Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú

Một câu chuyện sủng ngọt ngào kể về tiểu công sau khi có cơ hội trọng sinh đã tìm được tiểu thụ  hạnh phúc chưng bánh bao. Cũng ở kiếp trước tiểu công đỡ giùm cho tiểu thụ một nhác kiếm độc vì thế mất máu mà chết. Tiểu công sau khi trọng sinh đã sủng tiểu thụ lên trời. Ấm áp, ngọt ngào, không ngược. *** Cuối cùng thì ta cũng coi xong bộ này… hahahahahah Trọng sinh chi sủng nhĩ bất cú, được tóm gọn như sau: Anh công là một hoàng đế, vào đúng ngày sinh nhật thứ 25 của mình, bị thích khách ám hại, nào ngờ Tiểu thụ lại chạy tới cứu anh, rồi chết vì trúng độc. Anh công nhìn thấy Tiểu thụ mới biết ẻm chính là Cung tì ngày xưa bị mình “sàm sở” rồi cũng phong phu thị, nhưng kiểu “chơi qua đường” lại thêm ẻm bị mất hài tử, nên anh cũng không quan tâm nữa… Vốn anh cũng chưa chắc nhớ nổi khuôn mặt của ẻm, nhưng không ngờ ẻm lại liều mạng cứu anh, trong khi tất cả các phi tần khác đều hoảng sợ, lo chạy trốn… Anh nhìn thấy em lần cuối, nhìn em từ từ tắt thở, mới cảm thấy được như mất một thứ quý báu nhất trên đời, đó chính là chân tình. Sau đó anh điều tra, mới biết cả hậu cung của anh, người thì bắt tay với loạn thần, người thì tranh quyền đoạt lợi hại người… Anh cảm thấy vô cùng chán nản, rồi ngày đêm đều tưởng niệm tới 1 Tiểu cung tì đáng yêu, thuần khiết ngày xưa, vì anh mà ngày đêm chờ đợi, chỉ vì anh dạy viết chữ mà không ngừng luyện tập, chỉ vì một lời hứa vu vơ sẽ trở lại kiểm tra em mà nỗ lực, nhưng anh chẳng bao giờ quay lại… Mấy chục năm trôi qua, tưởng niệm,… dần trở thành tình ái, anh nhận ra chân tình là 1 điều tuyệt đẹp biết bao nhiêu,… Anh ước nguyện có thể 1 lần gặp lại em, để yêu thương, chăm sóc,… cùng em có một gia đình nhỏ, có thể một lần bảo vệ em cùng hài tử… Và rồi… như bao bộ trọng sinh khác… Anh tỉnh dậy và thấy mình đã quay lại thời điểm ngày xưa… Từ khúc này mới thấy anh ghê gúm nè… Anh quay lại vào thời điểm hai người sắp gặp nhau, lúc này anh là Thái tử… Anh đã không từ thủ đoạn, dẹp hết toàn bộ trướng ngại vật, bắt đầu từ hậu cung của mình, như bức tử Thái tử phi, đem nhốt bạn phi ngày xưa ám hại con em,… sẵn tay giải quyết dần bọn gian thần… Anh còn nhở phụ hoàng cùng hoàng đệ tử trận, nên đi giết toàn bộ bộ tộc người ta trước… Chuẩn bị sẵn sàng… Lúc này em nó vào cung, anh mua chuộc mấy tổng quản trong cung, để dinh em qua chỗ mẫu hậu của mình cho an toàn, rồi anh đi đánh trận trở về, xin cho em làm Quân thị, sủng ái, cưng chiều, yêu thương em không còn gì để nói… Anh còn vô cùng kiên nhẫn, nuôi em từ từ, lúc cưới về em mới 14 tuổi, anh nhận nại tới năm em 16 tuổi, mới ăn em, để đảm bảo sức khỏe của em + diệt trừ hết hậu hoạn… Nói tới sụ bảo vệ của anh, chỉ tội mấy bạn đụng vô em. Đầu tiên là bạn làm chung vì ganh tị nên hất nước nóng làm em phỏng tay, không biết anh làm gì mà bạn ấy đã biến mất không dấu vết; hai người đi ra đường, có người lỡ dại chọc ghẹo em, hình như gia đình bạn ấy cũng không sống tốt; cung phi của anh, dọa nạt làm em sợ, anh cũng tiện đường tiễn bạn ấy luôn, Vương phi của đệ đệ anh hãi hại con hai người, bạn đệ đệ đã tình nguyện quăng ả vô hâm băng, đông chết,… Đó là còn chưa kể anh luôn