Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đã Là Chuyện Của Hôm Qua

Thể loại: Ngôn tình, tâm lý Edit: muadongxaxam, Vtmk, lvd Khi mà mọi thứ đã trôi quá, thì đó là quá khứ. Chuyện ngày hôm qua, có hối cũng đã muộn, có tiếc cũng chẳng thể quay lại Thay vì chìm đắm trong quá khứ đau thương, người ta cần sống cho hôm nay, cho hiện tại, và mơ ước về ngày mai, một tương lai tươi sáng Tình cảm đã đổ vỡ, làm sao có thể hàn gắn, vết thương càng sâu càng khó chữa lành. Thời gian làm dịu đau thương, nhưng sự rạn nứt và vết sẹo vẫn luôn còn đó Đôi khi tha thứ và buông tay là cần thiết để có được sự thanh thản Đã là chuyện của hôm qua thì hãy để nó trôi đi thôi, người cũ cũng không cần thiết dây dưa níu kéo Tình cảm ấy hãy đặt trong lòng để tưởng nhớ, không cần phải quyến luyến nữa Trân trọng người hiện tại bên cạnh ta, yêu thương họ hết lòng, cho họ những điều tốt đẹp nhất, người đến sau có thể không có được trọn vẹn tình cảm và thân xác, nhưng chỉ cần tin tưởng, thật lòng với nhau, mọi thứ đều sẽ được lấp đầy *** Trong căn bếp ấm áp, vòng tay Phương Đông quấn quanh người vợ. Đang làm thức ăn, An Ninh vùng vằng đẩy anh ra: -Để yên cho em làm mà...Em nấu chè...Anh lên chơi với anh Diệp Vũ đi! -Ừ... Phương Đông lên phòng khách. Niệm Bằng đưa đôi mắt thơ ngây nhìn anh: -Bác ơi! Sao bác lên vậy? -Ừ...Bác sợ Niệm Bằng ăn hết bánh của bác nên bác lên coi chừng... -Niệm Bằng...Gọi là chú thôi con...Con gọi bằng "bác", bác buồn, ăn hết bánh của con luôn kìa. Niệm Bằng giương đôi mắt to tròn nhìn Phương Đông...Nó cũng thích gọi chú hơn. Nhưng Phương Đông đã nói, gọi là "chú", sẽ bắt em bé trong bụng cô An Ninh ngủ yên, không được ra ngoài nữa... -Nhưng em bé... -Em bé nào? Em bé của con ở nhà mà... -Em bé trong bụng cô... Hiểu ra, Diệp Vũ cười sặc sụa...Thằng nhóc này, mới bé xíu thế mà đã bị dụ dỗ rồi. -Không sao đâu con...Con thích em bé thì sau này theo xin cô An Ninh đấy. Chú không có quyền gì đâu...Thấy ba không? Chú cũng như ba vậy. Chú phải sợ cô mà... -Dạ... Thằng bé gật đầu, hùng hổ chạy vào bếp: -Cô ơi! Con sẽ gọi chú là chú...Sau này cô sinh em bé, không được để chú mang đi nha. Cho Niệm Bằng mang về nhà! Sau phút ngơ ngác, nhìn gương mặt đỏ bừng vì cười của chồng, An Ninh mới hiểu ra...Cô cũng đỏ mặt nhưng là đỏ vì ngượng ngùng, vì hạnh phúc. Tay cũng đặt xuống bụng mình. ...Buổi tối: -Em! Anh mệt quá...Bóp vai cho anh đi! An Ninh dịu dàng xoa bóp cho chồng...Được 1 lát, chợt anh lên tiếng: -Khoan đã...Cách 1 lớp áo không thấy thoải mái chút nào...Để anh... Anh cởi phăng chiếc áo sơ mi...Thân hình trần trụi của chồng khiến An Ninh càng ngượng hơn: -Anh...anh mặc áo vào đi! Em.... Cô mặc chiếc áo ngủ bằng tơ màu trắng, quà tặng của mẹ chồng khi bà từ Mỹ về thăm... Không quá hở hang nhưng phô bày hết những đường cong tuyệt mỹ. Phương Đông cụng nhẹ vào trán cô. -Tới bây giờ còn ngại sao em? Niệm Bằng đã lên tiếng...Mình cũng nên tích cực một chút...