Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tro Tàn Rực Cháy

Tác giả: Mễ Hoa/米花 Tên gốc: 烬燃 Thể loại: Hiện đại, GE, cứu rỗi. Số chương: 15 chương + 1 ngoại truyện Editor + Bìa: Nhà Hoa Giới thiệu: Lúc lên đại học tôi phải vừa học vừa làm, mới tìm được một công việc làm thêm ổn định thì cả trường đã đồn ầm lên rằng tôi sa ngã dấn thân vào "ngành". Như mong muốn của bọn họ, nhiều năm sau tôi trở thành quản lý tiếp thị phòng riêng ở hộp đêm. Vào buổi tụ họp lớp đại học hôm ấy, mấy cô nàng kia khiêu khích chê cười tôi không ra thể thống gì. Lúc vô tình gặp được vị luật sư Diệp ít nói ít cười trong truyền thuyết ở nhà hàng, trước bao nhiêu con mắt ngạc nhiên và phẫn nộ, anh lại khụy gối xuống trước mặt tôi trong bộ tây trang và giày da đắt tiền, anh nói: "Yên Yên, đêm nay làm ơn để cho anh một phòng...." *** Sau khi tốt nghiệp đại học tôi làm việc ở hộp đêm Kim Triêu. Công việc của tôi là tiếp thị phòng riêng, chủ yếu là lấy phòng và b án nước bán rượu. Năm nay tôi sắp ba mươi, dốc sức mấy năm đến bây giờ cũng tới được vị trí quản lý tiếp thị. Team của chúng tôi đa số là mấy cô gái trẻ, hiệu suất kinh doanh vẫn luôn rất tốt. Team của chị Lệ cũng không tệ, hôm nào ít khách thì mới tầm năm giờ chiều thôi đã thấy chị ấy oanh tạc wechat của tôi, giọng điệu lo lắng vô cùng: "Đại Yên, team của em có mấy phòng đặt trước rồi? Chị bên này có ba đứa mới tới, đến tối nếu thật sự không ổn thì cho chị mượn ít hiệu suất nhé, lần sau nếu bên em gặp phải khách khó nhai quá thì chị cho mấy đứa A Quyên qua uống giúp tụi em." Chị Lệ lớn hơn tôi chín tuổi, là một người phụ nữ trưởng thành độ chín rục, có một mái tóc uốn đỏ rực sắp phai thành màu hạt dẻ. Quan hệ của tôi và chị ấy rất tốt, chủ yếu là bởi vì tính cách của chị ấy khá dễ chịu, mà tôi lại còn thoải mái hơn cả chị ấy. Kim Triêu là hộp đêm lớn nhất, cũng náo nhiệt nhất thành phố này. Mấy team tiếp thị chẳng có nhiều chuyện để lục đục với nhau, vì trừ tôi và chị Lệ, vị quản lý tiếp thị còn lại mà chúng tôi thường tiếp xúc là đàn ông. Chúng tôi gọi anh ấy là anh Thần. Anh Thần khá dễ tính, coi tất cả mọi người là chị em. Buổi tối bảy giờ Kim Triêu sẽ bắt đầu kinh doanh. Đám con gái trẻ tuổi lục tục tiến vào từ cửa sau rồi tập hợp trong phòng hóa trang. Có cô trên mặt vẫn còn vương lớp trang điểm đêm qua, mascara nhòe trên mi mắt. Có cô để mặt mộc, mặc váy hai dây đang chăm chú dưỡng da. Cũng có cô tay vụng không biết trang điểm, có thể bỏ 30 tệ ra để tìm mấy chị thợ trang điểm làm partime hỗ trợ hóa trang cho một lớp trang điểm xinh đẹp. Kem nền thợ trang điểm mang tới phần lớn chỉ là loại bình thường, thông thường mấy cô ấy đều yêu cầu trang điểm bằng kem MAC hoặc Armani của mình. Đương nhiên cũng sẽ có người không cần tỉ mỉ như thế, tỷ như một nữ sinh viên mới tới trong team tôi. Cô bé được bạn học của mình là Điềm Điềm giới thiệu qua đây làm thêm. Mấy cô gái trẻ ở đây đều dùng nghệ danh hết, tỷ như tên thật của Điềm Điềm là Trình Tuyết Đình, hiện đang là sinh viên năm hai. Trước khi đến đây bạn học của cô ấy cũng đã nghĩ được tên rồi, nói cứ gọi là Tiểu Mạn cũng được. Dáng vẻ của Tiểu Mạn có hơi quê mùa, mắt nhỏ mũi nhỏ, cả người ngượng ngùng xoắn xít. Ngay từ đầu tôi không chịu nhận cô bé, con bé Điềm Điềm cứ ôm tay tôi quơ đi quơ lại: "Chị Yên, chị cho cậu ấy ở lại đi. Ba của cậu ấy bị ung thư phải nằm viện, tiền tiết kiệm trong nhà đều xài hết rồi, còn thiếu cả đống nợ nữa. Bây giờ ngay cả tiền sinh hoạt hàng tháng cũng không có để gửi cho cậu ấy, cậu ấy thật sự rất cần tiền." Tôi bất đắc dĩ nói: "Không phải ai cũng hợp để ăn bát cơm này, ngoại hình chỉ đứng thứ hai thôi, dù sao trang điểm rồi cũng sẽ không quá khó coi. Nhưng nói về những mặt khác thì em thật sự nghĩ rằng cô bé ấy sẽ ứng phó được với khách hàng ở đây sao?" Tôi vẫn luôn nhìn người rất chuẩn, cô bé này quá thành thật, tính cách không hoạt bát và EQ cũng không bằng Điềm Điềm. Điềm Điềm làm thêm ở đây gần một năm, cô nàng rất thông minh lanh lợi, cũng uống rượu rất khá. Tôi hỏi cô ấy rằng đang yên đang lành sao lại tới mấy nơi kiểu này làm thêm, cô nàng chớp mắt rồi nghiêm trang nói với tôi: "Không đủ tiền xài nha, mỗi tháng mẹ em cho có một ngàn tệ, một bộ skincare của em đã một ngàn tám trăm tệ rồi. Rồi túi xách xinh đẹp với giày dép mới nữa, ai mà không thích đi trung tâm thương mại mua hàng hiệu cơ chứ." Tôi đã nghe thấy quá nhiều lý do để mấy cô gái này chịu tới vũ trường làm việc, lạ lùng kì quái kiểu nào cũng có. Team của chị Lệ có một cô nàng tên là Hana, cô nàng tới đây đi làm là vì đang quen một cậu bạn trai. Cậu trai đó không có việc làm, cả ngày nằm ì ở nhà chơi game. Vì vậy cô nàng này đành phải tới vũ trường kiếm việc, một mình nuôi sống hai miệng ăn. Mấy cô gái như thế không nhiều lắm, nhưng một khi đã dính phải thì không bị đụng tới vỡ đầu chảy máu chắc chắn chẳng thế nào tỉnh táo được. Còn hầu hết đều giống như Tiểu Mạn, đi làm ở đây là vì không có tiền. Hơn nữa còn là rất cần tiền. Giống như A Tĩnh vậy, đó cô bạn tốt nhất của tôi ở đây, lúc tôi vừa bắt đầu làm việc ở Kim Triêu thì cô ấy đã ở đây rồi. Lý do khi đó là vì gặp phải vụ lừa đảo khi thanh toán online, sau khi vô tròng thì thẻ tín dụng bị người ta quẹt