cử 1 đống ám vệ bám sát em từ khi còn là Tỳ nữ… Nhưng như vậy chưa đủ làm anh cảm thấy thỏa mãn, anh còn từ từ nâng em lên vị trí cao nhất. Khi anh lên làm vua, sau khi đã có đủ thực quyền + thêm em sinh ra 3 hoàng tử, liền ra 3 đạo thánh chỉ: Thứ nhất, sắc phong em làm hoàng hậu. Thứ hai, phong con trai trưởng của hai người làm thái tử. Thứ ba, đổi luôn quốc hiệu thành tên em, coi như quà mừng sinh nhật. –> Ước vọng của em là đưa em lên đứng ngang hàng với anh. Đã tới đó, anh vẫn chưa hài lòng, khi còn là thái tử, anh đã hết lòng đào tạo 4 đứa em trai, để sau này sử dụng hết 4 người, không để nhàn tản như kiếp trước, em trai anh buồn vì vợ chết ra biên ải, anh cũng chỉ cho đi có 2 năm. Con trai anh, 3 tuổi đã bắt đầu đi học. Em thụ khi còn trẻ, anh đã bắt em luyên võ hay thể dục gì đó để duy trì sức khỏe… Tất cả cũng chỉ để, 2 người sống bên nhau càng lâu càng tốt. Bên cạnh đó, không muốn đi theo vết xe cũ của phụ hoàng, lao lực mà chết, thái tử mới 18 tuổi, lập tức nhường ngôi, cùng em đi du ngoạn thiên hạ… Tiểu thụ thì ôn nhu, từ một cung tỳ, bắt đầu học tập để trở thành mẫu nghi thiên hạ, em thụ ở kiếp này đúng là siêu hạnh phúc. Anh thì chuyên sủng em, thiên hạ ai ai cũng biết, một lần em lại cứu Hoàng hậu (mẹ anh, người Phụ hoàng anh yêu nhất) nên hoàng hậu lại càng thương em, thêm nữa em sinh được 4 trai, 1 gái, 1 song nhi,… nên anh không cần phải bị bắt nạp thêm ai hết… Em ôn nhu, nhưng không ngược, không bao giờ làm gánh nặng cho anh, ngược lại luôn tự rèn luyện để trở thành người xứng đáng với anh, khi mẹ anh gặp nguy, em liều chết bảo vệ, khi anh bị thích khách ám hại, hai người bị lưu lạc thì em rất chịu cực, chịu khổ ra ngoài kiếm tiền để mua thuốc, săn sóc cho anh,… Nội dung em là một hiền thê mẫu mực, vô cùng xứng đáng để anh “sủng” tới mức đó… Truyện không ngược, cùng lắm là 2 chương đâu, khúc sau là coi cách mà anh sủng ái em, và họ cùng nhau trải qua những khoảng thời gian hạnh phúc cùng khó khăn của cuộc đời… *** Rì-viu: Một câu chuyện cục kỳ ngọt ngào mới trong làng sủng thụ của mấy anh công quâm Kiếp trước em thụ là một song oa tử, vì gia đình bé thụ phải vào hoàn cung làm việc, à không phải làm thái giám đâu nhá!!!=)) Một lần tình cờ gặp anh công, cái ảnh cưỡng X con người ta luôn...Thế là thụ có bảo bảo. Sau này anh công lên làm vua phong cho em thụ làm chức gì đó mà tui quên rồi. Trong hoàng cung mà, bải bảo của ẻm bị phi tần trước khi làm vua ảnh hại ẻm sảy thai, kết quả bé thụ không còn khả năng mang thai Sau khi trọng sinh anh công thề, kiếp này nhất phải yêu sủng em hơn. Anh lập ra kế hoạch từ ngày em chưa vào cung, kế hoạch của công quân đương nhiên là hoàn mỹ, rước được bảo bối nhỏ về anh sủng vô đối luôn í. Lúc đó cũng có nhiều con nữ ganh ghét mà không làm gì được vì bé thụ được anh công bảo vệ quá kỹ.