Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phù Sinh Nhược Mộng

Trở lại Đại Đường những năm khói lửa, khuynh tẫn một đời chỉ vì muốn được gần nhau.  Biến động bất ngờ, hồng nhan bi ca, cuộc đời phù du, bao giờ mới yên vui. Im lặng chờ đợi, yêu không dám nói, bước cuối cùng, muốn thế nào mới dám bước ra?. Xuyên qua gió lửa, bỗng nhiên quay đầu lại, người có còn tại nơi đó xướng [Tử Dạ ca] không? Ôn nhu của nàng mềm mại như mây, phản chiếu tại trái tim vốn đã vong tình của ta. Nếu thời gian có thể quay trở lại, có thể lại đem tóc xanh đổi một đời?. Không hối hận, trải qua quanh co ngoặt ngoèo cũng là say. Trong chỗ tình sâu mới hiểu hết bi thương. Tây tiến đường rất xa, nhìn lại chỉ mây khói. Ai giữ chân chợt bừng tỉnh. Tìm tìm kiếm kiếm, không thể quên. Chúng ta đã từng ước định. Lúc đó trăng sáng, mây nhẹ nhàng trôi. Không thể quên được phần tình cảm này. [Đã từng ước định] Bao nhiêu rêu xanh mới phủ kín hết tường?. Mưa to cỡ nào mới cần dù?. Ngoài đình hoa lại lơ đãng rơi. Dòng nước tiễn đưa gọi ta không nỡ muốn. Gió thổi bên bờ xốn xang hai hàng liễu. Nàng cúi đầu khóc tiếc những ngày qua. Chiều tà rọi chiếu mái hiên ánh nơi cửa sổ. Ngày trước thản nhiên giờ buồn bã. Mỗi chữ mỗi câu đau không thể nói. Nàng ngồi nhìn duyên phận kết thúc. Lúc đổi ý lòng nhiều tiếc nuối. Cũng chỉ là nói xuông. Ta đứng dậy an tĩnh thắp hương. Ta ngừng nhớ của nàng hình dáng. Nhắm mắt lại quật cường. [Mỗi chữ mỗi câu đau không thể nói] Từng cảm động qua là đã trọn vẹn. *** Đây là khúc ca nổi tiếng được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần trong cả "Phù sinh nhược mộng" và "Phồn hoa tự cẩm", tiện thể nên mình edit luôn. Vì là lời ca nên nhiều chỗ nó rất chi là hoa lá cành ẩn ý gì đó, có thể mình edit k được hoàn toàn chính xác, mọi ng chịu khó nhé ^^ Tử Dạ Ca Lạc nhật xuất tiền môn, chiêm chúc kiến tử độ. Dã dung đa tư tấn, phương hương dĩ doanh lộ. Phương thị hương sở vi, dã dung bất cảm đương. Thiên bất đoạt nhân nguyện, cố sử nông kiến lang. (Ta xuất môn khi mặt trời lặn, một lần lại một lần cẩn thận điểm trang đẹp đẽ. Ta tự cho rằng mình thực diễm lệ, hương khí trên người tản đi rất xa. Trên người ta tỏa ra hương khí, điểm trang diễm lệ, dọc theo đường đi cẩn thận hành tẩu không dám để cho người khác thấy, trời chẳng phụ lòng người, rốt cục gặp được tình lang) Túc tích bất sơ đầu; Ti phát bị lưỡng kiên. Uyển thân lang tất thượng, hà xử bất khả liên. Tự tòng biệt hoan lai, liêm khí liễu bất khai. Đầu loạn bất cảm lí, phấn phất sinh hoàng y. Khi khu tương oán mộ, thủy hoạch phong vân thông. Ngọc lâm ngữ thạch khuyết, bi tư lưỡng tâm đồng. (Trước kia ta chưa bao giờ thả tóc mà chải đầu, mái tóc thật dài phủ trên bờ vai, ngả vào lòng tình lang, khi đó ta thập phần xinh đẹp đáng yêu. Từ khi cùng người mình yêu ly biệt, hộp trang điểm ta không mở ra, tóc rối loạn cũng chẳng buồn để ý, hương phấn rơi xuống trên y phục đã bạc màu. Ta không thể gặp lại tình lang, chỉ có thể sầu khổ tưởng niệm chàng, rốt cục nhận