Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Dưng Chung Lối

Một câu chuyện của ba người dưng tình cờ “va” vào nhau trên đường đời: Xuân Vinh, Ngọc Uyển, Hải Lâm. Ba con người với ba số phận, hoàn cảnh và tính cách khác nhau, cùng gặp nhau tại một điểm đầy bất ngờ. Đây là câu chuyện của những người trẻ, nhưng trẻ mà phải bôn ba, vật lộn giữa cuộc đời với muôn vàn hỉ nộ ái ố. Câu chuyện của những con người, sáng mở mắt là nghĩ đến cách để sống trọn vẹn một ngày, không phí phạm. Câu chuyện của những mối tình đan xen, va đập vào nhau, không dữ dội, dằn vặt nhưng rất sâu và khó gỡ. Đây cũng là câu chuyện của bao điều chưa nói, còn để lại, mà rất có thể một nhân vật nào đó sẽ khiến người đọc nuối tiếc mãi không thôi… “Trên đời có hai thứ không thể trực tiếp nhìn thẳng, đó là mặt trời và lòng người.” “Quyền năng của một người yêu đơn phương chỉ được phép dừng lại ở việc giữ chặt hình bóng người đó trong lòng.” “Yêu một người thật không dễ dàng. Yêu một người mà còn phải cố gắng để người ta không nhận ra mình yêu họ ra sao thì càng khó khăn gấp bội.” *** LỜI TỰA Tôi không biết bạn nghĩ thế nào về những tình cờ giữa hai người dưng, hai trái tim không cùng chung nhịp đập? Còn riêng tôi, tôi luôn tin mọi sự gặp gỡ trên đời đều được sắp đặt bởi bàn tay số phận vô hình. Tôi luôn tin có những duyên đi kèm với phận, tôi luôn tin hai người nếu thật sự thuộc về nhau, họ sẽ tìm thấy nhau bằng một cách nào đó bất kể thời gian bao lâu và khoảng cách là bao xa. Bởi có những người không thường nhật xuất hiện trong cuộc sống của bạn, nhưng mãi mãi, họ luôn ở cạnh bạn tại những góc rất đỗi dịu dàng. Và như thế tôi viết câu chuyện này! Thương tặng những người luôn nắm giữ sự dịu dàng của trái tim tôi, những người mà theo thời gian, tôi tin, tình cảm chúng tôi dành cho nhau chẳng bao giờ lợt lạt. Thương tặng những người dưng, tôi thương nhất cuộc đời này... 28/1/2016 Lệ Thu Huyền *** NHỮNG ƯỚC MƠ BÉ NHỎ YÊN BÌNH Cuộc đấu tranh nội tâm của Ngọc Uyển vẫn chưa ngừng lại. Một phần trong cô cảm thấy mình như đứa trẻ lên năm phạm phải sai lầm, sợ hãi, ăn năn, bối rối, nhất là khi lúc này cô đang đứng trước mặt người đàn ông mà mình quá đỗi thương yêu. Nếu chìm đắm trong những cảm xúc rối ren này có lẽ cô sẽ gục xuống và khóc tức tưởi. Nhưng một phần khác mạnh mẽ hơn đang an ủi cô rằng, mọi chuyện đã qua, cô đã rời xa con người gớm ghiếc, đáng sợ, độc chiếm của Xuân Vinh. Ở đây cô không còn đơn độc một mình. Cô biết thế. Như được trái tim dẫn lối, bước chân cô tiến gần hơn về phía Lâm, ánh mắt cô vẫn còn đỏ hoe và ươn ướt, giọng cô nghẹt lại: - Anh đưa em về nhé! Hải Lâm gật đầu rồi quay sang phía Huệ: “Em đưa Uyển về, gặp lại anh chị sau nhé!” Trọng lặng lẽ đứng trông, còn Xuân Vinh vẫn ngồi yên trong ghế lái. Chẳng ai nói với ai câu nào, tất cả mọi ánh nhìn lạc vào hư không... Hải Lâm không lấy xe ngay, anh đưa Ngọc Uyển đi bộ ra khỏi con đường sâu hun hút của phố Hàng Trống. Cả hai như thể muốn một cái gì đó hơn là những bước chân yên lặng cùng nhau nhưng lại đều đợi người kia chủ động! - Mỗi khi không vui anh đều đi bộ vòng quanh bờ Hồ. Anh không chắc mọi chuyện sẽ tốt hơn lên nhưng ít nhất anh thấy nỗi buồn nguôi ngoai nhiều