Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vong Xuyên

Y ở dưới chân cầu đưa đò ngàn năm, nhìn người kia ở trên cầu lần lượt tìm kiếm, lại lần lượt bi thương. Một người tìm đủ mọi cách để trốn chạy; một người bất chấp tất cả để đuổi theo; còn một người chỉ lặng lẽ ngồi dưới chân cầu, im lặng nhìn, im lặng lắng nghe, im lặng suy nghĩ. Mấy ngàn năm luân hồi, mấy ngàn năm trước lầm lỗi, để mấy ngàn năm sau còn mãi rơi lệ, ai, mới chân chính là người ngoài cuộc? *** Thiên Hoàng vẫn cắn răng đứng trong góc phòng, không hề nhúc nhích, mặt nạ màu đồng che khuất nét bi thương trên mặt. Máu tươi nhuộm khắp trên tường dưới đất, khiến cho đại điện xa hoa được phủ lên một lớp màu đỏ nhàn nhạt. Thiếu niên ngồi giữa đại điện, suối tóc đen huyền giờ đã rơi xõa, người còn trẻ mà dung nhan tái nhợt, bạch y trên người đều đã bị nhuộm đỏ. Một người cầm kiếm đứng ngoài ba bước, kiếm quang lạnh lẽo, một nửa đã đâm vào trước ngực thiếu niên. Kiếm ảnh lóe lên, trường kiếm rút ra, toàn thân thiếu niên không khỏi co rút một hồi, máu theo thanh kiếm ồ ồ chảy xuống, y lại khe khẽ nở nụ cười: “Đại ca… cũng không nguyện tin ta một chút sao?” Cánh tay của người cầm kiếm run lên, thanh kiếm rơi xuống đất, hắn lui lại một bước: “Ngươi dung túng cho giáo chúng ma giáo tàn sát chính đạo, ta có thể tin là do ngươi bất lực, người khác nói ngươi vong ân phụ nghĩa, ta cũng có thể làm như toàn bộ đều không hay không biết, nhưng đại tẩu của ngươi… nàng, nàng không lí nào lại vu oan cho ngươi!” Thiếu niên hơi rủ mắt, ánh mắt dần có điểm rã rời, nét cười nơi khóe miệng lại làm cho dung nhan bình thường vẫn ảm đạm phủ lên một tầng ánh sáng áp đảo người khác: “Như vậy… cứ như vậy đi. Lấy một mạng của ta, để đền cho nàng một mạng, từ nay về sau, đại ca hãy quên nhị đệ, cứ coi như hai ta chưa từng quen biết”. Thanh âm cực nhẹ, lại lộ ra nét mệt mỏi vô cùng. “So với chết trong tay Trưởng lão, như thế này vẫn… có phần cam tâm… Khụ khụ!” Cơn ho khan dữ dội cắt ngang lời y, y há mồm thở hổn hển, máu tươi theo nụ cười yếu ớt không ngừng chảy ra nơi khóe môi khiến người kinh tâm. Ánh mắt người cầm kiếm chợt lóe lên: “Ngươi nói cái gì?” Thiếu niên khó nhọc lắc đầu, dường như không còn chống đỡ được nữa, tay bất giác bưng lấy ngực, ngã gục về phía trước. Người cầm kiếm cảnh giác lại lui thêm một bước, đến lúc phản ứng trở lại, người lập tức cương tại chỗ: “Nhị…” Một chữ sau chung quy giữ lại bên môi, không nói ra. Trong ánh mắt đã tản mác của thiếu niên phủ lên một mạt tịnh mịch thê lương: “Ngay cả gọi một tiếng… cũng không chịu sao? Thôi, như vậy, cũng đã đủ… cũng đã đủ…” Y khẽ lẩm bẩm, dần dần không còn thanh âm, nằm yên bất động giữa đại điện, bạch y đẫm máu, tựa như một con rối bị nghiền nát. Người cầm kiếm đứng yên thật lâu, cuối cùng không chịu nổi mà gọi