Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gió Nghiêng Mưa Nhẹ Chẳng Nên Về

Thể loại: Ngôn tình hiện đại, điền văn, nhẹ nhàng mà thấm sâu, HE Nguồn convert: Tàng Thư Viện Edit: JR94 Chỉnh dịch: Xiao Fang Fuong Đây là chuyện xưa của Cận Duy Nghi. Cho tới nay vẫn muốn viết một câu chuyện xưa. Hy vọng nhân cách bọn họ cao quý, sự cao quý đó, không màng xuất thân cùng nghèo hèn. Hy vọng bọn họ kiên nhẫn chờ đợi, sự kiên nhẫn đó, không màng phong hoa cùng tuyết nguyệt. *** [*] : Một câu thơ trích trong loạt bài “Ngư  ca tử kỳ” (viết theo điệu Ngư ca trong dân ca TQ) của Trương Chí Hòa (張志和). Xin được phép dẫn nguyên văn cả bài kèm bản dịch của Nguyễn Chí Viễn : Ngư ca tử kỳ 1 Tây Tái sơn tiền bạch lộ phi, Đào hoa lưu thuỷ quyết ngư phì, Thanh nhược lạp, Lục thoa y, Tà phong tế vũ bất tu quy. … Trước non Tây Tái nhộn cò bay, Nước chảy hoa đào mập cá rô, Nón lá mảnh, Áo tơi phờ, Mưa phùn gió rít vẫn làm ngơ. *** [Review] Gió nghiêng mưa nhẹ chẳng nên về – Vô Xứ Khả Đào Tháng Tư 7, 2018 yukiht Book review Đoản văn. Rất ngắn. Văn án mở đầu thế này “Đây là câu chuyện cũ về Cận Duy Nghi”. 1 đoản văn rất ngắn khi đọc lại thấy vô cùng trọn vẹn, vừa vặn. Cũng lâu lắm mới có 1 đoản văn mình thích đến vậy. 1 câu chuyện đầy đủ cấu tứ, không dư thừa, 1 câu chuyện đủ làm người đọc thoải mái và bình yên. Đường Giang yêu Cận Duy Nghi, có lẽ cô cũng cảm nhận được. Nhưng trong mắt Cận Duy Nghi, Đường Giang là đại diện tiêu biểu của lứa công tử nhà giàu hoa hòe và không đáng tin cậy. Với Cận Duy Nghi, Đường Giang có lẽ là hết cách, nghiêm túc thì cô không tin được và đề phòng xa cách, trở về phong cách hoa hoa công tử thì cô thoải mái hơn 1 chút nhưng câu chuyện yêu đương thì đặt vào tình trạng “không phải bàn”. Nói Đường Giang xui xẻo cũng được đi bởi thực tế dưới vỏ bọc của 1 chàng công tử lông bông là 1 người con trai thông minh tinh tế, chỉ là Cận Duy Nghi không thấy được, bởi cô ấy có 1 câu chuyện chưa bao giờ cũ, bởi người ấy vẫn mãi trong trái tim cô. Cận Duy Nghi gặp Hoắc Cảnh Hành vào 1 ngày hè khi bước vào đại học. 1 chàng trai có ánh mắt ngay thẳng, nụ cười điềm đạm, trên người là bộ đồ chỉn chu đã cũ sờn nhưng người con trai ấy ánh mắt luôn sáng, nụ cười luôn là sự tự tin điềm đạm và dịu dàng. Cận Duy Nghi vào 1 ngày hè năm đó trái tim bắt đầu lỗi nhịp vì anh. 4 năm đại học cứ thế trôi qua, Duy Nghi thường duy trì 1 thói quen tìm kiếm bóng hình anh nơi sân trường, góc thư viện. Cô biết anh ngồi học ở đâu, cô biết sau mỗi mùa hè làn da của anh sạm đi vì những chuyến đi tình nguyện. Duy Nghi tựa như 1 vì sao nhỏ mải miết tìm kiếm hình dáng của mặt trời. Chỉ là Cận Duy Nghi là 1 cô gái thông minh khoác lên mình cái vỏ bọc mạnh mẽ, chẳng dám theo đuổi Cảnh Hành công khai, chỉ hết mình cố gắng trở nên nổi bật để mong anh 1 lần nhìn lại. Trong ký ức của Cận Duy Nghi, ngày cô hạnh phúc nhất là 1 lời hẹn gặp của anh ở góc thư viện nơi cô thường ngồi, chỉ vậy thôi, cô mất ngủ cả đêm, là anh biết, anh biết cô ở đó. Nhưng mối tình của Cận Duy Nghi là 1 mối tình đơn phương dang dở. Có lẽ đúng như Đường Giang đã nói Duy Nghi không quên được Cảnh Hành ngoài tình yêu còn có cả nỗi tiếc nuối và không cam tâm. Cô không có can đảm đuổi theo anh đến chân trời góc bể, anh là người con trai có lý tưởng sống rõ ràng, còn cô chỉ lặng lẽ ủng hộ anh lên đường đến miền hoang mạc xa xôi, ngày đó đã định tình yêu sẽ chẳng thể nở hoa kết quả. Phân đoạn mình thích nhất trong truyện khi Duy Nghi đuổi theo bóng dáng Cảnh Hành, gặp được chỉ dám ngập ngừng nói nhỏ “Đã lâu không gặp”. 1 đoạn truyện rất cảm xúc thể hiện tình yêu bất lực của Duy Nghi, Cảnh Hành biết rất rõ anh muốn đi đâu về đâu, còn Duy Nghi chỉ ôm tiếc nuối tìm bóng anh giữa dòng đời xuôi ngược. Duy Nghi từng nghĩ cô ở thành phố chờ ngày Cảnh Hành mệt mỏi quay về, chỉ là chưa từng nghĩ tới nơi xa đó có 1 người con gái cùng chí hướng với anh. Cô từng hỏi “Anh có từng biết….?” lời nói chưa hết câu đã có trả lời “Xin lỗi trên phương diện này anh chưa từng cố gắng.”