Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng - Hạ Lan Âm

Đây là bộ truyện có bối cảnh rộng lớn, liên quan đến chống khủng bố, hắc đạo, hải tặc, đấu tranh thương nghiệp, mưa bom bão đạn, chém giết đánh nhau, ấm áp cưng chiều, khẩu vị nặng. *** "Tiểu Nhu, anh yêu em." Trong buổi tiệc sinh nhật của bạn trai, hắn công khai dẫn theo em gái sinh đôi của cô xuất hiện, coi như cô không hề tồn tại, nói với nhau lời yêu. Cô tan nát cõi lòng, nhưng trên mặt lại là nụ cười diễm lệ trước nay chưa từng có " Nếu đã như vậy, tôi chúc hai người sẽ trở thành một đôi vợ chồng không hạnh phúc." Chỉ để lại cho bọn họ một bóng lưng kiêu ngạo, không ai có thể nhìn thấy, sau khi xoay người, hai hàng lệ im lặng chảy xuống từ khóe mắt cô, cùng với nỗi tuyệt vọng áp chế nơi đáy lòng.(tyvy.diendanlequydon) Hai năm tình cảm, quay đầu lại, cũng chỉ là một câu chuyện cười… Cho đến khi gặp anh, Bạch Thắng - con cháu của nữ hoàng trong Hoàng thất Anh quốc, con trai của Bạch Trì - cục trưởng Cục Quốc An, đội trưởng đội đặc vụ chống khủng bố của Cục Quốc An, gia đình ba đời đều là quân nhân hoa hoa lệ lệ, là người đàn ông độc thân trị giá hoàng kim sáng chói nhất Hongkong. Anh dùng thâm tình của mình, hứa cho cô cả vũ trụ. *** 【Lời nói phúc hắc】 "Chị, ba đã đồng ý hôn sự của em và Thiếu Tuyền rồi, sẽ cử hành ở khách sạn vương thất quốc tế, Thiếu Tuyền nói làm càng long trọng càng tốt, nhưng mà em mong muốn nhất, vẫn là lời chúc phúc của chị, chị có thể đến dự chứ?" Quý Nhu thành khẩn nói, nhưng trong lời nói đó lại cố ý để lộ ra sự khoe khoang vô hạn. Cô âm thầm trào phúng, kỹ năng diễn suất của em ấy càng ngày càng đạt, cũng có thể đi thi lấy giải Oscar rồi. Đang muốn mở miệng, thì người đàn ông bên cạnh lại nhẹ nhàng nói: "Thật tiếc quá, anh đã đồng ý với nữ hoàng Anh hôm đó sẽ dẫn Nghiên Nghiên đi tham dự thịnh yến hoàng tộc ở Điện Buckingham rồi, nếu Quý tiểu thư không chê, vào ngày hôn lễ đó anh có thể cho mở một cuộc tổng giảm giá, coi như là quà mừng anh và Nghiên Nghiên tặng cho em."(tyvy.diendanlequydon) Thấy vẻ mặt Quý Nhu y hệt như bị táo bón, cô không phúc hậu nghĩ muốn vỗ bàn cười to. Sau đó, cô đùa giỡn hỏi anh: "Anh đó, đã sớm là một quý ông rồi, còn dùng cái chiêu này, không cảm thấy ấu trĩ à?" Người nọ nhếch môi, trên mặt là nụ cười tao nhã hời hợt: "Không có chiêu nào là ấu trĩ hay không ấu trĩ, chỉ cần có tác dụng là được, em không cảm thấy, lấy gậy ông đập lưng ông, đối với bọn họ mà nói không phải là đả kích nhất sao?" *** 【 Dịu dàng cưng chiều 】 Trong hội đấu giá, anh thẳng tay ném một trăm triệu, chỉ vì muốn đổi được một tiếng cười của người đẹp. Cô yếu ớt hỏi: "Em có phải là quá phá của không?" Người nọ thản nhiên đáp: "Không, theo anh kiếm tiền chính là để cho vợ phá, nếu không anh kiếm nhiều tiền như vậy, ngay cả người giúp anh xài bớt cũng không có, thật sự rất không có cảm giác thành tựu. (các độc giả của cê quy hắc, truyện các bạn đang đọc đc ed bởi lequydon) Anh hiện tại là đang thiếu người làm cho anh phá sản." Người nào đó đứng đối diện cảm động vô hạn T^T "Anh không cần đối với em quá tốt, sẽ chiều hư em." "Hư thì cứ việc hư, cho dù có một ngày em gác dao ở trên cổ anh, anh cũng chỉ biết mỉm cười nhắm mắt lại." *** 【 Như lang như hổ  】 "Anh Thắng, hôm nay lại có một cô gái tìm tới cửa, cô ta nói là bạn thanh mai trúc mã với anh, tình cảm thâm hậu." Giọng điệu của người nào đó thật không tốt. Người đàn ông đang gặm cắn ở bên cổ cô không chút để ý "À" một tiếng: "Vậy em nói sao?" "Em nói em là vợ của anh, cưới hỏi đàng hoàng, tình đầu ý hợp." Người đàn ông gật đầu một cái "Không tệ, lần sau nếu có người tới nữa, em hãy nói em là mẹ của con anh, cùng giường chung gối, keo sơn gắn bó." Cô gái nghi ngờ "Con cũng không có, mẹ ở đâu ra?" "Ngoan, không phải bây giờ chúng ta đang tạo ra sao. Anh cố gắng một chút, em rất nhanh sẽ được làm mẹ." Nói xong, quả quyết đè cô xuống… ăn cô. *** Ở biệt thự