Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao

Hán Việt: Xuyên việt thành phản phái yếu như hà hoạt mệnh Editor: Soup Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Xuyên sách, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Nhiều CP, Hài hước, Pháo hôi, 1v1 Văn án Bất ngờ xuyên thư, Tiêu Dư An chỉ biết thầm chửi moá mó.... Xuyên gì không xuyên, lại xuyên vào tiểu thuyết ngựa giống.... Mà ngựa giống mở hậu cung, ờ, tỉnh ra chắc không đến nỗi nào ha, cổ đại nạp thiếp là quá đỗi bình thường còn gì. Nhưng mà trọng điểm là, đây là câu chyện đoạn tụ á!!!!!! Tiêu Dư An xuyên thành thiếu niên quân vương, một nhân vật vô cùng thê thảm, vô cùng bi thương. Vì để sống sót, hắn chỉ có thể nỗ lực. Nhưng mà, mấy thanh niên Giáp Ất Bính Đinh gì đó ơi, mấy người muốn hại nam chính thì cứ hại, đừng có đem y đẩy tới bên người ông đây có được không??? Tiêu Dư An cảm thấy việc mình chiều chuộng sủng ái nam chính chẳng có gì sai hết, hắn chỉ đơn giản là muốn hưởng sái chút ánh sáng nhân vật chính thôi. Tiêu Dư An: “Đừng ngược nam chính nữa!!! Mấy người không sợ chết nhưng ông đây vẫn còn muốn sống á á á!!!” Đại khái thì đây là giai thoại về một tiểu thụ trước sủng ái công, về sau được công sủng lại, hài hước, nhẹ nhàng. *** Review: Tôi thấy manhua trước nên thử sang truyện chữ xem như thế nào, vì tôi vẫn đề cao truyện chữ hơn nếu có. Tôi thấy nhiều người khá là bình luận mang tính gay gắt về nhân vật Tiêu Dĩ An này, nên tôi sẽ làm sáng tỏ ý chả tôi về nhân vật này. Truyện tầm 60c đầu khá là hài hước, nhưng về sau khá là có chút ngược tâm vì thân phận của 2 người. Tiêu Dư An (thụ): Chương 1 bạn đọc sẽ thấy sự khôi hài về nhân vật Tiêu Dư An này, được cả nhà bồi dưỡng thành tổng tài bá đạo với đủ tính cách y như trong mấy cái video về Tổng Tài trong truyện ngôn tình ở tiktok á :))).  Nhưng quá khứ của anh thì không hề sáng lạn như văn phong của chương 1 đề cập đến. Tiêu Dư An có 1 người em bị tàn tật, cha anh bỏ mẹ con anh đi theo người vợ thứ 2. Không nhớ vì một lý do củ chuối xàm xí nào đó đã đẩy ông ta đến bước đường cùng, ông ta mới nhớ đến mình có vợ và 2 đứa con cả. Không có chỗ chốn, ông ta trở về nương tựa vào bọn họ nhưng tác giả lại không nhắc đến làm thế nào để Tiêu Dĩ An tiêu diệt người cha súc sinh của mình và lấy được tập đoàn. Quan điểm quan trọng có lẽ nhiều người cũng giống quan điểm này: Tiêu Dư An là vua của nước Bắc, tại sao lại vì Yến Hà Thanh - vua của nước Nam mà chấp nhận từ bỏ mọi đổ máu và cống hiến của dân mình mà đi theo người đó. Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy và lý giải rất nhanh. Vốn dĩ ngay từ đầu Tiêu Dư An đã không coi mình là vua của nước Bắc nên mới có đoạn thú nhận với Yến Hà Thanh: "Ta đã từng chết, ta tên Tiêu - Dư - An, ta không phải vua nước Bắc nên nếu chết lần 2 ta cũng không sợ". Vốn dĩ việc nước Bắc sẽ bị diệt dưới tay Yến Hà Thanh là truyện đã được định đoạt, anh chỉ cần hoàn thành việc khi mình còn là vua nước Bắc và nhiệm vụ nữa là giúp nam chính thu thập hậu cung y như trong truyện đề cập đến. Nhưng chính vì cái chết của Hồng Tụ - 1 nô tỳ trung thành, mạng mẽ, đặt vua lên làm đầu đã khiến anh tỉnh ngộ. Anh không phải là người ngoài cuộc của truyện này nữa. Anh hối hận vì đã thả Yến Hà Thanh về nước, anh dốc lòng dùng những thứ ở hiện đại mình từng làm tổng tài để giúp đất nước thắng sự xâm chiếm của Nam quốc nhưng không thành. Về sau Dư An tự đi ra đầu hàng, lấy thân phận vua của mình muốn bỏ qua cho dân, để họ sống cuộc sống yên ổn. Sau đó anh thay tên đổi họ, dùng tên thật của mình ở hiện đại, sống ở nông thôn giao với 4 nước - nay chỉ còn 3, nhận sư phụ và cũng học chữa trị, bốc thuốc. Tưởng có 1 cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ về sau