Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nợ Hồng Nhan (Yên Chi Trái)

Như một cái lẽ tất nhiên. Tựa của Nhất Độ Quân Hoa đa phần đều buồn như thế. Nhưng cái Nợ Hồng Nhan, từ tựa đề, đến tình tiết truyện ngay từ đầu đã khiến người ta biết truyện này chắc chắn không kết thúc như bình thường được. Ai biết Nhất Độ Quân Hoa có thù hận gì với con đẻ của mình gì không nhưng lần nào cũng khiến họ chết trong đau lòng. Nợ Hồng Nhan. Tựa nói lên tất cả. Chương cuối chắc là chương dài nhất, cũng là chương đau lòng nhất. Nữ chính chỉ vì từ nhỏ tập võ mà bị biến dạng thành nam tử. Sau vì bị bắt và nhốt tại địa lao của gia tộc nam chính, bị nhét Trường Sinh Hoàn ba mươi năm mà dần dần lộ ra bản chất cơ thể nữ nhân. Nam chính nhỏ tuổi hơn nữ chính, là một người, mình chẳng biết nên tả hắn theo cách nào nữa. Nhưng nếu nói nữ chính phức tạp thì hắn cũng chẳng kém mấy phân. Mặc dù có nhiều tình tiết không đáng xuất hiện, một số người cũng không biết xuất hiện để làm gì hay chỉ để làm chi tiết nền cho nam nữ chính thêm thù oán với nhau thôi. Thì đại khái nam chính rất rất rất yêu nữ chính. Ban đầu hắn còn tưởng bản thân yêu người được sắp xếp cưới hỏi với hắn là Đan Vãn Thiền, nhưng hắn không biết tự lúc nào lại vô cùng vô cùng để ý Bạc Dã Cảnh Hành - nữ chính, mà ngay cả bản thân hắn cũng không hề hay biết. Mà Bạc Dã Cảnh Hành, một người tuy phức tạp, quái dị, tưởng chừng như quái nhân tuỳ hứng thì không, nàng ta là một người vốn có quy tắc riêng của bản thân, làm việc đôi lúc tuỳ hứng nhưng mạnh bạo, nắm chắc phần thắng nàng mới làm, hơn nữa, nàng rất kiên trì và có tâm nhẫn nại. Duy chỉ có lúc thực sự giao đấu với người mình yêu, nàng nắm chắc phần thắng nhưng tự tay gạt bỏ, hoặc có thể hiểu rằng nàng không nắm chắc phần thắng nào nhưng vẫn làm. Nếu ai muốn đọc sự sướt mướt tình ái thì tựa này vô cùng không hợp. Bởi vì nam nữ chính chưa từng nói ra một lời ân ái. Không biết là may mắn hay sự xót xa tiếc nuối. Chi tiết khiến mình đau lòng nhất vẫn là đến lúc Bạc Dã Cảnh Hành sắp ly biệt bèn sai thuộc hạ của mình một việc cuối cùng. "Người ngươi muốn tìm, chưa từng đến tái ngoại. Lúc sắp ly biệt, nàng dặn phu quân ta lấy danh nghĩa của nàng hành tẩu, đừng để cố nhân đau buồn." Không hiểu ngụ ý tác giả để con của nam nữ chính hỏi nữ phụ - vị cựu thê tử của nam chính đã trở thành thê tử của thuộc hạ của nữ chính có ý gì nữa. Hoặc là vô tình, hoặc chỉ muốn để vậy. Nữ chính rõ ràng mang tiếng ác nhân, thuộc phe phái tà giáo, nhưng lại vô cùng hiệp nghĩa, đối xử với người khác vô cùng ôn nhu, lúc thì cười đùa. Lại rất đúng mực. Cuối cùng trước khi nữ chính chết, độc giả mới biết rằng, trên đời này, cái gọi là tà giáo chính phái gì gì đó đó cũng chỉ là cái cớ để người ta gϊếŧ người lạm sát mà thôi. (Các bạn có thể đọc hoặc xem các phim khác ngộ được đạo lí này rồi mình không