Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đường Về - Mặc Bảo Phi Bảo

Lúc gặp lại tình đầu là vào tám, chín năm sau, tôi đứng ở trạm xăng, thấy anh bước ra từ siêu thị. Tôi nhìn anh không dám tin, thử hỏi, anh có còn nhớ em là ai không. Tay anh cầm chai nước suối, nhìn tôi rồi bình tĩnh trả lời, nhớ, dù có hóa thành tro tôi cũng sẽ nhớ em. Có một câu hát như vầy: “Hẹn ước kiếp này, thiếu nhau một lần gặp lại, từ nay về sau, vết thương không thể lành lặn như lúc đầu”. *** Ngày đó cũng không phải vô tình gặp gỡ, hôm ấy là buổi họp bạn học thời cấp hai. Quy Hiểu nghe bạn cũ Bạch Đào nhắc tới tên anh, nói anh đang ở tạm trạm xăng đó cách không xa, sau khi nghe thấy cái tên này, lòng cô lại bắt đầu dậy sóng, không quan tâm tới bất cứ điều gì nữa, cô nói mình cũng muốn gặp “bạn cũ”… Bạn học kia cũng không nghĩ nhiều, lái xe chở cô đi. Đoạn đường chỉ năm phút đồng hồ lại lâu như thế kỉ. Xe của Bạch Đào còn chưa phanh lại, cô đã vội vã nhảy khỏi ghế sau xe, lo lắng nhìn quanh. Ánh mắt hoang mang… Mãi đến khi nhìn thấy anh mặc áo sơ mi trắng và quần soóc thể thao bằng kaki màu sóng vai cùng mấy người bạn cũng trong trang phục tương tự đi tới, cô như thể mộng du, nghênh đón… Rồi đến khi anh nói câu kia. Quy Hiểu cứng người, xoa xoa cánh tay phải, không nói gì. Bạch Đào vờ ngốc, có chuyện gì à? Nợ tình hả? Nhìn mặt anh Thần vẫn khá bình thản, không giống như có khoản nợ tình gì quá khắc cốt ghi tâm, có lẽ chỉ là một câu nói đùa thôi. Nhưng hai người trong cuộc lại không hề cười với nhau? Rốt cuộc thật giả thế nào, người ngoài như Bạch Đào cũng không thể nào hiểu được, dù sao cũng lăn lộn ở xã hội lâu rồi, khả năng hòa giải đương nhiên là có: “Anh Thần, sao anh cứ ở chỗ trạm xăng mãi thế, có việc à?” Lộ Viêm Thần đưa tay vỗ gáy Bạch Đào: “Trạm xăng này thì có việc gì chứ. Tối nói anh cậu sang tìm anh”. Bạch Đào thở một hơi: “Anh của em đang ở Lão Câu, hai ngày nữa rồi gọi anh ấy tới”. “Thế thì xong, hai ngày nữa anh về Nội Mông rồi”. Nói xong, anh mở nắp bình, uống hết hai phần chai. Quy Hiểu thoáng thoáng nghe được hai từ này thì tỉnh hẳn, lần này đi có lẽ hơn nửa đời người cũng không gặp lại. Vì thế cô mặt dày mày dạn nhìn anh, nhìn cẩn thận yết hầu dao động lên xuống khi uống nước. Dường như không hề thay đổi. Đôi đồng tử lớn hơn so với người bình thường, cộng thêm khóe mắt nhếch lên, khuôn mặt gầy gầy, mặc chiếc áo sơ mi đồng phục lộ ra cần cổ cong cong, một vẻ ngoài đường hoàng ngang ngược. Đường cong khóe miệng cũng rất dịu dàng, giống như thể đang cười… Bây giờ cũng thế. Từ lần đầu tiên biết anh năm mười ba tuổi, có người hỏi Quy Hiểu, cậu thích một nam sinh thế nào? Cô có thể trả lời được ngay: “Ánh mắt