=))) Con đường sủng thê chính là không có lối về, ôn nhu chăm sóc đến trân trọng ẻm dần dà bé thụ cũng yêu ảnh luôn=)) Rồi anh công bảo là đợi tới sinh nhật của thụ mới 'ăn' người ta. Đến cuối cùng do ông Lịch Vương anh công 'ăn' bé thụ sớm hơn dự tính, hoàng hậu cũng yêu thích bé thụ nhiều hơn. Kết quả chương sau hay gì gì đó thụ liền có bảo bảo=)) *Ặc* Đại hoàng tử dễ thương vô đối luôn=)) nhưng do bản chất ghen của ảnh nên anh công đã tính toán cho bé thụ sinh thêm vài đứa để Đại Hoàng Tử chăm sóc để bé không còn thời gian quấn lấy vợ ảnh nữa. Kết quả là có một cặp song sinh trai, sau có một cặp long phụng sau nữa có một song oa tử** theo lời con editor thì song oa tử có khả năng sinh sản giống như phụ nữ nhưng khả năng mang thai kém hơn tí, còn lại hoàn toàn đều là nam. Đánh giá của Đại Lười: Văn hay, editor thím ấy edit cũng hay nốt, ngoài ăn đường ngọt tận tâm can thì ta rất mê bọn nhỏ của công và thụ, cưng cưng lắm luôn í. *** Khải Thái năm thứ ba mươi ba. Tuyên Đức Điện – ngự thư phòng lúc này vẫn sáng đèn, một trung niên nam tử vận hoàng bào đang ngắm bức tranh được treo ở phía trên cao. Trên bức tranh chỉ vẽ một thiếu niên mặc áo cung thị*, thân hình gầy gò, khuôn mặt thanh tú nở nụ cười nhợt nhạt đứng bên cạnh một tiểu đình. “Nguyên Phúc, ngươi nhìn xem cho trẫm bức tranh này đã họa giống chưa?” Hiên Viên Hãn Thừa hướng người đang đứng hầu hạ kế bên, nội thị tổng quản thái giám Nguyên Phúc, hỏi. Nguyên Phúc đã làm nội thị tổng quản hơn ba mươi mấy năm, tuổi của ông còn muốn lớn hơn cả hoàng đế, tóc mai hai bên cũng đã bạc trắng, gương mặt che kín bởi nếp nhăn lúc này chỉ còn cách thở dài, hồi đáp. “Bẩm Hoàng thượng, nô tài thấy quả có giống diện mạo của Lâm quý nhân thời niên thiếu.” “Giống sao?” Hiên Viên Hãn Thừa nói khẽ, kỳ thật, hình dạng của thiếu niên ấy trong kí ức của hắn đã có chút mơ hồ. Chỉ nhớ rõ nhất đôi mắt to tròn ngập nước của thiếu niên, hai má lúm đồng tiền nho nhỏ khi thiếu niên cười rộ lên vô cùng đáng yêu. Nhớ tới nụ cười cuối cùng bị nhiễm đầy máu tươi, sự việc xảy ra cách đây ba mươi năm, chỉ tưởng tượng lại thôi cũng làm tâm hắn đau đớn không ngừng. Nguyên Phúc biết hoàng thượng lại nhớ về Lâm quý nhân. Hôm nay chính là sinh thần của hoàng thượng, đáng lẽ sinh thần của đế vương đều được tổ chức bằng yến tiệc chiêu đãi toàn Hậu cung cùng quan lại, nhưng sinh thần của hoàng thượng trong ba mươi năm qua chính là điều cấm kỵ trong cung. Ba mươi năm trước, vào đúng sinh thần của hoàng thượng đã xảy ra một chuyện mà đến nay, người trong cung không một ai dám nhắc đến. Ba mươi năm trước, Hiên Viên Hãn Thừa vì sinh thần năm 25 tuổi của mình đã tổ chức một yến tiệc, giao cho người đang được sủng ái nhất của hắn là Thục phi chủ trì. Thục phi vốn là con gái của một vị quan ngũ phẩm họ Từ, nàng bị đem tặng cho hắn lúc đó vẫn còn là Thái tử để làm thị thiếp. Từ Tuyết Doanh có bề ngoài xinh đẹp, lại là một nữ tử có tính cách ôn nhu như nước nên được Hiên Viên Hãn Thừa vô cùng sủng ái. Nếu không phải do nhiều năm Thục phi vẫn không hoài thai, Hiên Viên Hãn Thừa còn muốn phong nàng lên làm Qúy phi. Hoàng hậu của Hiên Viên Hãn Thừa là Tiết Thải Dụ, cháu họ của thái hoàng thái hậu Tiết thị, là hoàng gia gia trước khi lâm chung đã ban hôn cho hai người. Tiết thị là kế hậu, khi đó bà là muội muội của quan Lại bộ thượng thư. Phụ hoàng của Hiên Hiên Hãn Thừa – Hiên Viên Chiêu Thâm là con trai thứ ba của tiên hoàng, do Vương hoàng hậu sở sinh nhưng do rong huyết khi sinh nên qua đời. Về sau, tiên hoàng vẫn luôn sủng ái Tiết thị. Tiết thị vì thế cũng liều mình tuổi già mà hạ sinh Thập hoàng tử Hiên Viên Chiêu Hồng. Vì Hiên Viên Chiêu Hồng là do Tiên hoàng khi đó đã già mới được sinh ra nên cũng chỉ lớn hơn Hiên Viên Hãn Thừa một tuổi.   Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú của tác giả Tối Ái Tiểu Miêu Miêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh - Hàn Mạch Mạch
