Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

0852 - Giải Tổng

Đây chỉ là câu chuyện về một gã lưu manh tù tội và một cô gái nhà lành yếu đuối, cùng với tình yêu bình dị nhưng khắc cốt ghi tâm của hai người họ. Lần đầu tiên Lô Nhân gặp Lục Cường là ở sau song sắt nhà tù. Lô Nhân nhận đơn hàng đo may đồng phục cho tù nhân trong trại giam.  Ấn tượng đầu tiên của Lô Nhân về Lục Cường chính là hình xăm con rồng kéo dài từ bả vai đến trước ngực anh, ma mị và hung tàn như chính con người của anh vậy. Lục Cường ở trong ngục giam sáu năm vốn chẳng bao lần gặp được phụ nữ, thấy một cô gái xinh đẹp liền không nhịn được trêu chọc một chút. Vậy mà cô bé kia rõ ràng đã bị anh dọa sợ mất mật vẫn cứng đầu giả vờ bình tĩnh.  Cô ấy ngây thơ, bướng bỉnh, lại dịu dàng trong trẻo, giống như thứ ánh sáng thuần khiết chẳng bao giờ thuộc về thế giới u tối của anh. Vậy mà anh cứ mãi vấn vương phần ánh sáng tốt đẹp ấy. Lần gặp mặt đó, đọng lại trong đầu Lô Nhân chỉ có hình xăm con rồng hung tợn ấy, cùng với dãy số 0852 – mã số áo tù của anh. Lần thứ hai Lục Cường gặp Lô Nhân là ngày anh được phóng thích. Bao nhiêu năm anh lăn lộn ngoài xã hội, rồi lại trải qua sáu năm dài đằng đẵng trong ngục tù, anh đã từng có được quyền lực và tiền bạc và rồi mất đi tất cả, đã từng đi theo băng đảng côn đồ làm việc tàn ác hại người, cũng đã không biết bao nhiêu lần cận kề cái chết. Được một lần nữa làm lại cuộc đời, anh quyết tâm không trở lại con đường lầm lỗi khi xưa. Nhưng một kẻ tù tội như anh, con đường trước mắt là một mảng đen mờ mịt, liệu có tương lai nào dành cho anh? Và rồi dưới màn mưa tầm tã ngày hôm ấy, anh nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của cô, chiếc váy cưới trắng tinh trên người cô ướt đẫm, gương mặt cô nhạt nhòa nước mắt. Hôn lễ của Lô Nhân với mối tình sáu năm của cô bị tiểu tam phá vỡ, người tưởng chừng sẽ đi cùng cô cả đời, cuộc tình mà cô dùng tuổi thanh xuân thậm chí cả tương lai của mình để vun vén trong chớp mắt đều rời bỏ cô. Cô điên cuồng tức giận mắng chửi bọn họ, đau đớn bỏ chạy khỏi hôn lễ của chính mình. Lô Nhân không biết rằng bóng lưng yếu đuối mỏng manh và những giọt lệ của cô đều rơi vào tầm mắt của Lục Cường. Người ta nói, gặp nhau lần thứ nhất là tình cờ, lần thứ hai là trùng hợp, lần thứ ba là duyên phận. Dường như số phận đã an bài cho hai người họ ở bên nhau, công việc của Lục Cường sau khi ra tù lại là bảo vệ ở chung cư của Lô Nhân. Một lần nữa chạm mặt, anh cuối cùng cũng xác định được người phụ nữ này chính là người anh muốn bảo vệ chu toàn cả đời. Trải qua một lần bị phản bội, Lô Nhân vốn dĩ chẳng còn tin tưởng vào tình yêu. Đối với một Lục Cường mặt dày vô sỉ luôn theo đuổi cô, cô chẳng thể nào tin tưởng, còn có phần bài xích muốn anh cách xa mình một chút. Cô sợ mình lại một lần nữa rơi vào cạm bẫy của tình yêu, sợ lại một lần nữa chịu tổn thương, cô tìm mọi cách để trốn chạy khỏi anh. Nhưng cuối cùng, trước những đòn tấn công mạnh mẽ của anh, cô nhận ra mình đã chẳng thể nào chống cự được nữa.  “Em là người đầu tiên khiến anh thật sự rung động, hai chúng ta chỉ cần giống như bây giờ, những gì tốt đẹp nhất anh đều giành cho em, như vậy đã đủ chưa?” Lục Cường cũng không biết mình nhìn trúng Lô Nhân ở điểm nào, có lẽ là bởi vì vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô, có lẽ là vì tiếng “ông xã” ngọt ngào của cô mà anh tình cờ nghe được, hoặc có lẽ vì nụ cười dịu dàng của cô giống như ánh sáng chiếu đến con đường đời tối tăm của anh. Anh chậm rãi tiến vào trái tim cô, xoa dịu đi những tổn thương mà cô phải trải qua. Anh sưởi ấm và quan tâm đến cô, trở thành nơi để cô nương tựa vào những phút yếu đuối. Một người đàn ông đã từng hung hăng lăn lộn trong xã hội như vậy, lại có thể dịu dàng chăm sóc cô khi cô đổ bệnh, có thể vì một giọt nước mắt của cô mà đánh mất tất cả sự kiên cường của bản thân. Có lẽ, sự dịu dàng cả đời này của Lục Cường đều dành hết cho Lô Nhân. Nhưng quá khứ của Lục Cường vẫn là bức tường ngăn cách giữa hai người họ. Lô Nhân biết rằng bối cảnh của anh không đơn giản, cô đã quyết định bất chấp miệng đời để sống chung với anh, nhưng lý do anh vào tù vẫn là một ẩn khuất mà anh luôn cố gắng che giấu.  Anh sợ rằng cô sẽ bỏ rời bỏ anh nếu biết được rằng năm đó anh vào tù là vì tội danh h*** dâm. Mặc dù sáu năm tù ấy là anh thay người anh em của mình gánh chịu, nhưng anh không thể nào đặt cược vào chuyện của họ, vì sẽ đánh mất cô. Nhưng bí mật ấy cuối cùng cũng không thể tiếp tục che giấu. Giây phút cô biết được lý do anh vào tù, trái tim cô giống như thắt lại. Cô gào khóc với anh: “Sau này chúng ta có con, người khác nói bố nó là tội phạm h*** dâm, anh làm sao hả? Giải thích thế nào?” Vậy mà cuối cùng, cô vẫn lựa chọn tin tưởng anh, giao phó cả phần đời còn lại cho anh. Anh thô lỗ, hung hãn, anh vô sỉ không biết xấu hổ. Anh không có văn hóa học thức, lý lịch cũng không sạch sẽ. Nhưng cô biết khi ở bên cô, người đàn ông ấy dịu dàng đến mức nào, lo lắng cho cô đến mức nào và cô rằng biết mình đã chẳng có cách nào có thể rời khỏi anh nữa rồi. Tất cả những rào cản giữa họ đã giải quyết xong, tưởng chừng như bọn họ cuối cùng cũng đã có thể hạnh phúc ở bên nhau, nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến. Lô Nhân dịu dàng rạng rỡ của anh, bảo bối mà anh trân quý nhất, lại bởi vì lỗi lầm của anh mà tính mạng của cô bị đẩy đến bờ vực của sự sống và cái chết. Đã từng bao lần vượt qua hiểm nguy, nhưng giây phút ôm thân thể đẫm máu của cô trong vòng tay mình, Lục Cường mới biết được cái gì gọi là sợ hãi.  “Nếu em có thể tỉnh lại, anh hứa rằng sẽ đến tạ ơn Phật Tổ. Ngược lại nếu em chết đi, anh tuyệt đối cũng sẽ không sống một mình, mà sẽ cùng em đi xuống Hoàng Tuyền.” Đến cuối cùng, ai rồi cũng sẽ nhận được kết cục xứng đáng cho những gì mình đã làm. Lục Cường đã trả hết những lỗi lầm mà anh đã gây ra, từ nay, anh và Lô Nhân đã có thể bình thản nắm tay nhau cùng đi đến cuối con đường, cùng xây dựng tổ ấm nhỏ của riêng họ. ---------- Lục Cường và Lô Nhân thật sự không phải là những con người hoàn hảo và thật sự họ cũng không đạt được tiêu chí “sạch” của nam nữ chính ngôn tình. Trước khi gặp Lô Nhân, Lục Cường chỉ là một tên côn đồ vừa được mãn hạn tù, chẳng nghiêm túc với tình yêu, phóng khoáng với tình dục. Trước khi gặp Lục Cường, Lô Nhân chỉ là một cô nàng rụt rè nhát gan sợ phiền phức, luôn sợ hãi lời bàn tán của người khác. Hai người họ gặp nhau ở thời điểm khó khăn nhất trong cuộc sống, họ trở thành điểm tựa của nhau, cùng nhau vun đắp nên một tình yêu thật đẹp đẽ. Lục Cường đã từng lầm đường lạc lối, nhưng tình yêu ấy đã dẫn bước cho anh tiến đến một tương lai tươi sáng hơn. Lô Nhân đã từng yếu đuối nhu nhược, nhưng có lẽ điều dũng cảm nhất cô từng làm chính là yêu một người có quá khứ như Lục Cường. Bọn họ có thể là những con người không hoàn mĩ, nhưng đối với tôi, tình yêu của họ chính là sự hoàn mĩ nhất trên thế gian này. ____________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Niệm Dung Hoa Bìa: #Lệ Tần  Mời các bạn đón đọc 0852 của tác giả Giải Tổng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Viên Nguyệt Quan Âm - Phàn Lạc
Cậu – một “nhã tặc” chỉ có hứng thú với những món đồ cổ giá trị, một tên trộm nửa chính nửa tà. Hắn – một kẻ du học trời Tây, văn võ song toàn, tinh thần chính nghĩa ít ai sánh kịp. Vì một sự cố “tai nạn nghề nghiệp”, siêu trộm hào hoa Tô Duy của thế kỷ 21 bỗng trở về thời Dân quốc, đụng độ chàng thư sinh tài trí hơn người, fan Sherlock Holmes – Thẩm Ngọc Thư. Sau mấy màn đấu trí, Thẩm Ngọc Thư không những không tìm được chứng cứ để bắt Tô Duy, ngược lại còn hợp tác với cậu cứu một đứa bé mất trí nhớ. “Một rừng không thể có hai hổ”, hai đối thủ tưởng như không thể chung đường nay phải bắt tay để cùng giải quyết những vụ án hóc búa. Thượng Hải phồn hoa cất giấu quá nhiều bí mật, Thẩm Ngọc Thư quyết định mở một văn phòng thám tử để phá giải những bí mật này, còn Tô Duy cũng quyết định bám lấy Thẩm Ngọc Thư, tìm chìa khóa để có thể về nhà. Hai bánh xe số phận từ đó bắt đầu chuyển động… Tập đầu tiên của series truyện là về một vụ án xoay quanh bức tượng Viên Nguyệt Quan Âm kì bí… *** Vương Bất Kiến Vương gồm có: Viên Nguyệt Quan Âm Câu Hồn Ngọc Hổ Phù Lệnh Phi Tượng Quá Hà Định Đông Lăng Thiên Hàng Quy Đồ ... *** Tác giả: Phàn Lạc Bút danh: Phàn Lạc lấy từ hai câu thơ "Say nằm sơn phàn, nhàn xem hoa lạc". Bắt đầu theo nghiệp sáng tác từ năm 2005, sở trường là các truyện về chủ đề huyễn tưởng, trinh thám... Văn phong hóm hỉnh, mượt mà. Các tác phẩm nổi bật: "Thiên sư chấp vị", "Tuyệt đối không độ", "Vương bất kiến vương"... Weibo: weibo.com/fanluoluo Facebook: www.facebook.com/fanluoluo Hoạ sĩ: Leila Yêu thích vẽ những thứ đẹp đẽ, sở trường vẽ các nhân vật nam, phương châm là vừa vui vẻ vừa nghiêm túc. Việc phải làm hiện tại là dùng tác phẩm của mình đem đến niềm vui cho người xem, đồng thời bản thân cũng hưởng thụ được sự vui vẻ của công việc sáng tạo, cũng hi vọng rằng trong tương lai có thể kiên trì theo đuổi mục tiêu của mình. Webside: www.leilalee.com Facebook: www.facebook.com/leilalee015 Mời các bạn đón đọc Viên Nguyệt Quan Âm của tác giả Phàn Lạc.