phài thế này thế này…”, giống như đã khắc sâu trong tiềm thức, cô vẫn nghĩ, một người con trai tuấn tú thì ánh mắt phải đẹp, qua mười, hai mươi, ba mươi, bốn mươi năm nữa, nhận định này vẫn thế. Bạch Đào vốn định đưa Quy Hiểu đến gặp “bạn cũ”, không ngờ họ lại gặp người này, cho nên cũng kéo Lộ Viêm Thần đi theo, thỉnh thoảng còn trò chuyện đôi câu. Lộ Viêm Thần cũng ngẫu nhiên đáp lời. Cách nói của anh rất rõ ràng, có thể giảm thì giảm bớt. Rất nhanh, có hai chiếc xe việt dã quân dụng lái tới, dừng lại cách mấy người rất gần. Giữa trời nắng chang chang, khói xe nhả ra khét lẹt mà khó ngửi, hun đến mức người ta muốn tránh hết đi. Người trên ghế lái gọi anh lên xe, Lộ Viêm Thần vỗ vào lưng Bạch Đào: “Đi đi”. Anh nhảy lên ghế phụ xe jeep, mấy người kia cũng lần lượt lên theo, từ đầu tới cuối, anh không quay lại nhìn cô. Hai chiếc xe jeep rời khỏi trạm xăng, lưng Bạch Đào cũng ướt đẫm hết cả, cậu thấp giọng hỏi: “Cậu với anh Thần có chuyện gì à?” Quy Hiểu lắc đầu. Buổi tối, cô ở nhà dì Hai, người như mất tim mất phổi, đứng ngồi không yên. Hơn mười giờ, cô cầm lấy điện thoại, gọi sang nhà họ Hoàng. “Cậu gặp anh họ mình rồi à?” Hoàng Đình nghe mấy câu cô kể lúc chiều thì thất thanh hét lên: “Mẹ mình cũng không biết anh ấy về, sao cậu gặp được?” Hoàng Đình quá phấn khích, đứa con bị đánh thức thì giật mình khóc oang oang. “Cậu đợi chút nhé, mình đi dỗ thằng nhóc này đã”. Cô ấy đặt ống nghe xuống, cả buổi mới quay trở lại, “Mình không biết phải nói với cậu thế nào, Quy Hiểu, cậu còn tìm anh ấy làm gì? Lúc trước anh ấy xin cậu làm hòa bao nhiều lần, cậu quên rồi à? Cậu có biết cậu ác lắm không? Vất vả lắm anh ấy mới về được một chuyến, muốn gặp mặt cậu một lần cậu cũng không chịu. Quy Hiểu… Aiz, Quy Hiểu, cậu tìm anh ấy làm gì đây?” Đêm đó, Hoàng Đình vẫn đưa cho cô một dãy số điện thoại. Dãy số này được lưu vào danh bạ, tránh khi bình thường chạm tới, cô lưu lại bằng tên ZZZ, như thế nó sẽ chuyển xuống cuối cùng, nhưng thực ra cô chỉ nhìn qua đã nhớ. Bịt tai trộm chuông cũng là như vậy. Hai năm sau. Quy Hiểu ngồi trong phòng nghỉ đơn sơ của trạm xăng, kính thủy tinh phủ đầy hơi nước, bên ngoài, tuyết rơi nhiều như lông ngỗng. “Người ta giữa đêm ôm vợ, mấy người chúng ta lại phải ôm tay lái giữa đêm”. Hai lái xe tải chở hàng đứng phàn nàn, “Đêm nay tuyết rơi nhiều đấy, mai đường trơn lắm cho xem”. Cô ngồi đây hơn nửa tiếng đồng hồ cũng không chịu thêm được nữa, đứng dậy đẩy cửa gỗ phòng nghỉ ra, đi tới bậc thang phủ đầy những tuyết. Anh có đến không? Cổ áo bộ đồ chống rét màu đen kéo đến dưới chóp mũi. “Bạn cô sẽ tới sao?” Sau lưng, Tiểu Thái cũng chạy theo run rẩy hỏi. “Có lẽ thế”. Quy Hiểu không xác định. Cuộc điện