“Đại thần, em muốn sinh “khỉ con” cho anh!”. Đây chính là câu nói vô cùng phổ biến của các nữ sinh trên mạng xã hội. Là con gái, ai cũng có một thời cuồng si như thế. Đường Viên cũng không ngoại lệ. Nhưng cô khác với những cô gái kia ở chỗ, cô đã từng học chung lớp với đại thần, cho dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Rồi sau đó lại học cùng một trường đại học với anh, cho dù anh chẳng hề nhận ra cô. Không sao cả, Đường Viên không buồn, bởi vì con đường mà cô lựa chọn, là thầm mến. Đường Viên nhìn thấy Dung Giản lần đầu tiên chính là buổi khai giảng vào năm lớp 10. Được xếp vào cùng một lớp là ngẫu nhiên, nhưng vào cùng một trường đại học thì đã không còn là trùng hợp nữa rồi. Kể từ giây phút nhìn thấy anh phát biểu trên bục, Đường Viên đã không ngừng cố gắng để khoảng cách giữa anh và cô ngày càng ngắn lại. Nhưng mà cũng chỉ là như vậy thôi, Đường Viên không hề có thêm một ý nghĩ nào xa vời hơn, bởi vì cô mập. Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn, Đường Viên luôn có thân hình tròn trịa mũm mĩm, nhưng bù lại khuôn mặt cô rất xinh đẹp. Điểm đáng quý của Đường Viên chính là, cô chưa bao giờ cảm thấy thiếu tự tin với vóc dáng của mình, tuy rằng có đôi lúc tâm hồn con gái trỗi dậy cũng sẽ muốn giảm cân. Mà suy nghĩ này thường chỉ xuất hiện mỗi khi cô vô tình gặp được nam thần Dung Giản mà thôi. Thế nên đương nhiên cân nặng không tự nhiên tăng lên cũng không tự nhiên mất đi, mà nó sẽ tồn tại từ ngày này qua ngày khác một cách vô cùng bền vững. Tuy rằng Đường Viên luôn không thừa nhận, nhưng có lẽ vóc dáng cũng là một phần nguyên nhân khiến cho cô lựa chọn đoạn tình cảm đối với Dung Giản là thầm mến chứ không phải là theo đuổi. Một lần gặp gỡ, lại có thể kéo dài tình cảm này thật nhiều năm. Không nói ra, có thể là vì sợ lời từ chối, cũng có thể là vì muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, cũng có thể chỉ đơn giản là chờ đợi, chờ đến một ngày tình cảm này không còn đủ sức để tồn tại nữa. Thế nhưng, Đường Viên lại không thể đợi được đến ngày đó. Bởi vì, một cách vô tình hay cố ý của số phận, mà cô và Dung Giản lại cùng tham gia một vài dự án, một vài hoạt động của trường. Rồi cứ như vậy, thời gian tiếp xúc nhiều lên, dũng khí kìm nén bấy lâu nay của Đường Viên cũng nhiều lên, cô quyết định tỏ tình. Giống như dự đoán, câu trả lời của Dung Giản chính là: “Hiện tại, yêu đương và kết hôn không nằm trong kế hoạch của anh.” *** Các cô ấy đều nói em là người không có kiên nhẫn. Nhưng có hai việc em vẫn luôn kiên trì cho tới tận bây giờ, một là béo, còn một điều nữa, đó là em thích anh. —— Đường Viên Khi Đường Viên dùng nick đi càn quét Weibo của nam thần cùng mấy cô gái với nội dung ‘Đại thần, em muốn sinh ‘khỉ con’ cho anh’, cô chưa từng ngờ rằng, có một ngày cô thực sẽ sinh khỉ con, à không, đứa con cho anh. Khi đại thần Dung Giản nhận nội dung kịch bản mới, anh phát hiện ra tên của nam chính trong tiểu thuyết giống như của mình.... Được ăn cả, ngã về không: Sinh.