Bạn Gái Máy In Tiền Của Tôi - Thời Kính
Trình Bạch, nữ, luật sư nổi tiếng, biệt danh: máy in tiền. Biên Tà, nam, tác giả viết sách bán chạy, tuyệt chiêu: "viết bừa cmn đi". Hai tháng trước, Biên Tà nói đầy lẫm liệt trong cuộc họp báo phát hành sách mới: "Biên Tà tôi dù có bị kiện đến chết cũng tuyệt đối không tìm loại "thầy cãi cò" như cô ta để kiện cáo." Hai tháng sau, để lấy tài liệu cho sách mới, anh chàng khóc lóc đau khổ trở thành trợ lý trông rõ tội bên cạnh Trình Bạch: "Chào luật sư Trình, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn." Ngày đầu tiên đi làm, anh mở baidu. [Làm trợ lý cho sếp nữ có trải nghiệm thế nào?]   Kết quả tìm kiếm: [Chuyên mục tình cảm: Làm thư ký cho sếp nữ, uống rượu xong, rốt cuộc tôi đã bị...] Biên Tà sốc: Còn có chuyện tốt cỡ đó?! Sau đó ngẩng đầu, phát hiện "sếp nữ" đã đang đứng trước mặt anh một lúc lâu, cô nhếch khóe môi, nói không mặn không nhạt: "Tác giả lớn, tối nay có buổi xã giao, anh biết uống rượu chứ?" Note: 1. Truyện hiện đại nhẹ nhàng, nữ chính bạo, nam chính "vả mặt". 2. Các vụ án có tham khảo bên ngoài, nhân vật không giữ nguyên gốc." Mời các bạn đón đọc Bạn Gái Máy In Tiền Của Tôi của tác giả Thời Kính.
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu - Đằng La Vi Chi
Văn án:  Lớp mười năm ấy, Đào gia nhận nuôi một cậu trai nông thôn nghèo. Cậu ta yên lặng, thành tích tốt lại có chí cầu tiến. Chỉ có Đào Nhiễm biết, cậu ta không phải thứ tốt gì. Mỗi ngày Đào Nhiễm đều muốn bóp chết cậu ta cho rồi, người này vừa nhìn đã biết là người xấu, nếu sau này hắn thành công, Đào gia chúng ta liền xong đời rồi. Nhưng mà cô không biết, tên nhóc bại hoại cô ghét cay ghét đắng lại thầm mến cô. ~ Ngụy thiếu cảm thấy một người xấu xa lại vô tâm vô cảm như hắn. Hiếm khi chịu đựng một người làm trời làm đất, lại còn cảm thấy cô ấy dễ thương. Muốn trao trái tim cho em, em lại không cần. Em sẽ phải trả giá đắt đấy. Nhiễm Nhiễm đông thăng, nhật lạc Tây Trầm. Từ khi gặp em, anh không thể yêu ai khác nữa. *** Những đứa trẻ có thành tích kém thường không thích bị cha mẹ so sánh mình với người cùng lứa có thành tích tốt. Đào Nhiễm chính là đứa trẻ học kém đó, thành tích của cô “không đến nỗi nào” chỉ mới thứ hai từ dưới đếm lên, còn người học giỏi kia là học bá một vùng đứng đầu cả huyện.  Huống hồ Đào Nhiễm còn bị mẹ mình bắt phải theo người ta học tập, phải đối xử tốt với người ta, người mà ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã thấy không phải người lương thiện. Đào Nhiễm cảm thấy mình rất oan ức và đáng thương, không ai tin lời cô rằng hắn ta xấu xa cả. Ngụy Tây Trầm năm ấy được Đào gia đứng ra làm người giám hộ, chuyển từ thôn quê lên Cẩm Thành học tập, thành tích đứng đầu, là học bá thi cử điểm tuyệt đối. “Người lớn lên đoan chính, mi thanh mục tú, hiểu chuyện lại lễ phép.” Nhưng tất cả chỉ là vỏ bọc của Ngụy Tây Trầm, tác giả rất có tâm khi gắn tag cho anh một cách cực chính xác “Nam chính lúc trước là nông thôn tâm cơ boy, sau này là bá đạo tổng tài”. Chính xác là tâm cơ boy cộng với đại ca giang hồ. Sau khi bị Đào Nhiễm nhìn thấy Ngụy Tây Trầm đang đánh nhau, anh cũng không buồn che giấu bản tính “xấu xa” của mình nữa.  