Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cá Của Tôi Trải Rộng Toàn Tinh Tế

Giới Thiệu Đường Ẩn là thân vương (*) của huyết tộc, muốn uống máu của kẻ mạnh nhất, kiếp trước cậu vô tình bị lừa vào phong ấn rồi chìm vào giấc ngủ sâu. (*) Thân vương: Anh em chú bác với vua được phong tước vương. Khi Đường Ẩn chìm vào giấc ngủ dài đằng đẵng, mấy con cá tinh tế của cậu sôi trào —— (Từ “Cá” ở đây là theo đuổi người ta nhưng vì mục đích tư lợi, có thể hiểu là chân đạp nhiều thuyền.) Siêu sao nhân ngư vì cậu hát đi hát lại những bài ca đưa đám, sức mạnh to lớn chứa đựng trong bài hát đã khơi dậy những con sóng lớn và nhân ngư ở giữa tâm bão, nước mắt rơi xuống thành hạt châu. Cự long thời không hiếm khi xuất hiện trước mặt người đời lại hiện thân ngưng đọng lại thời gian vì cậu, tựa như phát điên tìm kiếm dấu vết linh hồn của cậu trong dòng sông dài của thời không. Mà người đàn ông được mệnh danh là thần hộ mệnh của nhân loại từ trong núi thây biển máu đi tới, quỳ xuống trước quan tài của cậu rồi khẽ đặt lên giữa trán cậu một nụ hôn run rẩy. Sau đó Đường Ẩn bị phong ấn hàng ngàn năm trùng sinh rồi. Vào ngày đầu tiên sau khi trùng sinh thì Đường Ẩn đã đói khát hơn hàng ngàn năm chỉ muốn được ăn uống, thế là đã giải cứu vị thần hộ mệnh sắp chết của nhân loại, không chăm sóc Lục Tước tỉ mỉ như kiếp trước mà há miệng cắn một cái. Cứ như vậy một đoạn thời gian. Lục Tước “yếu ớt” che dấu vết cắn, buồn bã nói: “Yuanna biết ca hát, Claykerrstie biết đánh nhau, không giống tôi, tôi chỉ biết thương tiếc ngài.” Đường Ẩn: “?” Lại qua một đoạn thời gian, Lục Tước suy sụp lắc vai Đường Ẩn: “Em nuôi bao nhiêu con cá?! Em nói đi!” Đường Ẩn: “Gì mà cá hay không cá? Bọn họ là thú vương, tinh linh vương, xx vương… Đều là bạn cũ của em thôi.” Lục Tước: “Hu hu thế nhưng bọn họ muốn đẩy anh ra khỏi hồ cá của em.” Một lòng chỉ muốn ăn uống nhưng vạn nhân mê mà không biết thụ vs Vì tranh đoạt vợ sủng ái mà cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn trà xanh công. Chú thích: Vạn nhân mê, xinh đẹp vạn người mê, không thích thể loại này xách dép chạy mau. Trước và sau khi trùng sinh tất cả mọi người đều thích thụ nhưng thụ không biết. 1v1, cp Lục Tước. Truyện cả một năm không viết được, thành thật xin lỗi độc giả đã đợi trước, mạn phép mang đi. Một câu giới thiệu tóm tắt: Tôi chỉ muốn ăn uống. Dàn ý: Kiên cường trong ngăn trở, tiến lên trong nghịch cảnh, bản thân mạnh lên chiến thắng nguy cơ. *** "Lạch cạch." Có một tiếng vang lanh lảnh từ căn phòng yên tĩnh truyền đến, chỉ thấy một bàn tay gầy guộc và xanh xao đang đẩy tấm ván quan tài ra, bàn tay đó dường như hiếm khi nhìn thấy ánh mặt trời, lạnh đến mức nó không giống màu da mà một người sống phải có, dòng máu xanh biếc tượng trưng cho thân phận của quý tộc uốn lượn chảy trong các mạch máu. Mái tóc đen dài tựa như lụa tuôn ra từ trong quan tài, người nằm trong quan tài vặn vẹo đứng dậy trong tư thế mà con người không thể làm được, tóc xõa ra như nước, lộ ra một làn da gần như hoàn hảo, cậu từ từ nhắm mắt lại, tấm vải trắng tinh khiết rườm rà và tinh xảo quấn lấy cơ thể cậu, tư thế cứng đờ bất động của cậu để lộ dấu vết mục nát xói mòn từ trong ra ngoài. Hoa hồng trong bình dính đầy những đốm nấm mốc li ti, con nhện bị treo lơ lửng trong không khí bụi bặm dọc theo sợi chỉ nhện trắng, Đường Ẩn đột nhiên mở mắt ra, lộ ra đôi mắt đỏ như máu. Nó không giống như đôi mắt của một người sống, trống rỗng, lộng lẫy và điên cuồng, giống như rượu vang đỏ đã được niêm phong cả trăm năm, toát ra hương thơm êm dịu và quyến rũ, một sự tĩnh lặng tuyệt vời tràn ngập sự điên loạn tột cùng. Thật sự Đường Ẩn muốn phát điên rồi. Cậu không biết mình đã bị phong ấn bao lâu, chỉ biết rằng linh hồn của cậu đã bị nhốt trong một thân thể không thể động đậy, chịu đựng sự dày vò của cô đơn và đói khát mỗi ngày, chính là bóng tối kéo dài mới khiến cho người ta tuyệt vọng, dường như nó sẽ mãi mãi không bao giờ kết thúc. Đường Ẩn là thân vương của huyết tộc, thế hệ thứ ba của ma cà rồng, mang trong mình dòng máu cao quý, khuôn mặt hoàn mỹ và năng lực mạnh mẽ, trong cuộc đời Đường Ẩn hầu như chưa từng chịu bất cứ ngăn trở nào nhưng cuộc đời suôn sẻ này của cậu đã kết thúc trong việc theo đuổi ba người mà cậu không nên dính líu đến. Nguyên soái liên bang Lục Tước, cự long Cleckelste, hoàng tử nhân ngư Yuanna an Anhial. Cậu muốn nếm thử máu của ba người này, gióng trống khua chiêng theo đuổi ba người họ trong nhiều năm, cuối