. Nói Đường Giang xui xẻo đi, gặp phải Duy Nghi trong lòng có 1 Hoắc Cảnh Hành hoàn mỹ, trái tim cô ấy chẳng còn có thể thêm ai được nữa. Nói Đường Giang xui xẻo đi, bởi trong tình yêu anh cũng là người cố chấp, cô ấy trong trái tim anh rồi thì anh chẳng thể làm gì khác, chỉ có thể tiếp tục giúp đỡ, yêu thương cô ấy, chỉ dám đứng bên kia vạch đỏ làm bạn bao năm. Cuối cùng cũng có thể nói là Đường Giang may mắn đi vì Cận Duy Nghi sau bao năm đã cảm động rồi, cô ấy yêu anh rồi cô ấy sẽ mãi ở lại bên anh. “Gió nghiêng mưa nhẹ chẳng nên về.” Quote: Cô cũng thấy mình lập dị, hai người ở trường chỉ được coi là bạn hơi hơi tối thôi, cô từ xa nhìn về anh, đến việc anh có nhìn lại không cô còn chẳng rõ. Anh nói “Duy Nghi, có những người trời sinh ra chỉ thích ứng với cuộc sống nơi phố thị, những việc đã qua rồi thì đừng bận tâm suy nghĩ tới nói nữa. Hơn nữa, giữa chúng ta cũng chẳng có những việc đã qua.” *** GIÓ NGHIÊNG MƯA NHẸ CHẲNG NÊN VỀ Vô Xứ Khả Đào dtv-ebook.com Chương 1 Cuối cùng Đường Gia cũng đến được thành phố này, gió biển mát lạnh hòa cùng vị mằn mặn phảng phất trong không khí. Lái xe năm giờ liền cuối cùng đỗ lại ở quảng trường Nhân Dân giữa trung tâm thành phố, một đôi nam nữ ngà ngà say khoác tay nhau lảo đảo bước qua. Anh hạ cửa kính xe, híp mắt nhìn đồng hồ. Đợi một lúc lâu ước chừng phải hơn nửa giờ, Cận Duy Nghi mới vội vàng chui ra từ trong một chiếc taxi, cô khoác trên người chiếc khăn len mỏng, bước nhanh ngồi vào trong xe. “Em cũng học được cách đến muộn rồi đấy nhỉ?” Câu nói mở màn của Đường Gia khiến cô trầm xuống một lúc lâu, trước kia khi hai người hẹn nhau, cô lúc nào cũng tới sớm hơn, rồi anh buột miệng nói: “Thường thì con gái tới muộn khoảng mười lăm phút mới hợp lý.” Cận Duy Nghi không thèm để ý: “Thời gian của ai mà chẳng quan trọng chứ?” Công việc của cô vốn bận rộn, đâu giống anh, gia đình có sản nghiệp lớn, cha mẹ lại quán chiều, cậu ấm mà, tất nhiên phải tự do hơn người làm công ăn lương bình thường như cô rồi. Anh lại nhìn cô lần nữa, giọng điệu châm chọc: “Duy Nghi, chắc không phải em túng tới nỗi bán cả xe rồi chứ?” Cận Duy Nghi vén một đoạn tóc dài ra phía sau, rộng lượng nói: “Công ty của Tri Viễn vừa mở nên tài chính hơi khó khăn.” Cô quay mặt đối diện anh: “Nếu không em đã chẳng tới muộn, nửa đêm rồi nên khó bắt xe.” Anh cười: “Đến muộn đúng là không phải phong cách của em.” Bóng tối bao phủ cả thế giới bên ngoài, chỉ có ánh đèn đường yếu ớt hắt vào trong xe, ánh mắt anh sáng ngời, nhưng thần khí lại có chút lộn xộn. “Nói đi, tìm em có việc gì?” Cô xoa nhẹ hai mắt, giọng nói hiện rõ sự mệt mỏi, “Ngày mai em còn phải lên máy bay sớm.” Anh chỉ siết chặt tay lái hơn một chút, nhàn nhạt hỏi lại cô: “Vậy mà còn đồng ý ra ngoài với anh?” “Đại thiếu gia, anh từ xa tới, em có thế nào thì cũng phải đồng ý .” Duy Nghi quay đầu tránh ánh mắt anh, cười gượng: “Muốn đi ăn khuya không? Anh dẫn đường đi.” Cô siết chặt khăn choàng rồi tựa mình ra sau, “Em ngủ một chút, đến nơi thì đánh thức em dậy.” Vẫn là thái độ thờ ơ này, Đường Gia khép lại cửa kính xe, nhẹ nhàng nhìn lướt qua cô gái bên người, hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt tái nhợt, tràn ngập mệt mỏi, ngay cả đôi môi cũng trắng bệch. Anh nhớ lại lần đầu gặp cô, khi đó anh mới từ nước ngoài về. Phải cùng cha mẹ đi ngoại giao cùng đủ loại gia đình. Gia đình buôn bán có, quan chức có, nói chung là kiểu gì cũng có. Lúc đó cô ngoan ngoãn ngồi cạnh cha anh như thể đã quá quen với những kiểu giao tiếp thế này. Đường phu nhân khen cô vừa xinh đẹp, vừa hiểu biết nên chẳng bỏ lỡ thời cơ kéo đôi trẻ lại gần nhau hơn. Cô lịch sự mỉm cười đáp lễ với anh, anh thấy thinh thích nụ cười của cô, môi chỉ nhẹ nhàng nhếch một chút, đẹp dịu dàng lại không quá vồ vập. Đương nhiên, sau này anh mới biết mình đã bị lừa, cô và em trai cô là hai người vô cùng kiên định và quyết đoán. Đường phu nhân rất quý mến cô nên ngồi bên cạnh hỏi lấy hỏi để, cô không những kiên nhẫn trả lời hết thảy mà lại còn ứng đối rất lễ độ. Tới khi tàn tiệc về nhà rồi mẹ anh vẫn khen cô không ngớt. Khi đó anh còn trẻ, gia đình cũng khá giả nhưng không ngờ Cận Duy Nghi lại xếp anh vào hàng mấy chàng công tử phong lưu. Mà anh thì cũng chẳng có mấy ấn tượng về buổi gặp mặt đó. Cuối năm, anh gặp lại cô tại buổi liên hoan của công ty, cô tuổi còn trẻ nhưng nghe nói là đều dựa vào năng lực bản thân để vươn lên chứ hoàn toànkhông dựa dẫm vào thế lực của cha mình. Thế nhưng phong thái của cô lại có chút kiêu ngạo. Bữa ăn đó, Cận Duy Nghi như biến thành một người khác vậy, cô mặc một bộ vest công sở đen đầy chuyên nghiệp, bên trong vận áo sơ mi trắng rất vừa mắt, khác hoàn toàn với cô gái đẹp dịu dàng hôm nào. Anh dẫn bạn gái đi cùng, Cận Duy Nghi nhìn thấy chỉ nhẹ nhàng gật đầu chào như hai người không quen biết. Vì thế nên anh thấy cô rất đặc biệt, hôm sau liền gọi điện hẹn cô, Cận Duy Nghi ở đầu kia lặng đi một lúc rồi từ chối: “Không được rồi, hôm nay em có hẹn ăn cơm với em trai em rồi.” Cận Duy Nghi chưa bao giờ là một cô gái hay nhõng nhẽo, ngày hôm sau khi anh lại hẹn, cô đã vui vẻ nhận lời, vừa cười vừa nói:“Không cần tới đón em đâu, anh nói địa chỉ để em tự tới là được rồi.” Anh vừa nói địa chỉ thì bên kia đầu dây đã vang lên tiếng cười giòn: “Ồ, nơi đó sao? Thực ra ăn uống chỉ cần thoải