Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cướp Lấy Bàn Tay Vàng Của Vai Chính!

Edit: Bạch Điệp Gia Trang. Số chương: 148 Chương - Hoàn. Tình trạng edit: Đang bò... Định luật bất biến: Vai chính luôn tự mang hào quang, tự mang bàn tay vàng. Xuyên không thì có khả năng thay triều đổi đại. Trọng sinh thì có thể đại sát tứ phương! Nếu mang theo hệ thống tự nhiên sẽ trở thành nhân vật xuất chúng. Có không gian sẽ ngạo thị quần hùng. Tham gia vào nhóm lì xì để bước đến đỉnh cao! ... Cuộc đời không có vướng mắc gì sao có thể gọi là vai chính? Nhưng mà -- Sau lưng một vai chính thành công luôn có bóng dáng của vật hi sinh. Bọn họ không cam lòng chỉ là một cục đá kê chân - bọn họ muốn trở thành vai chính của chính đời mình! Có thể không loá mắt nhưng phải sống một cuộc đời độc nhất vô nhị. Công việc của Văn Khanh chính là giúp những vật hi sinh này hoàn thành tâm nguyện, tiêu trừ chấp niệm để bọn họ có thể đầu thai thuận lợi. Còn phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ ấy hả - nàng có thể cướp lấy bàn tay vàng của vai chính! *** [Review Ngôn tình] Cướp lấy bàn tay vàng của vai chính – Lục Bì LỜI BẠN SÂU Ban đầu đọc giới thiệu “Văn Khanh xuyên qua các thế giới, hoàn thành tâm nguyện sau đó được trả bằng bàn tay vàng của vai chính”, mình đã mường tượng ra một cuộc đấu trí đấu dũng, mà Văn Khanh vận dụng các năng lực sẵn có để chiến thắng nhân vật chính cơ. Ừ thì đúng thật, nhưng chắc được cỡ… một thế giới đầu tiên. Vốn dĩ nghĩ đây là kiểu sảng văn – tức là dù buff nhiều cho nữ chính, nhưng theo kiểu giải trí, chủ yếu để giúp người đọc thoải mái. Nhưng mà… không! Mình không thoải mái một chút nào. Mới vô truyện, tác giả không giới thiệu nữ chính Văn Khanh từ xuất phát điểm là tân thủ, mà đã cho cô trải qua ba thế giới, đoạt được ba chìa khóa vàng (năng lực đặc biệt) của các vai chính rồi. Và từ thế giới tu tiên trở đi có thể nói Văn Khanh là bất bại. Cần gì phải đoạt các năng lực khác nữa, chị mang theo hệ thống tu tiên đến hết đời luôn đi!!! Dường như tác giả cũng biết điều ấy, nên ban đầu còn chịu khó giới thiệu các năng lực Văn Khanh đoạt được, nhưng từ thế giới tu tiên là khỏi giới thiệu nữa luôn, chỉ tập trung vào hành trình xuyên không của Văn Khanh mà thôi. Bởi vì có hệ thống nào địch lại được đâu. Các nữ chính gốc trong thế giới thì càng không cần nhắc tới, được mô tả như một đống ngu si tứ chi phát triển. Mặc dù hầu hết là trọng sinh, nhưng các nữ chính chỉ có hai lựa chọn: hoặc sống xa khỏi Văn Khanh và được bình yên, trở thành người hiểu biết; hoặc không cam chịu số phận nhưng méo làm được gì, chơi ngu và kết cục bi thảm. Có những thế giới mà Văn Khanh còn chả cần phải quan tâm nữ chính ở đâu, nam chính thế nào, nhưng nữ chính vẫn tự lao đầu tìm chết mới lạ. Vấn đề nữa là, chắc do năng lực quá lớn nên tác giả cảm thấy chỉ để Văn Khanh hoàn thành nhiệm vụ một cách đơn giản là quá tầm thường. Vậy nên cho dù yêu cầu chỉ là “tìm một người chồng tốt nương tựa cả đời”, thì Văn Khanh cũng phải sử dụng hệ thống, ra nước ngoài trở thành tỷ phú, rồi mới về lấy chồng. Thế giới nào cũng phải hoàn thành thật hoa mỹ, thật lớn lao, thậm chí có phần… ảo tưởng sức mạnh quá đáng. Ví dụ thế giới Thanh xuyên, Cửu long đoạt đích, với nhiệm vụ “nâng cao địa vị nữ nhân trong xã hội”. Nhưng thay vì chỉ dừng ở mức: trở thành người có địa vị, dạy học dạy nghề cho phụ nữ… thì Văn Khanh lại… ra nước ngoài, gom hết tất tần tật thành tựu khoa học kỹ thuật, biến Trung Quốc thành bá chủ. Thậm chí còn… để Khang Hy nhường ngôi cho mình, trở thành Nữ đế, vì theo lý luận của chị là chỉ có con đường Võ Tắc Thiên mới nâng cao được địa vị của người phụ nữ? What. the. fuck? Thời Võ Tắc Thiên làm vua, có thật là địa vị người phụ nữ cao hơn không? Phụ nữ được một vợ một chồng không? Và sau khi bà mất, cuộc sống của người phụ nữ có thay đổi không? Có lẽ lịch sử đã chứng minh tất cả rồi nhỉ? ???? Cái độ ảo tưởng của truyện mắc kẹt trong cổ họng mình như cái bánh dày ấy, nhưng mình vẫn ráng nuốt, nuốt xuống xem có gì đặc sắc hơn không. Nhưng tới thế giới võng du thì đúng là giới hạn. Tác giả viết võng du… như một trò hề. Thế giới hiện đại nhưng mang hệ thống tu tiên. Vì tu tiên thuật nên Văn Khanh phá vỡ điểm thuộc tính, mới cấp 29 nhưng độ công kích… đã vượt hơn cả người chơi cấp 100? Vật giá rẻ mạt nhưng dễ dàng bán một bộ trang bị 500 vàng?? Lại còn rèn ra trang bị Thần cấp kinh khủng tới độ, thuộc tính của người chơi đầu bảng cũng chỉ bằng số lẻ của trang bị??? What.the.fuck tập 2. Game như vậy thì chơi làm gì, cày làm gì nữa???? Đến đây cái bánh dày trở thành con bọ, và mình xin chịu thua. À, ghi chú thêm là không có nhân vật nam chính lẫn CP nha. *** REVIEW: Thật ra tui cũng không biết