Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Cầu Lại Ngắm Em - Cố Tây Tước

Em, ôm mối tình câm lặng suốt thời thanh xuân tươi đẹp nhất. Người ấy đi, em cũng biến thành đám mây bồng bềnh phiêu dạt, mơ hồ, mông lung... Mười chín năm trời lớn lên cùng người ấy, lại mất năm năm trời để thực hiện tất cả những giấc mơ của người ấy... Có phải người ấy đã mang anh đến để xoa dịu trái tim em? Anh, ôm nỗi nhớ nhung em dù chỉ gặp nhau một lần duy nhất, nhiều năm sau gặp lại, em vẫn như một nỗi ám ảnh mơ hồ, níu giữ anh kể cả khi anh chìm vào giấc ngủ, để rồi sau đó, anh trở thành kể ngốc vì cứ mải miết đi theo dấu chân em. Có sao đâu khi anh nói, chỉ cần anh yêu em là đủ... Khi em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, em có biết rằng, người đứng trên lầu lại ngắm em... *** Tình đến tự thuở nào, chết vẫn còn sâu nặng. 1. Em rất xin lỗi vì không kìm lòng được mà viết thư cho anh. Em biết điều này có thể sẽ làm anh khó xử. Xin lỗi, chỉ là em… thấy nhớ anh. Nếu anh không muốn đọc thì cứ ném vào thùng rác cũng được, còn em, em vẫn sẽ coi như anh đã đọc rồi, bởi vì như vậy em sẽ thấy lòng dễ chịu hơn. Mấy hôm nay, dạ dày em cứ âm ỉ đau, em tưởng chỉ đau một chút thôi, nào ngờ đã hai ngày hai đêm rồi. Dạo này em rất bận, giờ ăn trưa được nghỉ ngơi chốc lát nhưng vẫn thấy mệt mỏi đến mức không thở nổi. Lúc nghỉ giải lao, em đưa Edward ra ngoài tản bộ. Em đứng đợi ở đó rất lâu mới nhìn thấy anh, đây là giây phút vui vẻ nhất trong ngày của em. Hôm nay anh bận không? Em rất nhớ anh. Thủy Quang, tháng Ba năm 2007 2. Anh có đọc thư không? Chắc đọc rồi nhỉ? Em rất căng thẳng, hễ nghĩ đến việc khi đọc thư có thể anh sẽ nhớ đến em, dù chỉ một chút thôi cũng đủ khiến em cảm thấy hạnh phúc rồi. Hôm nay, anh mặc áo len trắng rất đẹp. Em không theo dõi anh đâu, chỉ là… tình cờ em đi qua đó. Sáng nay gặp được anh, cả ngày tâm trạng em rất tốt. Em vẫn nhớ anh. Thủy Quang, tháng Ba năm 2007 3. Hôm nay, em thấy trong người khó chịu, thực ra thì mấy tháng nay đều cảm thấy không khỏe, tinh thần sa sút. Có lẽ em sẽ rời khỏi nơi này một thời gian. Hôm nay, mọi việc của anh đều suôn sẻ chứ? Em nghĩ, chắc chắn là tốt. Em rất nhớ anh. Thủy Quang, tháng Mười năm 2007 4. Em ngồi đối diện với anh trong thư viện. Thấy anh cầm sách lên rời đi, em luống cuống ôm ba lô theo ra ngoài. Em bước đi rất nhẹ nhàng, sợ anh phát hiện ra em, rồi lại sợ anh… vĩnh viễn không trông thấy em. Đã sang tháng Mười một rồi, gió đêm lạnh buốt thổi từng cơn trên con đường u tối. Nhưng có thể nhìn thấy bóng dáng anh là đủ rồi. Anh đang nói chuyện điện thoại, giọng nói rất dịu dàng. Vì sao, em lại buồn đến thế? Thủy Quang, tháng Mười một năm 2007 5. Vì tối qua bận rộn đến khuya, em quyết định để đến sáng nay ngồi viết thư cho anh dưới ánh bình minh. Ngày mai em đi, anh sẽ nhớ em chứ? Chắc là không đâu nhỉ? Em mặt dày viết thư cho anh, anh thấy phiền lắm phải không? Thời gian tới, anh sẽ được yên bình vì không có sự quấy nhiễu của em nữa. Thủy Quang, tháng Mười một năm 2007 6 . Hôm nay, em đã đợi rất lâu mà không thấy anh. Edward đói rồi, em phải đưa nó về nhà. Anh đi đâu thế? Em đợi anh lâu đến nỗi chân tay lạnh cóng cả rồi. Em rất nhớ anh. Lâu lắm rồi không được trông thấy anh. Rất nhớ… Thủy Quang, tháng Một năm 2008 7. Em vẫn luôn nghĩ, chỉ cần đứng ở đây nhìn anh, nhất định có một ngày anh sẽ chú ý tới em, nhưng có lẽ em sai rồi. Em giẫm lên dấu chân của anh mà đi, lặp lại những lời anh nói trong lòng. Còn anh, lại không biết em đang nghĩ gì. Thủy Quang, tháng Hai năm 2008 8. Em muốn bỏ cuộc rồi, em cảm thấy tâm trạng của mình ngày càng tệ. Tình yêu đơn phương này mệt mỏi quá. Em luôn cảm thấy anh quá xa vời. Chúc anh… gì nhỉ? Đột nhiên, em cảm thấy cuộc sống của anh rất tốt, ngoại trừ việc bị em đeo bám. Vậy thì, chúc anh sau này sẽ không bị em đeo bám nữa! Thủy Quang, tháng Tư năm 2008 Nhà Tiêu Thủy Quang nằm trong một đại viện điển hình của Tây An, trong viện có tất cả ba hộ gia đình, tuy không phải họ hàng thân thích nhưng tình cảm khá khăng khít, do thế hệ trước cùng hoạt động cách mạng. (Đại viện: khu nhà gồm nhiều phòng, sân rộng, sâu, nơi ở tập trung của nhiều hộ gia đình.) Đến thế hệ Thủy Quang, tính cả cô thì trong đại viện có bốn đứa trẻ, hai trai hai gái, tuổi tác xêm xêm nhau. Tiêu Thủy Quang nhỏ nhất, năm 1997, cô mười tuổi, Vu Cảnh Cầm mười một tuổi, hai cậu con trai La Trí và Vu Cảnh Lam đều mười ba tuổi. Trẻ con sống trong cùng một đại viện đương nhiên sẽ thân hơn so với bên ngoài. Tuy Thủy Quang kém Cảnh Cầm một tuổi nhưng từ nhỏ, hai người đã học chung lớp, đi học chung đường, tính cách hợp nhau nên lại càng thân thiết. Hai cậu con trai tính tình trái ngược nhau, La Trí hài hước, sôi nổi, còn Vu Cảnh Lam chín chắn, điềm đạm. Vì thế, phần lớn thời gian Tiêu Thủy Quang đều chơi cùng La Trí. Vu Cảnh Lam thường đi với Cảnh Cầm, hai anh em họ rất hòa thuận. Thỉnh thoảng, trước mặt Thủy Quang, Cảnh Cầm lại khen anh trai mình tài giỏi ra sao, thông minh thế nào. Nhiều lần như vậy, Thủy Quang không chịu được phải lên tiếng: “Đúng đúng đúng, anh Cảnh Lam của cậu là tuyệt vời nhất! Bao giờ cậu không cần anh ấy nữa thì nhượng lại cho mình, để mình cũng được kiêu hãnh một lần.” Những lúc như vậy, Vu Cảnh Cầm luôn bật cười thích chí. Tiêu Thủy Quang, La Trí, Vu Cảnh Lam và Vu Cảnh Cầm là thanh mai trúc mã đích thực, từ lúc có nhận thức đã bắt đầu chơi với nhau và biết rõ gia đình của nhau. Sau khi lên cấp ba, Thủy Quang và Cảnh Cầm được xếp vào hai lớp khác nhau. La Trí cười, trêu là cặp song sinh cũng đến ngày phải tách rời rồi. Năm lớp mười, kết quả học tập của Thủy Quang rất tốt, luôn đứng trong tốp năm của lớp, tốp mười của khối. Đương nhiên, để có thành tích này, cô đã phải nỗ lực hết sức mình. Một lần, sau khi thi xong, người bạn cùng bàn với Thủy Quang tấm tắc: “Tiêu Thủy Quang, cậu lại nằm trong tốp năm của lớp rồi, cậu may mắn thật đấy!” Thủy Quang nghĩ thầm: “Bà cô của tôi, thi cử thế này mà cậu nói là may mắn, mình không vui đâu nhé! Mình phải cố gắng nhiều lắm đấy, trên lớp luôn chăm chú nghe giảng, về nhà lại chăm chỉ làm bài tập, chưa đến mười một giờ thì chưa đi ngủ. Đây hoàn toàn là kết quả của sự nỗ lực. Đương nhiên, một phần là do mình thông minh nữa!” Hôm đó, hết giờ học, Thủy Quang tựa đầu bên cửa sổ nghĩ vẩn vơ. Cô phát hiện ra, so về thông minh, cô không thắng được Vu Cảnh Lam, so về may mắn, cô không bằng La Trí, còn về siêng năng, cô không bằng Cảnh Cầm. Cảnh Cầm đi vệ sinh cũng cầm Đường thi, Tống từ, ăn cơm cũng nghĩ đến thuyết tương đối… Cô nàng chưa bao giờ rơi khỏi tốp năm của khối, hai anh em nhà họ quả thực đều rất lợi hại. Thủy Quang càng nghĩ càng bi quan, thở dài một tiếng. “Tại sao mình lại xui xẻo thế này chứ?” Bạn cùng bàn lườm cô một cái, nói: “Được hời còn than lỗ!” “Cô nương, tại sao cậu cứ thích châm chọc mình vậy? Sao không đi soi mói người xếp thứ nhất trong khối ấy?” Cô bạn kia “xí” một tiếng, đáp: “Mấy người đó cao xa quá, mình không với tới, đành xuống tay với kẻ ở gần vậy!” Cô gái thẳng tính nhưng phải cái ác khẩu này tên là Thang Mạt Lị. Cô nàng cực kỳ ghét cái họ “Thang” của mình vì cảm thấy nó rất tầm thường, vì thế, ngay từ lúc khai giảng, cô nàng đã tuyên bố với mọi người rằng, đừng bao giờ gọi cả họ của cô ấy, chỉ cần gọi Mạt Lị hay Lị Lị là được. Thế là, năm học vừa bắt đầu, mọi người còn chưa nhớ hết mặt nhau nhưng cô nàng đã được mọi người thân thiết gọi là Lị Lị rồi. Đúng là lanh lợi hết phần của người khác. Gần chục năm sau, Thang Mạt Lị khoác vai Thủy Quang mà than thở: “Tiêu Thủy Quang, nhìn thấy cậu cứ như nhìn thấy ánh bình minh rực rỡ vậy! Cậu là nhân chứng duy nhất cho thời thanh xuân tươi đẹp của mình.” Thủy Quang muốn đáp lại một câu “mình cũng vậy”, nhưng cảm thấy ngượng miệng nên thôi. Suốt những năm cấp ba, Thủy Quang hầu như sống trong mông