được tin tức của chàng truyền về từ ngoài ngàn dặm, tựa như ngọc lâm cùng thạch khuyết thì thầm, hai người chúng ta đều vì tưởng niệm đối phương mà thương tâm) Kiến nương hỉ dung mị, nguyện đắc kết kim lan. Không chức vô kinh vĩ, cầu thất lí tự nan. Thủy dục thức lang thì, lưỡng tâm vọng như nhất. Lí ti nhập tàn ky, hà ngộ bất thành thất. (Nhìn thấy tình lang ta thập phần vui mừng, dung nhan cũng vì thế mà trở nên xinh đẹp, ta mong muốn được cùng chàng kết làm phu thê. Tựa như khung cửi không có tơ không dệt nên được vải vóc. Giống như chúng ta vừa quen biết mà hai trái tim đã khát vọng lẫn nhau. Đem sợi tơ để vào khung cửi, làm sao còn phải sầu lo không dệt thành vải?) Tiền ti đoạn triền miên, ý dục kết giao tình. Xuân tàm dịch cảm hóa, ti tử dĩ phục sinh. Kim tịch dĩ hoan biệt, hợp hội tại hà thì? Minh đăng chiếu không cục, du nhiên vị hữu kì. (Trước kia không được gặp tình lang ta luôn trằn trọc tương tư, muốn cùng chàng kết làm phu thê, về sau được gặp lại nhau, ta nghĩ mình giống như con tằm, mùa xuân đến dễ dàng cảm động mà sinh tình, lại lần nữa tương tư. Tối nay cùng người yêu ly biệt, khi nào mới có thể lại được gặp nhau? Ngày ấy thật giống như ngọn đèn sáng rọi chiếu lên bàn cờ trống trơn, thời gian kết thúc cũng còn rất xa) Tự tòng biệt lang lai, hà nhật bất tư ta. Hoàng bách úc thành lâm, đương nại khổ tâm đa. Cao sơn chủng phù dong, phục kinh hoàng bách ổ. Quả đắc nhất liên thì, lưu li anh tân khổ. (Từ ngày ta cùng tình lang ly biệt, mỗi ngày đều dài hơn với mong mỏi khát khao. Giống như cây hoàng bách* kia mọc kín thành rừng, tâm tư buồn khổ của ta cũng trùng điệp lặp đi lặp lại. Ta ở trên núi mỗi ngày đều tưởng niệm chàng, rốt cục cũng được gặp lại, trong đó phải trải qua biết bao vàn khó khăn!) *hoàng bách: một loài cây rụng lá thân cao to Triêu tư xuất tiền môn, mộ tư hoàn hậu chử. Ngữ tiếu hướng thùy đạo, phúc trung âm ức nhữ. Lãm chẩm bắc song ngọa, lang lai tựu nông hi. Tiểu hỉ đa đường đột, tương liên năng kỉ thì. Trú trứ bất năng thực, kiển kiển bộ vi lí. Đầu quỳnh trứ cục thượng, chung nhật tẩu bác tử. (Buổi sáng ta nghĩ chàng sẽ đi vào từ cửa trước, buổi tối lại nghĩ chàng từ cửa sau trở về. Ta nói với chàng những lời nhiều như vậy, muốn mỉm cười với chàng, chàng lại không ở đây, ta chỉ có thể thầm nghĩ tới chàng. Ta gối đầu dựa bên song cửa phía bắc, chàng tới khiến ta liền thập phần cao hứng, ta vội vàng muốn được gặp chàng, không biết thời gian chàng cùng ta ở chung một chỗ còn có thể được bao lâu? Ta nghĩ đến đây, chiếc đũa ăn cơm liền dừng lại không gắp nữa. Chiều nào ta cũng chơi cờ, để thoát khỏi nỗi tương tư.) Lang vi bàng nhân thủ, phụ nông thi nhất sự. Si môn bất an hoàng, vô phục tương quan ý. Niên thiểu đương cập thì, ta đà nhật tựu lão. Nhược bất tín nông ngữ, đãn khán sương hạ thảo. (Nhưng mà chàng lại cùng người bên cạnh kết làm phu thê, cô phụ một mảnh tình si của ta. Ta mở ra cánh cửa không hề khóa lại, chàng cũng không đến xem ý tứ của ta. Thừa lúc còn son trẻ, hãy đúng lúc cùng tình lang kết hôn, bằng không chờ rồi lại chờ cũng sẽ già đi mất. Nếu ngươi không tin lời ta nói, không ngại mà nhìn xem đám cỏ dại ướt đãm sương kia.) Mời các bạn đón đọc Phù Sinh Nhược Mộng của tác giả Lưu Diên Trường Ngưng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thanh Mai - Vô Tụ Long Hương
