Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vương Phi Hắc Đạo Chiếm Nhà Giữa

hể loại: Xuyên không, hài, sủng.. Editor: Hongheechan Số chương: 92 chương + 3 ngoại truyện Convert: Ngocquynh520 Một buổi sáng xuyên qua thành một tiểu nãi oa (đứa trẻ), nhưng mấu chốt nhất: là bị vứt bỏ! Tử Lan Thanh quyết định đầu tiên phải tìm núi để dựa! Nhìn tiểu quỷ mao đầu một thân cẩm y hoa lệ*, sau lưng còn có hai ác nô đi theo, con ngươi Tử Lan Thanh chuyển động, là hắn! *quần áo bằng gấm tráng lệ lộng lẫy. Khi hắn bảy tuổi nhặt được nàng vừa được sinh ra bảy ngày, nhìn hai con ngươi đen nháy không ngừng toả sáng không ngừng chuyển động của nàng, bắt đầu từ hôm đó hắn tự xưng là phụ thân! Đoạn ngắn đặc sắc: [ đoạn một ] "Vương gia, vương gia, cách cách biết vẽ tranh rồi." "Ba tuổi có thể vẽ, con ta đúng là thiên tài." Một tiểu quỷ hả hê gật gù. "Nhưng cái cách cách vẽ đấy là . . . . .xuân cung đồ !" "Hắc. . . . . . Yêu thích thì muốn toàn ý bồi dưỡng." Một tiểu quỷ nhìn bức tranh chột dạ. "Cách cách còn nói muốn tìm người thực hành." "Nói cho nàng biết, chuồng heo có mấy chục đầu heo đực, tùy nàng giày vò!" Một tiểu quỷ cắn răng nghiến lợi nói! [ đoạn hai ] "Vương gia, vương gia, cách cách nhận nuôi mấy đứa trẻ." "Có tấm lòng, là chuyện tốt." Một thiếu niên dương dương đắc ý. "Nhưng mấy đứa trẻ đó đều là nam, hơn nữa dáng dấp còn rất xinh đẹp rất xinh đẹp." "Tấm lòng không phân biệt nam nữ." Một thiếu niên nổi gân xanh. "Nhưng cách cách nói sau khi lớn lên sẽ gả cho bọn họ!" "Nói cho nàng biết, sau khi những đứa bé kia lớn lên, ta sẽ từng bước từng bước đưa bọn họ vào cung ." Một thiếu niên không ngừng cười âm hiểm. [ đoạn ba ] "Vương gia, vương gia, Cách Cách muốn gả đi." "Cho người nào?" " Nhị công tử phủ thừa tướng." "Nhanh, cầm vũ khí, theo ta đi bắt người. . . . . ." Tuyệt mỹ nam tử suy nghĩ trong lòng, ‘ lão tử vất vất vả vả nuôi dưỡng vương phi tương lai sao có thể để người khác chiếm. . . . . . ’ ☆, Đời đời kiếp kiếp gắn bó bên nhau Ngọc trong nước rơi đầy dưới bể. Bể không chỉ có nước, còn có ngọc, vì thế nước mới có thể xuyên thấu ngọc. Nếu thật có luân hồi, kiếp sau, ta nguyện trở thành nàng, chịu đựng muôn vàn khổ sở, chỉ mong nàng trở thành ta, hưởng hết tất cả vinh sủng. Chúng ta nguyện đời đời kiếp kiếp gắn bó bên nhau! *** Tỉnh dậy sau một giấc ngủ phát hiện mình đã xuyên qua, có đáng buồn không?     Cứ coi như xuyên qua không đáng buồn, nhưng nếu phát hiện mình biến thành đứa bé mới sinh, có đáng buồn không?     Vậy coi như biến thành đứa bé cũng không thể buồn được, nhưng nếu phát hiện mình bị ném bỏ, dù sao cái này cũng nên coi là rất đáng buồn rồi!     Nói tóm lại, hiện tại Tử Lan Thanh có cảm giác buồn bực tới cực điểm. Chung quanh những người mặc quần áo kỳ kỳ quái quái không ngừng quan sát thứ đang bị để dưới đất – là nàng, nhưng không có người nào tốt bụng ôm lấy nàng cả.     Chẳng lẽ dáng dấp nàng rất xin lỗi người xem cho nên bọn họ không dám đến gần sao?     Nhưng chẳng lẽ không ai nhìn thấy nàng đã đói đến không phát ra tiếng được rồi sao! Có thể cho nàng ăn một chút không vậy, cho dù là cái bánh bao có mùi cũng được nha!     "Cút ngay, tránh ra cho tiểu chủ tử đi của chúng ta xem náo nhiệt."     Vừa nghe tiếng này, Tử Lan Thanh thiếu chút nữa hộc máu, lão nương sắp chết đói rồi, các ngươi còn muốn xem náo nhiệt! Nhìn quỷ náo nhiệt à, đợi chút. . . Nhìn tiểu quỷ đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, con ngươi Tử Lan Thanh không ngừng chuyển động.     