Mạnh gia, lần đầu tiên trong đời, Quý Nghiên trực tiếp đứng nghe lén ngoài cửa phòng bạn trai. Âm thanh cao thấp thỉnh thoảng từ trong phòng truyền ra, phụ nữ rên rỉ yêu kiều, đàn ông động tình gầm nhẹ, nếu như đây không phải là phòng của Mạnh Thiếu Tuyền, cô nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai, lúng túng không biết làm thế nào cho phải. Dù sao âm thanh bên trong thật sự rất lớn, cho dù bị ngăn cách bởi một cánh cửa cô cũng có thể cảm nhận được hai người kia đang kịch liệt như thế nào. "Bảo bối. . . . . . Em chặt quá. . . . . . Thả lỏng một chút. . . . . ." "Ư. . . . . . Thật sâu. . . . . . A. . . . . . Không cần. . . . . ." "Thiếu Tuyền. . . . . . Không cần. . . . . ." ". . . . . ." Quý Nghiên rất muốn thuyết phục mình là cô đã đi nhầm phòng. Thế nhưng âm thanh quen thuộc kia, hai năm qua đã sớm khắc thật sâu vào trong trí nhớ, muốn cô tự lừa mình dối người cũng khó. Nhưng tại sao giọng nữ đó lại nghe quen tai như vậy? Cực kỳ giống với. . . Sẽ không, em ấy bây giờ nên ở nước ngoài, không thể nào là em ấy! Cả người cô cứng ngắc, ngây ngốc nhìn cánh cửa kia, mắt khô khốc, giờ phút này ngay cả dũng khí đi mở cửa chất vấn một phen cô cũng không có, thì ra cô là người hèn nhát như thế. Không nhìn thấy, ít nhất còn có thể cất giữ một phần chờ mong, nhưng cũng có thể, là cô nghĩ sai rồi? Quý Nghiên vẫn đứng đó nhìn chằm chằm cửa phòng đang đóng chặt, dường như muốn đâm thủng hai cái lỗ trên đó, cho đến khi không thể chịu đựng nổi loại tra tấn này nữa mới xoay người, chết lặng nghiêng nghiêng ngã ngã đi về phía đại sảnh. Cô nghĩ, cô cần yên tĩnh một chút, sau đó sẽ hỏi hắn tất cả mọi chuyện, mặc kệ sự thật có tàn nhẫn đến mức nào đi nữa, cô cũng muốn một câu trả lời hợp lý. Từ cầu thang bước xuống, đại sảnh to như vậy, trang hoàng hoa lệ. Rất nhiều nam nam nữ nữ đi qua đó, quần áo sang trọng phù hợp, nói chuyện huyên náo, phong thái ưu nhã. Đúng là đặc điểm của con nhà giàu. Bản nhạc thanh thoát nhẹ nhàng vang vọng trong kháng phòng, không khí náo nhiệt càng làm cho lòng Quý Nghiên trùng xuống. Hôm nay là đêm cuối cùng Mạnh Thiếu Tuyền là sinh viên đại học năm thứ tư, vừa vặn cũng là sinh nhật hắn, Mạnh Thiếu Tuyền mời mọi người đến nhà hắn tham dự party, cùng nhau ăn mừng một phen. Mọi người hớn hở đồng ý. Quý Nghiên từ trước đến giờ không có hứng thú với mấy loại hoạt động như vậy, nhưng dù sao cô cũng là bạn gái của Mạnh Thiếu Tuyền, tất nhiên không từ chối được. Hôm nay Quý Nghiên mặc một bộ lễ phục màu trắng ngắn đến đầu gối, tóc dài đen mượt hơi xoăn xõa bên vai, giữa ngực là một viên thủy tinh màu trắng tinh sảo, ở dưới ánh đèn lấp lánh lóe sáng. Cô gợi cho người ta một cảm giác vừa trong sáng vừa đáng yêu, khuôn mặt trái xoan đầy đặn, đôi mắt to xinh đẹp, chỉ là giờ phút này, trong cặp mắt luôn chứa ý cười kia lại không nhìn thấy một chút thần thái nào. Mấy cô bạn học thấy cô đi xuống, trên mặt liền lộ ra vẻ giễu cợt. "Ơ, đây không phải là bạn gái của Mạnh thiếu gia sao? Tại sao lại mặc một bộ quần áo nghèo nàn như vậy, không phải là bị người ta vứt bỏ chứ?" "Đúng vậy, bộ lễ phục này vừa nhìn liền biết là hàng thứ cấp, chất liệu kém không nói, nhưng ngay cả đường chỉ cũng đều lộ ra, chậc chậc…mình còn tưởng là hàng phế thải trong xưởng nào, đoán chừng cũng chưa tới một vạn." "Nếu là mình... mình thà núp ở nhà, chứ chết cũng không ra ngoài. Cũng may là thân phận cô ta đê tiện nên mới có thể mặc một bộ quần áo mất mặt như vậy, thật không biết Mạnh thiếu gia coi trọng cô ta ở điểm nào nữa, Đình Đình ha?!" Giọng điệu lộ ra sự xem thường không chút nào che giấu, cô gái gọi là Đình Đình kia khinh thường liếc cô một cái, hừ nói: "Anh Thiếu Tuyền cũng chỉ là vui đùa với cô ta một chút mà thôi, làm như mình có nhiều quyến rũ lắm vậy, cả ngày bày cái bộ mặt đáng ghét cho người ta nhìn, mặc bộ quần áo bỏ đi, còn vọng tưởng đàn ông có thể để mắt đến sao?" Quý Nghiên không phải là người nóng