to một câu, trong thanh âm có một tia nghẹn ngào: “Nhị đệ”. Thiếu niên không trả lời, cũng không còn trả lời được nữa. Thiên Hoàng từ đầu đến cuối đều chỉ đứng trong góc phòng, lúc này đã có điểm chết lặng. Bên trong tòa điện phủ to như vậy, ba người đều không có thanh âm, cũng không di chuyển một chút. Không biết qua bao lâu, người cầm kiếm mới chậm rãi nhìn qua Thiên Hoàng: “Tả ngự tọa muốn giết ta để báo thù cho Giáo chủ của các ngươi sao?” Thiên Hoàng cười nhẹ một tiếng, mặt nạ che đi toàn bộ biểu tình của y, chỉ nghe y chậm rãi nói: “Không cần, hối hận suốt phần đời còn lại, chính là sự trừng phạt của ngươi”. Trong mắt người cầm kiếm nổi lên một mạt mờ mịt. Rồi hắn nghe thấy thanh âm lạnh lẽo như sương của Thiên Hoàng tiếp tục vang lên: “Cả đời này, người duy nhất y phụ, chỉ có chính bản thân y. Vì bảo hộ cho ma giáo, y bị các ngươi trách là vong ân phụ nghĩa, các ngươi chẳng qua cũng chỉ nuôi y lớn lên, lại đã từng đối đãi tốt với y? Vì bảo hộ cho những cái mà các ngươi gọi là chính đạo, y nhiều lần vi phạm ý nguyện của giáo chúng, cho đến khi Trưởng lão hộ giáo đứng ra phế Giáo chủ, xử y tử hình… Các ngươi lại có ai thật sự nghe qua một lời giải thích của y?” Người cầm kiếm thất thần lui lại hai bước, gắt gao nhìn thi thể của thiếu niên trên mặt đất, không nhịn được phải lắc đầu, dường như đang cố gắng không tin. Thiên Hoàng ảm đạm cười, thân thủ tháo mặt nạ trên mặt xuống, vứt trên mặt đất, khom người cẩn thận ôm lấy thân thể của thiếu niên, giống như đang ôm một bảo vật vô cùng quý giá, không nhìn lại người kia một lần: “Ngươi tin hay không, đều đã không còn ý nghĩa nữa rồi”. Bởi vì người đã chết, tin hay không, đều không quan trọng. Người cầm kiếm đứng yên rất lâu, cuối cùng chậm rãi phủ phục xuống, trong cổ họng truyền ra một trận nức nở: “Chẳng lẽ… ta thật sự đã sai lầm rồi sao…” Thiên Hoàng vốn đã đi ra ngoài, nghe hắn nói một câu như vậy, chỉ mỉm cười thê lương: “Không, sai chính là ta”. Người cầm kiếm khó hiểu ngẩng đầu, lại chỉ thấy Thiên Hoàng phất phất tay, ống tay áo hạ xuống, trong điện liền dấy lên ngọn lửa đỏ rực quỷ dị, hắn cả kinh, đến khi bình tĩnh nhìn lại thì đã không còn trông thấy Thiên Hoàng đâu nữa. Bên ngoài đại điện, hành lang dài trăm bước, không một bóng người. Chỉ nhớ là ngoại trừ ánh lửa, tựa hồ có hiện ra một khuôn mặt, tao nhã tuyệt diễm, lại ẩn chứa nét bi thương không thể xua tan. Nại hà kiều, lộ đồ diêu, nhất bộ tam lí nhâm tiêu diêu; Vong xuyên hà, thiên niên xá, nhân diện bất thức đồ nại hà. (Cầu Nại Hà, lộ trình xa xôi, một bước tiêu dao đến ba dặm; Sông Vong Xuyên, ngàn năm thí xả, mỗi người chẳng biết làm sao qua.) Nước sông Vong Xuyên huyết hoàng yên ả tưởng chừng đã ngừng lại, sương mù dày đặc phủ trên mặt sông tựa như một màn khói, những đóa mạn châu sa hoa đỏ rực lan ra