Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thuần Phục

"Hai người đến bước nào rồi?" "Cái gì?" "Ôm, hôn, hay là...?" "Ôm...mà thật ra cũng không tính là ôm." "Là sao?" Tô Chỉ cười gượng gạo, nhấc hai cánh tay lên. "Như này nè." Cô vòng tay ra sau người cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất cứ chỗ nào của cô ấy. "Trong gara tối om không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ." "Tại sao?" "Bởi vì anh ấy là chú của tớ." -  Rất lâu sau đó, hai người gặp lại nhau trong một bữa tiệc. Tô Chỉ gọi anh đầy xa cách: "Chú Trình." "Ừm." Trình Hoài Cẩn gật đầu, cứ thế nhìn cô xoay gót rời đi. "Chẳng phải trước kia cô ấy không chịu gọi cậu là chú sao?" Một người bạn hỏi anh. "Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn." "Hối hận không?" Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười không thành tiếng. Hướng dẫn sử dụng: 1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE. 2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi. *** Review: Nguyệt Quý Cover: Song Thiện ___ Lúc nghĩ ở phía trước. Lúc lại quả quyết ở sau lưng. Hạnh phúc cứ xa xôi như một ảo ảnh, mãi mãi không chạm vào được. Cuối cùng hạnh phúc ở đâu? (*) “Nhà là gì? Hạnh phúc hình dáng ra sao?” “Đó là gia đình mình à? Ông bà ấy có thật sự chung dòng máu với mình không nhỉ?” Những câu hỏi quẩn quanh, lượn vòng và lẩn khuất trong tâm trí Tô Chỉ, có lẽ đã có từ lúc cô biết nhận thức cho tới năm mười bảy tuổi. Lứa tuổi mà nếu như bao thiếu niên thiếu nữ khác, Tô Chỉ đáng ra phải được tận hưởng niềm vui bên gia đình, nhưng không, thứ đón chờ cô ngày qua ngày lại là ngàn vạn câu hỏi: Khi nào ba sẽ đến đón mình? Mẹ có nhớ mình không nhỉ? Xót xa làm sao cho cô bé Tô Chỉ, đáng thương làm sao cho một trái tim thiếu nữ sinh ra đã phải chạm mặt với vô số những bất công cô chưa từng, thậm chí chưa bao giờ được trao quyền để đối chất. Họ cách ly cô như thể cô là thứ dịch bệnh đáng ghê tởm, họ đưa cô đi thật xa chỉ vì một lời tiên đoán của một kẻ xa lạ, có lẽ họ vốn chưa bao giờ sinh ra cô, chỉ là vô tình tạo nên hình hài của cô, vô tình trao cho cô sự sống và hơi thở, vô tình gieo cho cô sự khao khát tình thương, vô tình, tất cả chỉ có thể dùng chữ “vô tình” để ngụy biện… Tô Chỉ thích ngắm pháo hoa, vì pháo hoa đẹp rực rỡ, cháy bỏng, lóe sáng khiến người người phải ngắm nhìn và tán thưởng, cô ngưỡng mộ pháo hoa chỉ đơn giải vì nó còn được người khác mong muốn và để mắt tới, nào có như cô. “Tô Chỉ không hiểu, tại sao những thứ đẹp đẽ là thế, rồi cũng lại lụi tàn nhanh chóng đến vậy. Liệu có phải trên thế giới này vốn không có cái gọi là hạnh phúc dài lâu hay không, chẳng lẽ đời này của cô đã định sẵn là chẳng thể có được hạnh phúc dài lâu hay sao. Phải chăng đó là số mệnh của cô ư? Có phải đó là vận mệnh của cô hay không? Chẳng lẽ cô sẽ mãi đơn côi