tới độ muốn phát nổ. Có một thời gian cô ấy đã trả xong hết nợ nần, rời đi một năm rồi sau đó lại trở về vào lúc tôi vừa trở thành quản lý kinh doanh của một team mới. Nguyên nhân là lại bị rơi vào lò sát sinh trên mạng, bị tẩy não, vay mượn online đủ kiểu, lần này nợ tới một triệu. Còn có Vân Vân, người mẹ đơn thân hai mươi sáu tuổi, ly hôn vì gặp phải bạo lực gia đình, một mình nuôi hai con nhỏ. Mỗi người đều có lý do riêng để tới vũ trường làm việc, nhưng không phải ai cũng hợp với nơi này. Dù bị từ chối Điềm Điềm vẫn cứ nói, thậm chí còn thề thốt đảm bảo: "Không phải ai sinh ra cũng đã thích hợp làm ở chỗ này mà. Chị Yên cứ yên tâm đi, khả năng thích nghi của Tiểu Mạn rất tốt, em sẽ giúp cậu ấy. Hay chị thấy vậy được không, trước hết cứ cho cậu ấy làm thử vài ngày, để em hướng dẫn cậu ấy, nếu sau đó chị còn chưa hài lòng thì để cậu ấy đi sau." Bởi vì những lời này của Điềm Điềm nên Tiểu Mạn thực sự đã được ở lại nơi này. Chất da của cô bé không được tốt, cho nên mỗi lần trang điểm thì chị thợ đều phải cẩn thận tỉ mỉ vô cùng. Không thể không nói, trang điểm xong trông cũng khá thanh thuần, nhìn hơi giống cô diễn viên Hàn Quốc Jeong Da Bin. Tôi biết, sở dĩ tôi cho cô bé đó ở lại cũng chỉ vì câu "không phải ai sinh ra cũng đã thích hợp làm ở chỗ này" mà Điềm Điềm nói. Cứ đến sáu, bảy giờ tối là hai phòng trang điểm và thay quần áo to như vậy lại bắt đầu trở nên vô cũng náo nhiệt. Khắp nơi toàn là tiếng cãi cọ ầm ĩ của mấy cô nàng. Cuối cùng mọi người ăn mặc gọn gàng xinh đẹp ra cửa, nếu thay quần áo không với tới móc áo ng ực sau lưng thì còn có thể nhờ anh Thần đứng cạnh kéo giúp. Sau khi mọi thứ trở lại vẻ bình tĩnh vốn có, thường thì tôi sẽ ngồi trong phòng trang điểm hút một điếu thuốc. Lúc hít mây nhả khói vô tình ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt đầy vẻ thâm trầm trong gương, tôi vừa thấy xa lạ lại vừa hoảng hốt. Tôi nói với Điềm Điềm: "Hồi chị lên đại học, tiền sinh hoạt một tháng mới có năm trăm tệ thôi. Em còn trẻ cho nên mấy đồ skincare hàng hiệu hay túi xách đắt tiền đều không phải nhu yếu phẩm. Tương lai đều sẽ có cơ hội mua được." Điềm Điềm không để trong lòng, chỉ nói với tôi: "Thời đại bây giờ không giống với thời của chị Yên." Thời đại không giống ngày trước, nhưng có vài đạo lý đều giống nhau. Như trong tác phẩm "Marie Antoinette: The Portrait of an Average Woman" của Stefan Zweig có một câu mà ai cũng biết: Tất cả những món quà do số phận ban tặng đều đã sớm được định giá. Có người vừa sinh ra đã có tất cả, ngậm muỗng vàng thìa bạc. Có người lại ra đời khi chẳng có thứ gì, bần cùng nghèo khó. Trong muôn vàn chúng sinh, cách xuất hiện trên sân khấu của mỗi người đều bất đồng. Đời người không có kịch bản và diễn tập, con đường dưới chân đã đi qua thì không thể quay lại. Cũng chính vì như vậy, cầm một ván bài tốt trên tay thì hẳn nên quý trọng, cẩn thận đi từng bước dưới chân. Cầm phải bài dở thì càng nên nghiên cứu tỉ mỉ, dùng hết khả năng lấy cho mình một chiến thắng lớn. Chuyện phải làm diễn viên quần chúng ngay trong cuộc đời của mình là một việc đáng tiếc vô cùng. Lúc tôi nhìn vào gương thẫn thờ thì khói thuốc đã lượn lờ bốn phía, đột nhiên tôi lại nghĩ tới, thời đại kia của tôi có dáng vẻ như thế nào ấy nhỉ. Năm hai mươi tuổi hình như tôi cũng trông giống hệt Tiểu Mạn, tính cách hướng nội ít nói, khi nào cũng cúi đầu lặng lẽ bước đi. Cái khác chính là lúc đó ở trường tôi không có bạn bè. Mà lý do chỉ vì có một tên con trai tâm huyết dâng trào chạy tới tỏ tình với tôi, sau đó tôi đã bị một đám người coi như kẻ địch chung, bị chửi rủa, bị sỉ nhục. Rồi lại cứ trôi theo dòng suy nghĩ mà nhớ đến Chu Tẫn, tên lưu manh đã thắp sáng cuộc đời dài dằng dẵng đầy tăm tối của tôi, anh đứng ở phía ngược sáng nơi hồi ức cười rộ lên với tôi. Hai hàng mày kiếm đen rậm, đôi mắt luôn chứa đựng ý cười xấu xa, cách năm đổi tháng dời nhưng vẫn sống động và tươi mới như thế. Những hình ảnh nơi quá khứ ấy sẽ khiến tôi bực bội bóp tắt điếu thuốc, rồi lại mất vài phút để hồi phục tâm trạng. Sau đó mang vẻ mặt bình thản như thường ngày đi ra khỏi phòng hóa trang, tới đại sảnh mở một buổi họp thường ngày với các chị em trong team. Họp xong thì ai làm việc nấy. Dưới bầu không khí kiêu xa náo nhiệt ở hộp đêm này, ai cũng phải dùng tinh thần tốt nhất để nghênh đón khách hàng. Trăm lần như một kiểu hát karaoke, chơi xúc xắc, uống rượu, kề vai nói nhỏ, ghé tai thì thầm,... Ở trên bàn đặt một set menu XO, đối với những mẩu chuyện người lớn không quá lố và mấy bàn tay háo sắc có chừng mực thì mọi người đều sẽ nuốt cơn giận vào lòng mà làm đủ phận sự. Hộp đêm bây giờ sao mà so được với ngày trước. Tôi còn nhớ như in, mười năm trước khi ông chủ của Kim Triêu là Phó Lôi hùn vốn với người khác mở KTV thì mới thật sự gọi là loạn lạc. Xã hội đen đầy đường, ở hộp đêm có bay lắc [emailprotected] truồng, có điên cuồng múa thoát y, khi ấy nó gần như đã hình thành một chuỗi sản nghiệp dâm loạn. Mấy hoạt động không muốn người biết cũng có, khi ấy Phó Lôi cũng rất bất đắc dĩ. Bởi vì nếu anh ấy muốn dừng chân cắm rễ ở Hoài Thành này thì không thể không dựa vào người khác, có những chuyện dù không muốn làm cũng chẳng thể cự tuyệt. Nhưng nói đi nói