cùng cậu tổ chức một bữa tiệc khiêu vũ lớn trong lâu đài và mời ba người đàn ông này, đầu tiên cậu mời hoàng tử nhân ngư Yuanna đến phòng của mình để thưởng thức âm nhạc, sau khi bị từ chối cậu mời cự long Cleckelste đến phòng của cậu đánh giá đổ cổ, sau khi bị từ chối một lần nữa cậu mời nguyên soái Lục Tước vào phòng của mình để tâm sự về cơ giáp, sau khi bị cả ba người từ chối, Đường Ẩn vốn đã quen, trong men say trở về nhà một mình. Ngày hôm đó cậu chẳng biết tại sao trời đặc biệt u ám, lúc sắp thiếp đi thì chợt nghe thấy tiếng gõ cửa từ ngoài cửa truyền đến. Đường Ẩn hỏi là ai, bên kia cửa liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Không phải mời tôi đến sao?" Đường Ẩn vô thức mở cửa ra, liền thấy đối phương đeo mặt nạ trắng được phân phát cho bữa tiệc hóa trang, còn chưa kịp phân biệt thân phận của đối phương thì Đường Ẩn đã bị phong ấn. Rất ít người có thể phong ấn một thân vương huyết tộc nhưng thật tình cờ, ba người mà Đường Ẩn mời lại tình cờ có thể phong ấn cậu, Đường Ẩn thậm chí còn không biết người kia dùng phương pháp gì để phong ấn linh hồn của cậu cũng không biết tâm lý của người kia là gì. Chẳng lẽ vì sự theo đuổi của cậu quá phiền phức nên cuối cùng lại chọn cách phong ấn này để tránh rắc rối sau này? Nhưng không ai dứt khoát từ chối sự theo đuổi của cậu, có đôi khi phản ứng của bọn họ thậm chí còn khiến Đường Ẩn ôm lấy chờ mong. Mà đã phong ấn cậu thì tại sao lại thả cậu ra? Trong khoảng thời gian cậu bị phong ấn, Đường Ẩn nghiêm túc suy ngẫm về những gì mình đã làm, cậu thề nếu người kia mở phong ấn ra, cậu sẽ thành thật xin lỗi người đó và bồi thường cho đối phương những tổn thất tinh thần mà bị cậu theo đuổi trong nhiều năm nay. Sau khi bị phong ấn một khoảng thời gian, Đường Ẩn nghĩ nếu người đó mở phong ấn, lúc này cậu sẽ tự giác tránh xa người kia, nước giếng không phạm nước sông. ...! Rất lâu sau khi bị phong ấn, Đường Ẩn nghĩ, nếu người đó thật sự mở phong ấn, cậu sẽ giết anh ta. Mà tới một ngày thật sự được giải phong ấn, mặt thân vương bấy lâu nay không hề có cảm xúc đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ, cười cho đến khi da thịt như muốn nứt ra, toát ra mùi son phấn máu tươi —— Cậu muốn làm cho cuộc sống của tên đó tồi tệ hơn cái chết. Trong bóng tối yên tĩnh, Đường Ẩn chậm rãi cất đi nụ cười, cậu chuyển động cổ một chút, thân thể này không hề cứng ngắc như cậu nghĩ, giống như trước khi bị phong ấn, tỉnh lại từ một giấc ngủ say bình thường. Nơi cậu đang ở không phải là cái lồng giam xa lạ mà cậu tưởng tượng, mà là lâu đài cổ kính của chính cậu, với những tấm rèm dày che khuất ánh sáng ban ngày, hơi lạnh thấm vào tường và ánh sáng mờ ảo đan vào một tấm lưới vô hình. Những con nhện với tứ chi thon dài bò ngang qua tòa lâu đài lộng lẫy và tối tăm này, chúng chính là "đôi mắt" của Đường Ẩn, Đường Ẩn "nhìn thấy" lâu đài cổ y như trong trí nhớ của cậu, hàng trăm huyết bộc nín thở thi hành nhiệm vụ, quản gia mặc lễ phục bước đi như một bóng ma, đế giày dẫm lên trên thảm đỏ không phát ra tiếng động. Cảnh tượng trật tự như vậy tuyệt đối không thể xảy ra sau khi một thân vương bị phong ấn trong một thời gian dài. Đường Ẩn cảm thấy có chút kỳ quái, lúc này quản gia bước tới trước cửa phòng và gõ cửa ba cái: "Thưa ngài, lịch trình của ngài ngày hôm nay là đến thăm hội nghị và triển lãm gia súc với ngài Cleckelste, buổi chiều 7:10 đưa điện hạ Yuanna đến quốc gia Thủy Chi..." Lịch trình mà quản gia nhắc tới không thể giải thích được rất quen thuộc, thời gian dài bị phong ấn khiến ký ức của Đường Ẩn khá mơ hồ. Một con nhện đen treo lơ lửng trong nhà bếp với một sợi dây bạc, chỉ thấy một huyết bộc đang cõng một nhân loại tới trước mặt đầu bếp. "Trời ơi, tại sao cậu lại mang con người ốm yếu có vẻ bị bệnh này vào bếp sau?!" Huyết bộc phụ trách việc bếp núc cau mày, nhân loại bị chỉ kia sắc mặt tái nhợt, môi tái xanh, quấn băng gạc trên người, trông như thể hắn sẽ chết bất cứ lúc nào. "Chẳng phải gần đây ngài ấy không thèm ăn sao? Máu của nhân loại này nghe nói rất ngon, tôi đến đây để dâng cho ngài ấy..." Con ngươi của Đường Ẩn đột nhiên co rút lại, cậu không thể tin nhìn người đàn ông đang thoi thóp kia, cho dù trí nhớ của cậu có hơi mơ hồ trong thời gian dài bị phong ấn, nhưng cậu sẽ không bao giờ quên được người này —— Liên bang Lục Tước, một nhân loại tồn tại đặc biệt có thể so sánh với thần. Trung bình loài người là một chủng tộc tầm thường, đặt trong vũ trụ thì khá tương đối yếu