mái là được rồi.” Kết quả là anh vội vàng tới chỗ hẹn, vừa bước tới gần bàn đã đặt trước, anh nhìn đồng hồ rồi kinh ngạc tới nỗi chẳng biết phải nói gì khi thấy cô gái đang ngồi uống trà ngay trước mặt. Cận Duy Nghi vẫn bình tĩnh, khẽ vuốt mái tóc ngắn, cười:“Xin lỗi, không phải anh đến muộn, do em làm hết việc được cấp trên giao cho rồi mà lại chẳng nghĩ ra phải làm gì nữa nên mới chạy tới đây. Ở đây khá đẹp, ngồi ngắm cảnh cũng được lắm.” Cô chỉ chỉ ra khu vườn phía ngoài, một cây mai già, mấy bông hoa chúm chím nở giống như trong tranh vậy. Cuối cùng, anh chỉ nói:“Em làm anh thấy mình mất phong độ quá.” Cận Duy Nghi khẽ động khóe miệng như đang cố nín cười:“Vậy ạ? Em đâu nghĩ nhiều đến thế.” Thế nên những lần hẹn ăn cơm sau đó Đường Gia đều rất hồi hộp, trước giờ hẹn khoảng nửa tiếng thường gọi điện hỏi cô: “Em đến chưa?” Thực ra lần đó là một dịp rất hiếm hoi, sau lần đó cô dường như chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi, hẹn mười lần mà cô đi được một lần đã là may lắm rồi. Có những chuyện Đường Gia tự biết, dù rằng những người như anh thường ít có dũng khí để mở miệng đến hai lần chứ đừng nói tới chuyện nảy sinh thứ tình cảm nghiêm túc mà xưa nay anh chưa từng có với ai. Cận Duy Nghi hai tay bưng cốc Mark, lơ đễnh hỏi anh: “Đường Gia, sao anh cũng thế?” Cô uống một ngụm, mắt trong trẻo khẽ chuyển động sáng rỡ không ngờ, thật thà nói,“Em biết lần đó anh hẹn em là ý của bác gái, em đồng ý cũng vì nể mặt bác gái để không ai phải khó xử. Nhưng cứ mãi thế này thì chẳng vui chút nào.” Chuyện kết hôn vì sự nghiệp của hai gia đình cô chẳng có hứng tuân theo đâu. Đường Gia nhìn cô, hận không thể đá văng cái bàn trước mặt đi, thì ra trước nay vẫn là mình anh đa tình?! Tình cảm của anh chỉ là đơn phương mà thôi?! Anh quay mình bước đi mà chẳng thèm nói với cô câu nào. Cận Duy Nghi do dự một lúc rồi cũng đuổi theo, níu áo anh lại. Cô khá cao ráo, vừa chuẩn đứng tới vai anh: “Không phải là anh thật lòng chứ?” Anh vẫn cố nhắc mình rằng thế giới còn có thứ có tên là “Phong độ” nhưng lửa phẫn nộ đang bốc lên ngùn ngụt nên giọng điệu cũng biến thành trào phúng:”Giờ em đang nói thật lòng với anh đấy à?” Cô ngơ ngác buông tay anh ra rồi đứng trân trân nhìn xe đi mất. Quả thực Đường Gia không biết rằng cái cô gái vẫn kiên cường cứng cỏi ấy cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi.   Mời các bạn đón đọc Gió Nghiêng Mưa Nhẹ Chẳng Nên Về của tác giả Vô Xứ Khả Đào.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Em (Thủ Túc)
Nhân vật chính: Hách Tịnh, Đan Nhĩ Tín, Đan Nhĩ Nhã, Vu Hạo Dương, Vu Tĩnh Hàm. Phối hợp diễn: Hách Kính, Lương Thanh, Đan Dũng, Vu Tự Cường, Lí Băng.   Vì nguyên nhân gì mà một thiếu nữ có thể học cách bình thản đến lạnh lùng đối mặt với mọi việc ...Sau đó lại sống dậy lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ? Phải trải qua những gian khổ và thử thách khó khăn ra sao mới biên một thiếu niên vốn cá tính bướng bỉnh, lại cực kì phản nghịch ...Trở thành một thanh niên vĩ ngạn, đủ sức đảm đương tứ phía?   Những chuyện đã trôi qua, những khi nhớ lại, thật khiến con người cảm thấy bồi hồi, ca thán Khi đó mới phát hiện những trải qua bao nhiêu bất trắc, bao chuyện không như ý, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu bât công Cuối cùng mới cùng nhau đi được đến ngày nay Đây là câu chuyện về tình yêu và tình thân, có thêm lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhân sinh và giá trị con người cần một ít gì đó để lên men. *** Ánh hoàng hôn trong ngày hè tươi sáng, trên mặt cỏ của hoa viên Nhai Tâm ở trung tâm thành phố C, vài thiếu niên có dáng vẻ học sinh hoặc ngồi hoặc đứng, có người vừa cười vừa tán gẫu, có người đùa giỡn, còn có người tràn đầy hăng hái quan sát người đi đường tới lui, nhìn như thoải mái thư giản, lại tràn đầy sức sống. “Đan Nhĩ Nhã, khoa kiến trúc đại học A không phải đã chọn mày sao, còn chăm chỉ như vậy làm gì?” Một thiếu niên mày rậm nhanh nhẹn chui đầu vào nhìn bức vẽ của bạn học, bất mãn gây ầm ĩ, sau khi tới gần xem lại la to lên:“Vẫn đang vẽ về căn phòng rách nát đó à! Bên kia có một mỹ nữ, mày vẽ lại được không?” “Mỹ nữ, ở đâu?” Có người hấp tấp như ra-đa dò sóng. “Trong mắt Lão Tân ngoại trừ hóa học ra bà lão đều thành mỹ nữ, mày cũng tin!” “Mày còn nói nữa, liền phía trước cái kia, nếu người đó quay đầu lại không xấu, tao khẳng định sẽ theo đuổi cô ấy!” Người nói lời này rõ ràng có danh dự khá cao, mọi người đều bị lời nói của cậu thiếu niên đó hấp dẫn, một đám người đều xúm lại đây. Nhìn theo hướng chỉ của người đó, vài thiếu niên đem ánh mắt ngắm nhìn bóng lưng của hai cô bé ở con đường đối diện. Trong hai người có