Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Văn án: Năm đó hai nhà bế nhầm con, Quỳnh nương của thương hộ Thôi gia trở thành thiên kim Liễu gia, vốn làm quan. Đầu óc hồ đồ háo thắng, dùng lực quá mạnh, rơi vào kết cục thê thảm cô độc một mình. Lần này trọng sinh, nàng dứt khoát trở nên hào phóng : Nữ phụ xin chào! Cái gì? Ngươi muốn đổi lại thân phận đích nữ quan gia quý giá đó? Cứ tự nhiên đổi! Muốn danh hiệu tài nữ quan lại Kinh Hoa của ta? Không cần khách khí! Thích phu quân hào phóng lại còn có tiền đồ tốt của ta? Mời cởi y phục chậm rãi dùng! Gì cơ... Mấu chốt là muốn cho ta vị vương gia tạo phản, âm ngoan nham hiểm mà kiếp trước ngươi hầu hạ? Này...ngươi thật sự không cần khách khí như vậy đâu... *** Reviewer: Lạc Hậu - lustaveland.com: “Hỏi thế gian phải trải qua biết bao năm tháng xoay vần? Mới có được một lần sát vai qua nhau. Trước gương sáng, bóng trăng soi đáy nước, lại gặp nhau dưới gốc bồ đề. Duyên phận khắc ghi nơi đầu ngón tay. Thiêu đốt năm tháng, khiến bụi trần cũng lay động tình ý. Chắc gì đã địch nổi dòng chảy của thời gian.” (*) Kiếp trước, Liễu Tương Quỳnh là quý nữ Liễu gia xuất chúng trong mắt thiên hạ. Nàng thông minh, xinh đẹp, tài năng hơn người. Nhưng vào năm nàng 16 tuổi, thân thế thật sự của nàng được tiết lộ. Thì ra, năm xưa do sự bất cẩn của người hầu mà nữ nhi Liễu gia Liễu Tương Quỳnh và nữ nhi của thương hộ Thôi gia Thôi Bình Nhi bị đánh tráo với nhau. Mọi thứ mà nàng có, đều là sự nhầm lẫn. Vì vậy, mặc dù thân phận không bị vạch trần ra ngoài thì nàng cũng nguyện gả cho Thượng Vân Thiên, một thư sinh nghèo hèn. Nàng khi ấy, mỗi một bước đi là từng bước gian nan khổ sở. Bởi vì, nàng luôn cảm thấy bản thân có lỗi khi vô tình lấy đi tất cả tốt đẹp những năm tháng qua của Thôi Bình Nhi. Mà nàng không hề hay biết rằng, chính sự lương thiện và mù quáng của bản thân đã đẩy nàng vào kết cục bi thảm. Nàng còn nhớ rõ ngày hôm ấy, đằng sau cánh cửa phòng của nàng là tiếng ân ái hoan lạc của phu quân Thượng Vân Thiên và Thôi Bình Nhi, người nàng vẫn luôn xem như tỷ muội mà hết lòng đối đãi. Hóa ra, trong tất cả mọi chuyện, nàng vẫn luôn là người sau cùng biết sự thật. Đau đớn, phẫn nộ và bi ai đến nhường nào kia chứ. Người phu quân từng thề non hẹn biển với nàng. Người phu quân kết tóc se duyên cùng nàng. Người phu quân đã vén khăn voan uống rượu giao bôi với nàng. Người phu quân đã nói sẽ một đời một kiếp yêu thương nàng… Cuối cùng, lại là người đâm một nhát thật sâu vào trái tim nàng.  Phút giây đó, mọi thứ như chết lặng. Âm thanh của gió thổi tung mái tóc nàng, vị mặn của nước mắt rơi vào đôi môi nàng… Cuối cùng, cũng lật mở tất cả. Phút giây nàng bị kẻ xấu đẩy xuống dòng nước lạnh giá nơi giếng sâu, nàng rốt cục cũng hiểu rõ, ngay từ khi bắt đầu nàng đã sai lầm rồi. Thì ra, những năm tháng qua, sự cố gắng của nàng, sự kiên trì của nàng và cả tình yêu của nàng... cũng chỉ như vậy mà thôi.  