nói, nhưng phải những chi tiết mạch và sự thật của truyện này vừa bị phơi bày, thì các bạn mới hiểu được mình nói là cái gì.) Chết trong tay người mình yêu, đổi lại những người thân thiết với mình được an toàn, được sống một cuộc đời không phân tranh với giang hồ nữa, có lẽ đấy là kết cục tốt nhất đối với Bạc Dã Cảnh Hành. Nhưng cũng là kết cục đau xót nhất. Đọc những lời bình luận trước của truyện có người nói Bạc Dã Cảnh Hành không yêu Giang Thanh Lưu, nhưng mình tin chắc một điều là nàng ta yêu. Dưới môi trường nàng lớn lên, lại bị hiểu sai về giới tính của bản thân, nàng không tự nhận ra bản thân mình đã yêu mà thôi. Bạc Dã Cảnh Hành thực sự chú ý đến Giang Thanh Lưu, cũng thực sự quan tâm hắn, suy nghĩ cho hắn, hoặc đặt mình vào trường hợp của hắn đề suy nghĩ. Đấy không chỉ là sự thông minh tuyệt đỉnh của một cao thủ của cao thủ võ lâm, mà nàng có lòng tin ở hắn. Mà bất cứ lúc nào, mình cũng cảm thấy bản thân Bạc Dã Cảnh Hành đều không mấy vui vẻ. Một cuộc đời vì báo thù, sự kiên trì nhẫn nại cũng vì báo thù, mà ngay cả tình yêu, con cái cũng là để báo thù. Mặc dù sau đó nàng đã không ăn con ruột của mình như bài thuốc mà thuộc hạ của nàng đã dâng lên. Thật sự mình chưa từng thấy lúc nào Bạc Dã Cảnh Hành thật sự vui vẻ. Mỗi hành động cử chỉ của nàng cho dù có cười đùa đều là có mục đích, đều đã được nàng suy nghĩ sâu xa tính toán từ trước, cho nên nàng không thể thực sự vui vẻ. Còn nam chính, có lẽ hắn đơn thuần nhất là lúc trước khi biết được người hắn tôn trọng, sùng bái đã gây ra những việc gì, Giang Ẩn Thiên. Sau đấy hắn như một con người khác. Nhưng hắn vẫn để ý đến Bạc Dã Cảnh Hành. Trên đường đánh nhau, hắn luôn lo lắng vì nàng trước tiên, sẽ mang theo mình thuốc của nàng, sẽ đong đếm được sức lực của nàng đến chừng nào là giới hạn. Một đường đánh đuổi kẻ thù mệt mỏi, Bạc Dã Cảnh Hành nằm ngủ say sưa, hắn không lỡ đánh thức nàng mà trực tiếp bế đi, vừa bế vừa đánh. Hắn ngây thơ đến mức, biết người trước mặt là mẹ của con mình vẫn còn hỏi "ngươi là nam hay nữ ?". Trong truyện cũng có nhiều nhân vật có chiều sâu, có tình cảnh và chi tiết riêng. Ví dụ như Lan San Khách, Đan Vãn Thiền, Thuỷ Quỷ Tiêu, Khổ Liên Tử,... Tác giả muốn để trống để cuộc đời họ tự do hơn thì phải. *** Editor:T hùy Phạm. (Tiểu Triệu: chương 1- chương 29) Giang Thanh Lưu phẫn nộ: - Này lão tặc kia, hôm nay ta sẽ giết ngươi để báo thù cho gia gia của ta. Bạc Dã Cảnh Hành không mấy để ý: - Ầy, ta đã nói. Là khôgn có giét gia gia của ngươi, nhưng thôi, coi như vậy đi, ta đền cho ngươi là được thôi. - Đền kiểu gì?!!! - À..thì...chi bằng lão phu chịu thiệt thòi chút, hạ mình trở thành gia gia của ngươi là xong. Ngươi thấy sao? - Ta thấy...con người làm sao có thể vô sỉ đến mức này được chứ....Trên giang hồ xảy ra hai chuyện lớn. Chuyện đầu tiên là, minh chủ võ lâm Giang Thanh Lưu tẩu hỏa nhập