Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thuần Phục

"Hai người đến bước nào rồi?" "Cái gì?" "Ôm, hôn, hay là...?" "Ôm...mà thật ra cũng không tính là ôm." "Là sao?" Tô Chỉ cười gượng gạo, nhấc hai cánh tay lên. "Như này nè." Cô vòng tay ra sau người cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất cứ chỗ nào của cô ấy. "Trong gara tối om không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ." "Tại sao?" "Bởi vì anh ấy là chú của tớ." -  Rất lâu sau đó, hai người gặp lại nhau trong một bữa tiệc. Tô Chỉ gọi anh đầy xa cách: "Chú Trình." "Ừm." Trình Hoài Cẩn gật đầu, cứ thế nhìn cô xoay gót rời đi. "Chẳng phải trước kia cô ấy không chịu gọi cậu là chú sao?" Một người bạn hỏi anh. "Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn." "Hối hận không?" Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười không thành tiếng. Hướng dẫn sử dụng: 1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE. 2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi. *** Review: Nguyệt Quý Cover: Song Thiện ___ Lúc nghĩ ở phía trước. Lúc lại quả quyết ở sau lưng. Hạnh phúc cứ xa xôi như một ảo ảnh, mãi mãi không chạm vào được. Cuối cùng hạnh phúc ở đâu? (*) “Nhà là gì? Hạnh phúc hình dáng ra sao?” “Đó là gia đình mình à? Ông bà ấy có thật sự chung dòng máu với mình không nhỉ?” Những câu hỏi quẩn quanh, lượn vòng và lẩn khuất trong tâm trí Tô Chỉ, có lẽ đã có từ lúc cô biết nhận thức cho tới năm mười bảy tuổi. Lứa tuổi mà nếu như bao thiếu niên thiếu nữ khác, Tô Chỉ đáng ra phải được tận hưởng niềm vui bên gia đình, nhưng không, thứ đón chờ cô ngày qua ngày lại là ngàn vạn câu hỏi: Khi nào ba sẽ đến đón mình? Mẹ có nhớ mình không nhỉ? Xót xa làm sao cho cô bé Tô Chỉ, đáng thương làm sao cho một trái tim thiếu nữ sinh ra đã phải chạm mặt với vô số những bất công cô chưa từng, thậm chí chưa bao giờ được trao quyền để đối chất. Họ cách ly cô như thể cô là thứ dịch bệnh đáng ghê tởm, họ đưa cô đi thật xa chỉ vì một lời tiên đoán của một kẻ xa lạ, có lẽ họ vốn chưa bao giờ sinh ra cô, chỉ là vô tình tạo nên hình hài của cô, vô tình trao cho cô sự sống và hơi thở, vô tình gieo cho cô sự khao khát tình thương, vô tình, tất cả chỉ có thể dùng chữ “vô tình” để ngụy biện… Tô Chỉ thích ngắm pháo hoa, vì pháo hoa đẹp rực rỡ, cháy bỏng, lóe sáng khiến người người phải ngắm nhìn và tán thưởng, cô ngưỡng mộ pháo hoa chỉ đơn giải vì nó còn được người khác mong muốn và để mắt tới, nào có như cô. “Tô Chỉ không hiểu, tại sao những thứ đẹp đẽ là thế, rồi cũng lại lụi tàn nhanh chóng đến vậy. Liệu có phải trên thế giới này vốn không có cái gọi là hạnh phúc dài lâu hay không, chẳng lẽ đời này của cô đã định sẵn là chẳng thể có được hạnh phúc dài lâu hay sao. Phải chăng đó là số mệnh của cô ư? Có phải đó là vận mệnh của cô hay không? Chẳng lẽ cô sẽ mãi đơn côi một mình sao. Cô không hiểu.” Năm mười bảy tuổi, trái tim Tô Chỉ lại lần nữa bị bồi thêm một nhát cứa, rát chảy cả máu, đau đớn ấy khiến Tô Chỉ vật lộn giữa sự nổi loạn và khổ đau, cô là hòn đá trơ trọi bị ba mẹ vứt vào tay người lạ. Người lạ ấy nhìn cô bằng ánh mắt không thể lạnh lùng hơn, trong ánh mắt ấy như xa xôi, như vô định, hững hờ và khó đoán, nhưng dù có lạnh lùng hơn nữa, người ấy cũng cho cô một “ngôi nhà”. Trình Hoài Cẩn nhận chăm sóc Tô Chỉ như một sự đáp trả ân huệ mà người lớn giao phó. Anh cung cấp cho Tô Chỉ những điều kiện cơ bản nhất, dạy cô những đạo lý đơn giản nhất, nhìn thấy cô, anh như thể nhìn thấy cái bóng phản chiếu của chính mình. Hai con người xa lạ được xếp cạnh nhau bởi lý do trên trời rơi xuống, nếu một người tự xem mình như ngọn cỏ gốc rạ, ai cũng có thể mặc sức vùi dập, cô tự xem thường bản thân mình, thì người kia lại không chịu được khi nhìn thấy một bản sao của mình tự rẻ rúng bản thân như vậy. “Không phải vết thương gì nghiêm trọng, vừa rồi cháu đã ở trên xe khóc năm phút, ở bệnh viện khâu ba mũi, rồi lại tiêm phòng uốn ván, bây giờ còn phải truyền nước.” Giọng Trình Hoài Cẩn hơi lạnh đi, “Tô Chỉ, nếu đến chính cháu cũng không cảm thấy bản thân quan trọng, vậy thì cũng sẽ chẳng có ai coi cháu là người quan trọng đâu.” “Là cháu cảm thấy không cần thiết, hay là cháu sợ?” Trình Hoài Cẩn mở miệng nói: “Tô Chỉ, cháu quá hạ thấp bản thân mình rồi.” Cỏ dại vì sao lại có tên “cỏ dại”? Vì nó vốn là thứ tầm thường không đáng có tên, thế nhưng chỉ cần có người quý trọng nó, dạy cho nó biết, thì ra “cỏ dại” cũng có giá trị của chính nó, anh dạy cô biến yếu đuối thành sức mạnh, chuyển đau thương thành động lực tiến về trước. Với Trình Hoài Cẩn, đơn giản chỉ là một câu nhắc nhở, nhưng với Tô Chỉ, đó còn là một sự khẳng định, à thì ra trước mặt anh, Tô Chỉ là người có thể cùng anh nếm trải sự yên tĩnh của màn đêm, dù trong im lặng, nhưng chỉ duy nhất một mình cô mới có thể hiểu được cảm giác cô đơn khi được san sẻ hơi ấm là như nào. Theo yêu cầu của Trình Hoài Cẩn, chỉ yên lặng ngồi