lung. Cô chỉ rõ ràng nhất hai việc: phải thi đỗ đại học và cô thích Vu Cảnh Lam. Nếu hỏi Thủy Quang dành tình cảm cho người con trai ấy từ khi nào, có lẽ bản thân cô cũng không trả lời được. Cô thích sự trầm mặc của anh,thích ánh mắt tĩnh lặng của anh, thích mái tóc đen bóng và cả chất giọng từ tốn, mạch lạc khi anh nói chuyện. Thủy Quang nhìn ra cửa sổ theo thói quen, tiết trời xuân ấm hoa nở này luôn khiến con người dễ xúc động. Kết thúc tiết học cuối, tiếng thu dọn đồ đạc huyên náo cả căn phòng, người thì về nhà, người thì đến căng tin ăn cơm. Thủy Quang chậm rãi đặt những cuốn sách tối nay phải đọc vào cặp sách, Vu Cảnh Cầm đứng ngoài cửa lớp gọi cô. “Thủy Quang, đi thôi!” Thủy Quang ra khỏi phòng học. “Đói chết đi được! Tiểu Cầm, có bánh quy không?” “Không, hồi sáng bị anh mình lấy mất rồi, anh ấy nói hôm nay có trận đấu bóng đá, có thể sẽ đói!” Vu Cảnh Lam đúng là thiên tài! Lớp mười hai rồi còn có thời gian và hứng thú đá bóng. Kể ra thì cũng lạ, với một nam sinh sạch sẽ, ngăn nắp như Cảnh Lam, mấy môn thể thao như cờ vây hoặc bơi lội có vẻ thích hợp hơn. Nhưng khi Thủy Quang xem một trận bóng của Vu Cảnh Lam, ánh mặt trời chiếu vào gò má anh làm toát lên vẻ thanh xuân tươi tràn sức sống, khiến người ta phải ngỡ ngàng rung động. Nhưng sự rung động của Thủy Quang không phải bởi một khoảnh khắc nhất thời này, mà đã được tích lũy sau rất nhiều năm. Cô thích Vu Cảnh Lam. Thủy Quang và Cảnh Cầm vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ. Ra đến cổng trường, từ xa cô đã nhìn thấy bóng dáng dong dỏng cao của Vu Cảnh lam trong ánh chiều tà, bên cạnh là La Trí. Hai cô đến gần thì nghe thấy La Trí nói: “Hôm nay sảng khoái quá! Tuần này chết ngộp trong đống bài vở và thi cử, quả nhiên vận động toát mồ hôi là phương pháp xả stress hữu hiệu nhất!” Vu Cảnh Lam gật đầu tán thành. Trông thấy Tiêu Thủy Quang và Cảnh Cầm, anh vẫy tay với hai cô. Cảnh Cầm ngạc nhiên hỏi: “Sao hôm nay lại tốt bụng đợi bọn em thế?” “Đã bao giờ bọn anh không tốt bụng đâu?” La Trí đi đến kéo tay Thủy Quang: “Thủy Quang, làm gì mà cúi gằm mặt thế? Thủy Quang nói: “Em xấu hổ.” La Trí trợn tròn mắt. “Khiếp! Nổi hết cả da gà rồi.” Thủy Quang vốn dịu dàng, nhưng vì từ nhỏ đã chơi với La Trí nên có dịu dàng đến mấy thì vẫn pha chút lém lỉnh. Điều này, La Trí đương nhiên biết rõ nhất. Thủy Quang cười cười, ôm bụng nói: “Đói quá, về nhà thôi, em muốn ăn thịt.” La Trí châm chọc: “Con gái con đứa, động tí là gào lên đòi ăn thịt, chả ra làm sao!” “Nhưng rõ ràng là ăn thịt ngon mà! Haizz… Nghĩ đến lại càng đói!” Cảnh Cầm cười sặc sụa. “Thủy Quang là người thật thà nhất.” La Trí than thở: ”May mà dáng em không đến nổi nà, chứ không ăn thành heo rồi sau này không lấy chồng được đâu.” Nhiều năm sau, khi Thủy Quang đã chính thức thành “gái ế”, cô cảm thấy cái miệng của La Trí đúng là miệng quạ đen. Có điều, cô vẫn chẳng béo lên là bao. Đương nhiên, đó đều là những chuyện sau này. La Trí vừa dứt lời, Vu Cảnh Lam đã lấy gói bánh quy từ trong túi ra đưa cho Thủy Quang. “Thủy Quang, ăn tạm đi.” Thủy Quang vui vẻ nhận lấy, nói cảm ơn. Vu Cảnh Cầm “ơ” một tiếng rồi hỏi: “Anh chưa ăn à?” Vu Cảnh Lam nói: “Quên mất.” Năm đó, sau khi thi đại học, Vu Cảnh Lam và La Trí phải đến thành phố khác học tập. Hai chàng trai trong đại viện đều vinh danh bảng vàng, ba gia đình liền mở tiệc rượu mời thân hữu láng giềng đến chúc mừng. La Trí đỗ vào một trường khá có tiếng ở huyện bên cạnh, Vu Cảnh Lam thì phải lên tận miền Bắc xa xôi, đương nhiên, cũng là một trường có danh tiếng. Ngày đó, dưới gốc cây đa lớn, một vài người đã uống say. Dường như Thủy Quang cũng vậy, cô bóp chặt lon bia rỗng, nhất thời xúc động làm một chuyện ngu ngốc. Thấy mọi người xung quanh đều đang chúc mừng Cảnh Lam, cô đứng lên, nói: “Cảnh Lam, em thích anh.” Xung quanh thoáng chốc lặng ngắt như tờ. Thủy Quang khẽ lặp lại: “Em thích anh!” Người con trai ấy quay đầu lại nhìn cô, mắt anh vẫn đen và trầm tĩnh hệt như khi anh kèm cô học. Anh từ tốn nói: “Thủy Quang, em say rồi.” Say ư? Về sau, khi uống rượu với bạn đại học, Thủy Quang có thể lấy một địch ba. Đám bạn của cô cũng phải thốt lên: “Tiêu Thủy Quang, cậu đúng là nữ trung hào kiệt! Sao mình chưa thấy cậu say bao giờ vậy?” Vu Cảnh Lam à, từ nhỏ em đã có thể uống rượu, biết uống rượu, thích uống rượu, vì sao anh lại không biết? Thủy Quang thầm nghĩ. Bà Tiêu lúng túng nói: “Trẻ con nghịch ngợm ăn nói lung tung đấy mà, mặc kệ chúng nó!” Các trưởng bối đều khoan dung nhìn cô. Cảnh Cầm nhẹ nhàng kéo tay áo Thủy Quang. “Cậu sao vậy?” La Trí cũng chau mày. Không ai cảm thấy đây là chuyện tốt nên chẳng để ý đến, chẳng ai tin, họ chỉ coi đây là một trò nghịch ngợm mà thôi. Thủy Quang vẫn nhìn Cảnh Lam. Ánh mắt như muốn nói, vì em nhỏ hơn anh, anh cảm thấy không đáng tin cậy phải không? Anh không tin, hay là anh không muốn đón nhận cho nên lựa chọn phớt lờ lời em? Thực ra, anh chỉ cần tùy tiện cho em một lý do, gì cũng được, miễn là đừng phớt lờ như thế. Thủy Quang nhoài người lên bàn, giơ giơ lon bia, nói: “Mẹ ơi, con uống say rồi.” Bà Tiêu dở khóc dở cười, xoa xoa gò má con gái. Đầu tháng Chín, Vu Cảnh Lam và La Trí lên đường. Thủy Quang đi tiễn La Trí, chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ vì cô vốn thân với La Trí hơn với Vu Cảnh Lam. Nhân lúc mẹ mình không có mặt, La Trí nói với Thủy Quang: “Cảnh Lam cậu ấy… lo lắng chuyện học hành của em bị ảnh hưởng. Đợi em thi đại học xong rồi…” Thủy Quang ngắt lời: “Cho dù em có yêu đương cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc học. La Trí, cảm ơn anh đã an ủi.” La Trí thở dài. “Gọi câu “anh trai” đi, phải vậy anh mới thấy mình được an ủi. Từ nhỏ đến lớn em chưa từng gọi anh là anh trai.” Thủy Quang mỉm cười. “Anh trai, chúc anh thuận buồm xuôi gió, tiền đồ như gấm.” Dù bạn cảm thấy mệt mỏi, u buồn hay hạnh phúc, thời gian vẫn cứ trôi mà không dừng lại vì tâm trạng của bất cứ ai. Kỳ thi quan trọng đầu tiên của lớp mười một, Thủy Quang lại đạt thành tích cao, đứng thứ ba trong khối. Mạt Lị cô nương liếc xéo một cái. “Quỷ chứ không phải người!” Thủy Quang nghĩ thầm, gọi mình là quỷ còn tốt hơn bảo mình ăn may. Hôm ấy, Thủy Quang đi tìm Cảnh Cầm, cô nàng đang đứng ngoài hành lang gọi điện thoại. Trông thấy Thủy Quang, Cảnh Cầm liền kéo tay cô, vừa đi vừa nói: “Em xếp thứ năm đó, anh có nên khen ngợi một câu không nhỉ?” Hai người ngồi cạnh bồn hoa, Thủy Quang ngẩng đầu nhìn những tia nắng lọt qua tán cây, chợt cảm thấy thiên nhiên thật kỳ diệu, sau đó cô nghe thấy Cảnh Cầm nói: “Lần này Thủy Quang xếp thứ ba toàn khối đấy! Giỏi không?” Không biết đối phương đã nói gì , Thủy Quang lại bị những tia nắng này làm cho hoa mắt, cô đứng lên. “Mình về lớp đây, váng đầu quá.” Cảnh Cầm “ơ” một tiếng, khi sực tỉnh thì Thủy Quang đã vẫy tay nói “bye bye” với cô rồi. Thủy Quang thấp thoáng nghe thấy Cảnh Cầm nói: “Thủy Quang váng đầu, quay về lớp rồi.” Thủy Quang không nói dối, đúng là váng đầu thật. Cô quay về phòng học liền nhoài người ra bàn. Bạn cùng bàn đẩy đẩy cô, hỏi: “Sao thế? Đã xếp thứ ba toàn khối rồi còn buồn bã gì nữa?” Thủy Quang nghiêng đầu. “Mạt Lị cô nương, mình đang rất buồn phiền, cậu còn đẩy nữa mình sẽ cắn cậu.” Thang Mạt Lị ‘hừ” một tiếng. “Cắn chết cậu!” Thủy Quang đành ngậm ngùi chịu thua. Kỳ nghỉ hè lớp mười một đến thì nhanh mà đi thì vô cùng chậm. Ngày đầu tiên, Thủy Quang ở nhà ngủ liền hai mươi tiếng đồng hồ. Lúc cô dậy ăn trưa thì đã thấy bố về nhà. Hiếm khi bố cô từ quân khu về nghỉ ngơi, ông lắc đầu nói với bà Tiêu: “Khuê nữ nhà ta nhõng nhẽo thành quen rồi.” Thủy Quang bất mãn, chẳng qua cô chỉ ngủ nướng một hôm thôi mà, đâu đến nỗi chứ! Nhưng là một quân nhân sống rất kỷ luật, một giây ông Tiêu cũng coi trọng, cho nên hành vi ngủ nướng của cô con gái rượu tuyệt đối không thể chấp nhận được. Dưới sự bức bách của bố, Thủy