lại thì Phó Lôi vẫn là người may mắn, bây giờ anh ấy đã thành nhân vật có uy tín danh dự, cũng đã tẩy trắng thành công. Hiện giờ ở hai giới hắc bạch trên địa bàn Hoài Thành, nhắc đến tên của anh ấy thôi cũng có thể khiến người ta kiêng kỵ mấy phần. Sản nghiệp dưới danh nghĩa của Phó Lôi rất nhiều, có nhà hàng, câu lạc bộ, công ty khoa học kỹ thuật,... Có lẽ biết tẩy trắng không dễ dàng gì nên mấy hoạt động trái pháp luật như thế bây giờ anh ấy tránh xa chẳng dám đụng. Giống như Kim Triêu đây, rõ ràng là hộp đêm nhưng khi thành phố mở bình chọn toàn dân vào cuối năm thì nơi này cũng được vinh danh trong "Top 10 nơi văn minh nhất" của Hoài Thành. Trước giờ tôi vẫn biết anh Phó Lôi là một kẻ tàn nhẫn. Thông thường Kim Triêu mở cửa tới tầm rạng sáng hai ba giờ là sẽ bắt đầu rượu tản người tan. Lúc gần xong việc thì ai cũng đã uống đến độ người nồng mùi rượu. Đôi khi tan làm có vài cô nàng tinh lực dồi dào còn rủ rê mọi người đi ăn khuya dằn bụng. Tôi rất ít khi tham gia mấy cuộc vui tăng hai của bọn họ, đối mặt với những lời mời nhiệt tình kia cũng luôn cười nhạt từ chối: "Mấy đứa đi ăn đi, chị lớn tuổi rồi không so được với mấy cô nàng trẻ tuổi như các em, giờ còn không về nghỉ ngơi sợ là sớm muộn gì nếp nhăn cũng bò đầy mặt." Bởi vì chất lượng giấc ngủ của tôi không được tốt nên bình thường tôi sẽ đi thẳng về nhà. Cứ vào giờ này ngoài cửa Kim Triêu luôn có rất nhiều taxi dừng ở ven đường. Gần đây mỗi khi tan làm, vừa đi ra đến cửa tôi liền sẽ theo thói quen mà liếc mắt nhìn ra chỗ giao lộ ở phía đông một cái. Quả nhiên, chiếc Mercedes màu đen một tuần nay vẫn luôn đến đúng giờ, dừng đúng nơi kia đã có mặt ở đó. Người ngồi trong xe hẳn đã nhìn thấy tôi, một bóng người cao lớn mạnh mẽ bước xuống xe. Cách một khoảng cách rất xa, người đàn ông kia khoát tay lên cửa xe, đứng ở nơi đó dùng một ánh mắt nặng trĩu nhìn sang. Tôi không để ý tới anh ta, đi thẳng lên taxi rồi báo địa chỉ nhà. Lúc về tới cửa chung cư tôi thanh toán tiền xe xong liền bước xuống, chiếc Mercedes kia không hề ngoài dự đoán mà vẫn đi theo sau. Nếu là người khác có lẽ tôi sẽ còn sợ hãi. Nhưng người này thì không. Tên của anh ta là Diệp Thành, nghề nghiệp là luật sư. Nói chính xác hơn, anh ta là một luật sư rất có danh tiếng ở Hoài Thành. Diệp Thành là con ông cháu cha bên chính trị, tốt nghiệp khoa Luật ở đại học Cửu Kinh, ba là thẩm phán, mẹ là kiểm sát viên. Từ hồi còn đi học anh ta đã vô cùng nổi tiếng, nhờ có sự giới thiệu của nhà trường mà ngay từ lúc còn đang học thạc sĩ, Diệp Thành đã hợp tác với một văn phòng luật sư ở Nam Kinh để cùng xử lý một vụ kháng cáo giám định tư pháp rất nổi tiếng. Hai năm trước anh ta lại cùng bạn đại học thành lập văn phòng luật sư Hoài Kinh, am hiểu nhất là bào chữa các vụ án hình sự và các vấn đề pháp lý khó khăn khác. Tôi biết rõ về anh ta như vậy không chỉ bởi vì tôi cũng từng là sinh viên của Cửu Kinh, mà còn bởi vì một tuần trước tôi vừa đá anh ta xong. Cái từ "đá" này có thể chưa đúng lắm, vì ngay từ đầu giữa chúng tôi đã chẳng phải là một mối quan hệ nghiêm túc gì cho cam. Hai tháng trước văn phòng luật sư của anh ta giúp sếp Lâm của tập đoàn Khải Thị thắng kiện một vụ án tranh chấp kinh tế, sếp Lâm đặt phòng riêng ở Kim Triêu, một hai phải kéo cả văn phòng luật đến đây chúc mừng một phen. Phòng được đặt ở chỗ A Tĩnh, hiệu suất cũng thuộc về team của chúng tôi, sếp Lâm còn vô cùng hào phóng đặt một set Remy Martin nên tôi cũng đi qua mời vài ly rượu. Vì thế nên đã quen biết với Diệp Thành. Lúc ấy trong phòng riêng to như vậy, sếp Lâm và những người khác đều có mấy nàng mời rượu ngồi cạnh. Tiệc rượu hoành tráng, đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn đủ mọi màu sắc cộng với tiếng cười nói rôm rả tạo nên bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Tôi cười nói vài câu với sếp Lâm, sau đó ông ta đã giới thiệu tôi với Diệp Thành. "Đại Yên này, anh nghe A Tĩnh nói em cũng tốt nghiệp ở đại học Cửu Kinh đúng không? Tới đây tới đây, giới thiệu với Diệp đại trạng* cậu đây một bạn học cùng trường, là đại mỹ nhân đấy nhé!" [*Đại trạng: Cách gọi luật sư ở Hong Kong] Trong phòng có rất nhiều người nên ngay từ đâu tôi không chú ý đến anh ta. Nhưng đợi đến khi vừa liếc tới, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau không khí dường như đã đông lại. Giữa người với người luôn chú ý chút nhân duyên, cái duyên có ngay từ lần đầu chạm mắt. Diệp Thành còn rất trẻ, cũng rất tuấn tú. Đó là kiểu đẹp trai chính trực vô cùng phù hợp với nghề nghiệp mà một luật sư tinh anh nên có. Mái tóc đen nhánh được tạo hình một kiểu tóc trông rất đẹp, sạch sẽ gọn gàng không hề có chút rối loạn. Trán cao mũi thẳng, đôi môi mỏng đang mím chặt, ngũ quan đoan chính chẳng hề có điểm nào để xoi mói. Anh ta đeo một chiếc kính gọng vàng, nhìn trông nho nhã lịch sự, cũng vừa lúc che giấu được tia sáng lóe lên dưới đôi mắt sâu thẳm kia. Chỉ cần một ánh mắt tôi cũng đã biết tôi nên phát sinh chút gì đó với anh ta. Trong lời đồn Diệp Thành không thích uống rượu, tính cách lại lạnh lùng yên tĩnh, dù cho là trong giờ làm việc hay ngoài giờ làm việc thì vẫn luôn giữ nguyên dáng vẻ ít nói ít cười. Đêm nay cũng giống với lời đồn đãi đó, tuy anh ta bị phía đối tác của văn phòng luật cố ý kéo tới nhưng từ đầu đến cuối đều không uống một giọt rượu, bên người cũng không có bất kì một cô gái nào ngồi cạnh. Có thể nhìn ra anh ta không quá thích nơi này, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhưng mắt thường đều có thể nhìn thấy đôi lông mày đang nhíu lại kia đã nói lên hết sự bực dọc từ đáy lòng. Cũng may sau đó tôi đã giải cứu cho anh ta. Tôi ngồi cạnh anh ta, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt dò xét của anh. "Chào luật sư Diệp." "Cô cũng tốt nghiệp từ đại học Cửu Kinh?" Thanh âm của Diệp Thành trong trẻo lạnh lùng, có thêm chút trầm thấp rất dễ nghe. Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi, trên mắt kính phản chiếu ra vài tia sáng, chiếu đến nỗi con ngươi đen kịt kia cũng hiện ra chút thâm trầm. Khi anh ta đã có lòng tò mò với một cô gái rồi chủ động lên tiếng hỏi han thì tôi biết rõ, anh ta không ghét tôi. Tôi vẫn biết ngoại hình của mình không tệ, nhiều năm trà trộn nơi phong nguyệt đã lắng đọng ra một nụ cười kéo léo mà dịu dàng trên gương mặt này. Nếu như tôi muốn thì sự dịu dàng này còn sẽ mang chút gợi cảm khó kìm. Tôi tốt nghiệp ở Cửu Kinh, lớn hơn anh ta một khóa nên cũng tính là đàn chị của anh. Nhất định Diệp Thành sẽ vô cùng ngạc nhiên, một sinh viên tốt nghiệp ở đại học danh giá như tôi tại sao phải đến hộp đêm làm việc. Những thứ này không cần tôi giải thích với anh ta, nếu như anh ta có hứng thú với tôi rồi bỏ chút công sức hỏi han thì cái gì muốn biết cũng sẽ biết. Rạng sáng hôm đó lúc Diệp Thành chuẩn bị rời đi, tôi chủ động hỏi anh ta rằng có thể đưa tôi về nhà không. Anh ta ngồi trong xe nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm, đôi lông mày nhướng lên một lát. Cũng không biết anh ta nghĩ tới chuyện gì, cuối cùng ngầm đồng ý để tôi mở cửa xe ngồi lên ghế phụ. Tới dưới cổng chung cư, lúc xuống xe tôi vừa cười vừa hỏi anh ta một câu: "Có muốn lên nhà tôi uống ly cà phê không?" Một lời ám chỉ quá rõ ràng, ai cũng là người trưởng thành, chẳng có gì phải che lấp hay giấu giếm. Ánh mắt tôi vô cùng bằng phẳng, nhìn anh ta bằng vẻ mặt tự nhiên, phảng phất như dù anh ta có cự tuyệt hay không thì cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì ảnh hưởng đến toàn cục. Anh ta nhếch môi nhìn chăm chú vào tôi, cuối cùng hỏi một câu: "Cô ở một mình sao?" "Tất nhiên." "....Có cần đi cửa hàng tiện lợi mua đồ không?" "Không cần, nhà tôi có." Tôi khẽ cười, nhìn anh ta bằng ánh mắt dịu dàng, khóe môi cũng cong hơn: "Có rất nhiều." Lúc bốn mắt nhìn nhau tôi thấy Diệp Thành nhíu mày lại, giờ khắc này tôi có thể nhìn ra sự chần chờ và do dự của anh ta. Có lẽ tôi biết anh ta đang nghĩ gì trong lòng, một bên là gông xiềng đạo đức, một bên là người phụ nữ có dung mạo mỹ lệ, còn khiến anh ta rất có thiện cảm. Người phụ nữ này còn cười rộ lên như một con hồ ly, bình thản tự nhiên mà dụ dỗ anh. Mà anh ta lại vừa lúc đang độc thân, ngay trong độ tuổi tinh lực tràn đầy. Anh ta là luật sự, không phải thánh nhân, cho nên anh tự nguyện mắc câu. Ngay từ đầu dáng vẻ của luật sư Diệp còn khá kiềm chế, đợi đến lúc lên lầu tháo cặp mắt kính kia ra, vừa kéo áo sơ mi xuống đã bại lộ ngay hình dáng một kẻ văn nhã bại hoại. Ngày hôm sau lúc anh ta đi tôi còn chưa tỉnh ngủ. Chờ đến lúc tôi tỉnh lại đã là mười một giờ trưa. Trên tủ đầu giường để lại một xấp tiền mặt. Rất tốt, theo như nhu cầu, sẽ không ai có gánh nặng trong lòng. Tôi ngồi trên chiếc ghế mây ở ban công, ngay lúc mặt trời chói chang thì châm một điếu thuốc, kẹp nó ở đầu ngón tay ngắm nhìn một lúc, nhìn đốm lửa nhỏ nhoi không đáng nói kia từ từ cháy tới khi biến thành một đống tro tàn. Lúc lửa sắp tắt, tôi hít một hơi thật mạnh. Cảm giác thuốc lá tan vào lá phổi không hiểu sao lại khiến lòng người thoải mái đến kỳ lạ.   Mời các bạn mượn đọc sách Tro Tàn Rực Cháy của tác giả Mễ Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hy Vọng Của Nhan Họa
Review bởi Vô Ưu: Một câu truyện tình yêu với motif khá mới mẻ, thích hợp để thay đổi khẩu vị cho những độc giả đã quá ngán ngẩm với những tác phẩm ngôn tình với những lối mòn cũ kĩ trong kho tàng truyện ngôn tình. Mời bạn đoc cùng Vô Ưu tìm hiểu về tác phẩm “Hy vọng của Nhan Hoạ” viết bởi “Vụ Phỉ Dực”: Nữ chính: Nhan Hoạ Nam chính: Kỳ Trạch Thể loại: thanh xuân vườn trường, hiện đại, nhẹ nhàng, HE Sẽ ra sao nếu một ngày khi bạn tỉnh dậy lại phát hiện ra mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, bên cạnh là một người đàn ông hoàn toàn lạ mặt bạn mới gặp lần đầu. Điều khiến bạn shock và bất ngờ hơn khi phát hiện ra chính là người đàn ông đó chính là CHỒNG TƯƠNG LAI của bạn. Nữ chính Nhan Hoạ của chúng ta qua một đêm ngủ đã xuyên không từ căn phòng thiếu nữ của mình đến trên giường của đại nam nhân xa lạ. Bất ngờ này nối tiếp bất ngờ khác khi cô phát hiện ra người tự giới thiệu là chồng của cô chính là tên bạn học nam tính tình lạnh lùng, lại độc mồm mà cô nghĩ cả đời sẽ không bao giờ thân thiết với hắn – Kỳ Trạch. Nhan Hoạ bắt đầu tận lực hạn chế việc tiếp xúc với Kỳ Trạch để ngăn cản khả năng hắn sẽ trở thành chồng cô. Thế nhưng nữ chính đáng yêu của chúng ta lại ngây thơ không biết rằng bản thân đã rơi vào tầm ngắm của con