lắm. Ngọc Uyển quay sang nhìn Lâm và mỉm cười, giọng cô lí nhí: - Anh có thể mua kem cho em được chứ? Loại mà anh vẫn từng hay kể! - Đợi anh! Chỉ chưa đầy ba phút, anh trở lại với hai cây kem chanh bạc hà trong tay. Không biết vì nụ cười ấm áp của anh hay do vị lạnh của kem đã làm tê liệt những nỗi đau mà cô gồng mình chịu đựng trước đó? Như sợ đôi giầy cao gót khiến cô đau chân, Hải Lâm chủ động chọn chiếc ghế đá ngay sát cạnh hồ để cả hai dừng bước. Ngoài tiếng xe chạy trên đường chính ra, tất thảy mọi ồn ào của cuộc sống này đều đã nín lặng và bị bỏ lại ở phía sau. Giá như thời gian có thể dừng lại ở giây phút này, Ngọc Uyển ước ao như vậy! Chờ miếng kem cuối cùng tan ra trong miệng, cô mới nhỏ giọng nói về những chuyện mà mình nghĩ nên nói cùng Lâm: - Anh Vinh nói thích em, và em nghĩ mình không có lý do để đón nhận tình cảm ấy. Sự xuất hiện của anh ấy khiến em bất an, hoảng loạn và sợ hãi nữa. Em thấy nhớ Sài Gòn, nhớ Mây và nhớ những bình yên mà mình từng được có. “Hãy để những nỗi buồn được lãng quên em ạ. Bởi nếu em giữ mãi những điều không thoải mái trong lòng sẽ chẳng khác nào tự mình uống thuốc độc lại mong người khác chết. Ngày mai sẽ là một ngày mới. Chuyện hôm nay rồi cũng sẽ yên thôi!” Ngừng một lát, anh nói tiếp: - Nếu mệt mỏi quá, anh có thể cho em mượn vai để dựa! “Mượn rồi có phải trả phí không anh?” - Cô lém lỉnh hỏi lại anh. Lâm cười, anh lấy tay chậm rãi kéo đầu cô lại gần anh. Cô ngoan ngoãn dịch lại gần và ngả xuống bờ vai anh. Ngày đẹp nhất của cuộc đời cô, nếu như tất cả những chuyện trước đó không xảy đến, cô nghĩ vậy! Và chính ở khoảnh khắc đó, cô nghĩ những nỗi buồn cứ vậy sẽ trôi đi... - Có một thời anh từng mơ khi nào có tiền sẽ mua cho mình một căn nhà gỗ trên thảo nguyên, buổi đêm sẽ cùng người yêu ngắm sao và hít hà mùi hương của cỏ cây hoa lá. Nếu có thể mỗi buổi sáng thức dậy được đón bình minh trên biển cũng là một giấc mơ rất tuyệt vời. Ít nhất bây giờ với cây cọ này trước mặt, hồ nước bạc lấp lánh dưới chân, anh có thể tưởng tượng mình đang nằm ở Madives, coi như một giấc mơ bé nhỏ! Ngọc Uyển khúc khích cười, lần đầu tiên cô thấy Hải Lâm đáng yêu kiểu trẻ con đến vậy! - Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Anh còn mơ gì nữa? - Sở hữu một chiếc du thuyền in hình trăng sao màu hy vọng, sau đó tự mình lái ra đại dương. Em thì sao? - Hồi mười tám tuổi, em ước gì mình có người yêu! - Anh chắc rằng ước mơ ấy đã thành hiện thực rất nhiều lần. Vì em xứng đáng được yêu thương và trân trọng. - Anh đoán sai rồi nhé. Em còn chưa biết tình yêu thật sự là gì! Sau này, em chỉ ước những điều bé nhỏ và có phần ngờ nghệch, buồn cười nữa. - Em yên tâm! Nó không thể nào kỳ cục bằng điều ước của anh đâu. - Ồ. Anh nói thử em nghe xem nào!” “Không. Em là người nói trước. - Dường như lúc nào anh cũng thích làm khó em. Thật không vui chút nào! Hải Lâm thấy tim mình trong phút chốc đập nhanh hơn lúc thường. Giọng nói của anh đang cố để vờ như bình tĩnh: - Thôi được... Nụ cười trên môi anh chầm chậm rồi mất dần, bầu không khí xung quanh anh đượm vẻ căng thẳng và như có một dòng điện đốt cháy cảm xúc trong anh. Sự hồi hộp đến từ trong giọng nói, tim anh như muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Nhưng anh biết, chỉ có một cơ hội này thôi và anh nguyện lòng đánh cược tất cả. Anh nghiêng đầu về phía Ngọc Uyển và chậm rãi nói: “Anh ước gì, em sẽ quay sang đây và hôn anh!” Ngọc Uyển cảm nhận rất rõ sự căng thẳng của Lâm, và của cả chính cô. Điều anh nói vốn là điều cô mong muốn trong những giấc mơ, đến cả nghìn lần. Đề nghị của anh cô không đủ sức để chối từ và trái tim cô chỉ lối cho cô biết rằng, mình thật lòng muốn vậy. “Ít ra cho em thấy anh thật sự muốn thế chứ!” - Cô không chắc anh nghe thấy câu trả lời của mình vì gần như cô không đủ sức cất thành tiếng. Cô không biết mình phải làm gì, đưa tay lên chạm vào gương mặt anh? Hay đan những ngón tay mình vào bàn tay anh ấm áp? Ngọc Uyển ước cô có thể nghĩ ra một điều gì đó thật thú vị lúc này, nhưng tất thảy mọi chữ nghĩa đều bay biến trong đầu cô. Điều duy nhất còn tồn tại đó là hơi thở ấm áp của Hải Lâm mỗi lúc gần hơn, gần hơn. - Vậy… Anh... Ừm...! Một nụ hôn thật nhẹ mang theo cảm xúc ấm áp, ngọt ngào của cả hai. Ngọc Uyển chưa bao giờ trải qua điều gì tương tự vậy, như thể chỉ riêng anh mới gắn kết với cô bằng cả tâm hồn và thể xác. Khi nụ hôn ấy dừng lại, cô còn thoáng cảm giác một sự mất mát không thể nói nên lời. Ánh mắt anh trao cho cô đã gián tiếp nói với cô rằng, anh cũng có những cảm nhận tương tự như cô. Một sự khởi đầu tốt đẹp sẽ mang đến những điều tốt đẹp. Ngọc Uyển tin là như thế, và cô tin Hải Lâm là nốt nhạc đầu tiên cũng là duy nhất để cô viết lên câu chuyện tình yêu của chính cuộc đời mình... Trọng đi rồi, ba ngày trước. Anh đã không đón giáng sinh ở thành phố này cùng Huệ như anh đã từng hứa. Ngay cả một lời từ biệt, cũng không. Cuối tuần, Huệ có một cái hẹn cùng Vinh, vẫn là Cộng, vẫn là gác hai với những ánh đèn không đủ sáng và mùi thuốc lúc nào cũng lảng bảng. - Trọng nhờ anh chuyển cho em cái này!” Đẩy chiếc hộp về phía Huệ, Vinh nói. “Thực ra, Trọng yêu anh, đúng không? Huệ nhận ra sự bối rối thoáng chốc trên gương mặt Vinh. Nhưng cô không nhận được câu trả lời mà mình mong muốn. - Anh nghĩ trong lòng cậu ấy luôn có em. Sau này cũng vậy! - Cảm ơn anh. Nhưng câu nói của anh vẫn chẳng thể làm vơi đi mất mát trong em. Khi người ta sẵn sàng rời xa bạn thì có nói gì đi nữa, bạn vẫn chẳng là gì cả... - Ừm. Câu nói của em thật đúng, ít nhất là với anh lúc này! Huệ cười, trong nụ cười của cô có cả sự chua chát. - Điều một cô gái tìm kiếm suy cho cùng là cảm giác bình yên. Mà cảm giác đó anh không thể mang đến cho Ngọc Uyển. Ít nhất, trong suy nghĩ của em, Hải Lâm sẽ làm điều đó rất tốt. Xuân Vinh đưa mắt nhìn về phía cây bàng vẫn đang còn thay lá, có đôi chim tíu tít nô đùa như đang tìm nơi làm tổ. Có lẽ mùa thu sẽ qua nhanh thôi, và mùa đông cũng không dừng lại quá lâu ở thành phố này. Bởi anh biết, mùa xuân sẽ về vào một ngày không xa nào đấy... HẾT. Mời các bạn đón đọc Người Dưng Chung Lối của tác giả Lệ Thu Huyền.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình Yêu Màu Hoa Anh Túc - Tần Vô Y