nói như nào, truyện này 8 điểm hay và 2 điểm không hay =)) Kiểu văn phong mượt mà, tình tiết cũng hài hước dễ chịu và khá logic. Nhưng nữ chính được buff mạnh nên những ai không thích thì có thể đọc sẽ k khoái lắm – tui đã qen với boss sênh rồi cho nên thấy binh thường. Càng về sau tình tiết càng nhanh kiểu tác giả chán lắm rồi muốn kết truyện ấy, may là kết vẫn văn phong và kết cấu ổn định không bị quá cụt như bộ ‘y thủ che thiên’ ( đù móe cái bộ kết cụt cmn nhất tui từng đọc ;__; ) Bỏ qua các yêu tố trên thì truyện khá là hay nha (yếu tố buff và đuối nè) *** "Trước kia cô ta vừa xấu xí lại vừa béo, tính cách quái dị không hòa đồng. Các bạn cùng lớp đều không thích chơi cùng, sau lưng còn gọi cô ta là con mập chết tiệt, người quái dị. Tôi nghĩ cô ta rất đáng thương, thỉnh thoảng còn giúp đỡ đôi chút. Tuy nhiên, sau kỳ nghỉ hè năm 2 cao trung, cô ta đột nhiên thay đổi thành một người khác - không những giảm chín mươi cân trong vòng một tháng mà còn trở nên trắng trẻo xinh đẹp. Thành tích học tập nhảy vọt, thậm chí kiểm tra cuối kì còn đứng thứ nhất trên bảng xếp hạng toàn trường. Lại còn đa tài đa nghệ. Vào bữa tiệc tối hôm Nguyên đán, điệu nhảy mở màn của cô ta khiến toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường kinh diễm..." Văn Khanh yên lặng lắng nghe cô gái trước mặt đang khóc lóc kể lể. Cô ấy mặc một chiếc váy cotton màu trắng nhiễm đầy máu, giày chỉ còn một chiếc, mái tóc rối tung, bộ dạng vô cùng chật vật. "Những người thích tôi cũng thích cô ta. Tôi đương nhiên sẽ hâm mộ, thậm chí là ghen tị nhưng mà tôi chưa làm gì cô ta cả. Tại sao cô ta lại muốn hãm hại tôi cơ chứ? Tôi không cam lòng, không cam lòng bị cô ta hại chết như vậy, tôi muốn cô thay tôi báo thù! Hãy làm cho cô ta trả giá đại giới!" Khuôn mặt cô gái dữ tợn lên, đôi mắt hằn lên tơ máu. "Đây là nguyện vọng của cô sao?" "Đúng vậy!" Văn Khanh cong môi, nhìn chằm chằm cô gái trước mặt. "Như cô mong muốn." Cô vừa dứt lời, cô gái kia nhắm mắt lại rồi ngất đi. Văn Khanh nhẹ nhàng bế cô ấy lên, đặt trên chiếc giường mềm mại, sau đó bước vào một không gian khác. Không gian tối tăm không thể nhìn tới cuối. Có ba chiếc chìa khóa treo ở giữa không trung, trong đêm tối tản ra ánh sáng màu vàng. Ba cái chìa khóa được khắc chữ, phân biệt là "Không gian mạt thế", "Túi đen xui xẻo" và "Xuyên không". Đây là những bàn tay vàng cô đã cướp được khi hoàn thành nhiệm vụ lúc trước. Văn Khanh đứng trước ba chiếc chìa khóa, duỗi tay nắm lấy một chiếc. Cô mở mắt, từ trên giường ngồi dậy, đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Những thứ cô thấy đều mang dáng vẻ xa hoa, không khó để biết gia cảnh của người ủy thác lần này rất tốt. Người ủy thác chính là cô gái cần Văn Khanh trả thù giúp, à không, nữ quỷ mới đúng, tên là Quý Văn Khanh, là một nữ sinh năm 3 cao trung, thành tích xuất sắc, lớn lên cũng xinh đẹp, là hình mẫu lý tưởng của những chàng trai tuổi mới lớn. Mà nhân vật chính của thế giới này là một cô gái tên Mạc Dao. Lúc đầu cô ta là một cô gái rất bình thường, xấu xí mập mạp, bị các bạn cùng trang lứa cô lập. Cho đến một ngày, Mạc Dao vô tình tham gia một nhóm lì xì ma thuật, kể từ đó cô ta mở ra chế độ - biến thân thành bạch phú mỹ, kết hôn cùng cao phú soái, trở thành CEO, đi lên đỉnh cao nhân sinh! Mà Quý Văn Khanh, chỉ là một vật hy sinh nhỏ bé trên con đường thành công của cô ta, không đáng nhắc đến. Cha Quý Văn Khanh là chủ tịch của một công ty đa quốc gia,mẹ làm ở một công ty tài chính nên gia đình rất giàu có. Điều hiếm thấy là cho dù Quý Văn Khanh là con gái rượu nhưng họ không bao giờ nuông chiều cô. Mỗi cái giơ tay nhấc chân của Quý Văn Khanh đều thấy thể hiện cô được dạy dỗ rất tốt. Vì vậy, trong khi mọi người tránh xa Mạc Dao thì cô lại vươn tay ra giúp đỡ khiến cô ta vô cùng chán ghét. Bởi vì Mạc Dao cho rằng sự giúp đỡ của cô chỉ là sự bố thí của con người cao thượng. Do đó, Quý Văn Khanh là một vật hy sinh, cứu phải một con sói mắt trắng, nó không những không cảm kích còn hại chết cô. Cái chết của Quý Văn Khanh có liên quan rất lớn đến Mạc Dao. Cô ta gia nhập nhóm lì xì và có một loạt lì xì ma thuật để trở nên xinh đẹp mạnh mẽ. Điều này tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều chàng trai, trong đó có một người tên Từ Cường. Hắn yêu thầm Quý Văn Khanh, nhưng trong bữa tiệc Nguyên đán hắn bị thu hút bởi điệu nhảy tuyệt đẹp của Mạc Dao nên đã thay đổi mục tiêu của mình. Hắn chính là một tên côn đồ. Năm lần bảy lượt hẹn Mạc Dao ra ngoài, cô ta không đồng ý nên hắn đã sử dụng bạo lực, gọi vài người chặn Mạc Dao trên đường về nhà. Mạc Dao không thể trốn thoát, cũng chỉ có thể sử dụng mưu kế. Cô nghĩ rằng Từ Cường vẫn luôn yêu thầm Quý Văn Khanh nên thượng lượng với