thế, một số ít người có khả năng thức tỉnh được gọi là người thức tỉnh, loài người là chủng tộc kỳ lạ nhất trong vũ trụ, chính chủng tộc tầm thường này luôn tạo ra một số ít những cá thể tuyệt vời ở mỗi thời đại, và một cá thể duy nhất dẫn dắt toàn bộ chủng tộc vươn lên mà Lục Tước chính là người được chọn trong thời đại tinh tế này. Hắn là sự tồn tại duy nhất đã thức tỉnh sức mạnh của mình và vượt qua giới hạn của con người, hắn là thần hộ mệnh của loài người và là cái gai trong mắt của kẻ thù, sự tích của hắn được lưu truyền rộng rãi trong vũ trụ, hắn là một huyền thoại sống. Lục Tước công thành danh toại là người tình trong mộng của vô số nhân loại, nếu là lần đầu tiên nhìn thấy Lục Tước, khó có thể tưởng tượng được một người đàn ông như vậy lại có xuất thân quân nhân. Luôn khoác lên người mình một bộ âu phục cổ điển và không bao giờ quên đeo găng tay trắng, keo kiệt đến mức không để lộ dù chỉ một tấc da thịt, thậm chí còn dùng nước hoa để che đi hơi thở của mình, ngăn ngừa những huyết tộc mất bình tĩnh khi ngửi được mùi máu. Nhưng những huyết tộc đã từng ngửi thấy mùi máu của Lục Tước sẽ không bị thứ này quấy nhiễu, chẳng hạn như Đường Ẩn, mỗi khi nhìn thấy Lục Tước, cậu lại bất giác nhớ tới mùi hương quyến rũ đó, loại mong muốn khiến người ta phải cào xé trái tim nhưng chính là điểm đến để dừng lại khát vọng là nét độc đáo của Lục Tước. Mỗi khi Lục Tước chạm vào cà vạt, cài khuy măng sét...!Thậm chí chỉ là đơn thuần ngồi xuống, khi bên đùi lộ rõ vòng đai đeo chân (*), Đường Ẩn muốn xé quần áo của đối phương ra mà tàn bạo ăn. Bởi vì Đường Ẩn luôn nhớ tới lần đầu tiên gặp nhau của mình với Lục Tước, đó có lẽ là lúc Lục Tước chật vật nhất, gặp phải kẻ phản bội, lưu lạc tới mức bị xem như đồ ăn, ngay cả quần áo che thân cũng mỏng và hư hỏng, chúng không thể che giấu được mùi thơm quyến rũ chết người kia chút nào —— Giống như giờ phút này. Đường Ẩn kinh ngạc nhìn người đàn ông yếu ớt ở phòng bếp phía sau, mái tóc vàng chói lóa dính đầy vết máu, con ngươi màu xanh thẳm tan rã, trên người hầu như không còn một chỗ da lành lặn, làn da trần đầy dấu vết bị tra tấn từ cuộc thẩm vấn, trạng thái có thể nói là thê thảm. Đây là sự tra tấn đủ khiến người ta đau đến không muốn sống, tất cả đều rơi lên người Lục Tước nhưng cậu không thấy Lục Tước không lóc xấu xí, khuôn mặt của hắn căng thẳng, hàm răng nghiến chặt, đôi môi trắng bệch đôi khi không tự chủ được mà run rẩy kịch liệt, trừ cái đó ra thì Lục Tước không hề lộ ra một chút đau đớn nào. Cho dù lớp vỏ chật vật có bị phá vỡ cũng không thể che đậy được sự bình tĩnh đến tột cùng trong xương của hắn, xem ra dù có đập đầu gối cũng không thể khiến hắn thực sự cúi đầu, có vẻ như ngay cả khi hắn rơi trong bùn, mái tóc vàng của hắn vẫn tỏa ra một ánh sáng nóng bỏng như ánh mặt trời. Đây là bài thánh ca của lòng dũng cảm, sức mạnh không khuất phục và sự kiêu ngạo của con người, nhưng khi loại tồn tại này gặp phải sự sỉ nhục và lăng nhục, nó lại càng toát ra vẻ rực rỡ bắt mắt hơn trước. Đường Ẩn thở gấp, huyết tộc cũng không cần thở, nhưng khi nhìn thấy máu của Lục Tước rỉ ra từ băng gạc, trong đầu cậu dường như có từng lớp hoa hồng nở rộ, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào và quyến rũ. Cậu đang mơ sao? Tại sao lại nhìn thấy cảnh tượng từ nhiều năm trước? Chẳng lẽ cậu đã gặp phải một lần quay ngược thời gian hiếm hoi? Vô số suy nghĩ tràn ngập trong đầu nhưng đang suy nghĩ nửa chừng lại bị cái mùi ngọt ngào kia làm gián đoạn tưởng tượng. Trong cơn tuyệt vọng bị phong ấn dài đẵng, Đường Ẩn không thể nhớ mình đã bao lâu không nếm mùi máu, mỗi khi cực kỳ đói và muốn ăn, cậu không thể không nghĩ đến tư vị của Lục Tước. Chắc là ngon lắm. Mà bây giờ hương vị thơm ngon khó tìm trên đời này đang ở ngay trước mắt cậu. Sự tự chủ từng bị tra tấn đến sụp đổ bởi phong ấn đã biến thành bột trong chốc lát, Đường Ẩn còn chưa kịp mặc áo khoác và mang giày thì cậu đóng sầm cửa lại, đi chân trần xuống cầu thang lạnh lẽo, cậu bước rất nhanh, nhanh đến mức như muốn chạy xuống cầu thang xoắn ốc, mái tóc đen dài đung đưa như dòng nước chảy sau lưng cậu. Khứu giác mạnh mẽ cho phép cậu ngửi thấy một mùi thơm rất nhẹ bay lơ lửng trong không khí, con ngươi màu máu của Đường Ẩn trong nháy mắt co rút lại, giữa con ngươi xuất hiện một đường kẻ màu vàng. Thơm quá. Bóng dáng Đường Ẩn lóe lên, hầu như trong nháy mắt, cậu đã xuất hiện từ không khí tới sau nhà bếp có mùi máu tươi nồng nặc nhất. Nhìn thấy thân vương