ma, mất hết toàn bộ võ công. Chuyện thứ hai là, tên ma đầu Bạc Dã Cảnh Hành bị Giang gia giam cầm suốt ba mươi năm đã bỏ trốn! Vài ngày sau, khi một cô gái yêu kiều xinh đẹp được đặt trong một chiếc hộp gấm gửi tới tay của Giang Thanh Lưu, thì cả người hắn đang không khỏe, người nằm trong hộp ấy thế mà lại là kẻ đả thương hắn sau đó trốn thoát – Bạc Dã Cảnh Hành! Để che giấu sự thật đáng xấu hổ rằng gã ma đầu mà trước giờ Giang gia luôn giam giữ hóa ra chỉ là một “cô gái liễu yếu đào tơ”, Giang Thanh Lưu đành phải tự nhận mình là kẻ háo sắc kim ốc tàng kiều, sắp xếp cho nàng ta ở lại trong trạch viên nhà mình lẳng lặng theo dõi mọi động tĩnh, ai ngờ nàng ta lại tự do chuyển đổi giữa “nữ thần” và “nữ thần kinh”, vừa yêu kiều mong manh tình thâm ý nồng quan tâm đến hắn, trong lòng lại vừa có dụng tâm kín đáo khác là mang thai con của hắn…… Sự thật dần dần nổi lên khỏi mặt nước, hung thủ ba mươi năm trước giết hại sư môn mà Bạc Dã Cảnh Hành một lòng truy đuổi, kỳ thực không thoát khỏi mối liên can đến Giang Thanh Lưu…… *** “Rốt cuộc ngươi là nam hay nữ?” Những tia sáng leo lét bên trong địa lao âm u tối tăm, bầu không khí tràn ngập mùi mốc meo, ẩm ướt. Giang Thanh Lưu men theo con đường nhỏ hẹp, dừng lại trước cửa một căn phòng giam chật chội. Người bị giam bên trong tóc dài rũ rượi, hai tay bị trói ngược đằng sau bằng sợi xích to nặng, khuôn mặt cáu bẩn không nhìn rõ diện mạo. Giam cầm suốt ba mươi năm, gã ma đầu từng khiến các hào khách giang hồ vừa nghe tên đã sợ mất mật dần dần hiện ra trước tầm mắt mọi người. Trong ba mươi năm ấy, Giang gia canh giữ hắn chưa từng có chút lơi lỏng. Cả ngày địa lao chìm trong bầu không khí im lặng chết chóc, nên dù chỉ là một tiếng động nhỏ cũng đủ kinh động đến hắn. Hắn ngẩng đầu lên, bên trong đống xiềng xích trên tay chân có lắp thêm đinh sắt, xuyên thủng qua cổ tay hắn. Giang Thanh Lưu bước vào phòng giam, bên trong mùi hôi thối ngập ngụa. “Vẫn không chịu nói à?” Giọng nói của hắn lạnh như băng, thủ vệ đứng bên cạnh cúi đầu cung kính thưa: “Bẩm trang chủ, mồm miệng lão tặc này thật sự rất cứng.” Giang Thanh Lưu gật gật đầu, đã ba mươi năm rồi, cho dù có là Giang gia cũng chẳng ôm ấp hi vọng gì nhiều. Giang Thanh Lưu đứng trước mặt hắn, thân hình thẳng tắp, anh tuấn phong độ: “Bạc Dã Cảnh Hành, theo lý mà nói Giang mỗ nên gọi ngươi một tiếng tiền bối. Hôm nay ta hỏi ngươi lần cuối, ngươi cất Ngũ Diệu Tâm Kinh ở đâu?”. Kẻ bị xiềng xích gắn chặt hừ lạnh một tiếng, Giang Thanh Lưu khẽ ra hiệu, tên thủ vệ đứng cạnh hiểu ý lùi ra. Hắn nhìn chằm chằm vào kẻ tóc tai rối tung, cuối cùng móc một chiếc bình ngọc, dốc ra hai viên thuốc tròn đỏ như máu. Xiềng xích lại vang lên một tràng tiếng động, hắn bóp lấy cằm kẻ bị trói, nhét hai viên thuốc vào miệng, sau đó ép hắn phải nuốt xuống. Cổ họng Bạc Dã Cảnh Hành khẽ chuyển động, hắn có thể giãy dụa nhưng không được. Ba mươi năm nay, mỗi ngày hắn đều sống dựa vào hai viên thuốc này. Sau khi thuốc trôi xuống bụng, cả người hắn đều thả lỏng, đôi mắt vốn dĩ trầm tĩnh cũng dần dần mất đi thần thái, tầm nhìn bắt đầu trở nên mê man. Giang Thanh Lưu chậm rãi tới gần hắn: “Ngũ Diệu Tâm Kinh ở đâu?”