hắn, giúp hắn gọi Quý Văn Khanh ra với điều kiện hắn phải thả cô đi. Từ Cường đồng ý. Sau đó Quý Văn Khanh bị Mạc Dao lừa ra ngoài, rồi bị... cưỡng gian tập thể đến chết. Chẳng trách nữ quỷ Quý Văn Khanh có oán khí lớn đến như vậy. Nếu là người khác đi chăng nữa thì không một ai có thể chấp nhận được. Văn Khanh nở nụ cười lạnh, cô ghê tởm nhất hai thứ, một là cưỡng gian, thứ hai là lừa gạt, Mạc Dao không may lại có toàn bộ. Thời điểm Văn Khanh xuyên tới không tồi, vừa đúng một ngày trước khi Mạc Dao tham gia nhóm lì xì. Văn Khanh cong môi, cười có chút tà khí. Thế giới lần này, có lẽ sẽ chơi rất vui. Cô rút điện thoại ra, mở WeChat, tìm kiếm『Nhóm lì xì yêu ma quỷ quái đầu trâu mặt ngựa quần ma loạn vũ』. Mặc dù cái tên này rất lạ nhưng nó là một nhóm lì xì của Tu Chân giới, những người bên trong đều là thiên tài của thế giới đó. Ban đầu nhóm này chỉ có thể được thêm vào bởi những người trong nhóm. Nhưng ai bảo Văn Khanh cũng là đồng loại của bọn họ chứ? Trước khi đến, cô đã chọn bàn tay vàng "Túi đen xui xẻo" nên ngửi được mùi hương của "đồng loại" rất dễ dàng. Đúng vậy, cô đã tìm đúng. Bàn tay vàng "Túi đen xui xẻo" này cô cướp của vai chính trong lần hoàn thành nhiệm vụ mới đây thôi. Không giống như nhóm lì xì phát kỹ năng, phát đan dược,phát các vật phẩm đặc biệt, "Túi đen xui xẻo" là một lời nguyền, ai chạm vào người đó sẽ gặp xui xẻo, hơn nữa còn là thuộc tính trói buộc,không thể thoát khỏi nó. Trong thế giới kia, Văn Khanh bị bàn tay vàng này hố đến thê thảm! 【 Thanh Nguyên đạo quân 】: Này? Có người mới? Vẫn là tiểu muội! 【 Tiêu Dao Tử 】: Mới tới! 【 Hoa âm đạo quân 】: Đổi tên! 【 Nguyên Chân đạo quân 】: Cầu ảnh chụp! 【 Huyền Thanh đạo quân 】: Meo một tiếng đi nào! 【 Thiều Quang ma tôn 】: Ngồi chờ đùa giỡn! 【 Hợp Hoan lão tổ 】: Xin ảnh nude! 【 Huyền Thanh đạo quân 】: Ai ai, lầu trên lòi đuôi ra rồi, đừng bại lộ bản tính nhanh như vậy, sẽ dọa đến tiểu muội đó! 【 Nguyên Chân đạo quân 】: Tiểu muội nhìn ta này, ta là người đẹp trai nhất nhóm! * 罒▽罒 * 【 Hoa âm đạo quân 】: Mặt Nguyên Chân không đẹp bằng ta, bổn tọa mới là soái nhất! 【 Thiều Quang ma tôn 】: Hừ! Đệ nhất mỹ nam tứ hải bát hoang đang ở đây, mấy tên xấu xa kia còn không tránh ra! 【 Thanh Nguyên đạo quân 】: Cạn lời, tiểu muội đừng nhìn! ...... ...... ...... Trong nhóm rốt cuộc cũng an tĩnh lại, Văn Khanh lúc này mới trả lời. 【 Tử Thần 】: Xin chào mọi người, ta là Tử Thần. Nghe nói muốn gia nhập nhóm thì phải phát lì xì trước? Này, đây là một chút quà gặp mặt, đừng khách khí. 【 Thanh Nguyên đạo quân 】: Tử Thần? Tên rất khí phách! 【 Nguyên Chân đạo quân 】: Tiểu muội cũng là người tu đạo hả, nhìn thôi đã biết là cùng lứa với chúng ta rồi! 『 Thanh Nguyên đạo quân đoạt lì xì của bạn. 』 『 Thiều Quang ma tôn đoạt lì xì của bạn. 』 『 Hợp Hoan lão tổ đoạt lì xì của bạn. 』 『 Hoa âm đạo quân đoạt lì xì của bạn. 』 ...... Mọi người thích thú đoạt lấy lì xì, mở nó trong tâm trạng vui sướng, nhưng- Bùa xui xẻo *1 là cái quỷ gì? 【 Tử Thần 】: Ta là Tử Thần nên lì xì của ta sẽ liên quan đến thuộc tính của bản thân, mọi người sẽ không để ý chứ? ( ̄▽ ̄) Văn Khanh đã kiểm soát được lì xì màu đen, vì vậy cô không chỉ nguyền rủa được mà còn có thể gửi các vật phẩm đặc biệt, nhưng tất cả đều mang thuộc tính tiêu cực. Bảy người này trong nhóm đều là người Tu Tiên thuộc vị diện khác. Loại bùa gì họ cũng đều thấy qua hết rồi nhưng đây là lần đầu tiên được chứng kiến bùa xui xẻo. Mặc dù nghe tên đã biết nó có tác dụng gì rồi nhưng họ vẫn tò mò chuẩn bị đem về nghiên cứu. Nếu nó thật sự có hiệu quả - thứ này chính là một loại vũ khí sắc bén. 【 Tiêu Dao Tử 】: Không ngại không ngại, xem ra Tử Thần tiểu muội cũng là người đồng đạo, ngươi là người phái nào? Thiên Phù Tông? 【 Nguyên Chân đạo quân 】: Tông môn của ta chưa từng nghe nói có đệ tử chế ra bùa xui xẻo. Nhưng thật ra nghe nói Huyền Kiếm Tông có một chế phù thiên tài, hắn còn đè đầu đại đệ tử giỏi nhất tông môn của ta! @ Huyền Thanh đạo quân có phải người nhà các ngươi đúng không? 【 Huyền Thanh đạo quân 】: Đúng vậy. (=^^=) 【 Tử Thần 】: Khụ khụ, ngại quá, ta là tán tu không môn không phái. 【 Thiều Quang ma tôn 】: Huyền Thanh ngươi vứt mặt mũi đi đâu vậy? Lại còn đi làm sói đuôi to! Một vài người có đang định hỏi thêm về thân phận Văn Khanh thì Thanh Nguyên đạo quân bỗng nhiên trồi lên. Hắn gửi một icon khuôn mặt sống không còn gì luyến tiếc rồi mới chat: "Vừa rồi ta nhờ sư đệ luyện giúp một lò Mỹ Dung Đan, chuẩn bị đưa cho Tử Thần tiểu muội làm quà ra mắt, sau đó ta có thử tác dụng của bùa xui xẻo một chút. Thanh Hoa - bị nổ lò! " 【 Hoa âm đạo quân 】: Ngươi không đùa đó chứ? Thanh Hoa là cửu phẩm đan sư, luyện một lò tam phẩm đan dược còn nổ lò? 【 Hợp Hoan lão tổ 】: Thanh Hoa đã hơn một ngàn năm chưa từng nổ lò đúng không? 