Quang ăn xong liền chạy ra ngoài sân, thấy cửa lớn nhà họ Vu đang mở, cô lấy làm lạ. Tối qua Cảnh Cầm nói sáng nay cùng bố mẹ đi leo núi, sao có thể về sớm như vậy? Cô bèn đi sang đó, chưa tới cửa đã gọi: “Về sớm thế Cảnh…” Chữ “Cầm” còn chưa kịp thốt ra thì đã bị đổi thành chữ “Lam”. Vu Cảnh Lam trông thấy cô, cũng hơi bất ngờ. “Thủy Quang, lâu rồi không gặp.” “Cũng phải nửa năm rồi nhỉ? Anh ăn cơm chưa?” “Anh vừa mới về.” “Có muốn sang nhà em ăn chút gì không, bố mẹ em đều có nhà.” Vu Cảnh Lam dịu dàng nói: “Thôi không cần đâu, Cảnh Cầm chắc sắp về rồi, anh vừa gọi điện thoại cho nó.” Nên nói gì tiếp đây? Hình như chẳng có gì để nói nữa. “Ồ, vậy em về nhé, khi nào Cảnh Cầm về em lại sang.” Vu Cảnh Lam nhìn cô một lát, khẽ nói: “Ừ.” Tiêu Thủy Quang bây giờ rất sợ mùa hè, cô sợ mình lại không cẩn thận nói ra những câu ngu xuẩn, sợ đối phương đáp lại “em nói gì, anh nghe không rõ”. Hai hôm sau, La Trí cũng về. Tối đó, mấy vị trưởng bối trong đại viện ngồi hóng gió, than thở: “Chớp mắt mà bốn đứa nó đều đã lớn rồi, nhanh thật!” Đúng vậy, nhanh thật! Nhưng sao kỳ nghỉ này lại trôi qua chậm đến thế ? Thủy Quang quyết định đăng ký lớp học võ mùa hè. Từ hồi sáu tuổi, Thủy Quang đã được bố cho đi học võ phòng thân. Suốt thời gian đó, trong nhà phần lớn đều là giải thưởng võ thuật, giấy khen của trường học lại chẳng được mấy tờ. Thủy Quang vào cấp ba, bà Tiêu bực mình tuyên bố: “Anh thật sự coi con gái chúng ta là con trai đấy à? Không đánh đấm gì nữa, tập trung học hành, không thi đỗ đại học thì xem em xử lý hai bố con thế nào!” Bà Tiêu hiếm khi thể hiện uy phong, nhưng hễ ra oai thì khí thế bức người, ông Tiêu không thể không đầu hàng. Thực ra ban đầu, Thủy Quang cũng cảm thấy khổ sở, con gái nhà người ta đều đi học ba lê, vĩ cầm, luyện chữ vẽ tranh, còn cô lại ngày ngày đứng tấn đá chân, luyện quyền luyệ cước, vừa đau vừa mệt, không biết đã khóc bao nhiêu lần. Nhưng sau hai năm, cô đã quen dần, tuy thỉnh thoảng vẫn thấy mệt nhưng không còn khóc vì đau đớn nữa. Lúc đạt được thành tích cao, cô còn thấy rất vui và tự hào, mặc dù vóc dáng nhỏ con nhưng đánh nhau thì chẳng kém cạnh ai. Có lần Cảnh Cầm bị một nam sinh bắt nạt, Thủy Quang chỉ cần vung tay vài đòn đã có thể đốn ngã tên đó lăn ra đất. Không phải cô hơn người ta về thể lực, mà là kỹ thuật, đấy mới chính là sức mạnh đặc biệt không thể thay thế. Từ khi lên cấp ba, Thủy Quang không luyện võ nữa mà tập trung vào việc học. Cô sợ thi trượt đại học sẽ khiến mẹ buồn, hơn nữa, cô cũng có mục tiêu của riêng mình, mục tiêu đó rất cao, không cố gắng không được. Ngày đầu tiên Thủy Quang đến lớp võ ghi danh thì tình cờ gặp Mạt Lị. Hai người nhìn nhau, Mạt Lị “hứ” một tiếng, Thủy Quang “haizz” một tiếng. Sau hôm ấy, cô nàng chua ngoa Mạt Lị không dám đẩy hay châm chọc Thủy Quang nữa. Không thể phủ nhận, bạo lực đôi khi có tác dụng hơn cả đạo lý. Kỳ nghỉ hè trôi qua một cách chậm chạp, Thủy Quang thì bận rộn hết chuyện này đến chuyện khác, nào là luyện võ, nào là ôn thi, vì thế, suốt tháng hè, La Trí luôn than vãn với Vu Cảnh Lam: “Con nhóc Thủy Quang kia cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu, làm gì mà bận tối mắt tối mũi như thế?” Cảnh Lam chỉ trầm mặc không đáp, ánh mắt đăm chiêu. Năm lớp mười hai hệt như đánh trận. Thủy Quang từng bước tới gần mục tiêu của mình, tới gần anh. Cho dù anh không nhìn thấy, cho dù anh chẳng bận tâm. Tháng Sáu năm 2006, sau những cố gắng đã bỏ ra, Thủy Quang đã hoàn thành tốt kỳ thi đại học của mình. Ra khỏi phòng thi, cô ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời nóng rực bên ngoài. Cô cầm di động lên, lần đầu tiên gọi điện cho Vu Cảnh Lam. Chuông vang hai hồi thì có người nghe máy. Giọng nói trầm tĩnh của anh truyền đến: “Thủy Quang!” Khoảnh khắc đó, Thủy Quang cảm thấy hai mắt nhòa đi, sống mũi cay cay. “Cảnh Lam, em thi xong rồi.” “Ừm, anh biết.” “Em… có thể đăng ký vào trường anh không?” Người ở đầu máy bên kia im lặng giây lát rồi khẽ nói: “Anh đợi em.” Vu Cảnh Lam qua đời vào mùa hè năm 2006, trên máy bay về Tây An. Sự cố hàng không vào tháng Sáu năm ấy được đưa tin trên cả báo chí và thời sự, cơ quan chức năng kết luận đó là sự cố ngoài ý muốn. Sự cố ngoài ý muốn. Thủy Quang nhìn năm chữ đó, năm chữ đã khiến cho người con trai mà cô thầm thương trộm nhớ không thể quay lại nữa. Cô ngồi trên giường, cả đêm không ngủ. Đêm đó, trong đại viện, không có ai ngủ cả. Tháng Chín năm 2006, Thủy Quang đặt chân đến trường đại học ở miền Bắc xa lạ này. Cô ngẩng đầu nhìn khoảng trời mà anh đã từng ngắm, thì thầm: “Vu Cảnh Lam, anh nói sẽ đợi em, em đến rồi. Em đã giữ lời hứa, nhưng anh lại không…” Thủy Quang là một sinh viên xuất sắc. Ở ngôi trường nhân tài nhan nhản này, cô vẫn không hề bị chìm nghỉm, kết quả học tập tốt lại có nhiều sở trường, vừa hát hay vừa múa võ đẹp, vì thế, cô được rất nhiều người theo đuổi, nhưng cô đều từ chối. Mấy người bạn cùng phòng nói, Thủy Quang đã có người thương rồi, cũng là sinh viên trong trường, thỉnh thoảng cô còn viết thư cho người ấy. Năm 2007, Thủy Quang nuôi một chú chó chăn cừu, đặt tên là Edward. Cô thuyết phục được quản lý ký túc xá cho mình nuôi nó ở gian phòng dưới tầng trệt. Đám bạn cùng phòng đều thích Edward, đồ ăn chuẩn bị cho nó còn phong phú hơn cả cho mình. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, Thủy Quang lại đưa Edward ra ngoài đi dạo, cuộc sống đại học vì thế cũng bớt phần tẻ nhạt. Mùa xuân năm 2008, Thủy Quang cảm thấy tình trạng của mình càng lúc càng tệ. Cô tự nhủ với chính mình, đừng giẫm lên dấu chân của anh ấy mà đi nữa, đừng lặp lại câu “anh ấy đang đợi mình” nữa! Tiêu Thủy Quang, không có ai đang đợi mày, không ai cả… Cô nguyện rằng anh cứ mãi ở tít trên cao, chứ đừng xa cách cô như bây giờ. Cuối cùng, cô nói, em trả tự do lại cho anh… Hôm đó, Thủy Quang nhận được điện thoại của Cảnh Cầm. “Trong di vật của anh mình, có một bức thư viết cho cậu. Thực ra không hẳn là thư, anh mình kẹp nó trong sách, giống như bookmark.” (bookmark: thẻ đánh dấu sách) Thủy Quang: Hoa bên đường đã nở, người cứ thong thả về. Cảnh Lam Hè năm 2005 Thủy Quang khóc nấc không thành tiếng. Khi ấy, Chương Tranh Lam đứng bên cửa sổ, nhìn thấy trong vườn hoa phía sau giảng đường đại học, có một cô gái đang ngồi trên chiếc ghế gỗ dài mà khóc đến tuyệt vọng. *Nguyên văn của câu thơ trên: “Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ”. Câu này có xuất xứ từ một bức thư của Tiền Vũ Túc Vương viết cho phu nhân của ông. Ý nghĩa là: 1. Hoa trong ruộng trên bờ đã nở rồi, nàng có thể vừa thưởng hoa vừa chầm chậm quay về. 2. Hoa bên đường đã nở rồi, nàng có thể thong thả đợi ta quay về! 3. Trên lập trường của tác giả thì nó biểu hiện cho tình yêu sâu sắc và kín đáo của người chồng dành cho người vợ. ... Mời các bạn đón đọc Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Cầu Lại Ngắm Em của tác giả Cố Tây Tước.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hồng Đậu