nhưng không được nữa. Vốn dĩ anh không thể dùng khuôn mặt của vua nước Bắc mà sống được, số phận định đoạt anh phải chết. Yến Hà Thanh (công): Miêu tả chính là đẹp nghiêng nước nghiêng thành luôn, mang sự cao lãnh của một bề trên. Dù có bị nhốt làm tù binh của Bắc quốc nhưng vẫn không thể bị gột rửa được ánh hào quang của nam chínhhhh. Yến Hà Thanh chính là 1 kẻ si tình, hỏi hắn có hận Bắc quốc không? Có! Hắn có yêu Tiêu Dư An không? Có! Hắn nghĩ gì khi diệt Bắc quốc? Vì hắn biết Tiêu Dư An không phải vua nước Bắc nên hắn chọn quyết định sẽ diệt Bắc quốc, trả thù cho nước nhà. Nước Bắc tan rã, hắn biết 1 vị vua mất nước sẽ có cảm giác gì, hắn biết thà Tiêu Dư An chết còn cảm thấy sung sướng hơn khi sống 1 cuộc sống nước mất nhà tan, hên cạnh toàn là kẻ thù không đội chời trung. Yến Hà Thanh chính kiểu là kẻ không kiểu sợ hãi vò 1 lý do nào đó khi chuẩn bị tỏ tình với Dư An cả, rất thẳng thắn làm tôi có chút phục. Thực sự là một con người mạnh mẽ luôn. Tôi hơi bị úm luôn ó. Dù buồn nhưng tác giả vẫn xen lẫn nhân vật có sự đáng yêu, giải tỏa bầu không khí cho câu truyện. Dù có tận hơn 200c + 26pn nữa nhưng mỗi chương khá ngắn thôi. Đọc nhanh ấy mò, có gì m.n đọc nhớ. *** Là một con nhỏ siêu thích đọc ngọt, thấy cái tag “sảng văn”, “nhẹ nhàng” đương nhiên là mình không ngần ngại gì mà nhảy rồi :>>>. Nhưng truyện này nó tát mình một cái đau điếng luôn các bạn ạ, mình đọc mà mình phải lội lại xem có đọc nhầm tag của truyện khác không. Mong chiếc review này có thể gỡ phần nào mìn cho các bạn và đương nhiên là có spoiler nhé, bạn nào không thích bị ảnh hưởng đến cảm xúc khi đọc truyện thì nhanh tạm dừng ở đây nha nha!!! Và đây cũng là góc nhìn siêu chủ quan của mình nên hoan nghênh các bạn cùng chia sẻ/ tâm sự, nhưng cũng mong hãy tôn trọng cảm nhận cá nhân của mình ha. “Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao” là một cuốn truyện có phần đầu đáng yêu, phần cuối nhẹ nhàng, ngoại truyện thoải mái NHƯNG phần giữa lại mang đến cho mình – một đứa luôn mang tâm thế khi đọc truyện là phải nghiêm túc một cảm giác hơi hơi khó chịu. Đầu tiên mình sẽ nói về những mặt mà bản thân thích nhất. Tình cảm của hai nhân vật chính Tiêu Dư An và Yến Hà Thanh rất ư là đáng yêu, cả hai đều hết lòng yêu thương người kia. Hơn thế nữa, tác giả đã xây dựng Tiêu Dư An là một người lạc quan và tốt bụng, chính nhờ nhân vật này mà những đoạn “sảng” mang đúng nét nghĩa vui vẻ. Tuyến tình cảm ở những nhân vật phụ còn là một điểm thu hút riêng của truyện, họ đủ sức lôi cuốn chúng ta không kém gì nhân vật chính. Nhưng bên cạnh những điều trên thì vẫn có những điểm mình không thích lắm ở truyện. Tiêu Dư An khi xuyên sách trở thành một vị vua – người nắm giữ sinh mệnh của cả một đất nước. Mới đầu cậu nghĩ mình hoàn toàn là người ngoài, luôn đối xử tốt với nam chính trong truyện Yến Hà Thanh để sau này hắn có mang quân diệt quốc thì mình còn có cơ hội để sống sót. Tâm trạng của Tiêu Dư An lúc này mình hoàn toàn hiểu được bởi phàm là con người ai cũng có lòng cầu sinh, huống hồ nhân vật mà Tiêu Dư An lại là một vị vua bị nam chính giết thảm. Nhưng sau này chính vì cái chết của Hồng Tụ - một tì nữ bên mình mà Tiêu Dư An đã ngộ ra mình luôn mang theo trách nhiệm là bảo vệ quốc gia bảo vệ nhân dân. “Thế nhưng hắn hiện tại là quân vương Bắc quốc, trên vai khiêng chính là khí phách Bắc quốc, trong sông dài lịch sử, có lẽ không thể tránh khỏi chuyện thay đổi triều đại, nhưng mà thân là người ở trong đó, sẽ đem hai chữ quốc gia khắc sâu vào xương cốt, tan vào trong máu, in dấu vào trong tim” […] “Hắn sao lại muốn sống tạm? Sao có thể mưu toan sống tạm kia chứ!” Tiêu Dư An đã quyết định kiến thiết đất nước, cải tổ quân đội chờ ngày nghênh chiến với quân của Yến