Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Năm Đó Vạn Dặm Tìm Đường Phong Hầu

[Cố chấp hung ác nham hiểm lưu manh công x lạc quan thích đoán lung tung thụ]  Đúng nghĩa yêu thầm, ngụy gương vỡ lại lành, hư cấu. Úc Tử Hựu và Chung Uyển, hai người trung thành với hai chủ thượng khác nhau. Đã từng thưởng thức tài nghệ của nhau, cũng từng đối chọi gay gắt. Bối cảnh câu chuyện diễn ra ở thời cổ đại, vương triều là nơi tranh giành gay gắt nhất vị trí cửu ngủ chí tôn. Sức lực không đủ lớn mạnh làm chó Chung Uyển đoạt ngôi thất bại đành phải chạy trốn, lại mang theo bên mình ba tiểu hài tử của chủ thượng tới Nam Cương. Vì sống sót, y ỷ vào y và Úc Tử Hựu thời niên thiếu từng có giao tình, trong người còn một ít đồ vật của hắn, bịa đặt ám chỉ này nọ để cho người khác cảm thấy Úc Tử Hựu cùng y có tình cảm sâu sắc. Úc gia quyền khuynh triều chính, nhờ tầng quan hệ này mà mỗi ngày của Chung Uyển quả nhiên tốt hơn rất nhiều, hắn bịa chuyện xưa cũng càng ngày càng giống như thật. Những chuyện diễm tình này truyền xa ngàn dặm, xa tới Úc Tử Hựu đang ở kinh thành rốt cuộc cũng nghe thấy nợ phong lưu này của mình mà buồn vui lẫn lộn, Úc Tử Hựu sống sờ sờ bị tẩy não suốt bảy năm, hoảng hốt trong thoáng chốc mà tin rằng, có lẽ năm đó  hắn cùng Chung Uyển hình như đúng thật là có một đoạn thời gian như vậy...... *** Trước đây đọc biết bao ngọt văn, tiểu bạch văn, sảng văn của Mạn Mạn Hà Kỳ Đa rồi, khen cũng không ít. Thế mà đến Năm đó vạn dặm tìm đường phong hầu này ta thực sự phải rửa mắt nhìn bả bằng con mắt khác! Mạn Mạn tốt nhất đừng viết mấy cái thể loại ngốc bạch ngọt bàn tay vàng nghịch thiên nữa, thật đó!!! Viết chính kịch tốt như vậy, nếu dứt khoát chuyển mình khẳng định có thể vững vàng trên cấp bậc đại thần ahhh!!! Năm đó vạn dặm tìm đường phong hầu, nhưng đến nay giấc mộng bái tướng phong hầu đã tan rã tựa khói mây. Chung Quy Viễn mười sáu tuổi, xuất thân cao quý, thiên tư hơn người, hưởng hết thảy vinh quang. Chung Quy Viễn hai mươi tư tuổi, thân rơi vào nô tịch, lưu lạc ở vùng đất xa xôi chó ăn đá gà ăn sỏi. Thảng có những đêm thao thức không nguôi, y có từng oán trách người, oán trách đời đen bạc? Đẩy một thiếu niên vô tội vào ngục lao, tước khỏi tay y tự tôn cùng kiệt ngạo, chặt đứt con đường cho y hiển lộ tài năng, sải cánh chim hồng? Có lẽ không, bởi lẽ bảy tám năm qua, Chung Uyển còn đương chật vật tìm kế sinh nhai, thanh danh cũng vứt cả rồi, mặt mũi đâu mà oán hờn thiên tử. Bảy năm bịa chuyện phong lưu, tiện tay kéo cả thanh danh Úc Xá xuống bùn. Y thành công rồi, không đến bảy năm, những lời đồn đại hoang đường về chuyện phong hoa tuyết nguyệt giữa y và Úc tiểu vương gia đã bay khắp Giang Nam Bắc Mạc. Đến nỗi Úc tiểu vương gia ở kinh thành xa xôi cũng phải rít gào tự hỏi: Ta có mất trí nhớ một đoạn thời gian nào không? Sao lại có một đoạn gian tình cả thiên hạ biết chỉ có ta không biết??!! Tiểu Úc Xá đáng thương, giữa hai người năm đó quả thực trong như nước cất. Cuốn Kinh thi để ngỏ, tư tình chẳng dám trao. Rõ ràng đã quen biết từ thuở thiếu thời, giáp mặt lại như người xa lạ. Úc Xá, Úc Tử Hựu, Úc tiểu vương gia. Phong phạm quân tử, cốt cách thanh cao. Cha là thân vương, mẹ là công chúa, vừa sinh ra đã được đích thân hoàng đế phong làm thế tử. Người như thế vốn nên hưởng phú quý cả đời. Thế mà Chung Uyển vừa đi, cuộc sống của hắn liền đảo lộn. Cha không phải cha, mẹ không phải mẹ, bác không phải bác, anh em cũng chẳng phải anh em. Nếm kịch độc, ra biên thùy, thời thời khắc khắc tìm đường chết. Thời khắc hắn đau khổ nhất, lại chẳng có Chung Uyển kề bên. Thứ gì đã tàn phá một thiếu niên quân tử thành kẻ điên, thời thời khắc khắc đều chực chờ phát bệnh? Thứ gì đã tàn phá một Tử Hựu khiêm khiêm như ngọc, tâm tính thiện lương, thành một kẻ điên chỉ muốn hủy diệt cả thế giới này? Nếu năm đó Chung Uyển còn ở lại, phải chăng Tử Hựu đã chẳng bị người ta hại cho thảm đến thế, đã chẳng vì Hồn Thực Tán mà hóa điên? Có lẽ không, đó là kiếp nạn của hắn, không ai có thể thắng thiên cải mệnh. Từ khi sinh ra, hắn đã phải gánh chịu tội nghiệt của đời trước, con đường này, đã định sẵn phải chông gai. Là Chung Uyển đã kéo hắn trở về từ vực thẳm. Hắn muốn cái gì sao? Hắn hiện giờ chỉ muốn sống sót, cùng Chung Uyển sống sót. Nhưng nếu như mình phải thú người khác, lại cùng người đó có hài tử, vậy còn có thể xem như cùng Chung Uyển sống sót sao? Không. Phải sống chung với thê thiếp, lại còn có một mưu sĩ không danh không phận vô cùng kỳ quái kè kè bên cạnh, thứ quỷ đó mà gọi là sống sót? Nếu thật phải như thế, không bằng mình và Chung Uyển đồng quy vu tận, sớm đi đầu thai làm một đôi dã uyên ương. Hắn muốn đường đường chính chính, cùng Chung Uyển, nắm tay nhau, dẹp yên giông bão hoàng quyền. “Từ đầu đến cuối, ta vẫn không nghĩ tới chuyện muốn ngôi vị hoàng đế này, điều duy nhất ta muốn…” “Tử Hựu, chỉ muốn dùng hết khả năng của mình, đem bánh răng hùng vĩ đã sai lệch hai mươi năm trước kia, đẩy trở lại vị trí vốn có của nó.” Lật lại án oan, phơi bày chân tướng. Hóa ra Úc Tử Hựu từ trong cốt tủy vẫn là người quân tử đường đường chính chính. Những kẻ rắp tâm bẩn thỉu chỉ có thể hủy hoại thần chí thiếu niên, mà chẳng thể vấy bẩn sơ tâm lương thiện. Ngay từ văn án, ta đã biết Năm đó vạn dặm tìm đường phong hầu sẽ rất khác, rất rất khác bất kể quyển nào Mạn Mạn từng viết trước đây. Ngay cả Thiên hoàng quý trụ cũng có cung đấu, báo thù như thế kia, vẫn là rất khác. Thế mà đọc đến cuối lại kìm lòng không đậu, sợ Tử Hựu lên ngôi hoàng đế, sợ Mạn Mạn lại quen bút cho hắn một bàn tay vàng nghịch thiên, để rồi bao đau khổ hắn nếm trải qua đều trở thành vô nghĩa. Rất may là Mạn Mạn đã không làm thế. Rất may, Mạn Mạn đã giữ cho Tử Hựu một mệnh số cô khổ đến tận