Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cây Cam Ngọt Của Tôi

“Vị chua chát của cái nghèo hòa trộn với vị ngọt ngào khi khám phá ra những điều khiến cuộc đời này đáng số một tác phẩm kinh điển của Brazil.” - Booklist “Một cách nhìn cuộc sống gần như hoàn chỉnh từ con mắt trẻ thơ… có sức mạnh sưởi ấm và làm tan nát cõi lòng, dù người đọc ở lứa tuổi nào.” - The National Hãy làm quen với Zezé, cậu bé tinh nghịch siêu hạng đồng thời cũng đáng yêu bậc nhất, với ước mơ lớn lên trở thành nhà thơ cổ thắt nơ bướm. Chẳng phải ai cũng công nhận khoản “đáng yêu” kia đâu nhé. Bởi vì, ở cái xóm ngoại ô nghèo ấy, nỗi khắc khổ bủa vây đã che mờ mắt người ta trước trái tim thiện lương cùng trí tưởng tượng tuyệt vời của cậu bé con năm tuổi. Có hề gì đâu bao nhiêu là hắt hủi, đánh mắng, vì Zezé đã có một người bạn đặc biệt để trút nỗi lòng: cây cam ngọt nơi vườn sau. Và cả một người bạn nữa, bằng xương bằng thịt, một ngày kia xuất hiện, cho cậu bé nhạy cảm khôn sớm biết thế nào là trìu mến, thế nào là nỗi đau, và mãi mãi thay đổi cuộc đời cậu. Mở đầu bằng những thanh âm trong sáng và kết thúc lắng lại trong những nốt trầm hoài niệm, Cây cam ngọt của tôi khiến ta nhận ra vẻ đẹp thực sự của cuộc sống đến từ những điều giản dị như bông hoa trắng của cái cây sau nhà, và rằng cuộc đời thật khốn khổ nếu thiếu đi lòng yêu thương và niềm trắc ẩn. Cuốn sách kinh điển này bởi thế không ngừng khiến trái tim người đọc khắp thế giới thổn thức, kể từ khi ra mắt lần đầu năm 1968 tại Brazil. *** Tóm tắt Cây cam ngọt của tôi là câu chuyện về cậu bé Zezé, một cậu bé 5 tuổi thông minh, tinh nghịch và đáng yêu, sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo đông con ở vùng ngoại ô Rio de Janeiro, Brazil. Cậu bé có ước mơ trở thành một nhà thơ cổ thắt nơ bướm. Cuộc sống của Zezé không hề dễ dàng. Cậu phải chịu đựng sự hắt hủi, đánh mắng của cha mẹ và anh chị em. Cậu cũng phải đối mặt với những khó khăn của cuộc sống nghèo khó. Tuy nhiên, Zezé vẫn giữ được trái tim trong sáng và trí tưởng tượng phong phú. Cậu bé tìm thấy một người bạn đặc biệt, đó là cây cam ngọt trong vườn sau nhà. Cậu bé thường tâm sự với cây cam về những niềm vui, nỗi buồn của mình. Cây cam ngọt cũng trở thành nguồn động viên, khích lệ cậu bé trong cuộc sống. Một ngày kia, Zezé gặp gỡ một người bạn mới, đó là Lọ Lem. Lọ Lem là một cậu bé mồ côi, sống lang thang trên đường phố. Lọ Lem đã giúp Zezé khám phá thế giới bên ngoài và dạy cậu bé cách yêu thương. Cuộc sống của Zezé đã thay đổi mãi mãi sau khi cậu gặp Lọ Lem. Cậu bé học được cách đối mặt với những khó khăn và vượt qua những thử thách trong cuộc sống. Cậu cũng học được cách yêu thương và trân trọng những người xung quanh. Đánh giá Cây cam ngọt của tôi là một cuốn sách hay và ý nghĩa. Cuốn sách đã khắc họa chân thực cuộc sống của những đứa trẻ nghèo ở Brazil. Cuốn sách cũng gửi gắm những thông điệp sâu sắc về tình yêu thương, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của cuộc sống. Cuốn sách được viết bằng ngôn ngữ giản dị, dễ hiểu, nhưng lại vô cùng