//Thịt viên chua ngọt: Đại thần, em muốn sinh ‘khỉ con’ cho anh! P/s: 1. Cùng hệ liệt với Em có bệnh, phải trị 2. Truyện ngọt, đơn phương thầm mến, là mối tình đầu của nhau, HE 3. Hiện thực mới là chính, chỉ có một chút chút xíu là trên mạng. Câu chuyện về cô gái tròn trắng mập cùng với nam thần lạnh lùng tinh anh. Truyện này còn có tên "Tôi viết một câu chuyện, nam chính là nam thần trong lòng tôi", "Cô có kỹ năng thầm mến đặc biệt" Nhân vật chính: Đường Viên, Dung Giản | Nhân vật phụ: Đường Bao (con khỉ nhỏ), Hà Khánh Nguyên, Nguyễn Tâm, Nam An An, Cố Ly, An Ngưng, An Nại (An Nại trong truyện Nại Hà)   Mời các bạn đón đọc Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh của tác giả Hàn Mạch Mạch.
Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh - Dư Lạc Thuần
Hôn ước giữa cô và hắn được định sẵn từ nhỏ nhưng lại chưa từng gặp nhau. Cô xinh đẹp , đáng yêu hệt như bông hoa vừa nở rộ trong sắc xuân của tuổi mười tám , còn hắn , theo như cô nghĩ thì có thể xem là một ông chú (biến thái) ba mươi tuổi. Cô thật sự không hiểu nổi ngày xưa cha mẹ nàng ăn nhầm cái gì mà lại đi đồng ý kết thông gia với nhà hắn ! Chết tiệt.....cô không thể chịu thua được , có chết cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân "biến thái" này. Mà cho dù có chấp nhận , cô thề sẽ khiến cho ông chú kia phải hối hận.     "Cưới phải tôi là một điều rất vinh dự cho chú ! Chú nên thấy thật may mắn vì tôi đã đồng ý !" – Du Huân Huân đập màn cất giọng nói.     Người đàn ông ngồi đối diện cười khẩy "Là bất hạnh mới đúng !"     Du Huân Huân trừng mắt nhìn hắn "Nếu là bất hạnh thì tôi quả thực đã bất hạnh khi làm vợ một ông già như chú !"        Ngô Vũ Thần điềm đạm từ tốn trả lời "Phải lấy một con ngựa hoang tự cao như cô thì tôi...quả thật xui tận mạng."  --- ------ ---     "Động phòng hoa chúc đó là điều tuyệt vời nhất của đôi vợ chồng vừa cưới nhưng tôi....thà chết cũng không cho ông chú đó chạm vào người..." - Du Huân Huân ngồi trong phòng hùng hồn tuyên bố , chai xịt cay , gậy , đồ chích điện.....cô đã chuẩn bị tất cả , chỉ cần hắn làm càn thì cô sẽ cho hắn...tuyệt tử tuyệt tôn !!!  --- --------  19 tuổi , hắn đột nhiên tuyên bố yêu cô làm mọi cách khiến cô vui…..     "Nếu tôi nói tôi thích em...thì em sẽ làm gì ?" – Ngô Vũ Thần điềm đạm hỏi.        "Thì tôi sẽ tự tử !" - Du Huân Huân lập tức trả lời.        "Vậy tôi sẽ giúp em !" - Người đàn ông nọ , tư thế cao ngạo , nhếch miệng cười hời hợt như có như không.     "Chuyện gì ?" - Nàng ngây ngô nhìn hắn.     "Tự tử !"     "Tại sao ?"     "Vì tôi đã thật sự yêu em rồi ! Nhưng tôi nghĩ em...sẽ không thể chết nếu như tôi chưa cho phép !" - Hắn híp mắt cười , một nụ cười đầy thích thú , để lộ hàm răng trắng đều...  --- ------ -----     20 tuổi , sóng gió ập đến gia đình cô , cô mất tất cả người thân , chỉ còn duy nhất người chị là Du Ái My . Cú sốc quá lớn khiến Du Huân Huân mất trí nhớ , cả hắn cũng quên , trong trí nhớ cô là một khoảng trống vô định…    “Em không cần nhớ tất cả , chỉ cần em nhớ rằng , trên thế giới này người yêu em nhất…chỉ có tôi !” – Hắn ôm nhẹ cô vào lòng , dù đau đến mấy cũng cố gắng điềm tĩnh , người phụ nữ hắn yêu suốt ba năm qua , ngay cả một chút kí ức nhỏ về hắn cũng không còn…. ______________________________________________________________________    “Nếu kiếp này không thể cùng em sống đến răng long đầu bạc hay cùng đi đến cuối đoạn đường thì kiếp này với anh...thật vô vị” *** Ngày đầu năm không khí khá lạnh nên Du Huân Huân rất lười dậy , nàng rúc đầu trong tấm chăn bông ấm cúng say giấc. Người đàn ông nằm bên cạnh vẫn im lặng ngắm nhìn nữ nhân xinh đẹp , đột nhiên nàng đưa tay kéo tấm chăn lên cao , rúc đầu vào chăn , cả cơ thể cuộn tròn . Nhìn hành động của nàng , Ngô Vũ Thần bật cười , đưa tay kéo chăn ra , cố gắng mãi mới lôi được thân hình kiều nhỏ ra ngoài , cất tiếng “Bà xã , sáng rồi , mau dậy đi anh đưa em đi chơi.” “Huân Huân !” Hắn đưa tay nâng mặt nàng lên. Du Huân Huân xoay người vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn , lí nhí nói “Ưm…không dậy , ngủ thêm chút nữa….” Ngô Vũ Thần đưa mắt nhìn nàng , có lẽ do hôm qua thức khuya nên nàng còn mệt , hắn cưng chiều ôm lấy nàng nằm xuống “Được rồi , ngủ thêm chút nữa.” Gần trưa Du Huân Huân cũng không chịu dậy , Ngô Vũ Thần dọn sẵn cơm ra khay rồi đem lên phòng . Nhìn nàng vẫn say ngủ hắn cất tiếng “Huân Huân , trưa rồi. Em mau dậy ăn sáng đi.” Du Huân Huân nhíu mày tỉnh dậy , gục đầu vào lồng ngực rắn chắc , dụi dụi đầu “Ưm…ông xã…” Ngô Vũ Thần vuốt tóc nàng , cất tiếng “Hử ?” *Chụt…- Du Huân Huân nhướn đầu dậy hôn lên môi hắn , cười hì hì “Chào buổi sáng.” Hắn mỉm cười , đưa tay nhéo bên má phúng phính “Bây giờ mà là buổi sáng sao ?” Nàng không trả lời đi vào toilet rửa mặt , thay đồ . Một lát sau mới bước ra ngồi trên giường chờ hắn đưa cơm. “Em ăn đi.” – Ngô Vũ Thần đưa chén cho nàng , rồi cùng nàng ăn cơm. “Một lát nữa anh sẽ đưa em đến nhà ba mẹ anh.” ... Mời các bạn đón đọc Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh của tác giả Dư Lạc Thuần.
Vương Gia Ta Biết Sai Rồi - Loan Loan
Một nhân vật nữ trùng sinh, đến một triều đại xa lạ, có y thuật cao siêu, có khinh công tuyệt đỉnh, dù thế nhưng những chuyện tốt này không có gì có thể so sánh với tiền, không có gì có thể đáng tin hơn tiền, cho nên hãy cứ nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt ở trên giang hồ xông xáo, kiếm tiền, sau đó sẽ không để ý mọi người mà khi dễ ông chồng Vương gia, cuộc sống này cũng không tệ lắm…ha…ha….. *** “Đúng vậy, bất quá hiện tại muội muội xấu hổ, khi nào thân với hai con rồi, muội muội sẽ ra” Hàn Nguyệt Nguyệt cười nói. Lần trước Viên Viên nháo muốn nàng ôm, nàng thương con liền ôm lên, ai ngờ Mạnh Dịch Vân trở về thấy thế, đen mặt, ôm lấy nhi tử trong tay nàng, hung hăng dạy dỗ một phen. Từ sau lần đó, hai nhóc không dám náo loạn nữa, làm gì cũng sợ phải hỏi trước, Hàn Nguyệt Nguyệt rất đau lòng, mắng Mạnh Dịch Vân một trận tơi bời. Hàn Nguyệt Nguyệt ốm nghén, rất nhiều thứ không ăn được, thấy là muốn ói, nhưng vì con, dù khó chịu thế nào, vẫn ráng ăn một ít. ... Mời các bạn đón đọc Vương Gia Ta Biết Sai Rồi của tác giả Loan Loan.