đột nhiên xuất hiện, tất cả huyết bộc ở sau phòng bếp đều quỳ xuống trên mặt đất, toàn bộ đều lặng ngắt như tờ, Lục Tước cố hết sức ngước mắt lên, đầu tiên nhìn thấy một đôi bàn chân tái nhợt giống như một tác phẩm được hoàn thiện một cách cẩn thận bởi một nghệ nhân điêu khắc bằng thạch cao. Ánh mắt hướng lên thì thấy bắp chân mảnh khảnh yếu ớt, người này dường như rất ít khi đi lại, đơn giản nhẹ nhàng lại biến ảo khôn lường, khi đi lại không mảy may phát ra tiếng động. Bộ đồ ngủ tinh xảo và rườm rà bao trùm lấy thân thể xinh đẹp này, Lục Tước nhìn thấy một đôi tay tinh xảo vươn về phía mình, lạnh lẽo mà mềm mại, rất dịu dàng ôm lấy khuôn mặt hắn, trong một khoảnh khắc Lục Tước nghĩ mình đã gặp một thiên thần đến cứu vớt hắn —— Thiên thần hôn hắn dịu dàng, lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn với hắn. Khoảnh khắc răng nanh đâm vào cổ, huyết tộc và nhân loại đồng thời mở to mắt. Kiếp trước, Đường Ẩn chưa từng cắn qua Lục Tước. Lúc đó Đường Ẩn còn chưa đói đến mất kiểm soát, Đường Ẩn có chút bệnh thích sạch sẽ và bắt bẻ đối với đồ ăn, bộ dáng của Lục Tước quả thực rất thê thảm. Khi cậu chăm sóc vết thương cho Lục Tước gần như tốt lên thì Lục Tước đã thỉnh cầu Đường Ẩn rời đi, Đường Ẩn không muốn làm một điều nhục nhã như bị giam cầm, cuối cùng lựa chọn thả Lục Tước rời đi, sau đó Lục Tước mạnh đến mức trở thành tồn tại mà một thân vương huyết tộc có thể tùy ý cưỡng bức, cho đến khi bị phong ấn, Đường Ẩn vẫn chưa chạm vào Lục Tước. Dòng máu quyến rũ ngọt ngào kích nổ vị giác ngay lúc ở cửa vào, vỏ não và linh hồn của Đường Ẩn dường như đang run rẩy, dường như cậu nhìn thấy những bông hồng đỏ tươi nở rộ khắp cơ thể, chúng là những bông hoa của quỷ dữ có thể thu hút linh hồn con người, kết ra trái cấm ngọt ngào đến đáng sợ, lá cây phủ đầy chất độc phản chiếu ánh sáng chói lọi. Mọi tế bào trong cơ thể đều phát ra cảm giác sảng khoái và ngay cả cơn giận dữ vừa mới được giải phóng cũng đã phai nhạt, chỉ còn lại niềm khao khát vô tận. Lúc này sức mạnh của Luc Tước vẫn chưa được thức tỉnh hoàn toàn, nhưng năng lượng chứa trong máu của hắn lại gây sốc cho người khác, Đường Ẩn gần như tham lam ăn, chẳng biết lúc nào móng tay đã chuyển sang màu đen, bám chặt vào da thịt của Lục Tước, cậu có thể cảm nhận được cơ thể Lục Tước run lên, con mồi bị hút máu sẽ có khoái cảm cực kỳ mãnh liệt, có thể làm tê liệt cơ thể nguyên bản đau đớn, nhiều con mồi lúc mất nhiều máu mà chết thậm chí còn cười. Không thể ăn được nữa. Lục Tước sẽ chết. Đường Ẩn không chắc liệu Lục Tước có phải là người đã phong ấn cậu hay không, cậu không muốn giết Lục Tước khi chưa chắc chắn. Khi cậu khó khăn thu hồi răng nanh của mình, lúc muốn buông tay ra, một cảnh bất ngờ xảy ra khiến Đường Ẩn không ngờ tới —— Lục Tước sắp chết dùng sức ôm lấy cậu. Cứ như là sự cứu rỗi duy nhất. _______________________ (*) 滑夹腿环: Vòng đai đeo trên đùi Mời các bạn mượn đọc sách Cá Của Tôi Trải Rộng Toàn Tinh Tế của tác giả Điềm Họa Phảng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lễ Tình Nhân Đến Muộn - Tử Trừng
Không muốn tâm huyết cả đời của cha bị hủy hoại, Kế Chỉ Tường đã đồng ý một "cuộc hôn nhân doanh nghiệp” với Cận Trọng Kỳ, tổng giám đốc của tập đoàn xây dựng nổi tiếng, để có thể cứu công ty của gia đình đang trên bờ vực phá sản. Bắt đầu một cuộc hôn nhân không tình yêu, Chỉ Tường vốn không hy vọng vào sự rung động của trái tim nhưng không biết từ bao giờ Trọng Kỳ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Suốt ba năm cô ở bên anh, lặng lẽ vun đắp tình cảm giữa hai người, cố gắng để bước vào trái tim anh nhưng những gì cô nhận được chỉ là những tổn thương ngày một chất chồng. Vì cô vô tình xem những tấm ảnh của người anh yêu ngày xưa, anh cấm cô không được bước vào văn phòng của anh; cũng vì một cú điện thoại của người con gái ấy, anh bỏ cô lại một mình giữ căn nhà trống trong ngày Tết sum vầy của gia đình. Ngay cả khi cha cô mất, anh cũng không lựa chọn đứng cùng cô bên linh cữu mà xuất hiện như một vị khách xa lạ và đi bên cạnh anh, không ai khác, vẫn là người con gái ấy. Quá đau đớn với những tổn thương, quá mệt mỏi với những chờ đợi, Chỉ Tường bỏ lại sau lưng tất cả mọi thứ cùng một tờ đơn li hôn và ra đi. Có phải những tổn thương này đều do anh cố ý, hay tất cả chỉ là một sự hiểu lầm? Có phải những chờ đợi kia đều vô nghĩa hay đó chỉ là sự chờ đợi dài hơn để đến được một hạnh phúc lớn hơn? "Muốn tìm lại trái tim của cô ấy, thật ra không cần đến vật