Xuyên qua làm đứa bé bị vứt bỏ trong chăn cũng không thể buồn, mấu chốt nhất vẫn là nhất định phải tìm được kim chủ (giàu có) để dựa dẫm.     Nhìn tiểu quỷ này một thân cẩm y hoa lệ, sau lưng còn có hai ác nô đi theo, con ngươi Tử Lan Thanh chuyển động, là hắn!     "Oa oa oa. . ." Tử Lan Thanh dùng âm thanh lớn nhất của mình yếu đuối kêu, mà tay nhỏ bé béo ụt ịt của nàng cũng vươn ra từ trong chăn bông, dùng sức quơ quơ trước tiểu quỷ quần áo lộng lẫy kia.     Chỉ là động tác ra sức của nàng rơi vào trong mắt người khác chỉ như một con chuột nhỏ đang không ngừng giãy giụa trong bẫy chuột.     "Đứa bé này rất đáng yêu." Này tiểu quỷ hoa y(y phục=quần áo + hoa lệ) nhìn Tử Lan Thanh đang không ngừng quơ cánh tay nhỏ với hắn, hai mắt sáng rỡ lên, vốn cho rằng nơi này có náo nhiệt, nhưng không ngờ chỉ có một tiểu quỷ bị vứt bỏ.     Nhưng mà xem ra, bây giờ tiểu quỷ này giống như rất có ý tứ.     Nghe thấy lời nói của tiểu quỷ hoa y kia, Tử Lan Thanh càng ra sức quơ cánh tay nhỏ béo ụt ịt của mình, thắng lợi đang ở trước mắt, nhất định cô phải tranh thủ thể hiện.     "Ha ha ha. . . Để cho ta xem một chút, nếu thật sự đáng yêu, thì ôm về phủ, nếu không bị đói chết thì rất đáng tiếc." Tiểu quỷ tự nói, vừa nói vừa đi gần đến Tử Lan Thanh.     Nghe được lời hắn nói , đáy mắt Tử Lan Thanh thoáng qua một tia sáng ngầm, tiểu quỷ này nói đáng tiếc chứ không phải đáng thương!     Thì ra cái xã hội này vẫn không phải hoàn toàn lãnh khốc vô tình!     Vì vậy hiện tại, chỉ có tiểu quỷ này mới có thể cứu nàng thôi, tính mạng con người chỉ có một lần. Đời trước nàng rất quý trọng tính mạng mình, cho nên mới có thể lên được vị trí lão đại Hắc đạo, mà đời này, nàng cũng muốn quý trọng sinh mệnh quý giá này, cho nên. . .     Tiểu quỷ đó cúi đầu nhìn, một khắc(=15’) đó, nàng bắt đầu cười, cười rất ngu rất ngây thơ, mà đôi mắt trân châu ti hí cũng chuyển động không ngừng.     Như vậy có thể tính là khả ái chứ?     "Ha ha ha. . . Thật đúng là đáng yêu, Tiểu Tam, bế nó trở về nuôi." Tay nhỏ bé của tiểu quỷ vung lên, quyết định Tử Lan Thanh cô đời này không bị chôn sống hay chết đói!     Vì vậy, rốt cuộc Tử Lan Thanh không cần giả bộ cười khúc khích, mà là trực tiếp lăn ra ngủ mê man.     Tỉnh lại lần nữa Tử Lan Thanh thấy mình nằm ở trên chiếc giường lớn vô cùng xa xỉ, màn tinh xảo với chăn bông lộng lẫy này khiến cho nàng biết, nàng được cứu.     Nhưng . . .     Tại sao bụng đói thế này?     Vì vậy Tử Lan Thanh bắt đầu khóc lớn, "Oa oa oa. . ." Nàng thật sự rất đói, nàng muốn ăn cơm! Không đúng, hiện tại phải nói là bú sữa mẹ!     "Ngoan nào không khóc, bà vú tới đây." Âm thanh từ ái truyền đến từ bên ngoài, khiến Tử Lan Thanh lập tức ngừng khóc, âm thanh này thật sự rất ấm áp, giống như một lần nữa trở lại lúc được mẹ ôm trong ngực vậy, cảm giác này. . . Thật sự rất tốt.     "Quả nhiên đúng như tiểu vương gia nói, thật là đáng yêu." Vẫn là âm thanh từ ái đó.     Mà lúc này, người nói chuyện đã đi vào trong phòng của Tử Lan Thanh, đây là một cô gái tầm 25-26 mi thanh mục tú, tình cảnh ấm áp này rơi vào trong mắt của Tử Lan Thanh, khiến đột nhiên nàng có cảm giác muốn xin lỗi. Vì vậy rất bình tĩnh mà bỏ quên lời nói trong miệng nữ nhân này.     Nghĩ đến tuổi thực của mình còn lớn hơn nữ nhân này mấy tuổi, nhưng bây giờ cảm thụ tình thương của mẹ từ trên người nữ nhân này thì đúng là. . . Mắc cỡ chết người!     "Vật nhỏ có đói bụng không." Nữ nhân kia nói, vừa nói vừa vạt áo của mình, vì vậy. . .     Tử Lan Thanh nuốt nuốt nước miếng, quả thật không hổ là bà vú , ít nhất cũng phải cup D!     Sữa bên trong nhất định rất dồi dào! Nếu như thật sự mình là một đứa trẻ, chắc chắn không chút do dự ngâm lấy một bên, sau đó vùi đầu hung hăng bú, nhưng cô lại có trí nhớ của phụ nữ ba mươi tuổi!     Muốn cô đi bú một nữ nhân mới hai lăm tuổi, cái này thật . . . rất xấu hổ!     "Ừ, sao lại không ăn, không thích vị của bà vú sao?" Âm thanh từ ái của nữ nhân này hơi uất ức , tim Tử Lan Thanh chợt quyết định, cúi đầu, chu cái miệng nhỏ lên ngậm một bên hung hăng hút.     Cứ coi như bây giờ mình chỉ là một đứa trẻ thôi!     "Bà vú, nàng bú sữa mẹ?" Đột nhiên có âm thanh xuất hiện khiến Tử Lan Thanh thất kinh, nụ hoa trong miệng rớt ra theo đó, còn cô gái kia rất tự nhiên khép y phục của mình lại, đặt Tử Lan Thanh lên giường.     Tử Lan Thanh thật muốn khóc thét, cô còn chưa có ăn no! Đây có tính là thức ăn đến miệng còn bay đi hay không?     Chẳng lẽ lại phải khóc, nhưng một khi khóc khiến kim chủ này giận, hắn ném mình ra ngoài, vậy chẳng phải là cô lại trở về giai đoạn không nơi nương tựa sao? Cho nên vẫn là phần sau đó thôi!     Nghĩ tới đây, Tử Lan Thanh đã ăn được nửa bụng bắt đầu cẩn thận dò xét tiểu kim chủ trước mặt. Mà tiểu kim chủ lúc này không có nhìn cô, mà là. . .     Éc. . .     Nếu như không phải tiểu quỷ trước mặt kia nhìn qua chỉ có sáu bảy tuổi, cô chắc chắn cho rằng hắn tuyệt đối là một sắc lang, bởi vì lúc này tiểu quỷ kia đang nhìn chằm chằm thẳng tắp vào hai luồng trên ngực nữ nhân.     Tử Lan Thanh có thể thấy rõ ràng, cổ họng tiểu quỷ kia bỗng nhúc nhích.     Xem ra người tham ăn không chỉ có một mình nàng!     "Ha ha ha. . ." Không nhịn được nữa, Tử Lan Thanh cười như điên. Nếu như bây giờ nàng là người lớn, nhất định sẽ cười to ‘ ha ha ha ’, nhưng cô chỉ là một đứa bé, cho nên chỉ có thể cười khúc khích thôi.     Mà tiếng cô cười khúc khích lại rơi vào tai tiểu quỷ kia, khiến tiểu quỷ kia tức giận sau đó trở thành thẹn thùng, vì vậy lệnh ban xuống, từ‘ 'phòng cho tổng thống' ’sang trọng biến thành ‘ lều nhỏ cho dân chạy nạn’.     Quan trọng nhất vẫn là, sữa thơm ngát biến thành cháo.     Tử Lan Thanh khóc không ra nước mắt, thật đúng là không thể đắc tội tiểu kim chủ, nếu không nửa đời sau nàng chỉ có thể ăn cháo thôi!     Cũng may bà vú còn nhớ rõ bây giờ nàng chỉ là một đứa trẻ, thỉnh thoảng buổi tối sẽ trộm cho nàng bú hai ngụm, cho nên cuộc sống của nàng trôi qua cũng coi như có tư vị.     Nhưng ngày tốt cũng không dài, không biết tiểu quỷ kia chập mạch chỗ nào, đột nhiên có ngày tuyên bố trước mọi người, nàng là nữ nhi của hắn! Hơn nữa điều đáng chú ý nhất là: nàng là người cuối cùng biết tin tức này!     Mời các bạn đón đọc Vương Phi Hắc Đạo Chiếm Nhà Giữa của tác giả Tiêu Tương Điệp Nhi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhàn Vân Công Tử - Vũ Hồng