Nhắm mắt lại, tất cả liền biến mất… Máu hòa cùng nước mắt, tan vào hư vô. Chỉ là, Liễu Tương Quỳnh, nàng có biết hay không, ngày nàng an táng đã có một người đào mộ cướp xác nàng về. Hắn cứ thế ôm thân thể lạnh như băng của nàng vào lòng. Hắn đau đớn. Hắn tuyệt vọng. Hắn bất lực đến nhường nào? Hắn đợi nàng, đợi lâu như vậy. Cuối cùng lại là cái chết của nàng. Gió tuyết phủ qua trần thế cũng không giá lạnh và bi thương như lòng hắn. Vì thế hắn nguyện, “Nếu sinh mà vô duyên, đem nàng thiêu thành tro cốt, đặt bên cạnh bổn vương đi…” Cứ thế, năm tháng còn lại của cuộc đời, tâm hắn nhập ma, đem tất cả thiện duyên cùng thiên hạ để trả giá đại giới cho nàng kiếp sau an yên vui vẻ và hắn lại được gặp nàng. *** Có lẽ, bởi vì duyên nợ của Liễu Tương Quỳnh vẫn còn nên ông trời lại cho nàng thêm một cơ hội nữa để sửa lại vận mệnh bi thương của cuộc đời mình. Khi nàng tỉnh lại thì đã ở Thôi gia và chỉ mới 15 tuổi. Nếu như theo đúng kiếp trước thì đáng lẽ ra năm nàng 16 tuổi sự thật về thân thế mới bị vạch trần. Vậy thì, điều gì đã xảy ra? Qua tìm hiểu thì nàng mới biết được, Thôi Bình Nhi cũng đã trùng sinh đến thời gian trước nàng. Vì thế, nàng ta đã nhanh chóng lấy lại thân phận thật của mình và đưa nàng về vị trí cũ. Liễu Tương Quỳnh bây giờ chính là Thôi Tương Quỳnh và nàng cảm thấy may mắn vì điều này. Bởi vì, kiếp trước nàng từng xem Liễu gia như gia đình mà đối đãi nhưng cuối cùng đổi lại chính là tàn nhẫn và cái chết. Vì thế, kiếp này nàng chỉ muốn đối xử thật tốt với phụ mẫu và ca ca ruột thịt mà thôi. Một đời trôi qua nhẹ nhàng, bình thản mà sống. Nhưng cho dù nàng muốn bình yên thì có những người lại muốn tạo nên sóng gió. Đó chính là Liễu Bình Nhi (Thôi Bình Nhi đã đổi tên). Nàng ta luôn cảm thấy kiếp trước tất cả những bi thảm mà nàng ta trải qua đều do Thôi Tương Quỳnh mà ra. Thế nên, ngay sau khi trùng sinh quay về thì nàng ta liền độc ác và nhẫn tâm bằng mọi cách giẫm đạp tất cả mọi thứ tốt đẹp mà Tương Quỳnh có. Thế nhưng, nàng ta không biết rằng, Thôi Tương Quỳnh có được kiếp này chính là do một người đánh đổi vận mệnh của mình để giành lấy. Và một khi người ấy xuất hiện thì tất cả những chướng ngại vây quanh Tương Quỳnh chỉ là mây bay.  Hắn chính là Lang vương Sở Tà. *** “Ước nguyện xoay chuyển trăm ngàn lần. Tốt nhất vẫn là thành toàn. Mỉm cười nhìn ngắm dung nhan của nàng. Đất trời xa xăm biết mấy. Nhưng người lại ở ngay trước mắt. Sao nỡ phất đi sự quyến luyến.” (*) Lần đầu tiên khi Lang vương Sở Tà nhìn thấy tiểu cô nương Thôi Tương Quỳnh, trái tim liền rung động, giống như đã từng gặp từ kiếp trước, một cái chớp mắt liền lưu luyến không rời. Tiểu cô nương đó rất xinh đẹp, nàng có đôi mắt lấp lánh hơn cả sao trời và nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh dương. Nàng thông minh kiên cường lại nấu ăn rất ngon. Vì thế, lợi dụng xe ngựa vương phủ nhà mình đụng ca ca nàng gãy chân, hắn cứ thế mang cả nàng về nấu ăn cho mình luôn. Hắn biết ngay từ lần đầu gặp mặt, tiểu cô nương này có vẻ sợ và luôn muốn tránh hắn. Thế nhưng, hắn không kiềm lòng được mà muốn tiến đến bên nàng. Có lẽ, vào khoảnh khắc gió nhẹ thổi bên đình ngày ấy, sợi tóc nàng nhẹ rơi đã vô tình vướng luôn vào trái tim của hắn mất rồi. Vì thế, rõ ràng là chuyện đụng xe không phải lỗi của ca ca nàng, hắn lại cố tình đạp hư xe ngựa còn làm vỡ thêm miếng ngọc bội gắn trên xe chỉ để bắt đền nàng năm ngàn lượng. Và thế là, nàng trở thành tiểu trù của phủ hắn, cho đến khi trả xong nợ mới được rời đi. Cuộc sống của hắn, từ khi có nàng bỗng nhiên vui vẻ và bình yên đến lạ. Nàng tựa như cánh bướm, mỗi nơi nàng dừng chân đều lấp lánh sắc màu. Hắn muốn nàng thuộc về mình, thật sự thuộc về hắn mà thôi. *** “Số kiếp xoay chuyển trăm ngàn lần. Khó nhất chính là thành toàn. Cho dù phải đợi chờ suốt kiếp ta cũng cam lòng. Một đời xa xôi biết mấy. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc. Ôm trọn trái tim khắc cốt ghi xương.” (*) Nhưng hắn không biết là cuộc đời này của Thôi Tương Quỳnh, sẽ không muốn gả cho ai. Câu chuyện bi thương kiếp trước nàng không thể quên. Và hơn hết, nàng đã biết trước kết cục sau này của Lang vương Sở Tà, nàng không muốn cùng hắn đi vào con đường chết đó. Vì thế, nàng luôn tìm mọi cách rời xa hắn. Thế nhưng, có những mối duyên phận đã định trước là không thể tách rời. Vô tình nàng biết được, trong khoảnh khắc sinh tử kiếp trước, hắn đã không ngại hiểm nguy cứu nàng thoát chết. Lúc rời đi chỉ để lại cho nàng một chuỗi phật châu và bóng lưng đầy cô độc. Nàng thấy trái tim mình mềm lại. Hắn, thì ra cho dù luôn độc miệng lại thủ đoạn tàn nhẫn thì trong lúc nguy nan nhất vẫn nguyện xả thân bảo vệ cho một người xa lạ như nàng. Vì thế, vô tình hay hữu ý, Thôi Tương Quỳnh vẫn luôn nhắc nhở và giúp Sở Tà tránh các tai họa ập đến. Cứ như vậy, nàng đã đem bản thân mình đặt vào tim hắn rồi mà không hề hay biết. Có lẽ ban đầu, Sở Tà chỉ là động lòng một chút với nàng mà thôi. Nhưng chẳng biết từ khi nào, hắn đánh mất luôn lý trí và linh hồn mình cho nàng. Vì nàng, hắn nguyện đem hết thảy sóng to gió lớn ngoài kia gạt bỏ. Vì nàng, hắn điên cuồng muốn dung nạp nàng dưới đôi cánh của mình. Và vì nàng, thiên hạ này với hắn chẳng qua cũng chỉ là một nước cờ mà hắn muốn thay đổi hay không mà thôi? Thôi Bình Nhi muốn hãm hại nàng ư? Hắn cho nàng ta nếm từng chút mùi vị đau khổ, sống không bằng chết. Thượng Vân Thiên muốn đến gần nàng ư? Hắn sẽ không để hắn ta có chút cơ hội nào. Tất cả những kẻ muốn đem nàng rời khỏi hắn, đều phải chết. Vì nàng, hắn nguyện trả giá đại giới. Sự chân thành của hắn, sự điên cuồng của hắn và sự chấp niệm của hắn cuối cùng cũng khiến Thôi Tương Quỳnh rung động. Thì ra, trong mỗi khoảnh khắc cùng hắn trải qua mọi khó khăn thử thách, nàng đã yêu thương hắn mất rồi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland) Thế nhưng, mọi chuyện đang dần mất đi sự kiểm soát cân bằng của nó. Liên tiếp những biến cố lớn kéo đến, âm mưu kiếp này và bí mật kiếp trước dần được hé lộ. Mỗi một câu chuyện là một sự thật tàn nhẫn cùng đau xót. Liệu cả hai có thể vượt qua để đi đến tận cùng của hạnh phúc hay không? Kiếp trước - kiếp này, duyên nợ của nàng cùng hắn vốn đã trả đủ hay chưa? Nếu duyên chưa trọn, sao nỡ nói lời ly biệt? *** “Trọng sinh trở về vị trí cũ” thật sự là một bộ truyện trùng sinh, sủng, sắc, ngọt rất hay và đáng đọc của tác giả Cuồng Thượng Gia Cuồng mà mn nên thử nghiệm trong thời gian này ạ. Truyện như một bức tranh đầy màu sắc