sâu sắc và cảm động. Cuốn sách đã chạm đến trái tim của hàng triệu người đọc trên khắp thế giới. Điểm nổi bật Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng chân thực, gần gũi Ngôn ngữ giản dị, dễ hiểu nhưng lại vô cùng sâu sắc và cảm động Thông điệp ý nghĩa về tình yêu thương, lòng trắc ẩn và ý nghĩa của cuộc sống Kết luận Cây cam ngọt của tôi là một cuốn sách hay và ý nghĩa. Cuốn sách là một món quà tinh thần quý giá dành cho tất cả mọi người. *** Nếu Hảo hán nơi trảng cát của Jorge Amado (1912 - 2002) là cuộc sống của những đứa trẻ mồ côi ở Salvador thì Cây cam ngọt của tôi là cuộc đời của những con người trong khu xóm nghèo ở thủ đô Rio de Janeiro. Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ lần đầu tiên cậu bé Zezé bước vào văn chương và ở lại đó cùng với cây cam ngọt ngào lẫn đắng chát của mình, độc giả tiếp tục khóc cười với cuốn tiểu thuyết thành công nhất của nhà văn José Mauro de Vasconcelos (1920 - 1984) - Cây cam ngọt của tôi (Nguyễn Bích Lan - Tô Yến Ly dịch, Nhã Nam và Nhà xuất bản Hội Nhà Văn). Cuốn sách xuất bản lần đầu năm 1968 ở Brazil, khi cơn sốt văn chương châu Mỹ Latin đang lan dần ra toàn thế giới. Nếu Hảo hán nơi trảng cát của Jorge Amado (1912 - 2002) là cuộc sống của những đứa trẻ mồ côi ở Salvador thì Cây cam ngọt của tôi là cuộc đời của những con người trong khu xóm nghèo ở thủ đô Rio de Janeiro. Ở đó, những người lớn tất tả trong cuộc mưu sinh bỏ quên chú bé Zezé nghịch ngợm chật vật trong thế giới tuổi thơ của mình. Trước một thế giới ảm đạm buồn chán, Zezé phải bày đủ trò quậy phá đến mức bị đòn roi. Zezé lấy trí tưởng tượng để làm vũ khí chống lại thế giới người lớn quay cuồng trong tiền bạc nhưng thiếu vắng hạnh phúc và ước mơ. Cậu đặt tên cho cây cam trong vườn là Minguinho và như hai người bạn, chúng trò chuyện với nhau, cùng nhau bước qua một tuổi thơ khốn khó nhưng không tuyệt vọng. Câu chuyện đơn giản nhuốm màu sắc tự truyện vẫn khiến cuốn sách gặt hái được thành công quốc tế, trở thành một tác phẩm mang tính giáo dục cao, dẫu tác giả không tuyên ngôn dưới bất kỳ hình thức nào. Tác phẩm được đưa vào chương trình tiểu học, chuyển thể thành phim và cách đây không lâu trở thành nguồn cảm hứng sáng tạo cho một ngôi sao K-pop. Thời đại bất an mà nhà văn sống là thời đại của những nhà độc tài, những cuộc cách mạng, nội chiến liên miên. Cho nên tác phẩm không chỉ là hành trình hướng thiện của một đứa trẻ mà còn là cuộc chiến thu nhỏ diễn ra ở chốn tận cùng, nơi con ngư *** Tác giả: JOSÉ MAURO DE VASCONCELOS (1920-1984) là nhà văn người Brazil. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở ngoại ô Rio de Janeiro, lớn lên ông phải làm đủ nghề để kiếm sống. Nhưng với tài kể chuyện thiên bẩm, trí nhớ phi thường, trí tưởng tượng tuyệt vời cùng vốn sống phong phú, José cảm thấy trong mình thôi thúc phải trở thành nhà văn nên đã bắt đầu sáng tác năm 22 tuổi. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là tiểu thuyết mang màu sắc tự truyện Cây cam ngọt của tôi. Cuốn sách được đưa vào chương trình tiểu học của Brazil, được bán bản quyền cho hai mươi quốc gia và chuyển thể thành phim điện ảnh. Ngoài ra, José còn rất thành công trong vai trò diễn viên điện ảnh và biên kịch. *** Chúng tôi đi xuống phố, tay trong tay, chẳng có gì phải vội. Totoca đang dạy tôi về cuộc sống. Và điều đó khiến tôi thực sự hạnh phúc, được anh trai nắm tay và dạy nhiều điều. Nhưng là dạy về những điều thuộc thế giới bên ngoài. Bởi vì ở nhà, tôi học hỏi bằng cách tự mày mò khám phá và tự làm, tôi mắc lỗi nhiều và vì mắc lỗi, tôi thường bị ăn đòn. Cho tới tận trước đây không lâu, tôi vẫn chưa bị ai đánh bao giờ. Nhưng rồi mọi người nghe được chuyện này, chuyện nọ và bắt đầu nói tôi là quỷ, là quái vật, là tiểu yêu tóc hung. Tôi không muốn biết về điều đó. Nếu không phải đang ở bên ngoài thì tôi đã bắt đầu hát. Hát thú vị lắm. Ngoài ca hát, Totoca còn biết làm điều khác nữa: anh có thể huýt sáo. Nhưng dù cố gắng đến mức nào tôi cũng chẳng thể bắt chước anh huýt sáo được, chẳng âm thanh nào bật ra cả. Để an ủi tôi, anh bảo chuyện đó cũng bình thường thôi, rằng tôi chưa có cái miệng của người huýt sáo. Nhưng vì không thể hát thành lời, tôi hát thầm ở trong lòng. Thoạt đầu điều đó thật kỳ cục, nhưng về sau tôi cảm thấy hát như thế thực sự thú vị. Và lúc này, tôi đang nhớ lại một bài hát mẹ thường hát khi tôi còn bé xíu. Mẹ đứng bên chậu giặt, mảnh khăn buộc quanh đầu để che nắng. Với chiếc tạp dề ôm quanh thắt lưng, mẹ đứng đó hết giờ này đến giờ khác, dầm tay trong nước, khiến xà phòng nổi cơ man nào là bọt. Sau đó mẹ vắt kiệt nước khỏi quần áo và đem ra dây, phơi lên, kẹp lại và kéo chiếc dây phơi lên cao. Mẹ làm thế với tất cả quần áo. Mẹ giặt thuê cho nhà bác sĩ Faulhaber để kiếm thêm chút ít giúp trang trải chi phí sinh hoạt. Mẹ cao, gầy, nhưng rất đẹp. Da mẹ rám nắng, tóc thẳng và đen. Khi mẹ không cột tóc lên, tóc mẹ xõa đến tận thắt lưng. Nhưng tuyệt nhất là khi mẹ hát, và tôi hay quanh quẩn bên mẹ học lỏm. Chàng thủy thủ ơi, chàng thủy thủ ơi Chàng thủy thủ của nỗi buồn ơi Vì chàng Ngày mai em sẽ chết... Những con sóng xô bờ Quăng mình lên bờ cát Chàng ra khơi rồi Chàng thủy thủ ơi... Tình yêu của chàng Chẳng được nổi một ngày Tàu nhổ neo rồi Tàu ra khơi... Những con sóng xô bờ... Bài hát đó luôn khiến lòng tôi dâng trào một nỗi buồn khó hiểu. Totoca giật tay tôi. Tôi bừng tỉnh. “Sao thế Zezé?” “Không sao ạ. Em đang hát thôi mà.” “Hát ư?” “Vâng.” “Vậy chắc anh điếc rồi.” Anh ấy không biết con người ta có thể hát thầm ư? Tôi im lặng. Nếu anh không biết thì tôi cũng chẳng định dạy anh đâu. Chúng tôi đã tới lề đường quốc lộ Rio-São Paulo. Trên đường quốc lộ, có đủ mọi loại xe. Xe tải, xe con, xe ngựa, xe đạp. “Này,Zezé, chuyện quan trọng đây này. Trước hết chúng ta phải quan sát thật kỹ một chiều, sau đó nhìn chiều kia. Bây giờ sang đường nào.” Chúng tôi chạy sang đường. “Em có sợ không?” Tôi sợ, nhưng tôi lắc đầu. “Chúng mình cùng làm lại nào. Sau đó anh muốn xem em đã biết cách hay chưa.” Chúng tôi chạy trở lại phía bên kia đường. “Bây giờ em sang đường đi. Đừng ngập ngừng, bởi vì em lớn rồi mà.” Tim