào những cưỡng bức tù túng hai năm trong mù mịt tăm tốt, ta đã trả lại hết. Hắn hít một hơi sâu, khó khăn nói: “Trẫm biết… là nàng hạ độc, cho dù là thuốc độc, trẫm cũng không thể chống lại sự thùy mị của nàng… Khinh Vũ, đây là tội lớn phản nghịch đó… cái đầu nhỏ của nàng làm sao mà giữ được…” Ta thảng thốt không nói lên lời. Hắn quả thực biết hết… trao hết quyền lực cho ta để ta có thể giữ được tính mạng, thậm chí sau khi ngôi vua thay đổi vẫn hưởng phồn hoa! Ta cứ cho là hắn hồ đồ, đầu óc bị sắc đẹp của ta làm mê muội, hóa ra hắn vẫn tỉnh táo, chỉ có một mình ta chìm đắm trong thù hận, không tài nào thoát ra… Nước mắt của ta lăn xuống, ta thấy ánh mắt hắn dần dần tản mát, sinh khí từ từ rút khỏi thân thể, trong lòng chợt len lỏi một tia hối hận, mà hắn lại nở nụ cười, “Có phải chung quy nàng cũng không hận được trẫm phải không… Thế nhưng trẫm chưa bao giờ hối hận cả! Ha ha…” Bàn tay nắm lấy tay ta bỗng chốc siết chặt, ánh mắt tỏa ra sự tinh nhuệ rực rỡ như sao băng, cuối cùng lụi tắt trong bóng tối khôn cùng, “Khinh Vũ, trẫm cảm thấy rất may mắn vì kiếp này trẫm là hoàng đế… nhờ vậy mới có quyền lực cưỡng ép giữ nàng lại bên cạnh!”   Mời các bạn đón đọc Phượng Nghi Thiên Hạ của tác giả Tâm Doanh Cốc.
Vương Phủ Hỗ Xuyên Hàng Ngày - Hoa Lý Tầm Hoan
Trấn Bắc Vương thế tử Việt Dung là “thần tiên sống” trong mắt của mọi người, còn nhớ ngày thế tử ra đời trên trời giáng xuống cam lộ, giải đại nạn hạn hán ở Tây Bắc, có vị cao nhân từng nói thế tử mệnh cách bất phàm, là Tiên Quân trên trời chuyển thế.  Quả nhiên như lời cao nhân đã nói, thế tử từ nhỏ vấn đạo tu tiên, lớn lên lại thanh lãnh bất phàm, cả người tiên khí phiêu phiêu như trích tiên lạc vào trần gian. Thật khiến cho người ta chỉ dám đứng từ xa mà tôn kính, ngưỡng mộ mà chẳng không dám lại gần vì sợ làm ngại mắt tiên nhân. Mà thế tử phu nhân Tô Cấm là người vô cùng ôn nhu đoan trang, tính tình hiền huệ nhã nhặn, chính là hình mẫu thê tử lý tưởng của vô số nam nhân, càng là hình mẫu dâu hiền mà các mẹ chồng mong ước.  Thế tử Việt Dung và thế tử phu nhân Tô Cấm đã thành thân hơn ba năm, cùng nhau dưỡng dục một nhi tử, tuy tình cảm không nồng nàn đến khắc cốt ghi tâm nhưng cũng tương kính như tân, là đôi phu thê mẫu mực trong mắt của mọi người. Chính Việt Dung và Tô Cấm cũng cảm thấy như vậy. Mãi cho đến một ngày, vì một tai nạn nhỏ, hai người đột nhiên tráo đổi thân phận, mới phát hiện... Phu quân cao lãnh ưu nhã đại thần tiên ư? Phu nhân ôn nhu đoan trang, kiều kiều nhược nhược tiểu đáng thương à? Không, tất cả đều không tồn tại. Tồn tại chỉ có hai người kỹ thuật diễn siêu cấp, ngụy trang bao nhiêu năm cũng không bị vạch trần mà thôi. Mời các bạn đón đọc Vương Phủ Hỗ Xuyên Hàng Ngày của tác giả Hoa Lý Tầm Hoan.