Review bởi: Linh_Hy Tần Hồng Đậu là cuốn sách thứ hai của tác giả Ngưng Lũng mà mình đã đọc, và theo đó, ấn tượng của mình về tác giả này là: không quá xuất sắc, nhưng hợp gu mình, là một tác giả mà mình nhất định sẽ theo dõi và sẽ đọc các tác phẩm của bà. So với Đông chí, cũng là một tác phẩm trinh thám của Ngưng Lũng, thì mình cho rằng Hồng Đậu không đặc sắc bằng. Xét cả về tình tiết các vụ án, cũng như về tình cảm của cặp nam nữ chính. Hồng Đậu gồm 3 vụ án và có lẽ vì dàn trải hơn nhiều nên cảm thấy các vụ án giải quyết hơi đơn giản, thiếu sự hóc búa, đánh đố. Nhưng tất nhiên là chúng vẫn ổn và hấp dẫn trong phạm vi có thể thu hút các độc giả theo dõi. Mình thích nhất vụ án thứ hai, nơi người bố đã dành hơn 10 năm cuộc đời để khám phá và trả thù cho cái chết tức tưởi của con gái mình. Một vụ án khiến người ta xúc động và đầy tính nhân văn. Nợ máu phải trả bằng máu. Có vay có trả. Kẻ có tội rồi sẽ bị trừng trị, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Về tuyến nhân vật, trước tiên phải nói với bản tính ham hư vinh, háo danh của mình thì kẻ hèn này rất ưng ý với cách xây dựng hình tượng nhân vật nam nữ chính của tác giả. Nam nữ chính trong truyện Ngưng Lũng đều là những tinh hoa trong tinh hoa. Không chỉ có ngoại hình mỹ nam mỹ nữ, phong độ ngời ngời, người gặp người thích thì còn có gia thế, có học vấn, có trí thông minh hơn người. Túm lại một câu là vô cùng xuất sắc từ bề ngoài đến nội hàm. Dù tác giả cũng không quá tay đến mức buff quá đà nhưng ít nhất, xuất sắc nhất truyện thì vẫn có thể khẳng định. Cho nên là mình thích! Tuyến tình cảm của truyện cũng không khai thác quá nhiều. Nam chính Hạ Vân Khâm và nữ chính Hồng Đậu vì đam mê phá án mà dây dưa với nhau. Sau đó chàng vì tin đồn yêu thầm chị dâu (hoang đường!!!), nàng thì do sự theo đuổi quấy nhiễu của tên cảnh sát trưởng xấu tính mà thuận lý thành chương, kết hôn với nhau. Ban đầu họ còn ngu ngơ, cả hai đều chưa yêu đương bao giờ nên thiếu kinh nghiệm, thành ra chưa hiểu rõ lòng mình, cuộc sống hôn nhân bắt đầu với đôi chút trục trặc do ghen tuông, hiểu lầm, nhưng rồi họ đều thông minh, nhạy cảm nên đã nhanh chóng hóa giải những khúc mắc và nhận ra tình cảm dành cho nhau. Quan trọng là không hề có sự xuất hiện của tiểu tam tiểu tứ (có nhưng làm gì có đất dụng võ, chỉ là sắc màu tô điểm thêm cho đời sống tình cảm của nam nữ chính thêm phong phú mà thôi ????). Ngoài ra, điểm mình thưởng thức nhất trong mối quan hệ giữa hai người cũng như trong cách hành xử của người vợ Hồng Đậu là khi có khúc mắc sẽ hỏi ngay chồng, không tự suy luận hay làm khổ mình bằng những suy đoán vẩn vơ. Truyện của Ngưng Lũng, dù mới chỉ đọc qua hai tác phẩm, nhưng mình mạo muội nhận xét là vì tác giả muốn khai thác cả hai mảng trinh thám và tình cảm nên đôi khi đọc có cảm giác cả hai thứ đều chưa "tới". Nếu xét về trinh thám thì chưa đủ hóc búa, cao siêu. Còn xét về ngôn tình thì lại hơi thiếu sướt mướt. Nhưng nhìn nhận kĩ lại, nếu dẹp bỏ những đòi hỏi quá cao thì truyện của bà vẫn được xét là đọc được. Vừa đủ hấp dẫn, kích thích, vừa không quá khô khan, nặng nề. Vậy nên, như đã nói lúc đầu bài, dù không quá ấn tượng, nhưng mình vẫn thích văn của bà. Và Hồng Đậu, vẫn là một câu chuyện ngôn tình trinh thám đáng đọc. Ít nhất trong rất nhiều cuốn truyện hoàn edit thời gian gần đây mình đã có thể đọc nó từ đầu đến tận cuối mà không drop giữa chừng. Đề cử, đề cử nha! Review bởi: Danci Từng có người vì nỗi niềm tương tư đậu đỏ mà viết nên câu hát như thế này: “Hồng đậu sinh nam quốc, quá chăng là câu chuyện quá đỗi xa vời. Tương tư có là gì, sớm đã không có người để ý… Đã trót yêu và trót thương người rồi, còn sợ người thấu rõ.”* Hồng đậu sinh ở nam quốc chỉ có thể ôm một nỗi tương tư qua ngày qua tháng, nhưng còn nàng Ngu Hồng Đậu sinh thời dân quốc lại may mắn hơn thế nhiều bởi bên cô còn có một Hạ Vân Khâm. Ngu Hồng Đậu là con gái của một gia đình giàu có đã xuống dốc. Thông minh, xinh đẹp, lại là sinh viên của đại học St. John - một trong những trường đại học danh giá nhất thời bấy giờ, Ngu Hồng Đậu như một đoá hoa rực rỡ khiến người người mê đắm. Nhưng trái với vẻ bề ngoài dịu dàng, nhã nhặn, Hồng Đậu lại có niềm đam mê với những câu chuyện bí ẩn chưa có lời giải đáp, một sở thích hoàn toàn không phù hợp với các vị tiểu thư. Nhưng cũng chính nhờ niềm đam mê khác lạ này mà cô tình cờ làm quen với vị thám tử nổi danh Peter Vương cùng cậu hai nhà họ Hạ - Hạ Vân Khâm. Người dân thành phố Thượng Hải khó có ai không biết đến cậu hai nhà họ Hạ. Tin tức về vị tiến sĩ ngành kỹ thuật mới từ nước ngoài trở về này đã được gia đình tự hào đăng trên khắp các trang báo lớn. Nhưng thứ khiến mọi người chú ý đến Hạ Vân Khâm lại không phải học vị tiến sĩ mà là bởi tin đồn tình ái giữa anh và người chị dâu cả. Vậy nên, khi bắt gặp vị công tử giàu có này cưỡi chiếc xe đạp rách nát đến thăm cô vũ nữ hàng xóm ở lầu trên, bản tính tò mò đã khiến Ngu Hồng Đậu đặc biệt chú ý. Lần thứ hai gặp lại, một trò chơi trí tuệ được khởi xướng bởi thám tử Peter Vương lại vô tình trở thành sợi dây gắn kết giữa Hồng Đậu và Hạ Vân Khâm. Sự thông minh, nhanh trí cùng chút liều lĩnh của Hồng Đậu đã gây ấn tượng mạnh cho cả vị thám tử nổi danh lẫn vị ẩn danh kia. Cùng lúc đó, anh trai của Hồng Đậu lại vướng phải một rắc rối liên quan tới vụ mất tích liên hoàn của các cô gái trẻ, buộc Hồng Đậu phải đứng ra xin sự giúp đỡ của Peter Vương và Hạ Vân Khâm, đồng thời bắt đầu dấn thân vào những vụ án bí ẩn lần lượt xảy ra trên bến Thượng Hải.  Bao bí ẩn chồng chất cùng những hiểm nguy trùng trùng, máu của từng người vẫn đổ trên đất Thượng Hải, che lấp đi bao câu chuyện yêu hận từ xa xưa. Qua từng ngày lần theo dấu thủ phạm để phá án, Hạ Vân Khâm cùng Ngu Hồng Đậu cũng dần dần học cách sát cánh bên nhau. Hạ Vân Khâm bị thu hút bởi sự gan dạ và nét đáng yêu của Hồng Đậu, còn cô cũng bị trí tuệ cùng phong thái hào hoa của anh làm rung động trái tim thiếu nữ. Tình cảm mới e ấp chớm nở đã bị kẻ thứ ba, thậm chí cả kẻ thứ tư nhăm nhe xen vào giữa, khiến Hạ Vân Khâm không thể bình tĩnh chờ đợi, lập tức vội vàng “cướp” cô vợ bé nhỏ Hồng Đậu về nhà mình. Chu trình “cướp vợ” của anh so với việc phá án còn chi tiết, nhanh gọn và quyết đoán hơn nhiều.  Từ bạn đồng hành, mối quan hệ giữa hai người trở thành quan hệ vợ chồng. Sự thay đổi đột ngột này khiến cả Hạ Vân Khâm cùng Hồng Đậu đều bối rối chưa thể thích ứng. Một Hồng Đậu thông minh, nhanh trí khi suy luận phá án lại trở nên có chút nông nổi, trẻ con khi đối mặt với chuyện tình cảm. Một Hạ Vân Khâm lý trí, điềm tĩnh ngay cả lúc hiểm nguy lại không biết làm sao để tháo gỡ những vướng mắc cùng hiểu lầm. Một hồi giận dỗi lại một hồi mặt lạnh nhưng đến cuối cùng vẫn ân ái ngập tràn khiến người đọc có nguy cơ thừa đường trong máu, chỉ mong hung thủ lại gây án tiếp để giảm bớt cái sự ngọt lịm của đôi chim câu này (=_=|||) * * * * * Đây là lần đầu tiên mình đọc một tiểu thuyết trinh thám của tác giả Ngưng Lũng dù trước đó từng biết đến tác phẩm “Đông chí” của tác giả này. Phải nói rằng Ngưng Lũng rất giỏi trong việc tạo không khí cho truyện. Khác với những gì người đọc thường mường tượng về dòng tiểu thuyết trinh thám, “Hồng Đậu” không có nhịp tình tiết dồn dập, hối hả khiến tim đập nhanh. Ngược lại, cách kể chuyện của Ngưng Lũng lại khá chậm rãi, từ tốn và điềm đạm. Nhưng điều này không những không khiến mạch truyện bị dài dòng lê thê mà ngược lại còn giúp cuốn người đọc vào câu chuyện, không thể dứt ra. Ngoài ra, cách viết này cũng rất thích hợp để tái hiện lại một Thượng Hải vào thời dân quốc với những câu chuyện bị quá khứ che mờ, tạo phong cách rất ấn tượng cho bộ truyện. Truyện gồm hai mạch chính là mạch trinh thám phá án và mạch tình cảm. Nhìn chung, hai mạch này đều được tác giả khai thác song song và rất đồng đều. Quá trình phá án là bước đệm cho việc phát triển tình cảm và ngược lại, tình cảm của hai nhân vật cũng trở thành tác nhân thúc đẩy việc phá án.  Cá nhân mình không đánh giá cao cả hai mảng này bởi các vụ án cũng như động cơ của hung thủ không quá ấn tượng trong khi tình yêu của hai nhân vật cũng chưa đủ sâu sắc, cao trào cuối truyện không tạo được hiệu quả như mong muốn, thế nhưng không thể phủ nhận đây là một bộ truyện khá hoàn chỉnh cả về nội dung lẫn văn phong. Tác giả Ngưng Lũng cũng cho thấy một sự đầu tư kỹ lưỡng khi tạo được sự kết nối giữa các vụ án đồng thời cũng rất đi sâu vào các tiểu tiết. Cùng với điểm cộng là bản chuyển ngữ rất mượt mà, chỉn chu thì “Hồng Đậu” chắc chắn sẽ làm bạn hài lòng.  ________ * Trích lời bài hát “Hồng đậu sinh nam quốc” theo bản dịch của December: https://www.youtube.com/watch?v=WM9YYhZn8CI  Mời các bạn đón đọc Hồng Đậu của tác giả Ngưng Lũng.