chất gì cả, chỉ có một thứ rất đơn giản lại có giá trị nhất là có thể đổi lấy trái tim của cô ấy, có điều, phải xem cậu có chịu bỏ ra không?" "Cái gì?” Chỉ cần cô ấy quay về, muốn điều kiện gì anh cũng đồng ý! "Trái tim, trái tim của cậu! Chỉ cần cậu trao cho cô ấy trái tim cậu, tất cả tình yêu của cậu…" *** Tử Trừng - Cô sinh ngày 17 tháng 6, chòm sao Song Tử. Cô có khuôn mặt tròn. Cô thích đọc tiểu thuyết và xem tranh châm biếm. *** Chỉ Tường được Cố Nhân Uyên đưa về chỗ trọ, cô đứng ngoài cửa cảm ơn, không có ý định mời anh ta vào trong nhà. “Vậy em cứ nghỉ đi, tôi không làm phiền nữa”, Cố Nhân Uyên không có ý kiến gì, chào tạm biệt rồi lái xe rời đi, mọi chuyện đã vậy, anh cũng dứt khoát từ bỏ. Đợi xe của Cố Nhân Uyên đi hẳn, Kế Chỉ Tường mới lấy chìa khóa trong ví ra mở cửa, ánh mắt thấp thoáng nụ cười khi nhìn xuống bụng. Chúc mừng cô, thai nhi đã được ba tháng, hiện giờ kết quả siêu âm cho thấy vẫn bình thường. Lời bác sĩ phụ sản thông báo kết quả vẫn còn vọng bên tai, những thông tin này chỉ khiến cô càng thêm đau lòng... Buổi sáng thức dậy phát hiện bao tử của mình không được thoải mái, tuy vậy Kế Chỉ Tường vẫn cố gắng đi làm, không ngờ đến trưa, ăn xong phần cơm hộp, cảm giác buồn nôn buộc cô phải chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Mấy nữ đồng nghiệp vội gọi Cố Nhân Uyên đến chở Kế Chỉ Tường đến bệnh viện cấp cứu, không ngờ sau khi trải qua một loạt các loại kiểm tra sức khỏe mới phát hiện một sinh mạng nhỏ bé đang tồn tại trong cô ngoài dự liệu. Cũng thật nực cười! Trước đây cô ngày đêm cầu khẩn mà không sao có được một đứa con, mãi đến khi gia đình đổ vỡ, đứa trẻ mới chịu xuất hiện. Kế Chỉ Tường không thể hiểu được mọi chuyện đã xảy ra với mình! Làm sao bây giờ? Cô tuyệt đối không nạo phá cái thai đó, nếu vậy... có nên báo cho bố của đứa trẻ không? Dù sao dòng máu của anh ấy vẫn đang chảy trong cơ thể nó, nếu cô không nói, chẳng phải sẽ đoạt quyền lợi mà đứa trẻ nên có sao? “Em vẫn sống tốt chứ?”, giọng nói lạnh lùng quen thuộc bất ngờ vang lên sau lưng, Kế Chỉ Tường giật bắn người làm rơi chùm chìa khóa trên tay, quay đầu lại, cô nhìn thấy người đàn ông mà cứ ngỡ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Là anh - Cận Trọng Kỳ. “Hình như anh đã làm phiền em.” Nheo mắt nhìn gương mặt trắng bệch của Kế Chỉ Tường, Cận Trọng Kỳ cúi người nhặt chìa khóa lên, sau đó nhanh nhẹn mở cửa cho cô. “Vào trong rồi nói.” Anh thuận tay kéo cô vào trong, không cho cô từ chối, rồi khóa cửa lại. “Anh ta là ai?”, Cận Trọng Kỳ đặt túi xách trong tay lên ghế, lạnh lùng hỏi thẳng Kế Chỉ Tường. Anh cũng không muốn như vậy! Những lời nói lạnh lùng này không hề xuất hiện trong dự định của anh, nhưng nhìn thấy người đàn ông khác ân cần đưa cô về tận nhà, anh lại thấy khó chịu! Không nhịn được cơn ghen của mình, những lời đó cứ thế buột ra khỏi miệng! “Anh... tại sao anh lại đến?” Làm sao anh biết được cô đang ở đây? Tại sao lại tìm đến? Kế Chỉ Tường đặt tay lên ngực, cố gắng kiềm chế cảm giác khó chịu trong người. “Là anh hỏi trước thì phải?” Nhanh như vậy đã chấp nhận người khác, trong lòng cô ấy thật ra có anh không? “Theo lẽ thường thì phải có trật tự, anh ta là ai?” Ít ra cũng để anh biết mình gặp phải đối thủ nào chứ! “Anh ấy... là chủ nhiệm trong nhà máy...”, Kế Chỉ Tường tủi thân, giọng nói ngập ngừng, cô không dám nhìn lên. Tại sao anh ấy lại đến? Anh đến để trách mắng cô sao? Cô không hiểu mình đã sai điều gì, anh có cần thiết phải lạnh nhạt như vậy không? “Nhà máy?”, nheo mắt nhìn Kế Chỉ Tường, anh lại cảm thấy đau lòng, “Em làm việc trong nhà máy?”. Cô ấy có học vấn cao, có năng lực, tại sao lại chọn công việc trong nhà máy? Cô xứng đáng có một chỗ làm việc tốt hơn, lương bổng cao hơn, cô vốn là thiên kim tiểu thư của Công ty Kế thị cơ mà! Trong ánh mắt Cận Trọng Kỳ nhìn cô, có tham lam, có khát vọng, gần như điên cuồng muốn nuốt trọn hình bóng gầy yếu đáng thương của cô! Đến khi gặp lại, anh mới biết nỗi nhớ điên cuồng trước đây của mình không bằng một phần nhỏ thực tế! “Vâng”, cô cũng không muốn giấu giếm. Nếu anh ấy đã tìm đến được đây, không thể không có cách tìm ra cô đang làm việc ở đâu, thế thì chẳng phải giấu giếm chỉ vô ích thôi sao? “Còn người đàn ông đó, tại sao lại đưa em về?” Sau khi bình tĩnh lại, Cận Trọng Kỳ bắt đầu nghi ngờ người kia có phải cũng giống như Đinh Bồi Doãn, hoàn toàn là do anh tự tưởng tượng ra hay không? ... Mời các bạn đón đọc Lễ Tình Nhân Đến Muộn của tác giả Tử Trừng.