bỏng, lần đầu tiên gặp mặt, có thể sẽ cảm thấy cô rất lạnh lùng, không dễ ở chung. Nhưng thật ra, khi quen thuộc sẽ liền phát hiện, cô chỉ là không giỏi chủ động kết bạn với người khác, tính tình có chút bị động, còn lại thì đối với người thân thiết cực kì tốt. Cô rất bao dung, lúc ở trước mặt bạn bè cũng sẽ không chút kiêng kỵ đùa giỡn, vô cùng trọng tình trọng nghĩa. Có lẽ chính vì cái tính không nóng không lạnh này, mà làm cho người ta cảm thấy cô rất dễ ăn hiếp, cho nên luôn có người thích gây sự với cô. Những lời như thế cũng không phải lần đầu tiên cô nghe được, Quý Nghiên lười gây phiền toái, có thể không nhìn liền không nhìn. Dù sao cũng là người khác nhiều chuyện, cô còn có thể cầm băng dính dán lên miệng người ta hay sao? Bị người ta nói vài lời, cũng sẽ không đau. Đây là ý nghĩ trước kia, nhưng hiện tại, khi người khác dùng cái giọng khinh miệt nhẫn tâm này đâm trúng chỗ đau của cô thì cô mới biết, thì ra lời nói cũng có thể làm cho người ta đau lòng vô cùng. Trước kia cô không thèm để ý là bởi vì biết họ chỉ nói hưu nói vượn, họ không hề quen biết cô, chỉ là muốn hãm hại cô mà thôi. Không tin cho nên không có chuyện gì, nhưng bây giờ thì sao? Cô còn có thể tự tin nói Mạnh Thiếu Tuyền là yêu cô sao? Còn có thể xem tất cả những lời này là gió thoảng bên tai sao? Từng câu từng chữ rõ ràng rành mạch như thanh kiếm sắc nhọn nhất, đâm vào tim cô làm máu chảy đầm đìa. Quý Nghiên chỉ cảm thấy vô lực, muốn phản bác, há miệng, lại không nói ra được một câu. Dương Đình Đình thấy Quý Nghiên xem lời nói của bọn họ như không nghe thấy, thái độ chuyển thành tức giận và không cam lòng, cô ghét nhất chính là cái bộ dạng này của Quý Nghiên, giống như đang đánh vào không khí, một chút cảm giác thành tựu cũng không có. Những người khác cũng có chút thất vọng. Đang lúc ấy thì điện thoại di động của Dương Đình Đình vang lên, cô ta cầm lên nhìn một chút, trong mắt sáng lên, nháy mắt lại khôi phục nụ cười hả hê."Chờ đó, sắp có trò hay để xem rồi." Mấy người còn lại mặc dù nghi ngờ, nhưng vẫn làm theo. Ánh mắt Dương Đình Đình không có ý tốt nhìn chằm chằm Quý Nghiên -chị nuôi của cô, bạn gái của Mạnh Thiếu Tuyền. Hừ, cô cố ý để cho Quý Nghiên đi xem Mạnh Thiếu Tuyền thân là nhân vật chính của yến hội tại sao lại trễ như thế còn chưa có xuống? Nhưng không ngờ Quý Nghiên lại vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì. Cô không tin, đến cuối cùng Quý Nghiên vẫn còn có thể giữ được bình tĩnh như vậy. Quý Nghiên không có ý định đấu đá với cô ta, Dương Đình Đình từ nhỏ đã nhìn cô không vừa mắt, ở khắp nơi luôn nhằm vào cô, cô bởi vì cha nuôi mẹ nuôi nên vẫn nhẫn nhịn. Nhưng rốt cuộc, cô đã làm gì có lỗi với Dương Đình Đình hay sao mà cô ta vẫn luôn chán ghét cô như vậy. Họ từ nhỏ lớn lên cùng nhau nhưng Dương Đình Đình từ đầu đến cuối đều không muốn cô được sống tốt, cứ như hạnh phúc của cô ở trong mắt cô ta chính là một điều sai trái. ... Mời các bạn đón đọc Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng của tác giả Hạ Lan Âm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bút Ký Xuyên Qua Của Nữ Phụ
Nhân vật nữ chính: Liễu Khê.  Nghề nghiệp: Không thấy nhắc đến, 90% là ở nhà ăn bám phụ huynh, ngoài ra còn viết rất nhiều tiểu thuyết. Lí do xuyên không: Làm tác giả mà không có tâm, mẹ kế ngược đãi nữ phụ, khiến các nữ phụ nổi giận quyết tâm vùng lên khởi nghĩa lật đổ chính quyền. Kết cục nữ chính phải xuyên qua n cuốn sách, đóng vai n nữ phụ khác nhau, đi chia rẽ tình cảm nam nữ chính trong sách. Nhân vật nam chính: Trang Kỳ (ngoài ra còn có rất nhiều tên khác như Thôn Trang, Tiêu Kỳ, Trần Mặc, Hàn Chỉ, Bạch Vương, Ngọc Thanh) Nghề nghiệp: Nhân viên IT, sáng lập ra hệ thống xuyên sách :v Lí do được làm nam chính: Tác giả thích thế.    