Hàm Quang
Review bởi: Đặng Khánh Vi Đối với cái tên Tửu Tiểu Thất hẳn chị em không còn xa lạ gì nữa nhỉ, về cơ bản mình khá thích đọc truyện của Tửu Tiểu Thất, hài hước, dí dỏm và đặc biệt là sủng ngọt. “Hàm Quang” cũng là một bộ truyện hài hước với những tình huống dở khóc dở cười, khiến người đọc vừa đọc vừa tủm tỉm cười vì sự biến thái và kiêu căng của nam chính lẫn sự bất lực của nữ chính. Bối cảnh của câu chuyện xảy ra vào năm 2067, một thế giới tương lai mà người máy và trí tuệ nhân tạo lên ngôi. Nữ chính Hà Điền Điền đang làm nhân viên thử việc cho công ty Người Máy Quả Cam, vì muốn bảo vệ công việc của mình và thành công trở thành nhân viên chính thức, cô bắt buộc phải bán được một người máy, nhưng vì giá thành người máy quá đắt nên cuối cùng cô phải tự mua cho mình một người máy để có thể thành công bảo vệ công việc. Đương nhiên cuối cùng cô vẫn mua được, chỉ là mua xong thì trở thành kẻ nghèo rớt mùng tơi thôi. Hà Điền Điền có vẻ có một chấp niệm khá sâu với loại tính cách chàng trai ấm áp, dịu dàng khi thiết kế người máy nên khi nhận được người máy thật, Hà Điền Điền shock đến nỗi muốn chết luôn cho rồi. Thử tưởng tượng mà xem, bạn bỏ ra 430 vạn để mua người máy về hầu hạ mình, ai dè từ chàng trai ấm áp lại biến thành một kẻ thần kinh siêu biến thái, thành ra chủ nhân lại phải đi hầu hạ lão phật gia người máy này. Hàm Quang là cái tên Hà Điền Điền đặt cho nam chính, đây là một người máy do chính tay Hà Điền Điền thiết kế, siêu siêu siêu đẹp trai, có một không hai, mỗi tội cái miệng hơi độc địa lại khá kiêu căng, còn biến thái quá đà nữa. À, còn thích gạ chịch Hà Điền Điền nữa =)))). Không hiểu sao mấy người máy này lại dâm đãng đến thế. Đương nhiên, Hàm Quang có đủ tư cách để khinh người, người ta là trí tuệ nhân tạo cao cấp đó, điều khiển người máy khác, khống chế internet,... Oách như thế cơ mà. Dưới đây là một số trích đoạn dở khóc dở cười của cặp nam nữ chính lúc mới đầu gặp này để chị em có thể hiểu được vì sao Hà Điền Điền lại bất lực như thế: Anh còn rất khó tính nói: "Đừng chạm vào chân của tôi, sóng truyền sẽ mạnh lên. Cô có thể nhanh lên không, đần độn chết đi được." Hà Điền Điền sụp đổ, "Anh không được nói chuyện với tôi như vậy, không giống chàng trai ấm áp một chút nào!" Hàm Quang đột nhiên gọi cô: "Loài người." "Không được gọi tôi là loài người, phải gọi tôi là chủ nhân." "Đồ loài người ngu xuẩn." Hà Điền Điền cầm quần đuổi theo, "Anh không được như vậy, giống hệt như đồ biến thái..." Anh dừng lại, dường như không hiểu lời cô nói cho lắm: "Hửm?" "Ngoan, mặc quần vào đi." "Không mặc." "Sau khi mặc vào sẽ dẫn anh đi tìm gương." "Được rồi." Hà Điền Điền lại bắt đầu hầu hạ lão phật gia mặc quần. Hà Điền Điền: "Sau này không được gọi tôi là “loài người ngu xuẩn” nữa, biết chưa?" Anh mím môi: "Được." Hà Điền Điền: "Phải gọi tôi là chủ nhân." Hàm Quang: "Ha ha, cô vẫn nên đuổi tôi đi lưu lạc đầu đường thì hơn." Hà Điền Điền: =.= Hà Điền Điền cảm thấy không ổn lắm, đuổi theo hỏi, "Hàm Quang, tôi là ai?" "Loài người ngu xuẩn dâm đãng." "Tôi có xinh đẹp không?" "Bình thường." "Vừa rồi rõ ràng anh nói tôi là người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới." "Cô nghĩ nhiều quá rồi." "Nếu tôi tức giận với anh thì sao?" "Ha ha, cô nhất định phải chết." "Hàm Quang, tôi đói bụng." "Tôi thì không đói." Đi ngang một cửa hàng bán quần áo, Hàm Quang nói, "Quần áo của tôi xấu quá, cô mua đồ mới cho tôi đi." "Anh nghĩ hay quá nhỉ! Tôi sắp nghèo kiết xác rồi." "Coi như là trao đổi, tôi có thể làm tình với cô." "Cút..." "Xem ra cô thật sự sắp nghèo kiết xác." Đầu truyện là một màu sắc sáng rực, khá hài hước và vui tươi. Từ phần giữa truyện thì nhiều vấn đề lộ ra, câu chuyện bắt đầu bao phủ bằng chút màu u ám nhưng đương nhiên cũng không ảnh hưởng gì nhiều cho lắm, chỉ là khá cảm động với hơi buồn thôi. Về cuối truyện được đẩy lên cao trào khi bị cách thế lực bên ngoài ảnh hưởng đến. Nam chính Hàm Quang thật sự rất thâm tình, tuy hơi biến thái tí nhưng lại yêu ghét rõ ràng, không phải cái gì cũng giữ trong lòng. Hà Điền Điền thì có hơi yếu đuối tí, lại không dứt khoát, rõ ràng có yêu Hàm Quang nhưng đến khi Hàm Quang tỏ tình lại từ chối, lấy cái cớ là người máy với con người không thể yêu nhau để trốn tránh. Tuy đoạn này mình không thích Hà Điền Điền cho lắm nhưng về sau câu chuyện chợt bị đẩy lên cao trào nên Hà Điền Điền cũng nhanh chóng nhận ra “bây giờ hoặc không bao giờ” nên không còn ái ngại nữa. Tình tiết truyện cũng không có quá hack não, chỉ đơn giản là cuộc sống chung đầy sắc màu của Hàm Quang và Hà Điền Điền thôi. Có khóc, có cười, có vui, có buồn nhưng chắc chắn không ngược chị em nhé, HE 100% khỏi bàn cãi. À cũng không có H đâu =))) Truyện cây nhà lá vườn nên mọi người cứ yên tâm về chất lượng edit, truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass là được. Truyện thích hợp đọc giải trí, xả stress, nhiệt liệt đề cử. Năm 2066, khoa học kỹ thuật từ lâu phát triển vượt bậc, người máy xuất hiện ở khắp mọi nơi nhằm phục vụ cho chất lượng cuộc sống con người. Nhưng cũng do sự phổ biến của người máy mà rất nhiều công việc vốn của con người đã chuyển thành việc của người máy. Công việc biến mất, nhưng dân số vẫn không ngừng tăng, vì vậy mà tỉ lệ thất nghiệp ở Trung Quốc ở thời điểm này lên đến 52%. Nhưng người thất nghiệp vẫn được nhận trợ cấp từ nhà nước đủ để trang trải sinh hoạt hằng ngày. Hà Điền Điền là một trong số đó. Điền Điền tốt nghiệp đã hai năm nhưng vẫn chưa thể kiếm được việc làm. Cuộc sống vô công rỗi nghề rất nhàn hạ, nhưng cô không muốn. Bởi vì cô cảm thấy sống như thế thật sự vô nghĩa và nhạt nhẽo chán chường. Khó khăn lắm Điền Điền mới được nhận vào làm trong một Nhà máy sản xuất người máy, hiện trong giai đoạn thử việc. Muốn trở thành nhân viên chính thức, Điền Điền phải bán được một sản phẩm của nhà máy. Nhưng làm sao đây, thời hạn thử việc đã gần hết thế mà cô vẫn hoàn thành mục tiêu được yêu cầu. Bởi vì sản phẩm của nhà máy này là những người máy giống hệt con người nên giá thành quá đắt. Hà Điền Điền không thể để mất công việc này được, nên cô đã nghe lời một đồng nghiệp, tự bán người máy cho bản thân. Kết quả, Hà Điền Điền thành công trở thành nhân viên chính thức, nhưng cái giá phải trả chính là biến thành một kẻ nghèo rớt mùng tơi gánh theo một khoản nợ khổng lồ mà chi phí mua người máy đem đến :v Người máy mà Hà Điền Điền mua là do một tay cô tỉ mỉ thiết kế. Từ đôi mắt, khóe môi, màu da cho đến chiều cao, cân nặng đều do Điền Điền lựa chọn suốt cả tháng trời. Cô đặt tên người máy này là Hàm Quang, cài đặt tính cách cho anh là hình tượng “chàng trai ấm áp”. Nhưng mà, hình như có gì đó không đúng lắm… Khi Hàm Quang được giao đến nhà, cái tên người máy này hoàn toàn không giống chàng trai ấm áp một chút nào cả. Anh ta đáng lẽ phải dịu dàng gọi cô là “Chủ nhân” chứ, còn phải ôn nhu quan tâm lo lắng cho cô nữa. Chứ không phải như tên Hàm Quang trước mặt này dám khinh bỉ gọi cô một tiếng “Loài người”, anh không thèm để lời cô nói vào tai, thậm chí Hà Điền Điền còn phải cầu xin dỗ dành ngược lại anh nữa chứ. Rốt cuộc ai mới là chủ nhân chứ hả? Trích đoạn nhỏ: Mấy thứ đồ còn lại cô đưa cho Hàm Quang, Hàm Quang nghiêng đầu nhìn cô, cũng không đến gần, giọng điệu không thân thiện cho lắm: “Cô để cho tôi tự mặc?” Được rồi, có vẻ như mặc quần áo là hành động có độ khó tương đối cao? Cũng không trông cậy vào anh mới vừa ra khỏi nhà máy có thể tự mặc quần áo được, sau này từ từ dạy là được. Nghĩ tới đây, Hà Điền Điền cầm giày, ngồi xổm xuống đất mang vào cho anh. Trong nháy mắt cô tưởng rằng mình chính là đại thái giám đang hầu hạ lão phật gia… Anh còn rất khó tính nói: “Đừng chạm vào chân của tôi, sóng truyền sẽ mạnh lên. Cô có thể nhanh lên không, đần độn chết đi được.” Hà Điền Điền sụp đổ, “Anh không được nói chuyện với tôi như vậy, không giống