tôi đập nhanh hơn. “Nào. Sang đi.” Tôi chạy sang đường, gần như nín thở. Tôi đợi một chút và anh ra hiệu cho tôi quay trở về chỗ anh. “Lần đầu mà làm được thế là tốt đấy. Nhưng em đã quên một điều. Em phải nhìn cả hai phía xem có xe đang chạy tới không. Không phải lúc nào anh cũng có mặt ở đây để ra hiệu cho em đâu. Chúng ta sẽ thực hành thêm trên đường về nhà nhé. Nhưng giờ thì đi thôi, vì anh muốn chỉ cho em một thứ.” Anh cầm tay tôi và chúng tôi lại bắt đầu bước đi, thong thả. Tôi không cách nào thôi nghĩ về một cuộc trò chuyện cách đây ít lâu. "Totoca." “Gì cơ?” “Anh đã cảm nhận được tuổi chín chắn chưa?” “Thứ vớ vẩn gì vậy?” “Bác Edmundo nói đấy. Bác nói em khôn trước tuổi và rằng chẳng bao lâu nữa em sẽ đến tuổi chín chắn. Nhưng em chẳng cảm thấy có gì khác cả.” “Bác Edmundo bị ngớ ngẩn đấy. Bác ấy luôn nhồi những thứ vớ vẩn vào đầu em.” “Bác ấy không ngớ ngẩn đâu. Bác ấy khôn ngoan đấy chứ. Và khi lớn lên em muốn trở nên khôn ngoan, thành nhà thơ và thắt nơ bướm. Một ngày nào đó em sẽ được chụp ảnh chân dung thắt nơ hẳn hoi.” “Tại sao lại thắt nơ?” “Bởi vì anh không thể trở thành nhà thơ nếu không thắt nơ. Khi bác Edmundo cho em xem ảnh các nhà thơ trong cuốn tạp chí đó, em thấy ai cũng thắt nơ cả.” “Zezé, em phải thôi đi, đừng tin mọi điều bác ấy nói với em nữa. Bác Edmundo hơi biêng biêng đấy. Bác ấy còn hơi xạo nữa.” “Bác ấy là đồ chó đẻ ư?” “Em đã bị tát lệch mặt vì nói bậy quá nhiều mà chưa chừa à! Bác Edmundo không như vậy. Anh nói biêng biệng cơ mà. Nghĩa là hơi hâm hâm.” “Anh bảo bác ấy là kẻ nói xạo mà.” “Đó là hai chuyện hoàn toàn khác.” “Không, có khác gì đâu. Hôm nọ cha kể về ông Labonne với bác Severino, bạn chơi bài của cha, và cha nói, “Lão chó đẻ ấy là một kẻ nói xạo trời đánh thánh vật.” Và chẳng ai tát chả lệch mặt cả.” “Người lớn nói thế thì không sao.” Chúng tôi không nói gì trong vài phút. “Bác Edmundo không... Mà biêng biêng có nghĩa là gì, anh Totoca?” Anh giơ ngón tay chỉ lên đầu, quay quay ngón tay vẽ thành những vòng tròn trong không khí. “Không, bác ấy không phải vậy. Bác ấy tốt lắm. Bác ấy dạy em nhiều điều, và chỉ đánh em có mỗi một lần, lại còn chẳng đánh mạnh nữa.” Totoca giật mình. “Bác ấy đánh em à? Khi nào?” “Khi em hư thật và bị Gloria tống đến nhà bà. Bác ấy muốn đọc báo nhưng không tìm thấy kính. Bác tìm hết chỗ cao đến chỗ thấp và nổi điên thực sự. Bác hỏi bà kính của bác ở đâu nhưng bà không biết. Hai người lục tung cả nhà lên để tìm. Thế rồi em nói em biết kính của bác ở đâu và nếu bác cho em ít tiền để mua bi thì em sẽ nói cho bác biết. Bác đi đến chỗ để áo khoác và lấy ra một ít tiền. “Mang kính ra đây thì bác đưa tiền cho mày.” “Em đến chỗ rương đựng quần áo lấy cái kính ra. Bác nói, Ra là mày, đồ ranh con!” Bác phát vào lưng em và cất béng tiền đi.” Totoca cười phá lên. “Em đến đó để khỏi bị ăn đòn ở nhà thế mà lại bị đánh ở đó. Đi nhanh chân lên một chút, nếu không chúng ta sẽ chẳng bao giờ đến nơi được đâu.” Tôi vẫn đang nghĩ về bác Edmundo. “Totoca, trẻ con nghỉ hưu phải không?” “Gì cơ?” “Bác Edmundo chẳng làm