AudioBook Thanh Mai   Tác giả Vô Tụ Long Hương đã gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online một truyện mới với nhan đề Thanh Mai, truyện xoay quanh nhân vật chính với cái tên ấy, không phải quá lạ lẫm hay khác biệt, tự nhiên và sống động. Truyện ngôn tình này khiến bạn đọc cảm thấy thú vị vì những tình tiết đặc sắc tiếp nối tiếp nhau diễn ra, tưởng chừng chỉ có trong tưởng tượng. Năm 3380, bởi vì khoa học kĩ thuật quá phát triển, giúp con người được giải thoát khỏi lao động cực nhọc, xã hội đảm bảo chế độ hoàn thiện, vì vậy, tình cảm giữa người với người cũng phai nhạt dần. Đến cuối cùng, mọi người đều không có khái niệm gia đình, dường như cũng không có đứa trẻ nào được sinh ra. Những năm tiếp theo, Chip di chuyển tức thời được phát minh và có bước đột phá, có thể ở hiện tại mà xuyên qua về quá khứ, rất nhiều người lợi dụng loại Chip này tiến hành du lịch thời gian, do vậy đã xảy ra một chút chuyện tình yêu, sinh ra một đám con lai thời không. Thanh Mai - đứa con lai thời không cuối cùng, cha ở tận Tống triều xa xôi. Thể chất của Thanh Mai bài xích rất nhiều loại Chip. Nghe nói bởi vì trong cơ thể cô, gien E phát triển rất mạnh. Sau đó, các nhà khoa học rốt cuộc đã nghiên cứu ra phương pháp, chỉ cần uống một loại thuốc là có thể kiềm chế nhân thể gien E. Nhưng loại thuốc này cũng có tác dụng phụ, nó làm cho ý nghĩ con người trở lại thời trẻ. Loại thuốc này tên gọi vong tình thuỷ. Tuy nhiên vì tôn trọng nhân quyền, chính phủ cho cô hai lựa chọn, hoặc là uống vong tình thuỷ, bắt đầu lại cuộc sống hoặc là trở về quá khứ, mãi mãi không quay về. Lúc đầu Thanh Mai chọn uống thuốc, hy vọng trước khi uống xong thuốc có thể nhìn thấy mẹ mình. Cô chỉ muốn nhìn lại một lần ánh mắt mà mười năm vừa qua cô không sao thấy nổi. Sau khi nhìn thấy mẹ, Thanh Mai giơ chén thuốc lên nhưng rốt cuộc lại đặt xuống, bới cô không thể, cô không muốn quên đi ánh mắt của mẹ mình. Chấp nhận xuyên không trở về quá khứ, Thanh Mai xuất hiện ở phủ Giang Ninh năm Cảnh Hữu thứ hai, hoàng đế là Tống Nhân Tông. Tại đây cô bắt đầu hành trình học cách yêu thương, Thanh Mai đã gặp gỡ và cùng Trương Giới Thụ học những bài học đầu tiên về tình yêu, từng bước một khảo nghiệm thứ tình cảm mới lạ này. Liệu truyện sẽ tiếp diễn ra sao, tình yêu hạnh phúc đâu mới là lời hòi đáp cuối cùng cho tất cả, hạnh phúc và khổ đau ai có thể bảo chứng cho mọi chuyện. Cuộc hành trình khảo nghiệm này sẽ có cái kết như thế nào. Đọc truyện để đồng hành cùng các nhân vật và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Ấm Áp Như Xưa, Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc,... Mời các bạn đón đọc Thanh Mai của tác giả Vô Tụ Long Hương.