Cuốn thứ nhất: Tiểu thuyết vườn trường. Liễu Khê xấu số phải làm nữ phụ béo ục ịch, luôn làm nền cho nữ chính. Nhiệm vụ của cô là chia rẽ tình cảm nam nữ chính. Cô quyết tâm giảm béo, cũng trở nên thân thiết với nam phụ Trang Kỳ (thấy tên quen không nào). Sau này, Liễu Khê thành công trở nên xinh đẹp, làm nam chính lộ ra bộ mặt hám gái, cũng khiến nữ chính mất hết hào quang. Kết cục, Liễu Khê bị nữ chính kill, xử tại chỗ, nhiệm vụ hoàn thành.  Cuốn thứ hai: Tiểu thuyết cung đấu. Liễu Khê xuyên vào nữ phụ vốn là phi tần thất sủng trong lãnh cung. Sau một hồi tranh đấu cật lực với nữ chính xuyên không bàn tay vàng, Liễu Khê thành công khiến hoàng đế nổi sát tâm với nữ chính. Nhưng hoàng đế cũng không phải tay vừa, lợi dụng thái giám Thôn Trang bên cạnh Liễu Khê đi giết nữ chính, lại tiện tay vu oan cho Liễu Khê. Kết cục, game over, Liễu Khê hoàn thành nhiệm vụ, trực tiếp bị hoàng đế bóp chết. Cuốn thứ ba: Tiểu thuyết hắc bang trá hình Cuốn thứ tư: Tiểu thuyết cường đạo Cuốn thứ năm: Tiểu thuyết trọng sinh báo thù Cuốn thứ n… Như đã quảng cáo phía trên, trong cuốn sách nào Liễu Khê cũng phải chịu muôn vàn kiểu ngược thân ngược tâm, còn phải lao lực đấu trí với nữ chính được hào quang thần thánh bảo vệ. Chưa hết, nhiệm vụ hoàn thành, lần nào hệ thống cũng cho cô một cái chết muôn hình muôn vẻ, khó coi vô cùng. Nhưng mà có một điều đặc biệt, ở kịch bản nào cũng xuất hiện một anh nam phụ yêu Liễu Khê vô cùng. Ảnh luôn luôn tìm thấy cô trong những cuốn sách tiếp theo, một mực bảo vệ, giúp đỡ, thậm chí làm chuyện abc xyz với cô (đoạn này trẻ nhỏ chớ đọc). Hai người ngược nắng mà yêu nhau say đắm, dù kết quả là lần nào Liễu Khê cũng chết trước mặt ảnh, hoặc ảnh chết trước mặt cô. Thân phận thật sự của nam phụ vẫn còn là bí ẩn, và lần nào tình yêu của hai người cũng bị chia cắt bởi tên “hệ thống” đáng ghét. Liễu Khê sẽ phải làm gì để trở về thế giới thật, và gặp lại người mình yêu? Còn về phần nam chính Trang Kỳ, tình yêu của anh ta có đủ lớn để thoát khỏi sự khống chế của hệ thống?  Truyện tưởng ngắn mà cũng không ngắn cho lắm, nhưng đọc khá vui, không bị nhàm chán, xứng đáng với độ dài của nó. Nam “chính” Trang Kỳ rất thâm tình, sủng nữ “chính” Liễu Khê lên tận trời. Tình yêu của anh chị cũng rất ngọt ngào mặc dù lần nào cũng dang dở. Kết truyện HE hường phấn, ai cũng hạnh phúc nên đừng lo ngại mà nhảy hố. Điểm trừ duy nhất là tác giả xử lí đoạn cuối truyện không được logic cho lắm, kết cũng hơi vội vàng, chưa đủ thoả mãn độc giả. Còn điểm cộng to đùng là hệ thống nữ phụ trong truyện rất phong phú, đủ loại nữ phụ và đủ thể loại truyện, tha hồ cho các bạn yy tưởng tượng đủ mọi tình tiết.  Trích đoạn: Liễu Khê nhìn Trần Mặc qua tấm bình phòng, trong lòng bỗng nhiên hốt hoảng, người này… Người này… “Ngươi… Ta…” Đầu Liễu Khê trống rỗng, thậm chí không biết làm gì. Hai chữ đơn giản này cũng làm sắc mặt Trần Mặc biến đổi, cúi đầu nắm chặt hai tay, cẩn thận nhìn mới phát hiện thân thể hắn có chút run rẩy. “Ta đồng ý việc hôn nhân này, mai đem sính lễ tới” Trần Mặc khó khăn nói. Trần Mặc nói xong câu này, xoay người bước đi, khuôn mặt lạnh lùng kia xuất hiện mấy cảm xúc phức tạp, hắn sợ nếu ở đó lại không nhịn được. Chỉ nghe âm thanh mềm mại kia thôi hắn đã muốn ôm nàng thật chặt, hôn nàng, thậm chí còn muốn cởi sạch quần áo của nàng, giữ lấy nàng, để nàng ở dưới thân hắn mà rên rỉ, đem nàng ăn sạch. Loại tình cảm vừa yêu vừa hận lại vừa oán này quá mức mạnh mẽ, mãnh liệt tới mức hắn cũng phải sợ hãi. Cả người Liễu Khê run lên, dùng khăn tay che miệng, chỉ sợ mình khóc ra. Nàng hốt hoảng trở về phòng, cởi giày, trùm chăn lại. Lúc này nước mắt của nàng mới chảy xuống, hắn yêu nàng, nàng biết, hắn hận nàng, bây giờ nàng mới biết. Bây giờ Liễu Khê nghĩ cũng không dám nghĩ, lần nào cũng chết trước mặt hắn, tâm trạng của hắn sẽ ra sao? Lần nào cũng tự an ủi mình, lần sau có thể gặp lại, dù sao cũng có thể bên nhau. “Đừng khóc…” Một giọng nam quen thuộc vang lên. ------------- Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Liễu Khê, ai đến vậy con?” Mẹ Liễu nhìn thấy con