cùng. Bởi một Tử Hựu trải qua gió sương, đã từng sa ngã, đã từng phát điên, mới là một Tử Hựu đầy đủ tính người nhất, “người” hơn tất cả những nhân vật quá đẹp đẽ đến một màu chị từng thành thạo vẽ. Cả Chung Uyển cũng vậy, bước đường từ một thiếu niên kiêu ngạo, khinh thường đường ngang ngõ tắt, đến một kẻ chấp nhận cúi trên luồn dưới, xu nịnh thành quen, cũng sống động và chạm đến cõi lòng hơn bao giờ hết. Ta đã từng thích Mạn Mạn của những câu chuyện vẹn tròn ấm áp trước đây, thế nhưng ta càng thích Mạn Mạn của một Đương niên vạn lý mịch phong hầu đầy những vết cắt và đổ nát. Bởi qua những vết cắt và đổ nát đó, ta thấy hiện lên một triều đại từng sóng gió. Ta thấy hiện lên những mảnh chân tâm bị dối lừa, tình thân biến thành nghi kỵ, chân thành chỉ là vỏ bọc của âm mưu. Ta thấy những con người giãy giụa không nguôi trước cuộc đời và tội nghiệt từ đời trước, những con người với đủ hình hài dáng dấp, chứ không phải chỉ là nhân vật một màu trong văn. Và hơn hết, ta thấy được cái tình của họ. Một điểm yếu trong văn Mạn Mạn, đó là lối viết quá an toàn. Quá an toàn, cho nên chữ tình mới gượng, phải lòng nhau dường như chỉ vì tác giả bảo họ phải yêu nhau. Thế nhưng trong đây, ta đã thấy được những ngây ngô vụng dại thiếu thời. Thấy được những quyến luyến xót xa phải kiềm nén sau bảy năm gặp lại. Thấy được thế nào gọi là thiên tác chi hòa, không phải y thì không được. Thấy được cả những trân trọng trong từng chi tiết nhỏ ngẫu nhiên. “Ngươi quen làm loại sự tình này, không phải là lý do để ta có thể giày xéo ngươi.” “Ta, ngoại trừ huyết thống hoàng thất bất chính này, còn có chỗ nào hơn y sao?”  “Y xuất thân vọng tộc, huyết mạch tôn quý, khi còn bé được thân vương dưỡng dục, được đế sư dạy dỗ, tài tình, danh vọng, quân tử chi đức… ta nửa điểm cũng không bằng y.” “Ta và y, vốn là môn đăng hộ đối!” “Người đã quên rồi sao? Người đã quên y là bị ai hủy hoại sao?” Có lẽ câu chuyện này không phải là không có lỗ hổng. Nhưng ta sẽ tôn trọng cả những khiếm khuyết này, bởi lẽ chính kịch không dễ viết, càng không dễ khiến người ta yêu mến, plot twist không phải cứ dụng tâm là sẽ thành công. Với ta mà nói, plot twist còn sạn cũng không phải là vấn đề to tát, mà điều quan trọng là tam quan có hợp hay không. Một câu chuyện khiến ta tin tưởng vào sự tốt đẹp của lòng người, vậy thì cũng xứng đáng để ta tin tưởng tác giả sẽ còn cho ra đời nhiều thiên truyện còn hay hơn nữa. *** Chung Uyển thờ Ninh vương, Úc Xá là cháu Tân đế. Hai kẻ đã định trước thủy hỏa bất dung, chỉ có thể âm thầm ngưỡng mộ tài hoa của nhau. Biến cố xảy ra, Chung Uyển phải theo ba đứa con của Ninh vương tới Nam Cương chịu tội. Giữa cảnh khắc nghiệt, y đành vin vào một đoạn thời gian cả hai ở chung mà “nổ” rằng mình và Úc Xá có quan hệ sâu sắc, yêu nhau tha thiết để dựa hơi Úc vương thế tử. Chung Uyển bịa chuyện nhuần nhuyễn đến mức