sói Kỳ Trạch. Hóa ra hắn từ lâu đã để ý cô, dành cho cô một góc ấm áp trong trái tim tưởng chừng hóa sắt đá của mình. Thế nhưng, điều buồn cười là Kỳ Trạch – tên thẳng nam chính hiệu chưa một mối tình vắt vai lại không biết làm sao để bày tỏ tâm ý của mình, cuối cùng để mỗi lúc đối mặt với nữ chính lại trưng ra khuôn mặt lạnh băng, lời nói thì cay độc chọc nữ chính càng ngày càng cách xa hắn ta. Nhưng các bạn độc giả chúng ta đừng vội lo sợ con đường tình yêu của đôi trẻ bị gián đoạn, tác giả yêu quý của chúng ta đã tạo ra nhiều tình huống để cả hai tiếp xúc và hiểu nhau hơn. Từ những cuộc tụ tập vui chơi của các bạn trong lớp, từ những lời khuyên giải của Kỳ Trạch tương lai khuyên nhủ Nhan Hoạ, đã khiến cho cô hiểu hơn về một Kỳ Trạch độc mồm, lạnh nhạt là một chàng trai chịu nhiều tổn thương từ chính sự rạn vỡ của hôn nhân ba và mẹ. Cuối cùng khi nhờ vào một lần tai nạn đã kéo Kỳ Trạch và Nhan Hoạ lại gần nhau hơn. Dù sao thì Vô Ưu cực kỳ đề xuất các bạn thử đọc tác phẩm này. Truyện rất đỗi nhẹ nhàng nhưng vẫn có những nút thắt nho nhỏ để người đọc không bị nhàm chán. Có thể xem như một món ăn tinh thần bạn có thể cân nhắc khi rãnh rỗi. À, bên cạnh couple nam nữ chính vừa đẹp, vừa là học bá của chúng ta thì có những nhân vật phụ siêu cute hột me nha. Tiêu biểu có thể kể đến như bạn nhỏ Nhan Lãng lúc nào cũng sợ chị gái và Kỳ Trạch yêu sớm lỡ dỡ tương lai, học hành sa sút nên canh Kỳ Trạch như gà mẹ canh diều hâu vậy. Bên cạnh còn có những người bạn học của Kỳ Trạch và Nhan Hoạ cũng đều đáng yêu, mỗi người một cá tính, tác giả vẫn dành một phần nhỏ để nói về câu chuyện của từng người. Với độ dài là 111 chương có bao gồm ngoại truyện trong đó là 2 chương. Bạn đọc đừng e dè vì sợ tác phẩm nhiều chương sẽ loãng, thật ra dung lượng từng chương rất vừa, lại thêm tác giả viết rất chắc tay, tình tiết lôi cuốn, không dư thừa sẽ khiến cho bạn đọc say mê đến quên thời gian. Trích dẫn: Đang lúc cô còn đang suy nghĩ lung tung thì đột nhiên người phía sau lại thò mặt tới sát mặt cô, dọa cô sợ hết hồn, mắt mở to ra nhìn. “Cậu, cậu làm gì vậy?” Nhan Họa tim đập thình thịch, giọng nói vốn nhẹ nhàng bây giờ nghe càng yếu ớt hơn. Kỳ Trạch bị giọng nói của cô làm cho đỏ bừng cả tai, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Mình muốn nhìn bạn gái của mình không được à?” Đọc đến đây rồi, các bạn đọc của Vô Ưu mau chóng vào xem Kỳ Trạch lần đầu yêu ngượng ngùng nhìn bạn gái đi nào. Khuyến nghị nên đọc truyện một mình bởi lẽ có rất nhiều tình tiết rất ư là đáng yêu, ngọt ngào khiến cho bạn quắn quéo lên, cho nên nếu không muốn hứng chịu những ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh thì nghe lời Ưu trốn vào phòng tha hồ đọc, tha hồ uống nước đường đi nhé. Tạm biệt mọi người. *** Review GreyPhan:   Tiếp nối 1 tác phẩm nữa của Vụ Thỉ Dực mà mình vừa đọc xong. Tên gốc của truyện là: “Nhan Họa khả kỳ”, “khả kỳ” là từ rút gọn của “khả dĩ kỳ đãi” nghĩa là “Có thể mong đợi”. Tên truyện convert thành “Nhan Họa có hi vọng”, nghĩa cũng na ná. Nhưng nói chung là đọc truyện mà ko đọc văn án thì cũng chẳng hiểu tên truyện có nghĩa gì luôn. Do trong văn án tác giả viết đại khái là Nhan Họa thấy được tương lai kết hôn với nam chính thì cảm thấy không có hi vọng gì nữa. Quyển này nội dung chính là thanh xuân vườn trường, tình yêu gà bông, xen lẫn vào đó là kỳ ngộ của nữ chính Nhan Họa. Năm 17 tuổi, mỗi lần Nhan Họa gặp / thấy được Kỳ Trạch – chàng soái ca học bá của trường là cô nàng sẽ xuyên đến chính mình của 10 năm sau. Trong tương lai này, Nhan Họa 27 tuổi đã có một babyboy với Kỳ Trạch, hai vợ chồng sống vô cùng hạnh phúc. Mỗi lần xuyên qua rồi ngủ đi thì Nhan Họa lại xuyên về hiện tại. Nếu như Nhan Họa không biết trước tương lai và bị Kỳ Trạch ở tương lai ảnh hưởng thì cuộc đời hiện tại của cô hẳn sẽ diễn biến giống như Nhan Họa của 27 tuổi đó, có 1 mối tình đầu với Liêu Vinh, rồi chia tay, sau lại đi xem mắt tiếp theo kết hôn với Kỳ Trạch. Kỳ Trạch yêu thầm Nhan Họa 2 năm, khi chưa kịp tỏ tình thì gia biến xảy ra nên chuyển trường và đi du học, dẫn tới việc anh lỡ mất Nhan Họa, mãi đến khi về nước mới dàn xếp chuyện xem mắt để cưới Nhan Họa. Bởi vì Nhan Họa 27 tuổi nhờ vả, mà Nhan Họa 17 tuổi đã thay đổi cuộc đời của Kỳ Trạch, nên ở kiếp này họ yêu nhau sớm hơn, đến với nhau sớm hơn và trọn vẹn hơn. Đối với Nhan Họa mà nói, nếu ko có chuyện xuyên đến tương lai thì Kỳ Trạch chỉ là 1 người bạn học chung trường rất chi là bình thường. Ở quyển này thì mình chỉ kết chỗ đặt ra khá mới lạ, chứ nội dung thì khá dài dòng, đọc thấy chán chán, không có cao trào, đôi khi thấy nhiều tình tiết thừa thải chút. Nhưng có nhiều đoạn miêu tả tình yêu gà bông trong sáng đọc thấy dễ thương, vì là đề tài thanh xuân vườn trường nên cũng không thể đòi hỏi mấy chi tiết ngược hay sủng quá được, mà đều đều vậy thôi. Đọc có cảm giác khá giống shoujo manga. Sau khi đọc vài quyển của Vụ Thỉ Dực thì Grey nghĩ ngoài đời tác giả chắc có 1 cô bạn thân tính tình hoạt bát sôi nổi lắm hoặc là tác giả thích có 1 người bạn như thế, bởi vì tác phẩm nào của Vụ Thỉ Dực cũng có nhân vật bạn thân có tính cách như thế hết trơn. Mời các bạn đón đọc Hy Vọng Của Nhan Họa của tác giả Vụ Thỉ Dực.