Hoài Thanh. Thế mà khi thua trận, khi bao tính mạng ngã xuống, tác giả lại cho Tiêu Dư An sử dụng lí lẽ “Đến cuối cùng bản thân chỉ là người ngoài cuộc, biết trước nhiều chuyện như vậy nhưng lại không thay đổi được gì, bị ông trời trêu đùa” để làm lí do cho việc Tiêu Dư An không hận Yên Hà Thanh và sẵn sàng trở về bên hắn một lần nữa. Thật sự đối với một đứa sống nghiêm túc như mình thì lí do này không hề thuyết phục. Vì bảo vệ Bắc quốc mà bao tướng sĩ phải hy sinh, họ không tiếc bản thân mình, liều chết cũng phải phá được kho thóc giặc, dù biết cái chết cận kề trước mắt mà vẫn không sợ hãi hát vang bài ca dao ca ngợi ấm no yên bình của Bắc quốc. Không những thế đó còn là một sợi dây tình cảm chưa kịp cất thành lời. Một thái giám già gieo mình tự tử trên mảnh đất quê hương. Một vị tướng tự trách mình đến hóa điên. Bao nhiêu mất mát kể cho hết. Theo suy nghĩ của bản thân mình thì dù là một người dân bé nhỏ cũng sẽ nuôi đủ căm hờn, thế mà Tiêu Dư An đã có suy nghĩ mình là vua – mang theo sứ mệnh to lớn lại không hề hận Yến Hà Thanh. Điểm vô lí này làm mình rất ư rất ư là khó chịu. Có lẽ nếu tác giả có thể phần nào giảm nhẹ những đau thương trong chiến tranh ở cuốn truyện này thì mình đã không có tâm trạng bức bách đến thế. Nó kéo dài đến cả gần cuối truyện cho đến khi tác giả mở ra một lối thoát thì sự nặng nề trong mình mới phần nào giảm bớt. Tiêu Dư An trọng sinh chính là giải pháp tốt nhất. Tiêu Dư An nếu đến với Yến Hà Thanh khi từng là một đế vương Bắc quốc thì theo mình (một đứa xét nét với đủ thứ trên đời, trái tính trái nết) thì ngàn lời xin lỗi, ngàn cái dập đầu cũng không thể tha thứ. Tuy biện pháp này vẫn còn chút gì đó nửa vời, chưa triệt để nhưng đã làm giải tỏa phần nào tâm lý trong mình. Và nếu các bạn đọc truyện mà lỡ yêu thích các nhân vật phụ thì cũng đừng buồn nhiều, ở phần phiên ngoại bạn sẽ được gặp lại họ tràn đầy vui vẻ, hạnh phúc. Mọi người đều xứng đáng được như vậy mà!!! Nói chung là mình xin tổng kết “Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao” bằng vài câu ngắn gọn như sau: Khó tính như mình: Có thể đọc. Khó tính hơn mình: Cân nhắc kĩ trước khi đọc. Dễ tính, thoải mái: Đọc ngay nè bạn ơi. Đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng (ý là đọc tag á): Không áp dụng cho cuốn truyện này đâu nha :>>>. *** Review : Xuyên thành vai ác phải sống làm sao 25 Tháng Tư, 2020 nhimkishu XUYÊN THÀNH VAI ÁC PHẢI SỐNG LÀM SAO Tác giả : Y Y Dĩ Dực Thể loại : Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, tình cảm, xuyên việt, xuyên sách, chủ thụ, cung đình hầu tước, sảng văn, nhẹ nhàng, nhiều CP, hài hước, pháo hôi, 1v1 Editor : Soup Review : Nhím Truyện thực sự hay, dài nhưng rất cuốn. Mình  thích cách tác giả  miêu tả diễn biến tâm lí của thụ trong quá trình xuyên thư, rõ ràng cốt truyện nào của đam mỹ xuyên thư cũng là nhân vật chính vào phá nát nội dung nhưng cách mà tác giả xây dựng tình huống, tâm lí nhân vật rất hay và ý nghĩa. Mọi người nên đọc nha. Truyện kể về một thanh niên vừa đẻ ra đã phải vất vả đi lùi về vạch đích, sinh ra đã mang số mệnh trở thành tổng tài, cả cuộc đời lớn lên sống trong “âm mưu” duy nhất của gia tộc đó là làm sao kiếm được chân mệnh thiên tử cho bạn. Là nữ chính xinh xắn năng động lại không tham tiền trong truyền thuyết, tổng tài ném tiền vào mặt còn cầm tiền ném lại? Là bạn thụ cute mỏng manh yếu ớt ai ai cũng coi thường trong công ty rồi một ngày kia bị tổng tài bắt gặp gương mặt xinh đẹp tuyệt trần giấu sau hai cái đít chai dày cộp? Âm mưu gia tộc còn chưa hoàn thành thì tọp một cái bạn xuyên vào quyển sách văn ngựa đực, cả thế gian là hậu cung của nam chính, nam chính một đêm 7 lần, một lần 7 tiếng. Như bao cốt truyện khác, làm gì có thanh niên nào