Thân là Tả hộ pháp của Ma giáo lừng lẫy trong chốn giang hồ được người Trung nguyên truyền tụng. Lại thập phần vinh hạnh bị tên Giáo chủ điên rồ kia chỉ định làm người nối nghiệp… Aizz, thẳng thắn mà nói, cả đời này nàng là người theo chủ nghĩa cá nhân, rất có khuynh hướng tham sống sợ chết. Chỉ là, aizz….vận mệnh nàng luôn không tốt lắm. Khi được mười tuổi, Giáo chủ ban thưởng cho nàng một gã Thiên nô tuấn mỹ vô song. Vì sinh tồn, từ đó về sau nàng và gã Thiên nô đó một bước không rời, hợp tác vô cùng khăng khít chặt chẽ. Hắn chịu đi theo nàng suốt cả đời…Tốt lắm, suốt cả đời a! Khi được mười bốn tuổi, bị một gã thiếu niên lạc đường lặng lẽ lén nhìn hết tấm lưng trần của nàng. Ô…… Chỉ là lưng mà thôi, không sao, không sao…không có gì quan trọng. Nàng rất hào phóng, không cần tính toán với hắn làm gì. Nào ngờ tuy nàng hào phóng, nhưng người ta lại cứ cố chấp, khăng khăng không nhận nàng làm nghĩa muội không được! Nghĩa huynh – nghĩa muội? Nghe nói Vân gia trang có một thói hư tật xấu mà người giang hồ ai nấy đều biết… Aizz…Thất sách a! Thất sách a! Một khi đụng đến vị thiên tiên có diện mạo xuân sắc vô biên cách xa trần thế đến chín tầng trời nhưng âm độc đến nỗi người người run sợ này, nàng còn có thể toàn thân trở ra hay sao?  *** Một tiểu cô nương mười tuổi đi ra từ phòng bếp, nàng xem xem sắc trời, thật cẩn thận bưng một chén thuốc nóng bốc hơi nghi ngút, một đường đi thẳng về căn phòng ngủ của điệt nhi nàng. Nàng cười khúc khích như mèo…..Không được cười, không được cười, Hiển nhi bị cảm lạnh, nàng làm cô cô sao có thể cười như vậy chứ? Vì thế, nàng cố gắng nín cười, đi vào căn phòng ngủ. Trên giường có một nam hài đang ngủ. “Hiển nhi, dậy uống thuốc đi.” Nàng nói. Nam hài kia lập tức xoay lưng đi. “Hiển nhi, ngươi không thể không uống thuốc. Không uống thuốc sẽ không hết bệnh, đến đây, để cô cô đút thuốc cho ngươi.” Hắn vẫn đưa lưng về phía nàng như trước. Nàng mếu máo. “Ngươi cái tên tiểu hài tử này thực không nghe lời mà, bình thường ta uống thuốc đâu có khó khăn như ngươi vậy, từ nhỏ đến lớn chỉ có lần này ngươi mới bị bệnh, để ta đút thuốc một chút thì có gì ghê gớm lắm đâu?” “Ngươi nói bậy. Lần nào ngươi uống thuốc mà không lần lựa kéo dài? Ngay cả Ngũ thúc cũng hết cách với ngươi.” Thanh âm tên tiểu hài tử kia lạnh lùng bẩm sinh, có chút giống phụ thân của hắn. Nàng mím môi, rất muốn tranh cãi tiếp cùng hắn, nhưng lại sợ thuốc nguội đi. Nàng có nghe người lớn nói qua, người bình thường ít bệnh, một khi bị bệnh nhất định sẽ nghiêm trọng. Đừng giống như nàng mới tốt a! “Được rồi, được rồi! Ta biết là ngươi rất xấu xa, chỉ đợi cơ hội để chỉnh ta mà thôi. Nếu hôm nay ngươi ngoan ngoãn uống thuốc, lần sau khi ta bị bệnh, ta cam đoan sẽ tuyệt đối ngoan ngoãn, ngươi uống thuốc như thế nào, đến lúc đó ta cũng uống thuốc như thế đó.” Người trên giường từ từ ngồi dậy, liếc xéo nàng một cái. “Thật không?” Nàng mặt mày hớn hở, vội vàng đưa muỗng thuốc đến bên miệng hắn. “Thật sự, thật sự. Uống nhanh lên, uống nhanh lên, thuốc nguội rồi sẽ phải sắc lại.” “Ta có thể tự uống.” “Không được, phải đút!” Nàng cười đến ngay cả cặp mắt cũng mở không ra. Hắn lạnh lùng nghiêm mặt, kềm chế xúc động muốn đoạt lấy chén thuốc, mặc nàng đút cho hắn từng ngụm từng ngụm. Nàng giống như một tiểu mẫu thân nhỏ, thật cẩn thận đút thuốc, miệng lẩm nhẩm: “Uống thuốc điều độ, thân thể khỏe mạnh, sống đến bảy tám mươi tuổi.” Đây là câu thần chú mỗi ngày Ngũ thúc đọc khi đút thuốc cho nàng, hôm nay rốt cuộc đến phiên nàng khoe kinh nghiệm. “Công Tôn Yếu Bạch, ngươi đừng có quên lời hứa của mình!” Hắn chăm chú nghiêm nghị nói. Khi Công Tôn Hiển bưng thuốc đến gian phòng ngủ nho nhỏ kia, hắn nghe bốp một tiếng, lập tức thấy có người vì trở mình đột ngột mà bị đụng đầu vào thành giường. Mời các bạn đón đọc Nhàn Vân Công Tử của tác giả Vũ Hồng.