Đừng làm cho người làm chú như anh mất mặt chứ em. -Anh... Phương Đông hôn vợ nồng nàn... Cô cũng hôn lại anh...Nụ hôn vẫn còn nhút nhát nhưng đã chứa trong đó ân tình, không miễn cưỡng, cũng không phải vì xin lỗi. Anh hơi cuồng nhiệt...Cử chỉ có phần mạnh bạo khiến cô e ngại: -Anh...nhẹ một chút...Em sợ...con... Những cử chỉ hơi chậm lại rồi ngừng hẳn. Phương Đông sững sờ: -Ý em là... -Em mới thử hồi chiều- Mặt An Ninh đỏ rực nhưng tràn trề sung sướng- Em chắc là...có rồi... Làm cha? Phương Đông sững người trong chốc lát...khiến An Ninh cũng phải giật mình: -Anh....anh Đông! -Ừ...Em thay đồ đi...Mình đi bệnh viện kiểm tra đi em! -Anh à...nhưng mà bây giờ... -Đi kiểm tra đi em...Anh thực sự không chờ được... ——————- Phương Đông ngồi trước cửa phòng đợi... Anh đang hạnh phúc...Hạnh phúc là do tay Phương Đông giành lấy và giữ chặt. Một mai tan vỡ, chỉ có thể là do chính anh thôi! Nhớ lại 2 tháng trước, trong căn phòng nhỏ, anh cũng từng hối hận, tại sao mình lại tạo cơ hội cho họ, lại tháo sợi dây cho họ...Liệu có khi nào...họ làm Phương Đông đau đớn đến chết không? Anh hình dung đến gương mặt thanh tú của An Ninh, nghĩ đến một cô gái kiên cường, yêu mẹ, yêu bà, không dẹp bỏ lòng tự trọng bản thân...Cô là vợ anh...Và cô không lạnh lùng với anh! Cho họ một lần đối diện chính là cho mình một cơ hội để tháo gỡ nút thắt trong lòng. Quả nhiên từ hôm đó An Ninh đã không còn thờ thẫn nữa...Những nụ hôn của cô và anh nồng nàn hơn, toàn tâm toàn ý hơn...Chuyện chăn gối vợ chồng bên cạnh tiếng gầm gừ trầm thấp còn có tiếng rên khẽ hạnh phúc...Trong vòng tay Phương Đông, An Ninh hoàn toàn buông thả chính mình... Em thương anh... Tại sao không phải là em yêu anh? Thương có nghĩa là đã xem anh như một gia đình. An Ninh cần gia đình hơn là cần một tình yêu...Phương Đông đã là người thân thiết nhất đời cô...Trọn đời này cô là của anh...Trọn vẹn! Một chút phương pháp, buông tay để mình lấy lại được nhiều...Còn nếu mất đi, chỉ có thể trách mình chưa làm cho người ta lưu luyến để xem ngày hôm qua đã là dĩ vãng. Anh 31 tuổi, cô mới bước qua tuổi 22, cuộc sống hôn nhân còn rất dài, tạm thời thắng không có nghĩa là mãi mãi...Một giây sơ sẩy sẽ để tất cả trở thành bong bóng xà phòng...Vất vả lắm mới tìm được song quãng đường gìn giữ mới là điều phải bận tâm. Bên cạnh họ còn đó một Kiều Sương Diệp, một Trình Tâm Ninh căm ghét hạnh phúc, sẵn sàng bước vào bất cứ khi nào... Từ trong phòng khám, An Ninh bước ra: -Sao rồi em? -Chúc mừng ông..Bà nhà đã mang thai 5 tuần...Thai rất khỏe mạnh... An Ninh cười rạng rỡ. Con cái...Một niềm vui và thêm một gánh nặng...Sinh ra một sinh mệnh vốn khó, đắp bồi cho sinh mạng ấy lớn lên và có ích càng khó gấp đôi. Phương Đông đưa tay quàng lên người vợ: -Về thôi em...Anh phải nghĩ thêm vài cái tên của con mới được. Mọi đau buồn xin gác lại hôm qua...Tương lai cũng đang mở rộng. Còn có một đoạn đường dài họ sẽ phải đi. ———————————————————- Một kết thúc chưa hẳn là thỏa mãn mọi người. An Ninh vẫn chưa trở lại với gia đình,Phương Đông vẫn chưa hòa hợp và chấp nhận những người thân.Những kẻ xấu chưa bị trừng trị...Song, đời đôi khi là vậy...Chỉ cần ta cố gắng nắm bắt hạnh phúc, đừng nên suy nghĩ quá nhiều. Mọi thứ thuận theo tự nhiên mà sắp xếp... Mời các bạn đón đọc Đã Là Chuyện Của Hôm Qua của tác giả CBCNX (Y Diệp).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Em là Vợ của Anh - Phù Tô Lục