xuyên thư mà được rơi vào cái số tử tế đâu. Không làm pháo hôi thì cũng là ác ma chống lại nam chính. Y như rằng, bạn nhà ta vừa mở mắt ra đã sắm vai thanh niên hoàng đế thích nhất là chơi gay, xâm lược đất nước của nam chính rồi còn suốt ngày lăm lăm cái mông ảnh. Cuối truyện bị con nhà người ta lôi ra lột da lóc thịt làm sashimi. Bạn thụ vừa tỉnh lại biết kết cục nhân vật của mình, sợ hết hồn cái … còn nguyên, vội vàng tranh thủ còn cứu vãn được mà đi yêu thương chiều chuộng chăm sóc công từ cái răng cái tóc đến góc con người. Người ta xuyên thư chỉ với ước muốn giữ nguyên cốt truyện, bảo vệ cúc hoa. Bạn thụ nhà ta xuyên thư chỉ mong thay đổi nội dung, bảo vệ tính mạng. Nhưng phải làm sao mà thay đổi đây, tình yêu và sự ấm áp của bạn dành cho một gã hoàng tử lưu lạc có chiến thắng được mối thù diệt quốc? Liệu sự anh minh hết lòng vì dân vì đất nước của bạn có thay đổi được số phận của một quốc gia đã định trước phải biến mất hay không? Đánh giá : 9/10   Mời các bạn đón đọc Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao của tác giả Y Y Dĩ Dực.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hạnh Phúc Không Ngừng - Mộc Phạn
Trên thế giới này, có những người vô tình lướt qua một con phố cũng có thể tìm thấy tình yêu cho riêng mình, bên cạnh đó cũng có những người phải dùng cả tuổi thanh xuân và sức sống của tuổi trẻ chỉ để chạy theo một tình yêu. Phùng Ẩn Trúc chính là một cô gái như thế. Cô đã gặp và yêu một Ngô Dạ Lai quá đỗi trầm lặng, quá đỗi cách xa mình. Nhưng cô luôn cho rằng trên đời này không có việc gì mà con người ta không làm được, chỉ cần cô kiên trì, nỗ lực, rồi sẽ một ngày anh phải quay đầu lại nhìn cô. Nhưng khi cô đã chính thức trở thành vợ của anh chàng quân nhân Ngô Dạ Lai ấy, cô mới biết rằng cuộc hôn nhân này đối với cô mà nói không phải là thành quả của một quá trình cố gắng trong kiên trì bền bỉ mà chỉ là một sự thử thách mới, một trải nghiệm mới cho những khát khao về một bến bờ hạnh phúc của cô mà thôi. Hôn nhân không tình yêu chính là như vậy, hay nói cách khác, tình yêu chỉ đến từ một phía chính là như thế, một người cứ dõi theo bóng một người trong nỗi cô quạnh trống trải không ai có thể hiểu được. Chính vì thế, Phùng Ẩn Trúc quyết định tìm một lối thoát mới cho riêng mình, có lẽ quyết định ấy lại là một cột mốc mới cho những trang sử của cuộc đời cô. Được sự giúp đỡ cùng cất nhắc của cấp trên Tiêu Ly, cô rời nhà đến thành phố J làm thư ký cho anh. Kể từ đây, cuộc đời của cô đối mặt với rất nhiều cái mới. Cô bất ngờ phát hiện ra tình cảm của Thẩm Quân Phi - một người bạn thân thiết cùng cô đi qua bao năm tháng của tuổi trẻ, vẫn luôn âm thầm chờ đợi, chăm sóc và che chở cho cô mỗi khi cô yếu đuối nhất. Rồi sau đó lại phát hiện ra tấm hình của người con gái mà chồng mình đã thầm mến trước kia vẫn luôn được anh lưu giữ cẩn thận trong máy tính, sự việc ấy chính là giọt nước tràn ly để Phùng Ẩn Trúc quyết định ly hôn. Liệu rằng cô còn có thể có được một khởi đầu nữa hay không? Liệu rằng cô còn có đủ dũng khí để tìm thêm cho mình một bến đỗ nữa hay không khi cô có đến ba sự lựa chọn? Một người là người chồng cô đã thầm yêu suốt những năm tháng tuổi trẻ, cô cứ mải miết chạy theo anh mà chẳng còn nhìn thấy được ai khác, sau khi ly hôn anh lại nhận ra mình vẫn yêu cô, muốn níu giữ cuộc hôn nhân ấy. Một người là vị cấp trên ưu tú xuất sắc mà cô vẫn luôn ngưỡng mộ. Một người là người bao năm qua cũng giống như cô, hy sinh cả tuổi trẻ, hy sinh hết sức sống thời thanh xuân tươi đẹp để chờ đợi trái tim cô. Trong ba người ấy, ai sẽ là một chỗ dựa cho mảnh đời còn lại của cô gái Phùng Ẩn Trúc? Tác giả Mộc Phạn đã gửi gắm vào tác phẩm Hạnh phúc không ngừng con đường tình yêu đầy những gian nan và trắc trở của Phùng Ẩn Trúc để nhắn nhủ với mỗi chúng ta thông điệp rằng: Hạnh phúc không nên vay mượn hay ngóng trông từ bất cứ ai, mỗi một người hãy học được cách tự mang lại hạnh phúc cho chính mình. *** Dù có được suy nghĩ lại, sự nuối tiếc mãi mãi khi không được ở bên nhau cùng với sự đổ vỡ thê thảm sau một thời gian ở bên nhau, vẫn làm cô phải phân vân, không biết nên lựa chọn thế nào. Thi thử, điền nguyện vọng, thi tốt nghiệp, đợi kết quả, công bố kết quả...hàng nghìn hàng vạn người đều trải qua những việc ấy, nhưng cảm nhận của mỗi người lại hoàn toàn không giống nhau. Phùng Ẩn Trúc không biết nên diễn tả chính xác cảm giác đó thế nào, nhưng nhìn vào bảng công bố kết quả điểm thi ở trường thì cảm giác đó như trời đất sụp đổ. Với thành tích học tập của Ngô Dạ Lai, anh hoàn toàn có thể trở thành hạt giống của các trường đại học lớn như Đại học Bắc Kinh hay Thanh Hoa rồi! Cô không thể ngờ được rằng các thầy cô giáo lại bỏ qua anh, để anh đăng ký học Đại học Kỹ thuật Hàng không. Thành phố đó cách Bắc Kinh hơn mười mấy giờ đi xe, thật không hiểu nổi, bản thân cô phải lao tâm khổ tứ, tốn biết bao nhiêu sức để thi vào Bắc Kinh còn có ý nghĩa gì nữa. Sau kỳ thi, Ẩn Trúc không thể liên lạc được với Ngô Dạ Lai, cô lại không biết chính xác địa chỉ nhà anh. Vào ngày đến trường nhận bảng điểm, vì phải qua nhiều kênh thông tin khác nhau mới biết được điểm thi, nên cô cứ hai ba lần đến trường rồi lại về. Chắc là cô đến muộn nên chờ tới tận chiều mà vẫn không gặp được Ngô Dạ Lai. Buổi công bố điểm của nhà trường hôm nay lại giúp cô gặp được anh. "Cậu ghét mình đến thế sao, giấu mình cả nguyện vọng đăng ký, lại còn đăng ký vào một trường gần như không chiêu sinh nữ giới nữa.", Ẩn Trúc nói đến đây thôi, hai tròng mắt đã bắt đầu đỏ, cô đưa tay lên quệt ngang qua mặt, "Cậu chắc sớm đã biết là đỗ rồi, còn đến xem cái gì nữa?". Ngô Dạ Lai nhìn Phùng Ẩn Trúc, lòng thầm nghĩ: "Mình đến để xem cậu có thi đỗ hay không". Trường mà Phùng Ẩn Trúc đăng kí thi cứ hai ba ngày lại thay đổi một lần, cuối cùng, Ngô Dạ Lai cũng không dám chắc chắn trường mà cô đăng ký là trường nào nữa. Anh đọc báo và đã biết điểm của cô, thành tích ấy so với trường mà cô chọn là hơi thấp. "Tôi đến lấy giấy thông báo nhập học", anh giơ tờ thông báo nhập học trên tay lên nói tiếp, "Phùng Ẩn Trúc, nhìn trường mà cậu đăng ký đi, không ngờ cậu lại tự đánh giá mình cao như thế, thật không hiểu cậu lấy đâu ra sự tự tin đó." ... Mời các bạn đón đọc Hạnh Phúc Không Ngừng của tác giả Mộc Phạn.
Dư Vị Trà Chiều - Minh Hiểu Khê
Hạ Dạ Huân và Tiểu Tuyền, một người là ngôi sao nổi tiếng có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim mềm yếu, vì những bóng đen từ thời niên thiếu nên anh luôn luôn tìm cách trốn tránh các phóng viên và giới truyền thông; một người là nhà báo có tài với vẻ ngoài trong sáng và nội tâm mạnh mẽ, có thể không từ thủ đoạn để moi móc các vụ scandal và tin giật gân. Trong một lần tình cờ, hai con người vốn dĩ không thể gần gũi nhau ấy bỗng chốc trở thành bạn bè. Huân ngây thơ cho rằng Tiểu Tuyền không nhận ra thân phận ngôi sao của mình, trong khi đó Tiểu Tuyền lại tương kế tựu kế tiếp tục trở thành bạn tốt của Huân… Nhưng khi mối quan hệ của hai người ngày càng trở nên sâu sắc, Tiểu Tuyền bắt đầu dao động. Cô khiến cho một người bướng bỉnh và luôn trong tâm thế phòng bị yêu cô sâu sắc… Lời nói dối tốt nhất là tìm cách biến lời nói dối ấy thành hiện thực. Khi đã đặt mình vào những lời nói dối ấy, thông thường đều không thể phân biệt đâu là giả, đâu là thật. Khi sự thật được phơi bày, khi Huân đau đớn quay lưng bỏ đi, Tiểu Tuyền sẽ phải làm gì để níu kéo hạnh phúc sắp biến mất? *** Cuối cùng Huân cũng thoát khỏi giấc ngủ ma mị đó, khi đôi mắt màu tím violet