chàng trai ấm áp một chút nào!” Hàm Quang đột nhiên gọi cô: “Loài người.” “Không được gọi tôi là loài người, phải gọi tôi là chủ nhân.” “Đồ loài người ngu xuẩn.” Hà Điền Điền: QAQ Kéo quần lên xong cô đi đến trước mặt Hàm Quang, cúi đầu kéo khóa quần. Trong quá trình kéo khóa, không ngờ lại đụng vào chỗ nào đó không nên đụng. “Ha ha.” Anh đột nhiên nở nụ cười. Tiếng cười rõ ràng bình dị không gợn sóng, nhưng Hà Điền Điền vẫn nghe ra hàm ý khinh thường của anh. Mặt Hà Điền Điền thoáng cái đỏ lên. Hàm Quang: “Đồ loài người dâm đãng.” Hà Điền Điền: QAQ *** Hà Điền Điền nghĩ rằng do chương trình cài đặt tính cách của người máy bị trục trặc gì đó, nên đã gọi kỹ sư đến để sửa chữa. Nhưng mà tên Hàm Quang này lại có thể lật mặt nhanh hơn cả bánh tráng, ở trước mặt kỹ sư liền biến thành một người máy ngoan ngoãn biết nghe lời, hoàn toàn không thể tìm được dáng vẻ đáng đánh khi nãy. Hà Điền Điền nghĩ có lẽ do Hàm Quang vừa được mua về nên chưa quen với cô nên cũng đành nhắm mắt cho qua. Qua một thời gian sống cùng Hàm Quang, tầm hiểu biết về người máy của Hà Điền Điền được mở rộng không ít. Hàm Quang là người máy nhưng lại có thể bắt chước và học theo các hành vi trạng thái của con người một cách chuẩn xác, đây là điều mà chưa có người máy nào có thể làm được. Không những thế, Hàm Quang còn có khả năng điều khiển và khống chế các thiết bị điện tử cấp thấp khác. Ví dụ như khi Hà Điền Điền bắt anh phải làm hết việc nhà trong khi cô đi làm, thì anh lại điều khiển người máy giúp việc của nhà hàng xóm làm thay cho mình :v hay khi Hà Điền Điền than vãn hết tiền, anh liền sai khiến người máy đáng thương đó lấy két sắt nhà hàng xóm đem qua cho cô :v Cuộc sống ở chung của Hà Điền Điền và Hàm Quang chẳng mấy hòa hợp, thường xuyên diễn ra những tình huống dở khóc dở cười. Nhưng mà dần dần cô cũng phát hiện ra tên người máy cũng không phải là quá tệ. Hàm Quang không phải chỉ biết phát ngôn những câu làm cô câm nín, mà còn biết bênh vực Điền Điền khi cô bị đồng nghiệp ức hiếp, biết trả thù những con người xấu xa đó giúp cô xả giận. Hàm Quang vốn kiêu ngạo tự luyến, lại có thể học cách nấu nướng, tập đan khăn choàng cho Điền Điền như một bà vợ nhỏ săn sóc cho chồng mình :v Có lẽ chính Hà Điền Điền cũng không nhận ra rằng, qua từng ngày sống chung với Hàm Quang, cô đã bất giác không còn xem anh là một người máy nữa rồi. Hà Điền Điền tôn trọng Hàm Quang, cô bất chấp nhảy xuống hồ cứu anh trước mặt bao nhiêu người mà quên rằng người máy vốn bất tử. Một người chủ nhân đối xử với người máy thuộc quyền sở hữu của mình sao có thể quá phận như vậy được chứ. Cho dù trong thâm tâm Điền Điền không hề xem anh chỉ là một người máy vô tri vô giác, mà sớm xem anh giống như con người. Nhưng lý trí thì khác, lý trí của cô có lẽ đã bị ảnh hưởng bởi sự phân hóa giai cấp của người và người máy nên hoàn toàn đi ngược lại với những gì tình cảm mách bảo. Nên khi Hàm Quang tỏ tình với cô, nói rằng mình muốn được ở bên cạnh cô với một tư cách khác, thì lý trí của Điền Điền đã trả lời anh rằng “Không thể”. Bởi vì người và người máy, khoảng cách vẫn là quá xa. Nhưng, Hàm Quang vốn chẳng phải là một người máy bình thường. Làm gì có người máy nào sở hữu nhiều khả năng đặc biệt như anh, Điền Điền sớm thấy anh bất thường, nhưng không thể tìm hiểu được thân phận thật sự của Hàm Quang. Sự xuất hiện của Phương Hướng Bắc và nghiên cứu kỳ lạ của hắn đã từng bước, từng bước hé lộ thân phận thật cùng các bí mật về quá khứ Hàm Quang. Vậy Hàm Quang rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Và liệu Điền Điền có thể xóa bỏ khoảng cách giai cấp để bước đến bên Hàm Quang không? Mời các bạn hãy nhảy hố cùng tớ để tìm câu trả lời cho riêng mình nhé. Nhìn chung, “Hàm Quang” là một câu chuyện hài hước về cặp đôi nhân vật chính Điền Điền và Hàm Quang. Hơn nửa đầu tác phẩm, tác giả Tửu Tiểu Thất đã giữ mạch truyện tương đối nhẹ nhàng, chỉ có ở những chương cuối thì nhiều biến cố phát sinh khiến mạch truyện trầm lắng hơn một tí. Tớ không thích cái kết truyện cho lắm, vì tớ cảm thấy phần kết có hơi vội vàng và không được chăm chút. Nhưng dù sao, đây cũng là một bộ truyện hay, thú vị và đáng nhảy hố ạ. À, ở đoạn kết có một chi tiết mà tớ rất ấn tượng. Khi Hà Điền Điền làm phẫu thuật, anh đã đặt một con chíp vào tim cô. Nếu có một ngày, tim cô ngừng đập trong 24 giờ, thì con chíp sẽ khiến Hàm Quang lâm vào trạng thái hôn mê vĩnh viễn. Hàm Quang vốn bất tử, nhưng Hà Điền Điền thì không. Nếu đã cùng nhau đi đến bách niên giai lão, thì cũng hãy nắm chặt tay bước sang nơi chân trời. Chi tiết ấy khiến tớ bất giác nhớ đến một bài hát đã từng nghe qua: “Sợ hãi nỗi phân ly Hơi thở cũng quen thuộc đến vậy Yêu người cũng tựa như sinh mệnh Gợn sóng vỗ dưới chân cầu Chìm nổi giữa hoàng hôn mặt sóng Cũng lặng lẽ như đời này kiếp này” (*) Mời các bạn đón đọc Hàm Quang của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Em Còn Động Lòng Hơn Ánh Trăng
Review by Lạc Dung: Chắc hẳn nhiều người đã không còn xa lạ với Tiếu Giai Nhân nữa nhỉ, tác giả này khá nổi tiếng trong dòng truyện sủng ngọt. Và “Em còn động lòng hơn ánh trăng” cũng là một trong những bộ sủng ngọt của Tiếu Giai Nhân. Ngay từ cái tên truyện mình đã thấy được sự lãng mạn, thơ mộng đầy văn chương của Tiếu Giai Nhân.   Nữ chính Lâm Nguyệt khá xinh đẹp, là kiểu con gái dịu dàng hiền lành tốt bụng. Mới tốt nghiệp đại học, chân ướt chân ráo lên thành phố Giang ở trọ và tìm được công việc làm giáo viên toán tiểu học. Cứ tưởng cuộc đời sẽ bình bình lặng lặng trôi qua, ai ngờ do con trai của chủ nhà cho thuê thích cô, mà chủ nhà cho thuê lại khinh thường những người tỉnh lẻ nên kiên quyết đuổi cô ra khỏi nhà, không cho thuê nữa. Trong lúc chán nản đi tìm nhà thì cậu học trò Phó Nam của cô lại đột nhiên ngỏ lời mời cô về nhà mình ở.   Phó Nam là học sinh của Lâm Nguyệt, cậu bé rất quý cô giáo của mình. Vì bố cậu bé suốt ngày đi công tác biệt tăm, mẹ thì đến Bắc Kinh, chỉ để lại cậu cho nam chính Chu Lẫm trông coi chăm sóc. Mà đàn ông thì tính ai cũng xuề xòa, nhất lại còn là cảnh sát hình sự, làm sao trông nổi một đứa trẻ chứ? Phó Nam chán cái cảnh suốt ngày phải đi ăn bên ngoài rồi, thêm nữa cậu bé còn rất thích cô giáo Lâm nữa chứ, đúng lúc này cô giáo Lâm lại không có nhà để thuê, mà nhà chú Chu Lẫm còn thừa một phòng, tội gì không mời cô giáo về ở nhỉ?   Nói là làm, cậu bé quyết định mời cô giáo Lâm về nhà chú Chu ở. Ban đầu Lâm Nguyệt khá sửng sốt và chả hiểu mô tê gì, đến cả Chu Lẫm cũng chả hiểu chuyện gì đang xảy ra, thế nhưng cũng đúng lúc anh đang cần một người có thể chăm sóc Phó Nam, đưa đón cậu bé đi học, nấu ăn cho cậu bé ăn, thay vì tốn tiền mời bảo mẫu, tự dưng lại có một cô giáo xinh xắn trẻ đẹp dâng đến tận cửa, tội gì không nhận chứ? Thế là Lâm Nguyệt quyết định ở nhờ trong nhà Chu Lẫm.   Chu Lẫm là một người khá lạnh lùng và kiệm lời, anh là một cảnh sát hình sự nghiêm túc, mạnh mẽ. Theo lời Phó Nam miêu tả thì chú Chu của cậu bé vừa cao vừa to vừa đen vừa thô kệch :v Thật ra nói một cách hoa mỹ thì là cao lớn rắn rỏi, múi nào ra múi nấy, cơ bắp các thứ không thiếu, lại còn đẹp trai ngời ngời, người ta còn là phú nhị đại đấy nhá. Mỗi tội không sống dựa vào gia đình mà thích làm cảnh sát. Ban đầu cũng chỉ vì nhìn Chu Lẫm trông dữ dằn quá mà Lâm Nguyệt từng từ chối không dám thuê phòng ở nhà anh.   