bên anh một lúc. Lần đầu tiên có cảm giác rằng người khác cần đến mình. Nó vi diệu đến mức thậm chí khó mà nắm bắt, nhưng lại giống như một hạt giống phiêu diêu theo làn gió đến trái tim Tô Chỉ. Máu thịt bị dùng sức kéo căng ra, rồi cứ thế mà lan tràn, sinh trưởng. Cả hai con người, xuất phát điểm hoàn toàn khác nhau, thậm chí có thể nói là xa tận nghìn dặm. Thế nhưng khi cùng đối diện với nhau, chính bản thân Trình Hoài Cẩn đã cảm thấy hốt hoảng. Vì cô quá giống anh. Tô Chỉ cô đơn bơ vơ giữa dòng đời, rõ ràng có người cùng chung dòng máu ở bên cạnh nhưng lại xa tận chân trời. Nhìn cô, anh hiểu cảm giác khát khao được tận hưởng tình yêu và được bày tỏ tình yêu. Càng dõi mắt theo cô, Trình Hoài Cẩn lại càng thêm khiếp sợ, anh sợ bản thân mình không giữ nổi kiềm chế, sẽ quên mất tội nghiệt mình đang gánh, sẽ lơ là đánh mất tình cảm mong manh giữa gia đình với mình, sẽ tham lam muốn vứt bỏ tất cả trách nhiệm mà đến bên cô… Câu chuyện mở đầu bằng những hình ảnh đối chọi gay gắt, có cảm giác dường như bao quanh từng nhân vật là một màn sương mỏng nhưng khả năng che mờ rất tốt. Nếu ban đầu Tô Chỉ được thiết lập như một cô nàng tuổi teen ngổ ngáo, chỉ đi thêm nửa chương thôi, người đọc nhanh chóng chạnh lòng cho một số phận hẩm hiu đến cùng cực của cô. Trong mắt gia đình mình, Tô Chỉ luôn là một người phụ trợ, chưa từng một lần được bọn họ xem như con ruột mà thương yêu. Sự xuất hiện của Trình Hoài Cẩn cực kỳ đúng lúc, ở ngay giai đoạn Tô Chỉ chông chênh không biết nên đi đâu về đâu, anh hướng cô đi về phía ánh sáng tươi mới, đường đi gập ghềnh, không thiếu những đêm cô phải dùng nước mắt để đưa mình vào giấc ngủ, nhưng cũng chính anh dạy cô biết, hạnh phúc trước tiên là ở bản thân mình, phải yêu bản thân, chính mình có trân quý nó thì mới học được cách yêu thương người khác. Ở vị thế một người tiền bối đi trước, anh truyền dạy cho Tô Chỉ những kinh nghiệm sống quý giá, nói cô nghe những đạo lý và bài học xưa nay chưa từng ai kể Tô Chỉ nghe, nhưng khi đơn giản ở vị trí một người đàn ông, Trình Hoài Cẩn lại đáng trách. Anh tự đưa mình vào gông xiềng vô hình, tự huyễn hoặc bản thân vẫn ổn với từng người trong gia đình mình, thật ra, chỉ một mình anh biết, tất cả những đó từ lâu đã là sự giả dối. Cũng như bao câu chuyện tình cảm khác, quá trình hai người họ tìm hiểu và ngộ ra được tình yêu là gì không hề dễ dàng, sự day dứt trong từng con chữ sẽ kéo tâm trí người đọc khó có thể dừng lại để lấy sức hít thở, chỉ một ánh mắt Trình Hoài Cẩn liếc nhìn Tô Chỉ, một hành động anh dẫn cô lên núi Nam Nham ngắm bình minh, chở cô đi thật xa để mua vài hộp dâu, cũng sẽ khiến con tim người đọc trở nên thổn thức. Mình đọc “Thuần Phục” hai lần, nếu bản convert mang tới cho mình cảm giác mới mẻ thu hút, thì bản chuyển ngữ lại càng gia tăng cảm xúc hơn, không cần một nụ hôn ướt át, không cần những phân cảnh nồng nàn, đơn giản là sự quan tâm đầy hèn mọn của người đàn ông “cực phẩm” Trình Hoài Cẩn, đảm bảo bất kỳ trái tim cô gái cũng sẽ rung rinh. “Tiểu Chỉ, thật ra ngay từ thuở ban đầu, em vẫn luôn kiên cường mạnh mẽ hơn chính tôi. Ngày khi hai ta vừa quen biết nhau, sự phản kháng vùng vẫy, sự miệt mài đấu tranh của em thật ra đều là thứ mà tôi chưa từng có được. Những gì tôi ỷ quyền cậy thế chẳng qua cũng chỉ là cảm giác trịch thượng có được do tuổi đời hơn em đôi chút mà thôi. Đả kích sự phản kháng của em, lợi dụng sự yếu đuối và bơ vơ vô định của em khi ấy hòng đạt được mục đích công nhận chính mình, cho rằng bản thân tôi chẳng qua chỉ là đang thuần phục một con mèo hoang giỏi võ vẽ cào cắn không hơn không kém.” “Tiểu Chỉ.” Anh bất chợt hạ giọng xuống thật trầm, trong ánh mắt chất chứa thứ cảm xúc man mác dao động, “Thật ra từ đầu đến cuối, tôi mới là kẻ bị em thuần phục. Nếu như không phải vì em, có lẽ cả đời này tôi sẽ mãi là một Trình Hoài Cẩn của nhà họ Trình.” [...] "Tiểu Chỉ, anh yêu em." "Bắt đầu từ năm ấy, khi anh hai mươi bảy tuổi." ___ (*) (Vô Thường, Cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền, Tập một, NXB Hội Nhà văn, 2019, tr.312) “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Kỷ Tử Mời các bạn mượn đọc sách Thuần Phục của tác giả Xuân Dữ Diên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cực Hạn Săn Bắn