chầm chậm mở ra, thì đã là buổi tối rồi. Anh nhìn lên trần nhà bệnh viện trắng toát một màu, đờ đẫn một lúc, đầu óc vẫn nặng nề mơ màng, có một số cảnh tượng vụt lướt qua, như những người đó đang xé rách quần áo anh, như Tiểu Tuyền đã chạy đến cạnh…Anh mở bừng mắt ra, bật dậy khỏi giường, suýt chút nữa đã va vào Tiểu Tuyền đang thò đầu ra! “Tỉnh rồi à.”Tiểu Tuyền tránh ra rất nhanh, thấy anh không sao cả thì thấy yên tâm hẳn, cười ranh mãnh ngồi khoanh chân trên giường, đôi mắt lóe lên ánh tinh nghịch.Huân cuống quýt hỏi cô:“Hôm qua em có bị thương không?”Tiểu Tuyền vờ làm vẻ uất ức:“Anh nghĩ thế nào?”Đáy mắt Huân cháy lên tia căm hận và phẫn nộ, anh run rẩy sờ sờ gò má cô, sau đó mím môi bước xuống giường, toàn thân toát ra bầu không khí lạnh lẽo, bước về phía cửa phòng.“Anh làm gì thế?” Cô vội vã kéo anh lại.“Anh sẽ bắt bọn chúng trả giá cho hành động đó!” Giọng anh lạnh lẽo, phẫn nộ khiến bàn tay cũng lạnh như băng.“Yên tâm đi nào, họ giờ đã rất thảm rồi!” Tiểu Tuyền hừ lạnh một tiếng. “Lại còn dám bắt nạt bạn trai của em, cũng không nghĩ xem Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ em là nhân vật nào, bây giờ chắc chắn bọn chúng đã hối hận chết đi được ấy! Ha ha, em chỉ lừa anh thôi, sao em lại bị thương được, em là tiểu ma nữ lên trời xuống biển chỗ nào cũng xông vào được cơ mà!”“Em không sao thật chứ?”Huân vẫn không yên tâm, quan sát kỹ lưỡng cô một lúc, thấy trên người cô không có vết thương nào mới dần dần thở phào nhẹ nhõm.“Không sao mà! Có điều bọn chúng xấu xa quá, dám cho anh uống bao nhiêu là thuốc ngủ, làm em hết hồn!” Tiểu Tuyền thương tiếc nói, bỗng nhiên lại cười vẻ tinh ranh, liếc nhìn anh ... Mời các bạn đón đọc Dư Vị Trà Chiều của tác giả Minh Hiểu Khê.
Điều Bí Mật Của Chồng - Anh Tử
"Điều bí mật của chồng" là một câu chuyện rất thật trong các gia đình trẻ hiện nay, và bất cứ người vợ nào cũng sẽ nhìn thấy mình trong hình ảnh của ba người phụ nữ trẻ trong câu chuyện: đó có thể là một Sảnh Sảnh mù quáng vì tình yêu, một Lý Dương đa tình nhưng biết dừng lại đúng lúc để không phá vỡ gia đình bé nhỏ của mình, hay một Tích Tích biết hi sinh, biết cảm thông cho những sai lầm của người chồng. Đề cập đến vấn nạn ngoại tình, nhưng những trang viết của Anh Tử không quá nặng nề về việc phán xét hay lên án mà chỉ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng những cặp vợ chồng hãy biết quan tâm chia sẻ với nhau, hãy cảm thông với những điều thầm kín trong lòng người bạn đời của mình, đừng để những hiểu lầm thêm tích tụ, nếu không sẽ có một ngày bạn sẽ nhận ra mình đã chẳng còn ai bên cạnh. *** Một năm sau, giữa buổi chạng vạng ngày đông, một thiếu phụ hơn ba mươi tuổi cùng người chồng tìm đến nhà Tích Tích. Lúc ấy, Tích Tích vẫn ở cơ quan để làm thêm giờ, nhưng vừa nhận được điện thoại của mẹ chồng nói “Có bạn học hồi cấp Ba của Xuân Phong tìm đến nhà mình, mong được gặp con một lần.” Tích Tích vội gác công việc lại, lập tức lái xe về. Bước vào cửa, Tích Tích nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ, khuôn mặt đoan trang, đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, ngồi bên cạnh cô là một người đàn ông có tướng mạo thật thà phúc hậu. Tích Tích thoáng ngây người, trong ký ức của cô không hề có hình bóng họ. - Chị là vợ của anh Xuân Phong à? - Người phụ nữ đó lúng túng đứng dậy, e ngại nhìn Tích Tích, ánh mắt toát lên niềm vui xen lẫn nỗi buồn man mác. - Tôi biết làm như thế này là rất mạo muội, nhưng mà, tôi nhất định phải đến nói chuyện với chị. - Cô ngồi đi, ngồi xuống rồi nói. - Tích Tích có linh cảm, người phụ nữ này và Xuân Phong từng có tình cảm với nhau. Kỳ lạ là lần này cô không có cảm giác đau đớn. ... Mời các bạn đón đọc Điều Bí Mật Của Chồng của tác giả Anh Tử.