cuốn hút mà bạn không nên bỏ lỡ chút nào. Ở đó, đã từng có những mảng màu đen tối và u ám cho bi kịch và bất hạnh mà kiếp trước từng nhân vật đã gánh chịu. Nhưng cũng có những mảng màu tươi sáng rực rỡ của kiếp này khi họ không ngừng nỗ lực vươn lên, cố gắng đổi thay vận mệnh của mình. Nữ chính Thôi Tương Quỳnh cả hai kiếp đều là một người thông minh xinh đẹp và hiểu chuyện. Đáng tiếc, cuộc đời nàng lại vì chính những điều ấy mà nhận lấy kết cục bi thương. Nhưng thật may khi ở kiếp này, nàng đã nhận ra sai lầm của bản thân, biết sửa chữa cũng như đứng dậy đấu tranh và bảo vệ cho những người yêu thương của mình.  Tình yêu của nàng dành cho nam chính ban đầu có thể là sự biết ơn, đau lòng nhưng dần dần lại là rung động từ trái tim. Nàng từng một lần vấp ngã, lại một lần kiên cường đứng lên, kiên trì đi về phía trước, dũng cảm thừa nhận tình cảm của mình. Nam chính Lang vương Sở Tà là một người không hoàn hảo. Trước khi gặp nữ chính hắn là một Lang vương phong lưu, ngang ngược và tàn nhẫn độc ác. Hắn xem tình cảm như một trò đùa mà bản thân có thể xoay vần. Vì thế, hết lần này đến lần khác trong kiếp trước hắn đã đánh mất tất cả cơ hội để có thể vãn hồi bi kịch dành cho nàng. Chỉ đến khi nghe tin nàng mất đi, hắn mới biết, trái tim của mình cũng chết theo rồi. Vì thế, ở những năm tháng còn lại của cuộc đời, hắn đem tâm lạc vào ma đạo, một đời chém giết, nhuốm máu thiên hạ. Điều duy nhất làm được chính là đem tất cả thiện duyên cùng ngai vị đánh đổi kiếp sau được gặp lại nàng, cho nàng một đời an yên vui vẻ. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland) Vậy nên, cho dù ở kiếp này rõ ràng không nhớ gì đến đoạn nhân duyên kiếp trước thì hắn vẫn mê luyến và yêu nàng tận xương tủy. Cuộc đời đầy khiếm khuyết của hắn, vì có nàng liền toàn vẹn. Tác giả đã xây dựng thành công cả hai nhân vật chính, đưa họ đi sâu vào lòng người đọc, cùng trải qua những giọt nước mắt hay nụ cười. Ngoài ra, các nhân vât phụ trong truyện cũng tạo được rất nhiều dấu ấn, bất kể là xấu hay tốt. Một quản gia Sở Thịnh nhiều muối, hài hước; một ca ca Thôi Truyền Bảo chân thật đáng yêu; một Liễu Bình Nhi mưu mô gian ác; một Thượng Vân Thiên đáng thương đáng hận… Tất cả góp phần tạo nên một câu chuyện với đầy đủ sắc màu từ gia đấu cung đấu đến cuộc chiến tranh đoạt quyền lực, vương vị… nhưng cũng không thiếu đi những cung bậc tình cảm đầy ngọt ngào ấm áp của các cặp đôi nhân vật trong truyện. Nội dung truyện hay, cuốn hút và đầy bất ngờ. Đặc biệt, văn phong tác giả rất chân thật, có những phân đoạn dù viết nhẹ nhàng nhưng đọc lại đau thấu tim, còn những phân đoạn sủng ngọt hạnh phúc thì muốn phát hờn theo. Vậy nên, nếu bạn yêu thích những bộ truyện với đầy đủ các yếu tố kể trên thì hãy nhảy nhé. Mình đã sụp hố và thật sự không muốn ngoi lên luôn nè ^^ __________ (*): Trích bản dịch lời bài hát Bồ đề kệ do Lưu Tích Quân thể hiện Ost Độc cô thiên hạ. “ “: Trích từ truyện, được rv-er chỉnh sửa lại cho phù hợp rv. *Hình ảnh minh hoạ là bản quyền thuộc về #LustAveland   Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ của tác giả Cuồng Thượng Gia Cuồng .