một cô bé tròn tròn mập mạp, dáng người giống trẻ con, đương nhiên không có khả năng là mục tiêu nhiệm vụ, chờ nhìn đến người cao kia, nháy mắt nhóm người này đã im lặng không ít. Cô bé có thân hình cao gầy thon thả, tóc đen tuyền được cột thành kiểu đuôi ngựa, hơi gợn ở phía sau cổ, tạo nên một độ cong đẹp. Người mặc chiếc áo T- shirt xanh thẫm không tay, chiếc quần ngắn màu trắng, quần áo mộc mạc mà lại đeo lên lưng một cái balô màu hồng chói mắt, cho dù màu sắc đậm nhạt, đều không thể đoạt được ánh sáng rực rỡ trên người cô bé, tay chân cô bé thon dài cân xứng, không quá đầy đặn, gầy không thấy xương, làn da lại trắng như ngọc, óng ánh trong suốt. Vòng eo cô bé rất nhỏ, cặp mông no đủ dưới chiếc quần ngắn màu trắng, một đôi chân thon dài, đường cong rất đẹp nhất là từ bắp chân đến mắt cá chân, đẹp đến độ như đi ra từ tranh. Xuống chút nữa, dưới đôi chân nhỏ nhắn mang một đôi giày xăng đan bằng da màu nâu, đi lại nhẹ nhàng trên các bậc thang, tóc đuôi ngựa đung qua đung lại, kéo theo một nhóm người ở phía sau nhìn chằm chằm cô bé khiến trong lòng của các thiếu niên theo đó mà đung đưa. Có người nuốt một ngụm nước miếng, cười gượng một tiếng nói:“Nói không chừng là chỉ diễn trò ở phía sau thôi, không phải có câu nói này sao? Nữ sinh đại học C vừa quay đầu lại, núi lở đất rung nước chảy ngược......” Mời các bạn đón đọc Anh Em (Thủ Túc) của tác giả Cúc Tử.
Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ
Đó là một cô gái xinh đẹp, một vẻ đẹp có thể khiến bất cứ người phụ nữ khó tính và nhiều chuyện nhất cũng phải gật đầu công nhận. Nhưng đó lại là một người đẹp “trống rỗng” – ít ra là trong con mắt của nhiều người là vậy. Tại sao lại “trống rỗng” bởi vì cô gái ấy không thuộc dạng con gái thông minh sắc sảo, cũng không không có tài năng đặc biệt, thậm chí đôi khi còn gặp vấn đề về ngôn ngữ khi gặp người lạ hoặc đứng trước đám đông. Nhiều người chỉ để ý đến vẻ đẹp của cô gái ấy rồi tự áp đặt những suy nghĩ của họ vào cô để cuối cùng họ nói rằng “cô chỉ là một con búp bê” và bỏ đi mà không thèm đếm xỉa đến những điều ngay từ đầu cô đã nói “tôi xin lỗi, tôi không làm được”. Cô gái “búp bê” đó chính là Vệ Tử. Là một người đơn giản, Vệ Tử chỉ muốn bình yên sống, không thông minh nhưng cô chăm chỉ cần mẫn, không sắc sảo nhưng cô hiền lành lương thiện, không màu mè như những cô gái năng động mà cô chân chất tự nhiên. Tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình cô đều cố gắng, cố gắng hết sức để đạt được. Với bản tính trầm lặng nên Vệ Tử luôn cố gắng để thu mình lại trong một thế giới nho nhỏ của riêng cô nhưng chính khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng bóc cũng vóc dáng thanh tú của cô đã khiến Vệ Tử luôn trở thành mục tiêu của nhiều ánh nhìn, nhiều sự việc và cả nhiều đau khổ. Người con trai đầu tiên khiến cô rung động lại chỉ coi cô là mục tiêu theo đuổi để chứng minh cho sức hút của anh ta. Người con trai thứ hai theo đuổi cô lại vì cô mà gây chuyện với cả thành viên ủy ban thành phố khi ông ta định sàm sỡ cô. Và rồi, người con trai cuối cùng – một người mà cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh có tình cảm với cô – lại là người phải vì cô mà trả giá nhiều nhất. Từ bỏ học vị thạc sĩ đang học tại Mỹ, bán cả cổ phần tại công ty do chính anh thành lập vài năm trước, liên hệ với xã hội đen và lăn lộn trong giới casino Mỹ để tìm cho được người có thể cứu cô. Một người đã vì cô mà làm rất nhiều chuyện, thậm chí đã phải trả một cái giá rất đắt nhưng… anh vẫn không giữ được bước chân cô rời khỏi thành phố Bắc Kinh – chốn không bao giờ bình yên với cô… *** Vệ Tử là một người đẹp, thuộc diện người đẹp mà dù là các bà hay soi mói khi nhìn thấy, dù có bĩu môi cũng phải nói một câu “mặt mũi cũng xinh xắn”. Nhưng người đẹp nếu như ít trí tuệ, tính cách lại hơi đặc biệt thì bạn đoán xem sẽ như thế nào? Dương Sương vừa đếm số tiền học bổng mới nhận về, mí mắt chẳng buồn nâng lên, nói: “A Tử không thích tiền, thì cả đời này cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu”. Lấy chiếc tai nghe ra khỏi tai, soi gương nhìn lại hiệu quả của chiếc mặt nạ mới đắp, Vũ Di ngẩng đầu lên một cách điệu đà: “Lại còn cái miệng của cậu ấy nữa chứ, không biết câu nào thì nên nói, câu nào cần phải để ý đến trường hợp và đối tượng”. Lưu Hiểu Tinh, người đang sa vào bể tình, cuối cùng cũng kết thúc cuộc nói chuyện qua điện thoại với bạn trai, trước khi mở sách vở ra, bổ sung một câu: “Mình thì lại thấy Vệ Tử tuy có chút ngơ ngác ngờ nghệch, nhưng cũng là một người rất đáng yêu, hơn nữa hình thức lại khá, cho nên nói không chừng cậu ấy sẽ là người lấy chồng sớm nhất và lấy được người tốt nhất”. “Chị cả đúng là người rộng lượng, nhưng chúng tớ cũng đâu phải là kẻ xấu. Nếu cậu ấy có thể nhanh chóng rời phòng tự học trở về ký túc xá, tiện thể mang một ít nước sôi về đây, thì tớ cũng sẽ chúc mừng cho cậu ấy.” Dương Sương nhanh chóng cất chỗ tiền đi, bổ sung tiếp một câu: “Ngoài cậu ấy ra, tất cả chúng ta đều được học bổng. Không biết có nên mời vị khách ấy không?”