Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đồng Làng Đom Đóm - Trịnh Thanh Phong

Nửa đêm, bệnh viện chỉ còn ánh điện mờ mờ trong phòng bác sĩ trực ca. Vết thương đã dịu hơn mọi ngày nhưng chẳng hiểu tại sao Thăng không ngủ được, cứ nhắm mắt vào là thấy Hữu và những người đồng đội nối hàng nhau hành quân về cánh đồng. Thăng nghĩ chắc mình bị quá khứ ám ảnh. , Thăng khẽ tự ngồi dậy men ra chỗ cửa sổ ngồi. Đêm càng tĩnh lặng Thăng càng thấy mình bé nhỏ, nó chả khác gì hạt bụi, hạt cát bên triền sông, khe suối. Thế mà một thời Thăng cứ vung tay chém gió thay mặt cho cấp này cấp kia bắt mọi người phải một phép nghe theo. Lúc ấy Thăng chỉ thấy mình to lớn, chói loà. Những ý kiến trái ngược Thăng thường cho là tàn dư ma quái, nó chả khác gì những con đom đóm hoang dại nhập nhòe ở khắp bụi bờ ngoài kia. Bây giờ ngồi đây, trước ô cửa này nhìn ra ngoài cánh đồng, đêm mênh mông thế, cánh đồng rộng lớn thế, những con đom đóm cứ rờn tít lên cao rồi lại tự sa xuống mặt cánh đồng rồi đậu nhập nhòe quanh các bờ bụi, có con to như những cái bóng đèn cứ rập rờn quanh khu mộ nhà Hữu. Đêm đêm trên cánh đồng những con đom đóm vẫn nhập nhòe tỏa sáng như thế. Nhìn những con đom đóm nhập nhoè, Thăng lại hình dung ra những cái chai đèn và bó roi cật nứa vẫn để cạnh án thờ phía dưới bức tượng Hữu. Cái chai đèn tự nói với Thăng chính cái ánh sáng nhập nhòe Thăng từng cho là ma quái ấy đã tỏa sáng tâm hồn Hữu, Hữu đã biết soi vào đốm sáng nhỏ nhoi ấy để tìm con đường đến với ban mai, để Hữu dám sống, dám chết và dám tái sinh ra sự sống trong hoàn cảnh phải chết!... Điều kỳ diệu và bất diệt đó là thằng cu Nghị, là cái bệnh viện của Dần bây giờ. Chính nhờ có cái bệnh viện này mà cái Trầm đứa con gái duy nhất của Thăng cũng được tái sinh... Điều đó chứng tỏ sức tỏa sáng từ những con đom đóm mới là mãnh liệt, nó không giống như bó đuốc sáng rực giữa con đường nhưng nó có sức chiếu dọi để con người ta nhìn rõ những đường tơ mạng nhện giăng mắc khắp ngõ ngách làm cản trở bước chân người đến ban mai!... Nguồn sáng trong đôi mắt Hữu đã tích tụ từ những đốm sáng ấy để đi, để đến, để chết! Chính vì vậy khi chết rồi tâm hồn Hữu đã góp thêm lửa vào con đom đóm để nó thêm lấp lánh và mãi mãi kỳ diệu trong tâm hồn mỗi con người. Cái bệnh viện của Dần ngày hôm nay đang nói lên điều ấy. Sau cuộc chiến biết bao nhiêu lộn xộn, lòng người lập lờ đen trắng, sẵn sàng giẫm lên nhau vì những quyền lợi của riêng mình. Nếu như tâm hồn Dần không tích tụ được những điều giản dị thiêng liêng từng ánh lên trong cái chai đèn đom đóm chắc Dần cũng chụp giật được một vị trí để yên thân ở một cái bệnh viện nào đó rồi với khả năng lại có bằng sắc chuyên môn cao Dần cũng sẽ to dần lên hoặc tiêu lụi đi giữa đám người bon chen ấy. Dần đã thoát ra được, thoát ra từ tinh thần độc lập của mình và cái tinh thần ấy từng được âm thầm bén lên, cháy lên từ cái chai đèn những năm tháng chia ngọt xẻ bùi với Hữu! Họ cùng sinh ra trong nhọc nhằn, lớn lên từ nhọc nhằn gian khổ, hy sinh nên họ đã sống, sống đoàng hoàng cuộc sống của con người. Cái bệnh viện của Dần tự chứng minh điều đó. Cơ nghiệp của Dần hôm nay là