gì cả mà vẫn có tiền. Bác không làm việc, nhưng Tòa Thị chính vẫn trả tiền cho bác hằng tháng.” “Thì sao?” “À thì, trẻ con chẳng làm gì. Trẻ con ăn, ngủ và được cha mẹ cho tiền.” “Nghỉ hưu khác chứ, Zezé. Người nghỉ hưu đã làm việc trong một thời gian dài rồi, tóc đã ngả bạc, chân chậm mắt mờ như bác Edmundo rồi. Nhưng đừng nghĩ về những thứ khó nhằn ấy nữa. Nếu em muốn học nhiều điều từ bác ấy thì tốt thôi. Nhưng khi đi với anh thì không nhé. Hãy cư xử như những đứa con trai khác. Em thậm chí có thể chửi thề, nhưng đừng nhét đầy đầu những thứ khó nhằn. Nếu không anh sẽ không đi chơi với em nữa đâu.” Tôi xị mặt xuống và không muốn nói chuyện nữa. Tôi cũng chẳng muốn hát. Chú chim nhỏ ca hát bên trong tôi đã bay mất rồi. Chúng tôi dừng lại và Totoca chỉ tay về phía ngôi nhà. “Nó đấy. Thích không?” Đó là một ngôi nhà bình thường. Màu trắng với những ô cửa sổ màu xanh dương. Toàn bộ cửa nẻo đều đóng im ỉm và im ắng như tờ. “Có ạ. Nhưng tại sao chúng ta phải chuyển đến đây chứ?” “Thay đổi cũng tốt mà.” Chúng tôi đứng trông qua hàng rào, nhìn cây xoài phía bên này và cây me ở phía bên kia. “Em là đứa hay chạy lăng xăng, nhưng em không biết nhà mình đang có chuyện gì đâu. Cha thất nghiệp rồi, đúng không? Đã sáu tháng kể từ khi cha choảng nhau với ông Scottfield và bị đuổi việc. Em có biết bây giờ Lala đang làm việc ở nhà máy không? Còn mẹ thì sắp đi làm ở thành phố, trong xưởng English Mill đấy, biết không? Giờ thì em biết rồi đấy, đồ ngốc ạ. Ở cái nhà mới này, ta sẽ tiết kiệm được tiền thuê nhà... Cái nhà kia thì cha nợ tám tháng tiền thuê nhà rồi. Em còn quá nhỏ nên không phải lo lắng về những chuyện buồn như thế. Nhưng anh sẽ phải giúp thật lực, xắn tay vào hỗ trợ việc nhà.” Anh đứng im lặng một lát. “Totoca, họ sẽ mang con báo đen và hai con sư tử cái tới đây chứ?” “Dĩ nhiên. Và lão gia nhân này sẽ phải tháo dỡ cái chuồng gà.” Anh nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót, trìu mến. “Anh chính là người sẽ dỡ vườn thú và lắp ghép nó lại ở đây.” Tôi thở phào. Bởi vì nếu không tôi sẽ phải kiếm thứ gì đó mới mẻ để chơi với em trai út Luis của tôi. “Em đã thấy anh là người bạn như thế nào của em rồi, đúng không Zezé? Này, em sẽ chẳng mất mát gì nếu nói cho anh biết em đã làm chuyện đó như thế nào...” “Totoca, em thề là em không biết. Em thực sự không biết.” “Em nói dối. Ai đó đã dạy em học.” “Em chẳng học gì cả. Chẳng ai dạy em hết. Trừ phi quỷ sứ dạy em trong giấc ngủ. Jandira nói quỷ sứ là cha đỡ đầu của em.” Totoca bối rối. Anh thậm chí còn cốc đầu tôi mấy cái, cố bắt tôi phải nói cho anh biết. Nhưng tôi không biết mình đã làm được chuyện đó như thế nào. “Chẳng ai tự học cái đó được.” Nhưng anh không biết phải nói gì bởi vì chẳng ai thực sự nhìn thấy người nào dạy tôi học gì hết. Đó là một bí ẩn. Mời các bạn đón đọc Cây Cam Ngọt Của Tôi của tác giả José Mauro de Vasconcelos & Nguyễn Bích Lan (dịch) & Tô Yến Ly (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mariana - Susanna Kearsley