thiên hạ đều tin, sách về chuyện tình của y và Úc Xá nhiều đến mức chất đầy mấy kệ. Tới nỗi… khi cuộc đời Úc thế tử khốn cùng, mắc bệnh thần kinh, đôi lúc cũng lẩn thẩn mà tưởng rằng họ từng yêu nhau như thế. Quét mìn: Đừng nhìn anh điên mà sợ, anh điên một cách rất quyến rũ! Truyện cực hay! Cốt truyện và xây dựng tính cách nhân vật đều tốt. Công thụ yêu nhau vô cùng, tình cảm ngọt tới tim. Ngược do thân thế của công, tác giả cài bí mật đủ nặng để dẫn đến công shock quá hóa điên. Btw, điểm đặc sắc nhất là công quân tử vô cùng, đòi cưới nhau về mới H. Thụ dụ hoặc tới mức độc giả đỏ mặt rần rần mà vẫn bình tĩnh bắt người ta chép kinh tĩnh tâm. Nhìn thụ bày đủ chiêu níu kéo mà đứa từ lâu chả ham muốn xôi thịt như mình cũng thèm chén một bữa no nê. *** Là một bộ truyện của tác giả Mạn Mạn Hà Kỳ Đa nên mình nghĩ các bạn sẽ không hề thất vọng khi lọt hố. Xuyên suốt truyện là hành trình “tìm đường phong hầu”, là hành trình tìm lại mục đích sống của Chung Uyển và Úc Tử Hựu. Theo bản thân mình nghĩ có thể dùng câu “ở lâu trong cái khổ nên đã quen khổ rồi” để định nghĩa số phận của cả hai. Chung Uyển may mắn được Ninh Vương nhận nuôi. Lớn lên là người thông minh, tương lai hứa hẹn. Y cũng đã từng trải qua sung sướng nhưng sóng gió ập đến khi Ninh Vương bị hãm hại, khiến Chung Uyển bị bắt giam, sau này mang thân phận nô tịch lại phải đèo bồng thêm ba đứa con nhỏ Ninh Vương để lại. Cuộc đời của Chung Uyển, theo y định nghĩa chính là sống vì người không sống vì mình. Úc Tử Hựu là đứa con trai duy nhất của An Quốc trưởng công chúa và Úc Vương gia. Hắn cũng đã từng được hạnh phúc, nhưng liệu nó có kéo dài? Tất cả đã kết thúc kể từ lúc hắn phát hiên ra thân phận thật sự của mình, phát hiện ra mình chỉ là một quân cờ chính trị không hơn không kém, phát hiện ra hằng ngày hằng giờ vô số người hận không thể giết hắn. Đã vậy thì hắn quyết định thành toàn. Có người bình thường nào mà luôn nghĩ đến cái chết, người bình thường nào mà ăn hàn thực tán cả nửa năm trời? Hắn điên. Hắn bị chốn hoàng cung đầy rẫy thị phi bức đến điên. Hai con người không thèm quan tâm đến sự sống chết của bản thân lại như hai tâm hồn đồng điệu, tìm đến nhau, sưởi ấm cho nhau, cùng nhau tìm ra lẽ sống cuộc đời. Một lần nữa trỗi dậy, cùng nhau tìm đến những kẻ hại hai người ra cơ sự thế này. Thầm mến nhau khi vẫn còn là những thiếu niên non nớt, trong sáng, ưu tú chưa hiểu mùi đời. Nhớ về nhau trong những tháng ngày đoạn trường khổ đau. Xa cách bảy năm trời, vạn vật biến chuyển nhưng tình yêu vẫn vẹn nguyên. Họ về bên nhau là lẽ tất yếu phải xảy ra, sát cánh cùng nhau tìm lại con đường công danh ngày ấy đánh mất, đòi lại những điều bản thân đáng được nhận. Khi đọc “Năm đó vạn dặm tìm đường phong hầu” mình đã trông chờ vào những trang viết sủng ngọt đến mềm tim như trong “Bạo Quân” hay “Thiên Hoàng Quý Trụ” nên đã hơi hụt