gái đang nói chuyện với một người ở ngoài cửa thì dừng tay,lúc bà tới gần mới thấy một chàng trai tuấn tú, cao to đang đứng ngoài, nụ cười trên mặt bà tươi hơn một chút, bà vội vàng nói “Bạn con đến rồi à? Mau mới cậu bé vào đi!” “Chào bác gái, cháu là Trang Kỳ, là…” Khuôn mặt tuấn tú của Trang Kỳ hơi vặn vẹo một chút. Bà xã à, em nhéo đau lắm đấy. Liễu Khê làm như không có chuyện gì mà thu tay lại, sau đó nói tiếp: “Anh ấy là bạn trai con” Trang Kỳ nhìn Liễu Khê với ánh mắt buồn bực, tại sao không để hắn nói mình là chồng sắp cưới của cô chứ? Liễu Khê cười gượng hai tiếng, tuy rằng biết tính đến cưới xin là rất tốt, nhưng Trang Kỳ à, nếu anh nói thẳng điều này với cha mẹ vợ thì họ sẽ cho rằng anh dùng thủ đoạn để bắt em đi đó. Anh tin em đi, nếu anh nói thế họ sẽ cầm chổi xua đuổi anh như đuổi chó đấy. Chúng ta phải đi từ từ, từ từ đó anh biết không?????? Mẹ Liễu nghe vậy thì rất vui mừng, con gái luôn ở nhà như đứa tự kỉ của bà lại lén lút quen bạn trai, mà thằng bé này vừa nhìn đã biết là nhân tài, thì ra con nhóc này luôn gạt bà. “Mau vào đi, mau vào đi” Mẹ Liễu nhiệt tình kéo Trang Kỳ vào nhà, sau đó bà bưng dĩa hoa quả lên, nhìn thằng bé trước mắt vừa lịch sự lại lễ phép, trong lòng bà càng thỏa mãn “Liễu Khê, đi pha ấm trà đi” “Vâng” Liễu Khê đứng lên, thuận tiện tặng cho Trang Kỳ một ánh mắt, chồng tương lai à, anh đừng có nói bậy đó~ ‘Anh biết mà vợ’ Trang Kỳ cũng liếc nhìn Liễu Khê với ánh mắt si mê. Liễu Khê bị hắn nhìn tới mức đỏ mặt, cô vội vàng chạy vào phòng bếp để nấu nước. “Khụ khụ” Ba Liễu ho khan hai tiếng, thật là, dám liếc mắt đưa tình trước mặt ông sao? Cứ nghĩ đến chuyện con gái có thể gả cho tên nhóc này, ba Liễu nhìn kiểu gì cũng thấy Trang Kỳ rất chướng mắt. Mẹ chồng và con dâu luôn là kẻ địch trời sinh, cha vợ và con rể cũng có mối quan hệ y chang như vậy. Mẹ Liễu trừng ba Liễu một cái rồi nhiệt tình nói “Trang Kỳ, cháu quen Liễu Khê lúc nào thế? Con nhóc Liễu Khê này quen bạn trai mà chẳng nói một câu với người nhà gì cả!” Trang Kỳ nở nụ cười, điều này làm cho khuôn mặt của hắn dịu dàng tao nhã hơn rất nhiều, lúc nói chuyện luôn khiến người khác cảm thấy có cơn gió xuân thổi nhẹ qua mặt, hắn chỉ mới nói vài câu mà đã dỗ mẹ Liễu vui vẻ đến mức quên trời quên đất, quên chồng quên con. Ba Liễu đeo kính, cầm một tờ báo trên tay, có điều ông không hề đọc báo mà đánh giá Trang Kỳ với ánh mắt sắc bén. Tên nhóc này có dáng cao, cơthể coi như là rắn chắc, cậu ta mặt bộ âu phục và giày da khiến cả người toát ra hơi thở tinh anh, đặc biệt là khuôn mặt cực kỳ tuấn tú của cậu ta. Cho dù ông muốn soi mói cậu ta đi chăng nữa, ông cũng không tìm ra được bất cứ khuyết điểm nào cả. Có điều quá đẹp trai thì gái sẽ bu theo rất nhiều, như vậy không được. Mắt ba Liễu đảo một cái, hơi nhíu mày khi thấy tay hai người đang nắm chặt. Trang Kỳ cảm nhận được ánh mắt thờ ơ lạnh nhạt của ba Liễu, nhưng hắn không nói gì mà chỉ nở nụ cười để mặc ba Liễu đánh giá mình. “Tiểu Trang là người ở đâu? Trong nhà có anh chị em không? Nhà bác chỉ có mình Liễu Khê thôi! Ai, nhà có một đứa con nên cảm thấy hơi cô đơn…” Mẹ Liễu cắm mấy cây tăm vào mấy miếng táo còn lại rồi đưa cho Trang Kỳ. “Bác gái, con có xe có nhà, cha mẹ đều mất hết rồi!” Trang Kỳ ngừng lại một lát, nhớ lại yêu cầu chọn rể của cha mẹ vợ trên internet rồi trịnh trọng trả lời. Nụ cười của mẹ Liễu cứng lại, khóe miệng của ba Liễu cũng hơi nhếch lên, tờ báo trong tay ông cũng bị vò đến mức nhăn nhúm. Lúc Liễu Khê bưng trà ra thì nghe câu nói này của Trang Kỳ, cô hơi lảo đảo chân một cái. Trang Kỳ, câu nói này của anh đã làm giảm thiện cảm rất nhiều đấy!!!! Dường như cô vẫn còn nghe thấy tiếng nhắc nhở đầy máy móc của hệ thống: “Độ hảo cảm của mẹ Liễu với Trang Kỳ giảm xuống 20%.” Cô cố gắng nở nụ cười, đưa ly trà cho Trang Kỳ, nhìn hắn với ánh mắt động viên “Uống trà” Mời các bạn đón đọc Bút Ký Xuyên Qua Của Nữ Phụ của tác giả Ngốc Manh Ngốc Manh.