một mình sao. Cô không hiểu.” Năm mười bảy tuổi, trái tim Tô Chỉ lại lần nữa bị bồi thêm một nhát cứa, rát chảy cả máu, đau đớn ấy khiến Tô Chỉ vật lộn giữa sự nổi loạn và khổ đau, cô là hòn đá trơ trọi bị ba mẹ vứt vào tay người lạ. Người lạ ấy nhìn cô bằng ánh mắt không thể lạnh lùng hơn, trong ánh mắt ấy như xa xôi, như vô định, hững hờ và khó đoán, nhưng dù có lạnh lùng hơn nữa, người ấy cũng cho cô một “ngôi nhà”. Trình Hoài Cẩn nhận chăm sóc Tô Chỉ như một sự đáp trả ân huệ mà người lớn giao phó. Anh cung cấp cho Tô Chỉ những điều kiện cơ bản nhất, dạy cô những đạo lý đơn giản nhất, nhìn thấy cô, anh như thể nhìn thấy cái bóng phản chiếu của chính mình. Hai con người xa lạ được xếp cạnh nhau bởi lý do trên trời rơi xuống, nếu một người tự xem mình như ngọn cỏ gốc rạ, ai cũng có thể mặc sức vùi dập, cô tự xem thường bản thân mình, thì người kia lại không chịu được khi nhìn thấy một bản sao của mình tự rẻ rúng bản thân như vậy. “Không phải vết thương gì nghiêm trọng, vừa rồi cháu đã ở trên xe khóc năm phút, ở bệnh viện khâu ba mũi, rồi lại tiêm phòng uốn ván, bây giờ còn phải truyền nước.” Giọng Trình Hoài Cẩn hơi lạnh đi, “Tô Chỉ, nếu đến chính cháu cũng không cảm thấy bản thân quan trọng, vậy thì cũng sẽ chẳng có ai coi cháu là người quan trọng đâu.” “Là cháu cảm thấy không cần thiết, hay là cháu sợ?” Trình Hoài Cẩn mở miệng nói: “Tô Chỉ, cháu quá hạ thấp bản thân mình rồi.” Cỏ dại vì sao lại có tên “cỏ dại”? Vì nó vốn là thứ tầm thường không đáng có tên, thế nhưng chỉ cần có người quý trọng nó, dạy cho nó biết, thì ra “cỏ dại” cũng có giá trị của chính nó, anh dạy cô biến yếu đuối thành sức mạnh, chuyển đau thương thành động lực tiến về trước. Với Trình Hoài Cẩn, đơn giản chỉ là một câu nhắc nhở, nhưng với Tô Chỉ, đó còn là một sự khẳng định, à thì ra trước mặt anh, Tô Chỉ là người có thể cùng anh nếm trải sự yên tĩnh của màn đêm, dù trong im lặng, nhưng chỉ duy nhất một mình cô mới có thể hiểu được cảm giác cô đơn khi được san sẻ hơi ấm là như nào. Theo yêu cầu của Trình Hoài Cẩn, chỉ yên lặng ngồi bên anh một lúc. Lần đầu tiên có cảm giác rằng người khác cần đến mình. Nó vi diệu đến mức thậm chí khó mà nắm bắt, nhưng lại giống như một hạt giống phiêu diêu theo làn gió đến trái tim Tô Chỉ. Máu thịt bị dùng sức kéo căng ra, rồi cứ thế mà lan tràn, sinh trưởng. Cả hai con người, xuất phát điểm hoàn toàn khác nhau, thậm chí có thể nói là xa tận nghìn dặm. Thế nhưng khi cùng đối diện với nhau, chính bản thân Trình Hoài Cẩn đã cảm thấy hốt hoảng. Vì cô quá giống anh. Tô Chỉ cô đơn bơ vơ giữa dòng đời, rõ ràng có người cùng chung dòng máu ở bên cạnh nhưng lại xa tận chân trời. Nhìn cô, anh hiểu cảm giác khát khao được tận hưởng tình yêu và được bày tỏ tình yêu. Càng dõi mắt theo cô, Trình Hoài Cẩn lại càng thêm khiếp sợ, anh sợ bản thân mình không