hẫng. Giữa Úc Tử Hựu và Chung Uyển khi gặp lại vẫn có những giằng xé. Úc Tử Hựu cảm thấy bản thân là kẻ mang tội lỗi, không xứng với Chung Uyển, luôn lo được mất. Còn đối với Chung Uyển mặc dù Úc Tử Hựu không còn là thiếu niên với vẻ ấm áp, ôn như như là gió xuân trước kia thì y vẫn yêu, vẫn luôn muốn quan tâm che chở cho hắn. Mình rất thích lời của bạn edit: “Nếu Úc Tử Hựu không coi trọng mạng mình, thì Chung Uyển sẽ coi trọng mạng hắn”. Ấn tượng nhất với mình có lẽ là khi Úc Tử Hựu nghĩ Chung Uyển bỏ mình mà rời đi nên đã phát điên, mang những chiếc lá trà do chính tay Chung Uyển lựa cho ra mà gặm nhấm. Nhưng hăn chỉ ăn đúng một lá. Truyện thật sự không có những cảnh ngọt ngào đến mềm nhũn, không ngược nhau đến tâm can phế liệt nhưng rất thật, rất thấm. Người ta bảo đọc “Năm đó vạn dặm tìm đường phong hầu” thì sẽ ấn tượng với bạn Úc Tử Hựu nhiều hơn nhưng mình không nghĩ như vậy. Bản thân mình rất yêu mến Chung Uyển. Yêu Úc Tử Hựu nhưng vì chịu ơn với Ninh Vương nên phải ra đi, bỏ lỡ nhau 7 năm trong Chung Uyển có bao nhiêu nuối tiếc chứ? Để rồi bảy năm sau khi gặp lại Úc Tử Hựu, Chung Uyển mới quyết định lần đầu sống cho chính bản thân mình, kéo Úc Tử Hựu ra khỏi bùn đen toan tính. Và khi cả hai có tất cả thì cùng nhau quyết định bỏ hết công danh lợi lộc, bởi vì họ – chỉ cần có nhau là đủ. Nói về cặp chính thì cũng nên có vài đôi câu về cặp phụ, mà mình xin mạn phép gọi là tình yêu chiếc bẫy (lí do ra sao thì bạn hãy đọc truyện để tìm hiểu thử nhé). Đây là chuyện tình giữa anh thị vệ Lâm Tư và anh Hoàng tử Tuyên Cảnh với trí thông minh khó ai có thể địch lại được. Chỉ đáng tiếc là má Mạn viết về cặp này ít quá, ít đến đáng thương. Bởi theo mình cả hai đều rất đáng yêu và đáng khai thác. Ước mong sẽ có những bộ má Mạn viết nhiều một xíu về các cặp phụ. Tóm lại, như review Năm đó vạn dặm tìm đường phong hầu, theo bản thân mình là một truyện hay, không ngọt ngào, nó đầy những cay đắng về số phận của Úc Tử Hựu và Chung Uyển nhưng đáng để đọc. Thưởng thức nó và mình nghĩ bạn sẽ không hối hận. Mời các bạn đón đọc Năm Đó Vạn Dặm Tìm Đường Phong Hầu của tác giả Mạn Mạn Hà Kỳ Đa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đuổi Tình Yêu Đi - Hân Hân Hướng Vinh
Thật tình, nuôi nhạn cả đời cuối cùng bị nhạn mổ, trên gương mặt quá mức nuột nà, xinh đẹp có con mắt bị mù, ngẫm lại hơn một năm qua mình có khác gì con hát hóa trang lên sân khấu để người ta đùa bỡn… Câu chuyện nói về tình yêu dây dưa cuồng nhiệt - Sở Dĩnh và Chu Tự Hàn. Cô gái này theo anh đã gần một năm, phụ nữ bên anh qúa ba tháng không nhiều, huống hồ một nam. Sở Dĩnh tuy đẹp nhưng so với các mỹ nữ như mây trong làng giải trí cũng chưa ăn thua gì, phụ nữ phong tình, xinh đẹp như cá diếc sáng sông, nhưng cô gái này có một thứ Chu Tự Hàn thích nhất – hiểu chuyện. *** Kể từ khi biết cháu trai Chu Lâm đạt trình độ người ngại chó chán ghét, Chu Tự Hàn cảm thấy may mắn vô số lần, bảo bối nhà anh không thể sinh được lại là chuyện hạnh phúc nhất, cũng đỡ phải sinh ra đứa con trai tức chết cha nó, nhìn gần đây anh trai anh đã có cả tóc bạc, nhất định là bị tiểu tử kia chọc tức. Đều do tính khí của anh trai anh, không nuông chiều đứa bé, lần đầu tiên tiểu tử Chu Lâm kia gây họa, bị anh trai hung ác quất một trận, cái mông nhỏ cũng rút vào rồi, gào khóc rung trời, chờ đến khi ông cụ nhà anh phát hiện, giận đến mức muốn giết chết anh trai, anh trai anh cũng không sợ. Nhưng sau đó tiểu tử này lại thay đổi chiến lược, bắt đầu phá hư chuyện tốt của anh trai anh, nó quấn lấy chị dâu Hựu An sống chết phải ngủ cùng, không để cho ở cùng chỗ thì sẽ khóc, nếu không thì ra sức làm nũng, làm cho anh trai anh cưới vợ mà cũng giống như không có vợ, thảm vậy . . . . . . Chu Tự Hàn ở một bên nhìn cũng vô cùng hoảng sợ, buổi tối ôm bảo bối nhà anh, cảm thấy sao lại hạnh phúc như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Đuổi Tình Yêu Đi của tác giả Hân Hân Hướng Vinh.
Dược Yêu - Phi Yến
Thể loại: ngôn tình hiện đại, sạch, sủng sắc, Nam chính có vấn đề về tâm lí, He Hai chữ dược tình.. Trong cuộc sống này thì liệu sẽ có điều gì có thể đưa anh thoát khỏi thế giới tâm tối và đau thương của mình.. Trình Hạo Nhiên có trong tay tất cả, nhưng với anh tất cả là hư không.. Với Trình Hạo Nhiên cuộc đời này chỉ có nước mắt của Hạ Tử Yên là làm anh hoảng sợ.. Cuộc tình này sẽ ra sao khi Hạ Tử Yên có dùng tình yêu của mình để dỗ dành và chữa lành vết thương cho Trình Hạo Nhiên được không...? *** Dược Tình .. Điều gì sẽ đưa anh thoát khỏi thế giới tâm tối và đau thương của mình.. Trình Hạo Nhiên có trong tay tất cả , nhưng với anh tất cả là hư không.. Với Trình Hạo Nhiên cuộc đời này chỉ có nước mắt của Hạ Tử Yên là làm anh hoảng sợ.. Cuộc tình này sẽ ra sao khi Hạ Tử Yên có dùng tình yêu của mình để dỗ dành và chữa lành vết thương cho Trình Hạo Nhiên được không...? *** Sau tết Hạ Tử Yên phải trở về Mỹ thực hiện cho xong học kì kế tiếp.. Trình Hạo Nhiên không yên tâm cho cô bên đó một mình, còn phải xa cô mấy tháng trời.Có đánh chết anh cũng không chịu... Thế là giao nhiệm vụ cho Khải Huy..Còn mình về Mỹ với vợ.. Mọi cuộc họp đều thực hiện qua Video Call.. Dù thế Tập Đoàn dưới sự quản lý chặt chẽ của anh, ngày càng phát triển vững mạnh.. Sau nữa năm Hạ Tử Yên cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình..Trước đêm làm lễ tốt nghiệp Hạ Tử Yên hạnh phúc lăn qua lộn lại thế nào cũng không ngủ được.. Cô đã bàn qua với Trình Hạo Nhiên..Khi cô ra trường cô phải vào Trình Thị làm việc và chức vụ là thư kí riêng của Chủ Tịch.. Dĩ nhiên Trình Hạo Nhiên đồng ý ngay.. Chưa gì mà anh đã yêu cầu Khải Huy thiết kế nơi làm việc của cô ở trong phòng anh luôn.. ... Mời các bạn đón đọc Dược Yêu của tác giả Phi Yến.