. Cánh môi hắn run rẩy, không tài nào tập trung chú ý được, cả người rơi vào trạng thái mơ màng. Giang Thanh Lưu lại dứt khoát lấy ra thêm một viên nữa, cạy miệng hắn ra nhét vào. Lần này hắn thậm chí còn không thể cắn chặt răng. Viên thuốc này được gọi là Trường sinh hoàn, cái tên nghe vô cùng mĩ miều, sau khi ăn vào sẽ khiến người ta lâng lâng như lạc vào cõi tiên. Nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, mấy năm nay thần trí hắn trở nên mơ hồ. Tộc trưởng, và các vị trưởng lão từng trải của Giang gia sau khi thương nghị xong, đều cho rằng Trầm Bích sơn trang cũng không nhất thiết phải giữ lại một kẻ điên nguy hiểm như vậy. Ăn đến viên thuốc thứ ba, ánh mắt ma đầu từng quát nạ khắp chốn giang hồ trở nên mờ mịt. Giang Thanh Lưu ngồi xổm xuống trước mặt hắn, đột nhiên ánh mắt liền khựng lại, dừng ngay trước ngực hắn. Lúc này bộ y phục hắn mặc trên người đã rách nát tả tơi từ lâu, cả người trên dưới toàn là bùn đất. Nhưng ngực của hắn…… ánh mắt Giang Thanh Lưu ngưng lại. Cái gì…… Cái gì đây thế này? Mời các bạn đón đọc Nợ Hồng Nhan (Yên Chi Trái) của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hải Yêu - Phạn Ca
Đây là cuốn tiểu thuyết viết về con thuyền cướp biển Hải Yêu ở bờ biển Algiers Đá quý, hương liệu, vàng ròng! Mạo hiểm, chiến đấu, tự do! Thời đại Hàng Hải đến rồi! Cướp tàu của quý tộc, chiến đấu với hạm đội vô địch Tây Ban Nha, tài sản, quyền thế, năng lực, danh dự,… Hết thảy thuộc về Barbarossa Hayreddin, người đàn ông được mệnh danh là “Vua cướp biển” trong lịch sử! “Cướp biển Caribe”, “Vua hải tặc”, “Thời đại hàng hải”, bạn đều thấy ở đây! Jack Sparrow, chiến thần Ares, Siren, Vua hải tặc, kỵ sĩ tóc vàng, ông chú tóc đỏ, lưỡi hái, lá cờ hình đầu lâu, bạn đều thấy ở đây! Còn đợi chờ gì nữa, các fan của cướp biển, các fan của kỵ sĩ, các fan của nữ đóng giả nam, tàu Hải Yêu của chúng ta sắp khởi hành, hãy mau chóng mua vé, quá giờ lên tàu chúng tôi không đợi! *** Khi ánh sáng của những vì sao đầu tiên xuất hiện phía chân trời, bên trong hậu hoa viên xa hoa tráng lệ của cung điện Topkapi, một người phụ nữ lặng lẽ đứng đó, nhìn về phía xa xăm. Bà ta đã sinh được bốn người con, nhưng dung mạo vẫn khiến người thường khó lòng đoán đúng tuổi thật: Mái tóc đen như mực, tư thế duyên dáng tao nhã như của một thiếu nữ, khuôn mặt trong sáng như vầng trăng luôn luôn mang nụ cười nhẹ nhàng vô lo vô nghĩ, chỉ có khi bật cười, mới nhìn thấy được những nếp nhăn be bé khó che giấu nơi khóe mắt. Trong chốn hậu cung này, tuổi thanh xuân và nhan sắc tuyệt