thoại vừa rồi cô nói năng rất lộn xộn, bên kia hỏi địa chỉ xong thì tắt. Cô đợi tới mức chân thành gỗ rồi mà vẫn nuôi hi vọng cuối cùng, nhìn ra ngoài cửa lớn. Lại thêm nửa tiếng nữa, đầu ngón tay không còn tri giác, muốn vào trong nhưng lại không cam lòng. Lúc Tiểu Thái chạy đến lần thứ tư, ánh đèn xe trắng nhạt chiếu vào từ màn tuyết, chiếc xe việt dã phủ đầy tuyết chạy tới, không vòng lại mà dựng thẳng trước bậc thang. Nửa cửa sổ ghế lái hạ xuống, người trên ghế lái nặng nề trong bộ trang phục chiến đấu cảnh giới đặc biệt bằng vải bông màu đen, đội mũ cùng màu, trong bóng đêm, gương mặt không nhìn rõ, cô chỉ biết đó là anh. “Lên xe”. Đây là câu nói đầu tiên sau hai năm không gặp. Quy Hiểu chạy sang cửa xe bên cạnh: “Ông chủ trạm xăng nói bọn em tới thảo nguyên phía trước nhìn xem…” “Lên xe”. Lộ Viêm Thần lạnh lùng lặp lại. Quy Hiểu ngập ngừng quay lại gọi Tiểu Thái và ba người đàn ông đứng bên cạnh tránh gió đi ra. Mọi người lên xe, bốn người ngồi phía sau, đương nhiên Quy Hiểu phải ngồi vào ghế phụ. Cô do dự lên xe, kéo dây an toàn lại, còn chưa cài được Lộ Viêm Thần đã nhấn ga lái đi. Anh vẫn giữ thói quen đó, dù xuân hạ thu đông đều hạ cửa sổ xe. Gió đông lùa vào, thổi mấy người phía sau run rẩy nhưng nào dám lắm lời. “Có thể đóng cửa sổ lại không ạ?” Quy Hiểu đông lạnh đến mức đầu lưỡi cũng khó mà uốn thẳng. Lộ Viêm Thần nghiêng đầu nhìn cô, rồi đóng cửa sổ lại. Lúc cửa sổ thủy tinh từ từ nâng lên, chạm vào đỉnh cao nhất, ngăn gió tuyết ở bên ngoài, mấy người ngồi sau mới thở ra một hơi. Nhưng không kìm được lẩm bẩm, “bạn” của Quy Hiểu đúng là quá tàn bạo rồi… Mấy người Tiểu Thái làm ăn buôn bán bên ngoài, có đầu tư cổ phần ở công ty của Quy Hiểu. Lần này có một đơn hàng lớn, hàng hóa đưa đến nơi tập kết hàng ở biên cương, sau đó chuyển ra ngoài Mông Cổ. Mấy người Tiểu Thái thuê xe đi, nhân tiện bàn về việc buôn bán chế phẩm lông dê. Quy Hiểu không liên quan gì tới mấy chuyện này, nhưng cô nghe được hai chữ “Nội Mông” thì đứng ngồi không yên. Vì thế cũng đi theo. Tối hôm qua bão tuyết ập tới, họ phải lánh tạm ở trạm xăng, chiếc xe việt dã của Tiểu Thái cũng mất tích. Ông chủ trạm xăng không còn cách nào khác, nhưng vẫn nhiệt tình nghĩ giải pháp giúp họ, ở nơi này cũng có mấy quy củ bất thành văn. Bọn trộm xe thường trộm rồi giấu xe chỗ thảo nguyên cách đó không xa, biển số từ A tới H, vất đầy không người trông giữ, chờ bán đi. Ông chủ trạm xăng để họ tự đi tìm xe mình, sau đó sẽ gọi cảnh sát cùng tới nhận. Đây là phương pháp nhanh nhất. Tiểu Thái thấy cách này cũng được, Quy Hiểu nói mình có thể nhờ một người bạn, anh ấy cũng ở cạnh đây. Quy Hiểu không biết rõ, rốt cục anh đã xuất ngũ chưa, vẫn là đặc