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bản Sắc Thục Nữ - Tiên Chanh
Là "thục nữ" đâu có nghĩa bạn phải thật yểu điệu, dịu dàng. Đôi khi: Một Trương Tĩnh Chi nhí nhảnh, ngây thơ lại có phần ngốc nghếch đáng yêu. Một Tiêu Tiêu thông minh, xinh đẹp, với lối sống hiện đại, phóng khoáng và có chút buông thả. Một Sở Dương mạnh mẽ, bản tính như một trang nam tử ... lại chính là những "thục nữ" tạo nên "bản sắc" đa màu của cuộc sống! *** Biết bao nhiêu "thục nữ" trên thế giới này, mỗi người là mỗi màu mỗi vẻ, mỗi người là một chấm điểm trên một bức tranh to lớn, họ làm nên "bản sắc" đa màu của cuộc sống... Tình yêu tồn tại trong Bản Sắc Thục Nữ rất sắc nét: “Cuộc đời của con người vốn chẳng lấy gì làm dài, một phần ba dành để ngủ, một phần ba cho công việc, rồi thêm vào đó là những ngày sống mơ hồ, khó khăn lắm mới xác định rõ những mong muốn trong lòng, thì việc gì lại để cho tình yêu trôi đi mất trong khoảng thời gian quý báu còn lại?’ *** Hôn lễ của Trương Tĩnh Chi được định vào mùa thu tháng Mười, lúc sắp cử hành phải đặt nhà hàng trước nửa năm, nhưng đó cũng không phải là phương án tốt nhất, hay nhất là đặt trước một năm, nếu không các cô trực điện thoại sẽ dùng một giọng nói vô cùng lịch sự vô cùng dịu dàng nói với bạn: "Xin lỗi, sảnh số X đã được đặt... đúng... cô phải đặt trước..." Trương Tĩnh Chi gác máy rồi chỉ muốn chửi "cứt"! Nhủ thầm tôi đây đã đặt trước cả nửa năm rồi, cô còn muốn tôi đặt trước thế nào nữa? Tôi đặt trước ba năm, nhưng ba năm trước tôi còn chưa quen cái tên Uông Dụ Hàm này mà! Có điều, chuyện này vẫn chưa phải là phiền phức nhất, mà đó chính là chọn phù dâu, chuyện này quả thực khiến đầu của Trương Tĩnh Chi cũng muốn to ra. Bởi vì Tiêu Tiêu chưa kết hôn, quan hệ giữa hai người lại khắng khít như thế, phù dâu chắc chắn phải là Tiêu Tiêu mới đúng, hơn nữa Tiêu Tiêu cũng biểu lộ quyết tâm từ lâu rồi, nhưng mới nói ra đã bị Trương Tĩnh Chi gạt phắt đi. Lý do của Tĩnh Chi là: Tớ tìm phù dâu như cậu, vậy khách khứa người ta ngắm tớ hay là ngắm cậu đây? ... Mời các bạn đón đọc Bản Sắc Thục Nữ của tác giả Tiên Chanh.