giữ nổi kiềm chế, sẽ quên mất tội nghiệt mình đang gánh, sẽ lơ là đánh mất tình cảm mong manh giữa gia đình với mình, sẽ tham lam muốn vứt bỏ tất cả trách nhiệm mà đến bên cô… Câu chuyện mở đầu bằng những hình ảnh đối chọi gay gắt, có cảm giác dường như bao quanh từng nhân vật là một màn sương mỏng nhưng khả năng che mờ rất tốt. Nếu ban đầu Tô Chỉ được thiết lập như một cô nàng tuổi teen ngổ ngáo, chỉ đi thêm nửa chương thôi, người đọc nhanh chóng chạnh lòng cho một số phận hẩm hiu đến cùng cực của cô. Trong mắt gia đình mình, Tô Chỉ luôn là một người phụ trợ, chưa từng một lần được bọn họ xem như con ruột mà thương yêu. Sự xuất hiện của Trình Hoài Cẩn cực kỳ đúng lúc, ở ngay giai đoạn Tô Chỉ chông chênh không biết nên đi đâu về đâu, anh hướng cô đi về phía ánh sáng tươi mới, đường đi gập ghềnh, không thiếu những đêm cô phải dùng nước mắt để đưa mình vào giấc ngủ, nhưng cũng chính anh dạy cô biết, hạnh phúc trước tiên là ở bản thân mình, phải yêu bản thân, chính mình có trân quý nó thì mới học được cách yêu thương người khác. Ở vị thế một người tiền bối đi trước, anh truyền dạy cho Tô Chỉ những kinh nghiệm sống quý giá, nói cô nghe những đạo lý và bài học xưa nay chưa từng ai kể Tô Chỉ nghe, nhưng khi đơn giản ở vị trí một người đàn ông, Trình Hoài Cẩn lại đáng trách. Anh tự đưa mình vào gông xiềng vô hình, tự huyễn hoặc bản thân vẫn ổn với từng người trong gia đình mình, thật ra, chỉ một mình anh biết, tất cả những đó từ lâu đã là sự giả dối. Cũng như bao câu chuyện tình cảm khác, quá trình hai người họ tìm hiểu và ngộ ra được tình yêu là gì không hề dễ dàng, sự day dứt trong từng con chữ sẽ kéo tâm trí người đọc khó có thể dừng lại để lấy sức hít thở, chỉ một ánh mắt Trình Hoài Cẩn liếc nhìn Tô Chỉ, một hành động anh dẫn cô lên núi Nam Nham ngắm bình minh, chở cô đi thật xa để mua vài hộp dâu, cũng sẽ khiến con tim người đọc trở nên thổn thức. Mình đọc “Thuần Phục” hai lần, nếu bản convert mang tới cho mình cảm giác mới mẻ thu hút, thì bản chuyển ngữ lại càng gia tăng cảm xúc hơn, không cần một nụ hôn ướt át, không cần những phân cảnh nồng nàn, đơn giản là sự quan tâm đầy hèn mọn của người đàn ông “cực phẩm” Trình Hoài Cẩn, đảm bảo bất kỳ trái tim cô gái cũng sẽ rung rinh. “Tiểu Chỉ, thật ra ngay từ thuở ban đầu, em vẫn luôn kiên cường mạnh mẽ hơn chính tôi. Ngày khi hai ta vừa quen biết nhau, sự phản kháng vùng vẫy, sự miệt mài đấu tranh của em thật ra đều là thứ mà tôi chưa từng có được. Những gì tôi ỷ quyền cậy thế chẳng qua cũng chỉ là cảm giác trịch thượng có được do tuổi đời hơn em đôi chút mà thôi. Đả kích sự phản kháng của em, lợi dụng sự yếu đuối và bơ vơ vô định của em khi ấy hòng đạt được mục đích công nhận chính mình, cho rằng bản thân tôi chẳng qua chỉ là đang thuần phục một con mèo hoang giỏi võ vẽ cào cắn không hơn không kém.” “Tiểu