【 Thanh Nguyên đạo quân 】: Là sự thật. Lúc này sư đệ còn đang nghiêm túc tìm hiểu nguyên nhân. Ta có nên nói là do ta làm hay không? ╮( ̄▽ ̄)╭ 【 Thiều Quang ma tôn 】: 2333, Được đấy, ta ủng hộ, ngươi mau thẳng thắn thú nhận đi. 【 Tiêu Dao Tử 】: Bỗng dưng cảm thấy đau lòng thay Thanh Hoa đạo quân. Người xem náo nhiệt rất nhiều, cũng biết bùa xui xẻo của Văn Khanh thật sự hiệu quả, trong nháy mắt họ đã nghĩ ngay ra được chục cách khác nhau để sử dụng lá bùa này. Ví dụ như, khi đối thủ một mất một còn đang độ khiếp thì quẳng cho hắn một tấm..... Ha ha ha, đây đúng là một bảo bối đó! Một số người cao hứng, thuận tay phát một đợt lì xì, tất cả đều dành tặng cho Văn Khanh làm quà gặp mặt. 『 Bạn nhận được Mỹ Dung Đan từ Thanh Nguyên đạo quân. 』 『 Bạn nhận được Phá Chướng Đan từ Hoa âm đạo quân. 』 『 Bạn nhận được Tẩy Tủy Đan từ Tiêu Dao Tử. 』 ...... Văn Khanh nhìn thấy một đống đan dược trong [Lì xì của tôi], cũng không cảm thấy hứng thú. Cô đã đi qua không ít vị diện nên khi đối mặt với loại chuyện thần kỳ này, cô bình tĩnh đến đáng sợ. 【 Tử Thần 】: Cảm ơn mọi người, về sau có yêu cầu gì có thể nói với ta. @ Thanh Nguyên đạo quân có thể trao quyền admin cho ta được không? ( ̄▽ ̄) Văn Khanh mặt không biểu tình bán manh, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. 『 Thanh Nguyên đạo quân nhường quyền admin cho bạn. 』 【 Thanh Nguyên đạo quân 】: Cầm đi cầm đi, mấy tên trứng thối trong nhóm này quá khó quản lí, còn luôn bắt nạt trưởng nhóm, lão đạo không muốn làm từ lâu rồi! Nhưng mà, tiểu muội có thể cho lão đạo một lì xì nữa được không? 【 Tử Thần 】: Cảm ơn đạo quân, nhận lấy này. 『 Thanh Nguyên đạo quân đã đoạt lì xì của bạn. 』 【 Tiêu Dao Tử 】: Thanh Nguyên không biết xấu hổ! 【 Thiều Quang ma tôn 】: Thanh Nguyên không biết xấu hổ! ...... Chức Admin tới tay, đáy lòng Văn Khanh hưng phấn tột độ. Làm admin cô mới có thể nguyền rủa người chỉ định được! Văn Khanh nhịn không được liếm liếm môi, gấp không chờ nổi muốn Mạc Dao mau chóng gia nhập. Đang nghĩ ngợi, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, người phụ nữ có vài nét tương tự như Quý Văn Khanh đi đến: "Khanh Khanh, chưa dậy nữa hả? Ngày hôm qua lại ngủ muộn đúng không? Sắp bắt đầu khai giảng rồi, không thể thức đêm giống như nghỉ hè được." Đây là mẹ Quý Văn Khanh. Ở thời điểm bà đẩy cửa, Văn Khanh đã thu hồi biểu tình trên mặt, ngoan ngoãn gật đầu, nói: "Dạ, con sẽ chú ý." Mẹ Quý rất ngạc nhiên. "Hôm nay tại sao lại nghe lời như vậy?" Văn Khanh cười cười, không nói chuyện, xoay người bước phòng tắm rửa mặt. Ăn xong cơm sáng, cha Quý mẹ Quý đi làm. Văn Khanh không có việc gì để làm, cầm ví tiền ra cửa. Cô muốn đào một cái hố chờ Mạc Dao nhảy trước khi cô ta gia nhập nhóm! Mời các bạn đón đọc Cướp Lấy Bàn Tay Vàng Của Vai Chính! của tác giả Lục Bì.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

A Nam - Twentine
Thể loại: Hiện đại thực tế, nữ cá tính trải đời, nam thật thà thâm tình, nữ không sạch, sắc, OE. Độ dài: 64 chương Tình trạng: Hoàn edit --------------------------------- “A Nam” - câu chuyện kể về hành trình đi tìm vợ của một chàng trai dân tộc thiểu số. Rất lạ lùng, rất kích thích. Thành Vân là một phụ nữ xinh đẹp. Khí chất trên người cô là do được tôi luyện nhiều năm và qua rất nhiều biến cố nghiêng trời lệch đất. Thành Vân gặp Chu Đông Nam chẳng phải là duyên số gì cả, chỉ là trên đường đi công tác trở về gặp chút sự cố nên cô đành thay đổi lộ trình, thay vì về Bắc Kinh thì phải dừng ở Quý Châu.  Chu Đông Nam càng không có gì nổi trội. Anh mang dáng dấp của một người dân tộc thiểu số điển hình, rắn chắc và đen đúa. Chỉ có điều, anh không hề xấu xí. Có lẽ vì quá nhàm chán, cũng có lẽ vì đã gặp quá nhiều đàn ông da trắng đậm chất thành thị, Thành Vân bất chợt cảm thấy hứng thú với anh chàng mới gặp này. Anh ta làm rất nhiều công việc. Dường như chân lý sống của anh ta chính là kiếm tiền, không còn gì khác.  Thành Vân là một người phụ nữ quyến rũ, ma mị. Cô dùng chính lợi thế đó của mình để trêu chọc anh chàng thật thà ấy. Thuê cái xe cà tàng của anh để đi tham quan, dụ dỗ anh đưa mình về bản làng anh sống, cùng rất rất nhiều hành động mang tính khiêu khích khác nữa. Nếu là một người đàn ông bình thường, có lẽ đã không thể cưỡng lại sức hấp dẫn ấy của Thành Vân. Nhưng Chu Đông Nam không như thế. Đừng nói khuôn mặt anh vốn đã chẳng có nhiều biểu cảm, mà cho dù có, anh cũng cố hết sức kìm nén lại. Vì anh biết rõ, cô trêu chọc anh. Người thành phố luôn như vậy sao? Dù biết trước sẽ không có kết quả, vẫn muốn khiến người ta nhớ mãi không quên?  