Đây là một câu chuyện tình yêu đơn giản, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cô nam quả nữ mà ở bên nhau lâu, tiếp xúc nhiều thì kiểu gì chẳng bén lửa. Thế là hai bên sống chung trong một nhà, nhiều tình huống từ ngại ngùng đến dở khóc dở cười xảy ra, dần dần kéo hai con người xa lạ lại gần nhau. Chu Lẫm nhìn tướng tá dữ dằn là thế ai dè lúc yêu đương cũng mạnh bạo chả kém, khi tỏ tình với con gái nhà người ta mà như hỏi cung, khi cầu hôn thì vừa đơn giản vừa thô bạo, chả có tí lãng mạn nào cả, thế nhưng may cho anh là Lâm Nguyệt thích anh đấy nhé, không thì hơn 30 tuổi đầu vẫn còn là xử nam :)))   Truyện khá ngọt ngào, nhiều lúc hơi sến chút, chắc đó là văn phong của Tiếu Giai Nhân. Gần cuối truyện có chút sóng gió nho nhỏ do nam chính hơi hâm hấp, bị váng đầu vài chương để rồi đòi chia tay nhưng nữ chính mạnh mẽ bám chặt lấy nên cuối cùng sóng gió mới vừa nổi lên đã bị dập tắt. Nữ chính Lâm Nguyệt nhìn bề ngoài như thỏ con yếu ớt mỏng manh nhưng lúc cần quyết tâm, cần mạnh mẽ thì sẽ biến ngay thành con hổ. Kiểu nữ chính như này là mình duyệt!   Bên cạnh đó, truyện có dàn nhân vật phụ khá đáng yêu, ngoài cậu bé Phó Nam láu lỉnh, thông minh ra còn có những chàng trai độc thân trong đội hình sự ngày đêm trêu chọc lão đại rồi lại thương thay cho số phận chó độc thân của mình. Cứ gào mồm đòi nữ chính giới thiệu người yêu không ngừng :)))    Tổng kết, truyện sủng, HE, có chút thịt vụn cực vụn. Edit mượt mà lắm, đọc thích thôi rồi. Truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass là được. Trời lạnh như này đọc truyện sủng cho ấm lòng các chị mẹ ạ ♥ Review by Linh_Hy Tần: Có một nghệ sĩ tài hoa đã từng ngâm câu hát: “Em hỏi anh rằng anh yêu em sâu đậm tới nhường nào, […] hãy ngước nhìn lên, có ánh trăng kia đang nói hộ lòng anh đấy.”* Có một người đàn ông không cần mượn ánh trăng để nói hộ lòng mình, bởi anh đã may mắn tìm được ánh trăng nhỏ của riêng anh. Người đàn ông đó tên là Chu Lẫm. Trong gần ba mươi năm cuộc đời, có lẽ Chu Lẫm không mấy khi nghĩ về chuyện yêu đương hay hôn nhân, chẳng phải vì anh bài xích việc kết hôn mà chỉ đơn giản là công việc đã giành lấy cả thời gian và trí lực của anh. Làm cảnh sát, lại còn là cảnh sát hình sự, đồng nghĩa với việc không có giờ tan làm cố định, không có ngày nghỉ cố định, thậm chí không có cả nơi làm việc cố định. Nơi làm việc của anh là hiện trường vụ án, giờ làm việc là bất cứ khi nào có báo án, ngày nào thủ phạm còn lẩn trốn thì ngày đó còn là ngày anh làm việc. Nơi nào có tiếng gọi, nơi đó có anh, đó là cuộc sống của Chu Lẫm và các đồng sự trong suốt nhiều năm trời. Khi nhận nuôi Phó Nam - cậu con trai của một người bạn, Chu Lẫm ngay lập tức phải đối mặt với vấn đề “khủng hoảng quỹ thời gian”. Một người đàn ông lớn tự chăm sóc cho bản thân còn chưa xong, nay lại phải “đèo bòng” thêm một “người đàn ông nhỏ”. Mà rắc rối là “ông thần con” này lại đặc biệt khó tính. Chu Lẫm đón muộn cậu sẽ xị mặt, đưa đi ăn hàng cậu lại không ưa, giảng bài không được thì cậu lại khóc nháo. Nói chung, người có thể trị được tên quỷ con Phó Nam này chỉ có cô giáo Lâm Nguyệt thôi. Đương nhiên rồi! Cô giáo Lâm Nguyệt vừa xinh đẹp, vừa dịu dàng lại giảng bài rất dễ hiểu. Trong mắt một đám học trò tiểu học, cô giáo là một nữ thần đích thực. Thế nên, khi Phó Nam thấy cô giáo buồn rầu vì bị chủ nhà trọ bất ngờ đuổi đi, cậu bé không chút do dự, lập tức… kéo cô giáo về làm bạn thuê nhà với chú Chu Lẫm :v Nếu đọc đến đây mà bạn nghĩ rằng thiên thần Phó Nam đang cố gắng kiếm vợ cho ông chú của mình thì rất tiếc, bạn đã lầm to rồi! Đối với Phó Nam, cô Lâm Nguyệt là nữ thần, mà nữ thần thì phải sánh đôi với nam thần, ai đó như thầy khối trưởng chẳng hạn, còn ông chú Chu Lẫm cao to đen đúa hôi rình kia còn lâu mới xứng với cô! Phó Nam muốn rước cô về nhà chỉ đơn giản là muốn giúp cô giáo tìm nhà, cũng để mình có thêm thời gian ở cạnh cô thôi. Dĩ nhiên đề nghị của Phó Nam khiến Lâm Nguyệt dở khóc dở cười, thế nhưng tình thế khó khăn lại không cho cô nhiều lựa chọn. Một mình từ làng quê nghèo hẻo lánh lên thành phố, cuộc sống của Lâm Nguyệt có bao nỗi vất vả. Khó khăn lắm mới tìm được nhà trọ ưng ý, chủ nhà lại đột ngột đuổi cô đi chỉ vì con trai bà ta có ý định theo đuổi cô. Mang theo nỗi uất ức, Lâm Nguyệt lại lê bước trên con đường tìm nhà thuê. Lời đề nghị bất ngờ của Phó Nam đến vào lúc Lâm Nguyệt rơi vào hoàn cảnh bế tắc nhất, chẳng khác gì cơn mưa rào giữa ngày hạn hán. Thế nhưng còn quá nhiều lý do khiến cô do dự, mà cái “lý do” to nhất lại chính là ông chủ nhà đang ngồi lù lù kia. Ngay lúc Lâm Nguyệt đang trong trạng thái ngờ vực cùng đề phòng, Chu Lẫm lại dùng chiếc thẻ cảnh sát để làm vật đảm bảo cho danh dự và đạo đức của mình. Anh cam đoan với cô rằng việc anh để cho cô ở cùng nhà đơn thuần chỉ vì anh cần có người chăm sóc cho Phó Nam, ngoài ra anh không hề có ý định có bất kỳ mối liên hệ nào khác với cô. Sự quả quyết của Chu Lẫm đã khiến Lâm Nguyệt tin tưởng và nhận lời. Ngày cô chuyển nhà, nhìn bóng lưng khoẻ khoắn cùng hai cánh tay chắc nịch nâng hết túi hành lý này đến thùng đồ khác, Lâm Nguyệt đột nhiên càng thêm tin tưởng vào người đàn ông này. Sau khi sống chung, Chu Lẫm giữ đúng lời hứa ban đầu, anh đi sớm về muộn, ăn cơm ngoài, hoàn toàn không tiếp xúc riêng tư với Lâm Nguyệt. Nhưng có câu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Dù Chu Lẫm có ý định tránh xa Lâm Nguyệt thì cái dạ dày phản chủ của anh cũng không muốn từ chối những món cay cô đặc biệt chuẩn bị cho anh. Rồi những tin nhắn hỏi thăm ngắn gọn nhưng đầy sự quan tâm. Rồi còn sự dịu dàng của cô. Còn cả vẻ xinh đẹp đáng yêu của cô. Chu Lẫm cứ mải giãy dụa trong rối rắm trong khi con gái nhà người ta đã mê anh đứ đừ đừ từ thuở nào rồi (=_=|||). Mà có tình có ý rồi thì phải làm sao? Đương nhiên phải xáp vào rồi. Xáp đi xáp lại một hồi, thế là cảnh sát Chu chính thức có bạn gái luôn! *vỗ tay vỗ tay* Thế nhưng, mối quan hệ thay đổi đồng nghĩa với mọi thứ xung quanh lại thay đổi. Chu Lẫm không nỡ nhìn Lâm Nguyệt mỗi ngày đều phải chờ mình tới khuya. Anh cắn rứt khi phải bỏ cô lại một mình mỗi khi có nhiệm vụ. Nhưng hơn tất cả, anh sợ nhỡ một ngày nào đó anh không may ngã xuống, nửa cuộc đời sau của cô sẽ chỉ còn đau khổ và tiếc thương. Một Chu Lẫm tưởng chừng vững vàng không gì đánh gục nổi lại mất đi niềm tin ở bản thân trong khi Lâm Nguyệt bé nhỏ của anh lại kiên cường, mạnh mẽ vô cùng. Chỉ một lần này thôi, hãy để cô ương bướng làm trái lời anh đi, đổi lại một đời bên nhau không lìa xa không rời bỏ. * * * * * Nếu như bạn từng biết đến Tiếu Giai Nhân qua những bộ truyện “mặn mà” như “Chín giấc mộng xuân của nữ hái hoa tặc” thì hãy tạm thời quên hết những ấn tượng trước kia đi. Tình cảm của hai nhân vật chính trong “Em còn động lòng hơn ánh trăng” phát triển nhẹ nhàng, ngọt ngào và có phần sâu sắc hơn. Chu Lẫm từ một người qua đường dần dần trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho Lâm Nguyệt, bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió, còn Lâm Nguyệt cũng dùng sự dịu dàng, bao dung và tinh tế của mình xây dựng nên mái ấm để Chu Lẫm trở về mỗi khi mỏi mệt. Ngoài tuyến tình cảm của hai nhân vật chính, truyện còn khắc hoạ phần nào cuộc sống của những cảnh sát hình sự và người thân của họ. Những người như Chu Lẫm và Lâm Nguyệt có được cuộc sống hạnh phúc bên nhau nhưng còn có rất nhiều người không được may mắn như họ, có người vì một phút yếu lòng mà phải sống trong ân hận nửa đời còn lại, cũng có người phải hy sinh tình yêu, hạnh phúc hay thậm chí là cả tính mạng. Nhìn chung, đây không phải một bộ truyện quá xuất sắc để có thể khiến bạn có ấn tượng sâu đậm hay nhớ mãi không quên nhưng với cốt truyện hoàn chỉnh, văn phong ngọt ngào và phần chuyển ngữ mượt mà, tác phẩm của Tiếu Giai Nhân hoàn toàn là một sự lựa chọn rất ổn nếu bạn đang tìm một câu chuyện nhẹ nhàng, lãng mạn. Biết đâu, cũng giống như Chu Lẫm, bạn lại tìm thấy một bóng hình “còn động lòng hơn ánh trăng”. ___________ (*): Trích lời bài hát “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” từng được thể hiện bởi nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Đặng Lệ Quân, Trương Quốc Vinh,… Bản dịch của Na Xiaholic, có sự sửa đổi của người viết review để phù hợp với nội dung truyện. Mời các bạn đón đọc Em Còn Động Lòng Hơn Ánh Trăng của tác giả Tiếu Giai Nhân.