trần ẩn chứa đủ mọi tai họa, người phụ nữ này được sủng ái không bởi vẻ đẹp bên ngoài, mà là bởi ma lực bẩm sinh trong tính cách: Bất kỳ ai nói chuyện với bà ta đều sẽ cảm thấy vui vẻ kỳ lạ. Tên của bà ta là Roxelana, người phụ nữ đứng trên đỉnh cao quyền lực của đế quốc Ottoman. Suleiman từng ban cho bà ta biệt danh “Hűrrem”, có nghĩa là cô gái thích cười. Trong tâm trí của ông ta, Roxelana là một thiên sứ trong sáng thông minh, mà vẻ đen tối lắng trong đáy đôi mắt lấp lánh ý cười đó, ông lại giả như không thấy. Roxelana định đánh một canh bạc. Bà ta nhớ đến hai người con trai còn sống của mình, một người bất tài độc ác, một người coi rượu như mạng sống, không ai đảm nhiệm được vương vị sultan. Trong ba người con trai và một cô con gái, duy chỉ có công chúa Mihrimah là kế thừa hoàn hảo dã tâm và trí tuệ của mẫu thân. Nhưng mỉa mai thay, ở Ottoman, phụ nữ chẳng có địa vị , muốn đạt được điều gì cũng chỉ có thể mượn sức của đám đàn ông. Roxelana đã dựa vào tình yêu của một người đàn ông, loại bỏ hết mọi chông gai chướng ngại trên con đường gian nan không gì bì kịp, cuối cùng trở thành một huyền thoại. Bà ta nhìn những ngôi sao phía chân trời, lòng trào lên hình ảnh của người đàn ông duy nhất trên đời không bị bà ta khống chế, màu đỏ rực như lửa kia… bà ta dựa vào một người đàn ông mà có được hết thảy, chắc chắn sẽ không bao giờ chịu mất đi hết thảy vì một người đàn ông khác. Trời càng lúc càng khuya, Roxelana ra khỏi hoa viên, đi tới hành lang gấp khúc được chế tác bằng đá cẩm thạch trắng, thị nữ đã đặt một cốc nước lựu ép lên chiếc bàn nhỏ, thứ nước màu đỏ này có thể khiến cho hai gò má của bà ta giữ được vẻ ửng hồng như những đóa hồng. Roxelana sẽ không lùi bước, người dễ dàng nhận thua như vậy sao có thể đi được tới đây, thế lực hai bên cân bằng, ai bại dưới tay ai vẫn còn chưa rõ. Bà ta tràn đầy tự tin bưng chiếc cốc thủy tinh rực rỡ tuyệt đẹp lên, chậm rãi uống cạn. ... Mời các bạn đón đọc Hải Yêu của tác giả Phạn Ca.
Gửi Thời Đơn Thuần Đẹp Đẽ Của Chúng Ta - Triệu Kiền Kiền
GỬI THỜI ĐƠN THUẦN ĐẸP ĐẼ CỦA CHÚNG TA – Cho những người dùng cả thanh xuân để THÍCH một người.  “Năm tháng đó tôi đã hết lòng vì cậu, nên dù cậu có thích tôi hay không, thì tôi cũng không hối tiếc nữa.” Người ta thường bảo thanh xuân của chúng ta phần lớn là dành để chờ đợi một người không bao giờ đến. Những ngày ấy, chúng ta cứ ngây dại thích một người mà không toan tính, thậm chí cũng chẳng cần được hồi đáp. Giống như cô gái nhỏ Tiểu Hy trong "Gửi thời đơn thuần đẹp đẽ của chúng ta" đã từng nói: "Tôi không hiểu vì sao mình lại thích cậu ấy nhiều như vậy. Nhưng tôi luôn tin cậu ấy chính là định mệnh của đời mình. Giang Thần - Thanh mai trúc mã của tôi, người duy nhất tôi thích suốt cả cuộc đời." Năm tháng đó, chúng ta đều thích một người mà không hiểu lý do. Chúng ta cháy hết mình cho tình