hình thù từng nhen nhóm trong trái tim khát vọng của Hữu, từng luôn đối lập với Thăng từ ngay trong những ngày nóng bỏng của cuộc chiến. Ngồi đây, ngay dưới cái bệnh viện này nhìn ra cánh đồng kia Thăng càng thấy sự lấp lánh diệu kỳ trong những cái chai đèn đom đóm đã thắp sáng tuổi thơ và làm nên một tâm hồn nhân hậu, lì lợm như đá tảng của Hữu. Tại sao bây giờ Thăng mới nhận ra điều này? Thăng thút thít khóc một mình. Cái vết thương bọn lâm tặc phang vào chỗ gióng chân lại nhói lên. Thăng khẽ bo lấy và đôi bàn tay mềm mại như có phép thánh của bà má lúc xử lí vết thương cho Thăng lại hiện ra. Thăng càng hiểu nếu như không có má thì Thăng sẽ trở thành một thằng què, ngay trong thời bình!... Cám ơn sự lưu lạc của Hữu đã đưa má về đây cùng với Dần làm lớn to thêm cái uy tín của bệnh viện, là cái núi cho đám người nghèo tựa vào khi trời có phong ba bão táp, làm lành lại hình hài và mở ra trong tâm hồn Thăng những chân trời tươi đẹp. Thăng nghĩ đến cái Trầm, ngày mai nó cũng thành bác sĩ, nó sẽ là đồng nghiệp của má, của Dần và nếu trời cho nó với thằng Nghị thành đôi lứa, Thăng sẽ bán cả cánh rừng của mình để được đóng góp vào việc mở mang cái bệnh viện này. Ngày ấy sẽ thành hiện thực và Thăng hình dung ra con đường thằng Nghị đang về. Ngày mai nó sẽ có hai mảnh bằng đại học. Một bằng Nông nghiệp, một bằng của trường viết văn Nguyễn Du. Đương nhiên nó sẽ thạo nghề trồng lúa, những cánh đồng sẽ là người mẹ ôm ấp nuôi dưỡng, tạo thế để nó trồng cấy sinh sôi thêm những mùa màng và nuôi dưỡng tâm hồn nó viết lên những trang văn, những trang văn của làng quê có gió nắng đồng làng và mùi thơm rơm rạ... Những trang văn ấy sẽ xòe thành bóng mát che nắng, che mưa và luôn lấp lánh như ánh lân tinh kỳ diệu tỏa ra từ con đom đóm ngàn ngàn đêm sáng giữa đồng làng soi tỏ những mơ ước, khát vọng cho những dân thường trên con đường đến ban mai. Nó là mầm sống bất diệt của Hữu đã được Dần bảo vệ, giữ gìn qua mọi hoàn cảnh, nó sẽ làm được mọi việc. Bởi trong tâm thức nó luôn lấp lánh ánh lân tinh từ cái chai đèn của bố Hữu đã soi tỏa tâm lòng mẹ Dần để sinh nở và nuôi lớn nó đến giờ!... Nghĩ vậy Thăng cũng không còn băn khoăn việc nó đi tìm hài cốt những người thân của bà má đưa về khu mộ của gia đình nữa. Thăng nhận ra đó là việc phải làm. Bà má đã cứu sống và cưu mang Hữu, đưa Hữu về đây, bây giờ chính bàn tay má lại đang làm lành vết thương của Thăng do bọn lâm tặc gây ra. Là con người từng chịu áp lực của chiến tuyến chiến tranh nhưng má đã giữ được tấm lòng của người thầy thuốc, người mẹ Việt. Và bây giờ má ra đây với Dần vẫn bằng tấm lòng của một thầy thuốc chỉ có một điều giúp đỡ và cứu sống đồng loại. Là kẻ sống sót sau cuộc chiến tại sao bây giờ Thăng mới vỡ ra điều này! Thăng lặng nhìn ra cánh đồng, những con đom đóm vẫn nhập nhòe sáng khắp các bụi bờ, những con đom đóm ấy đã tỏa sáng tâm hồn và làm nên khát vọng của Hữu. Ấy thế mà một thời Thăng vẫn cho nó chỉ là ma quái tàn dư. Thăng từng vận động hết sức tỏa của cái bó đuốc lí tưởng Thăng ấp ủ để xua đuổi những tàn dư đó. Thế mà nó vẫn lấp lánh sáng!... Mà chính nhờ nó Thăng mới nhìn rõ được mình. Thăng ôm