Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

1001 Phương Pháp Nghịch Tập Của Vương Phi Bá Đạo

Bạn đang đọc truyện 1001 Phương Pháp Nghịch Tập Của Vương Phi Bá Đạo của tác giả Thi.xz. Một lần nọ đi leo núi vô tình nhặt được một quyển tiểu thuyết ngôn tình, cô tò mò đọc thử, nhìn thấy một nhân vật Vương phi trong đó trùng tên mình.   Ngay lúc đó, một tia sét đánh xuống, đưa Điềm Tư Tư xuyên qua thời gian và không gian nhập vào thân xác vị Vương phi vào thời điểm trước khi thành hôn.   Thôi được rồi, số trời đã định, Điềm Tư Tư ta không thể chống lại thì đành thuận theo. Nhưng Vương gia, pháo hôi đừng cản đường ta a. Nếu không ta sẽ không nương tay đâu.   Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạohay Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn! *** Điềm Tư Tư mở mắt rồi nhắm mắt, cô cả người vô lực, không chút sức lực; không thể tin được ấy thế mà mình lại xuyên không rồi - xuyên thành vị Vương Phi xấu số mà cô vừa cảm thán vài ngày trước đây. Chỉ ba hôm trước đây thôi, cô còn là kim chi ngọc diệp Điềm gia, người người nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan; ấy thế mà chỉ vì một lần leo núi với anh trai, bây giờ lại như cá nằm trên thớt mặc người định đoạt. Cô đưa mắt nhìn chung quanh, nguyên chủ đường đường là Đại tiểu thủ Điềm phủ thế mà lại ở trong căn phòng tồi tàn trông như phòng chứa củi, bàn ghế giường chiếu đơn sơ, gió thổi qua khung cửa sổ lạnh lẽo,không một người hầu hạ. - Người… đâu…? Nước….. Điềm Tư Tư cố gắng cử động đôi môi khô khốc của mình, muốn xin một chút nước; cô đã không có miếng nước nào hơn ngày nay rồi. Lục lại kí ức của nguyên chủ, dường như cô bị mẫu thân mình chuốc thuốc mê, đã nằm đây không ai quan tâm mấy hôm rồi. Thỉnh thoảng lại có nha đầu vào đút cô chút nước hay cháo loãng để giữ mạng. Chẳng biết thân thể của nguyên chủ quá yếu hay sao mà để một linh hồn từ tương lai như cô đến chiếm lấy. “ Điềm đại tiểu thư to gan quá nhỉ. Đường đường là tiểu thư khuê cát lại vứt bỏ hôn ước phụ mẫu định cho chạy theo một tên gia đinh. Cô định vứt mặt mũi Điềm phủ này đi đâu, vứt mặt mũi phụ thân cô ở đâu.” Tiếng nói the thé phát ra cắt đứt dòng suy nghĩ, làm Điềm Tư Tư đinh tai nhức óc, theo đó là một người phụ nữ mặc áo váy lụa xanh lục, đầu cắm kim trâm, tóc búi kiểu phú quý, theo sau là 5 nha hoàn nhất đẳng hầu hạ. Điềm Tư Tư biết người phụ nữ này. Chính thê của Điềm Doãn cũng là phụ thân của nguyên chủ, Thiệu Phi Phi. Thiệu Phi Phi vào phủ sau mẹ cô, Trần Nhữ Sương, thế nhưng dựa vào cha làm quan võ Tam phẩm trong triều lại dám bày trò “tu hú chiếm