. Vũ Di liếc xéo Dương Sương: “Cậu được loại một, mình và chị cả loại ba, làm sao có thể như nhau được? Hơn nữa, xét đến việc hằng ngày xách nước làm vệ sinh, thì việc mời Vệ Tử một bữa cơm cũng chẳng đáng gì”. Dương Sương trợn mắt đang định nói câu gì đó, thì thấy cửa kêu “cộc” một tiếng rồi bật mở ra, Vệ Tử vai đeo cặp sách, hai tay xách một phích nước nóng bốn lít rưỡi, oai phong lẫm liệt ở cửa: “Cuối cùng cũng làm xong bài tập rồi. Hôm nay hơi muộn một chút, mọi người đi rửa ráy đi!”. Tiếp đó là rút khăn mặt, lấy quần áo, tiếng xô chậu, hộp xà phòng va vào nhau loảng xoảng, trong khoảng thời gian nửa tiếng đồng hồ từ lúc đó đến khi đi ngủ, giữa phòng ở và nhà tắm vang lên tiếng cười nói rôm rả, thấp thoáng những bóng hồng qua lại, khiến người ta cảm giác như đang đứng giữa khu chợ sầm uất. “Vệ Tử, cái ông chú họ trông có vẻ giàu có đến đón cậu lần trước ấy, rút cục đã xảy ra chuyện gì rồi?” Sau khi tắt đèn, Lưu Hiểu Tinh thu dọn sách vở, nằm xuống giường nhưng chưa ngủ ngay được, mở miệng lên tiếng bắt đầu chủ đề câu chuyện trước lúc đi ngủ. “Đúng vậy, sau khi về sao cậu không nói gì thế.” Vũ Di cũng cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, vì từ trước tới giờ Vệ Tử không phải là người có thể giấu được điều gì lâu trong lòng, chuyện dù vặt vãnh đến đâu cũng đem ra xin ý kiến mọi người.   Mời các bạn đón đọc Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ của tác giả Cúc Tử.
Cần Gì Quá Đa Tình
Đinh Dật và Thẩm Trường Đông có thể xem như từ hàng xóm mà quen biết rồi trở thành thanh mai trúc mã của nhau. Đinh Dật từ bé trước mặt ba mẹ, người lớn luôn là một cô gái ngoan ngoãn, thành tích học tập tốt, nhưng chỉ có Thẩm Trường Đông mới biết đằng sau vẻ bên ngoài đó là một tính cách mạnh mẽ chẳng kém gì con trai.  Câu chuyện này mang cho tôi rất nhiều cảm xúc đồng điệu để nhớ về tuổi thơ. Đánh nhau với bạn học, cởi truồng tắm mưa với người bạn thân thanh mai trúc mã của mình ( à cái này tui chém thêm nha, nhưng đại khái 2 anh chị cũng na ná như vậy), hay lo sợ nghĩ mình bị bệnh nan y trước những thay đổi trong cơ thể của tuổi mới lớn ..vv.. Những tình tiết đó đã mang lại rất nhiều những tình huống dở khóc dở cười trong truyện.    Mọi chuyện có lẽ sẽ chẳng có gì đáng nói cho đến một ngày, gia đình Thẩm Trường Đông phải chuyển đến thành phố khác. Lúc đó mặc dù không được nói kỹ càng, nhưng vẫn làm cho bạn đọc nhận ra được sự thay đổi tình cảm của cả hai. Tính tình nam chính cũng khá trầm tính, không nóng nảy bồng bột như nữ chính, nên tình cảm ấy, mãi đến khi vào đại học mới “ ló đuôi cáo” ra.  Khoảng thời gian xa cách đó, khi Đinh Dật chưa phát hiện ra thay đổi trong lòng mình, cô cũng từng cảm nắng một bạn học khác, tuy nhiên, tình cảm chưa kịp phát triển thì đã bị rất nhiều yếu tố khác dập tắt ( đọc truyện sẽ rõ nhé:v ). Thế là nữ chính lại ôm tình trạng độc thân để bước vào đại học ở Bắc Kinh. Cũng tại ngôi trường đại học này cả hai đã xác định mối quan hệ. Trước đó khi rất nhiều lần nam chính đã nói bóng gió, nhưng xin lỗi, mặc dù IQ nữ chính cũng cao, nhưng EQ đôi khi cũng chẳng hiểu nổi mở mức nào, nên không còn cách nào khác, Thẩm Trường Đông đành phải giăng lưới thôi.  “Sau khi lớn lên hai người rất ít khi thân mật với nhau, giờ phút này cô bị Thẩm Trường Đông ôm trong ngực, phát hiện ra sau khi cậu ôm cô vào ngực không nhúc nhích, lồng ngực rắn chắc nóng bỏng, Đinh Dật cảm thấy khuôn mặt cô cũng nóng bừng.     Qua một lúc lâu Đinh Dật thấy cậu vẫn không có ý định buông tay, không nhịn được đẩy cậu: “Làm sao vậy, ngủ quên rồi à?”     Thẩm Trường Đông thở dài: “Sói xám vây quanh làm sao mình ngủ được.”     “Bạn nói gì?” Đinh Dật nghe rõ nhưng không hiểu ý cậu muốn nói gì.     “Đinh Dật, muốn nói với bạn một chuyện.” Thẩm Trường Đông lôi kéo cô ngồi xuống ghế đá ven đường, bên cạnh là cây xanh tươi tốt, gió khuya thổi tới làm cho không khí càng thêm mát.     “Chuyện gì?” Đinh Dật chống hai tay ngồi trên ghế đá, hai chân duỗi ra phía trước, bận rộn một ngày rồi giờ để cho gân cốt giãn ra một chút.    “Có biết thời sinh viên phải làm ba chuyện không?” Thẩm Trường Đông đổi đề tài.    “Không biết, phải lo học thôi.”     “Đó là đương nhiên. Ba chuyện đó là học tập, công tác đoàn cùng tình yêu.”     “Ha ha, thật ý nghĩa, hôm nay mình nghe các anh khóa trên nhắc về công tác đoàn rất nhiều còn khuyên mình tham gia, mình đang suy nghĩ, bạn nói xem công tác đoàn có chiếm nhiều thời gian không?”     “Mình cảm thấy cậu lựa chọn một hai cái mà cậu thích là được, chọn nhiều quá không có tinh thần cũng vô dụng. Về vấn đề tình yêu, bạn có suy nghĩ gì không?”     Đinh Dật chợt tức giận đứng lên: “Còn nói nữa, mình còn tưởng trường này nhiều con trai như vậy chắc chắn sẽ có một vài người dễ nhìn, ai ngờ hôm nay đập vào mắt đều là ếch, nếu tiếp tục  như vậy mình làm sao có cơ hội yêu đương nữa?”     Khóe miệng Thẩm Trường Đông khẽ run rẩy, lấy lại bình tĩnh nói: “Đã như vậy chỉ sợ con gái trường mình cũng như vậy, vậy hai chúng ta giúp đỡ nhau thôi.”     Đinh Dật trợn to mắt nhìn cậu, từ trước đến giờ khả năng suy luận của cô rất tốt, không nghĩ sai, không nhịn được hỏi: “Bạn nói hai chúng mình làm thành một đôi?”     Thẩm Trường Đông gật đầu: “Như vậy mới không uổng phí cuộc sống đại học.” Cả câu chuyện là những chuỗi ngày thanh xuân ngọt ngào của hai con người hoàn toàn trái ngược nhau, có đôi chút phong ba nho nhỏ từ những người thích thầm thương trộm nam và nữ chính, nhưng rất nhanh đều được giải quyết rõ ràng, không gây ức chế cho người đọc. Quan điểm về tình bạn, tình yêu, hôn nhân gia đình đều được tác giả khắc họa rất rõ ràng. Truyện khá gần với cuộc sống, ấm áp và chân thật, rất đáng để đọc.  ---------- Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tiếng chuông vào lớp vang lên, Đinh Dật lưu luyến nhìn cuốn sách “Sở Lưu Hương Truyền Kỳ” trên tay, kì kèo mè nheo nhét vào trong ngăn bàn. Bây giờ là tiết toán, nghe nói cô giáo hơn bốn mươi tuổi, tính khí nóng nảy có thể nói đứng đầu thế giới, thường không trả lời đúng một câu liền lật đổ phòng học, Đinh Dật ngồi hàng đầu tiên đã được huấn luyện có thể bắt được hộp phấn bay tới bất cứ lúc nào, thậm chí còn có thể bảo vệ viên phấn nguyên vẹn. Dĩ nhiên bị một viên phấn ném trúng không phải là không có, cho nên lớp trưởng Đinh Dật luôn gương mẫu, tận lực giả bộ làm học sinh ngoan ngoãn, chỉ hy vọng không chọc giận khủng long bạo chúa, vì vậy loại sách này không thể xuất hiện trước mắt cô giáo. Tóc mái lại dài rồi, không nhịn được thổi bay tóc trên trán. Trên mép tóc cách trán nửa tấc có một cái sẹo, mẹ cùng bác Thẩm chọn cách để tóc mái để che lại. Thật ra thì vêt sẹo kia không rõ lắm, da cô không dễ đen như vậy, vết sẹo sau này nhạt màu chuyển thành màu trắng, năm năm sau đó nếu không chú ý sẽ không nhìn thấy rõ. Nhớ khi đó mặt cô đầy máu tươi, người lớn hai nhà đều bị dọa sợ, vội vàng đưa cô tới bệnh viện nơi mẹ làm việc băng bó vết thương, mẹ ôm cô khóc: “Con bé này vốn đã xấu xí, ngoại trừ làn da là ưu điểm, bây giờ mặt lại bị thương như vậy, tương lai còn ai muốn lấy nữa chứ!” Ba cùng bác Thẩm nghe vậy cũng rất lúng túng, Thẩm Trường Đông sau khi về nhà bị đánh một trận, phạt quỳ gối trong sân, không cho vào nhà cũng không cho ăn cơm. Không ngờ một cậu bé bảy tuổi từ trước đến giờ rất yếu đuối lại không nói tiếng nào ngoan ngoãn chịu phạt, còn ba mẹ cô nhìn không chịu được liền kéo cô qua khuyên bảo. Cô cũng thấy chuyện này không thể trách Thẩm Trường Đông nên theo ba mẹ sang xin vợ chồng bác Thẩm bỏ qua cho con trai. Ông bà Thẩm cũng là người thương con, nếu không phải con trai gây họa sẽ không phạt như vậy, huống hồ phạt con trai quỳ trong sân là để cho ông bà Đinh nhìn thấy, thấy ông bà khuyên liền ỡm ờ cho con trai đứng dậy vào nhà. Thẩm Trường Đông lại không thấy vui, mặc dù không khóc thút thít nhưng dưới ánh đèn trong sân cũng có thể thấy đôi mắt sưng đỏ, cậu nhíu lông mày, lo lắng nói: “Bác gái nói mặt Đinh Dật xấu không ai lấy nữa, con muốn hỏi có phải con sẽ phải lấy bạn ấy không?” Người lớn hai nhà nghe hỏi sửng sốt, Thẩm Trường Đông thấy người lớn không phản ánh gì, cảm thấy đã có đáp án chính xác, không nhịn được lại mím miệng quỳ xuống: “Con tiếp tục quỳ vậy.” Thẩm Trường Đông vì bản thân mà lựa chọn. Người lớn hai nhà hiểu được liền cười ầm lên, khoảng cách giữa Đinh Dật cùng Trầm Trường Đông cũng bắt đầu từ đó. Đinh Dật từ nhỏ đã đứng đầu nhà trẻ, thành tích học tập tốt, chưa từng đánh nhau, có thể nói văn võ song toàn. Tự nhiên bây giờ vì Thẩm Trường Đông mà bị không ít con nít ghét bỏ, thù này không báo không phải là người! Từ đó về sau, hộp cơm của Thẩm Trường Đông căn bản sẽ lọt vào dạ dày cô, lý do là vóc dáng của cô lùn cần bổ sung dinh dưỡng, cặp sách của cô đều đưa cho hắn đeo, cũng với lý do cô lùn, không thể bị đè ép. Nhưng dù vậy, năm năm qua đi cô vẫn thấp nhất lớp, đến năm lớp sáu vẫn chỉ có thể ngồi bàn đầu. Mời các bạn đón đọc Cần Gì Quá Đa Tình của tác giả Cúc Tử.