Khách Bộ Hành Thời Gian - Mộc Phù Sinh
Hành Sùng Ninh – cậu ấm của một tập đoàn nổi tiếng bị bắt cóc năm mười lăm tuổi. Vụ bắt cóc trở thành nỗi ám ảnh của anh, khiến anh phải sống thực vật suốt ba năm. Mười hai năm sau, khi đã trở thành một nhân vật đầy tiếng tăm trong ngành công nghiệp thiết kế đồng hồ, anh gặp Diệp Giai Nam lần đầu tại Ai Cập. Cô chính là người đã tiếp cho anh tia nắng trong cuộc sống. Thế nhưng, tất cả những điều tốt đẹp dường như đều không thể thoát khỏi bàn tay của định mệnh. Hai con người được gặp gỡ là do duyên số, nhưng duyên số hóa thành điều may mắn hay là sự trớ trêu, không ai có thể biết trước được… *** Người thông tuệ thường nói rằng: ‘Chỉ có những kẻ ngốc mới vội vàng.’ Nhưng anh lại chẳng có cách nào ngăn mình đem lòng yêu em.”* Diệp Giai Nam không ngốc cũng chẳng phải là kẻ cuồng si, thế nhưng vào giây phút bóng lưng Hành Sùng Ninh khuất sau ngã rẽ, cô lại chẳng kìm được dòng nước mắt, cứ thế đuổi theo anh, gọi tên anh, hôn anh. Diệp Giai Nam tuyệt đối không dám thú nhận với Hành Sùng Ninh rằng cô đã muốn hôn anh từ lâu lắm rồi, từ cái ngày tình cờ ngồi cạnh anh trên chiếc xe bus đi thăm ngôi đền Abu Simbel ở Ai Cập, khi cô thậm chí còn chưa biết tên anh, còn anh vẫn đang say ngủ với chiếc mũ che mất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi mà cô thấy cực kỳ quyến rũ.  Một năm sau, hai người gặp lại nhau trong làn mưa bụi giữa rừng hoa ngân hạnh. Lúc này, Diệp Giai Nam đã biết tên anh là Hành Sùng Ninh, người đứng đầu một hãng thiết kế đồng hồ nổi tiếng thế giới và là người mà cô phải khom lưng nịnh hót. Chỉ có điều, hình ảnh của Diệp Giai Nam trong lần gặp lại này có phần nhếch nhác vì mưa và bụi đất. Trong lúc tay xách nách mang, cô lên tiếng xin sự giúp đỡ của anh với hy vọng người đối tác này có thể thể hiện chút phong thái ga-lăng. Thế nhưng, Diệp Giai Nam không ngờ rằng người đàn ông đẹp trai này lại mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế mức độ không nhẹ. Sau này khi nhớ lại ngày hôm đó, ắt hẳn Hành Sùng Ninh cũng có ít nhiều hối hận, nếu ngày đó anh chịu đưa tay giúp cô xách đồ, cô chắc chắn sẽ không ác cảm với anh nhiều đến thế. Nhưng mà, lúc đó trông cô nhếch nhác thảm hại thật sự luôn. Với cả, cuối cùng cô cũng thích anh trước đấy thôi =__= Chỉ có điều, từ chỗ “cực kỳ ác cảm” cho tới “thích” của Diệp Giai Nam là cả một quá trình, mà quá trình đó bao gồm việc cô “tình cờ” hắt cả một xô máu gà vào người anh theo đúng nghĩa đen, sau đó lại bị anh “vô tình” vặn trật khớp xương bả vai đau phát khóc. Tóm lại là nghiệp quật cả đôi cho đẹp lòng nhau.  Mời các bạn đón đọc Khách Bộ Hành Thời Gian của tác giả Mộc Phù Sinh.