yêu, cho những ước vọng, nhiều khi là cho cả những thứ mơ hồ và xa xăm nhất. Nhưng cũng chính nhờ những khờ dại, ngô nghê đó, mà thanh xuân bỗng nhiên trở thành khoảng thời gian khiến lòng ta chùng lại, tim ta bồi hồi khi nhớ về. Thanh xuân tuyệt vời nhất chính là có thể vì ai đó mà muốn đến trường hơn, vì ai đó mà gắng sức vùi đầu vào sách vở, vì ai đó mà thoáng chốc đỏ mặt ngượng ngùng, lại cũng vì ai đó mà đôi khi hờn giận vô cớ. Thanh xuân tuyệt vời nhất có khi chỉ là những giây phút được cùng cậu ấy đạp xe đi học, được trộm ngắm cậu ấy tập trung làm bài, được cậu ấy xách cặp hộ và đỡ lên khi vấp ngã. Hay đơn giản hơn là cái vỗ trán khi trót nói những điều ngốc nghếch cũng đủ khiến trái tim xốn xang cả ngày. Nhưng...  Thanh xuân ấy đơn thuần mà đẹp đẽ,  Thanh xuân ấy đầy thương mến cũng đầy nuối tiếc.  Chúng ta đều sẽ lớn lên, ai rồi cũng sẽ phải trải qua những cảm giác bồi hồi, xúc động và tiếc nuối như thế để bước vào đời. Những ngã rẽ kéo chúng ta về những lối đi khác nhau. Càng ngày càng xa.  “Gửi thời đơn thuần đẹp đẽ của chúng ta” cuốn sách dành tặng tuổi trẻ của bạn. Tặng cho những cảm xúc chớm nở, những bối rối, những chấp chênh của mối tình đầu. Tặng cho những ai đang đứng giữa ngã ba đường của thương thương nhớ nhớ, của những điểm chạm trái tim.  Cùng với Giang Thần và Tiểu Hi sống những ngày thanh xuân đơn thuần mà lấp lánh như thế nhé!  *** Bạn không tin, tôi tin.   Tôi nhớ là không chỉ một người nói với tôi rằng, tiểu thuyết của bạn không có những tình tiết lên bổng xuống trầm tạo cảm giác gay cấn, hồi hộp cho người đọc.   Với tấm lòng vĩ đại vô cùng khiêm tốn, vô cùng bao dung của mình, tôi phải khách sáo nói rằng quả thực tôi không gánh vác nổi bốn chữ “tiểu thuyết của bạn”, hơn nữa, tôi cũng không biết sau này tôi sẽ viết ra cái quỷ gì. Nhưng hiện tại, đúng là tình tiết trong tiểu thuyết của tôi không có cao trào gì, không có phá thai, sảy thai, tự sát, mưu sát, loạn luân, thậm chí là không có cả phản bội và lừa gạt. Tóm lại là không có tất thảy những yếu tố kích thích mà thị trường muốn. Vì bạn bè của tôi đều là người tốt, vì tôi thường nghĩ về con người theo chiều hướng tốt đẹp, cho dù đó chỉ là nhân vật hư cấu. Bởi thế, cái đầu không chín chắn của tôi đã trực tiếp ảnh hưởng những thứ tôi viết, khẩu vị quả thực là nhạt.   Còn khẩu vị nặng của tôi, thường chỉ thể hiện ở việc đọc tiểu thuyết của người khác, ăn cay và uống trà đặc.   Tôi tin rằng, trên thế giới này tồn tại tình yêu đơn thuần, dẫu không có quá nhiều trắc trở, quá nhiều sóng gió gập ghềnh để minh chứng, thì vẫn là một tình yêu tươi đẹp.   Nếu bạn cũng tin, vậy thì cảm ơn bạn.   Nếu bạn không tin, tôi tin.   Hi, chúc cho những ai mở ra câu chuyện này một cuộc sống đơn thuần tươi đẹp.   Triệu Kiền Kiền   Mời các bạn đón đọc Gửi Thời Đơn Thuần Đẹp Đẽ Của Chúng Ta - Triệu Kiền Kiền.