mặt khóc và nhận thấy những lời Hữu từng đanh thép với Thăng trong những ngày khói lửa trên chiến tuyến là có thật. " Tư duy như thế nếu là kẻ sống sót sau cuộc chiến không những anh cũng chỉ là giặc, mà anh còn kéo theo một thế hệ làm giặc nữa, đám giặc ấy còn tàn nhẫn hơn đám giặc đang lố nhố trước ta bây giờ!... " Đúng sau cuộc chiến Thăng đã từng góp phần làm giặc gây thêm nhiều tang tích cho những cánh đồng đã được những người ngã xuống trong cuộc chiến giành giật về cho mẹ! Thăng lại ôm mặt khóc. Ngoài cánh đồng những con đom đóm vẫn nhập nhòe bay lên. Trong phòng trực bà má và cô y tá vẫn thức, dường như má nghe được từng nhịp thở của mỗi con bệnh đang điều trị ở cái bệnh viện này và cả tiếng đập trong trái tim Thăng nữa! Đời làm thầy thuốc má đã chữa lành bao vết thương cho con người nhưng đã mấy ai biết được vết thương trong lòng má ngoài vợ chồng con cái Hữu! Thăng vò đầu đau đớn, cái cột sóng trên dòng sông Máu năm xưa lại duềnh lên cuốn Hữu trôi đi và câu chuyện má kể lúc vớt Hữu từ cái bè rác nơi bến sông đưa về xóm Núi Khuất! Hữu ở đấy và cái vuông đất chỗ Hữu yên nằm lại chính là bàn tay má nâng niu đặt Hữu xuống rồi lại đưa Hữu về đây. Đời Hữu mãi mãi gắn bó với cánh đồng. Cánh đồng! Dù ở trong kia, ngoài này, đêm đêm vẫn lấp lánh sáng lên ánh sáng kì diệu của những con đom đóm!... Chính ánh sáng nhỏ nhoi này đã thắp sáng lại đời Thăng và nó mãi mãi là đốm sáng lấp lánh của cánh đồng để con cái nhìn vào đó mà đi về với ban mai. Nghĩ vậy, Thăng không còn bị cái bó đuốc rực sáng ám ảnh trong đầu mình nữa. Thăng vịn tay vào song cửa và nghĩ phải làm một bản kiểm điểm thật nghiêm túc trước cánh đồng Mẹ và linh hồn Hữu! ... Mời các bạn đón đọc Đồng Làng Đom Đóm của tác giả Trịnh Thanh Phong.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Công Chúa! Anh Yêu Em…
Truyện teen hay mang tên Công Chúa! Anh Yêu Em…là câu chuyện khẳng định về tình yêu. Yêu nhau là do duyên số! Không phải gặp nhau qua một cú va chạm. Không phải yêu nhau trong một trường học danh giá. Yêu nhau là định mệnh! Do ý trời và ngập trong màu máu! * Giới thiệu nhân vật trong truyện: - Trần Phương Ái Nhi : ( nó ) 18 tuổi – con gái đầu lòng của gia đình giàu có một vùng . + Khuôn mặt : xinh xắn nhưng có phần sắc xảo. + Dáng người : cao 1m7. + Tính cách : sát khí , cực kì nóng nẩy , nhưng tốt bụng + Tóc : xoăn lọn dài ngang ngực màu hồng. - Trương Tuyết Yến : ( bạn thân nó ) là đứa sẵn sàng hi sinh để bảo vệ nó , không cho ai được động đến nó – con gái của chủ tịch FAD . + Khuôn mặt : dễ thương như con nít + Dáng người : cao 1m7. + Tính cách : đanh đá nhưng tốt bụng . + Tóc : dài chấm lưng màu tím sẫm . + Bằng tuổi nó … - Hàn Gia Lâm : ( hắn ) 19 tuổi là con người máu lạnh, có thể sát hại bất kì ai ( trong mắt nó và Yến - tạm thời) , là một chàng trai thông minh, là con trai của một dòng dõi quý tộc danh giá . Nhưng có một lí do đã khiến cho hắn phải giả vờ là tên bắt cóc Killer. + Khuôn mặt : cực cool , điển trai + Dáng người : Cao 1m8. + Tính cách : lạnh lùng và sắt thép =_= + Tóc : vuốt vuốt màu xanh rêu . *** Lớp 12A1 Mấy bạn nữ đang xúm xít lại nghe “bạn thông thái’’ kể chuyện … Nó và Yến thấy vậy liền lại gần … - Có chuyện gì vậy mấy cậu ???Cho tớ hóng với – Yến vui vẻ hỏi - A, Yến và Nhi đây rồi !!! Hai cậu biết chưa giờ đi ra ngoài là phải cẩn thận nha có bắt cóc đó, nghe nói bọn họ chỉ bắt con gái thôi nên phải cẩn thận nghe, hôm qua có mấy bạn ở trường XXX bị bắt cóc rồi đó , giờ đi đứng phải cẩn thận mà người ta kể bắt cóc toàn người trẻ thôi à …- Một bạn nữ nói với hai chúng nó - Thật sao , ghê quá lần sau tớ chả dám ra đường . – Yến hoảng sợ ra mặt Nhưng trái lại với mọi người nó dường như chẳng có tý nào tin vào câu chuyện đó , khuôn mặt lạnh tanh , nó khoanh tay trước ngực , miệng cười nhếch mép rồi đi về chỗ lấy sách ra đọc. Mọi người chỉ nhìn nó mà lắc đầu đó giờ nó có tin vào mấy cái chuyện này bao giờ đâu, nó cũng chẳng bao giờ quan tâm đến vì nó nghĩ rằng mấy chuyện bắt cóc này thì làm gì có thật , chỉ là chuyện vớ vẩn thôi. Mọi người vẫn xôn xao bàn tán cho đến khi tiếng trống vào lớp vang lên , Yến về chỗ ngay bên cạnh nó ngồi nó cũng chẳng thèm để ý vẫn thản nhiên lật từng trang sách đọc như không biết gì ( lạnh lùng đến thế là cùng ==’) Yến giật quyển sách ra, nó lạnh lùng nhíu mày nhìn Yến - Mày làm cái gì vậy Yến ??? Mày không đọc thì phải để cho người khác đọc chứ - nó cáu rồi toan giật lại quyển sách nhưng Yến đã nhanh hơn giấu cuốn sách ra đằng sau . - Mày bớt mọt sách dùm tao đi có được không?Quan tâm đến mấy cái thực tế đi , suốt ngày sách và sách đâu phải cái gì cũng ghi ở trong sách đâu – Yến trau mày - Chịp , tùy mày thích nói gì thì nói –nó lấy trong cặp ra quyển sách khác chăm chú đọc không tranh cãi với Yến nữa - Mày cứ như thế, mày không cập nhật thông tin xã hội giờ có bắt cóc thật đó, mày nên quan tâm đi kìa –Yến tức giận Nó không thèm nhìn cô mà chỉ xua xua tay như ra hiệu “ không quan tâm “ … - Thôi, kệ mày vậy–Yến thở dài rồi không nhắc nhỏm gì đến nó nữa Thực ra thì không phải nó vô cảm đâu , nó là người tin vào những bằng chứng thiết thực , có khoa học không tin vào những lời đồn của thiên hạ nên cũng không khó hiểu khi nó không tin vào những tin mà nó gọi là tin “ rác” Cái tin bắt cóc ấy vẫn “ làm mưa làm gió” tại ngôi trường Maria Carap , không những chỉ lớp nó mà các lớp khác cũng vậy , các bạn nữ ai ai cũng hoảng sợ và hoang mang. Giờ ra chơi nó uể oải mò xuống căng tin vừa đến cửa căng tin toàn những chuyện bắt cóc luyên thuyên gì đâu, nó chẳng muốn nghe, nó nhâm nhi tách cà phê sữa rồi đọc sách mà chẳng chú tâm đến ngược lại Yến lại lo lắng cho nó vô cùng , nó không biết lo cho bản thân ... ~~~~~ Giờ tan học ~~~~~ - Ê Nhi !!! Để tao đưa mày về-Yến - Khỏi tao đi xe máy mà–nó - Hay mày gửi xe đi, đi ô tô cùng tao–Yến lo lắng - Bộ mày khùng hả Yến , mày lo lắng quá hóa rồi đó, tao như vầy người ta bắt cóc làm chi, tốn cơm tốn gạo thôi à. Mà muốn bắt cóc Ái Nhi này đâu phải dễ - nó - Tao lo … -Yến - Lo gì má, con học lớp 12 rồi đó không phải con nít đâu–Nó cười rồi lấy mô tô phi thẳng về nhà Trên đường về đi qua bờ lau nó thấy đông người tụ tập ở đó nó nghĩ :“chắc lại tai nạn đây mà” nó phóng thẳng về nhà ….   Mời các bạn đón đọc Công Chúa! Anh Yêu Em… của tác giả Windy.