Chỉ.” Anh bất chợt hạ giọng xuống thật trầm, trong ánh mắt chất chứa thứ cảm xúc man mác dao động, “Thật ra từ đầu đến cuối, tôi mới là kẻ bị em thuần phục. Nếu như không phải vì em, có lẽ cả đời này tôi sẽ mãi là một Trình Hoài Cẩn của nhà họ Trình.” [...] "Tiểu Chỉ, anh yêu em." "Bắt đầu từ năm ấy, khi anh hai mươi bảy tuổi." ___ (*) (Vô Thường, Cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền, Tập một, NXB Hội Nhà văn, 2019, tr.312) “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Kỷ Tử Mời các bạn mượn đọc sách Thuần Phục của tác giả Xuân Dữ Diên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thù Đồ - Diệp Tử
Tên Ebook: Thù Đồ (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Diệp Tử Thể Loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Nhà xuất bản: NXB Hội nhà văn   Công ty phát hành: Văn Việt   Nguồn: nghiepdu.net   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Thù Đồ Giới thiệu: Thành phố ồn ã, giữa phố phường tĩnh lặng, cuộc sống của cô đơn giản và bình dị. Hang hùm miệng sói, qua mấy bận sống chết, cuộc sống của anh bi tráng mà hoàn mỹ. Nếu số trời đã định kiếp này hữu duyên vô phận, vì sao còn gặp gỡ và yêu nhau? Nếu đã là duyên nợ ba sinh của nhau, vì sao còn giày vò và ràng buộc nhau? Vốn dĩ đã nẻo đường khác biệt, cuối cùng quay về chung lối. Những vấn vương như mây mù kết thành một vỏ bọc, ai tự ý bước vào thế giới của ai? Trong cuộc đời này, ai có thể vượt qua được những vết thương lòng định mệnh? Sự bất hạnh cần cả đời để lãng quên, quên được một số chuyện nhưng không quên được một sợi tình… Mời các bạn đón đọc Thù Đồ của tác giả Diệp Tử.  
Thử Ly Hôn - Lăng My
Tên Ebook: Thử Ly Hôn (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Lăng My Thể Loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Nhà xuất bản: NXB Lao Động   Công ty phát hành: Thời Đại   Type: Mandy   Nguồn: nghiepdu.net   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Thử Ly Hôn Giới thiệu: Vương Nhã Khả và Ân Tấn Minh là một cặp vợ chồng đã kết hôn sau ba năm yêu nhau say đắm. Họ bất chấp tất cả sự phản đối của gia đình để đến với nhau. Nhưng dường như ba năm hôn nhân tiếp theo lại trở thành một thử thách quá khó khăn đối với hai người họ. Những hiểu lầm liên tiếp xảy ra khiến cả hai đều mệt mỏi, những lời nói ngọt ngào lúc mớ yêu mất đi nhường chỗ cho chiến tranh lạnh cùng cãi vã. Vậy đâu là giải pháp cho một cuộc hôn nhân như thế? Tình yêu có còn hay không? Nếu còn, liệu nó có thể cứu vớt được cuộc hôn nhân đang đứng trước bờ vực thẳm? Câu trả lời cho một chuỗi câu hỏi ấy đều nằm gọn trong tác phẩm Thử ly hôn của tác giả Lăng My. Nhẹ nhàng mà sâu lắng, cuốn sách này chắc chắn sẽ cho bạn thêm niềm tin vào tình yêu, thêm niềm tin vào cuộc sống với bao điều tốt đẹp. Mời các bạn đón đọc Thử Ly Hôn của tác giả Lăng My.  