Tình yêu màu hoa anh túc là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng và sâu lắng của tác giả Tần Vô Y. Hoa anh túc – đặc biệt là hoa anh túc màu cam là loại hoa mà nhân vật nữ chính Hà Như yêu thích. Hoa tượng trưng cho sự trân trọng tình cảm của người khác. Đó cũng chính là sắc thái chung của những tình yêu trong truyện. Một Hà Như thông minh, mạnh mẽ, xinh đẹp, yêu thích cuộc sống tự do, luôn thấy tình yêu là chuyện xa vời và không coi trọng chuyện hôn nhân nhưng thực sự trong lòng luôn chất chứa những kỷ niệm và trân trọng tình cảm mà Tiếu Thiên – người yêu của tám năm trước để rồi dằn vặt, đau khổ và khó xử với tình cảm tha thiết chân thành của Đông Khởi ở hiện tại. Một Đông Khởi đã từng kết hôn vội vã, có con bất ngờ và ly hôn cũng nhanh chóng luôn cố gắng vun đắp và nắm giữ tình cảm hiện tại. Một Tiếu Thiên luôn giằng xé giữa tình cảm xưa cũ với Hà Như và bối rối, hoang mang trước tình cảm của Thu Địch - hai người con gái đã bỏ anh sang Mỹ và anh phải sang tận nước Mỹ xa xôi để tìm lại họ. Bạch Qủa, Giang Cốc, Phi Phi, Thu Địch… cũng chất chứa trong mình những tình cảm tiếc nuối, trân trọng quá khứ và hoang mang trước hiện tại. Họ cố gắng sống, yêu và lắng nghe lời trái tim và lý trí mách bảo để tìm được tình yêu thật sự …​ *** Lễ Phục Sinh qua thì tết Tây lại đến, các cửa hàng bắt đầu trang hoàng rực rỡ để đón chào lễ tạ ơn và giáng sinh tiếp theo đó. Không khí vui tươi háo hức tràn ngập khắp nơi. Hà Như gọi điện cho Tôn Ánh báo chuyện Michelle đã đồng ý giúp. Nhưng điều bất ngờ hơn là sau khi cảm ơn cô, Tôn Ánh nói cô đang làm thủ tục di dân sang Canada, tình hình có vẻ khả quan nên có thể không kịp đến Los Angeles biểu diễn. Hà Như nghe vậy có phần hơi tiếc và buồn nhưng vì sao buồn thì chính bản thân cô cũng không rõ. Vào tháng 11 thì công việc và chuyện cá nhân của Lưu Đông Khởi ngày một khởi sắc, nhưng còn việc tranh chấp quyền nuôi dưỡng bé Cầm lại làm cho anh buồn lo. Riêng Phi Phi, tháng mười về nước, ở Thượng Hải hai tuần. Trong thời gian này cô cứ chạy tới chạy lui như ngựa không đứng vó. Cô muốn lấy danh tiếng tập đoàn bảo hiểm đa quốc gia của mình tìm thêm đối tác ở Trung Quốc, mở thêm chi nhánh. Cô tìm đến rất nhiều công ty, trong đó có cả công ty bảo hiểm Viễn Đông, muốn hùn mua ít cổ phần để mở đại lý của mình. Không biết nhờ ai giới thiệu, cô gặp được Cố Thôn. Nhờ Cố Thôn giúp, cuối cùng chuyện mở chi nhánh của cô cũng đã tiến triển khá khả quan. Sau đó đầu tháng mười một cô đi Lộc Đảo để gặp con. Nhưng cô không ngờ rằng hai mẹ con sau bảy năm cách biệt lại gặp nhau ở một hoàn cảnh éo le, đó là bệnh viện nhi đồng. Lưu Cầm tiền sử đã có bệnh khó thở, cứ được một thời gian lại tái phát, mức độ nặng nhẹ khác nhau. Bình thường uống vài viên thuốc là khỏi. Nhưng lần này cuối thu đầu đông, trời trở lạnh, không cẩn thận nên cháu bị nhiễm lạnh. Ban đầu là húng hắng ho, sau đó sốt cao. Ông bà Lưu Đông Đào không nghĩ bệnh của cháu nội mình lại nghiêm trọng thế nên cứ như trước, cho cháu uống vài viên thuốc. Hai ngày sau đó, cổ họng bé Cầm bắt đầu viêm, tiếp theo sau là viêm phổi cấp tính. Lúc này hai Ông bà mới cuống lên,vội vàng đưa cháu đi cấp cứu, tiêm thuốc và truyền nước biển. Ròng rã suốt hai ngày trời hai ông bà không hề chợp mắt mà cũng không dám báo cho Đông Khởi, sợ anh lo. ... Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Màu Hoa Anh Túc của tác giả Tần Vô Y.