Dư Sinh - Gia Bất Hối
Thể loại: Hiện đại, ngụy incest, song xử, đại thúc- loli, tình hữu độc chung, sủng, ngược, 20+, HE. Chuyện tình yêu giữa hai con người cùng chung họ được xem như chú cháu nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài còn ẩn sâu bên trong chỉ có hai người trong cuộc hiểu rõ. Trích đoạn ngắn: Một ngày nọ, trong phòng ngủ lâu đài Cố gia, ánh đèn tường màu vàng nhạt hắt lên phong cảnh trên giường. Người phụ nữ tóc xoã tung, thân thể mềm mại trắng nõn nằm gọn trong lòng người đàn ông cao lớn. Dưới chăn là hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau không một kẽ hở. Cố Dư mở mắt, nhìn đồng hồ đặt trên tủ đầu giường, đã hơn 3h sáng rồi. Cô lật người, đánh thức người đàn ông bên cạnh, "Cố Thần Sinh." Người đàn ông vẫn yên tĩnh ngủ, hơi thở đều đều phả vào cổ cô. Cố Dư gọi mấy tiếng anh vẫn không dậy, liền rướn người thì thầm vào tai anh, "Chú Cố, thanh tỉnh." Cánh tay quàng bên hông cô bỗng siết chặt, Cố Thần Sinh cười một tiếng trầm thấp, gợi cảm đến ngất ngây. Anh mở mắt nhìn cô,  "Gan càng ngày càng lớn." Cố Dư đẩy đẩy ngực anh, "Anh về phòng đi chứ." Cố Thần Sinh bất đắc dĩ ngồi dậy, tấm chăn mỏng đắp trên người trượt xuống, lộ ra thân thể rắn chắc màu lúa mạch, nhặt quần áo rải rác dưới chân giường mặc lên.  Cố Dư giúp anh chỉnh lại vai áo, đứng trước cửa phòng, nhìn quanh một lượt, xác định không có ai mới cúi người hôn cô một cái rồi về phòng. ________________ Tình yêu sai trái, người ngoài cuộc không hay biết, người trong cuộc cũng u mê. "Cố Dư, ta muốn cùng ngươi cộng độ dư sinh." ________________ Couple: Cố Dư - Cố Thần Sinh Nhãn: Đô thị tình duyên, song C, tình hữu độc chung, HE. *** Cố Dư nằm viện một tháng, đợi vết mổ lành hẳn mới trở về nhà. Trong thời gian này, Cố Thần Sinh tích cực sắm vai người bố gương mẫu. Tiểu Nhạc đã được đưa về nhà lâu rồi, nhưng vẫn thường xuyên được bế vào thăm mẹ. Tiệc đầy tháng của Tiểu Nhạc là một bữa ăn gia đình ấm cúng. Con bé lớn hơn một chút xíu càng giống Cố Dư như đúc, ngay cả nụ cười cũng không khác gì. Ngậm vú giả ngồi trong lòng bố, đôi mắt láo liên nhìn mọi người, thỉnh thoảng còn cười rộ lên. Cố Dư ngồi cạnh anh, gắp thức ăn cho vào miệng, cúi người trêu chọc con gái một chút. Thật khả ái. ______________ Buổi tối, Cố Dư đặt con gái vào nôi, nhẹ nhàng vỗ về ru con ngủ. Cố Thần Sinh tựa lưng vào tủ, hai tay bỏ vào túi quần, nhìn hai mẹ con, dịu dàng mỉm cười. Cố Dư sau khi sinh ngoài việc mập hơn thì không khác gì mấy. Chỉ là vì trước đó cô vốn rất gầy, nên bây giờ cũng chỉ được xem là có thêm chút thịt mà thôi, "Em này." Cố Dư đáp một tiếng, mắt không rời khỏi con. Cố Thần Sinh rút tay ra ngoài, "Đi tắm thôi." ... Mời các bạn đón đọc Dư Sinh của tác giả Gia Bất Hối.