Trách Em Thật Quá Xinh - Vị Tái
Mạc Hướng Vãn chưa bao giờ nghĩ rằng cái giá phải trả cho những bồng bột thời trẻ lại là trách nhiệm và cảm giác tội lỗi đeo bám suốt cuộc đời. Phi Phi, đứa bé ra đời ngoài ý muốn sau tình một đêm hôm ấy như một thiên thần nhỏ được phái xuống cứu rỗi linh hồn cô sau quãng thời gian sa đọa, ủng hộ cô khi mọi người thân đều đã quay lưng, ở bên cô trong những tháng ngày trên thành phố cô đơn, không người quan tâm. Khi cuộc sống đầy những biến động đã bình yên trở lại, khi cô nhận công việc quản lý hấp dẫn trong giới giải trí và đủ khả năng làm một bà mẹ đơn thân cũng là lúc cha đứa bé đột nhiên xuất hiện... Cô và anh đáng lẽ không nên có bất cứ quan hệ gì với nhau hết. Nếu như nói hồi đó đã làm sai thì điểm sai duy nhất chính là người đó lại là anh. *** "Trách em thật quá xinh là một câu chuyện giản dị và ấm áp. Những mâu thuẫn và đấu tranh trong công việc, sự kiên trì, âm thầm, lặng lẽ như mạch nước ngầm róc rách chảy và sự điên đảo, mê loạn cố chấp vì tình yêu của các nhân vật nam nữ trong câu chuyện làm tôi luôn có cảm giác như đã chạm được vào nơi sâu kín nhất của tâm hồn con người." (Thư Nghi - Tác giả cuốn "Từng có một người, yêu em hơn cả mạng sống") "Nếu bạn có may mắn đọc hết câu chuyện này chắc chắn bạn sẽ cảm động và thấy được khích lệ như tôi. Ai có thể nói ở nơi sâu kín nhất trong tâm hồn mình không có một Mạc Hướng Vãn? Sự bồng bột của tuổi trẻ, những trải nghiệm cuộc sống sau khi trưởng thành, đã nhìn thấu bản chất của giới giải trí, bản thân cũng đã trải qua biết bao phong ba bão táp, nhưng cuối cùng vẫn giữ được một tâm hồn chân thật." (Giản Ám - Top những tác giả văn học mạng Trung Quốc) *** Vào ngày Mạc Bắc nhận được thiệp cưới của Phương Trúc, Mạc Phi đang nằm trên chiếc giường của bố mẹ đọc truyện tranh. Anh liền hỏi Mạc Phi: “Con có muốn đi uống rượu hỷ với bố không?” Mạc Phi liền hỏi: “Vậy mẹ có đi cùng không ạ?” “Mẹ con còn phải đi làm.” Anh làm sao có thể đưa mẹ của Mạc Phi đi cùng được? Trong hôn lễ đó sẽ có đối tượng anh đã xem mặt trước đó, cho Hướng Vãn đi hoàn toàn không tiện chút nào. Anh thầm nghĩ vậy. Khi đến lễ đường tổ chức hôn lễ của Phương Trúc, anh giới thiệu Mạc Phi cho tân nương tử và phù dâu: “Đây là con trai của anh.” Mạc Phi ngoan ngoãn khoanh tay chào và gọi người đó là dì. Phương Trúc tỏ ra vô cùng kinh ngạc, còn Dương Tiểu Quang thì ngỡ ngàng tới mức đứng ngây người ngay tại chỗ một hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Này Mạc Bắc, có phải đầu óc anh có vấn đề gì không? Anh có con trai lớn từng này rồi mà trước đây còn đi xem mặt với em?” Phan Dĩ Luân liền đẩy tay cô một cái, ra hiệu rằng nên đặt hôn lễ lên hàng đầu. Thế nhưng, Dương Tiểu Quang chẳng thể trấn tĩnh lại được, quay sang nói với Phan Dĩ Luân: “Liệu có nhầm không đấy? Suýt chút nữa thì em đã làm mẹ kế của người ta rồi.” ... Mời các bạn đón đọc Trách Em Thật Quá Xinh của tác giả Vị Tái.
Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy - Vân Ngao
Anh từng vì em mà từ bỏ cả tôn nghiêm, vì em mà phá vỡ lớp băng lạnh lẽo bao bọc trái tim mình, trao cho em tấm chân tình tha thiết. Còn em lại vì chuyện quá khứ mà giận dỗi vô cớ với anh, nhưng anh vẫn một mực nhường nhịn em. Em được nuông chiều từ bé, không biết làm việc nhà, anh không một lời oán thán. Hôm nay em lại sắp rời xa nơi này, đến một nơi xa xôi muôn trùng, để anh lại một mình với nỗi cô đơn. Chỉ cần là chuyện tốt cho em, anh đều gật đầu tán thành. Tình yêu của anh vẫn chưa nhận được đền đáp xứng đáng. Em phải làm sao để bù đắp cho anh đây?  Một câu tình đầy lãng mạn cũng như lời tâm sự của anh dành cho cô được thể hiện trong tác phẩm Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy của tác giả Vân Ngao. Anh đã vì cô mà hi sinh rất nhiều thứ, anh hi sinh luôn sự tôn nghiêm của một người đàn ông, anh luôn muốn tốt cho cô, luôn ủng hộ cô, bên cô mỗi lúc buồn. Vật mà chỉ vì chuyện quá khứ mà cô lại rời xa anh. Tình yêu của anh bao giờ mới được cô đáp trả ? Không lẽ ông trời đang trêu anh sao !!! *** Đỗ Phong nhìn theo chiếc máy bay cao tít tắp trên bầu trời, lòng năng trĩu. “Tiểu Đỗ, cô chú về đây, cháu giữ gìn sức khỏe.” Bố mẹ Nguyễn Vân tạm biệt anh. Vừa nãy, Nguyễn Vân khóc lên khóc xuống, bố mẹ phải đắt cô vào cửa soát vé. “Vân Vân nó còn trẻ con như thế, chúng ta đổ nó ra nước ngoài sống một mình, có phải không ổn lắm không?” Mẹ cô vừa khóc vừa nói. "Nó dù sao vẫn phải tự lập, để nó ra nước ngoài rèn luyện cho trưởng thành. Bên đó người Hoa cũng đông, bà yên tâm đi.” Bố Nguyễn vừa an ủi vợ, vừa động viên Đỗ Phong. Vừa nãy, ông nhìn thấy Đỗ Phong lén lút đưa tay áo lên quệt mắt. Trước lúc làm thủ tục, Nguyễn Vân còn khăng khăng tóm lấy tay Đỗ Phong không chịu buông. Sinh ly tử biệt khiến người ta đột nhiên già đi. Khoảnh khắc ấy, ông phát hiện ra trên mặt Đỗ Phong tăng thêm nét tang thương, thần sắc anh ngây dại, trái tim dường như đã đi theo Nguyễn Vần, chỉ còn lại cái xác ở đây. Trở về từ sân bay, Đỗ Phong thẫn thờ đi vào phòng. Mùi hương của Nguyễn Vân vẫn còn đọng lại trong không khí khiến anh nhớ lại đêm ấy. Cô rất chủ động, giao toàn bộ tinh thần lẫn thể xác cho anh. Anh không the kiềm chế nổi bản thân, đắm chìm trong sự mê hoặc của cô. Những nụ hôn cuồng nhiệt rơi trên da thịt Nguyễn Vân, những cái ôm thật chặt như muốn mang cơ thể đối phương hòa làm một với mình. Cuối cùng, cả hai chim vào giấc ngủ trong vòng tay nhau. ... Mời các bạn đón đọc Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy của tác giả Vân Ngao.
Tình Đầy Hennessy - Dạ Dao
Trong tâm trí mỗi người chắc chắn đều có một bóng hình mà khi gặp gỡ sẽ khiến trái tim rung động. Rõ ràng là hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, nhưng lại luôn muốn gần nhau hơn, gần nhau hơn chút nữa… Thế là, từ bỏ thế giới vốn thuộc về mình, chạy về phía đối phương. Nhưng, kết quả nhận được lại là mình đầy thương tích, ước mơ tan nát vụn vỡ. Thì ra, không phải chuyện gì cũng chỉ cần cố gắng là có thể làm được. Làm tổn thương lẫn nhau, sau đó cùng quên đi tất cả. Có lẽ, vào một buổi chiều nào đó của nhiều năm sau, bạn sẽ lại nhớ đến một người như thế. Anh đã sớm hóa thành hạt cát bé nhỏ, tồn tại trong sâu thẳm tâm hồn, không còn khiến trái tim nổi những cơn sóng lăn tăn nữa. Còn có một bóng hình khác. Không có sự rung động “tình trong như đã mặt ngoài