Em Chưa Từng Quên Anh - Cathleen Davitt Bell
Cuốn sách "Em chưa từng quên anh" giúp bạn đọc, đặc biệt là những người trẻ hiểu được thế nào là tình yêu thực sự và sức mạnh to lớn của nó. Bạn có tin tình yêu sẽ chiến thắng được những nghiệt ngã của tạo hóa và thử thách của thời gian? Bạn có tin tình yêu sẽ đưa ta vượt qua được ranh giới giữa sống - chết, thậm chí đưa một người từ cõi chết trờ về quá khứ để tìm lại người con gái mình yêu?  Nếu nghi ngờ, Em chưa từng quên anh - tiểu thuyết tình cảm của tác giả Cathleen Davitt Bell sẽ khiến bạn tin đó là sự thật. Lấy bối cảnh trường học, Em chưa từng quên anh xoay quanh câu chuyện tình yêu kỳ lạ của 2 cá tính trái ngược nhau. Juliet là một sinh viên xuất sắc, nhà hùng biện trẻ tuổi. Cô nuôi trong mình ước mơ vào trường Luật khi tốt nghiệp. Còn Lucas, cầu thủ khúc quân cầu nổi tiếng ở trường, anh luôn mong được phục vụ thủy quân lục chiến sau khi ra trường. Liệu sức mạnh tình yêu một lần nữa có thể giúp anh thoát khỏi bàn tay của định mệnh? Câu trả lời sẽ có ở những trang cuối cùng của tác phẩm. Gấp lại cuốn tiểu thuyết Em chưa từng quên anh viết của nữ tác giả Cathleen Davitt Bell, chắc chắn không ít bạn đọc phải rơi nước mắt bởi câu chuyện tình vượt thời gian. *** "Anh nghĩ anh đã trở về đây từ một nơi nào đó trong tương lai. Anh không biết mình đã làm điều đó như thế nào. Nhưng anh biết tại sao mình làm vậy. Anh trở về đây vì em. Juliet. Anh chưa từng quên em!" Bạn có tin tình yêu sẽ chiến thắng được tạo hóa nghiệt ngã và thử thách của thời gian? Bạn có tin tình yêu có thể vượt qua được ranh giới giữa sống - chết, giúp một người quay ngược tháng năm để trở về quá khứ, tìm lại người con gái mình yêu thương. Nếu bạn còn nghi ngờ, thì cuốn sách Em chưa từng quên anh sẽ trả lời cho bạn. Em chưa từng quên anh là câu chuyện tình yêu đẹp giữa Juliet và Lucas - hai con người với suy nghĩ, cuộc sống khác biệt. Juliet là một sinh viên xuất sắc đồng thời là một chuyên gia về hùng biện, cô có ước mơ thi vào trường luật sau khi tốt nghiệp, còn Lucas là một chàng trai nổi tiếng chơi khúc quân cầu và mong muốn được phục vụ thủy quân lục chiến sau khi ra trường. Juliet và Lucas đến với nhau như một định mệnh khi Lucas đột nhiên xuất hiện và khăng khăng rằng đã từng gặp Juliet trên mái nhà dù chính anh cũng không biết lý do vì sao. Và rồi, như được tạo hóa sắp đặt, hai người bên nhau mỗi ngày, hạnh phúc, vui vẻ, quấn quýt như có một ma lực mãnh liệt gắn kết. Thế nhưng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, từng ngày trôi qua, khi tình yêu của Lucas và Juiet trở nên sâu đậm, cũng là lúc những cơn ác mộng kì lạ cùng những kí ức chết chóc từ tương lai trở về mỗi đêm khiến Lucas nhận ra rằng anh không phải là Lucas của hiện tại. Điều đó khiến Juliet cảm thấy hoang mang trong mối quan hệ vừa mới chỉ bắt đầu, cô luôn bất an và  không biết mình đang lo sợ cho bản thân hay cho Lucas. Những kí ức như một điềm báo trước đến với Lucas ngày một nhiều hơn, nó xảy đến một cách bất chợt và đe dọa tình cảm của hai người. Sau tất cả,  điều mà Juliet muốn chỉ là giữ lấy Lucas trọn vẹn và an toàn bên cạnh mình. Nhưng làm thế nào để giữ lại người bạn yêu thương ở hiện tại khi họ đã bắt đầu trượt khỏi bạn trong tương lai, làm sao để giữ cho mối quan hệ trở nên yên ổn khi bạn có thể mất đi tình yêu bất cứ lúc nào.   Mời các bạn đón đọc Em Chưa Từng Quên Anh của tác giả Cathleen Davitt Bell.