Căn Phòng Nhung Nhớ - Minh Tiền Vũ Hậu
Hey, thật sự em rất nhớ anh. Không biết bây giờ anh đang ở đâu? Ngôi làng nhỏ bên bờ biển với những con người thật thà, chất phác. Một cuộc gặp gỡ lãng mạn, hai con người xa lạ không cùng chung cảnh ngộ. Sự chờ đợi âm thầm trong ba năm. Cuộc kiếm tìm xa xôi nghìn dặm. Làm thế nào để biết mình đã yêu một người? Phải chăng "Khi tình yêu đến, nó khiến bạn trở nên ngốc nghếch, nhút nhát... Khi ở bên cạnh anh ấy không dám thở, nói năng lộn xộn, hoàn toàn không phải là mình"?! Làm thế nào để quên một người và đón nhận tình yêu mới? Phải chăng thời gian và khoảng cách sẽ khiến trái tim bạn trở lên xót xa và nhung nhớ?! Căn phòng nhung nhớ xoay quanh câu chuyện tình yêu giữa hai con người xa lạ, không cùng cảnh ngộ, tình cờ bước vào đời nhau trong một cuộc gặp gỡ lãng mạn. Mùa hè năm ấy, Thái Mãn Tâm - một cô gái 22 tuổi, đến Đồng Cảng du lịch. Nơi họ - Mãn Tâm và người đàn ông kỳ lạ có tên Giang Hải - gặp nhau là một ngôi làng nhỏ bên bờ biển. Và sự gặp gỡ ấy là khởi đầu cho sự chờ đợi âm thầm trong ba năm, một cuộc kiếm tìm xa xôi đến nghìn dặm... Ban đầu, Mãn Tâm yêu anh hết mực nhưng Giang Hải lại cứ như gần như xa. Đêm cuối trước khi rời Đồng Cảng, một đêm nhạc lãng mạn tại một nhà hàng ấm cúng cùng một buổi ái ân nồng nàn đã không đủ níu chân Mãn Tâm ở lại. Cô rời xa anh, để đến Washington phồn hoa, bỏ lại Giang Hải nơi vùng biển đang hàng ngày đối chọi với những con sóng dữ... Dù vậy, Mãn Tâm vẫn luôn nhớ về anh, song, những đợt bão về liên tiếp nơi miền duyên hải đã mãi mãi đẩy anh rời xa vòng tay của cô. Ngày trở về Đồng Cảng, Mãn Tâm chỉ biết nhớ nhung đến quay quắt. Tình cờ, cô nghe mọi người đồn đại rằng: Giang Hải có con với một phụ nữ Việt Nam. Thế là, từ Hội An đến Sài Gòn, Mãn Tâm cùng người đầu bếp bí ẩn Tề Dực lần mò theo hình bóng mờ ảo đó... Sự thật nơi đâu? Tai nạn của Giang Hải ẩn giấu bí mật gì? Còn thân phận Tề Dực ra sao? Hạnh phúc nào dành cho Mãn Tâm? Hàng loạt câu hỏi được đặt ra và độc giả chỉ có thể tìm thấy câu trả lời trong gần 500 trang sách Căn phòng nhung nhớ. *** Cuốn tiểu thuyết Căn phòng nhung nhớ của Minh Tiền Vũ Hậu mang đến cho độc giả một câu chuyện đan xen giữa hiện thực và ước mơ, miên man cùng tình yêu và nỗi nhớ, đủ sức tạo nên những hấp dẫn, lôi cuốn ngay từ những trang sách đầu tiên. Không gian trong truyện nối tiếp nhau bằng những xúc cảm ngọt ngào, trong trẻo, phủ lấp lên thực tại - nơi nỗi buồn, niềm tiếc nuối đang ngự trị hồn người. Cô gái trong cuốn tiểu thuyết đã phải cố quên đi một người để đón nhận tình yêu mới, để rồi nhận ra rằng thời gian hay khoảng cách chỉ làm cho trái tim nhỏ thêm xót xa và nhung nhớ mà không thể loại bỏ hình ảnh người đó trong tim. Tràn ngập mọi cung bậc trong tình yêu: lãng mạn, ấm áp, cô đơn, lạnh lẽo, Căn phòng nhung nhớ đem lại những phút lặng thật sâu lắng, nhẹ nhàng, để mỗi người tự nhìn nhận ra chính bản thân mình... Căn phòng nhung nhớ được sáng tác dựa trên cảm hứng từ những ấn tượng tốt đẹp của tác giả Minh Tiền Vũ Hậu về Việt Nam. Lời mở đầu và ngoại truyện của tác phẩm được viết riêng cho bản phát hành tại Việt Nam. *** Cuốn sách này đã xuất bản bốn năm rồi, năm nay khi biết tin tác phẩm được dịch ra tiếng Việt, trong lòng tôi vừa cảm thấy vui mừng lại vừa cảm thấy có chút lo lắng. Vui mừng vì câu chuyện này vốn có mối liên hệ rất sâu sắc với Việt Nam. Trong lời cuối sách tôi có nhắc tới, câu chuyện Căn phòng nhung nhớ bắt nguồn từ đợt tôi tham gia một khóa học làm bánh khi còn học ở Mỹ, nhưng bối cảnh câu chuyện này lại bắt nguồn từ Việt Nam. Mùa đông năm đó tôi đi du lịch Campuchia và Việt Nam, trước khi xuất phát tôi có tìm đọc