Tôi Ghét Anh Đồ Du Côn - Thuyuuki
AudioBook Tôi Ghét Anh Đồ Du Côn   Một cô nàng thần đồng lém lỉnh thông minh, luôn phấn đấu hết mình vì một mục tiêu học tập là trên hết. Một anh chàng hotboy lạnh lùng du côn người luôn coi bọn con gái là thứ đồ chơi không hơn không kém. Tình cờ họ gặp nhau trong một con hẻm nhỏ để rồi sau đó bao truyện dở khóc dở cười đã xảy ra. Bên cạnh đó còn có một ông thầy đẹp trai tóc vàng ấm áp, một nàng hot-girl đỏng đanh, và những người bạn dễ thương... Mời các bạn đón đọc Tôi Ghét Anh Đồ Du Côn của tác giả Thuyuuki.
Yêu Họa Giang Hồ - Phong Hiểu Anh Hàn
AudioBook Yêu Họa Giang Hồ   Cuộc đời của Phong Linh Hiểu là một cái cốc... Chơi trò chơi trực tuyến, cực kỳ cái cốc mà nhận nhầm nhiệm vụ, từ đó về sau lầm đường lạc lối, trở thành yêu nữ tà giáo mà người người trong thế giới đều muốn giết. Làm nhiệm vụ, cực kỳ cái cốc mà bị người vây đánh, từ đó về sau bị cuốn vào chuyện lôi thôi, bị đồn là kẻ thứ ba chuyên môn đi dụ dỗ đàn ông, cướp chồng của người khác. Mong có người che chở, cực kỳ cái cốc mà gả nhầm chồng, từ đó về sau vô pháp thoát thân, bị một kẻ vô sỉ nhìn như chính nhân quân tử ăn gắt gao. Muốn ly hôn, cực kỳ cái cốc trộm account(tài khoản) trái phép bị phát hiện, từ đó về sau bị nắm đằng chuôi, mỗi lần đều bị người này dùng làm lý do để tha hồ đùa giỡn mà không thể phản bác lại. Thật không ngờ rằng, từ một khắc cô bắt đầu bước vào cái trò chơi trực tuyến này thì cả đời cô đã định trước rằng sẽ vĩnh viễn rơi vào trong cái cốc vạn kiếp bất phục rồi. . . Một yêu nữ tà giáo cực kỳ xui xẻo kỳ thực không hề có năng khiếu làm ma nữ VS một đại thần chính phái nhìn qua rất có phong độ kỳ thực lại cực kỳ vô sỉ. ◆ Nữ chính cực kỳ vô tội, nam chính cực kỳ vô sỉ. ◆ Đây tuyệt đối không phải một câu chuyện nhất kiến chung tình, mà là câu chuyện về một vị thiếu nữ vô tội trong trò chơi trực tuyến lầm lỡ rơi vào ma trảo, nghĩ đủ mọi biện pháp chỉ mong thoát khỏi sự theo đuổi không tha của tên con trai vô sỉ nào đó. Mời các bạn đón đọc Yêu Họa Giang Hồ của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn.