Tên eBook: Mariana (full prc, pdf, epub) Tác giả: Susanna Kearsley Thể loại: Tiểu thuyết, Lãng mạn, Huyền ảo, Văn học phương Tây Dịch giả: Chi Tử  Số trang: 528  Ngày xuất bản: 08-07-2013  Công ty phát hành: Bách Việt  Nhà xuất bản: NXB Lao Động  Chụp pic: Dung Nguyen  Type Thien Huong Do & Huong Lien Nguyen & Ngan Dinh & Emily Stones & Mi Hà & Cao Thu Trang & Thanh Nguyen  Beta: CoCo & Hạ My  Tạo prc: CoCo Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free GIỚI THIỆU …Anh sẽ không ép buộc em lên giường với anh. Anh không muốn một người phụ nữ hoảng sợ, hay một cô nàng e thẹn, ngoại trừ cô ấy sẵn lòng trao cho anh tình yêu. Anh không hứa hẹn, bởi thế giới này là một nơi luôn biến đổi và lời nói hầu như không còn nhiều ý nghĩa. Nhưng nếu em nghi ngờ lòng chân thành từ tình yêu của anh, thì em đến đây. Hãy để anh nhắc lại lời hứa của mình… *** Bao nhiêu mùa đã trôi qua, bao nhiêu đợt tuyết đã đến và đi, hoa nở rộ rồi khô héo dưới ánh mặt trời chói chang của mùa hè, trong khi Mariana và Richard của cô ấy đã chờ đợi, bất lực khi bị niêm phong giữa giao lộ thời gian… chờ đợi khoảnh khắc tâm hồn họ lại được giao hòa, ngất ngây trong men tình ái của nhân gian. Phải, ba trăm năm trước đây vào thế kỷ XVII Mariana và Richard đã có một tình yêu khắc cốt ghi tâm, một tình yêu không trọn vẹn giữa cô thiếu nữ nghèo và chàng quý tộc hào hoa. Tình yêu đó để lại nhiều day dứt và đau thương đến mức linh hồn hai người cứ lưu luyến chưa chịu rời bỏ nhân gian. Cho đến ba trăm năm sau, với sự xuất hiện của Julia tại ngôi làng Exbury cổ kính. Julia Beckett là người tin vào số phận. Khi cô chuyển vào Đàn Cừu Xám - một ngôi nhà xinh đẹp được xây từ thế kỷ XVI ở vùng quê Exbury, cô ngờ rằng không phải chỉ vì những trùng hợp ngẫu nhiên đã mang cô đến đây. Người dân địa phương rất nhiệt tình và hiếu khách, nhất là người chủ của Lâu đài Crofton, thế nhưng bên dưới sự bình thường ấy, cô vẫn cảm nhận được nỗi buồn khôn nguôi ám ảnh ngôi nhà mới của cô. Rồi cô phát hiện ra Mariana, một người con gái xinh đẹp đã từng sống ở đây ba trăm năm trước. Cũng chính là hồn ma Thiếu phụ Xanh luôn xuất hiện trong khu vườn của Đàn Cừu Xám, nhưng cách đây ba mươi năm, vào cái năm Julia ra đời, người ta không còn nhìn thấy hồn ma ấy nữa. Dường như vùng đất tưởng chừng quá đỗi bình yên này đang ẩn chứa biết bao buồn thương và đau đớn. Julia không chỉ đóng vai trò là người khám phá, mà còn là nút thắt trong toàn bộ câu chuyện này. Dường như lịch sử đã ở đây và chờ sẵn Julia từ rất lâu rồi… *** TÁC GIẢ   Susanna Kearsley là một tiểu thuyết gia người Canada, ngoài thể loại lãng mạn, cô còn viết truyện trinh thám dưới bút danh Emma Cole. Trước khi dấn sâu vào nghiệp cầm bút và trở thành một nhà văn chuyên nghiệp, Susanna Kearsley từng làm quản lý bảo tàng, nên cô đã mang niềm say mê nghiên cứu và du lịch vào những cuốn sách của mình. Mariana đã mang về cho cô giải Văn học Catherine Cookson uy tín và cuốn tiểu thuyết Bí Mật của Shophia (còn có tên là Biển mùa đông) cũng đưa cái tên Susanna Kearsley vào vòng chung khảo giải Tiểu thuyết Lãng mạn của năm. Mời các bạn đón đọc .  