Cô Gái Viết Nỗi Cô Đơn
Cuốn tiểu thuyết của Shin Kyung-Sook là lời đáp mang nhiều trăn trở nhưng kiên định cho những tự vấn day dứt của chính nhà văn. Tiểu thuyết khắc họa vô cùng rõ nét và chân thực bức tranh sinh hoạt của người lao động Hàn Quốc nghèo tại các khu công nghiệp vào cuối thập niên 1970, đầu thập niên 1980 với nhiều biến động về chính trị và xã hội như Tổng thống Park Chung Hee bị ám sát, các cuộc chính biến, phong trào Dân chủ Gwangju, đồng thời giãi bày lý do nhà văn cầm bút. Nhân vật chính của Cô gái viết nỗi cô đơn là một thiếu nữ 16 tuổi, sinh ra và lớn lên tại một vùng nông thôn nghèo. Vì không đủ điều kiện để học tiếp trung học, cô phải lên Seoul lao động kiếm sống. Cuộc sống trên thành phố của cô gói gọn trong bức tranh sinh hoạt một khu công nghiệp đầu thập niên 1980, nơi cô sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, hiu quạnh với anh cả và chị họ. Đó cũng là nơi sáng cô làm việc bên dây chuyền nhà máy, tối đến trường học theo chương trình đặc biệt dành cho nữ công nhân; nơi cô đã trải qua nhiều biến cố của cuộc đời và không ít biến động của thời cuộc; nơi cô gặp gỡ nhiều người, nếm trải nhiều mất mát, dần trưởng thành hơn, nhưng có những vết thương vẫn mãi không thể nào nguôi ngoai. Cũng chính từ những ngày sống trong bức tranh sinh hoạt u ám ấy, cô đã ấp ủ và cố gắng từng bước thực hiện mơ ước trở thành nhà văn. Tác phẩm đan xen, biến chuyển liên tục giữa hiện tại và quá khứ; xoay quanh cuộc sống của tầng lớp lao động nghèo giữa những biến động lịch sử của xã hội Hàn Quốc thập niên 1980, với trung tâm là tình cảm gia đình, mối liên hệ giữa người với người và đặc biệt là nỗi cô đơn cùng nỗi đau không dễ gì khỏa lấp của những năm tháng trưởng thành. New York Times nhận xét: “Shin Kyung-Sook viết về những quãng thời gian và khoảng không gian có thể là xa lạ, nhưng bằng nhiều cách, các chi tiết trong tác phẩm của cô lại rất phổ quát; mỗi chúng ta ai cũng có một con quái vật vô diện mà bản thân luôn muốn trốn tránh. Shin Kyung-Sook đã vẽ cho chúng ta thấy con quái vật của chính cô.” Shin Kyung-Sook sinh năm 1963 trong một gia đình nghèo tại một ngôi làng nhỏ ở miền Nam Hàn Quốc. Không có điều kiện học tiếp trung học, 16 tuổi cô lên Seoul lao động kiếm sống và nuôi mơ ước viết văn. Năm 1985, sau khi tốt nghiệp trường Đại học Nghệ thuật Seoul, cô khởi nghiệp sáng tác và giành giải Văn học mới của tạp chí Văn nghệ trung ương với tác phẩm Ngụ ngôn mùa đông. Tiểu thuyết Hãy chăm sóc mẹ ra mắt năm 2008 của cô đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và giúp cô gây được tiếng vang lớn trên thế giới. Với những tác phẩm ấp ủ niềm hy vọng “nói ra những điều không thể nói, chạm đến những thứ không thể đến gần” trong những câu văn buồn và đẹp rất đặc trưng, Shin Kyung-Sook đã không chỉ trở thành gương mặt tiêu biểu cho văn học Hàn Quốc hiện đại mà còn là nhà văn được đông đảo độc giả khu vực và quốc tế quan tâm, đón nhận nồng nhiệt. Các tác phẩm của Shin Kyung-Sook đã được xuất bản tại Việt Nam: Hãy chăm sóc mẹ, Ở đâu đó có điện thoại gọi tôi, Cô gái viết nỗi cô đơn,...   