Nguyệt Thượng Trọng Hỏa - Thiên Lại Chỉ Diên
Thượng Quan Thấu - chủ nhân của Nguyệt Thượng cốc, là người nho nhã, lễ độ, cách làm việc lại không phân biệt chính tà. Là người lạnh nhạt, không màng nữ nhân khác rơi lệ nhưng lại vì một cái nhíu mày của nàng mà lo lắng, cho dù có mất tất cả cũng muốn bảo vệ nàng. Trọng Tuyết Chi - là thiếu chủ của Trọng Hỏa cung, xinh đẹp tuyệt trần, phong tình vạn chủng, mỗi một cử chỉ đều làm người khác điên đảo vì nàng. Nàng chưa từng sợ bất cứ điều gì nhưng lại luôn e ngại ánh mắt của hắn, trong muôn vàn người nàng chỉ nguyện ý hắn. Vốn là một đôi trời sinh, nhưng nàng lại là người phản ứng chậm trong chuyện tình cảm, hắn lại là kẻ phong lưu trời sinh. Hai con người bị vận mệnh đùa giỡn mà không thể đến với nhau. Tình yêu của họ đều phải chôn chặt ở trong lòng, khiến cho cả hai phải chịu những tổn thương sâu sắc. Giấc mộng thời niên thiếu vốn đầy màu hồng nay đã phai nhạt, hai con người vốn phải ở bên nhau nay lại biến thành hai kẻ xa lạ. Trải qua một đoạn tình cảm nồng nàn phải chăng cuối cùng cũng sẽ trở nên nguội lạnh *** Thẻ: giang hồ, ma giáo, âm mưu Đọc giống như đọc “kiếm hiệp kinh điển” vậy. Nhất là mấy khúc âm mưu, tranh đoạt võ lâm Đây là bộ giang hồ giành cho các fan giang hồ. Đọc cũng lâu rồi Cũng được lắm. Chị nữ chủ Trọng Tuyết Chi là con gái của đại ma đầu Trọng Liên, nhưng thân thế thực sự của chị cũng li kì lắm. Sau lại bị hiểu lầm có tình cảm với anh Hạ Khinh Mi của danh môn chính phái, ngươi ta lại có vị hôn phu là Lâm Phụng Tử. Nên chị lại càng bị mang tiếng. Cha chị mất, cha nuôi cũng bỏ đi. Anh cha nuôi này có một đệ tử, chính là anh nam chính Thượng Quan Thấu. Chính anh cha nuôi này đã dụ anh nam chính bỏ danh môn chính phái mà đi (hình như vậy), còn dụ anh cùng mình tạo lập môn phái mới, dạy cho anh sống hưởng thụ, chơi bời, vô sỉ… Nhưng mà dặn anh, chọc ai thì chọc, không được chọc con gái mình. Hic, tóm lại anh nam chính tiếng xấu vô kể Tất nhiên sau khi hai người này gặp nhau, luôn cố đối xử với nhau như anh em, hé hé, nhưng mà không được Sau này lấy nhau, hai người có hai đứa con sinh đôi, nhưng một trong số đó bị giết. Anh cũng bị người ta đánh cho tàn phế… Nhưng thật ra, người đó không phải là anh. Anh mai danh ẩn tích, tìm cách trả thù… Kết thúc có hậu. Chỉ tội anh hộ pháp Mục Viễn trong giáo phái của chị. Mang nặng mối thù gia thế, kế hoạch báo thù hoàn hảo, nhưng lúc sắp buông tay thì bị hãm hại, sau này còn tàn phế. Cũng không biết anh yêu ai giữa hai chị em chị nữ chủ nữa. Tình hình là dạo gần đây truyện convert rất nhiều nên truyện hay cũng ít đi, hoặc do ta đọc nhiều quá nên bị chai lờn cảm xúc luôn rồi. Nếu là lí do thứ nhất, chắc ta lục lại mấy bộ cũ, convert đã lâu mà chưa dọc, may ra kiếm được bộ nào hay. Nếu là lí do thứ hai, chắc tạm dừng đọc một thời gian quá. Không biết làm nổi không đây ? Ta thích giang hồ, vì quá bội thực cung đấu rồi, thích tình cảm ấm áp 1 chọi 1, vì trong NP yy nhiều quá, đọc đôi khi thấy làm quá, nhất là những truyện mà nhân vật nữ chủ không hay, kéo theo các anh nam vừa điên vừa ngốc, làm ta tiếc rẻ cho bộ dáng đẹp đẽ của mấy anh. Mời các bạn đón đọc Nguyệt Thượng Trọng Hỏa của tác giả Thiên Lại Chỉ Diên.