Chu Đông Nam quả thật không thể quên Thành Vân. Trải qua vài ngày cùng nhau, lấy đâu ra tình cảm sâu đậm? Thành Vân không hề biết rằng, người khác vùng miền quan niệm cũng khác. Ngày đó ở cầu Phong Vũ, với cô chỉ là tình một đêm. Nhưng với Chu Đông Nam, lại là ký ức khắc sâu. Đó là lần đầu tiên của anh, trúc trắc nhưng ngọt ngào. Thành Vân trở về thành phố phồn hoa đô thị, không hề nhớ gì đến đoạn đường rẽ kia. Cô lại trở về là một giám đốc chi nhánh bảo hiểm, dù chỉ là hữu danh vô thực. Cái danh này là Lý Vân Sùng cho cô. Mười hai năm ở bên cạnh ông ta, Thành Vân đôi khi cũng chẳng thể định nghĩa mối quan hệ này. Ở bên ngoài đều cho rằng, cô là người phụ nữ được bao dưỡng của ông ta. Nhưng có ở bên trong thì mới biết, ông ta chưa từng chạm vào Thành Vân. Cùng ăn cơm, cùng uống trà, cùng tiếp đãi khách, cùng nhau trải qua hầu hết các sự kiện trong 12 năm, chỉ có cùng giường là không.  Cái cách mà Lý Vân Sùng bao dưỡng cô, giống như là nuôi một con thú cưng vậy. Nhặt về, dạy dỗ theo cách mà ông ta muốn, để đến một lúc nào đó, nó sẽ trưởng thành theo khuôn mẫu mà ông ta đặt ra, cứ như vậy trói chặt cuộc đời với ông ta. Vì thế, Lý Vân Sùng có một phong cách vô cùng điềm tĩnh, không bao giờ để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến tâm trạng mình, kể cả chuyện Thành Vân ra ngoài tìm đàn ông. Phải, Thành Vân không hề sạch sẽ. Lúc Lý Vân Sùng thu nhận cô, là lúc cô đang đi tìm người đàn ông đã chung sống cùng cô 2 năm ròng rã. Lý Vân Sùng hứa sẽ giúp, nhưng giúp kiểu gì thì chỉ có ông ta biết. Còn điều mà Thành Vân biết, chính là người đàn ông kia đã biệt tăm biệt tích không có ngày về. Cứ như vậy, Thành Vân ở lại bên cạnh Lý Vân Sùng, sống nhạt như một con búp bê có hơi thở. Cho đến ngày gặp lại Chu Đông Nam. Thành Vân không ngờ một người đàn ông chân chất như anh lại có can đảm chạy đến một nơi như Bắc Kinh này. Cô vốn dĩ không hề nhớ tới anh, nhưng không có nghĩa là những ký ức trên cầu Phong Vũ ngày đó không ấn tượng. Chỉ là cô đã quen sống như vậy, không đặt nặng bất cứ điều gì, cũng không có gì quan trọng đáng để cô lưu tâm cả. Cô chọn quên đi. Chu Đông Nam cũng từng muốn như vậy. Cây cầu Phong Vũ trăm năm tuổi mà anh cũng dám đốt, chỉ vì không muốn nhớ lại ngày hôm đó và người phụ nữ đó. Nhưng không hề có tác dụng. Anh vẫn không thể quên. Anh cũng từng có bạn gái là người thành thị, còn bị người ta lừa hết tiền. Lẽ ra anh phải có kinh nghiệm, phải tránh xa loại phụ nữ có độc này chứ. Nhưng những chuyện phức tạp như vậy, Chu Đông Nam không nghĩ được, cũng không muốn nghĩ. Anh là người dân tộc, thẳng thắn thật thà, trái tim bảo sao thì nghe vậy. Thế là anh đi tìm cô. Ai hỏi, anh bảo anh đi tìm vợ. Việc gặp lại Chu Đông Nam khiến cuộc sống của Thành Vân hoàn toàn đảo lộn. Cô không thể thờ ơ được nữa. Có nhiều lúc, không biết là Chu Đông Nam quá thông minh hay là quá hiểu Thành Vân, mà hết lần này đến lần khác, người khơi mào mọi chuyện lại là cô. Cô chủ động gọi điện, chủ động đến tìm, chủ động “muốn” anh.  Chu Đông Nam vẫn cứ như vậy, mang khuôn mặt ngàn năm không đổi quan tâm cô, chiều chuộng cô. Chẳng biết từ lúc nào, Thành Vân lại đắm chìm vào mối tình này. Cho nên, cô muốn thoát khỏi Lý Vân Sùng. Thành Vân không hề biết rằng, ông ta đâu cần cô mở miệng đã nắm rõ mọi chuyện, cũng đã ra tay dàn xếp. Chỉ là không ngờ, tên dân tộc thiểu số thấp kém kia lại có thể kiên cường như vậy. Đánh đuổi cũng không đi, nhận tiền rồi cũng không chịu đi. Cuối cùng ông ta đành phải gây áp lực từ phía Thành Vân. Nhưng ông ta sai rồi, sai ở chỗ ông ta nghĩ mình nắm được mọi chuyện. Ông ta vốn dĩ không biết rằng, trước kia Thành Vân để ông ta điều khiển là bởi vì cô không quan tâm chứ không phải cô nghe lời. Bản chất thực sự của Thành Vân chưa bao giờ thay đổi. Cô không phải là vật cưng mà ông nuôi, cô có suy nghĩ, có tình cảm. Đến khi nó bộc phát thì ông có tài giỏi cỡ nào cũng chẳng ngăn lại được. “Chấp nhất đến cuối cùng, cả thân thể lẫn tâm hồn đều hướng về một phía, những chuyện đã qua, đều chỉ vì một người.” Thành Vân đã yêu, là yêu cho đến chết. Để có thể đến với Chu Đông Nam, cô bằng lòng trở về điểm xuất phát. “Em chỉ có hai bàn tay trắng nên khi yêu anh, em chỉ có thể hiến dâng chính mình.” ….. Nếu như có thể, Thành Vân không bao giờ muốn để cho Chu Đông Nam phải dính líu vì mình. Nếu như có thể, cô không bao giờ muốn để cho anh biết, cô đã sống vô nghĩa như thế nào cho đến ngày gặp anh. Nhưng anh đã nói, anh sẽ chờ cô. Anh sẽ về nhà chờ cô.  Thành Vân chấp nhận hậu quả ngày hôm nay, xem như là cô trả lại ân tình của Lý Vân Sùng những năm qua. Sau này, cô không nợ ai nữa. Chỉ nợ một mình Chu Đông Nam, chính là A Nam của cô. “Tình đến cực hạn, người sẽ đáng thương.” _________ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần Bìa: #Họa Gian Phi Mời các bạn đón đọc A Nam của tác giả Twentine.
Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên - Minh Nguyệt Thính Phong
Tên gốc: Gặp phải chàng đúng lúc Thể loại: Cổ đại, mật thám đấu đá, HE Số chương: 203 + 3 ngoại truyện Editor: Qin Zồ Proofreader: peonyflower0209, Diệp Y Phi, hoamomo1314 *** Văn án: Vì không muốn gả cho lão già chẳng ra gì ở huyện bên, nàng buộc phải chạy trốn. Lần thứ nhất bỏ trốn, đúng lúc gặp tướng quân vào thành, nàng té một vòng lăn quay, à không, là quỳ xuống trước mặt hắn (không phải cố ý đâu). Lần thứ hai bỏ trốn, đúng lúc gặp tướng quân đến nhà làm khách, bị tướng quân bắt ngay tại trận (nhất định là hắn cố ý). Lần thứ ba bỏ trốn, khắp người nàng đầy thương tích, gần như là tuyệt vọng, mà hắn nhanh chóng cưỡi ngựa lao đến, mở rộng vòng tay ôm nàng vào lòng (hắn cố tình thật là quá tốt). Tướng quân nói: “Vốn dĩ ta không muốn giúp cô, nhưng ta có ơn với cô là thật.” Cho nên là? Tóm tắt: An Nhược Thần không muốn khuất phục trước số phận, cả ba lần trốn nhà đều đụng phải Long tướng quân. Nàng cứ ngỡ có thể được quý nhân tương trợ, không ngờ lại cuốn vào âm mưu mật thám. Người nhà ác độc, muội muội mất tích, gián điệp thần bí, quyền biến minh tranh ám đấu. An Nhược Thần trở thành mấu chốt để phá giải bí ẩn, cũng trở thành điểm tựa trong tim Long tướng quân. Câu nói tóm tắt: Đúng thời gian đúng người, tất cả đổi thay. Đôi lần gặp gỡ, lỡ bén duyên chàng Mời các bạn đón đọc Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong.
Anh Đến Cùng Rạng Đông - Mạch Ngôn Xuyên
Có người nói rằng: “Chúng ta bám víu vào kỹ niệm để chữa lành vết thương” (**) nhưng Tần Đường lại không thể như thế. Quá khứ như mũi dao sắc lạnh tàn nhẫn cứa từng nhát vào trái tim bé nhỏ của cô, mỗi lần chạm đến miền ký ức đấy là nỗi đau lại ùa về, day dứt không nguôi. Tần Đường là một nàng công chúa may mắn, cô có được tất cả mọi thứ mà bao người ao ước, bố mẹ yêu thương, gia đình bề thế, cuộc sống luôn tràn ngập nụ cười ấm áp. Cô còn có đám bạn vui vẻ ồn ào, cùng cậu bạn trai với tính cách hoang dã đầy kích thích ở tuổi trẻ. Trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp đó, cô như ánh dương rực rỡ khiến người khác ngước nhìn cũng cảm thấy chói lòa. Nhưng rồi, vào cái ngày định mệnh kia xảy ra, ánh nắng ấy đã bị mây đen cùng giông tố che lấp tất cả… Biến cố lớn bất ngờ khiến thế giới của Tần Đường đảo lộn hết thảy. Cô dường như rơi vào đường hầm tăm tối, mỗi bước đi đều đau đớn nặng nề. Cô không nhìn thấy ánh sáng của cuộc đời mình… Cứ thế, từ cô gái xinh đẹp hồn nhiên vui vẻ cô tự xây cho mình một bức tường ngăn cách xung quanh. Thế giới của cô chỉ còn lại cô độc, bi thương và tuyệt vọng. Bây giờ Tần Đường đã là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng và là người đứng sau quỹ từ thiện An Nhất rất lớn do bố mẹ cô lập ra nhằm giúp đỡ các địa phương nghèo nàn lạc hậu. Cô là thiên kim tiểu thư, viên ngọc mà gia đình nâng niu yêu thương hết mực. Vậy mà, giờ đây cô liền thay đổi tính tình thành tự lập, mạnh mẽ và lạnh nhạt đến mức khiến người khác cảm thấy thật khó gần và xa cách.  Lần này, cô một thân một mình đến thị trấn nghèo nàn xa xôi để chụp ảnh triển lãm và thực hiện việc bàn giao xem xét cũng như hỗ trợ cho người dân nơi đây. Và trong chuyến hành trình này, thế giới của cô lại lần nữa bị xáo trộn. Ánh sáng tưởng chừng đã mất đi vào năm cô 19 tuổi ở quá khứ, đang được một người kéo mây đen ra khỏi và đem nó trở về đúng vị trí ban đầu. Anh, chính là Tưởng Xuyên. Tưởng Xuyên là một người đàn ông sở hữu vẻ đẹp nam tính, vóc dáng vô cùng cao lớn, mạnh mẽ. Ở anh, toát lên hơi thở cuồng vọng lại có chút gì đó bất cần và tàn nhẫn ẩn dấu thật sâu trong xương cốt. Anh tựa như một sói hoang dã làm người ta không thể không dè chừng. Ở nơi có anh, mọi thứ đều bị lu mờ. Anh là con người của sự kiểm soát và nắm trong tay mọi thứ. Lần đầu tiên khi anh gặp Tần Đường, ấn tượng chỉ là cô gái này rất trắng, rất xinh đẹp và cũng rất yếu ớt. Anh không hiểu nổi một tiểu thư như cô tại sao lại đến vùng núi nghèo nàn hoang sơ này làm gì. Nếu là vì việc từ thiện thì thật sự không cần thiết, bởi cô có thể đưa người mình tin tưởng đến tiến hành