còn e”, có lẽ đến một chút cảm giác thân thiện cũng không, thậm chí là có ác cảm. Nhưng, anh lại giống như không khí vậy, không ngừng được hít vào lấp đầy trong buồng phổi, chầm chậm dung hòa trong huyết dịch. Khi bạn bị tổn thương, anh sẽ đứng ở một nơi xa xăm lặng lẽ chăm chú dõi theo, khi trái tim bạn mỏi mệt, trong khoảnh khắc chợt quay đầu nhìn lại, anh vẫn đứng ở đó. Anh đứng phía bên kia con đường Hennessy, không cao to, không điển trai nhưng lại làm bạn cảm thấy an tâm một cách lạ kỳ. Có đôi khi, yêu chính là sự gặp gỡ của hai tâm hồn cô đơn. Cũng giống như Trần Dư Phi và Nhiếp Phong. Điều tôi muốn nói với mọi người, chính là như vậy. *** Trong thành phố này, em có thể mở miệng thật lớn và hít thở Tràn ngập trong không khí là sự dịu dàng và mùi hương của anh Chắc chắn anh biết em yêu anh Nhưng chắc hẳn anh không thể biết em yêu anh đến nhường nào… Trần Dư Phi là một cô gái có cuộc sống hạnh phúc mà ai cũng ngưỡng mộ, nhưng thực ra, phía sau hạnh phúc ấy lại là những phiền muộn khó nói. Trong một lần cảm thấy cùng cực cô đơn và buồn chán, Trần Dư Phi đã đi bar uống say và trải qua cuộc tình một đêm với anh chàng gảy đàn ghita đẹp trai, tuấn lãng.  Sau khi tỉnh rượu, cô liền bỏ đi. Bạn thân của Trần Dư Phi là Đoàn Vân Phi bị gia đình ép hôn kịch liệt, trong tình cảnh không còn cách nào khác, anh đành đưa cô bạn thân về nhà giả làm bạn gái để ra mắt bố mẹ. Tại nhà của Đoàn Vân Phi, tình cờ Trần Dư Phi phát hiện anh chàng gảy đàn ghita ngày nào chính là anh họ của Đoàn Vân Phi, Nhiếp Phong. Sự tình không chỉ dừng lại ở đó khi Trần Dư Phi đột ngột bị sảy thai khiến Nhiếp Phong càng cho rằng, cô là một cô gái lăng nhăng, tồi tệ… *** Ba năm sau. Sau khi tiếp nhận công ty sản xuất rượu thuốc lá đường của bố mẹ, Trần Dư Phi có thể xem như đã cảm nhận được những vất vả cực nhọc của họ trước đây. Kinh doanh một doanh nghiệp còn phức tạp hơn rất nhiều so với công việc tài vụ đơn thuần trước đây, đặc biệt là đối với người phụ nữ trẻ tuổi không được cởi mở hướng ngoại lắm như Trần Dư Phi, phải giao tiếp với tầng tầng lớp lớp đủ các hạng người, cần phải có thời gian rèn luyện lâu dài. Thật may ba năm nay, cũng có thể coi như cô thích ứng rất tốt, không chỉ tiếp nhận toàn bộ công tác quản lí của công ty mà còn dần dần đã tìm được phương pháp làm việc thích hợp với riêng cô, không luống cuống giống như khi mới bắt đầu nữa. Thời gian ba năm, thu nhập và lợi nhuận của công ty đều được nâng cao đáng kể, đặc biệt là năm nay, hiệu quả và lợi ích đặc biệt tốt, tổng giám đốc Trần trẻ hào phóng hơn tổng giám đốc Trần già, bao lì xì tặng cho công nhân dày hơn năm ngoái không ít, trên dưới công ty dạt dào lòng cảm kích. Trần Dư Phi cũng rất vui mừng, vì thế sau khi bận rộn xong khoảng thời gian đỉnh điểm của công việc, vừa qua Tết liền cho phép mình nghỉ dài ngày, một mình đi Hong Kong. Nhóm nhạc Nightwish mà cô yêu thích nhất lại tới Hong Kong làm liveshow, lần này không thể không đến xem, bởi vì lần này họ chỉ biểu diễn hai buồi ở châu Á, người một buổi ở Hong Kong, buổi kia là ở Nhật Bản, có lẽ cô sẽ không thể chạy theo nghe thêm một lần nữa. Vé đã được đặt trước trên mạng, nơi ở cũng đặc biệt chọn khách sạn Grand Hyatt lần trước xem liveshow đã từng ở, xuống máy bay bắt xe bus tới trạm đường Hennessy, cầu vượt cho người qua đường, nơi không xa là khách sạn. ... Mời các bạn đón đọc Tình Đầy Hennessy của tác giả Dạ Dao.