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai - Jassica
Tác phẩm Đêm Nay Ngủ Cùng Ai của tác giả Jassica đã cho ta thấy được cảm giác buồn bã khi ngủ một mình và mong ước được ngủ cùng ai đó. Truyện kể về một con thỏ trắng bị con sói tháo lớp vở bên ngoài và dần dần tiến vào trong lòng. Con thỏ trắng và con sói chính là hai nhân vật nữ và nam chính.  Để biết rõ thêm về câu chuyện thì các bạn đọc giả cùng nhau đọc. *** Đây là nam nhân vật chính quy tắc ngầm nữ nhân vật chính chuyện xưa…  Thay lời khác mà nói, chính là một cái tiểu bạch thố bị nhân bán còn giúp nhân kiếm tiền  Cuối cùng bị phúc hắc sói sách cốt nhập phúc chuyện xưa…  Đề cập vòng giải trí, bán mất quyền lực, kinh không được khảo cứu = =  Thoải mái văn, kết cục như cũ HE, cầu các loại bao dưỡng!  Nội dung nhãn: đô thị tình duyên ái ân vòng giải trí  Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Tiêu Tiêu, Chung Thụy ┃ phối hợp diễn: Ôn đạo diễn, Angel ┃ cái khác: vòng giải trí, quy tắc ngầm *** Chung Thụy vượt qua ba tháng đen tối nhất trong đời, đáng ngạc nhiên hơn là anh gầy cả một vòng. Đến lúc xuống giường, cuối cùng anh cũng có loại cảm giác xoay người làm chủ nhân, được trở về sau khi giải phóng. Chuyện đầu tiên sau khi vùng lên, chính là tìm Tiêu Tiêu “Tính sổ”. Người này không biết tìm ở đâu ra một đống quần áo gợi cảm, lúc không làm việc thì cứ cách một khoảng thời gian lại đổi một bộ quần áo để tra tấn người chỉ có thể nằm trên giường là anh, Chung Thụy chỉ nhìn không thể động, khỏi phải nói có bao nhiêu đau khổ. Có điều, khi Tiêu Tiêu thay những bộ quần áo hở hang nhảy những điệu hài hước đưa tình, quả thực rất quyến rũ. Chung Thụy kéo một cái vali thật lớn đựng đầy đồ đạc không dễ gì mới thu thập được, ý vị thâm trường mà nở nụ cười, Ben ở bên cạnh lặng lẽ run lên, đáy lòng thầm mặc niệm cho Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu biết rõ ba tháng sau Chung Thụy nhất định sẽ phục thù, nên đã sớm đi theo A Sâm xuất ngoại để quay ngoại cảnh, để tránh cho người nào đó lại đuổi theo đòi nợ. ... Mời các bạn đón đọc Đêm Nay Ngủ Cùng Ai của tác giả Jassica.