Độc Sủng
Review bởi: Mạc Y Phi Chắc các bạn không còn lạ gì với thể loại ngôn tình trinh thám đang ngày một nổi tiếng và được lòng nhiều độc giả hơn trong giới ngôn tình này, và không thể phủ nhận một điều rằng mỗi một bộ truyện đều có cách xây dựng nhân vật và vụ án khác nhau nhưng chung quy đều rất riêng và hay. “Độc sủng” cũng vậy, ngay từ cái tên có lẽ nhiều bạn cũng đoán chắc rằng bộ truyện này siêu sủng, siêu ngọt và đúng vậy, đúng như cái tên của nó, bộ truyện kể về mối tình ngọt ngào và đáng yêu, nhiều lúc cũng rất hài hước của Dạ Sắc và Bùi Bạch Mặc. Ngay từ mấy chương đầu, nữ chính Dạ Sắc đã để lại trong lòng mình hình tượng một cô gái mạnh mẽ, rất quyết đoán và cũng rất chủ động. Cô rất thích nam chính Bùi Bạch Mặc và đã theo đuổi không ngừng, đến cả lời tỏ tình lẫn nụ hôn đầu cũng đều do cô chủ động. Linser (Bạn thân của Bùi Bạch Mặc) đã nói một câu khiến mình cảm thấy rất ấn tượng: “Nhiều năm trước ấy, có một cô gái rất chân thành, muốn dùng cách tình cờ gặp nhau để theo đuổi cậu.” Tuy chỉ là câu nói rất bình thường, nhưng mình lại có thể thấy được sự chân thành và niềm mong muốn trở thành bạn gái của nữ chính, dù là nhiều năm trước hay hiện tại, tình cảm đó vẫn không hề thay đổi. Bùi Bạch Mặc là chuyên gia tâm lý tội phạm, anh có IQ cao nhưng EQ không thấp lắm, cũng biết thả thính qua lại với Dạ Sắc đấy, kiêu ngạo cũng có, độc mồm thì không thiếu và còn có một chấp niệm cực kỳ sâu nặng với táo. Anh rất thích ăn táo, từ lúc mới lên 5 tuổi anh đã siêu thích loại quả này và cũng rất khó chịu nếu táo “bị chà đạp” . Bùi Bạch Mặc có sở thích đi đả kích người khác và không vừa mắt với những thứ xấu xí. Dưới đây là một số trích đoạn mình cảm thấy thú vị về tính cách của Bùi Bạch Mặc: Dạ Sắc: “Cậu ấy cần ủng hộ, anh có thể cổ vũ cậu ta một chút không?” Bùi Bạch Mặc từ từ rời ánh mắt khỏi quả táo trong rổ trái cây, nhìn cô: “Cuộc sống khi về nước của tôi rất nhàm chán, thú vui duy nhất đại khái cũng chỉ có mỗi việc đả kích người khác thôi.” ***** “Em là người bình thường, có lòng tự ái. Mà anh cũng là người bình thường.” Bùi Bạch Mặc không nói gì, chỉ nhìn cô một cái. “Người bình thường khi nói chuyện với người bình thường, phải để ý đến đối phương, quan tâm đến lòng tự trọng của đối phương.” “Lòng tự trọng?” Bùi Bạch Mặc tiếp lời, “Không rõ, không biết.” ***** Không nhận được lời đáp lại từ Dạ Sắc, Bùi Bạch Mặc tiếp tục độc thoại: “Mà mặt tôi nhìn có vẻ giống tội phạm giết người sao. Tôi nhớ, hình như trước giờ chưa từng có tên sát nhân nào đẹp trai như tôi cả.” ***** “Cô ấy nói cô ấy thích tôi.” Anh khoe khoang. Linser tò mò: “Cậu đồng ý rồi?” “À, tất nhiên là không biết.” Linser thật sự bị đáp án của Bùi Bạch Mặc dọa. ***** Dạ Sắc cười một tiếng: “Sủng người khác có nghĩa là đối phương tốt nhất, anh phải biết quý trọng và khích lệ.” “Kể cả nói dối?” Dạ Sắc buồn rầu: “Đấy là sủng, không gọi là nói dối.” “Nói vậy, chuyện sủng người ngu ngốc này đúng là không hợp với anh rồi. Vậy thì đổi lại đi, em sủng anh.” Bên cạnh tình cảm đẹp đẽ và đáng yêu của nam nữ chính chính là những vụ án mạng kịch tính và không thiếu những sự máu me. Từng vụ án đều được tác giả xây dựng rất logic và tinh tế, có lẽ vì cả Bùi Bạch Mặc và Dạ Sắc đều là chuyên gia tâm lý nên về phần tâm lý học càng được tác giả đầu tư và miêu tả kĩ lưỡng hơn. Mỗi một câu chuyện đau thương đằng sau hung thủ cũng được tác giả khá trau truốt. Tâm lý biến thái không phải tự nhiên sinh ra đã có, mà nó phải trải qua rất nhiều đau đớn mới khiến tâm lý con người trở nên vặn vẹo đến vậy. Mặc dù những vụ án khiến người đọc sợ hãi, cũng rợn người nhưng cũng khiến mình cảm thấy rất thương cảm cho những gì mà hung thủ từng phải chịu để rồi tự biến mình thành một sát nhân như thế. Tuy vậy, câu chuyện cũng không hề quá u ám vì bên cạnh nam nữ chính còn có những nhân vật phụ rất thú vị và dễ thương. Linser, Lữ Tống Tống, Lâm Khẩn, Tiêu Tử Quy,.. mỗi người mỗi vẻ, mỗi tính cách đã cùng tạo nên những tình huống khiến mình phải bật cười, cũng phải đau lòng. Nhưng chính những điều đó đã tạo nên “Độc sủng” Truyện 1×1, không tiểu tam tiểu tứ, không máu chó, sủng ngọt có đủ và đương nhiên kết thúc có hậu rồi. Nhiệt liệt đề cử!!! Review bởi: Mai Quế Ngân ----- Chà. Cũng phải kha khá lâu rồi mình mới lại đọc một bộ truyện trinh thám. Thật ra cái tên truyện khá là... không lan quyên đến nội dung ???? Trong suy nghĩ của mình thì các bộ trinh thám thường có một cái tên khá hay ho, chứ không phải kiểu tên sực nức mùi tổng tài-tiểu bạch thỏ như ngôn tình đời đầu thế này ????. Như bao motif trinh thám quen thuộc khác, truyện viết về mối tình giữa anh phó giáo sư tâm lý học tội phạm Bùi Bạch Mặc - sành sõi trong phá án nhưng ngây ngô trong tình yêu, và cô nàng cảnh sát IQ không mấy cao Dạ Sắc. Nhiều năm về trước, khi còn ở Đức, Dạ Sắc đã từng ngốc nghếch theo đuổi sư thúc Bùi Bạch Mặc. Nhưng tiếc rằng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, người đàn ông EQ âm vô cực ấy lại không hề nhận ra rằng có người đang theo đuổi mình ????. Nhiều năm về sau, một lần nữa gặp lại ở Trung Quốc, cuối cùng lời tỏ tình bỏ ngỏ năm nào cũng được Dạ Sắc nói ra. Họ đến với nhau như lẽ đương nhiên. Bùi Bạch Mặc là người đàn ông độc mồm, có sở thích ăn táo quái đản, thích lấy việc đả kích người khác làm niềm vui, tự luyến, yêu quý bản thân mình đến mức biến thái. Nhưng anh chàng cũng có đôi lúc hết sức ngây thơ đáng yêu. Làm sao để tranh thủ sự yêu thương đồng tình của Dạ Sắc? Người đàn ông cao lớn đầu đội trời chân đạp đất ấy không ngần ngại đưa ra phương án: gào khóc ăn vạ ???? Tui rảnh mà, gào cho qua ngày đoạn tháng ????. Dạ Sắc là cô gái luôn giành lấy sự chủ động trong tình yêu. Thanh xuân mãi đuổi theo hình bóng của một người, cuối cùng sự liều lĩnh, kiên trì của cô cũng kết trái ngọt xứng đáng. Điều kì lạ trong chuyện tình của hai người, chính là, nữ chính mới là người sủng nam chính. Mình nhớ không lầm thì trong trong bộ "Vượt núi băng đèo anh đến với em", người sủng cũng là nữ chính. Có vẻ đây là sở thích của tác giả chăng? Yếu tố trinh thám và tình cảm trong bộ này cân bằng và bổ trợ cho nhau. Trải qua những vụ án, những lần từ quỷ môn quan trở về, tình cảm giữa hai nhân vật chính lại ngày một sâu sắc hơn. Chi tiết khiến mình cảm động nhất, là khi phát hiện ra thính lực của Bùi Bạch Mặc đang dần mất đi, Dạ Sắc không hề tra hỏi một lời nào, như thể cô biết và cảm nhận được nỗi đau anh đã trải qua, không muốn cứa sâu thêm vào nó nữa. Điều cô làm là tập thói quen đứng đối diện anh, nhìn thẳng vào mắt anh để nói chuyện, đồng thời giảm tốc độ nói xuống. Tình yêu đôi khi không cần phải thốt thành lời, chỉ những hành động nhỏ như vậy thôi, vẫn chứng tỏ được ra, đôi ta sinh ra là để dành cho nhau, là để cùng nhau thiên trường địa cửu. Truyện tuy không quá xuất sắc nhưng đọc giải trí cũng âu kê nè.   Mời các bạn đón đọc Độc Sủng của tác giả Tô Nhĩ Lưu Niên.