khắp đường, Thiên Hoàng đạp lên biển hoa trùng trùng điệp điệp mà chạy, linh đăng lần lượt phát ra ánh sáng bàng bạc u ám, những đóa hoa đỏ tươi như máu rơi xuống phía sau y đang dần hóa thành sương. Y giương mắt tìm kiếm phía xa, một thân ảnh đơn bạc đang theo hồn phách đã mất đi ý thức chậm rãi bước lên cầu. Không còn là thiếu niên ngây thơ được y ôm vào trong lòng nữa, dung nhan tái nhợt, chỉ có đôi mắt buông xuống cùng khuôn mặt vẫn còn có thể tìm được chút bóng dáng của thiếu niên, không hề xuất chúng, lại mang theo nét bình tĩnh khiến cho người ta cảm thấy thư thái. Muốn mở miệng gọi, lại gọi không ra tiếng, người nọ đi lên đầu cầu, đứng giữa một đám cô hồn mà trông qua đây, nhưng chỉ liếc qua một cái liền thu tầm mắt, vẻ khinh miệt trong đôi mắt lại làm cho Thiên Hoàng như ngã vào giữa hố băng. “Xin thượng tiên dừng lại”. Đang muốn đuổi theo, không biết từ đâu xuất hiện hai tên quỷ tốt vận bạch y trắng toát, một tả một hữu chặn đường Thiên Hoàng, mặt không chút biểu tình. Thiên Hoàng cương lại tại chỗ, nhìn người trên cầu mỗi lúc mỗi đi xa, qua cầu Nại Hà, lên Vọng Hương đài mà chưa hề quay đầu nhìn lại, vươn tay uống xong chén canh Mạnh Bà không màu, trong nháy mắt lại rơi vào luân hồi. Y cuối cùng mất hết sức lực mà quỳ rạp xuống đất, hai tên quỷ tốt áo trắng đã biến mất không chút tiếng động, chỉ để lại mình y bên sông Vong Xuyên, chầm chậm cúi người. “Khai Dương…” Thanh âm thấp như đang nói mớ, mang theo nghẹn ngào không cách nào kiềm chế, y ôm vai, liều mình cắn chặt răng, không ngừng run rẩy. Không biết qua bao lâu, bên cạnh truyền đến tiếng nước, kế đó còn có thể nghe được tiếng khua mái chèo, cuối cùng dừng ngay cạnh bên Thiên Hoàng, lại im lặng. Cảm giác được ánh mắt dừng trên người mình, Thiên Hoàng có chút ngỡ ngàng mà ngẩng đầu, liền nhìn thấy trên sông Vong Xuyên có một người bạch y như tuyết, dung nhan vô sắc, nhưng chỉ riêng đôi mắt, hệt như ngôi sao sáng rực giữa bầu trời đêm, đặc biệt áp đảo người. Y phiêu dật đứng trên một chiếc thuyền nhỏ, tay nâng mái chèo, nhìn thẳng vào mình, trong ánh mắt nhu hòa không hề che đậy vẻ tò mò. Thấy Thiên Hoàng ngẩng đầu, người kia dường như có chút hoang mang mà mỉm cười, hơi cúi đầu, khẽ hỏi: “Ngươi làm sao vậy?” Một tiếng bình thản, lại như dòng suối trong mát chảy qua, Thiên Hoàng từ từ buông lỏng khớp hàm đang cắn chặt, mở miệng định nói, lại nghẹn ngào chẳng thốt nên lời.   Mời các bạn đón đọc Vong Xuyên của tác giả Trần Sắc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thế nào là một loại tình yêu không đau - Lâm Địch Nhi