hể loại: Hiện đại, hắc bang, 1×1, hài (?!), nữ vương thụ, HE Edit kiêm beta: Xử Vi Thanh Mọi người đều nói rằng Tả Xuyên Trạch chính là một tên biến thái. Những người đã tiếp xúc với hắn đều nói hắn chính là một tên yêu nghiệt. Phùng Ma Tả Xuyên Trạch chính là một thứ đặc biệt của thế giới hắc ám, không thể bỏ qua sự tồn tại của nó. Trong giới đều đồn rằng: Nếu như Tả Xuyên Trạch là một người bình thường thì tất cả mọi người sẽ đều vì hắn mà đấu đến ta sống ngươi chết. Nhưng cố tình người này lại là gia chủ Phùng Ma, chẳng một ai dám có gan làm như vậy. Mà trên thế giới này lại vừa vặn có một người cùng Tả Xuyên Trạch nổi danh biến thái. Y tao nhã, âm hiểm giảo hoạt, từng bước tính kế, là người không để cho mình mắc sai lầm. Nhưng y lại có một đam mê mà không muốn cho người khác biết: Y thích cất giữ thứ tinh xảo, hơi mang theo nét mị hoặc. Mà Tả Xuyên Trạch lại vừa vặn hợp với gu thẩm mỹ của y. Cho nên khi y lần đầu tiên nhìn thấy Tả Xuyên Trạch thời điểm đó y liền cảm nhận được người này thật đáng để nhốt vào lòng sắc —— để cất giấu. *** Những hệ liệt của tác giả Nhất Thế Hoa Thường: 【 ABO 】 Bất Báo | Blackrose (Hoàn) Tín Tức Tố Biến Dị | Mochi (On-Going) ; Ivy en Eve (Hoàn) 【Liệp Vật Truyện - Con Mồi 】 Bảo Hộ Của Giới Hắc Bạch | Nguyệt Huê Các (Hoàn) Đặc Chủng Dong Binh | Ám Dạ Cung → Ame Kurota (Hoàn) Cực Hạn Săn Bắn |  Ame Kurota (On-Going) ; Xử Vi Thanh (Hoàn) Ôm Khối Băng Về Làm Vợ | Duy Ngã ; Âm Thịnh Dương Suy (On-Going) 【 Dị Thế Giới 】 Đến Lượt Tôi Lên Sân Khấu Gánh Team | Memory_Land (Hoàn) ; Alice (On-Going) Thiết Lập Này Hỏng Rồi | Lam Hạ (Hoàn) Tôi Phải Đào Hôn | Keoquekepnach (On-Going) 【 Giang Hồ HỆ LIỆT 】 Bổn Vương Là Đệ Nhất Thiên Hạ | Xuân Phong Đắc Ý Lâu (On-Going) Giáo Chủ Lạc Đường Ký | Heo Quay (Hoàn) 【 Nhân Quỷ Thần Yêu Ma 】 Hồ Sơ Thần Côn | Linh Lăng Lâu (On-Going) Học Viên Trao Đổi Của Học Viện Tu Tiên | Kidoisme (On-Going) Hệ Thống Đang Báo Hỏng | Suriel Aurora (Hoàn) Phi Đồng Loại Hỗ Xuyên | Xx_Hiraeth_xX ; Nấm (On-Going) Tinh Phân, Hùng Khởi Triệt | Cùng Quân Đêm Nay Say (On-Going) Tháng Ngày Bảo Mệnh Bên Người Husky | Thuydungnguyenn (On-Going) ; Neihades (Hoàn) 【 Động Kinh HỆ LIỆT 】 Bệnh Chữa Rồi | Vân Tình Cung → 12-END: NekoAoi90 (Hoàn) Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian | Trường Tương Thủ (Hoàn) Thế Giới Này Điên Rồi | Ám Dạ Cung → Phong Linh Lâu (Hoàn) Tướng Quân, Ngài Cố Chịu Đựng | Kuro Đặng (Hoàn) *** Còn đây là trích dẫn trong bản gốc, nguồn đây. “Anh nói, có vài người rõ ràng đã chết mới là tốt nhất, vì sao còn không chịu đi tìm chết?” Tống Triết trầm mặc một lát: “Cậu rất muốn chết?” Tả Xuyên Trạch dừng một chút: “Không muốn.” Tống Triết ừ một tiếng: “Giống như cậu vậy trải qua vô số đau khổ còn không muốn chết, tôi nghĩ … Trong tâm luôn sẽ có một ít niềm tin hoặc hy vọng, hoặc vẫn còn người và việc không dứt bỏ được, chỉ là cậu bây giờ còn chưa phát hiện, chính là chờ cậu phát hiện sau đó liền sẽ tìm được lý do sống tiếp.” Tả Xuyên Trạch nghiêm túc suy nghĩ một chút: “… Có lẽ vậy.” *** Phùng Ma Tả Xuyên Trạch, một thứ đặc biệt trong thế giới hắc ám, không thể bỏ qua sự tồn tại của nó. Trong giới đồn đại: Nếu Tả Xuyên Trạch chỉ là một người bình thường, đó nhất định là hoạ thuỷ trong hoạ thuỷ, còn không biết bao nhiêu thế lực vì hắn tranh đấu đầu rơi máu chảy. Nhưng cố tình người này lại là gia chủ Phùng Ma, ai có khả năng ai có gan dám làm như vậy? Mà trên thế giới này lại vừa vặn có một người cùng Tả Xuyên Trạch nổi danh biến thái. Y tao nhã, âm hiểm giảo hoạt, từng bước tính kế, là người không để cho mình mắc sai lầm. Nhưng y lại có một đam mê mà không muốn cho người khác biết: Y thích cất giữ thứ tinh xảo, hơi mang theo nét mị hoặc. Mà Tả Xuyên Trạch lại vừa vặn hợp với gu thẩm mỹ của y. Cho nên khi y lần đầu tiên nhìn thấy Tả Xuyên Trạch thời điểm đó y liền cảm nhận được người này thật đáng để nhốt vào lòng sắt —— để cất giấu. Edit kiêm beta: Xử Vi Thanh------------------------------------------------------ Điều đầu tiên tui muốn nói là tui cảm thấy đôi bạn trẻ này khác thần kinh. Thụ là biến thái mang tiếng là đẹp tới mức yêu nghiệt, nhưng giết người lại tàn nhẫn không chớp mắt. Bởi vậy nên người ta thường nói hoa hồng càng đẹp càng nhiều gai. Công cũng là một tên biến thái, thích những thứ xinh đẹp, một khi thích là phải chiếm hữu chỉ biến thành của mình. Ví dụ như con mèo công thích, khi con mèo bị biến mất thì sẽ bị nhốt trong lòng. Lần đầu hai người gặp nhau, công tỏ ý muốn nhốt thụ trong lồng làm sủng vật. Vậy nên cuối cùng không xảy ra chuyện gì cả, thụ tức giận bỏ đi, chỉ khác cái áo ngoài màu đỏ đi trên hành lang khách sạn, gặp háo sắc nên chặt phăng tay háo sắc luôn. Lần gặp say thì thụ đang có xu hướng bạo lực cao, ngày đó vào ngày trăng tròn. Nhưng trong một khắc thụ nhìn thấy công thì trái tim của thụ bình tĩnh lại. Mấy ngày sau có một anh thích thụ tới gặp thụ,mà thụ cũng biết anh này , thụ thuộc lại không bị nhiễm thuốc hay độc dược gì hết ,hình như bách động bách xâm đúng không nhỉ ? Thụ nói nếu ảnh chuốc thuốc được thụ thì làm gì cũng được. Hôm đó ảnh mang thuốc ngủ tới cho thụ uống. Thụ tưởng bản thân không bị gì nên thản nhiên uống, ai dè uống xong bản thân lại ngủ hai ngày. Lúc ảnh thấy thụ ngủ thì mừng vl, đang tính làm chuyện chính thì công xông vào mang thụ đi. Sau khi thụ tỉnh lại thì đi hỏi nguồn gốc của thuốc ngủ đó. Tại vì chỉ có cha nuôi của thụ mới có thể chế tạo ra loại thuốc có hiệu quả với thụ thôi. Nghe cha nuôi đang ở xung quanh vùng Tam Giác Vàng, thụ muốn đi theo anh kia. Công thấy