Bỗng Dưng Muốn Chết
“Xin hỏi cô có phải là Tô Liễu, người bạn thanh mai trúc mã của Lập Triệt không vậy?” “Vâng.” “Chào cô, tôi xin tự giới thiệu, tôi tên Khâu Kiều Nhan, là vợ trong game của anh Lập Triệt. Tôi vốn biết mối quan hệ của hai người, nên không định chen vào. Nhưng hôm qua họp mặt game thủ, chúng tôi đã cùng nhau uống chút rượu và cùng nhau… Lâm Lập Triệt đã phản bội cô, Tô Liễu, vì vậy hai người chia tay nhau đi. Sự thể đã ra nông nỗi này, chắc chắn anh ấy sẽ chọn tôi.” “Cô này hay nhỉ, việc chia tay hay không là do tôi và anh ấy quyết định, đâu liên quan gì tới cô.” “Ôi, sao cô không nghe lời tôi khuyên thế nhỉ. Lâm Lâm không thích cô, vì vậy cô đừng lợi dụng việc đeo bám anh ta để hạ gục tôi.” “Cô từ trên trời rơi xuống hay từ bệnh viện tâm thần trốn ra hả? Mau cuốn xéo đi.”   Bị người yêu phản bội, bị “tiểu tam” gọi điện dằn mặt chế giễu, bạn sẽ làm gì? Chắc hẳn là ai cũng sẽ không chịu nổi mà tức điên lên, và đó cũng chính là cảm giác của nữ chính Tô Liễu. Nhưng cô nàng này lại tìm cách trả thù rất “trẻ con” là chơi game để lừa người yêu cũ, rồi đá lại hắn và tiểu tam. Nhưng sự đời đâu suôn sẻ như người ta vẫn nghĩ. Tô Liễu chẳng những chưa trả thù được mà đã bị đá khỏi công hội, bị tiểu tam trong game đuổi giết. Nhưng nếu chỉ có vậy thì câu chuyện của chúng ta cũng quá nhàm chán rồi. Trong quá trình chơi game – trả thù – bị trả thù lại đó, Tô Liễu đã gặp biết bao tình huống dở khóc dở cười. Đầu tiên là gặp lại anh Thịnh Hoan, anh trai người yêu cũ, cũng là thanh mai trúc mã của cô. Ngày xưa vì một lần “hôn nhầm” mà cô đâm ra sợ anh, kéo dài những sáu năm. Nay phải đối mặt anh trong game, ngoài đời thì anh luôn ân cần nhắn tin “hỏi thăm”, khiến Tô Liễu bối rối không biết làm sao. Trong game cô còn quen một thằng cha thích tự sướng, anh trai của tiểu tam. Lúc đầu anh ta hờ hững với cô bao nhiêu thì sau khi nhìn ảnh cô, anh ta lại quay ra săn đón thậm chí bỏ rơi cả em gái mình để chạy theo mĩ nữ.  Tô Liễu lấy ID “Bỗng Dưng Muốn Chết” để chơi game, thì cũng đúng lúc cô gặp những chuyện chỉ muốn đập đầu vào gối “muốn chết”. Đây là một cuốn truyện rất khác so với “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên”, tuy có cùng dàn barem nhân vật: nữ chính là mĩ nữ. nam chính là đại thần, cả trong game lẫn ngoài đời. Đầu tiên phải kể đến tình huống truyện oái oăm với nhân vật tiểu tam bám dai hơn đỉa và anh chàng nam phụ Khâu Kiêu Dương đẹp trai mà mặt dày. Nữ chính Tô Liễu tuy có cá tính nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một cô gái yếu ớt. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô dễ bị bắt nạt, bởi đằng sau cô luôn luôn là người “anh trai” Sở Thịnh Hoan, sẵn sang thay cô gánh vác mọi thứ. Chỉ có điều sự ám ảnh của cô đối với anh quá lớn, khiến hai người không cách nào xích lại gần nhau. Thịnh Hoan là một trong những nam chính thâm tình nhất mà tôi từng biết. Anh dõi theo Tô Liễu từ lúc cô chỉ là một con nhóc bé xíu, rồi bỗng chốc con nhóc đó trở thành một cô thiếu nữ xinh xắn. Vì không kiềm chế được tình cảm của mình, vụ “hôn nhầm” đã xảy ra, và vì quá bối rối, anh đã làm một hành động mà khiến sáu năm sau bản thân mình luôn sống trong hối hận.  