công hay là cảnh sát vũ trang? Tóm lại là một nghề có thể giúp được họ. Xe chạy giữa màn tuyết, đi được hơn nửa giờ đồng hồ thì dừng lại trên thảo nguyên tuyết trắng, không chỉ có rất nhiều xe chìm trong màn tuyết, ở đó còn có từng đống cỏ khô lớn nhỏ, nhìn qua, tất cả đều là tang vật… “Chờ một lát, để bạn tôi hỏi phương hướng đã”. Anh dừng xe, nói câu nói thứ hai. Sau đó thì đẩy cửa đi xuống. Tiểu Thái đang ngồi phía sau ngẩng đầu lên, nhích tới sau bả vai Quy Hiểu rồi hỏi: “Bạn của cô lạnh lùng quá, làm tôi sợ tới mức không dám nói cảm ơn”. Qua lớp cửa kính, Quy Hiểu nhìn anh đứng ở đầu mui xe, giữa đợt gió tuyết, anh cúi đầu đưa tay quanh lại bật lửa châm thuốc, cô đáp: “Anh ấy cứ thế đấy”. Trong đêm, ánh sáng yếu ớt giữa lòng bàn tay anh lướt qua tức thì. Ánh sáng kia chạm vào đầu thuốc, lóe lên trong đêm tối, cũng cháy cả mắt cô. “Tôi xuống… nói với anh ấy mấy câu”. Quy Hiểu đẩy cửa xe, nhảy xuống. Bởi vì không ngờ lớp tuyết trên đồng cỏ lại dày như vậy, cô bị lún sâu xuống, suýt nữa trượt chân, tay vội chống vào cửa xe. Lộ Viêm Thần nhìn theo hướng tiếng động phát ra, bóng đêm đen phủ kín lấy cô, chiếc áo khoác lông không đỡ nổi gió bão, đôi giày có vết ướt rõ ràng: “Không lạnh à?” Cô hoảng hốt. Lúc mới ở cùng nhau, hai người vẫn thường đứng cạnh trên kênh đào giữa mùa đông như vậy, có lúc cô ngồi trên mu trước xe anh, tựa vào ngực anh tránh gió, líu ríu cả buổi lại không thấy anh nói gì: “Anh nghĩ gì thế?” Anh sờ vào ống tay áo cô: “Nghĩ gì chứ? Nghĩ sao quần áo em ẩm ướt thế này?” “Hả”. Cô xấu hổ, “Cô em giặt đấy, chắc cô không nghe em, nên giặt rồi…” “Chưa khô mà em mặc làm gì? Không lạnh à?” Sao không lạnh được, cười cũng sắp cứng môi rồi này. Nhăn nhó cả buổi, cô thở ra một làn hơi trắng, nhỏ giọng nói: “Cái này mới mua đó, muốn mặc cho anh xem”. Mặc một bộ đồ chỉ mới khô một nửa tới gặp anh giữa mùa đông, ngẫm lại cô cũng thấy cảm động muốn chết. Cô cúi đầu cười. Khi đó bên cạnh kênh đào có một cánh rừng già mấy chục năm, gió lớn, không có ai ngang qua, thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng còi xe lách cách, cũng không ai rảnh rỗi nhìn hai người họ trò chuyện yêu đương giữa ngày đông giá lạnh. Quy Hiểu yên tâm nấp vào trước người anh tránh gió: “Anh thấy nhìn được không?” “Cũng được”. Cũng được? Sắp chết cóng mà đổi được một câu cũng được? Cô nắm cổ áo len của anh: “Từ trước tới nay anh chưa từng khen em đâu đấy, khen em xinh đi, nhanh, khen em xinh”. Anh cười, đôi mắt dưới ánh trăng càng sáng bừng rực rỡ. Lộ Viêm Thần dời mắt, tiếp tục hút thuốc. ... Mời các bạn đón đọc Đường Về của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phi Tình
Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình   Thông Tin   Tác phẩm : Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình (Bộ 1 trong hệ liệt phù sinh mộng) Tác giả : Trần ấn Thể loại : đam mĩ,cổ trang, ngượcluyến, cực phẩm, HE, Văn học phương đông Tình Trạng bản gốc : Hoàn Edit : Diệp Tử Edit ebook : Kayako Saeki Nguồn : vi.wordpress.com Đăng : dtv-ebook.com       Giới Thiệu   Trời sinh y vốn bệnh tình khó chữa, chỉ có thể trải qua hai mươi năm nhân sinh ngắn ngủi. Nhưng mà tai họa bất ngờ xảy ra, một người nam nhân chưa từng gặp mặt khiến y cửa nát nhà tan. Về sau trong lòng không khỏi khắc sâu tên của nam nhân kia —— Lăng Tiêu. Lang bạc đầu đường xó chợ, được lâu chủ Phong Nhã lâu cứu giúp, còn thay y tìm người có thể giúp y kéo dài sinh mệnh. Nhân duyên có ai mà ngờ được cái người kia như thế nhưng lại có thể cứu được sinh mạng của y. Cái gì ? ! mạng của y thế nhưng cần phải nhờ Lăng Tiêu tới cứu a? ! Y không cần nha! Hắn ! Kiếm tuyệt tâm lạnh. Từ trước đến nay luôn lãnh cảm với mọi người, chưa bao giờ nghĩ sẽ hảo hảo chiếu cố người khác, nhưng hôm nay cư nhiên giống như là trúng tà lại đáp ứng cứu một thư sinh ốm yếu ngôn từ lỗ mãng. Khi nghe được nam sủng kia muốn ly khai khỏi hắn, trong lòng chợt đau nhói như bị tên xuyên vào. Lúc này hắn mới hiểu được trong lòng đã sớm khắc sâu hình bóng người kia.   Hắn sẽ không buông tay! Cho dù sẽ làm bị thương y, cho dù y cũng không thương hắn……       Dropbox : Prc || Pdf || ePub      
Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét) - Hốt Nhiên Chi Gian
SỰ DỊU DÀNG ĐÁNG GHÉT       Thông Tin   Tác phẩm : Sự dịu dàng đáng ghét Tác giả : Hốt Nhiên Chi Gian Convert : Ngocquynh520 Thể loại : Hiện đại, Ngôn Tình, HE, Lãng Mạn, Văn học Phương Đông Editor : huyenbibo Ebook : Hana Độ dài :  88 chương  + 1 Phiên ngoại Nguồn : huyenbibo.wordpress.com Đăng : dtv-ebook.com Giới Thiệu     Cô cự tuyệt hắn, chỉ vì hắn rất đẹp trai rất trẻ tuổi Hắn dây dưa cô, chỉ vì cô quá ngốc quá ôn nhu Cô chỉ muốn cho hắn càng nhiều càng tốt, nhưng không cách nào đáp lại khát vọng sâu kín của hắn  Hắn không chỉ  muốn cô, càng hy vọng cô có thể chân chính chỉ thuộc về hắn. *** Tác giả Hốt Nhiên Chi Gian thích dùng những từ ngữ đơn giản, mượt mà để biểu đạt nội tâm với những cảm xúc mãnh liệt, ngòi bút và lối viết của cô như bày ra trước mắt chúng ta những câu chuyện tràn ngập ấm áp và hạnh phúc, khiến chúng ta thêm quý trọng những gì mình đang có.   Các tác phẩm tiêu biểu:  Mờ Ám Xem Như Anh Lợi Hại Đồ Xấu Xa Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ Cả Đời Chỉ Cần Một Người Là Em (Một Đời Chỉ Cần Có Em) Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét) Thâm Thâm Lam Tình Yêu Judo ...