Lang Thang Trong Trái Tim Anh - Nguyễn Sênh Lục
Trải qua tuổi thiếu niên nhiều biến cố và chia ly đau đớn, ai còn dám lang thang cùng tình yêu của mình? Nguyên Phi Ngư, cô gái luôn sống trong cuộc sống khổ cực và lạnh nhạt, gặp chàng trai Quan Nhã Dương nổi tiếng, tình yêu dường như là chuyện tất nhiên, cô khao khát được yêu, nhưng không thể nào thoát khỏi sự an bài của số phận. Thời niên thiếu, anh từng nói, anh yêu em đến mức trái tim đau nhói. Bốn năm sau, khi anh nắm tay bạn gái mới nhìn cô biểu diễn dưới nước thì trái tim ai đang đau nhói? Tình yêu là chuyện của hai người, nhưng lại không chỉ là chuyện của hai người, nên em chỉ muốn mang theo tình yêu của mình, lang thang trong trái tim anh. *** Sau ấn tượng của “Tuổi thanh xuân chôn giấu dưới bụi trần”, tôi hy vọng có thể gặp được một câu chuyện có lực viết tương tự của Nguyễn Sênh Lục. Tuy nhiên tôi gần như thất vọng hoàn toàn, bởi “Lang thang trong trái tim anh” nếu đứng độc lập là một tác phẩm khá, nhưng nếu nói nó cùng tác giả với “Tuổi thanh xuân…”, quả thật là hơi kém cỏi. “Lang thang…” có cấu trúc gần giống với “Tuổi thanh xuân…”, cũng là nhân vật nữ chính gặp lại nam chính, từ đó hồi ức thanh xuân được lần giở, đến cuối cùng thì phơi bày hoàn toàn. Nhưng nếu cách viết này làm tôi bất ngờ ở cuốn “Tuổi thanh xuân…” thì với “Lang thang…”, tôi đã phần nào đoán biết. Hoặc do Nguyễn Sênh Lục đã che giấu không khéo, được 2/3 truyện thì tôi đoán ra hết câu chuyện rồi. Xét về nhân vật, “Lang thang…” ít hơn, vì vậy tuyến truyện cũng đơn giản hơn. Một điểm trùng hợp nữa với “Tuổi thanh xuân…” là trong câu chuyện có “tỉ đệ luyến” với lắm rắm rối không thua kém gì. “Lang thang…” gần như là một thất bại của Nguyễn Sênh Lục, trước nhất vì cái bóng quá lớn của “Tuổi thanh xuân…” Không xét đến cốt truyện, chỉ nói đến hiệu ứng thì cuốn “Lang thang…” không nhận được sự quan tâm bằng. Bên cạnh đó, phần dịch thuật và biên tập còn nhiều sai sót, nhất là đoạn xưng hô anh em – anh chú… lung tung cũng khiến tôi nhiều lần bị mất cảm xúc. Thêm việc cả hai truyện tôi đọc của Nguyễn Sênh Lục đều có cảnh H, nhưng được tả rất chán, hoàn toàn không có chút cảm giác nào cả. Có vẻ Sênh Lục không muốn xoáy sâu vào nó, nhưng cách viết của cô thì tôi lại không thỏa. Thật ra bài viết này cũng không hẳn là một bài review, chỉ là tôi muốn kể lại một số cảm nhận ngăn ngắn của mình sau khi đọc truyện. Vì lần trước tôi có nói tôi sẽ tìm đọc cuốn này, nên tôi không muốn lờ nó đi. “Lang thang…” kể về câu chuyện của Nguyên Phi Ngư, cô gái sống lớn lên cùng người em không ruột rà máu mủ, Tô Hiểu Bách. Phi Ngư yêu chàng trai lạnh lùng giàu có Quan Nhã Dương, nhưng vì em trai của mình mà họ chia tay nhau. Bốn năm sau, Phi Ngư gặp lại Nhã Dương, lại một lần nữa xoay vòng trong mối quan hệ một bên là người mình yêu, một bên là người mình mắc nợ. Từ đầu đến cuối, độc giả dễ dàng nhận ra tình cảm của các nhân vật, đặc biệt Phi Ngư chỉ yêu mình Nhã Dương thì không có gì hồi hộp và khó đoán biết cái kết thúc cả. Nhân vật Nhã Dương chỉ được mỗi cái đẹp trai, ngay cả điểm thu hút độc giả là sẽ tìm cách nào để vừa yêu vừa hận, dằn vặt Phi Ngư thì cũng chẳng thấy là bao. Chỉ cần chứng kiến Phi Ngư tinh thần bấn loạn là Nhã Dương quên hết chuyện hận thù, lao vào chăm sóc cho cô. Tần Lạc, cô gái đáng yêu của truyện thì về sau chỉ vài một nguyên nhân bé con mà lao vào chuyện trả thù vớ vẩn. Nguyên nhân đưa đẩy không đủ mạnh để một người lạc quan như Tần Lạc trở nên thay đổi. Mối quan hệ rạn nứt với Phi Ngư đến cuối cũng bị bỏ ngỏ. Còn Hiểu Bách, người tôi những tưởng sẽ gây ấn tượng cũng hiện lên một cách vật vờ, thiện không ra thiện, ác không ra ác. Đoạn trò chuyện cuối cùng của Hiểu Bách và Nhã Dương quá chóng vánh và đơn giản. Tác giả đã gấp rút giải quyết vấn đề bằng cách tống Hiểu Bách sang Nhật cùng lời hẹn ước 3 năm, nhưng 3 năm sau mọi việc cùng bị chín ép bằng vài câu thoại. Thật lòng, dẫu muốn phân tích sâu xa hơn, tôi cũng không biết phải nói cái gì. “Lang thang…” quá đơn giản để bàn bạc nhiều hơn. Ngay cả nhân vật để mình yêu thích cũng không có. Điều vớt vác duy nhất là Quan Quan xuất hiện khá nhiều trong truyện, với dòng thời gian và chuỗi sự kiện tương đối trùng khớp. Quan Quan vẫn là Quan Vi Trần của “Tuổi thanh xuân…”, sẽ dùng vài cách kỳ lạ để chữa tâm lý. Cái tên Tử Nguyệt Vi Trần cũng rất hay. Anh là điểm sáng le lói trong một tác phẩm vụng về, là điều duy nhất níu kéo tôi ráng đọc hết truyện.   Mời các bạn đón đọc Lang Thang Trong Trái Tim Anh của tác giả Nguyễn Sênh Lục.
Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp - Tùng Tô
“Hứa cho em một đời ấm áp” là cuốn tiểu thuyết vô cùng thú vị và kịch tính. Không giống nhiều tiểu thuyết khác với tuyến nhân vật đặc biệt xuất sắc, “Hứa cho em một đời ấm áp” là câu chuyện của những người trẻ tuổi, thành công có, thất bại có, bế tắc có, kiên cường có, hạnh phúc có và bi kịch cũng có. Nữ chính của truyện là một cô gái tài năng, mạnh mẽ, sắc sảo nhưng, như mọi cô gái khác giữa cuộc đời, kỳ thực nội tâm rất yếu đuối và mong manh. Còn nam chính Bùi Trung Khải, bề ngoài hào hoa, phong lưu, thành công trong sự nghiệp khi còn rất trẻ, nhưng bản thân cũng phải trải qua nhiều vật lộn và mâu thuẫn trong quá khứ và cuộc đời. Bởi thế, độc giả đọc “Hứa cho em một đời ấm áp” đều cảm thấy đây là câu chuyện rất thực, rất đời, giống như đang hiện hữu đâu đây trong cuộc sống. Câu chuyện dễ khiến người ta liên tưởng đến cuộc đối chọi vừa gay gắt, vừa kỳ thú giữa một gam màu trắng lạnh lẽo – tượng trưng cho nữ nhân vật chính – và màu đen bí ẩn tượng trưng cho nam chính. Với tiết tấu nhanh, bất ngờ và kịch tính, “Hứa cho em một đời ấm áp” chắc chắn sẽ đưa độc giả đi qua vô vàn cảm xúc thăng trầm trước khi đến một cái kết ấm áp cuối cùng. ***  Cố Hứa Ảo - một đứa trẻ mồ côi, nhờ vào sự nỗ lực không ngừng của bản thân đã trở thành một phiên dịch viên cao cấp, có địa vị và chỗ đứng trong một công ty có tiếng. Trong một chuyến công tác, cô đã gặp và có “tình một đêm” với Bùi Trung Khải – một tổng giám đốc tài hoa, phong lưu, theo một cách thức đầy kịch tính và đậm chất “bàn tay số phận”. Cố Hứa Ảo dù bề ngoài luôn tỏ ra mạnh mẽ, đầy lòng tự tôn; nhưng kì thực có một trái tim rất mẫn cảm và yếu đuối. Tạo hóa trêu ngươi đã đẩy Bùi Trung Khải vào cuộc đời cô, làm thay đổi nó, trái tim cô từng bước lỗi nhịp. Cô càng lùi, anh càng tiến. Cô cố né tránh, anh tìm mọi cách giáp mặt, chiếm đoạt cô. Liệu anh và cô có chống lại lực hút mãnh liệt khi con tim yêu bùng cháy? Liệu tiếng gọi tình yêu sẽ neo đậu bến nao? Liệu những uẩn khúc về thân thế của Cố Hứa Ảo và món nợ phong lưu của Bùi Trung Khải có ngăn cách được hai người? *** “Hứa cho em một đời ấm áp” nhận được rất nhiều yêu mến của độc giả: "Chuyện tình của Cố Hứa Ảo – cô gái mồ côi luôn biết vươn lên như cái cây hướng sáng với Bùi Trung Khải – anh chàng giám đốc hào hoa, thanh lịch đã khiến trái tim tôi rung động. Họ vô tình là của nhau, dần dần từng bước tiến lại gần nhau. Họ, cũng có lúc giận hờn, cũng có lúc xa cách, cũng có lúc đau khổ; nhưng vượt lên tất cả là trái tim họ dành cho nhau, luôn hướng về nhau." - Độc giả: Tảo Vân   "Chính tình huống “nhầm phòng”, “nhầm giường” đã khởi đầu cho mối tình của họ. Tình yêu phải chăng không có chỗ dành cho những thứ tầm thường như nhục dục? Nhưng với họ, nó lại bắt đầu từ đó. Cơ thể cô đã khơi gợi đam mê luyến ái trong anh, khiến anh thổn thức, khiến anh theo đuổi. Thật ngưỡng mộ là, sau bao nhiêu thách thức, họ đã chính thức cập bến tình yêu! - Độc giả: Ái Thanh *** Tùng Tô thuộc cung Ma Kết lai Bảo Bình, vốn học và làm về Tài chính. Là người lý tính, hết lòng vì công việc, thích sự tự do vô kỷ luật, tôn thờ tự do giới tính. Thích ngó nghiêng khi đi trên phố, thích được thử những bộ đồ ngộ nghĩnh đáng yêu, thích lặng một mình.   Mời các bạn đón đọc Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp của tác giả Tùng Tô.