Tình yêu của nam nữ chính kiểu mưa dầm thấm lâu, thanh mai trúc mã. Tô Liễu trẻ con nhí nhảnh, Thịnh Hoan trầm ổn dịu dàng, hai người tạo thành một cặp đôi hoàn hảo mà bất kì ai cũng phải ghen tị. Truyện hài hước, nhẹ nhàng, cũng rất ngọt ngào. Nếu bạn là một người mới bắt đầu đọc thể loại võng du, Bỗng Dưng Muốn Chết sẽ không làm bạn thất vọng đâu. --------- Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Thời gian bảo hộ tân quốc kéo dài bốn tháng kết thúc vào ngày 13 tháng 10. Thứ ba nhà sản xuất đóng sever để bảo trì suốt một ngày. Đến khi Tô Liễu đăng nhập trò chơi, riêng việc update phiên bản mới đã mất tới ba tiếng. Nhân lúc cả nhà đang rỗi rãi trong lúc chờ update, Minh Yểm post lên diễn đàn số ảnh chụp và clip cosplay của Thiết Huyết Đại Tần. Lúc này phía nhà sản xuất chưa bắt đầu ghi hình, chỉ có một số tấm ảnh do khách du lịch tự chụp, không được sắc nét bằng. Rất nhiều khán giả tận mắt chứng kiến hôm trình diễn đã để lại comment khen ngợi, khiến cả nhóm Tô Liễu ai nấy đều phổng mũi. Tuy nhiên sau khi cô đăng nhập trò chơi phiên bản mới được hơn hai tiếng, hệ thống đã gửi tới một thông báo màu vàng: Nước Hàn đã trữ đủ ức bạn trong ngân khố quốc gia, quyết định phát động quốc chiến cùng Đại Tần vào hồi tám giờ tối ngày 15 tháng 10. Trước thông tin gấp rút, không chỉ mình Tô Liễu kinh ngạc mà toàn bộ số người chơi của sever Thanh Long đều trợn tròn mắt. Bởi việc tích đủ ngân khố quốc gia rất khó khăn, nếu không quốc chiến đã xảy ra liên miên, ảnh hưởng tới trật tự thế giới. Tô Liễu cùng nhóm các anh em Thịnh Hoan, Lão Đại. chị Minh Yểm … đã từng bàn bạc, cho rằng Khâu Kiều Nhan nhanh nhất phải mất một tuần mới có thể phát động quốc chiến. Tới lúc đó, với sức ảnh hưởng của buổi cosplay, họ đã có thể chiêu mộ được nhiều game thủ. Và cho dù Hàn, Triệu, Tề, Ngụy có liên minh thì cũng không sợ. Đằng này… Tình hình rất cam go. Khâu Kiều Nhan sử dụng chiêu thức này, làm hiệu quả thắng lợi trong trận đấu cosplay của nhóm Tô Liễu tan thành mây khói. Trên kênh thế giới, đề tài trận quốc chiến giữa bảy quốc gia đang nổ như pháo rang [Thế giới] Bối Sơn Sơn: Trời đất quỷ thần ơi, ba tiếng đồng hồ mà trữ đủ ngân khố quốc gia, trong nhà nữ vương nước Hàn có gà đẻ trứng vàng chắc? [Thế giới] Hồng Trần Nhất Kỵ Phi Tử Tiếu: Nhà chị Yêu Yêu vốn rất khá giả, chỉ là chị ấy tính khiêm nhường, không thích dùng tiền để nâng cấp hay dập trang bị đó thôi. [Thế giới] Doanh Vũ: Toàn dùng tiền đè người, lấy đâu ra mà dập trang bị. [Thế giới] Tạc Dạ Tiểu Thần: Đồ nhân yêu chó chết, cho mày sủa thêm một ngày nữa, tối mai lão gia giết mày. [Thế giới] Hận Hận Vi Tiếu: Vũ Vũ ca ca, anh đừng nói chuyện với cái tên đàn ông ẽo uột vì sợ truy sát lệnh mà phải dùng nick rởm đó, cẩn thận kẻo lây. [Thế giới] Anh Lệ: Tiểu Thích Ca Ca, em để lại lời nhắn mà sao anh không trả lời? Em là Anh Lệ đây, Anh Lệ trongNgụy Tấn, vừa rồi nhìn ảnh trên diễn đàn em mới nhận ra anh. … Tô Liễu nhìn hoa cả mắt. Lần này chẳng cần cô giúp nữa, vì cậu bạn Cố Phi đã có cả một đàn các tiểu muội muội, mà rất đông trong số đó vốn đã quen biết ngay từ hồi Ngụy Tấn. Buổi tối có giờ học, nên Tô Liễu di chuyển nhân vật Tiểu Ngược tới khu địa đồ tự động. Cô tạm biệt cả gia tộc rồi vội vã lên lớp. Chưa đầy hai tiếng sau, lúc Tô Liễu quay trở lại, giang hồ đã nổi cơn gió bụi. Vào lúc bảy giờ năm mươi chín phút, nước Sở tuyên bố phát động quốc chiến cùng nước Hàn. Mời các bạn đón đọc Bỗng Dưng Muốn Chết của tác giả Thanh Sam Phong Lưu.