không ít các bài hậu ký du lịch của người khác, và phát hiện ra có nhiều bài giới thiệu về cảnh biển đẹp tuyệt vời trên tuyến đường Huế - Đà Nẵng, nghe nói được coi là "Một trong năm mươi cảnh đẹp phải đi trong đời". Tôi tưởng tượng ra cảnh cung đường mềm mại xuyên qua những dải núi xanh,một bên là nước biển xanh mát trong veo, bỗng chốc trái tim bị chinh phục. Sau đó do lịch trình có hạn nên chỉ đến Hà Nội và bay thẳng tới Phnom Penh (thủ đôCampuchia), nhưng sự tưởng tượng tuyệt vời ấy vẫn lưu lại trong tâm trí tôi. Tên địa danh trong câu chuyện cũng là hư cấu, cái tên "Đồng Cảng" cũng thoát thai từ Đà Nẵng, còn "Đam Hóa" là sự kết hợp giữa hai địa danh Đam Châu, Hải Nam, Trung Quốc và Thuận Hóa (Huế), Việt Nam. Những năm sau đó tôi đi tới bảy nước trong khu vực Đông Nam Á gần hai mươi lần (trong đó tới Việt Nam ba lần), đã ở lại nhiều hòn đảo nhiệt đới một thời gian ngắn. Bối cảnh trong Căn phòng nhung nhớ đã gắn kết phong thổ, tập quán, con người ởnhưng nơi đó lại với nhau. Nhiều độc giả Trung Quốc hỏi tôi Đồng Cảng rốt cuộc ở đâu, câu trả lời của tôi là, ở trong tưởng tượng. Đương nhiên, trong cấu tử, vị trí địa lý của nó chắc là một thị trấn nhỏ ven biển ở khu vực Quảng Tây, Trung Quốc, gần Việt Nam, dễ dàng giao thương hàng hóa. Trong câu chuyện xuất hiện nhiều miêu tả có liên quan tới Việt Nam, một phần trong đó cũng là những trải nghiệm của tôi ở Việt Nam, ví dụ ba mươi sáu phố phường ở phố Cổ Hà Nội, nghe những ca khúc Đài Loan, Hồng Kông được hát lời Việt, chàng trai không biết nói tiếng Anh mời tôi ăn mía nóng. Lần đầu tiên tới Việt Nam, sau một tháng trời ở phương Bắc Trung Quốc chìm trong tuyết rơi, tôi đã gặp lại mùa hè. Đi dưới bóng cây đa cao lớn, ánh mặt trời tuy chói chang nhưng không thiêu đốt bạn, gió thổi qua hai tay, cảm giác như đang hít thở giữa hương hoa cỏ. Mùa hè thoải mái thế này nghĩ nó đẹp thế nào thì nó đẹp thế ấy. Đương nhiên, tôi vẫn luôn nhớ nhung các món ăn Việt Nam, ngồi trên chiếc ghế nhỏ ven đường ăn phở bò, thịt bò xào ngay tại chỗ cộng thêm một bát to đủ các loại rau sống, rưới thêm nước chua chua ngọt ngọt; thịt nướng được kẹp giữa hai vỉ sắt mỏng thơm phức; những gánh hàng rong gọi mời những miếng bánh đậu vuông vuông, ở giữa là nhân làm từ bột đậu xanh vàng vàng, bên trên phủ một lớp dừa sợi, hương đậu thơm ngọt hòa quyện nhưng ăn không ngán. Trên con phố từ nhà hát lớn, đâu đâu cũng là những hàng đồ ăn vặt khiến người ta thèm thuồng, đậu xanh, đậu đỏ, tiên thảo, sữa, đá xay trộn lại với nhau, hình như tên là "che thap cam - che hoa qua" (nguyên văn); còn có bánh chưng Việt Nam mà tôi thích nhất nữa, nghe nói Tếtmới được ăn, người bạn ở đây đã đặc biệt chuẩn bị cho tôi, khi về tôi xách hai cái về Bắc Kinh. Cũng chính vì tình tiết và xây dựng nhân vật trong Căn phòng nhung nhớ có liên quan nhiều tới Việt Nam nên tôi mới cảm thấy lo lắng. Trong truyện có nhắc tới Hội An và thành phố Hồ Chí Minh, Giang Hải trước đây có đi lại giữa Đông Hưng vàMóng Cái, đây đều là những nơi tôi chưa từng tới, miêu tả về chúng đều đến từnhững tư liệu trên mạng và ảnh của bạn bè tôi, vì thế tôi luôn lo lắng có nhiều chỗ chưa thỏa đáng, nếu có bất cứ điều gì chưa được hợp lý, độc giả Việt Nam hãy lượng thứ nhé. Hy vọng mọi người thích câu chuyện này, cũng mong muốn nhiều độc giả tới Trung Quốc làm khách. Ở nước bạn, chúng ta cảm thấy vừa thân quen vừa lạ lẫm, nhưng mọi thứ đều tốt đẹp. Giống như những gì mà Căn phòng nhung nhớ muốn biểu đạt, sinh mệnh là một cuộc hành trình, mỗi bước ngoặt đều dẫn ta tới một phong cảnh khác nhau. Trung Quốc, 24/8/2012 Minh Tiền Vũ Hậu Mời các bạn đón đọc Căn Phòng Nhung Nhớ của tác giả Minh Tiền Vũ Hậu.