Hiền Thê Ngốc Nghếch
Ai cũng cảm thấy vận may của Như Thuý cô nương thật sự là cao tận trời. Thế mà người may mắn như vậy cũng có một chuyện xui xẻo, cực kì "xui xẻo". Chính là vô tình trật chân một cái, vô tình đỡ đao cho nhi tử của Trấn Quốc Công, cũng vô tình tạo nên một đoạn "nghiệt duyên". Vì thế, ở trong mắt mọi người, nàng trở thành ‘BAY LÊN ĐẦU CÀNH LÀM CẦM THÚ’ được con trai của Trấn Quốc Công dùng tam mối lục lễ lấy về nhà, bắt đầu cuộc sống như vậy, như vậy cùng mỹ nam Các hạ nói họ không xứng đôi? Bình tĩnh, bình tĩnh nào, nàng có tướng công tận tình ủng hộ, ai dám nói bọn họ không xứng? Các hạ nói, ít ra cũng nên nói đạo lý mới đúng? không cần đâu, lời nàng nói ra, đó chính là đạo lí! Mọi người: Trời ơi, ai làm ơn đem ả nha hoàn ngu ngốc nhưng may mắn đến tức chết người này ta đi chỗ khác đi! Nếu không sẽ nghẹn chết người đó Nhân vật chính: Ôn Lương, Nhị Thúy cô nương ┃ phối hợp diễn: Túc Vương, Túc vương phi, Trấn Quốc Công *** Mình khá thích văn phong của Vụ Thỉ Dực, nó thoải mái, ngọt ngào và hài hước. Bộ đầu tiên mình đọc là "Hiền thê cực khỏe", sau đó đến "Hiền thê ngốc nghếch", có vẻ đây là hệ liệt Hiền thê của Vụ Thỉ Dực. Lúc đọc 2 bộ đó mình khá thích cặp Túc vương gia và Túc vương phi nên hi vọng tác giả viết một bộ riêng về cặp nay, may mắn làm sao lại vô tình tìm được nó, chính là bộ "Hiền thê khó làm" đây. Truyện có văn phong tưng tửng, hài hài. Ngoài cặp nam nữ chính ra mình khá thích nha hoàn Như Thúy của A Nan, nha hoàn này tuy ngốc nhưng người ta nói người ngốc thì thường may mắn, quả đúng vậy, bạn nhỏ nha hoàn này tuy ngốc nhưng lại may mắn đến lạ thường, còn rất biết cách làm người ta nghẹn họng, nói câu nào người ta bực câu đấy, chỉ muốn bạn nha hoàn này đi càng xa càng tốt, đừng ở đây làm tức chết người ta  Tổng kết lại là truyện hay, đọc thoải mái dễ chịu, không phải suy nghĩ nhiều. HE, không ngược, có thịt hảo hạng, không phải vụn. Edit cũng ổn, tuy còn vài chỗ hơi lấn cấn nhưng không đến nỗi tệ. *** - Thể loại: xuyên không, lãng mạn - Nữ chủ: Lục Thiếu Thất, tên hay gọi A Nan - Nam chủ: Túc vương Sở Bá Ninh - Văn án: Túc vương Sở Bá Ninh nổi danh nhất không phải hắn quyền thế ngập trời, mà là truyền thuyết hắn khắc thê tuyệt tử. Lục Thiếu Thất từ khi bị Hoàng đế chỉ hôn cùng Túc vương Sở Bá Ninh, tất cả mọi người đều cho rằng nàng sẽ không còn sống được bao lâu nữa, ngay cả những sòng bạc lớn tại kinh thành đều mở những bàn cá cược về nàng sẽ chết như thế nào, thậm chí ngay cả tiểu thiếp nàng có lòng tốt muốn nạp cho Túc Vương gia cũng quỳ xuống ôm chân nàng khóc lóc thảm thiết xin nàng đừng ác độc buộc các nàng đi chịu chết như vậy.Lục Thiếu Thất bi phẫn: Trời! Làm hiền thê lương mẫu như ta bộ dễ có lắm sao? Có phúc không biết hưởng mà!Đây là câu chuyện kể về một cô nương hiện đại lập chí muốn làm hiền thê lương mẫu lại phát hiện Vương gia phu quân nhà mình lại là một nam nhân yêu sạch sẽ quá mức, lại mang mạng khắc thê tuyệt tử, để cho nàng phải mang danh là một đố phụ càng chạy càng không có đường về này. - Truyện có lời văn nhẹ nhàng, tình tiết hợp lí, nữ chủ thật vô cùng bình thường giống bao cô gái khác trừ vụ xuyên không ra. Nam chủ vì quá khắc thê chết hết nên thái hậu mới để ý đến nữ chủ là một thứ nữ, có thân hình không được mảnh mai cho lắm, nhưng chính vì vậy mà A Nan được thái hậu nghĩ sẽ sinh con tốt cộng giải mệnh khắc thê cho Túc vương, ừ thì nàng cũng đâu chết đâu, ngày đầu sau đêm tân hôn chỉ bị gãy chân nằm giường mấy tuần thôi. Sau đó Túc vương ra trận đánh giặc, thái hậu không cam tâm để con mình cô đơn hạ chỉ đẩy A Nan ra biên giới luôn, từ đây cuộc sống của đôi bạn trẻ bắt đầu. Nam chính mắc bệnh khiết phích, rất sạch sẽ, nhưng quan tâm nữ chính. Kể cả khi nữ chính bị một tên tra nam cắn để lại một vết sẹo trên vai, mới thấy được tình cảm chân thành của nam chính trong thời đại nam tôn nữ ti lúc bấy giờ, hoặc khi nữ chính sinh con gái đầu lòng suýt chết, vì nghe tin nam chính bị thương trên chiến trường mà sinh non, từ đó nam chính không muốn nữ chính lại sinh cho dù không có con trai, nữ chính cũng không có hành động gì gọi là điên rồ so với thời ấy, yên tâm làm một hiền thê lương mẫu, sinh được một gái một trai. Truyện kết thúc HE. - Không có nam phụ, nữ theo nam chính rất nhiều nhưng không tính là nữ phụ vì không lọt được nửa con mắt của nam chính, nhân vật gây chán ghét nhất là Thái hậu, thấy nam chính cưới nữ chính về không chết thì lại muốn nhồi thêm vài nàng nữa vào, không biết nam chính có khắc thật không mà một người mắc phong hàn chết thật, còn hai người còn lại sợ quá xin nữ chính thả đi. Rồi khi nghe tin nữ chính có thai, sợ nam chính tịch mịch lại gửi thêm hai nữ thái y, kết quả hại nam chính trúng xuân dược, nữ chính thân mang lục giáp phải thân chinh giải dược. được một tấc lại tiến một thước. - Đánh giá 8/10, nên đọc, warning: 16+   Mời các bạn đón đọc Hiền Thê Ngốc Nghếch của tác giả Vụ Thỉ Dực.