Mình thử yêu nhé, Cleo? - Jill Mansell
Tên eBook: Mình thử yêu nhé, Cleo? (full prc, pdf, epub) Tác giả: Jill Mansell  Thể loại: Lãng mạn, Hài hước, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây Dịch giả: Phạm Lê Diệu Linh  Số trang: 396  Ngày xuất bản: 15-07-2013  Công ty phát hành: Nhã Nam Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ  Chụp pic: Dung Nguyen  Type Kiều Anh & Lee Ock Hijk & Mi Hà &  Mai Thanh & Marry Lennox & Ta Hong Son & Minh Tam  Beta: Hoai Luong  Tạo prc: CoCo Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free GIỚI THIỆU Giải Tiểu thuyết Lãng mạn Hài hay nhất 20 của RNA Có điểm gì chung giữa Will đẹp trai hoàn hảo, Ash hài hước siêu sao radio và Johnny nghệ sĩ điêu khắc, hot boy trường học một thời? Chính là Cleo, chính thế đấy, một cô nàng làm nghề tài xế xe limousine. Nàng là đương kim người yêu của Will, bạn RẤT thân của Ash và, ừm, đã từng hôn Johnny từ thời đi học - một nụ-hôn-bị-lừa! Và tất cả họ đụng độ tại một tang lễ người quen, mở ra một câu chuyện thú vị đến hầu như khó tin, làm lộn nhào các mối quan hệ hiện tại. Sau rất nhiều tiếng cười, nước mắt, tình huống lãng mạn và cả tréo ngoe, tất cả có thể lại sẽ bắt đầu, theo một trật tự mới. ... bởi vì đôi khi người ta cần một cơ hội nữa, để đưa trái tim về đúng chỗ, vì biết đâu dưới lớp vỏ rất-ổn-thỏa, nó đã đi lạc bấy lâu nay... ... bởi vì đôi khi người ta cần rất nhiều can đảm, rất nhiều thời gian, trước khi dám THỬ dấn thân vào tình yêu đích thực... *** NHẬN ĐỊNH "Hãy thử đọc đi rồi bạn sẽ không phải hối tiếc." - Best Romance Stories "Nhân vật lạ, cốt truyện hấp dẫn, cùng vô số tình huống tréo ngoeo khiến người đọc khó buông sách nổi." - Booklist "Một cuốn sách cực kỳ dí dỏhững nhân vật mang tì vết rất thực nhưng vô cùng đáng yêu." - The Royal Reviews "Ngập tràn những điều bất ngờ, tình yêu đôi lứa và tình cảm gia đình. Jill Mansell đã rất thành công khi đan cài chuyện riêng của các nhân vật, và mô tả với giọng văn chân thực đến nỗi có cảm giác như ta đang ở đó vậy." - Fresh Fiction "Văn phong của Jill Mansell quả là độc nhất vô nhị với nét hài hước duyên dáng và cốt truyện đầy bất ngờ." - Between the Pages Mời các bạn đón đọc .
Nụ Hôn Đầu Cho Em - Suzanne Brockmann
Tên eBook: Nụ Hôn Đầu Cho Em (full prc, pdf, epub)    Tác giả: Suzanne Brockmann    Thể loại: Tiểu thuyết, Lãng mạn, Văn học phương Tây Dịch giả: Nguyễn Trung  Nhà xuất bản: NXB Lao Động - Thái Uyên  Số trang: 262  Hình thức: Bìa mềm  Ngày xuất bản: 20 - 9 – 2012  Quản lý dự án: Devil  Chụp Pic: Con Đần  Type: Mimi Ngoc, Cao Thu Trang, Tuyết Minh, Yến Ngọc  Beta & Tạo prc: TT Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free  Giới thiệu tác phẩm Có bao giờ, bạn nghĩ mình sẽ yêu một anh chàng vốn là bạn thân của mình trong suốt hai mươi năm, một người từng chia sẻ với bạn mọi buồn vui, mơ ước, thành công, thất bại…, chỉ trừ một quan điểm yêu đương nghiêm túc và đích thực? Có bao giờ, bạn nghĩ mình sẽ yêu anh chàng ấy, khi trong con mắt bạn, anh ta là gã phóng đãng nhất ở nơi bạn sống, là một Don Juan thật sự vì anh ta ngủ với mọi phụ nữ rồi sau đó bỏ rơi họ, chưa bao giờ muốn thốt ra một lời nguyện ước chung thủy, chân thành? Có bao giờ, bạn nghĩ mình sẽ phải lòng anh chàng ấy, trong những tình huống hết sức trớ trêu, rồi nhận ra mình không thể rời xa anh ta dù chỉ trong ý nghĩ, và rốt cuộc anh ta cũng để mắt tới bạn, khao khát bạn từ rất lâu, rất lâu rồi…. Hãy cùng đến với hòn đảo Sunrise Key xinh đẹp trong cuốn tiểu thuyết "Nụ Hôn Đầu Cho Em” để trải nghiệm câu chuyện tình yêu thú vị tuyệt vời ấy. Mời các bạn đón đọc Nụ Hôn Đầu Cho Em của tác giả Suzanne Brockmann. 