Đào Nhiễm là con gái rượu của một gia đình giàu có, cô xinh đẹp ngọt ngào, sống ngây ngô và có phần hơi ngốc. Từ lần đầu tiên nghe mẹ mình kể về tên “con nhà người ta” Ngụy Tây Trầm kia, Đào Nhiễm đã không có chút ấn tượng tốt nào, cô đã “cảm nhận” được tên kia không tốt đẹp gì. Và thật sự tên kia không có ý tốt thật, hắn vậy mà lại yêu thầm cô mấy năm rồi. Từ một câu nói: “Tuy rằng giọng cậu khó nghe, tính tình thì hung dữ, nhưng cậu là người đẹp nhất trong bọn họ, tôi phải cùng cậu làm bạn bè” đầy tính nhan khống của Đào Nhiễm ba năm trước, Ngụy Tây Trầm liền trầm luân.  Đối với Ngụy Tây Trầm, Đào Nhiễm là một ánh trăng sáng, mười mấy năm trước cuộc đời anh không có ai như vậy, cô mang một thân phận cao quý nhưng dễ gần lại đáng yêu, cô ngây ngô nhưng không hề ngốc nghếch, cô sống vui vẻ đến vô tư, cô là những gì mà Ngụy Tây Trầm phải ước ao.  Phía sau Ngụy Tây Trầm là câu chuyện về một vùng quê bị bỏ quên, nơi mà tồn tại tất cả mặt xấu của cuộc sống, nơi sống của những người nghiện ngập tù tội bỏ trốn, nơi của những cô gái làng chơi hết thời, nơi của những người bị xã hội chối bỏ. Những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên ở đấy có sinh mạng không bằng cỏ rác, sinh ra trong xã hội thối nát, lớn lên nhưng không thấy được ngày mai, đầy rẫy bất công và nguy hiểm.  Ở đấy muốn thay đổi vận mệnh chỉ có một con đường - học tốt và thoát khỏi nơi đó, anh học thật tốt và dùng nắm đấm ép buộc bọn nhóc nơi đó phải đi học, đến nỗi tên nhóc có điểm thấp nhất bị phạt thì điểm số còn cao gấp đôi Đào Nhiễm.  Tuy đã thoát khỏi vùng đất đáng sợ đó nhưng Ngụy Tây Trầm vẫn mang trong mình sự tự ti, sợ Đào Nhiễm ghét bỏ, sợ cô lại bỏ đi quên đi mình. Nên khi yêu đương Ngụy Tây Trầm rất nhạy cảm và có ý chiếm hữu cực cao, sợ bị tổn thương nhưng lại không ngừng đuổi theo Đào Nhiễm.  Ngụy Tây Trầm không phải một nam chính thanh xuân dương quang rạng rỡ, anh là một mảnh khác chững chạc và đen tối. Mình kể nghe có vẻ Ngụy Tây Trầm rất đáng thương, rất cần được yêu thương, nhưng mình xin đính chính Ngụy Tây Trầm xuất thân đáng thương thật nhưng tính cách rất là đáng đánh   Mời các bạn đón đọc Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu của tác giả Đằng La Vi Chi.
Nắm Đấm Nho Nhỏ - Lâm Phúc
Bác sĩ Tần dạo này có một người theo đuổi phát triển từ thân phận bệnh nhân. Mặt tròn mắt hạnh, nhỏ nhắn xinh xắn, rảnh rỗi cả ngày giả ốm, theo sau người anh khoe vẻ dễ thương. Các y tá đều cực kỳ cưng cô bé đáng yêu này. Tần Thận không cho là đúng: Đó là do mấy người chưa nhìn thấy cô nàng đánh người ta quỳ gối gọi "bà cô ơi", còn cả lúc giơ nắm đấm ép anh hôn cô nữa... Ai cũng tưởng Tần Thận là một bác sĩ lạnh lùng, không thích nói cười, không gần nữ sắc. Cho đến khi có người báo cáo anh lấy việc công làm việc tư trong phòng khám, đang hôn một nữ bệnh nhân trông khá xinh đến quên trời đất... Cả bệnh viện bùng nổ! Sau việc đó, Tần Thận chủ động share bài thông báo phê bình của bệnh viện trên trang web, xin lỗi đồng thời đính kèm bức ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn: Đó là bà Tần nhà tôi. Cưới xong, Đào Tinh Úy mặc áo ngủ hình thỏ mềm đầy bông, đi chân trần bò trên người anh đòi hôn theo đủ kiểu: "Hừ, anh mà còn không hôn em, em sẽ ra tay đánh anh!" Tần Thận tê rần cả tim, chỉ đành dừng mọi công việc trong tay lại, gỡ kính xuống, ngậm lấy đôi môi cô. "Gọi anh đi, anh trao cả mạng cho em." Keyword: Chung tình, ông trời tác hợp, ngọt sủng." Mời các bạn đón đọc Nắm Đấm Nho Nhỏ của tác giả Lâm Phúc.