A Kiều Hôm Nay Đầu Thai Sao
Văn án:   “A Kiều ở Phong Đô làm quỷ rất nhiều năm. Mắt thấy người quen tới tới lui lui. Chỉ có nàng là không thể đầu thai chuyển thế. Mạnh Bà nói cho nàng biết rằng: “Ngươi có một tâm nguyện, còn chưa được đáp ứng.” A Kiều bừng tỉnh đại ngộ, thằng nhãi Lưu Triệt còn thiếu nàng một tòa kim ốc.   Bồi thường kim ốc cho ta, ta muốn đầu thai!   A Kiều vốn chỉ nghĩ muốn đòi Lưu Triệt chuyển thế bồi thường nàng một tòa kim ốc. Đòi nợ ra sao lại đem chính mình nhốt vào trong?”   Trần A Kiều là Hiếu Vũ Trần Hoàng Hậu, từ nhỏ đã được đính ước gả cho Giang Đông Vương Lưu Triệt (sau lên ngôi trở thành Hán Vũ Đế). Ngày còn ân ái, chàng từng hứa, nếu thú được nàng sẽ tặng nàng một tòa kim ốc. Thế nhưng duyên cạn, tình tan, chàng vì Vệ phu nhân mà phế truất nàng, còn khiến nàng mất mạng.   A Kiều ở Phong Đô làm quỷ rất nhiều năm, những người quen cũ đã lần lượt qua cầu đầu thai, ngay cả kẻ thù truyền kiếp Vệ Phu Tử của nàng cũng đi rồi. Thế nhưng, chỉ có mình nàng không thể bước qua cầu. Niệm tình nghĩa nhiều năm, Mạnh Bà nói cho nàng biết, muốn đầu thai, nhất định phải gỡ được tâm niệm, mà tâm niệm đó chính là tòa kim ốc mà Lưu Triệt từng hứa tặng nàng kia.    A Kiều quyết chí đầu thai, dưới sự chỉ điểm của Sở Phục mà tìm đến “giải mộng tư” xin giúp đỡ. Hồ Dao nói chỉ cần báo mộng, mặc kệ khiến Hán Vũ Đế lo sợ hay áy náy, chỉ cần khiến chàng truyền lời trả cho nàng kim ốc, tâm nguyện của nàng ắt sẽ được giải. Thế nhưng, cho đến lúc cuối đời, Lưu Triệt cũng không một lần nhắc đến chàng đã vài lần mộng thấy Trần hoàng hậu, đừng nói đến việc tặng kim ốc.   Thế rồi, Liễu Vạn Thanh ở “giải mộng tư” chỉ cho nàng một cách, chỉ cần nàng có thể khiến cho chuyển thế của Lưu Triệt đồng ý tặng nàng một “tòa kim ốc”, cho dù chỉ là một món đồ trang sức khắc hình kim ốc, thì tâm kết này của nàng sẽ được giải.    A Kiều mang theo một lá hoàn dương phù, sốc lên tinh thần, trở lại dương thế, nhờ một chút “quan hệ” của Liễu đại nhân, thành công trở thành một cô học sinh cao trung, đến ở nhờ nhà Hạng Vân Độc - chuyển thể gần nhất với Lưu Triệt, bắt đầu quá trình “đòi kim ốc” của mình.   Hạng Vân Độc là một đồng chí cảnh sát nhân dân ưu tú, lại bởi vì một sự cố, cảm thấy có lỗi với người bạn chí cốt mà từ chức. Trong lúc đang “thất nghiệp”, đồng chí Hạng lại bị mẹ ruột của mình giao cho nhiệm vụ chăm sóc họ hàng xa của dượng Trần. Chính từ giây phút đấy, cuộc đời đồng chí cảnh sát Hạng bị “bám chặt” bởi A Kiều.    Thế nhưng, đồng chí Hạng thì đang thất nghiệp, còn cô Kiều lại chỉ là học sinh cấp ba, không có việc làm thì nguy cơ cao là cả hai người đều phải ra đường mà ở, còn không có gà để ăn.    Vì thế, chú cảnh sát Hạng nhận điều tra vài vụ án, nhưng mà mấy vụ án này đều rất kỳ quái, tìm mãi mà không ra manh mối. Trong lúc anh Hạng đau đầu, lại được cô Kiều dùng vài “mánh khóe” giúp đỡ mà phá được án. Cũng nhờ các vụ án này, mà tình cảm giữa hai người ngày một nhân lên.   Cuối cùng, A Kiều cũng chinh phục được trái tim Hạng Vân Độc, còn khiến anh cam tâm tình nguyện tặng cô một tòa kim ốc. Nhưng lúc này,  A Kiều lại chẳng còn muốn đầu thai, bởi vì cô chợt nhận ra, không biết từ bao giờ chính cô đã tự nhốt mình vào tòa kim ốc của Hạng Vân Độc mất rồi.   Một người, một quỷ, một kẻ ở trần thế còn một người lại ở Phong Đô. Kết thúc của cuộc tình này rồi sẽ như thế nào? Liệu có giống như trong quá khứ, duyên cạn, tình tan, mỗi người một nơi? Mời bạn đọc truyện để tìm câu trả lời nhé.   ***   Trần A Kiều là con gái của Quán Đào trưởng công chúa, gia thế hiển hách, xuất thân cao quý khi có cả ngoại tổ phụ và cửu cửu đều là hoàng đế. Sau này, lại được Giao Đông Vương Lưu Triệt vừa ý, thú nàng làm chính thất, trở thành thái tử phi, sau là hoàng hậu.    Bởi vì xuất thân của mình, A Kiều từ nhỏ đã được chiều chuộng, lại được dạy dỗ vô cùng kỹ càng. Nàng là một cô nương tính tình cách mềm mại, lại tinh quái, thông minh. Lúc trước bởi vì tin nhầm người, lại bị Vệ Tử Phu hãm hại mà mất mạng. Đến cuối cùng, vì một lời hứa lúc xưa của kẻ bạc tình, mà ôm chấp niệm không thể đầu thai.   