thụ đi nên cũng muốn đi, lỡ như bị anh kia ăn mất rồi sao với lại tiện đường tới đấy giao hàng. Mà tới đó lại là địa bàn của cái anh thích thụ. Công tới Tam Giác Vàng, xong việc thì đi tìm thụ ngay. Xong buổi tối hai người gặp nhau, công bị bệnh khiết phích nên không chịu nổi không tắm rửa với chỗ ngủ dơ bẩn. Nên hai người quyết định đi khách sạn. Anh kia cố tình làm vậy để cho công đi trực thăng tới khách sạn gần đó bởi vì ảnh đã gài bom trên trích thăng rồi . Có điều người tính không bằng trời tính, ai mà ngờ được nửa đêm nửa hôm thụ lại tới chỗ công rồi đi khách sạn chung đâu. Nên ảnh biết có thụ thì cuống cuồng lên đi tìm. Nhưng ảnh quên rằng hai người kia là ai, chính là hai đại biến thái. Nên công đã sớm biết kế hoạch của ảnh lấy dù ra ôm thụ nhảy xuống đất. Hai người đi bộ tới quán bar gần đó. Công dùng khuôn mặt đẹp trai đi lừa tiền để đi khách sạn ngủ. Sáng hôm sau hai người trở về , công xong việc nên trở về thành phố, thụ cũng không tìm thấy người mình muốn tìm nên cũng về. Công về rồi tiếp tục theo đuổi thụ, vì mỗi lần thụ có máu bạo ngược công đều đẩy lui được nên dần đổ. Thu được tới tay thì phát hiện cha nuôi của thụ có gắn một thứ vào tim của thụ. Cứ mỗi khi trăng tròn thì thứ ấy khiến cho thụ bạo ngược, gặp người là giết nên ngày đó không ai dám tới gần thụ. Mà muốn chữa thì phải thay tim, muốn ức chế thì phải có thuốc giải. Nếu như thụ còn tiếp tục bạo ngược thêm vài lần nữa thì sẽ chết. Nên công sai người thăm dò tồi tới gặp cha nuôi thụ. Lấy bản thân ra để thử nghiệm thuốc cho thụ rồi mới đưa cho thụ uống . Trong lúc ấy thì công gửi thụ cho ông nội chăm sóc, ban đầu ông nội công cũng không đồng ý. Nhưng thấy thụ vừa tốt lại ngoan ngoãn với thông minh nên đồng ý. Thụ biết công biết chỗ cha nuôi mình thì tới. Thụ tới là muốn giết cha nuôi của mình nhưng lại để ổng thoát. Lần khác gặp lại thì thụ bị khởi động cái vật được cấy trong tim thụ. Nên đã bất tỉnh ,tim thì càng yếu . Công nổi điên còn tính giết em trai của thụ để thế tim cho thụ. Nhưng mà may mắn được khuyên bảo với cha nuôi của thụ tình nguyện trả tim cho thụ nên công mới không móc tim người ta ra. Còn về phần trả tim là do cha nuôi của thụ lấy tim thụ lắp vào bản thân, còn tim mình thì lắp cho thụ. Phẫu thuật xong, vài ngày sau thì thụ tỉnh lại. Còn cha nuôi của thụ chỉ sống được vài ngày, do trái tim đó quá yếu nên không ai thèm giết ổng. Công với thụ cuối cùng thì cưới nhau, giúp cho thiên hạ thái bình vì hai tên biến thái rốt cuộc cũng đến với nhau. *** “Ngài Tả, đây là chi phiếu của ngài.” Người quản lí thái độ cung kính đem chi phiếu một nghìn vạn hai tay đặt trên bàn trà trong phòng. “Dạ Mị mê thành” là một câu lạc bộ tư nhân cao cấp, nó xây rất bí mật đồng thời chỉ có những người đặc biệt mới có khả năng tiến vào, nhưng cho dù là như vậy Dạ Mị vẫn nổi danh như cũ, nổi danh đến nỗi làm cho nguời ta nghĩ muốn chen vào để học hỏi thêm kiến thức. Dạ Mị rất xứng với tên thiên đường hoang phí, ở chỗ này chỉ cần người có tiền, coi như là muốn đem người sống huấn luyện làm bia đỡ đạn cũng là không có vấn đề gì, lại càng không nói đến cái khác. Dạ Mị có năm tầng ngầm còn ở trên có mười hai tầng, mỗi một tầng đều không giống nhau, mỗi một tầng đều có đặc sắc riêng, ví dụ như tầng ngầm thứ ba này đang diễn ra một cuộc buôn bán. “Trên thế giới sinh sống này bất cứ chuyện gì vật gì cũng có thể đem đến tiền bạc” là châm ngôn của nơi buôn bán này. Cuộc buôn bán này không chỉ có chính mình cung cấp các loại vật phẩm bán đấu giá còn cho phép người tới nơi này đem đồ của mình ra bán đấu giá trên sân khấu. Đương nhiên cũng phải có hai điều kiện tiên quyết: một là người đó có năng lực đi vào, hai là phải có người mua món đó. Mà dựa theo quy củ buôn bán người bán muốn tham gia phải trích ra ba phần tiền để làm lệ phí sân bãi. Đương nhiên, trên thế giới này luôn sẽ có riêng vài người là không thể tuỳ tiện bón rút như vậy, cũng ví dụ như người trước mặt, Phùng Ma Tả Xuyên Trạch. Nếu như đem tổ chức sát thủ trên toàn thế giới ra xếp hạng, Phùng Ma tuyệt đối đứng đầu bảng. Tổ chức này am hiểu nhất chính là bồi dưỡng ra loại cỗ máy giết người máu lạnh nhất, những sát thủ này trải qua thời gian dài huấn luyện đầy máu tanh tàn khốc, đã đem tất cả các chức năng trên cơ thể điều chỉnh đến điểm cao nhất, thậm chí có thể đã đột phá giới hạn chịu đựng của con người. Sát thủ Phùng Ma quen dùng vũ khí lạnh, lấy một loại phương thức gần gũi mà trực tiếp cảm thụ được sự rạn nứt các bộ phân huyết mạch, thớ thịt, xương cốt từ thân thể đối phương truyền tới tay, cảm nhận được máu tươi nóng rực phun trào, lĩnh hội được ánh mắt sợ hãi thật sâu cùng oán hận trước khi chết của đối phương, sau đó lạnh lùng xoay người đi. Có thể nói nơi đâu có người của Phùng Ma tồn tại, nơi đó có tinh phong huyết vũ [gió tanh mưa máu]. Mời các bạn đón đọc Cực Hạn Săn Bắn của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.