Mẹ 17 Tuổi Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc - Trình Ninh Tĩnh
Khác với Em Mệt Rồi, Còn Anh Thì Sao?, tựa truyện online hay của tác giả Trình Ninh Tĩnh lại nói về tình mẫu tử nhiều hơn, khai thác nhiều khía cạnh đáng xúc động. Một đêm triền miên, cô bỏ trốn sang nước ngoài ngay khi trong bụng cô đã có thai đứa con của anh. Tám năm sau, cô về nước dẫn theo bên người một bé trai thiên tài siêu cấp đáng yêu, nhưng anh lại có vị hôn thê. Anh nói, " Giao đứa bé cho tôi, nếu không, hậu quả cô không gánh nổi đâu!" Cô nói :"Bổn tiểu thư xưa nay chay mặn điều ăn, nhưng ngặt nỗi tôi chưa bao giờ chịu ăn thiệt thòi, muốn đứa nhỏ vậy anh tự tìm người mà sinh đi!" Bảo bối tủm tỉm cười nói :"Muốn làm cha tôi, phải xem ông có đủ bản lãnh không rồi hãy nói..bằng không, ông chuẩn bị gánh chịu đại giới đi!" Hai cha con lần đầu gặp gỡ trên mạng.. Bảo bối giả dạng nữ nhân nhằm mục đích hấp dẫn sự chú ý của cha mình,"Cầu xoa xoa, cầu sủng ái, cầu ôm hôn!" Cha bé bình tĩnh đáp, " Cầu báo ba vòng, tôi đối với đối tượng ở trên giường có chút lựa chọn!" Cùng tiếp tục đón đọc truyện ngôn tình hay mang tên Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc để thưởng thức nhé. *** Thành phố S. Trời trong nắng ấm, bầu trời xanh thẩm không một áng mây, tại thành phố S đang diễn ra hôn lễ của Đường Bạch Dạ, người được mệnh danh người đàn ông độc thân hoàng kim, và nữ diễn viên quốc tế nổi tiếng Lâm Tình. Thảm đỏ, hoa tươi, lễ đường được bày trí một cách xa hoa, đây cũng chính là hôn lễ biết bao nhiêu người mơ ước tới. Với sự góp mặt của những danh nhân nổi tiếng, hay những ngôi sao đương thời nổi bật nhất hiện nay, mọi người đều phô trương thanh thế của mình. Cô đâu mặc một bộ váy sarê cưới màu trắng, được nhà thiết kế nổi tiếng nhất thế giới Milan thiết kế, càng tôn lên vẻ đẹp như hoa như ngọc của cô, chỉ có thể dùng bốn từ ' khuynh quốc khuynh thành ' để miêu tả về cô ngay thời điểm này. Chú rễ mang đậm khí chất biếng nhác, dung mạo bức người, vừa hoa lệ lại thập phần yêu mị, vầng trán mang theo một cổ mị hoặc khiến người khác không thể bỏ qua, từng động tác giơ tay nhấc chân đều tỏa ra phong thái cao sang tao nhã, nhưng cố tình những động tác ấy lại càng khiến người xem không cách nào rời mắt. Cha sứ hỏi : "Chú rể Đường Bạch Dạ tiên sinh, anh có nguyện ý lấy Lâm Tình tiểu thư làm vợ, dù giàu sang hay nghèo khó, vẫn hứa vĩnh viễn không chia lìa hay không?" Đường Bạch Dạ môi mỏng gợi lên một chút, cười tà mị, nụ cười của anh vừa đa tình lại lộ ra vài phần vô tình. Hồi lâu vẫn không nghe thấy được đáp án. Mục Sư kinh ngạc, hỏi lại thêm một lần nữa, Lâm Tình kinh ngạc nhìn Đường Bạch Dạ, cô không hiểu, một Đường Bạch Dạ cưng chiều cô như thế, vậy anh vì cái gì phải do dự? Ngay khi mọi người kinh ngạc ngở ngàng thì Đường Bạch Dạ lên tiếng, "Tôi nguyện ý!" Lâm Tình khẽ thở ra tâm tình nặng nề thoáng buông lỏng, tất cả mọi người cũng đồng loạt thở ra một hơi. Cha sứ lại hỏi : " Cô dâu Lâm Tình tiểu thư, cô có nguyện ý gả cho Đường Bạch Dạ tiên sinh, dù giàu sang hay nghèo khó, vẫn hứa vĩnh viễn không chia lìa hay không?" Phanh một tiếng thật lớn, cánh cửa lớn của giáo đường bị người một cước đá văng. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, khung cảnh càng thêm mộng ảo. Một bóng dáng nhỏ xinh xuất hiện trước cửa giáo đường, một đầu tóc dài được cột cao thành kiểu tóc đuôi ngựa, khuôn mặt được che chắn dưới chiếc mặt nạ màu vàng. Bộ quần áo dạ hành bó sát người, nhìn cô có chút ngổ ngược, mỏng manh yếu đuối. Nhìn cô giống như mới bước ra từ trong chiến trường khốc liệt. Hiện trường bỗng chốc rối loạn, mọi người tụm lại, ghé tai bàn luận. Ai vậy? Khóe môi cô giương lên một nụ cười lãnh khốc, đột nhiên, cổ tay cô vừa chuyển, một khẩu súng lục liền xuất hiện trên tay, thẳng tắp nhắm thẳng về phía cô đâu Lâm Tình. Nhắm chuẩn, bóp cò. Viên đạn giống như tên rời khỏi dây cung, xuyên thẳng vào tim cô dâu. Thủ pháp rất nhanh, sạch sẽ, lưu loát. Máu tươi từ ngực Lâm Tình không ngừng chảy ra, đẹp giống như những đóa hoa mạn đà la, loài hoa của tử vong. Hiện trường đại loạn, mọi người không ngừng thét chói tai. Tay phải cô khẽ đặt trên môi, đột nhiên mỉm cười, còn tặng kèm thêm cho Đường Bạch Dạ một nụ hôn gió, sau đó xoay người, lưu loát rời đi, không để lại một chút dấu vết. Đường Bạch Dạ tựa tiếu phi tiếu ôm lấy khóe môi mình, nụ cười càng quái lạ, nhưng đôi mắt lạnh băng, không nhiễm một chút ý cười. Đường Bạch Dạ thong thả bước chân ra khỏi giáo đường. Bộ comlpe màu trắng dính một chút máu tươi, giống như phần mộ màu trắng được điểm lên những đóa hoa màu đỏ bắt mắt. Anh là đứa con cưng của trời, gương mặt hoa lệ, đẹp đẻ vô song, hé ra dung mạo đẹp tựa như một bức tranh được một họa sỉ tài ba vẽ ra, thật mê người. Người ngoài không ai xa lạ với danh tiếng Đường đại thiếu gia. Thủ đoạn mạnh mẽ, quyết đoán, đẹp đẽ. Anh là một người đàn ông vừa có thể bưng rượu đỏ chậm rãi nhấm nháp, vừa không một chút lưu tình nào đuổi tận giết tuyệt đối phương. Lãnh khốc, thị huyết, đẹp đẻ, mị hoặc cùng gom vào chung một chổ. Hôm nay chính là hôn lễ của anh, đảo mắt liền biến thành tang lễ. Nhóm người bên giới truyền thông chen chúc tiếp cận anh để được phỏng vấn. "Đường đại thiếu gia, Lâm tiểu thư thật sự bị bắn chết sao?" "Đường đại thiếu gia, anh có thể cho chúng tôi được biết, ai là người đã giết Lâm tiểu thư hay không?" "Có phải là có kẻ muốn trả thù anh không, Đường đại thiếu gia, anh có biết chuyện này là do ai làm sao?" ... Mời các bạn đón đọc Mẹ 17 Tuổi Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc của tác giả Trình Ninh Tĩnh.