Lam Anh - Zing.vn *** Shin Kyung-sook sinh năm 1963 trong một gia đình nghèo sống tại một ngôi làng nhỏ ở miền Nam Hàn Quốc. Không có điều kiện vào trường trung học, mười sáu tuổi cô lên Seoul lao động kiếm sống. Shin Kyung-sook khởi nghiệp viết văn năm 1985 và sớm gặt hái thành công. Các tác phẩm của cô luôn có lượng độc giả lớn và nhận được nhiều giải thưởng văn học trong nước cũng như trong khu vực. Với Hãy chăm sóc mẹ Shin Kyung-sook trở thành nhà văn châu Á nổi bật nhất năm 2009. Tác phẩm: Hãy chăm sóc mẹ Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi Chuyện kể trăng nghe Cô gái viết nỗi cô đơn ... *** Chính niềm thương mến với giọng văn của Shin Kyung Sook qua hai tác phẩm: Ở đâu đó có điện thoại gọi tôi và Hãy chăm sóc mẹ đã đưa tôi đến với quyển tiểu thuyết pha lẫn tự truyện mang tên Cô gái viết nỗi cô đơn khi nó vừa được cho ra mắt. Vẫn là giọng văn trầm buồn, vẫn là những con chữ tưởng chừng không thể chân thật hơn nữa, vẫn là nỗi cô đơn đậm đặc, lại một lần Shin Kyung Sook khiến người đọc không thể dứt khỏi chuyện kể của mình. Thật lòng mà nói toàn bộ câu chuyện không nhiều niềm vui, bởi sự cô đơn cùng với day dứt, dằn vặt đã khắc sâu vào lòng người viết nên chúng. Người ta thường nói những người diễn ra trong giai đoạn trưởng thành sẽ đi theo con người ta hết cả cuộc đời, hình thành nên nhân cách của họ. Mà quá trình trưởng thành của người viết cũng là người kể nên câu chuyện, gắn liền với hoàn cảnh nghèo khó và tâm trạng bất an cùng nỗi cô đơn của cô gái quê lên tỉnh. Cô rời gia đình nhỏ, lên thành phố sống dựa vào người anh hai, cùng người chị họ làm công nhân trong một nhà máy. Tất cả diễn ra trong một bối cảnh xã hội không lấy gì làm êm đềm và dễ chịu, công nhân không được coi trọng, và đôi khi vì mưu sinh người ta phải chấp nhận những điều cay đắng và làm trái lòng mình. Nếu những ai đã từng đọc Hãy chăm sóc mẹ, có thể nhận ra sự quen thuộc của bối cảnh làng quê Hàn Quốc hoặc hình ảnh người anh trai lên thành phố vừa học vừa làm nuôi thêm đứa em gái, cô gái đi làm công nhân vừa nuôi mơ ước có thể trở thành nhà văn đã từng xuất hiện. Thì nay, chúng tiếp tục được khắc họa rõ nét hơn qua những dòng chữ viết như chỉ để trải lòng. Câu chuyện được kể khá chậm, đôi lúc như xen lẫn trong đó những tiếng thở dài vô hình, khiến người ta chua xót. Cũng chính trong truyện xuất hiện một chi tiết khiến tôi nhớ mãi, người thầy của nhân vật đã khuyên cô, đại ý rằng hãy viết ít thôi, bởi vì với em, viết như rút ruột mà viết. Có lẽ thực sự Shin Kyung Sook đã rút ruột mình ra mà viết thật, cho nên Cô gái viết nỗi đơn trở nên khó đọc hơn so với hai tác phẩm trước của cô đã ra mắt độc giả, bởi một câu chuyện không có cốt truyện rõ ràng, không được diễn tả nhanh chóng mạch lạc. Nhưng thay vào đó, điểm sáng chói trong truyện, là ta hiểu ra quá trình hình thành nên sinh mệnh của một người viết. Có người viết dựa vào kỹ năng, có người tuân theo cảm xúc, cũng có người như Shin Kyung Sook, cứ rút ruột mà viết. Và những gì xuất phát chân thật từ cõi lòng thì rất dễ lay động những cõi lòng khác. Hoàng Khôi Mời các bạn đón đọc Cô Gái Viết Nỗi Cô Đơn của tác giả Shin Kyung-Sook.
Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc
Một cô gái lập dị. Đó là nhận xét của mọi người đối với Vương Ái Ngọc. Và ngay cả bản thân nó cũng thấy mình như thế. Suốt cái thời cấp I và II, nó lúc nào cũng là con mồi đầu tiên trong chiến dịch "cô lập" cả. Đơn giản là vì nó không giỏi giao tiếp, lại không thích sửa soạn cho mình mặc dù gia đình nó thuộc dạng khả giả. Thế nên cho đến tận bây giờ- khi đã bước vào cấp III, nó cũng chẳng có lấy một cuộc tình vắt vai nào cả. Mà khổ nỗi trường cấp III nó đậu vào- ngôi trường ba mẹ nó hằng ao ước lại là ngôi trường nổi tiếng với 3 cái nhất: giỏi nhất, giàu nhất và nhiều trai xinh, gái đẹp nhất nữa chứ. Và trong cái rủi lại có cái xui,lớp 10A13 của nó chính là thành phần tiêu biểu ấy. Haizz! Lịch sử thời cấp II chắc chắn sẽ được lặp lại với nó. Đành cô đơn thêm ba năm vậy! Cầu mong sẽ được yên tĩnh,êm ả, không gặp sóng gió, phiền phức gì cho nó. Nếu nó...không gặp hắn. *** “Reng…Reng…Reng…” Tiếng chuông báo thức inh ỏi vang lên phá tan giấc mộng đẹp. Ối! Trễ giờ rồi! Nó hốt hoảng lăn xuống giường phóng thẳng vào nhà vệ sinh. Chưa kịp đặt chân tới cửa thì… đã gặp ngay cái bản mặt trời đánh của thằng em. Cậu nhóc nhìn nó bằng con mắt nảy lửa như muốn ăn tươi nuốt sống luôn người chị hiền dịu của mình (mắc ói quá!!!) – Bị gì vậy hả? Mới sáng sớm mà la om sòm là sao? – Sắp trễ giờ rồi không la mới… Chưa kịp nói hết câu, một cái cốc đau điếng đã giáng xuống chiếc đầu thân yêu của nó. – Oái! Làm gì vậy hả thằng kia!- Nó tru tréo la lên – Cái đó em mới hỏi chị á! Chị học buổi chiều mà! Làm gì mà la oai oải như ma đuổi thế. Định đi học cũng phải chạy lên tưởng có chuyện gì…@#%*& – Rồi rồi rồi. Mau đi học đi coi chừng trễ đấy. Vừa nói nó vừa đẩy thằng em ra khỏi phòng. Gì chứ thằng nhóc này mà giảng đạo là còn dài dòng hơn cả sư thầy. Nhìn thấy bóng dáng ấy chỉ vừa khuất sau cánh cửa, nó liền… – Coi chừng bà đó. Cái đồ hỉ mũi chưa sạch. – Ê!- chưa kịp chửi đã miệng thì thằng nhóc ấy tự nhiên từ đâu ló đầu vào khiến ba hồn bảy vía của nó xém bay mất dạng- Em quên nói một chuyện quan trọng với chị. Trước khi đi làm, mẹ có nhờ em dặn chị ở nhà nhớ nấu cơm nha! Nhưng yên tâm, em sẽ không ăn đâu. Đây không muốn vào thăm bác sĩ. ^_^ Nói xong cái thằng trời đánh ấy liền phóng đi mất. Aaaaaa. Cái đồ nhóc quỷ! Là em nó mà nhìn xem…như anh hai nó vậy á! Thật tức chết mà! Chu mỏ, nó dậm chân đùng đùng rồi leo lên giường để thực hiện tiếp một nhiệm vụ vô cùng cao cả- đánh bài với Chu Công ~.~ Ba tiếng sau. Lúc kim dài vừa điểm qua con số 9. “Oáp” Nó mệt mỏi há miệng ngáp dài, tiếc nuối rời bỏ chiếc giường thân yêu mà chậm rãi lê cái thân nặng trịch của mình đi làm vệ sinh cá nhân và bầu bạn với cái ti vi trong phòng. “Cheng. Bùm. Chíu” Ấy! Đừng hiểu lầm! Đấy không phải tiếng phát ra trong ti vi đâu. Chúng xuất phát từ gian bếp gia đình nó đấy. Nó đang nấu cơm thôi mà.Sau một tiếng vật lộn với xoong, nồi, chảo, cuối cùng cũng nấu xong một bữa trưa “hoành tráng” với cơm trắng, canh cà chua và một dĩa trứng chiên thơm lừng.(Vĩ đại ghê!! ~.~)   Mời các bạn đón đọc Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc của tác giả NatalieNguyn.