Tuần Lễ Thời Trang - Lisi Harrison
Tên eBook: Tuần Lễ Thời Trang (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Lisi Harrison Thể loại: Tiểu thuyết, Sách teen, Best seller, Hài hước, Hiện đại, Văn học phương Tây Bộ sách: Hội Sành Điệu (tập 2)   Dịch Giả: Thiên Nga   Công ty phát hành: Nhã Nam   Nhà xuất bản: NXB Văn Hóa Sài Gòn   Số trang: 278   Kích thước: 13x20.5cm   Giá bìa: 45.000đ   Ngày xuất bản: 3/2009   Chủ dự án: Phi Phi Yên Vũ   Nguồn sách: Boom Boom Boom   Beta: Ngan Dinh   Đội type: Thien Huong Do - Lam Vy Deep Blue See - Oni Gato - Hằng Nguyễn   Tạo prc: Trần Ngọc Tuyền   Nguồn: Hội Chăm Chỉ Làm eBook Free   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com  Vài nét về tác giả: Lisi Harrison sinh năm 1975 ở Toronto, Canada, là nhà văn viết truyện chủ yếu dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên. Cô bắt đầu sự nghiệp của mình với công việc tại MTV New York. Trong thời gian làm cho MTV, Lisi bắt tay viết cuốn tiểu thuyết đầu tay Dự án son bóng, và tiếp sau đó là Tuần lễ thời trang, hai cuốn đầu của series Hội sành điệu sau này. *** Hội sành điệu Điều duy nhất khó khăn hơn việc nhập nhóm là ở trong nhóm. Bạn có muốn biết chuyện gẫu mới nhất của The Clique không? Để làm câu đố, cuộc thi và nhiều thứ khác nữa, hãy tham gia THE CLIQUE tại: www.jointheclique.com Sự mến mộ của công chúng ở ngay sau BẠN BÈ! Hãy đọc hết các truyện trong bộ sách ăn khách số một trên New York Times. *** Vài nét về tác phẩm: Hội sành điệu đã trở lại… Massie Block - vẫn xinh đẹp. Vẫn dẫn đầu xu hướng. Vẫn là thủ lĩnh nhóm huyền thoại ở trường... Để giữ vững vị trí của mình, cô quyết định tổ chức một bữa tiệc Halloween đầu tiên có mời cả các anh chàng bên trường Briarwood. Nhưng bố mẹ không cho phép Massie bỏ qua bất kỳ Kẻ-Thua-Cuộc-Hết-Thuốc-Chữa nào và phải mở tiệc chung với Claire. Thực lòng cô không chắc điều gì còn đáng sợ hơn nữa... Dylan Marvil – Đã giảm được cân. Vẫn giữ điệu bộ ấy. Đã lên kế hoạch thu hút một anh chàng thật cute với vẻ ngoài mới mẻ của mình. Kriten Gregory - Quần áo có thể dùng chung. Các anh chàng thì không. Thích cùng những chàng mà Dylan sẽ thích. Sẵn sàng làm bất cứ điều gì để có được anh ta. Alicia Rivera – Tách khỏi Hội Sành điệu còn nhanh hơn cả vứt bỏ cái áo len Burberry mùa trước. Có lẽ đã đến hồi Alicia chiếm ngôi thủ lĩnh? Claire Lyons - Vẫn bị cho ra rìa. Muốn được nhập nhóm lắm. Thực sự muốn tống mấy đôi giày Keds đi cho xong... Hội Sành Điệu… điều duy nhất khó hơn nhập hội là ở trong hội! Một bữa tiệc Halloween khẳng định vị trí thủ lĩnh của Massie. Một cô gái mới đến chen ngang vào nhóm. Một thành viên trong bộ tứ bắt đầu thay lòng đổi dạ. Cuộc chiến đấu giành nhau một anh chàng bên trường Briarwood… Nhưng tất cả những điều đó chưa là gì trước làn sóng phản đối Massie, kẻ tội đồ trong vụ cá không-mặc-lại-quần-áo-trong-một-tháng, đẩy cả nhóm vào Cuộc Cải Tổ Thời Trang Nghiệt Ngã: ĐỒNG PHỤC. Và, vẫn lại là Massie, nhanh tay xin được nhà trường tổ chức cuộc thi Tuần Lễ thời trang. Thiết kế nào sẽ được trao giải và chính thức trở thành đồng phục của trường đây? Đồng phục các Ngày trong Tuần: thứ Hai, váy đỏ; thứ Ba, váy xanh…? Hay Đen trên Đen với một ánh Đen, một màu không lộ bẩn nên ít cần giặt giũ? Hay giản dị là xanh đen dây kết quả bị đánh tráo… và HỘI SÀNH ĐIỆU sẽ làm gì để đòi lại công bằng. Bất ngờ và dí dỏm với nhiều diễn biến và tính tiết mới, Tuần lễ thời trang tiếp nối thành công mỹ mãn của Dự án son bóng và, chỉ sau bốn tuần hiện đã nhanh chóng lọt vào danh sách bestseller của The New York Times đầu tháng hai, 2005, và danh sách bestseller của Publisher Weekly vào cuối tháng ba, 2005. Mời các bạn đón đọc Tuần Lễ Thời Trang của tác giả Lisi Harrison.