Độc Tình - Lục Xu
Nếu bạn đem sự hy vọng vào người khác giảm đến mức ít nhất, bạn sẽ không phải đối mặt với cảm giác thất vọng tràn trề... *** Gần đây chắc hẳn tất cả các mọt sách đều đang bấn loạn với tác phẩm vừa mới ra mắt “Độc tình” của Vanvietbooks’ Page, đặc biệt những bạn là fans của Lục Xu. Vậy "Độc tình" có gì khiến các bạn nô nức đổ đi mua sách như thế? Theo như lời ĐVPH Vanvietbook’s Page đã từng "nhá hàng": “Cuốn sách giúp bạn giữ vững niềm tin vào tình yêu sau những cơn bão lòng”(*), là “câu chuyện tình đầy bất ngờ và lãng mạn, đậm chất cổ tích ngọt lịm đến đáy tim” (*) và có khi “hơn cả một câu chuyện cổ tích” (*) . Ừm, nghe cũng hấp dẫn đấy chứ, tội gì mà các fan ngôn tình không nhảy hố này nào. Cá nhân mình khi mua cuốn truyện này, không phải vì Lục Xu, càng không phải bấn loạn chuyện tình của Lộ Thiếu Hành và Lê Họa, mà vì lý do vô cùng “chính đáng”: Yêu cái đẹp :’) :’) Cái đẹp đầu tiên mà mình muốn nhắc đến là bìa truyện. Bìa lấy tone màu chủ đạo là xanh rêu hơi ngả than - đen và phần chữ có hiệu ứng khắc nổi ở giữa trên nền màu đỏ khá nổi bật và bắt mắt. Giá mà ĐVPH có thể dùng kỹ thuật in dập nổi cho bìa này thì còn đẹp hơn nữa. Cái đẹp thứ hai là ba tấm THIỆP CƯỚI - quà tặng kèm trong bản sách đặc biệt. Mấy quà tặng như postcard hay bookmark thì hầu như sách nào cũng có, lâu cũng thấy hơi nhàm chán. Nhưng quà tặng lần này đánh trúng vào tâm lí yêu thích các cặp đôi của mình, và tấm thiệp cưới cũng khá đẹp (đến nỗi mình còn định sau này làm đám cưới phải dùng kiểu thiệp như vậy đi mời khách cơ :v). Về chất lượng, giấy in vẫn là loại giấy trắng ngà, mực in đều, không có tình trạng bị lem và nhòe chữ, tuy nhiên mình đang hơi phân vân không biết là do chất giấy lần này hơi mỏng hay có thể do mực in đậm quá, mà có tình trạng "chữ xuyên trang". Phần gáy sách được đóng chắc chắn, nhưng tình trạng keo dính vào gáy sách vẫn có, tuy đã được xử lý tương đối. Về nội dung, mình không rõ có phải do Lục Xu viết "không đến" cảm xúc nhân vật và diễn biến truyện cần có hay không, nên ý tứ câu chữ chưa thật sự rõ ràng. Vẫn còn những câu văn chưa trôi chảy cho lắm, đọc hơi khó chịu một chút. Theo như giới thiệu của VV thì đây là “câu chuyện tình đầy bất ngờ và lãng mạn, đậm chất cổ tích ngọt đến đáy tim” (*), Vanvietbook’s Page cũng đã đưa ý kiến của độc giả về Độc tình như thế này: “ 'Độc tình' thực sự là một cuốn sách mà bạn nên đọc trong những thời khắc giao mùa, trong những tiết trời ngày thu dịu dàng như thế này. Truyện không có nhiều cao trào gây đau đớn, giọng kể đều đặn như những đường bút vẽ lên bức tranh màu đỏ của tình yêu, của chất độc, khiến cho bạn chìm đắm vào trong đó. Gấp cuốn sách lại, biết đâu bạn sẽ nhận ra: hình như mình cũng đã trúng "độc" của câu chuyện này rồi cũng nên. Hãy thử đi! ❤”️ (*) "Độc tình", đúng như cái tên của nó, một cuốn sách 'có độc'! Các bạn fan Lục Xu hẳn đã quá quen với đặc điểm nhân vật trong truyện của tác giả này rồi phải không? Ở "Độc tình", tuy nam nữ chính đều là hoàng tử và lọ lem cả đấy, nhưng mỗi người lại có một tình huống "oái oăm" riêng. Họ tình cờ bị nhân duyên đưa đẩy, gặp gỡ nhau, rồi yêu nhau, dù cho tình yêu ấy có ngang trái đến đâu. Có thể tình yêu ấy của hai người trong mắt người đời là trái đạo lí, là vô liêm sỉ, nhưng đối với người trong cuộc, họ chỉ lựa chọn đi theo tiếng trái tim mách bảo. Cuộc tình dù đúng hay sai, cho đến khi gặp được đúng người, chúng ta chỉ đang yêu một cách