Bảo Hộ Của Giới Hắc Bạch
Thể loại: hiện đại, hắc bang, oan gia, hài, HE … Edit kiêm beta: Xử Vi Thanh [Tiểu Sam] Một người là vệ sĩ không biết từ đâu chui ra. Một người đại diện chỉ làm mọi chuyện rối tung lên. Một người là ân nhân cứu mạng tạc mao khác người. Một anh trai biến thái yêu nghiệt Một người ba so với anh trai nhà mình càng thêm vượt qua phạm vi loài người Một đám người hâm mộ điên cuồng lúc nào cũng bất chấp xông lên Siêu sao đẳng cấp cao, cỗ máy giết người Trắng cùng đen, ánh sáng cùng bóng tối Tốt đẹp cùng máu tanh, sinh tồn cùng tử vong Cửa chính bằng gỗ nửa trắng nửa đen ầm ầm mở  Hoan nghênh đến tham dự thế giới của Tả An Tuấn. Nguyên văn câu chuyện nói về một tiểu thụ khi thì tiểu bạch khi thì thông minh, khi thì vô hại khi thì nguy hiểm thích khác người cùng một tiểu công vốn rất lạnh lùng kết quả bi thúc miễn cưỡng bị ép thành mụ già. Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên vui vẻ oan gia hắc bang tình cừu. *** Nhất Thế Hoa Thường 【 ABO 】 Bất Báo | Blackrose (Hoàn) Tín Tức Tố Biến Dị | Mochi (On-Going) ; Ivy en Eve (Hoàn) 【 Con Mồi 】 Bảo Hộ Của Giới Hắc Bạch | Nguyệt Huê Các (Hoàn) Đặc Chủng Dong Binh | Ám Dạ Cung → Ame Kurota (Hoàn) Cực Hạn Săn Bắn |  Ame Kurota (On-Going) ; Xử Vi Thanh (Hoàn) Ôm Khối Băng Về Làm Vợ | Duy Ngã ; Âm Thịnh Dương Suy (On-Going) 【 Dị Thế Giới 】 Đến Lượt Tôi Lên Sân Khấu Gánh Team | Memory_Land (Hoàn) ; Alice (On-Going) Thiết Lập Này Hỏng Rồi | Lam Hạ (Hoàn) Tôi Phải Đào Hôn | Keoquekepnach (On-Going) 【 Giang Hồ HỆ LIỆT 】 Bổn Vương Là Đệ Nhất Thiên Hạ | Xuân Phong Đắc Ý Lâu (On-Going) Giáo Chủ Lạc Đường Ký | Heo Quay (Hoàn) 【 Nhân Quỷ Thần Yêu Ma 】 Hồ Sơ Thần Côn | Linh Lăng Lâu (On-Going) Học Viên Trao Đổi Của Học Viện Tu Tiên | Kidoisme (On-Going) Hệ Thống Đang Báo Hỏng | Suriel Aurora (Hoàn) Phi Đồng Loại Hỗ Xuyên | Xx_Hiraeth_xX ; Nấm (On-Going) Tinh Phân, Hùng Khởi Triệt | Cùng Quân Đêm Nay Say (On-Going) Tháng Ngày Bảo Mệnh Bên Người Husky | Thuydungnguyenn (On-Going) ; Neihades (Hoàn) 【 Động Kinh HỆ LIỆT 】 Bệnh Chữa Rồi | Vân Tình Cung → 12-END: NekoAoi90 (Hoàn) Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian | Trường Tương Thủ (Hoàn) Thế Giới Này Điên Rồi | Ám Dạ Cung → Phong Linh Lâu (Hoàn) Tướng Quân, Ngài Cố Chịu Đựng | Kuro Đặng (Hoàn) *** Truyện cũng nằm trong hệ liệt, thụ Tả An Tuấn là em trai trên cơ sở khoa học của thụ Tả Xuyên Trạch trong truyện cực hạn săn bắn, vốn được tạo ra như một cổ máy giết người, và là chỗ lưu trữ linh kiện thay thế cho anh trai nếu có bộ phận nào của anh trai bị hỏng. Nhưng sau Tả Xuyên Trạch thả thụ đi, thụ vì ám ảnh quá khứ không ai yêu thích nên muốn làm minh tinh để được thật nhiều fans yêu thương. Thụ bề ngoài ngốc manh, thích ăn quà vặt, hay làm chuyện ruồi bu nhưng lại vô cùng nhạy cảm với nguy hiểm, có thể biến thành sát thủ giết người trong chớp mắt. Công là lão đại của một tổ chức bảo vệ toàn cầu, vì một điều lệ thiếu ngu do tự mình đặt ra nên phải làm vệ sĩ miễn phí cho thụ một thời gian. Trong thời gian đó công từ từ khám phá ra thân phận và quá khứ của thụ, rồi động tâm với thụ quyết bảo vệ em ấy tới cùng. Truyện là một hành hình gỡ rối những sai lệch trong quá khứ của thụ, giải thoát cho thụ khỏi thân phận là một cỗ máy, một bản sao của anh trai. Kết công từ một lão đại lạnh lùng bị thúc ép thành một con gà mái già, hay xù lông bảo vệ thụ, thụ bên công an toàn hạnh phúc suốt đời, kết HE, truyện có H. Điểm cộng: ... Hài Điểm trừ : vì cá nhân mình không thích kiểu thụ ngốc manh như Tả An Tuấn nên mình thấy thụ khá mờ nhạt, đôi khi hơi ngờ nghệch quá đáng. *** Tả An Tuấn mang mũ lưỡi trai và kính mát, đỉnh đạc* [mô tả dáng đi giản dị, lạnh nhạt] đi trên đường trong đoàn người nhộn nhịp, cậu vừa mua vài món đồ chơi vừa mắt, vẻ mặt đang happy tiếp tục đi về phía trước, mà đúng lúc này cậu cảm giác được có người sau lưng theo dõi cậu, đồng thời người theo dõi này còn đặc biệt có tiêu chuẩn, năng lực tuyệt đối không phải đội săn ảnh, cậu không khỏi bi ai thở dài một tiếng, gần đây luôn có người chẳng hiểu tại sao xuất hiện, vứt một nhóm không được lại tới một nhóm, thực sự là đáng ghét. Cậu một bên đi về phía trước một bên suy nghĩ rốt cuộc thế nào mới có thể đem người phía sau vứt ra, chợt dừng lại ngửi một cái, sau đó quay đầu, không ngạc nhiên chút nào phát hiện một chợ ăn vặt, cậu nhất thời hết sức phấn khởi sãi bước nhanh vào, đương nhiên đã quên sạch bản thân vẫn còn đang bị theo dõi, cũng đã quên lời nói của người đại diện thân ái nhà cậu —— Tả An Tuấn, coi như tôi xin cậu, cậu nhớ kỹ cho tôi sau này chạy ra ngoài dù sao cũng không nên đi nơi đông người, dù sao cũng không được! Khứu giác của cậu luôn luôn rất linh, cho dù chứa nhiều mùi pha trộn cùng một chỗ cũng có thể khiến cho cậu từ đó ngửi được một chút món ăn ngon, cậu liếm môi một cái, vẻ mặt vui vẻ liền theo mùi hương đi về phía trước, thế nhưng cậu đã quên nơi thường hay nhiều người thì có cọ xát và có va chạm, đáng tiếc cậu còn chưa đạt tới mục đích thì cùng một nữ sinh đụng vào nhau, cậu nhất thời ơ kìa một tiếng, vội vàng xin lỗi, “A, xin lỗi, cô không sao chứ?” “Oh, không sao,” nữ sinh kia một bên vỗ vỗ tim bị hù doạ một bên ngẩng đầu nhìn cậu, nhất thời trợn to hai mắt, đưa ngón tay ra chỉ cậu, “Wow, cậu cậu cậu …” Cô vốn là muốn nói cậu lớn lên giống hệt một siêu sao a, kết quả còn chưa nói ra khỏi miệng chỉ thấy người trước mắt cơ thể bỗng nhiên run lên một cái, sắc mặt tái nhợt, run run rẩy rẩy nói, “Tôi tôi tôi không phải Tả An Tuấn, thật không phải … Cô nhận lầm người, thật đó …” [=.=’] Nữ sinh kia ngẩn ra, mờ mịt hỏi, “Tôi có nói cậu là Tả An Tuấn sao?” “Ơ …” “Hửm?” Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, đáy mắt nữ sinh bỗng nhiên sáng lên, mặt Tả An Tuấn nhất thời lại trắng một phần, một giây kế tiếp một tiếng thét chói tai chọc thủng bầu trời chợ ăn vặt, dẫn tới mọi người đều dừng chân nhìn, chỉ thấy một học sinh mặc đồ nữ sinh bỗng nhiên chỉ vào người đàn ông trước mặt cô kêu lên, “A —— Anh là Tả An Tuấn?! Trời ạ! Siêu sao Tả An Tuấn!” “Ai, Tả An Tuấn? Ở chỗ nào? Ở chỗ nào?” “Thiệt hay giả? Tả An Tuấn lại ở chỗ này? Đùa gì thế?” “Oh đệch! Người kia thực sự rất giống! Đi, đi qua nhìn một chút, tôi nhưng là fan của cậu ấy.” … Mời các bạn đón đọc Bảo Hộ Của Giới Hắc Bạch của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.