Ngọ Môn Quẫn Sự - Ảnh Chiếu
“Tại sao phải xuyên không? ! tại sao ta phải xuyên ? !” “Không mặc* sẽ cảm . . .” *”xuyên” và “mặc” đều là chữ “穿”, đây là từ nhiều nghĩa Khi toàn bộ các thiếu nữ trên thế giới đều đang mơ mộng muốn được một lần xuyên không, thì ở đâu đó vẫn còn có một cô nương đang giãy giụa, liều mạng dốc sức quay trở về hiện đại. BMW tính là gì? Mỹ nam cũng xin đứng sang một bên! Là một phụ nữ thế kỉ 21 có học vấn cao, làm sao chúng ta có thể chịu đựng được khi không có máy tính, không có sô cô la, không có bồn cầu xả nước trong nhà vệ sinh??Vì vậy, mới có một đoạn như thế này “Câu chuyện kể về một người con gái không hiểu điều kỳ diệu gì đã được xuyên trở về thời cổ đại.Cứ tưởng cô gái đó sẽ vô cùng hạnh phúc ai zè lại liều mạng muốn xuyên trở về hiện đại.Nhưng chưa kịp trở về thì không may lại gặp phải một đám tuyệt sắc mỹ nam âm hiểm cản trở.Bị họ chà đạp cô chà đạp lại, cùng họ đấu trí cùng so dũng khí.Lư Sơn mồ hôi đổ như thác huyết lệ lịch sử” . Nhanh chóng tiến vào thời  Ô Long nhân sinh truyền kỳ, cái nơi mà toàn những lời đồn đại không căn cứ, những câu chuyện bát quái thì nhiều không kể xiết, một chén thịt kho tàu cũng có thể bất ngờ gây ra vụ án hài hước nào đó. *Ô Long: Ô Long viện, chắc nhiều bạn biết quyển truyện tranh nhảm này rồi ???? “Hai con chim vàng oanh không có tâm, một chi hồng hạnh xuất tường .” “Chớ buồn con đường phía trước mình không rõ, một chi hồng hạnh xuất tường .” “Chân trời xa xăm nơi nào chẳng có cỏ thơm , một chi hồng hạnh xuất tường .” “Hầu môn vừa vào sâu như biển , một chi hồng hạnh xuất tường .” (thơ con cóc = =”) . . . Quýnh ???? 囧rz ! Chúng ta có thể đoán được trước tình tiết, đáng tiếc lại đoán không ra được kết cục của câu chuyện này  . . . *** Trạch nữ hiện đại Cố Thanh Kiều rất không tình nguyện gia nhập cổ đại, vì mục đích trở về được nhà, trở lại cuộc sống tươi đẹp phải tiếp tục cố gắng phấn đấu,bất khuất cùng kiên cường. Nàng thành công chạy thoát khỏi hoàng cung kinh thành tràn ngập nguy hiểm, dấn thân vào phái Tây Lăng có thế lực lớn mạnh nhất trên giang hồ, thay tên đổi họ ẩn núp học võ , để tìm ra một trong tứ linh “Thanh mộc kiếm Hình Nhân”  .Trải qua vô số trắc trở, nàng rốt cục cũng làm quen được với người đứng đầu phái Tây Lăng- Nguyễn Tự Khung trong truyền thuyết, hai người đánh bậy đánh bạ thế nào lại trở thành cộng sự, chuẩn bị liên hợp với nhau tìm bảo kiếm . Không ngờ biến cố nổi lên,trong quá trình xuống núi chiêu mộ đệ tử, đã xảy ra chút sự cố, đệ tử bị người ngoài ác ý chặt đầu giết chết, mọi người nhao nhao suy đoán mục đích là vì bảo kiếm . Vì vậy Nguyễn Tự Khung cùng Cố Thanh kiều một mặt đi tìm  hung thủ giết người, một mặt giúp nhau thăm dò nghi kỵ, cuối cùng , hai người chân chính kết trở thành đồng bọn. Trải qua sự sắp đặt hãm hại của hung thủ, cùng Đoàn vương gia gặp lại , sau khi thiếu một chút bị mất mạng, Cố Thanh Kiều biết rõ chỉ cần có thể rút…ra bảo kiếm , liền có thể danh chính ngôn thuận mượn đi nó. Vì vậy nàng đã phải trải qua khó khăn đủ đường do chưởng môn