Lên Cung Trăng Tìm Tình Yêu - Hoa Thanh Thần
Tên eBook: Lên Cung Trăng Tìm Tình Yêu (full prc, pdf, epub) Tác giả: Hoa Thanh Thần Thể loại: Cổ đại, Xuyên không, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Dịch giả: Phan Lưu Ly   Công ty phát hành: TNHH Thương Mại Sách Việt   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Ngày xuất bản: 11-4-2014   Type: Tiểu Song   Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Lên Cung Trăng Tìm Tình Yêu Giới thiệu:   Người ta xuyên không, tôi đây cũng vậy, người ta xuyên không vận mệnh khổ, tôi đây xuyên không được phú quý.   Mượn thân hoàn hồn chỉ là một màn kịch nhỏ, tôi đây khẽ chuyển mình đã thành một Vương phi.   Cao lương mỹ vị, gấm vóc lụa là, ông xã phong lưu tuấn mỹ lại rất biết nghe lời.   Lẽ thường, đời người như vậy có thể coi là tuyệt nhất.   Nhưng một sai lầm không thể chấp nhận được, là đẹp trai chỉ để ngắm chứ không để sờ, danh chính ngôn thuận là phu thê, lại tìm trăm phương ngàn kế để phòng lẫn nhau, ngày chống đêm trông, chỉ sợ trai đẹp giở trò, khiến tôi không thể để mình mất cảnh giác.   Người xưa nói một ngày vợ chồng ân nghĩa trăm năm, chúng tôi một đêm phu thê bỗng thành kẻ địch…   Cùng đọc câu chuyện xuyên không đen đủi nhất trong lịch sử --- Suy kiệt từ đầu đến cuối --- Xui xẻo từ đầu chí đuôi…   Lên cung trăng tìm tình yêu là cuốn tiểu thuyết cổ trang xuyên không tinh khiết, từ những trang đầu tiên đến những trang cuối cùng đều đem đến cho độc giả những xúc cảm hết sức gần gũi và chân thực. Cuốn truyện không chỉ vận dụng những ca từ hiện đại mà ngay cả những tư tưởng, quan niệm mới cũng được kết hợp khéo léo và hết sức tự nhiên trong bối cảnh cổ xưa.   Lạc Bảo, cô gái 27 tuổi của thời hiện đại sau một tai nạn xe hơi bất ngờ đã xuyên không về quá khứ, linh hồn nhập vào thể xác của vương phi xinh đẹp nhưng độc ác Hạ Chi Lạc. Cô gái bướng bỉnh Lạc Bảo sẽ làm thế nào để đối mặt với “phu quân” Thượng Quan Tầm, khi chàng vốn dĩ ghét cay ghét đắng Hạ Chi Lạc? Mối tình xuyên thời gian, hài hước, có chút ngược tâm nhưng vô cùng tươi mới này sẽ diễn biến ra sao?   Tác phẩm của Hoa Thanh Thần luôn là sự hoà quyện giữa nước mắt và nụ cười, khiến người đọc ngộ ra tình yêu giữa ngọt ngào và tổn thương sâu sắc. Một câu chuyện đầy yêu thương và bảo vệ, đọc rồi không khỏi chìm đắm say mê.    Mời các bạn đón đọc Lên Cung Trăng Tìm Tình Yêu của tác giả Hoa Thanh Thần.
Anh sẽ đợi Em trong hồi ức - Tân Di Ổ
Tên eBook: Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức (full prc, pdf, epub) Tác giả : Tân Di Ổ Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Công ty phát hành: Nhã Nam   Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn   Hình thức: Bìa Mềm   Giá bìa: 96.000 ₫   Trọng lượng vận chuyển: 500 g   Kích thước: 16 x 24 cm   Số trang: 350   Ngày xuất bản: 10/2011   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook -  http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức Giới thiệu: Duyên số đưa con người ta đến với nhau, nhưng có ở cạnh nhau được hay không là do mỗi con người quyết định. Thật vậy, mối tình của Tư Đồ Quyết và Diêu Khởi Vân chính là một ví dụ minh họa hết sức sống động. Họ là một cặp oan gia, rồi trở thành thanh mai trúc mã, rồi thành người yêu. Ai cũng nghĩ rằng họ sẽ có cái kết đẹp nhưng cuối cùng lại chia tay. Có lẽ, họ có được " thiên thời, địa lợi" nhưng lại thiếu cái thứ gọi là "nhân hòa", thiếu sự gọi là tin tưởng. Để rồi sau 7 năm gặp lại, trong anh toàn là sự day dứt, còn cô thì là cả một trái tim đầy vết thương. Chắc rằng họ còn yêu nhau, nhưng họ hoàn toàn không hợp với nhau, chia tay là cách tốt nhất cho cả hai. Cái kết buồn của câu chuyện đã để lại trong tôi nhiều suy ngẫm, cô đã đi rồi, anh còn đợi ai trong hồi ức.......... Mời các bạn đón đọc  Anh sẽ đợi Em trong hồi ức của tác giả Tân Di Ổ.