Love By Chance - Tình Cờ Yêu
Làm người yêu của tôi, Can - Cậu định tỏ tình trước khi tôi chết sao, Tin? - Làm người yêu của tôi, tôi sẽ bảo vệ cậu. - Nhưng mà tôi không đẹp, - Tôi đã đẹp rồi nên không cần người yêu mình phải đẹp nữa, - Nhưng tôi cũng không giàu, - Tôi đã giàu rồi nên cũng không cần người yêu mình phải giàu nữa, - Nhưng tôi lại còn ngốc! - Tôi đủ thông minh để dùng cho cả hai! - Tôi lại còn tham ăn! - Tôi sẽ nuôi cậu cả đời này! - Vậy thì được! - Có một điều kiện, Tôi sẽ làm chồng. - Vậy tôi sẽ được ăn hết kem trong quán đó chứ? - Tất nhiên là được! - Vậy thì cậu sẽ là chồng của tôi!==== *** Sau trận đấu, Techno: Au, Can, hôm nay Type bị thương, mấy đứa lại bận, tao cứ tưởng bất đắc dĩ cho mày vào sân là trận bóng này tan tành rồi chứ? Thế mà không ngờ mày lại hên thật nha! Sút vậy mà vào mới hay chứ.Đi, để anh khao mày 1 bữa coi như mừng kỳ tích! Can: uach! P"No nói như vậy là bình thường em không giỏi ư? Sao lại là hên? Rõ là do trình độ của em quá đẳng cấp mà? - Coi lại mày xem bình thường tập luyện đá 100 quả mày vào được mấy trái chứ? - Cái đó em không quan tâm nữa! yeah hôm nay em phải ăn thật nhiều thật nhiều nha! - Có khi nào mà mày không ăn thật nhiều chưa? Ôi tôi có nên rút lại lời nói không chứ! - Em sẽ chỉ ăn cơm chiên với tôm nướng với trái cây, thôi, nha, nha? Em đá vào được 1 trái đó anh! là đội trưởng sao có thể không động viên tinh thần cầu thủ được chứ? Đúng không? Nha, nha – Can trưng ra bộ mặt làm nũng cọ lên vai của P"no, P"no cuối cùng cũng như bao lần mà không từ chối " - Được rồi, nhưng phải đi tắm cái đã, người anh ướt đầm mồ hôi rồi. Mày có mang quần áo theo không? - Có, có một bộ trong tủ đồ - Vậy mau đi lấy rồi qua bên nhà tắm của khu sân tập nhé. Anh đi trước đây. - Okei P"no. Em sẽ qua ngay! Khi Can hí hửng mang bộ quần áo sạch vừa sang tới phòng tắm, thì điện thoại của P"no reo. - Ê Can, nghe giúp anh cái điện thoại, Tay anh đang nhiều xà bông lắm! - Ây ai mà gọi giờ này chứ?, Can vừa nói vừa bấm nghe: Alo, Vừa thấy đầu dây bên kia bắt máy lại là giọng 1 người khác, Kla mất mấy giây mới bình tĩnh lại được, còn chưa kịp nói gì, thì Can đã oang oang: - Ai vậy sao không nói gì? P"no đang tắm, lát nữa sẽ gọi lại sau nha? - ..... - Ủa mà sao vòi nước bên em không chảy, P"no, P"no. Em qua bên anh tắm chung luôn nha? - ..... Tít tít tít... Kla nhíu đôi mày rậm, đôi mắt lóe lên sự giận dữ. Can, là Can, Chính nó, cái thằng tưng tửng suốt ngày bám dính lấy P"no... Tắm chung? Hôm nay, có lẽ cần phải giải quyết nó! - P"no ơi, vòi tắm này sao mà không có nước vậy nè, anh mở cửa cho em tắm chung cho nhanh, em đói lắm rồi! - ở đây là thế đó phải chờ 1 xíu mới có nước, Mày bớt kêu than lại giùm tao cái đi, nhức đầu quá! Ting – tin nhắn tới, Can gắt gỏng nhặng xị - Lại cái gì nữa vậy! - Tin nhắn từ " Tin" " Trận bóng xong rồi. Sao giờ này vẫn chưa ra khỏi cổng trường? " - Tin nhắn từ "Can ". Đang tắm với P"no. Trong lòng đang bực cái vòi nước, Can bã đậu cũng chẳng thèm nghĩ vì sao Tin lại chờ, mà biết được mình chưa ra khỏi cổng trường. Chỉ muốn mau mau tắm rồi đi ăn thật ngon, nghĩ đến đã thèm, lại vừa hay có nước, nên nhắn cho xong. Can nào có ngờ đâu, chỉ một tin nhắn cụt lủn của mình, mà đôi bàn tay người nào đó đã xiết chặt đến đỏ tía, Sau đó, thẳng sân tập mà tiến đến! Đang định bước ra khỏi nhà tắm của khu tập, Techno nhíu miệng rồi quay lại vơ cái khăn ném lên đầu rồi vò tóc Can - mày để tóc ướt nhẹp vậy hồi ướt hết.... Chưa nói dứt câu, bàn tay anh đang để trên đầu Can đã bị một bàn tay khác bắt lấy rất mạnh rồi hất ra ngay sau: - A! - Cút ngay ra khỏi Can! Ngay sau đó là một cú đấm được tung ra nhằm ngay mặt P"no. Mời các bạn đón đọc Love By Chance - Tình Cờ Yêu của tác giả Không Ngốc.