eBook Lưỡng Trọng Thiên - Nguyệt Bội Hoàn Full prc, pdf, epub [Đam Mỹ]
Thông Tin Tác phẩm :  Lưỡng Trọng Thiên Tác giả : Nguyệt Bội Hoàn. Thể loại : Đam mỹ,Cổ trang, Cường công cường thụ, Ngược tâm, HE, Văn học phương đông Độ dài : 8 chương + 1 vĩ thanh+1 phiên ngoại. Người dịch : QT đại ca. Tình trạng : Hoàn. Edit : A Bích. Beta : ilysm muội muội + cupycake+nhím. Nguồn :  anhhoachibich.wordpress.com Đăng : dtv-ebook.com   Giới Thiệu Liệu rằng sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ thế thân này y còn có thể ly khai?… A, nói y là thế thân thôi cũng đã quá tự  đề cao bản thân rồì… Tần Trọng còn hiểu được tướng mạo y quá sức bình thường. Cùng với người mà Đạm Nguyệt Ngân yêu tha thiết một điểm giống nhau cũng không có. Cho nên, y định cứ như vậy mà rời đi cho dù có phải tâm nát,thân tử…. Mà thôi! Để y dùng cả đời này đổi lấy hạnh phúc của Đạm Nguyệt Ngân. Y kiếp sau kiếp sau cũng không muốn tái kiến hắn…. Khi chết, y nguyện không vào luân hồi để hồn phách cứ  thế mà tiêu tan. Thế nhưng một đạo sấm sét lại đưa hồn phách phân tán của y một lần nữa tụ hợp. Bình tĩnh nhìn kỹ thì thấy Đạm Nguyệt Ngân đang ôm ấp thi thể mình. Đạm  Nguyệt  Ngân chẳng nhẽ lại hận y đến thế sao, cho dù y chết cũng không chịu buông tha y ư ?!
eBook Ông Xã Anh là Ai? - Vi Lộ Thần Hi full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Tên ebook: Ông Xã Anh là Ai? (full prc, pdf, epub) Tác giả: Vi Lộ Thần Hi Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông Công ty phát hành: AMAK Nhà xuất bản: NXB Hồng Đức Trọng lượng vận chuyển: 500 grams Kích thước: 13.45 x 20.5 cm Dịch giả: Dennis Q Ngày xuất bản: 01/2014 Nguồn: luv-ebook.com Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa  Ông Xã Anh là Ai? - Vi Lộ Thần Hi Giới thiệu: Ông Xã, Anh Là Ai? Đôi khi người ta cứ mải miết theo đuổi những gì mơ hồ ở phía trước, mà không hề hay biết hạnh phúc đang lấp ló sau lưng, chỉ đợi mình quay lại. Bảy năm yêu đơn phương, bảy năm mải miết dõi theo một bóng hình. Để rồi cuối cùng thứ người đó lưu lại cho cô trước khi cô bị tai nạn cũng là hình ảnh anh ta đang cầu hôn một người con gái khác. Thế giới này nhiều người như vậy, cá tính cũng khác nhau là vậy, có những người được sinh ra đã là tâm điểm của mọi sự chú ý, nhưng có những người lại dung dị và rất đỗi bình thường như Hạ Thiên Thụ, như cỏ dại vọc ven đường, cứ lẳng lặng trưởng thành, lẳng lặng sống giữa dòng đời tấp nập. Tưởng chừng biến cố hung hãn ngày đó sẽ quật ngã cô, nhưng không, cuộc đời vốn công bằng luôn chuẩn bị sẵn những điều bất ngờ vào những lúc con người ta tưởng chừng tuyệt vọng nhất. Không ngờ tỉnh dậy sau cơn hôn mê, cô bỗng dưng trở thành chính mình ở năm 27 tuổi, có chồng giỏi, con xinh, sự nghiệp thành đạt... Nhưng liệu tất cả có phải sự thật hay không? Hay chỉ là một giấc mơ hoang đường được vẽ nên từ chính trí tưởng tượng vốn rất phong phú của cô? Bằng văn phong nhẹ nhàng và hài hước, những sự kiện tréo ngoe trong cuộc đời Hạ Thiên Thụ dần hiện lên trước mắt người đọc. Không có đau buồn, không có bi thương, không có bế tắc, có lẽ chính nụ cười ngây ngô, cách suy nghĩ đơn giản và lối sống tích cực của Thiên Thụ luôn phủ màu hy vọng lên cho cuốn truyện, khiến độc giả tin chắn rằng cô gái này nhất định sẽ tìm được hạnh phúc. Xét về mặt nào đó, đây rất có thể là một phiên bản hài hước và chân thực của câu chuyện cô bé Lọ Lem. Chỉ có điều Lọ Lem không yêu Hoàng Tử từ cái nhìn đầu tiên, và chàng Hoàng Tử dù hoàn mỹ tới đâu cũng phải rất vất vả mới có được trái tim nàng Mời các bạn đón đọc Ông Xã Anh là Ai? của tác giả Vi Lộ Thần Hi.