Vương Gia Ngốc Tỉ Tỉ Đến Đây - Gà Siêu Chíp
Huỳnh Hiểu là một cô gái hiện đại năng động, sống trong cô nhi viện từ nhỏ. Cái ngày đầu tiên nàng rời khỏi cô nhi viện thực hiện cuộc sống mới thì vô ý xuyên không, nhận nhiệm vụ chăm sóc cho một vương gia mang danh đệ nhất mĩ nam nhưng đồng thời cũng là một tiểu ngốc tử. Hắn - đệ nhất mĩ nam của Nhân quốc. Hắn bị cả thiên hạ cười chê là tiểu ngốc tử. Hắn ngây ngô, đáng yêu, lúc nào cũng dính lấy nàng. Nhưng cũng có lúc hắn biến thành ác ma giết người không ghê tay, tàn bạo, lãnh khốc. Hắn trên tay mang Hỏa kiếm của thần kiếm U Linh, đôi mắt hoa đào chuyển thành xanh, toàn thân áo bào đen, tóc dài tung bay, đẹp như một vị thần. Hắn đứng đó khiến người ta có cảm giác vừa tôn sùng, vừa kính sợ. Khi bảo kiếm của hắn vung lên cũng là lúc máu đổ thành sông. Vó ngựa của hắn đi đến đâu, tiếng khóc than lan tới đó. Đối đầu với hắn kết cục chỉ có một chữ  " chết" . Không ai có thể đe dọa hắn, không ai có thể khống chế hắn. Một khi hắn đã quyết, không ai có thể bắt hắn dừng tay. Mà có, cũng chỉ có một người... *** Mấy hôm nay, Tiêu Dao Vương nhà chúng ta rất cao hứng, đi đâu cũng nở nụ cười điên đảo chúng sinh làm người ta hoang mang lo sợ. Theo một vài tin tức nội bộ Tiêu Dao phủ thì là vương phi của ngài đã mang thai. Ài, nếu vậy thì vương gia cao hứng cũng đúng thôi. Nhưng vài ngày sau, vương gia không còn vui vẻ hòa nhã nữa mà bắt đầu trở nên khó tính, rất hay cáu giận. Bá quan trong triều không khỏi thắc mắc trước thái độ xoay chuyển chóng mặt của Tiêu Dao Vương. Chẳng hay vương phi và tiểu bảo bảo trong bụng có chuyện gì? Nhưng mà thái hậu cùng hoàng thượng phái rất nhiều ngự y tới chăm sóc vương phi nha. Nghe đâu, vương phi cùng bảo bảo rất khỏe mạnh. Vậy thì tại sao Tiêu Dao Vương lại có thái độ như thế? Ài, thật ra thì vương phi có thai là chuyện vô cùng tốt, chỉ có điều vương gia nhà chúng ta phải chịu uất ức một chút, cố gắng nhịn…chín tháng nữa. Phải nhẫn nhịn khổ sở như thế nên Mộ Dung Phong lúc nào cũng khó chịu, ngày ngày nhìn chằm chằm bụng Huỳnh Hiểu hỏi bao giờ bảo bảo chịu đi ra ngoài. Ngày Huỳnh Hiểu lâm bồn, Mộ Dung Phong vô cùng lo lắng, hắn ở bên ngoài phòng đi đi lại lại, lòng như lửa đốt, chỉ hận không thể lập tức xông vào trong thay nàng chịu mọi đau đớn. Huỳnh Hiểu thuận lợi sinh ra một tiểu oa nhi, toàn thân như bị rút hết sức lực, nàng mệt mỏi quá mà lịm đi. Oa…oa…oa. ... Mời các bạn đón đọc Vương Gia Ngốc Tỉ Tỉ Đến Đây của tác giả Gà Siêu Chíp.