Trêu Chọc
Người edit: Boss Jumbo Beta: Jumbo Nhỏ Nữ chính: Bạc Hà Nam chính: Kỷ Lan Nội dung: ngôn tình đô thị, vui mừng oan gia. Một câu chuyện xưa hài hước, vui vẻ. Nữ chủ vô ý trêu chọc nam chủ, sau đó lại trong lúc vô ý tìm mọi cách tra tấn nam chính, cuối cùng nam chính phấn khởi phản kích ‘trên mọi lĩnh vực’ để trả thù chuyện xưa. VÀI LỜI CỦA EDITOR SAU KHI ĐỌC XONG TRUYỆN: Nam chính là tên giấu nghề kinh khủng, đừng nhìn hắn ở mấy chương đầu như vậy mà coi thường hắn kẻo té ghế đó! Thích câu của Nuocgieng, “Kỷ Lan dễ thương theo cấp số chương”. Nữ chính là con người thực tế lại rất kiên cường, tuy nhiên không hiểu phong tình. Câu truyện có cách nghĩ về tình yêu rất hay và đặc sắc, nó làm thay đổi suy nghĩ của mình về hôn nhân. Đây là một câu truyện đáng để đọc, hy vọng mọi người cũng thấy như vậy sau khi đọc câu truyện này! *** #REVIEW: TRÊU CHỌC Tác giả: Thị Kim Thể loại: hiện đại, vui mừng oan gia. Tình trạng: Hoàn edit. Reviewer: Yen Nguyen - fb/hoinhieuchu ---   Đây là câu truyện nhỏ thú vị về tình yêu của Kỷ Lan và Bạc Hà. Mở đầu câu chuyện anh chàng nam chính Kỷ Lan đã mất điểm nghiêm trọng khi được giúp đỡ ( nữ chính nhặt được ví và trả lại nam chính) không cảm ơn ngược lại còn nghi ngờ nữ chính lấy tiền của mình . Thực ra anh nghĩ vậy vì từng có lần tự mình trải nghiệm và cảm thấy nữ chính là một người rất mê tiền. Giả dụ như anh biết nữ chính từng có tiền án "cầm nhầm" hay tương tự kiểu đó thì có thể nghĩ như vậy. Nhưng đằng này chỉ là cô không cho anh nợ tiền vả lại dù sao người ta đã nhặt được gọi trả ví thì ít nhất điều đầu tiên cũng phải biết nói câu "cảm ơn" trước khi đề cập đến các vấn đề khác chứ nhỉ?! Xong hết phần mở đầu. Hai người tiếp tục gặp lại do ông Kỷ Lan và bố Bạc Hà cùng nằm 1 phòng bệnh. Lúc này tình cảm 2 nhân vật cũng chưa có gì chuyển biến nhiều vì xuất hiện nam thứ Nghiêm Vị - bạn thân Kỷ Lan, lớp trưởng đại học của Bạc Hà từng mến mộ cô thời đại học .Nghiêm Vị từng thích nữ chính, lại đúng lúc ba nữ chính xuất hiện vấn đề trong điều trị thế là anh hùng cứu mĩ nhân cho cô vay tiền. Cho vay vì ở đây nữ chính của chúng ta là người có lòng tự trọng khá cao không muốn mắc nợ nhân tình của người khác, lại từng gặp cảnh bị sỉ nhục vì vấn đề tiền bạc từ nhà người bạn trai cũ. Chính vì vậy nữ chính là người rất nguyên tắc,đặc biệt không muốn nợ nần tình cảm và không tin tưởng vào tình yêu nữa. Thế là mối tình vừa chớm của nam thứ đã bị out. Cứ vậy câu chuyện tiếp diễn dần dần. Lúc này Nghiêm Vị lại thất tình và lần này Bạc Hà trở thành bà mai cho Nghiêm Vị và Tương Lâm. Trong khoảng thời gian này Bạc Hà và Kỷ Lan cũng tiếp xúc nhau nhiều hơn và Kỷ Lan dần có tình cảm với Bạc Hà vì giúp đỡ cô thoát khỏi bạn trai cũ. Sau 2 tháng tìm hiểu thì Nghiêm Vị - Tương Lâm cũng quyết định về chung 1 nhà. Điều này đã gây sức ép lên nam chính của chúng ta khá nhiều vì đã 27 tuổi và ông nội muốn có chắt :)). Thế là nam, nữ chính cùng nhau đóng vai người yêu. Lúc này vẫn có mỗi nam chính mượn việc đóng giả người yêu để tấn công còn nữ chính vẫn vô tư thậm chí còn giúp anh đăng ký tìm người yêu qua công ty môi giới hôn nhân. Đến khi không thể chịu được nữa anh thổ lộ và thế là xong. Khi yêu nhau rồi anh mới biết chị không phải con người ngây thơ mà cũng rất tinh ranh, rất đáng yêu. Chị nhà cũng toàn lấy việc chọc tức, lôi mấy kỷ niệm của anh với người yêu cũ ra để trêu anh và lấy đó làm niềm vui. Nam chính ngoài xíu chuyện mất điểm lúc đầu ra thì thực ra là con người rất tốt. Khi nói chuyện với người không thích hay bàn công việc thì miệng lưỡi sắc sảo nhưng trước mặt nữ chính lại tỏ ra hơi trẻ con, hơn nữa anh có tật sợ máu lại bị dị ứng cồn song cũng rất tốt với bạn bè.Nữ chính thì ngoài việc là người rất nguyên tắc thì khá quyết đoán. Từ việc yêu cầu ký hợp đồng hôn nhân trong đó có 2 điều khoản. Trong đó điều 1 là kết hôn xong không được bắt nhà gái nghỉ làm sinh con mà phải dựa trên ý nguyện nhà gái. Điều này thì mình hoàn toàn đồng ý vì có đi làm thì mới độc lập tài chính và để nữ chính trả nợ nam chính như cô đã từng hứa. Nhưng điều này cũng làm nam chính dở khóc dở cười và cảm thấy khó ăn nói với người nhà. Cũng may vụ hợp đồng giải quyết đơn giản khi có ông nội làm người giảng giải mọi vấn đề. Truyện rất nhẹ nhàng khi không có người thứ 3, cũng không có mẹ chồng ngăn cản hay vấn đề môn đăng hộ đối, dễ đọc trước khi đi ngủ. *** [Review] Trêu chọc – Thị Kim yukiht Book review - yukiht.wordpress.com Mình thích Thị Kim từ “Mỹ nhân nan giá” hồi đó cũng nghe đồn truyện này rất nổi, đọc xong thì cũng khá thích chứ không đến mức rất thích. À mà về “Mỹ nhân nan giá” chắc sẽ viết review khi nào có hứng. Giờ tập trung vào “Trêu chọc” đã. Đánh giá sơ bộ, thích “Trêu chọc” hơn “Mỹ nhân nan giá” nhiều lần, càng đọc càng thích, càng đọc càng say – đọc xong close ebook vẫn còn cười mỉm được tất cả vì anh ấy – Kỷ Lan. Rồi nhận ra, haizz, mình rất là dễ dàng với những anh chàng tính tình vui vẻ, có chút trẻ con, anh không đẹp cũng không sao, không phải tổng tài cũng không sao – chỉ cần anh tinh quái một chút lại pha một chút ngây thơ thì mình chết ngay tắp lự. Kỷ Lan xem ra khá giống Văn Sơ trong “Chào em, Như Hoa” nhưng Kỷ tiên sinh có phần ngây thơ trong quan niệm tình yêu nhưng lại là chàng trai chững chạc ngoài đời hơn hẳn Văn Sơ. Thế nên, xin lỗi anh Văn Sơ, vị trí của anh bị lùi xuống một bậc rồi ???? Cách Thị Kim viết “Trêu chọc” rất hay, đóng mở hợp lý, mở ra đến đâu giải quyết gọn đến đó. Lần gặp đầu tiên mà bảo là “Tôi yêu Kỷ Lan” – không có đâu. Lần gặp đầu tiên cũng như Bạc Hà – mình cũng chả thấy chàng có gì đặc biệt ngoài việc biết chàng là con nhà giàu, hơi hợm hĩnh, có người ông rất dễ thương. Hết. Truyện có 42 chương thì khoảng 10 chương đầu chàng chỉ là bông hoa trang trí cho đủ bộ trong cuộc sống của