Hoa Miêu Miêu - Quất Hoa Tán Lý
“Hoa Miêu Miêu” là câu chuyện hư cấu diễn ra trong thời kỳ thần tiên, con người, yêu quái cùng tồn tại và tranh giành lẫn nhau. Câu chuyện kể về mối tình giữa tiểu yêu mèo dưới hạ giới và vị thần dũng mãnh trên thiên giới. Nhân vật chính là cô mèo có tên gọi là “Hoa Miêu Miêu” là tiểu yêu tu luyện thành người. Vì mất đi trí nhớ nên Miêu Miêu không biết tại sao mình lại bị lưu lạc vào thế giới của con người. Thường xuyên đánh nhau, hành nghiệp trượng nghĩa có thể vì bạn mà quên đi mạng sống của mình nên Miêu Miêu được anh em kết nghĩa gọi là: "Lão đại", trở thành thủ lĩnh của các loài vật trong vùng sơn cốc.  Ngoài những việc trên ra Hoa Miêu Miêu không biết làm gì khác, ngay cả đến một chữ cũng không biết đọc, biết viết. Sau thời gian sống dưới hạ giới cùng với huynh đệ kết nghĩa, đến một ngày xuất hiện vị anh hùng chiến tướng có tên gọi Bích Thanh Thần Quân với tướng mạo vô cùng khôi ngô tuấn tú, luôn đi tiêu diệt yêu ma đã nhận Hoa Miêu Miêu làm đệ tử và đưa Miêu Miêu lên thiên giới sống cùng. Cuộc sống trên thiên giới chẳng khác gì cuộc sống của các vương tôn quý tộc dưới phàm trần, đầy đủ vinh hoa phú quý, kẻ hầu người hạ. Miêu Miêu rất được Thần Quân yêu thương quan tâm, nhưng có thể là do tính cách ngốc nghếch nên cô không nhận ra được tình cảm của Thần Quân giành cho mình đó là tình cảm nam nữ vượt qua tình cảm thầy trò.  Vượt qua bao khó khăn thử thách Miêu Miêu dần hiểu ra được tình yêu chân thành mà Thần Quân giành cho mình. Cuối cùng họ đã vượt qua ranh giới giữa thần yêu rồi đi đến hôn nhân. *** Nếu ở trường, tất cả học sinh đều mặc quần áo màu đen mà duy chỉ có bạn là mặc quần áo màu trắng thì sẽ như thế nào? Nếu tất cả mọi người đều có năm ngón tay, chỉ có bạn có sáu ngón tay thì với khiếm khuyết khác thường này, bạn sẽ thế nào? “Chú quạ bay qua bầu trời xanh, chú quạ bay qua đỉnh núi cao, mọi người cùng bay vòng tròn, vỗ tay cùng hát, quạ ơi, quạ à, bộ quần áo đen, đôi mắtmàu đen, đáng yêu làm sao, đáng yêu làm sao…” Một đàn quạ mặcquần áo đen bay lượn trên bầu trời, một đám trẻ mặc quần áo đen kéo taythành vòng tròn, chúng đều là những con yêu quái quạ, chỉ khác nhau làcó con đã tu được thành hình người, con thì chưa. Miệng đám yêuquái nhỏ hát một bài đồng dao, vui vẻ truyền một quả cầu trong tuyết,khi tiếng ca chấm dứt, người nhận được quả cầu là một cô bé đáng yêu tên Dạ Ly, cô bé khá cao so với những đứa trẻ khác, vẫn chưa thể hiện vẻđẹp kiều diễm, vốn được coi là đại tỷ của bọn trẻ. Lúc này cô bé khôngche giấu được vẻ vui mừng, cười tươi rói: “Sao tỷ lại phải làm quỷ? Mọi người cố ý sao?” “Tỷ xui thì phải chịu thôi!” Đám tiểu yêu vỗ tay reo hò, sau đó nhìn Dạ Ly đi tới gốc cây bên cạnh, nhắm mắt vào đếm to: “Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy…” Tất cả những tiểu yêu đã thành hình người lập tức nhảy lên khi cô bé đếm,cánh đen sau lưng giang rộng ra, lẫn với đám quạ chưa thành hình ngườibay ẩn vào trong rừng, chớp mắt đã biến mất. “Xong chưa?” Đếm tới một trăm, Dạ Ly gọi to. Khu rừng rộng lớn không vang lên tiếng trả lời của bọn trẻ, chỉ có tiếng những bông tuyết nặng nề đậu lên cành cây. Dạ Ly chầm chậm quay người lại, cũng giang rộng đôi cánh đen, nhưng khôngvội vã đi tìm kiếm mà hít hít mùi còn lại trong không trung, miệng nóhơi nhếch lên, sau đó bay vào sâu trong rừng. Bọn trẻ con của tộc quạthích chơi trò trốn tìm, nó vốn là cao thủ của trò này, trong phạm vikhu rừng mười dặm quanh đây, chẳng bao lâu nó đã tìm được mấy đứa núptrong bụi quả, trong hốc cây hay trong hang đá. “Còn thiếu mộtngười…” Dạ Ly đếm lại mấy đứa trẻ, nhưng phát hiện ra còn thiếu con quạtrốn giỏi nhất, nó hình như đã dùng loại quả gì đó có mùi rất kích thích trong không trung để giấu mình, mà thời gian hạn định đã sắp hết. Con quạ đó thật phiền phức, Dạ Ly thực sự muốn bỏ cuộc. Nó đang chuẩn bịnhận thua thì ở bụi cỏ khô sau lưng vang lên tiếng quần áo sột soạt. Thế là nó nở nụ cười, gọi to về phía đó: “Ra đây nào! Ta tìm thấy đệ rồi!” ... Mời các bạn đón đọc Hoa Miêu Miêu của tác giả Quất Hoa Tán Lý.