tổ”, đẩy mẹ cô từ chính thê thành tiểu thiếp, đuổi hai mẹ con cô vào hậu viện hẻo lánh, đối xử khắc nghiệt tàn nhẫn. Hai mẹ con nguyên chủ sống nương tựa nhau, tránh đi ma trảo của người đàn bà này khó khắn biết bao nhiêu. Tính tình bà ta gian xảo lại ác độc, chính vì lẽ đó nên mấy chục năm qua, Điềm Doãn cũng không nạp thêm thiếp nữa. Điềm Tư Tư thật muốn cười to, nghĩ thầm trong bụng: Thiệu Phi Phi ơi là Thiệu Phi Phi, bản thân bà là tiểu thư con nhà quan mà lại mặt dày nhòm ngó chồng người khác, bà đã vứt mặt mũi phụ thân bà từ tám đời rồi, tư cách đâu mà dạy dỗ ta cơ chứ. Thiệu Phi Phi thấy cô không thèm để ý đến mình, sôi máu qua tát cô một cái thật vang, cay nghiệt nói: “Bản thân cô chỉ là hạng thứ nữ không ai thèm đếm xỉa đến thôi, được gả cho Bình Nhạc Vương đã là phúc phận tu ba đời ba kiếp. Ngoan ngoãn thì còn được kiệu tám người khiêng đón đi từ cổng chính, đừng tỏ vẻ ta đây thanh cao, cô nên nhớ còn mạng của Trần Nhữ Sương ở trong phủ này, đừng khiến mẹ ruột cô chết bất đắc kì tử. Người đâu, canh chừng cô ta cho kĩ. Hai ngày nữa Vương phủ đến đón người rồi, chỉ cần để cô ta còn sống thôi.” Nói xong, không đợi cô đáp lại, Thiệu Phi Phi phất tay áo đi ra ngoài, chỉ để lại cho Điềm Tư Tư bóng lưng. Trên mặt Điềm Tư Tư còn hiện rõ năm dấu ngón tay còn rướm máu, máu từ mũi và miệng cũng chảy ra không ngừng nhưng đám nha hoàn cùng gia đinh xung quanh không ai để ý đến cô. Hừ, gả cho Bình Nhạc Vương là phúc phận ba đời. Ta khinh. Cả kinh thành này ai chẳng biết Bình Nhạc Vương chỉ là kẻ không chí tiến thủ, ham mê tửu sắc vô độ, tiểu thiếp ở kín bốn năm hậu viện, lại còn có bệnh kín chỗ đó chứ; gả cho hắn ta khác nào ở góa cả đời. Rõ ràng hơn sáu tháng trước, Bình Nhạc Vương phủ đến cầu hôn là đích nữ Điềm phủ, Điềm Tư Nhiên. Thiệu Phi Phi không nỡ đẩy con gái mình vào hố lửa nên mới qua loa sắp xếp cho cô một thân phận đích trưởng nữ, đẩy cô vào Bình Nhạc Vương Phủ. Nguyên chủ trước kia vì sợ hãi quá độ mới một thân một mình chạy trốn, lại bị bà ta bắt lại chuốc thuốc, vu hãm tội cấu kết gia đinh trộm cắp bỏ nhà đi. Sau đó bà ta lại đe doạ giết Trần Nhữ Sương làm gương. Còn gì ngoài mục đích ép gả cô cho Bình Nhạc Vương Triệu Bình. Thật đáng giận mà. Điềm Tư Tư nhớ lại cuốn sách mình đọc được trước khi xuyên không đó. Nguyên chủ sau khi gả vào đó chịu cảnh cô độc suốt đời, lại bị đám tiểu thiếp ỷ cô bị lạnh nhạt mà chua ngoa, hãm hại. Cuối cùng nguyên chủ uất ức, ngọc nát hương tàn khi tuổi chỉ mới 25. Còn mẹ con Thiệu Phi Phi lại bám vào được Hoàng đế mà sống xa hoa vui sướng cả đời. Điềm Tư Tư trầm ngâm cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng khiến đám nha hoàn không rét mà run. Gả thì gả. Bất quá, Điềm Tư Tư ta đây sẽ khiến mấy hòn đá cản đường các ngươi cút ra xa, cứ chờ đấy..   Mời các bạn mượn đọc sách 1001 Phương Pháp Nghịch Tập Của Vương Phi Bá Đạo của tác giả Thi.xz.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hồng Nhan Loạn - Đóa Đóa Vũ