Bạc Hà. Có bạn nào đó đã nhận xét về Kỷ Lan như sau “Kỷ Lan dễ thương theo cấp số chương” chẳng sai tí nào. Xét về mặt tính cách chuyện Kỷ Lan và Bạc Hà yêu nhau là khá khập khiễng. Bạc Hà là cô gái phải lăn lộn lam lũ, tiết kiệm từng chút để chữa bệnh cho cha già. Vì hoàn cảnh như vậy cộng thêm việc thất bại cay đắng trong mối tình đầu – đặt hết tình cảm niềm tin vào một người mình nghĩ rằng đã quen từ nhỏ, đổi lại là cái phủi tay đầy tàn nhẫn khi Bạc Hà cần Hứa Hoài nhất, tất cả những điều đó đã rút cạn cái gọi là tình yêu nam nữ trong Bạc Hà. Cô ấy trở nên thực tế, thực tế đến tàn nhẫn và cũng không thiếu đa nghi vì sợ tổn thương, tình bạn là vòng tròn an toàn, bước ra ngoài vòng thì cũng không cần gặp lại cô. Việc chinh phục cô gái này với Kỷ Lan mà nói chẳng khác nào tự đâm đầu vào tường, tự thân nhảy vào hố. Với bản thân Kỷ Lan mà nói chuyện anh yêu Bạc Hà cũng là ngoài dự tính. Gia đình khá giả từ bé, lại sẵn thông minh, tướng mạo lại xuất sắc, cuộc đời Kỷ Lan đều là trôi chảy đến thành công. Mẫu con gái anh thích là hotgirl, đẹp hấp dẫn chứ không phải là bà cụ non như kiểu Bạc Hà; là mẫu con gái có thể cầm tiền người yêu mua sắm làm đẹp chứ không phải tích góp từng đồng như Bạc Hà. Tình yêu đối với Kỷ Lan rất lãng mạn, mong muốn vì tình yêu làm điều gì đó điên rồ một chút cũng được, chàng còn từng vì người yêu đầu tiên mà thả đèn trời tỏ tình không cần suy nghĩ, yêu là đến với nhau thôi – khi không đến được thì chấp nhận chia tay khá dễ dàng. Có điều chính những điều đó lại khiến Kỷ Lan khó khăn trong đoạn đường đến với Bạc Hà. Kỷ Lan từng hỏi Bạc Hà có yêu anh không, cô không trả lời được chỉ là đối với Bạc Hà loại tình cảm “anh anh em em, bỏ hết để đến với nhau” đã chết từ lâu. Với Bạc Hà “tình yêu chính là củi gạo dầu bếp, hai người ở với nhau giữ ngọn lửa đó lâu dài, lâu rồi liền thành tình yêu. Nếu anh không thương em hoặc em không thương anh, qua đoạn thời gian liền không thể chịu được nữa mà chia tay thì đó cũng không phải là tình yêu, chúng mình còn chưa có chính thức bắt đầu, hiện tại nói gì cũng đều là quá sớm.” Nghe những lời này Kỷ Lan ngẩn ra, rồi ngày qua ngày anh cũng nhận ra mình càng yêu Bạc Hà hơn không phải để yêu nhau “thuyền chìm thuyền nổi” – đơn giản là hạnh phúc khi cùng chia sẻ buồn vui. Để có được tình yêu của Bạc Hà, Kỷ Lan đúng là phải trường kỳ chiến đấu, từ bạn bè rồi thành bạn thân dở bỏ những nghi ngại, là người chia sẻ khó khăn cùng Bạc Hà. Rồi lại tất bật bày mưu tính kế biến cô thành bạn gái giả rồi bán mình thành bạn trai giả. Cuối cùng là lật lọng làm chồng thật, cả quá trình đều giả bộ làm quân tử, rồi làm trẻ con lại thêm một chút chững chạc để cưa đổ Bạc Hà từ mọi phương diện. Có thể tổng kết rằng, với Bạc Hà, Kỷ Lan là trạm hạnh phúc, an toàn ấm áp; với Kỷ Lan, Bạc Hà chính là nơi dừng chân của kẻ lãng tử. Rating: 5 ^^ *** Đây là một cuốn ngôn tình khá dễ thương với bạn nam chính đặc biệt thương dễ ^^ Một câu chuyện tình yêu khá nhẹ nhàng, không hoa hòe, không quăng bom, tương đối gần gũi với hiện thực. Nam chính Kỷ Lan (tên này nghe như con gái à!) là một nhân vật rất đáng yêu. Mới đầu thấy anh hơi vô tâm, thiếu sự sâu sắc nhưng đích thực là bạn Kỷ giấu nghề rất giỏi. Đối với người yêu và gia đình, anh chàng không khác chi một đứa trẻ, những khuyết điểm đều thẳng thắn bộc lộ, sẵn sàng chia sẻ bí mật của mình. Tình yêu của anh thể hiện như vậy, yêu thương là mở lòng, là ỷ lại, là thể hiện con người chân thật nhất dù nó có yếu đuối, có xấu xí hơn lớp vỏ bên ngoài. Hầu hết câu chuyện Kỷ Lan luôn trẻ con, tỏ ra ngờ nghệch, dễ tin dễ dụ nhưng mà đó là đối với Bạc Hà – nữ chính. Anh dùng cái tính cách đó làm vũ khí, có thể tự nhiên mặt dày đi nhõng nhẽo, đưa ra những yêu cầu con nít đối với cô. Nhưng phía sau tất cả là những tính toán âm thầm, từng bước một dụ thỏ con vài bẫy. Biến Bạc Hà từ người qua đường thành bạn bè quen biết, từ bạn bè quen biết thành bạn thân rồi từ bạn thân thành bạn gái giả. Cuối cùng đường đường chính chính làm vợ của anh ta luôn! Đúng là một mánh lừa có tính toán thâm sâu mà. Chưa kể bạn Kỷ nhà ta còn biến chất tới nổi luôn tự tin là mình rất xinh trai!? Thường xuyên chăm sóc sắc đẹp và yêu thích đi spa. Anh đánh giá mình cái gì cũng tốt và không ngại tự tuyên dương (tóm lại là mặt dày có trình độ) Nữ chính Bạc Hà là mẫu hình của cô bé lọ lem kiên cường và mạnh mẽ. Những chương đầu tiên cô đã để lại thiện cảm lớn cho người đọc. Tính cách của cô được xây dựng trên hoàn cảnh, qua hành động. Giữa những người phụ nữ yêu thích tài sản vật chất, kết hôn chú trọng điều kiện kinh tế thì Bạc Hà là một người hiện thực nhất. Cô không cầu mong một chuyện tình cổ tích lọ lem và hoàng tử mà hy vọng một người bạn đời ngang hàng với mình. Những vết thương do mối tình đã qua gây nên đã khiến cô nghĩ rằng: Tình yêu là sự sang sẻ nhưng chỉ sang sẻ cái phúc, cái họa thì không thể. Vì lẽ đó mà Bạc Hà muốn tự mình làm nên sự nghiệp, muốn có một vị thế chắc chắn trước khi kết hôn. Quan niệm của cô về hôn nhân vô cùng thẳng thắn: Hôn nhân là sự kiên trì nhẫn nại lâu dài. Tình yêu chỉ là một phần nhỏ của hôn nhân, cái kiến người ta ở đời với nhau là sự nhẫn nại. Nhẫn nại tiếp nhận mặt xấu của đối phương, nhẫn nại thích nghi với cuộc sống nhiều khi buồn bực, nhiều lúc thất vọng. Con người không có ai hoàn hảo, cuộc sống vợ chồng là sự dung hòa. Chỉ cần ta đủ nhẫn nại thì đó là niềm hạnh phúc bền lâu. Tóm lại đâu là một câu chuyện nhẹ nhàng, đưa tới một chút triết lý trong cuộc sống. Qúa trình Kỷ Lan theo đuổi Bạc Hà tương đối vất vả và hài hước. Truyện không đề cao về tiền tài, không mô tả nhà nào giàu có ra sao mà chỉ muốn truyền đạt một câu chuyện bình dị nhẹ nhàng, bởi vì nó gần gũi và có thể xảy ra đâu đó xung quanh chúng ta. Mời các bạn đón đọc Trêu Chọc của tác giả Thị Kim.