tạm bợ mà thôi :v :v Nếu bạn hỏi mình có suy nghĩ gì về Lộ Thiếu Hành và Lê Họa, thì đây thực sự là một cặp đôi hoàn hảo và hợp với nhau. Nữ chính thực dụng nhưng tận sâu bên trong lại là một người tự cao đến ích kỉ, khép chặt trái tim mình lại với thế giới, nên không ai có thể hiểu cảm xúc của cô. Còn nam chính lại là người xuất sắc về mọi mặt, "con nhà người ta" trong mắt mọi người, nhưng nội tâm anh lại luôn bị dày vò vì phải cân bằng mọi thứ. Ai bảo hoàn hảo là sung sướng, là dễ dàng? Nhưng dù thế nào chăng nữa, Hoàng Tử sẽ tìm được Lọ Lem và câu chuyện cổ tích luôn luôn có cái kết đẹp. Giống như Vanvietbook’s Page từng nói: “Lê Họa vẫn phải về với Lộ Thiếu Hành, mọi thứ khác đều không quan trọng”. (*) Cũng như chính Lục Xu đã từng viết: “ ….BẠN THÂN MẾN, XIN ĐỪNG TÌM HIỂU SÂU, CON NGƯỜI CHỈ CẦN NHỚ ĐẾN CÁI KẾT TƯƠI ĐẸP KIA LÀ ĐỦ RỒI”... (**) Đúng vậy, bạn chỉ cần nhớ đến cái kết tươi đẹp kia là đủ. Bạn nào có cùng cách nghĩ giống mình thì like hoặc thả tim, share thì càng tốt, để các staff có động lực làm việc nhé. Bạn nào có ý kiến khác thì cmt góp ý, các staff sẽ tiếp nhận và trả lời. Cuối lời, chúc các bạn tìm được một cuốn sách hay, tranh thủ thời gian nằm ườn ra đọc nhé. Yêu thương mọi người. !! Chú thích: (*) : Trích nguyên văn từ Vanvietbook’s Page (**): Trích dẫn từ Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu 2. Review by Bảo Huỳnh công chúa Mời các bạn đón đọc Độc Tình của tác giả Lục Xu.
Cám Dỗ Chí Mạng - Mặc Bảo Phi Bảo
Vào nửa năm trước Trình Mục Vân và Ôn Hàn đã gặp nhau lần đầu tiên, khi đó Ôn Hàn quen biết với anh dưới danh nghĩa anh là một lạt ma quy y của Phật, một người đàn ông có Phật tính nhất mà cô từng gặp. Tuy nhiên trong một chuyến du lịch tới Nepal cùng bạn vào nửa năm sau thì cô vô tình gặp lại anh, vô tình ở chung trong một khách sạn, vô tình vướng vào một vụ án buôn lậu xuyên biên giới. Cô cho rằng anh là một lạt ma hoàn tục, nhưng kỳ thực anh mang trong mình một thân phận bí hiểm, một người đứng giữa ranh giới trắng và đen, thiện và ác, anh làm gì, nghĩ gì dường như không ai có thể đoán định. Họ như trúng tiếng sét ái tình, cứ như vậy mà chìm vào mối tình đầy nguy hiểm và kích thích. Lựa chọn ở bên anh, đồng nghĩa với việc cô lựa chọn một cuộc sống mà cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào... *** Trình Mục Vân uy danh vang cả đất nước Nga lẫn Trung Quốc năm xưa vì muốn tìm kiếm kẻ phản bội trong chiến dịch truy quét băng đảng buôn lậu xuyên quốc gia mà ẩn giấu thân phận, quy y làm lạt ma ở đất Tây Tạng. Tại đó, anh cùng Ôn Hàn có lần gặp mặt đầu tiên, cô coi anh là người đàn ông có phật tính nhất mà cô từng gặp, còn anh thì âm thầm e ngại trước sự xuất hiện của cô. Lần thứ hai gặp mặt là ở Nepal, Trình Mục Vân tưởng lầm cô gái nhỏ là người được gài tới thăm dò anh, nhưng anh không ngần ngại mà bộc lộ sự rung động của mình trước con người non nớt mà chấp nhất của Ôn Hàn. Lúc này, chuyến du lịch vui vẻ của Ôn Hàn cùng bạn bè bỗng đảo lộn hết vì những âm mưu đã được ấp ủ từ trước, còn cô thì cũng không có cách nào mà chìm đắm vào thứ cảm giác như chất rượu ủ lâu năm cùng nét hương thảo nồng ấm của vị lạt ma hoàn tục nguy hiểm mà quyến rũ kia. Người đàn ông ấy có quá khứ phức tạp, anh đứng giữa chính và tà, tự mình giữ giới theo phật từ năm mười lăm tuổi nhưng cũng chính là hiện thân của A tu la, là sự u ám của địa ngục giữa trần gian.   Mời các bạn đón đọc Cám Dỗ Chí Mạng - Mặc Bảo Phi Bảo.