Tương truyền, người con gái nào rút được quẻ Đế vương yến thì sẽ trở thành vợ vua, ảnh hưởng lớn lao đến mức có thể nắn dòng lịch sử. Lại tương truyền mỗi quẻ chỉ có một chiếc. Vậy mà lại có hai người con gái rút trúng quẻ này từ cùng một ống. Sau đó một người trở thành quý phi sủng ái hậu cung, một người trở thành phu nhân thừa tướng đương triều. Đêm tân hôn, thừa tướng đi biệt tăm tích, sáng mới trở về, thành thật nói với Quy Vãn rằng, chàng sẽ sủng nàng, bảo vệ nàng, sẵn sàng dâng nàng mọi thứ trừ tình yêu, vì trái tim chàng đã ký gửi ở chỗ Huỳnh phi mất rồi. Quy Vãn bản tính dửng dưng, vốn được dạy dỗ từ nhỏ rằng ái tình chỉ khiến người ta đau khổ, nên cũng không lấy thế làm buồn phiền. Ngày qua ngày nàng vận nam trang rong chơi khắp nơi, lần lượt gặp ba người mà việc quen biết nàng trở thành mối hận nghìn thu của họ. Một là tướng quân đứng đầu hàng quan võ, quyền thế ngang ngửa chồng nàng. Một là vương tử dân tộc thiểu số, vì nàng mà đã phấn đấu đoạt đích, rồi nuôi chí lớn đoạt cả giang san thiên triều. Một người nữa là trạng nguyên tương lai, vì muốn có nàng mà đánh mất bản chất trong sáng, biến thành tiểu nhân ti bỉ chết đuối trong xoáy nước quyền lực. Đấu thủ tiếp theo lao vào đường đua chật chội này chính là hoàng đế, người ban đầu đã gài quẻ Đế vương yến cho Diêu Huỳnh để nạp cô ta làm phi, mục đích thật sự là dùng cô làm quân cờ kiềm chế thừa tướng. Đây cũng là hành động khiến hoàng đế di hận suốt kiếp, nhất là khi tàn rữa trên giường bệnh, chàng phát hiện ra Quy Vãn lại thật sự rút được chiếc quẻ quý hiếm năm mươi năm mới có người rút trúng một lần kia. Thừa tướng không đến nỗi mù quáng, chưa đầy một năm sau khi cưới, đã nhận ra mình được trời ban ngọc quý, càng cưng nàng như vua cưng vàng anh. Trích đoạn "Đế Vương Yến", truyền thuyết kể rằng nữ tử nào rút được quẻ này mệnh đã định sẽ trở thành vợ vua. Ngày xuân ấy, "Đế Vương Yến" lại cùng xuất hiện trong tay hai người con gái tú mỹ tuyệt luân, một như vầng dương rực rỡ, một như khuôn nguyệt lấp lánh. Mặt trăng và mặt trời cùng xuất hiện, tất sẽ biến loạn. "Họa quốc chi nguyên", rốt cuộc, ai mới đích thực là “Họa quốc chi nguyên"?   Mời các bạn đón đọc Hồng Nhan Loạn của tác giả Đóa Đóa Vũ.