Đồng Cỏ - Nguyễn Đình Toàn
Đồng Cỏ là một tác phẩm khác dự báo một Sài Gòn sắp mất. Nguyễn Đình Toàn mẫn cảm với thay đổi thời tiết cũng như với những biến chuyển của lịch sử. Dự cảm hay trực giác của nhà văn đi trước tấn thảm kịch, đi trước những đổ vỡ chia ly đã mang tính tiên tri. Đọc văn Nguyễn Đình Toàn, để sống với Hà Nội những ngày sắp mất nhưng cũng không bao giờ mất qua hơn 300 trang sách. Nguyễn Đình Toàn 1970, anh đã phải thốt lên: "mỗi lời dẫn cho một bản nhạc ở đây là một "nhạc thoại" một tác phẩm khác. Nó thể hiện tính thẩm văn và thẩm nhạc của người tuyển chọn là Nguyễn Đình Toàn". Rồi cuối cùng, hai người bạn họ Nguyễn ấy như Bá Nha Tử Kỳ cùng một kiếp tha hương, họ cũng đã gặp nhau không phải trên "một quê hương Việt Nam sợ hãi - chữ của Nguyễn Đình Toàn trong Đồng Cỏ" mà trên lục địa Mỹ Châu thênh thang tự do nhưng vẫn là lưu đầy. Truyện Nguyễn Đình Toàn rất giàu hình ảnh và nhiều chất thơ có thể đọc như một bài thơ xuôi/ prose poem. Khi đặt lời cho một bản nhạc thì tự thân phần lời ấy đã là một bài thơ. Nguyễn Đình Toàn viết nhạc, nổi tiếng với một số nhạc khúc, nhưng có lẽ những nốt nhạc được cất cánh từ những ý thơ ban đầu của Nguyễn Đình Toàn. Lời bản Tình Khúc Thứ Nhất đã là một thi phẩm trước khi kết hợp với phần nhạc của Vũ Thành An. *** Nguyễn Đình Toàn có bút hiệu ban đầu là Tô Hà Vân nhưng thành danh với tên thật và cũng là bút hiệu chính thức sau này; sinh ngày 6 tháng 9 năm 1936 tại huyện Gia Lâm, bên bờ sông Hồng, ngoại thành Hà Nội. Di cư vào Nam 1954, Nguyễn Đình Toàn bắt đầu viết văn làm thơ, viết kịch, viết nhạc, cộng tác với các tạp chí Văn, Văn Học [trong nhiều năm, Nguyễn Đình Toàn phụ giúp Trần Phong Giao tuyển chọn thơ và truyện cho báo Văn]; Nguyễn Đình Toàn cũng viết feuilleton cho các nhật báo Tự Do, Chính Luận, Xây Dựng, Tiền Tuyến; biên tập viên đài phát thanh Sài Gòn, nổi tiếng với chương trình Nhạc Chủ Đề trong những năm 1970s. Sau 1975, cùng chung số phận như mọi văn nghệ sĩ Miền Nam, Nguyễn Đình Toàn bị bắt hai lần và đi tù cải tạo một thời gian gần sáu năm. Sang Mỹ định cư từ cuối năm 1998, Nguyễn Đình Toàn và vợ, chị Thu Hồng cùng phụ trách chương trình Đọc Sách cho đài phát thanh VOA, Nguyễn Đình Toàn còn viết cho tuần báo Việt Tide mục Văn Học Nghệ Thuật của nhà văn Nhật Tiến cho tới khi nghỉ hưu. Gia đình Nguyễn Đình Toàn hiện sống tại Nam California. Mời các bạn đón đọc Đồng Cỏ của tác giả Nguyễn Đình Toàn.