Chỉ Là Ảo Giác
Thể loại: Cường công, nhu thụ, ngược tâm, H văn, đơn phương thụ, HE. Truyện Chỉ Là Ảo Giác (Đam Tứ Tuyệt) là phần 2 trong Đam Tứ Tuyệt, mà tác giả Nhộng Hiên để  các nhân vật được cảm nhân hạnh phúc mình nên có mặc cho lời dèm pha của thiên hạ. Cuộc hôn nhan bắt đầu từ việc ký hợp đồng giữa người ông Từ Nhược Tâm và Hứa Biên phải thành thân với cháu trai mình để cứu công ty chuẩn bị phá sản. Liệu Hứa Biên có đồng ý hay không mời các bạn đón xem. *** Bộ Đam Tứ Tuyệt gồm có: Dã Thú Chỉ Là Ảo Giác Lạnh Lùng Hay Ôn Nhu Đại Sắc Lang *** Một ngày kia, Từ Nhược Thiên vô tình nhận được cuộc gọi từ một học trò cũ của mình, nói cái gì mà cần cậu về trường vào ngày tới, tham gia buổi lễ tốt nghiệp ra trường dành cho sinh viên năm cuối. Nghĩ rằng sau quãng thời gian rời trường cũng đã lâu, Từ Nhược Thiên cũng cảm thấy có chút nhung nhớ học trò của mình, nên không chút do dự đồng ý. Chính là cậu không biết rằng, vừa lúc tắt máy, trên gương mặt người nọ lộ rõ ý cười rất đắc ý, sau đó liền thu lại bộ mặt nghiêm túc nhìn vào màn hình máy tính. - Hứa Biên. - Từ Nhược Thiên chần chừ một lúc, bộ dạng áy náy bước tới ôm lấy cổ Hứa Biên từ đằng sau, thanh âm nịnh nọt nói. - Chuyện gì? - Cái kia... ngày mai em không thể tới công ty cùng anh ăn trưa được, em phải về trường thay mặt các giảng viên làm đại diện cho lớp cũ. Cho nên... anh cứ ăn một mình đi. Hứa Biên ra vẻ biểu tình bực dọc, hừ lạnh một tiếng nói. - Tùy em. Biết người kia đang rất thất vọng về mình, Từ Nhược Thiên chỉ âm thầm thở dài một tiếng, đưa tay tắt màn hình lại, bước tới phía trước ngồi lên đùi Hứa Biên, tay ôm lấy cổ anh, hôn nhẹ lên trán anh trấn an. - Đừng có giận mà a. Chỉ một ngày thôi, có được không? Ân? - Anh không giận em. - Hứa Biên cố nén nụ cười trong lòng, vờ tịt lạnh lùng nói. - Chứ làm sao chỗ này lại nhăn nhó như vậy a. - Ngón tay Từ Nhược Thiên chỉ chỉ vào nếp nhăn trên trán đối phương, bĩu môi dè dặt trêu chọc. ... Mời các bạn đón đọc Chỉ Là Ảo Giác (Đam Tứ Tuyệt) của tác giả Nhộng Hiên.
Đại Sắc Lang
Thể loại: Cường công, lạnh lùng cường thụ, 3p, H văn, ngược tâm, ngược thân, HE. Truyện Đại Sắc Lang (Đam Tứ Tuyệt) là phần 4 của bộ tiểu thuyết đam mỹ này được tác giả Nhộng Hiên sáng tác nhằm thỏa mãn sở thích của người đọc. Nhưng ở phần này tác giả viết theo chiều hướng mới các nhân vật sẽ 3P nên người đọc sẽ được tạo cảm giác bất ngờ mang theo một cái nhìn mới về thể loại này. Mời các bạn theo dõi. *** Bộ Đam Tứ Tuyệt gồm có: Dã Thú Chỉ Là Ảo Giác Lạnh Lùng Hay Ôn Nhu Đại Sắc Lang *** Hạ Nghiệt bị hai nam nhân cao lớn đè lấy, một bên bị Sở Mặc áp lấy thân, một bên bị Văn Khải giữ chặt cổ tay cậu. Hơi thở cả hai nóng hổi phả vào cơ thể cậu, quả thực chẳng khác gì hai con thú hoang đang gặm nhấm thưởng thức tư vị con mồi dưới thân vậy. – Hai… hai người đang làm cái gì? – Thanh âm Hạ Nghiệt run rẩy, vầng trán cơ hồ sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, ngây ngốc lên tiếng. – Ngoan, im lặng để tối nay chúng ta được vui vẻ. Hạ Nghiệt vừa dứt lời, Văn Khải đã kè kè tiến sát mặt cậu, vươn lưỡi tham lam liếm một cái, rồi vươn tay chế trụ cằm Hạ Nghiệt, điên cuồng hôn lấy. Đầu lưỡi vẽ loạn khắp môi cậu, nhiệt tình cắn nát môi người kia đến xuất huyết, lại hung mãn mở lấy khoang miệng phía trước, len đầu lưỡi tiến vào, lập tức bắt lấy lưỡi của Hạ Nghiệt, quấn quít đậm tình. – Ân… ha… Hạ Nghiệt bị hôn đến đầu óc loạn cả lên, tay trái thuận theo giữ chặt lấy cổ Văn Khải, nhắm hai mắt đáp lại lưỡi của hắn. Chính là vừa lúc cả hai đang nồng nhiệt hôn môi, Sở Mặc ở phía dưới đã sớm lột quần áo, bàn tay giúp Hạ Nghiệt đem y phục trên người cởi sạch sẽ, thân hình trắng nõn mê người lọt vào tầm ngắm. ... Mời các bạn đón đọc Đại Sắc Lang Nhu (Đam Tứ Tuyệt) của tác giả Nhộng Hiên.