Tên ebook: Thế nào một loại yêu không đau (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lâm Địch Nhi Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông Converter: nothing_nhh Edit: Hanayang Tạo prc: AH Nguồn: my.opera.com/hanayang Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Thế nào là một loại tình yêu không đau - Lâm Địch Nhi Văn Án: Kỳ thật rất ngốc, từ ‘Đinh’ bán cầu đến tây bán cầu, từ tây bán cầu lại về ‘Đinh’ bán cầu, đã trôi qua tám năm, trong tim vẫn là hình bóng người con trai đã làm cho cô khóc. Cuối cùng, cô đã chờ được lời hứa hẹn năm xưa của anh. Đây có lẽ là cái kết hoàn mỹ nhất trong tiểu thuyết tình yêu. Nhưng mà, ở thời khắc này, trong lòng cô có con s nhẹ nhàng dao động bởi một hình bóng khác vẫn thầm dõi theo cô. Hướng trái, hướng phải, đều rất đau… Còn sau đây là tâm sự của nam chính thông qua bài hát ‘Truyền kỳ’ Ca sĩ Lý Kiện trình bày: Chỉ một lần giữa đám ‘Đinh’ người liếc mắt nhìn thấy em Mà lại không thể nào quên được dung nhan em Mơ rằng một ngày có thể ngẫu nhiên gặp lại Từ đó anh bắt đầu cô đơn nỗi nhớ Nhớ em khi em nơi chân trời Nhớ em khi em ở trước mắt Nhớ em khi em lấp đầy trong tâm trí Nhớ em khi em ở trong tim Tình nguyện tin tưởng chúng ta kiếp trước hữu duyên Kiếp này chuyện tình yêu xưa sẽ lại không thay đổi Tình nguyện dùng cả đời này chờ em phát hiện Anh luôn bên cạnh em chưa bao giờ rời xa. Mời các bạn đón đọc Thế nào là một loại tình yêu không đau của tác giả Lâm Địch Nhi.
Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Tập 1 - Lục Xu
AudioBook Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Bạn có thi thoảng nhớ tới mối tình đầu của mình? Suy nghĩ xem anh ấy đang làm gì? Bên cạnh đã có một cô gái xinh đẹp chăm sóc hay chưa? Tôi có.   Vương Y Bối không ngờ có ngày cô sẽ lại trở về đây, trở về với thành phố đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân tràn ngập nụ cười và nước mắt của cô, thành phố đã ghi lại bao nhiêu kỉ niệm in sâu trong tâm trí cô, vĩnh viễn không bị phai mờ.   Cô thật sự đã gặp lại Trần Tử Hàn rồi.   Anh có công việc ở Hoàn Quang, anh càng ngày càng tỏa sáng, bên cạnh anh đã có một cô gái, mà cô gái ấy lại chính là tình địch thời cấp ba của cô.   Ông trời không nghe được lời cầu xin của cô.   Anh sống rất hạnh phúc...   Cô không muốn thừa nhận, rằng mình không cam lòng...   Mười lăm tuổi gặp nhau, bây giờ đã hai lăm tuổi...   Nếu như phải đặt một cái tên cho thời thanh xuân của mình, cô nhất định sẽ gọi nó là Trần Tử Hàn. Tác giả: Tác giả Lục Xu s inh ngày 15 tháng 2 năm 1991 Sống tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc. Yêu thích văn từ nhỏ. Mong muốn lớn nhất là một ngày nào đó, có thể đi ngao du sơn thủy khắp mọi miền tổ quốc. Có thể dùng câu chữ để ghi lại tất cả những gì mình đã trải qua bày tỏ hỉ nộ ái ố của chính bản thân, biểu đạt cảm xúc chân thật của chính mình. Nếu tôi đã thích hoa hồng tường vi dẫu đẹp có gì liên quan. Mời các bạn đón đọc Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Tập 1 của tác giả Lục Xu.