Hoa Hồng Ký Ức - Lâm Địch Nhi
Em nhớ anh mỗi khi vui vẻ và hạnh phúc, bởi anh là người em muốn sẻ chia. Em nhớ anh mỗi khi buồn bã và thất vọng, bởi anh là người hiểu thấu lòng em. Em nhớ anh mỗi khi em cười và khóc, bởi em biết chỉ có anh mới có thể nhân lên nụ cười trên môi và lau khô nụ cười trên má em. Lúc nào em cũng nhớ anh, nhưng em nhớ anh nhất trong những đêm dài em thao thức, nghĩ về tất cả những giây phút tuyệt vời khi chúng ta cùng ở bên nhau. “Hóa ra tình yêu chính là, cho dù anh có thay đổi khuôn mặt, lãng quên ký ức. Đôi mắt em vẫn sẽ vì anh mà ngời sáng. Trái tim em vẫn sẽ vì anh mà loạn nhịp.” *** Thế gian này, mọi thứ sẽ già nua, duy chỉ có tình em là trẻ mãi. Thế gian này, bao điều dối trá, duy chỉ có tình em vẫn mãi sáng trong. “Chỉ có tình yêu, dù bạn đeo mặt nạ đi chăng nữa, người yêu bạn vẫn sẽ đi về phía bạn, dù cô ấy không hề biết người đó là bạn, nhưng trái tim sẽ dẫn đường cho cô ấy…”   Mời các bạn đón đọc Hoa Hồng Ký Ức của tác giả Lâm Địch Nhi.
Đời Này Không Đổi Thay - Huyền Mặc
Sách Nói Đời Này Không Đổi Thay   Anh vốn là kẻ ngông cuồng tự đại, khi còn nhỏ vì bị bức ép mà phải dồn cô bạn thanh mai trúc mã của mình vào biển lửa, từ đó về sau anh hao tâm tổn sức làm biết bao chuyện nhằm bù đắp cho cô, ngày cầu hôn cũng là ngày cô quay lưng phản bội anh. Tình nghĩa nhiều năm hóa ra cũng chỉ là lời nói dối. Còn cô cả đời kiên cường, nhẫn nhịn, nhưng vì âm kém dương sai mà tận mắt chứng kiến cái chết của người mình yêu, từ đó cô đóng cửa trái tim mình nhất quyết gìn giữ lời thề ước cùng người đã khuất. Khi cây tường vi đã đi qua bốn mùa, tóc đã dài lại lần nữa cắt đi, không biết đã gặp gỡ bao lần, nhưng tất cả chỉ là trong giấc mộng. Ba năm sau, cơ duyên xảo hợp, cố nhân tương phùng, từng bước xích lại gần nhau, chẳng thể chia xa. Bên cạnh cô giờ đây có một người mới theo đuổi, một vị giảng viên đại học tưởng như nho nhã dịu dàng nhưng thân phận chứa đựng một bí mật không ngờ. Lan Phường lần nữa dậy sóng, hồi ức của mười năm sinh tử dần rơi vào tĩnh lặng, chỉ có tình yêu là tồn tại mãi mãi.   Mời các bạn đón đọc Đời Này Không Đổi Thay của tác giả Huyền Mặc.
Nữ Tặc Giang Bắc - Tiên Chanh
Tạ Thần Niên vốn xuất thân từ dòng dõi trâm anh đầy quyền lực, nhưng đã theo nghĩa phụ, một tay bất mãn với đời nên bỏ vào núi làm thổ phỉ, từ khi còn quấn tã. Năm mười sáu tuổi, cô sơn tặc ngổ ngáo của Thanh Phong trại đã tình cờ gặp gỡ chàng thế tử Vân Tây vương. Để rồi từ đó, một chiếc lưới long trời lở đất được giăng ra, kéo theo đó là hàng loạt những việc ngoài ý muốn: nghĩa phụ đột ngột biến mất, nguy cơ chiến tranh bùng nổ, một thiếu niên thần bí có võ công cao cường, tai hoạ trút xuống Thanh Phong trại... Trải qua trăm đắng nghìn cay, cuối cùng rồi cô sơn tặc ấy cũng tái khởi nơi tro tàn, uy danh vang thiên hạ. Thế nhưng, nàng có thể cố gắng giữ chữ "nghĩa" ấy đến cùng không. Và rằng, chàng có thật lòng thật dạ không? Yêu và hận sẽ đi đâu về đâu? "Chàng sẽ nắm chặt tay ta, mãi chẳng rời xa, cùng đi tới nơi cùng trời cuối đất chứ?"   Mời các bạn đón đọc Nữ Tặc Giang Bắc của tác giả Tiên Chanh.