gây ra, cuối cùng cũng đã được như ý nguyện động vào bảo kiếm.Cầm được bảo vật mong muốn, nàng mang theo sự lưu luyến không rời ra khỏi núi Tây Lăng. Nhưng mà tuyệt đối không ngờ rằng, dưới chân núi chờ nàng lại là xe ngựa cùng quân đội hoàng gia ! Mặt khác, nàng cũng không biết , khi thuận lợi cầm được bảo kiếm , kỳ thật còn có một bí mật động trời phía sau chưa bị vạch trần . . . *** Rốt cục cầm được truyền thuyết bảo kiếm , người gặp người giẫm hoa gặp hoa bại (đánh bại) nữ chính hình tượng Tiểu Cường* Cố Thanh Kiều , chưa đầy nửa năm ăn vạ trong Tây Lăng phái , bị thái tử cưỡng ép nửa kéo nửa đẩy trở lại hoàng cung , dùng thân phận mới “Thượng nghi”  bắt đầu sưu tập “Tứ linh”  cuối cùng. Trước có vị hôn phu Đoàn vương gia uy bức , sau có thanh mai trúc mã Đang Đang ca  lợi dụ , thêm mỹ thiếu niên thái tử đột nhiên trúng độc , Không Không đại sư ám chỉ đầy bí ẩn, hoàng cung khắp nơi là mạo hiểm cùng bí ẩn . Sóng ngầm khởi dậy, tất cả đấy bí ẩn cuối cùng được mở ra, độc thủ phía sau màn rốt cuộc là ai? Tiểu Kiều cô nương thân về nơi nào? Không thể bỏ qua ! *Tiểu Cường là con gián trong phim Đường Bá Hổ p/s: Editor đã nhảy cóc đọc cuối sách, kết cục hơi bất ngờ, có thể gây ra nhiều ý kiến nên cẩn thận khi cân nhắc. Truyện này số chương toàn đặt là đồ ăn, nên mình tự đánh số chương có thể nhầm lẫn trong quá trình đếm _ _||| *** Sáng sớm cuối thu ở Thiên Thủy các, nhẹ nhàng khoan khoái mà ngọt ngào. Băng qua đình đài lầu các trùng điệp, có một cô gái khóe miệng mỉm cười dáng người thướt tha, đang ngồi ngay ngắn soi mặt nước chỉnh trang. Trong đám sương mông lung, ngón tay ngọc thon dài khi thì lướt qua tóc đen, khi thì phẩy nhẹ mặt hồ, dáng vẻ tràn đầy phong tình, lặng lẽ làm lay động trái tim một con cóc trưởng thành trong nước. —-đối với con cóc quanh năm không gặp con khác phái như nó mà nói, tình cảnh này, tựa như tiên nữ kinh diễm trong tiếu thuyết võ hiệp lên sân khấu, làm chấn động tiểu tử ngốc ở lâu năm trong núi sâu. “Muội muội tốt, sao rời giường sớm thế?” Giọng nói tựa tiếu phi tiếu cách đó không xa, nhanh chóng đập tan ảo tưởng hoa si của cóc. Cùng với tiếng bước chân, mĩ nam tà ác Lục Tử Tranh được chúng sinh vật trong Thiên Thủy các công nhận “Ăn người không nhả xương, ăn ếch không nhả da”, cầm mặt nạ hoa lan của hắn lên sàn. “Tối hôm qua mơ thấy ác mộng, ngủ không ngon.” Cô gái thở dài, tùy tay ném một hòn đá nhỏ vào trong hồ. —– oa oa! Cóc ngoài ý muốn nhận được hòn đá cô gái ném qua, hạnh phúc tới mức ngất ngay tại trận, lật mình lộ cái bụng trắng như tuyết nổi trong hồ. “A! Bị ta nện chết sao?” cô gái bị dọa nhảy dựng, buồn bực tự nói, “Nhưng ta cũng không dùng sức mà…” “Ta thấy quá nửa là lá gan quá to, làm cái bụng bị căng nổi lên.” Quét mắt qua “thi thể” trong hồ, Lục Tử Tranh mi dài khẽ nhướng, thoại lý hữu thoại. (tức là câu nói có hàm ý khác) Cảm thấy sát khí sắc bén ập tới, con cóc xoay mình nhảy dựng lên. —-không hay rồi, bị tên nam nhân tà ác này nhìn thấu âm mưu! ... Mời các bạn đón đọc Ngọ Môn Quẫn Sự của tác giả Ảnh Chiếu.