Tôi Yêu Em! Bạn Gái Giả!
Cô gặp anh nơi thư viện trường học. Cả hai đều đang ở độ tuổi bồng bột. Ghét nhau từ khi hai người tranh nhau tập tiểu thuyết "Mùa hè thiên đường". Cô ghét anh, muốn trả thù anh bằng mọi giá. Còn anh, ngay từ phút giây nhìn thấy cô, đã muốn cô là người bên anh mãi mãi. Người tính không bằng trời tính, cô và anh lại được ba mẹ trao cho thứ gọi là "hôn ước". Cô chấp nhận làm bạn gái giả của anh, nhưng cô luôn phớt lờ anh, mọi sự quan tâm anh dành cho cô. Thời gian trôi qua, cố gắng phớt lờ, nhưng cô vẫn cứ rung động với anh, để rồi số phận đưa đẩy hai người đến với nhau. Có nhiều lúc hai người hoài nghi, nhưng hai người vẫn luôn bên nhau. *** • Hè năm 2015 • Xin được tự giới thiệu, tôi là Vi Anh, là học sinh lớp 11 trường Blue Sky, tôi không thích phát âm Tiếng Anh cho lắm, nên thường gọi nó là trường Đánh Rắm. Tôi học 11b2, chuyên Toán. Tôi là tổ trưởng tổ 3. Các bạn sẽ nghĩ tôi phải là lớp trưởng, nhưng không phải. Tôi có một "sắc đẹp" tầm thường, không hẳn thế nhưng mà không nổi bật. Tật xấu của tôi thì rất dài, nhưng tôi vẫn muốn kể cho các bạn một số tật xấu của tôi, điển hình là nóng tính, dâm, bựa, và rất rất thích ngắm trai đẹp. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học lại sau đợt nghỉ hè. Tôi là một con 'mọt sách', vậy nên điều đầu tiên tôi nghĩ đến vào giờ ra chơi là thư viện. Mùa hè mới kết thúc, tôi thì yêu mùa hè vô cùng, nên vẫn muốn hồi tưởng chút ít về nó. Thế là tôi ngồi trong lớp ngủ gật đợi đến giờ ra chơi xuống thư viện. Sau một hồi nghiên cứu và tìm tòi, tôi- Vi Anh đã tìm thấy cuốn "Mùa hè thiên đường". Yolo! Ma xui quỷ hờn thế nào mà lúc giơ tay ra lấy cuốn sách đó, có một bàn tay chìa ra,và hắn lấy cuốn sách của tôi -_____- Theo bản năng con vượn, tôi chạy tới chỗ "thằng ăn cắp" để đòi lại cuốn sách đó! "Tên ăn cắp!" Tôi gào lên. Hắn vẫn cứ đi -______- Chẳng lẽ hắn điếc T__T Tôi đang chạy tới hắn, bỗng cái rầm... Tôi đã đâm phải ai đó!!! Ai vậy? Là Hoàng, Trần Hoàng, lớp 11b1, chuyên Anh. Cậu ấy khá đẹp trai, hiền lành nữa! Tôi đã đâm phải cậu ấy rồi :)))~ Nhưng mà thì giờ đâu ra để mà tán trai, tôi phải đi dành lại cuốn truyện thân thương kia ToT Hắn cứ đi xa dần, xa dần.... Hức hức T^T Không sao! Tôi đã nhớ mặt hắn! Đợi đấy! Bước ra khỏi thư viện, lập tức có một con đàn bà bước tới, đập vào đầu tôi một cái T^T Đau quá mẹ ơi!   Mời các bạn đón đọc Tôi Yêu Em! Bạn Gái Giả! của tác giả NhiCokkie.