Yêu Tinh - Kim Eun Sook & Kim Su Yeon
"Một lời nguyền lãng mạn trói buộc Cô dâu và Yêu tinh…" Tựa như định mệnh đã sắp đặt, hai con người xa lạ bị cuốn vào với nhau. Thế nhưng kết cục và định mệnh chỉ ra lại là một lựa chọn thật bi thương. Càng muốn rời xa nhau, mối nhân duyên mạnh mẽ vốn được định sẵn từ rất lâu lại lần nữa đưa họ trở về với nhau. Và rồi, cả hai quyết định đấu tranh với số phận, làm trái lại ý Thần, thế nhưng… *** Yêu Tinh (Goblin) - một câu chuyện rất ý nghĩa và rất đáng xem, đáng đọc. Mình chỉ có ý định xem qua loa thôi nhưng ai ngờ mình lại bị cuốn theo câu chuyện li kỳ như thế . Rồi về sau bộ phim được xuất bản thành sách, mình lại cuồng bộ tiểu thuyết này luôn. Mỗi nhân vật đều mang một màu sắc riêng có vai trò riêng nhưng họ luôn gắn kết lại với nhau tạo nên 1 câu chuyện rất hay, mình nghĩ thiếu đi 1 trong những nhân vật đó thì chắc rằng câu chuyện sẽ không tạo nên sức hấp dẫn như vậy. Đầu tiên là mối tình giữa chú yêu tinh Kim Shin và cô dâu Eun Tak, một ông chú 900 tuổi và một cô bé 19 tuổi. Chú yêu tinh đã sống rất nhiều năm, đã phải mang trong mình tất cả những ký ức đau buồn. Chú trưởng thành như vậy nhưng đối với tình yêu, chú lại ngờ nghệch đến lạ.Cái tình yêu nó kéo dài hàng thế kỷ, và người buồn nhất chính là chú yêu tinh. Chú phải chờ đợi 1 lần rồi đến cả 2 lần. Đều là 1 mình chú chịu đựng, và mình cũng cảm thấy cô Eun Tak cũng rất đáng thương, hai người đều dành cho nhau những tình cảm chân thành, sâu sắc nhất nhưng lại phải trải qua quá nhiều đau khổ. Câu chuyện tình này được tái hiện có hạnh phúc và đau thương. Nhưng với mình đau thương bi đát nó quá lớn... Một chuyện tình nữa trong phim này đó là giữa cô chủ - thần chết. Mối tình giữa hài người cũng bi đát như vậy, nó kéo dài từ cả kiếp trước... Cái mối tình ấy có lẽ là sự trừng phạt của thánh thần đối với Thần chết vì đã gây ra lỗi lầm từ kiếp trước ấy. Họ gặp lại nhau khi đã không còn ký ức về nhau. Tưởng rằng sẽ êm đẹp cho đến khi mọi sư thật trong quá khứ được phơi bày. Liệu chuyện tình của họ sẽ như thế nào đây khi mà mang trong mình những lỗi lầm, sai trái. Qua đó mình thấy rõ hơn về luật nhân quả ở đời. Mỗi việc chúng ta làm đều được các vị thần nhìn nhận mà ta k thấy được các vị thần ấy ở đâu. Mọi việc làm sai trái của ta đều phải trả giá, trừng trị thích đáng. Vì vậy câu chuyện này cũng đã đem đến 1 cách sống rất đúng đối với chúng ta... Đây là một câu chuyện buồn nhưng rất rất hài hước trong quan hệ của các nhân vật, đặc biệt là giữa ông chú yêu tinh là thần chết . Cả hai đều rất “già”nhưng lại như những đứa trẻ vậy, rất hài hước, thú vị. Tất cả nhân vật từ yêu tinh, thần chết, cô dâu, chị chủ tiệm gà, người cháu của yêu tinh, ông già, thư ký....mỗi nhân vật đều tạo ra sức hút riêng, hấp dẫn riêng. Còn rất nhiều điều bí ẩn hay và ý nghĩa trong câu chuyện này mà mình k thể kể hết. Tóm lại đây là 1 bộ tiểu thuyết rất hay, rất cuốn hút. Mình rất vui khi nghe tin Shine xuất bản thành sách, đem đến cho mọi người câu chuyện ý nghĩa như vậy qua cuốn sách này.   Mời các bạn đón đọc Yêu Tinh của tác giả Kim Eun Sook & Kim Su Yeon.