Ngàn năm qua đi, nhìn người cũ lần lượt uống canh Mạnh Bà rồi qua cầu, A Kiều cảm thấy bản thân cũng đã đến lúc phải rời nơi này. Thế nhưng, tâm kết chưa giải, chẳng thể đầu thai. Vì thế, nàng theo sự sắp đặt của Liễu đại nhân, quay lại nhân thế, tìm chuyển thế của Lưu Triệt đòi “tòa kim ốc” của mình.    Cho dù đã ngàn năm làm quỷ, tính tình A Kiều vẫn không hề thay đổi, vẫn là một cô bé vừa mềm mại vừa đáng yêu, lại thông minh tinh nghịch. Vốn là hoàn dương để “theo đuổi” đồng chí Hạng, lại không biết từ lúc nào, trái tim nàng bị Hạng Vân Độc chinh phục.    Thứ A Kiều muốn, không phải là một “tòa kim ốc” mà là trái tim cảnh sát Hạng.   Hạng gia từ nhỏ không sợ trời không sợ đất, lúc mặc đồng phục là đồng chí cảnh sát khiến tội phạm khiếp sợ, nhưng cởi cảnh phục lại mang một khuôn mặt lạnh khiến cho không ai dám đến gần. Hạng Vân Độc sống hơn ba mươi năm, ngoài sợ mẹ ruột, cũng chỉ có duy nhất Trần Kiều khiến anh khuất phục.    Ban đầu, chăm sóc cô là do bị ép, sau lại bởi những vụ án kỳ lạ mà chú ý đến cô hơn, đến cuối cùng, không biết từ lúc nào ánh mắt anh lại không thể rời khỏi A Kiều nữa. Anh cam nguyện đưa cô một tòa “kim ốc”, thế nhưng đúng lúc mặn nồng cô lại phải rời đi.    Năm năm xa cách, cuối cùng cô cũng trở lại, thế nhưng, bởi vì thân phận cách biệt, liệu còn có thể bên nhau?   ***   “A Kiều hôm nay đầu thai sao” là một câu chuyện thú vị, kết hợp hài hòa giữa yếu tố linh dị thần quái và phá án. Những vụ án trong truyện đều được sắp xếp một cách hợp lý, có sức hấp dẫn kết hợp với yếu tố tình cảm ngọt ngào, hài hước của các nhân vật.   Bút lực của tác giả chắc chắn, nội dung phong phú,sử dụng một cách thông minh điểm tích “kim ốc tàng kiều” để dẫn dắt nội dung truyện. Điểm đáng tuyên dương của tác giả là không bôi đen các nhân vật khác để làm nổi bật nhân vật chính, đặc biệt là đời sau của Vệ Tử Phu.    Đây là một bộ truyện đáng đọc, vừa thú vị, vừa hài hước lại siêu ngọt, thích hợp cho cả các bánh bèo yêu màu hường và các thanh niên mê phá án. Tớ xin thế trên tiền lì xì năm nay là đây là một bộ truyện vừa có nội hàm, vừa có thể giải trí nên bạn cứ yên tâm nhảy hố nhé.    Chúc bạn đầu năm may mắn và hẹn gặp lại trong các bộ truyện tiếp theo.    ____   Văn án được edit bởi #Gian Thần page #RVNT0105   Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** A Kiều tại Phong Đô thành trụ rất nhiều năm, đến tột cùng có bao nhiêu năm, chính nàng cũng coi như không rõ ràng. Phong Đô chính là thọ chung mà chết quỷ hồn nhóm tạm cư chỗ, chờ đầu thai canh giờ vừa đến, vong hồn danh phù liền trình đưa Phong Đô đại đế ngồi xuống bảy mươi lăm ti, từ sai người tiếp dẫn, nên đầu hướng nơi nào liền đầu hướng nơi nào. A Kiều đợi lại chờ, đợi lại chờ, như thế nào cũng đợi không được chính nàng đầu thai ngày nào đó, buồn đến độ khoái lông dài. Nàng này vừa cảm giác lại ngủ liên nguyệt, tại ngọc sàng thượng phiên cái thân, tế bạch tay nhỏ bé che hơi thở mùi đàn hương từ miệng đánh cái ngáp, toàn bộ quỷ nghiêng dựa vào trên giường, treo hai chỉ tuyết trắng chân ngọc, suy nghĩ nửa ngày cũng không tưởng xuất hôm nay muốn làm chút cái gì hảo. Than thở một tiếng, đương quỷ không ý tứ. Chôn cùng Đào Dũng thị nữ làm bạn đến lâu, cũng có thể biết chút chủ nhân tâm tư, phủng kính thị nữ phủng kính, chải đầu thị nữ chải đầu, dục thay A Kiều ăn diện, hảo xuất này tứ phương mộ thất tán giải sầu đi. A Kiều chân thượng huyền kim lục lạc "Linh linh" rung động, thập phần đánh không nổi tinh thần, túc trường mi: "Sở Phục nơi nào đi?" Tượng đất rốt cuộc là tượng đất, tuy là biết chủ nhân tâm ý, nhiều năm như vậy như trước miệng không thể nói, A Kiều hỏi cũng là hỏi không, khí chiêm chiếp phiên cái thân. Đương quỷ thật đúng là không ý tứ. "Nương nương, Vệ Tử Phu tiện nhân kia xuống dưới!" Sở Phục từ bên ngoài lảo đảo bay vào đến, hai chỉ tay vịn đầu đi xuống bái, A Kiều chính giác nhàm chán, tà tại ngọc sàng thượng lại buồn ngủ, mắt thấy lại muốn ngủ tiếp một tháng, vừa nghe lời này "Đằng" ngồi dậy. Môi đỏ mọng nhếch lên, một đôi mắt xán như minh tinh: "Đương thật?" Sở Phục đầu tiếp được không bền chắc, một kích động liền hơi kém liền lại ngã xuống, nhanh chóng đem hệ tại cổ thượng cẩm mang trói chặt một chút: "Nàng hóa thành bụi ta cũng nhận được, tuyệt kế sẽ không nhìn sai." Rốt cục có việc làm! Mời các bạn đón đọc A Kiều Hôm Nay Đầu Thai Sao của tác giả Hoài Tố.