Liệu có ai cam tâm tình nguyện làm nông phu của bạn. Cho bạn hơi ấm, cho bạn tình thương? Hà Kiến Quốc chính là người nông phu đó của Tô Nhiên. Tổn thương một lần, đánh mất một lần, không nỡ đánh mất lần thứ hai. *** ~Một món quà nhỏ dành tặng ss TieuKhang. Mong ss luôn hạnh phúc và thành công trong cuộc sống~ Lời Editor: Trước giờ luôn muốn làm một cuốn ngắn về cuộc sống vợ chồng đơn giản nhưng ấm áp. Bộ ‘Em là vợ anh’ là truyện ngắn của tác giả Phù Tô Lục (tác giả của cuốn Một đêm một ngày một năm cả đời). Vẫn giọng văn ngắn gọn súc tích nhưng cũng vô cùng sâu sắc, Phù Tô Lục đã đưa chúng ta vào cuộc sống hôn nhân dài hơn 10 năm của đôi vợ chồng Hà Kiến Quốc và Tô Nhiên. Trong đó có ấm áp, có hiểu lầm, có chia xa… tuy chỉ được tả lướt qua bằng những câu văn ngắn gọn nhưng cũng phần nào để chúng ta cảm nhận được những cung bậc cảm xúc trong đó. Mời các bạn đón đọc Em là Vợ của Anh của tác giả Phù Tô Lục.
Yêu Vật - Quất Hoa Tán Lý
Trong lòng con người luôn tràn ngập đủ loại dục vọng, không được thỏa mãn sẽ sinh ra ân oán tình cừu. Trên thế giới có một đám yêu vật sẽ ký khế ước với loài người. Chúng sẽ giúp con người đạt được ước nguyện đồng thời con người cũng phải trả cho chúng một cái giá kỳ lạ. Mèo yêu Dạ Đồng cùng Khuyển yêu William, một con mèo kì lạ nghĩ một đằng nói một nẻo, một con chó trung thành ngoan ngoãn si tình. Một kẻ độc miệng, thích đánh nhau, thích kỳ thị loài người và loài chó. Một kẻ trung thành chính trực, bất khuất, vô cùng nghe lời Dạ Đồng. Lúc họ giao tiếp với loài người đã sinh ra đủ chuyện không biết nên khóc hay nên cười. Trong lúc vui cười giận đánh, phát hiện chân tình kiếp trước… Mời các bạn đón đọc Yêu Vật của tác giả Quất Hoa Tán Lý.
Đặc Công Hoàng Hậu - Hoa Vô Tâm
Hắn là Tứ Vương Gia diễm tuyệt nhất thiên hạ, nhân gian tuyên truyền hắn giết người, lấy mạng người khác trong vô hình. Nàng là một luồng u hồn vượt qua ngàn năm, ham ăn biếng làm lại còn giả heo xơi tái cọp già. Hắn bởi vì một câu nói phải cưới nàng, nên khuyên nàng: "Nếu không muốn gả, Bổn vương cũng không miễn cưỡng, nhưng một khi đã gả rồi, đến chỗ Địa Phủ cũng đừng oán Bổn vương không có cảnh cáo ngươi." Nàng bởi vì đi theo hắn có cơm ăn, có chỗ ở mà phải gả cho hắn, nên trả lời hắn: "Trên đường Hoàng Tuyền rất nhàm chán, nếu có Vương gia làm bạn thì nhất định sẽ không tịch mịch." Với nàng, hát lên một ca khúc Tiếu Hồng Trần, kết quả chính là không thể sánh bằng một nốt Chu Sa giữa đôi lông mày của hắn. Với hắn, đăng quang ngai vàng Cửu Ngũ Chí Tôn, muôn người quỳ dưới gối nhưng không đổi về được nụ cười tươi như hoa của nàng. Mời các bạn đón đọc Đặc Công Hoàng Hậu của tác giả Hoa Vô Tâm.