Uyển Vân - Hoa Tuyết Tử
Tên ebook: Uyển Vân (full prc, pdf, epub) Tác giả: Hoa Tuyết Tử Thể loại: Ngôn tình, Xuyên Không, Sủng,   Cung Đấu , Giang Hồ, Văn học phương Đông Dịch giả: Thủy Kính Sơn Trang Nguồn: thuykinhsontrang.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Uyển Vân - Hoa Tuyết Tử Văn án:   Nàng Nhan Uyển Vân một tiến sĩ IQ hơn người, gặp tai nạn máy bay không chết lại xuyên không. Nàng tình cờ học được bí tịch võ lâm trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ. Nàng kế thừa Huyền cung, trở thành cung chủ uy chấn giang hồ. Nàng vì trả ơn vào Trương phủ làm nha hoàn. Nàng theo tiểu thư vào cung, dùng tài trí thế lực đưa tiểu thư lên làm hoàng hậu, nhưng không ngờ vì thế mà nàng bị hắn chú ý. Hắn, ngoài mặt như trích tiên hạ phàm, ôn nhuận, thanh nhã. Nhưng nếu bị chạm vào nghịch lân, sẽ trở thành ác ma độc ác hơn bất cứ ai. Lúc đầu thấy nàng thông minh, nên hắn để ý nàng. Lâu dần tình cảm nảy sinh Hắn sủng nàng, yêu nàng mọi cách… Thế nhưng nàng lại giả vờ không hiểu. Đã thế hắn đành dùng “vũ lực” trói nàng bên người thôi…  Mời các bạn đón đọc Uyển Vân của tác giả Hoa Tuyết Tử.
Tâm Can - Sói Xám Mọc Cánh
Tên ebook: Tâm Can (full prc, pdf, epub) Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh Thể loại: Ngôn tình , Tình cảm , Văn học phương Đông Dịch giả: Phùng Ngọc Hương Kích thước: 13 x 20.5 cm Số trang: 320 Ngày xuất bản: 20-03-2013 Giá bìa: 77.000 ₫ Công ty phát hành: Đinh Tị Nhà xuất bản: NXB Thời Đại Chụp pic: kararoxbee Type: LuHan Kris, Nguyen Thu Phuong, Phương Trang, buianh Beta: Vu Dinh Làm ebook: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Tâm Can - Sói Xám Mọc Cánh Giới thiệu: Sống phóng đãng với anh mười năm, cả những lúc riêng tư, Tân Cam cũng không bao giờ nghĩ đến việc cưới anh. Nói như vậy hình như không đúng? Phải là… Bởi ngoài tình yêu, Tân Cam cô chẳng có một thứ gì. Cha không phải cha của cô, mẹ không phải mẹ của cô, không danh phận, không thừa nhận. Có được tình yêu của Trịnh Phiên Nhiên đã là một thứ hạnh phúc xa xỉ tưởng như cô đi ăn cắp được, đâu còn dám mơ tưởng viển vông? Anh đã cho cô tất cả, chỉ trừ một danh phận. Vì ngoài cô, anh còn nhiều điều phải gánh vác. Anh muốn cô chờ, Tân Cam có thể chờ được không? Vì lời anh nói cô là tâm can của anh, cô có thể chờ được không? Với một số người, tình yêu là đích đến cuối cùng của hành trình sống. Tình yêu mang lại cho con người hạnh phúc nên họ chấp nhận hy sinh, khổ đau, ráng nuôi giữ hy vọng bằng nước mắt và thắp sáng niềm tin ở tương lai bằng chính những lo lắng, day dứt từng ngày. Con đường họ đang đi chắc chắn không trải đầy hoa hồng nhưng để nắm giữ vận mệnh của chính mình, không cách nào khác họ phải bỏ mặc những gai nhọn đang đâm sâu vào tận tâm can... Cuộc sống, tình yêu và các mối quan hệ đan xen trong cuốn tiểu thuyết của Sói Xám Mọc Cánh làm người đọc ít nhiều phải suy nghĩ. Bên nhau mười năm, mối quan hệ giữa hai nhân vật chính trong Tâm Can không chỉ đơn giản là yêu mà tựa như một trò chơi đuổi bắt đầy kịch tính, và trong đó không thiếu những phút giây họ tưởng chừng sẽ ngã quỵ trước những thử thách cuộc đời đặt ra. Nhưng sau cùng thì sao? Hạnh phúc hay sẽ tiếp tục khổ đau? Tình yêu có phải là tất cả trước những bão giông cuộc đời? Tin chắc rằng, chỉ cần cố gắng và tin tưởng, chúng ta sẽ nhận được những điều tốt đẹp... Mời các bạn đón đọc Tâm Can của tác giả Sói Xám Mọc Cánh.