Mộng Hồi Đại Thanh - Kim Tử
Một cô gái sống ở thế kỷ 21, trong một lần đi lạc ở Cố Cung, vô tình xuyên qua thời không về triều Thanh, bất đắc dĩ bước vào hoàng cung nội viện nguy cơ tứ bề. Thập Tam a ca nhiệt tình như lửa, Tứ a ca thâm trầm sâu sắc, tiểu tỷ muội vận mệnh đa đoan, Khang Hi hoàng đế uy nghiêm…. vô số nhân vật đã từng đọc trong sử sách, mỗi người mang theo hỉ nộ ái lạc khác nhau. Lịch sử cùng sự thật khó bề phân biệt, yêu cùng đả thương khó có thể lựa chọn, giữa ái hận tình cừu nên chọn con đường nào? Trong đoạn lịch sử đã biết trước đó, tại sao vẫn phải hết lần này tới lần khác đối mặt với lựa chọn khó khăn? Một nàng “lọ lem” hiện đại đã thực hiện được ước mơ tình yêu của mình trong lịch sử, tái hiện những trắc trở lãng mạn, làm ấm lại những khoảnh khắc cảm động kinh điển… Một nàng “lọ lem” hiện đại đã thực hiện được ước mơ tình yêu của mình trong lịch sử, tái hiện những trắc trở lãng mạn, làm ấm lại những khoảnh khắc cảm động kinh điển… *** Cô tên là Tường Vy, một nữ nhân xinh đẹp ở thời hiện đại, phải chật vật với cuộc sống hiện tại cùng đồng lương ít ỏi. Sở thích của cô là muốn tham quan những công trình kiến trúc cổ. Bởi vì cô là người Mãn nên mỗi khi đến nhưng nơi như vậy làm cho cô có một cảm giác rất khó tả. Trong một lần đi lạc ở Cố Cung, khiến cho nàng xuyên không về thời Thanh triều, gặp gỡ được Tam a ca nhiệt tình giúp đỡ. Nhưng phận là hồng nhan phải chiều ý các vị a ca khiến cô cảm thấy mệt mỏi rồi dẫn đến tổn thương. *** Ta soa soa cổ, mới vừa rồi ngửa đầu nhìn đèn lồng, cổ bắt đầu có chút đau nhức rồi, thầm nghĩ “hay là thôi đi”, náo nhiệt như thế, nghĩ rằng các nàng cũng sẽ không xếp hàng thăm quan giống học sinh, tám phần cũng đã sớm rời đi, ta cũng không quan trọng tới mức bọn họ phải tìm kiếm, dù sao thì cũng không ra cửa cung, sớm muộn gì cũng đều về Trường Xuân cung. Nghĩ vậy, cũng có chút cao hứng, cuối cùng cũng thoát khỏi các nàng, có thể thanh tĩnh một chút, thấy xung quanh cũng yên tĩnh, ta cân nhắc một chút, tựu hướng vào sâu thêm mấy dặm, đi tới một núi giả sau đó ngồi xuống, tảng đá tuy có chút lạnh, nhưng cũng không đến nỗi. Đem hộp đựng thức ăn bỏ một bên, hai tay chống lên tảng đá, ngửa đầu nhìn trời sao...Thật sự rất đẹp…..Trước kia tại sao không phát hiện trăng sáng như vậy, tròn như vậy... Qua một lát, gió nhẹ thổi lại, chỉ cảm thấy trên mặt ẩm ướt, lúc này mới lấy lại được một chút tinh thần. Xem ra gần đây thủy nguyên của ta phong phú không ít, tràn cả ra ngoài. Nếu không chính là gần đây dùng não quá độ, già cả ngốc nghếch trước tuổi, không khống chế được nước mắt, “Ha ha...” Ta bĩu môi, ngồi thẳng người, cảm thấy có chút đói bụng, mở hộp đựng thức ăn ra, thấy bên trong có mấy miếng bánh Trung Thu, còn có một bình rượu Thiệu Hưng, liền thuận tay lấy ra. Gần đây ta luôn không thích ăn... những thứ này, có điều thứ nhất là đói bụng, thứ hai là… nơi này gió mát trăng sáng, cảm thấy có một chút phong nhã. Không nhịn được hứng khởi dâng lên, liền bỏ một miếng bánh vào miệng...chậm rãi nhau.. n! Dường như là bẩm sinh, mùi vị cũng không tệ, ngọt mà không ngấy. Tửu lượng của ta không tốt, trước kia ở nhà nhiều nhất cũng chỉ nửa ly bia, vì vậy tuy rót một ly rượu, cũng chỉ nhấp một chút cho hợp thời... Đang dương dương tự đắc, mơ hồ nghe thấy tiếng người truyền đến, ta sửng sốt, liền dựng lỗ tai nghe. Chỉ nghe thấy một trận tiếng bước chân càng ngày càng gần, không nhịn được nhíu mày, cảm thấy có chút mất hứng, trong lòng thầm mong, bọn họ chỉ là đi ngang qua mà thôi. Nhưng hết lần này tới lần khác không biết là ai, liền ngưng lại ở hướng ngược lại với ta. “Chúng ta ở chỗ này đi, nơi này yên tĩnh, không có người đến, như vậy nếu có một chút tiếng động gì chúng ta đều nghe thấy .” Một giọng nam hết sức dịu dàng truyên đến. Ta cực kỳ sửng sốt! Giọng nói này sao lại quen tai như thế! Hình như là... “ n...” Một giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân khẽ đáp lại, lại giống như là một cái búa nặng cả tạ hung hăng đập vào trái tim ta —— là Tiểu Xuân! Mời các bạn đọc đọc Mộng Hồi Đại Thanh của tác giả Kim Tử.