Thế Thúc
*: Từ "Thế thúc" trong truyện theo mình hiểu là hai gia tộc có mối quan hệ thế giao ân tình qua lại của trưởng bối mà nữ chính theo bối phận phải gọi nam chính một tiếng thúc. Vì không có quan hệ huyết thống mà chỉ kế thừa từ quan hệ thế giao nên gọi là thế thúc.  _________ Giới thiệu: Thôi Quý Lăng là một người vô cùng bình tĩnh, những chuyện điên cuồng đã làm ra đời này đều là vì Khương Thanh Uyển.  Thí dụ như năm đó vì cầu thú Khương Thanh Uyển, mà quỳ ba ngày ba đêm giữa trời mưa to. Lại thí dụ như, vào ngày đại hôn của Khương Thanh Uyển năm đó, đã cầm quân chặn đường cướp tân nương.   Kiếp trước, Khương Thanh Uyển và Thôi Quý Lăng chính là nhất kiến chung tình. Nàng không màng lời khuyên can của phụ mẫu, vì chữ tình mà một mực gả thấp cho chàng. Những năm tháng ấy, tình yêu của nàng như ánh cầu vồng sau mưa, đượm sắc màu và tràn đầy ấm áp. Nhưng khi cả hai chân chính bước vào hôn nhân, mọi thứ đã chẳng còn nguyên vẹn như ngày nào. Tình yêu thuần khiết của nàng dần bị vấy bẩn. Mà chàng khi ấy, lại vô tâm từng bước gây ra thương tổn sâu đậm hơn cho nàng.  Lời ly biệt kia chính là kết thúc tất cả…  Một lần chia xa chính là âm dương cách biệt… Nàng mang theo những yêu hận trong lòng, trầm mình xuống đáy hồ lạnh giá.  Nàng quyết tuyệt đến như thế. Nàng nhẫn tâm đến như thế.  Một chút cũng không giữ lại cho mình, một chút cũng không lưu luyến thế gian này. “Nếu như câu chuyện vốn dĩ là bi kịch. Vậy cần gì phải cho ta mộng ước đẹp đến thế? Vai diễn từ tương phùng đến biệt ly…” (*) Mùa đông năm ấy, tuyết rơi phủ đầy, trái tim ai tan vỡ... * * *  Khương Thanh Uyển cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi như thế với những khúc mắc và đau đớn tận sâu trong tim. Vậy mà, ông trời thương xót cho nàng được trọng sinh đến ba năm sau trong một thân phận mới cũng tên Khương Thanh Uyển. Nàng khi ấy, trái tim như chơi vơi giữa biển trời. Bi thương kiếp trước là cơn ác mộng, đến hít thở cũng đau thấu tâm can. Thôi Quý Lăng - tên chàng là mũi dao, cắt vỡ cả lòng nàng.  Nàng thật tâm muốn buông bỏ tất cả những yêu hận đã có, muốn buông lơi đôi tay đã từng nắm lấy đi qua những tháng ngày an yên lúc trước. Chỉ là, duyên nợ giữa họ vẫn còn day dứt, muốn cắt đứt cũng không thể nào. Nàng gặp lại Thôi Quý Lăng trong thân phận mới, chàng bây giờ là thế thúc của nàng. Kiếp trước phu quân, kiếp này thế thúc, hỏi có bao nhiêu chua xót. * * *  Kiếp trước, Thôi Quý Lăng chỉ là một thư sinh nghèo hèn, lại thú được Khương Thanh Uyển con nhà phú thương kim chi ngọc diệp.  Chàng khi đó, tâm nguyện duy nhất là muốn dùng tất cả yêu thương của cả đời mình bù đắp lại những thiệt thòi vì chàng mà nàng đã gánh chịu. Thế nhưng, chẳng biết từ khi nào giữa họ dần có một vách ngăn thật lớn. Chàng vô tâm buông lời tàn nhẫn và khiến nàng rời xa.  Lúc ấy, chàng đâu biết, nàng rơi nước mắt, nàng thương tâm, nàng đau lòng đến mức nào. Hiểu nhầm hóa thành biến cố, đẩy họ theo hai hướng đối nghịch.  Người ở lại, người rời đi.  Người còn sống, người đã chết. Người kiếm tìm, người biến mất. Vĩnh viễn, không thể quay về. Vĩnh viễn, không thể chung đường. * * *  Hoa nở hoa lại tàn. Tình đến tình vội tan. Người đi lời ly biệt.  Má thắm lệ phai màu. Thôi Quý Lăng hận ông trời, hận lòng người, hận Khương Thanh Uyển. Nhưng sâu trong tim lại muốn đem nàng về bên cạnh. Vì chàng biết, đời này kiếp này chàng chỉ yêu mình nàng mà thôi. Nỗi hận kia không thể che lấp nỗi nhớ và tình yêu của chàng dành cho nàng.  Uyển Uyển, trở về bên cạnh ta được không? Uyển Uyển, nàng rời đi lâu như vậy có biết ta nhớ nàng đến thế nào hay không? Uyển Uyển, ta chờ nàng, chờ nàng đến trái tim cũng hao mòn rồi. Uyển Uyển, Uyển Uyển, tiếng gọi bi thương kia day dứt cả đời người. Vậy nên, Thôi Quý Lăng không ngừng đem tính mạng của mình ra đặt cược qua từng lần chinh chiến trên sa trường. Chàng muốn quyền thế, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn nắm trong tay cả thiên hạ này. Như thế, chàng mới có thể tìm về Uyển Uyển, mới mang lại cho nàng một cuộc sống an yên hạnh phúc.  Chỉ là, chàng không hề biết rằng, Uyển Uyển chàng yêu nhất đã trầm mình xuống hồ sâu lạnh giá năm đó. Uyển Uyển đi rồi, không quay về được nữa. Uyển Uyển đi rồi, với trái tim chằng chịt vết thương.  Giữa họ, là hiểu lầm cùng bi ai… không cách nào tháo gỡ.  * * * Lần gặp lại này tựa như tơ duyên ông trời đã ban cho Thôi Quý Lăng sau tất cả những đau thương năm đó.  Chàng từng bước bước đến sự thật phía sau đã bị chôn dấu. Bao nhiêu điên cuồng cùng phẫn nộ, bao nhiêu đau đớn cùng khổ sở. Thì ra Uyển Uyển của chàng đã phải thương tâm như thế. Ngày nàng rời đi, phải chăng bầu trời cũng hóa thành cơn mưa nước mắt. Nơi đáy hồ kia, hỏi nàng có lạnh không?  Vì thế, kiếp này khi đã biết sự thật chàng tàn nhẫn đưa những kẻ đã hại nàng vào địa ngục. Còn nàng, chàng muốn đem cả thế giới này đặt dưới chân nàng, muốn bù đắp lại tất cả những gì bi thương nàng đã gánh chịu.  Chỉ là, đoạn đường này sao gian nan quá. Chàng muốn ôm thê tử kiếp trước của mình về nhà cũng thật không dễ dàng gì. Bởi vì, Uyển Uyển bây giờ không muốn làm thê tử của chàng nữa. Nàng muốn quên đi đoạn nhân duyên đã từng dang dở kia. Nhưng Thôi Quý Lăng chàng làm sao có thể buông tay được. Tất cả đều là lỗi của chàng. Cho nên, xin nàng hãy để chàng dùng tình yêu này xóa đi đau thương từng có. Một đời một kiếp nắm tay nàng đi đến tận cùng. * * * “Thế thúc” là một trong số những bộ truyện cv trọng sinh ngược nam thời gian gần đây mình đọc và thấy khá hay. Nội dung truyện chính là quá trình truy thê đầy gian khổ của nam chính Thôi Quý Lăng với nữ chính Khương Thanh Uyển. Kiếp trước, hai người vì hiểu nhầm xa cách rồi âm dương ly biệt mà không hề hay biết. Kiếp này, nam chính luôn ân hận đau đớn và mong muốn tìm mọi cách bù đắp lại tất cả mọi thứ cho nữ chính. Nhưng vì bóng ma trong quá khứ và những thương tổn quá sâu đậm mà nữ chính đã không thể mở lòng mình với chàng. Chàng phải từng bước tháo gỡ bí mật lúc trước và xây dựng niềm tin cùng tình yêu đã mất với nàng thật không dễ gì. Thấy thì cũng tội nhưng mà cũng kệ :v :v Ai bảo, kiếp trước yêu nàng nhiều đến thế lại không thể bảo vệ được nàng và để nàng đi đến bước đường bi kịch như vậy. Nhìn chung, cả nam nữ chính trong truyện đều được xây dựng khá tốt. Nam chính trầm tĩnh, lạnh lùng, tàn nhẫn khó đoán nhưng trái tim lại cực kỳ thâm tình. Đời này kiếp này chỉ nguyện yêu và chờ đợi mình nàng mà thôi. Nữ chính thì hiền lành, hơi mềm yếu nhưng khi cần sẽ rất kiên cường và quyết tuyệt không hề yếu đuối bánh bèo. Tình yêu của cả hai là sự chấp nhất bền bỉ và mang chút đau lòng. Nhưng đó chỉ là phần đầu thôi ạ, càng về sau thì càng ngọt ngào ấm áp và đầy cảm động lắm luôn á.  Vì vậy, nếu bạn thích một câu chuyện trọng sinh có ngược nam, có song xử, có truy thê với nam chính siêu thâm tình và những bí mật cất dấu làm nên biến cố lớn cho câu chuyện thì “Thế thúc” đảm bảo có đầy đủ mọi thứ bạn yêu cầu nhé. Còn nếu bạn vẫn đang băn khoăn thì mình xin lấy tên tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt ra để khẳng định nè.  So với hai bộ “Em gái của gian thần” và “Muội khống” thì “Thế thúc” như một sắc màu hoàn toàn khác không bị trộn lẫn. Tuy nhiên, hình tượng nam chính vẫn được xây dựng với sự thâm tình, chấp niệm và có chút cuồng loạn như những nhân vật kia. Cho nên, mặc dù truyện chỉ mới có convert và chưa nhà nào nhận edit thì mình nghĩ mn cũng không nên bỏ qua đâu ạ. Bởi truyện cv nhưng khá dễ đọc, mn thích thì nhích thôi nào ^^  ____________ Phần văn án giới thiệu được edit bởi #Ám Dung Hoa page #RVNT0105 (*): Trích từ bản dịch lời bài hát Vở kịch độc diễn do Hứa Như Vân thể hiện. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khương Thanh Uyển không ngờ mình có thể sống thêm lần nữa. Nàng là nữ nhi của phú thương ở Vân Châu, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa. Đến tuổi cập kê, nàng vui vẻ ở bên sĩ tử bần hàn Thôi Quý Lăng, mặc cho phụ thân phản đối, nàng nhất quyết gả cho hắn. Sau khi thành hôn, hai người vô cùng ân ái, nhưng phu thê nghèo nàn kèm theo trăm sự đau thương, cộng thêm không thể hòa hợp với trượng mẫu (mẹ chồng) và muội phu (em chồng), thời gian trôi qua, họ dần nảy sinh mâu thuẫn. Về sau, Thôi Quý Lăng không thi đỗ tú tài, được bằng hữu tốt tiến cử nên cả gia đình chuyển đến Cam Châu góp sức cho Ninh vương. Ninh vương cũng coi trọng hắn, dần dần ngồi vào vị trí trưởng sử của Vương phủ. Trượng mẫu luôn cảm thấy nàng là nữ nhi gia đình thương nhân mà muốn bám vào nhi tử của bà, hiện tại Thôi Quý Lăng đã làm quan Ngũ phẩm nên bà càng khinh rẻ nàng, hằng ngày chưa từng cho nàng sắc mặt tốt. Muội phu cũng châm ngòi ly gián, tình cảnh của Khương Thanh Uyển tại Thôi gia vô cùng gian nan. Nếu chỉ như vậy thì không sao, nàng thật tâm yêu thương Thôi Quý Lăng, vì hắn, những chuyện này nàng có thể chịu đựng. Nhưng không ngờ hắn lại có tình ý với bằng hữu tốt nhất của nàng, hai người còn lén lút có con. Thậm chí, để đạt được quyền thế, hắn coi nàng là cống phẩm dâng tặng cho tên Hoàng đế hoang dâm vô độ. Vào ngày nhập cung, lão Hoàng đế thấy nàng xinh đẹp nên chỉ thị nàng lập tức thị tẩm. Nàng không đồng ý, ra sức vùng vẫy khiến mu bàn tay Hoàng đế bị thương, lão giận dữ sai người đánh nàng hai mươi trượng, sau đó đày nàng vào Hoán Y Cục. Thời gian ở Hoán Y Cục vô cùng khó khăn, mùa đông khắc nghiệt, nước đóng thành băng, nàng phải giặt giũ y phục cho các vị chủ tử khiến đôi tay nàng đông cứng đỏ bừng, kèm theo những vết nứt rất dài trên da, mỗi lần phát tác đều ngứa không chịu nổi, cả đêm ngủ không yên. Mời các bạn đón đọc Thế Thúc của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.