và giám sát mọi thứ cũng được. Tần Đường, cô gái lạnh nhạt này khiến anh cảm thấy hơi chút kì lạ. Những lần chạm mặt vô tình, những sự cố nho nhỏ xảy ra tại nghĩa trạm nơi họ dừng chân dường như kéo Tưởng Xuyên đến gần hơn chút nữa với Tần Đường. Lúc ấy, anh nhìn thấy cô hút thuốc, khói trắng lượn lờ, khuôn mặt nghiêng bên với đôi mắt mờ mịt nước cùng khổ sở. Anh cảm nhận được sự cô độc bi ai đến tuyệt vọng của cô gái nhỏ. Phải chăng, đằng sau sự lạnh nhạt ấy là cả một câu chuyện mà anh chưa biết. Nhìn cô như vậy khiến trái tim cứng rắn của anh bỗng mềm lại và chút đau lòng tràn ngập qua mỗi hơi thở. Lúc ấy, với những cảm xúc khó hiểu trong lòng, anh vẫn chưa nhận ra để có thể gọi tên là tình yêu. Anh cứ thế, mạnh mẽ xông vào thế giới của cô, từng bước khiến cô cảm nhận sâu sắc sự có mặt của bản thân mình. Anh chỉ là để ý nên đặt cô ở trong mắt, giấu ở trong tim một cách lặng lẽ mà thôi. Cứ nghĩ rằng, anh là người quản lý ở nghĩa trạm này và là ông chủ của công ty vận chuyển hàng hóa bình thường. Nào ngờ, ẩn đằng sau đấy là bức màn bí mật như chiếc hộp Pandora, một khi mở ra liền không thể vãn hồi. Quá khứ ngày xưa của anh nay được người cũ quay về tính toán ân oán. Tưởng Xuyên liên tiếp vướng vào những sự cố được dàn xếp công phu nhằm hãm hại. Và rồi, Tần Đường cũng bị cuốn vào vòng xoáy đen tối ấy. Họ, phải đối mặt với muôn vàn nguy hiểm từ quậy phá, bắt cóc, hành hạ đến giết người... Đến lúc này, Tưởng Xuyên nhận ra cô gái nhỏ mình đã từng xem thường lúc trước có bao nhiêu kiên cường, thông minh và dũng cảm. Nhìn thấy cô vì cứu anh mà bị đập vỡ cả máy ảnh cô xem như sinh mạng hay bất chấp an toàn mà quay lại tìm anh rồi suýt bị ngộ độc khí mà chết. Tưởng Xuyên chưa bao giờ thấy tim mình đau và sợ hãi đến vậy. Cuộc đời 30 năm của anh, vào khoảnh khắc này liền biết rằng, Tần Đường là cả sinh mệnh của bản thân mình.  Có những mối nhân duyên dường như ông trời đã định trước vào những năm tháng con người ta không ngờ đến nhất. Tưởng Xuyên và Tần Đường cũng thế, ngỡ mới gặp nhau lại không hề hay biết đã bắt đầu duyên phận từ rất lâu rồi. Nhận ra cô bé nhỏ năm xưa là Tần Đường khiến Tưởng Xuyên phát điên vì vui mừng. Nhưng giữa họ là vách ngăn thật sâu về tất cả mọi thứ, họ không cùng thế giới để có thể ở bên nhau. Trong màn đêm tăm tối, Tưởng Xuyên giãy dụa bởi lý trí và tình cảm. Anh cho cô cơ hội để chặt đứt những điều không nên có trong lòng anh. Vậy mà Tần Đường vô tình không nhận ra để phá vỡ nên anh xem đó là lý do chính đáng để có thể liều mạng đem cô về bên mình. Tưởng Xuyên không phải là người tốt, cũng không hẳn là người xấu. Quá khứ của anh nhuộm màu đen tối, đến đôi tay cũng từng vấy máu. Anh đã từng có quyền lực, từng có anh em, từng có đàn bà. Anh cũng từng vì nhiệm vụ mà đánh mất tất cả. Giờ đây, anh không theo chính nghĩa cũng không về tà ác. Anh chỉ muốn là anh, là Tưởng Xuyên, là người đàn ông duy nhất bên cạnh Tần Đường. Mà người như anh, khi trái tim không yêu thì thôi, một khi yêu rồi liền đem cả tính mạng vào đặt cược. Sự bá đạo cuồng vọng và lưu manh đến vô sỉ của anh cứ thế xâm chiếm vào trái tim mềm yếu của Tần Đường. Bởi sự kiên cường mạnh mẽ kia là chiếc mặt nạ cô dùng để che dấu tổn thương trong quá khứ. Có Tưởng Xuyên ở bên, cô không cần chịu đựng điều gì nữa. Mọi khó khăn đau đớn trên cuộc đời này hãy cứ để anh gánh vác.  Yêu một người là dùng tất cả sự dịu dàng một đời cho người ấy. Tưởng Xuyên cũng thế, anh có thể vì cô mà chạy thật xa chỉ để mua một cốc trà chanh mát lạnh, có thể dùng dầu tràm từng chút lau nhẹ những vệt sơn dính trên tay cô, có thể đợi cô làm việc quên mất mình đến 3 4 tiếng đồng hồ… Những ngọt ngào giản đơn ấy như là cơn gió nhẹ, lướt qua trái tim Tần Đường, dừng chân ở đấy, đem đến xao động yêu thương. Nhưng ngăn cách thật sự của họ không phải là vai vế, tuổi tác hay thân phận tiền bạc mà chính là quá khứ. Bởi những đau thương kia dường như khiến Tần Đường không dám đặt tình yêu vào một người như Tưởng Xuyên. Anh là sói hoang đầy cuồng ngạo mạnh mẽ, thế giới của anh cũng là trò chơi kích thích sinh tử. Mà cô, sau biến cố ấy, chỉ muốn một đời an yên bên người yêu thương đến già mà thôi. Lý trí mách bảo cô dừng lại nhưng tình cảm lại không cam tâm buông bỏ. Vậy nên, Tưởng Xuyên anh sẽ dùng tình yêu của mình nói cho cô biết rằng, chuyện cũ sẽ không lặp lại. Vì thế, Tần Đường hãy quên đi quá khứ, đừng khóc cũng đừng rời xa anh. “Tần Đường, nghe anh.”  “Anh sẽ giữ gìn sinh mệnh, sẽ không làm cho bản thân mình dễ dàng chết đi” “Muốn chết, anh cũng chỉ có thể chết trên người em.” “Tần Đường, mệnh anh là của em” (*) Có người để yêu thương, có thứ để giữ gìn khiến Tưởng Xuyên lần nữa kiên định lật lại toàn bộ quá khứ đã khiến anh mất đi tất cả. Vì anh muốn cho cô cuộc sống bình an, anh không muốn những nợ nần ân oán, dây dưa xưa cũ có thể làm hại cô được nữa. Anh thề sẽ bảo vệ cô, bảo vệ quỹ từ thiện An Nhất chu toàn trước những thế lực đen tối muốn cướp đi tất cả. Và hơn hết, anh muốn lấy lại danh dự cùng sự công bằng năm xưa cho bản thân mình. Chính vì chuyện ấy mà cái giá anh phải trả cũng rất đắt. Bởi mọi chuyện đâu dễ dàng đến thế, bàn tay tà ác của những con người xấu xa đang vươn những móng vuốt đáng sợ đến họ. Tưởng Xuyên trong trận chiến sinh tử cuối cùng với người đứng đằng sau mọi chuyện đã gặp sự cố. Anh khi ấy chênh vênh bên vờ vực sinh tử. Một phát đạn, hai phát đạn, ba phát đạn... ghim vào thân thể anh, máu không ngừng chảy ra. Khi ấy, trong lý trí của anh chỉ còn lại hình ảnh Tần Đường. Anh biết, nếu lần này anh không quay về cô sẽ không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa. Anh cũng từng hứa sẽ vì cô mà giữ gìn sinh mệnh. Không có anh, cô gái nhỏ ấy biết làm thế nào bây giờ… Và anh, đã đem toàn bộ sức lực của cuộc đời mình ra đánh cược trong khoảnh khắc cuối cùng ấy. Sinh - ly - tử - biệt định đoạt giây phút này. . . . “ “Tưởng Xuyên” Tưởng Xuyên quay đầu lại. Nắng sớm nhu hòa mà bao phủ ở phía sau anh. Tần Đường giơ lên máy ảnh. Tưởng Xuyên bước đến bên cô: “Em chụp cái gì vậy?” “Anh” Cô dừng một chút “Còn có ánh rạng đông.” Cô chỉ vào mặt trời nơi cuối đường chân trời, “Anh có biết anh giống cái gì không?” Tưởng Xuyên nhướng mày: “Mặt trời?” "Là ánh rạng đông” Anh đến cùng rạng đông.” (*) _________ “Anh đến cùng rạng đông” là câu chuyện với nội dung rất hay và ấn tượng nữa của tác giả Mạch Ngôn Xuyên mà mình nghĩ mn nên đọc ạ. Truyện như là một hành trình phiêu lưu mạo hiểm nhưng không kém phần thực tế và sâu sắc. Chúng ta đã từng tổn thương trong quá khứ nhưng hãy mạnh mẽ đứng lên, kiên cường từng bước hướng đến tương lai. Đừng do dự sợ hãi hay khép chặt trái tim vào bóng tối. Bởi mình chắc chắn rằng thế giới rộng lớn như vậy sẽ có một người đem rạng đông về xóa đi bóng đêm bủa vây bạn. Cũng như Tần Đường và Tưởng Xuyên, họ đã từng có quá khứ muốn quên đi nhưng lại vì tình yêu mà mạnh mẽ đứng dậy không từ bỏ hay trốn tránh. Từng bí mật lật mở đem theo đau thương nhưng cũng xóa đi những u ám đã có. Nữ chính Tần Đường là một cô gái xinh đẹp thông minh và kiên cường. Một khi xác nhận rõ tình cảm thì rất quyết liệt và dùng toàn bộ yêu thương để hướng đến Tưởng Xuyên. Nam chính Tưởng Xuyên là một người đàn ông đúng chuẩn của CƯỜNG, tất cả lời anh nói, việc anh làm đều thể hiện điều đó rất rõ ràng và ấn tượng. Anh có thể lưu manh vô sỉ trêu chọc Tần Đường nhưng chuyện tình yêu anh luôn nghiêm túc và giữ gìn như những gì đã hứa. Trước khi anh với Tần Đường xác nhận quan hệ thì đáng thương lắm cơ. Anh chỉ được nhìn mà không được ăn í ????????Sau này, khi được cho phép rồi thì ôi thôi khỏi nói. Những phân đoạn sắc của anh với Tần Đường cũng khá nóng đấy ạ, lăn lộn từ phòng khách, phòng tắm đến giường đất... :v. Nửa đêm cũng chạy đi tìm con gái nhà người ta để ôm ôm ấp ấp xxx thì bị đóng cửa chính. Anh tức quá liền trèo qua cửa sổ, ai ngờ cũng bị khóa luôn. Thế là gọi điện kêu Tần Đường dậy, vừa đu cửa vừa nghẹn vừa bực vừa kích thích… Max hài luôn á. Truyện cũng có anh nam phụ nhưng mà hơi hiền trong khi nam chính quá cường nên đành lép vế. Nữ phụ thì cũng có một cô ả, năm xưa là bạn gái cũ của nam chính. Cô ta từng bỏ anh đi sau này muốn quay về nối lại tình xưa, đáng tiếc anh nam chính max phũ, toàn nói những câu giết người không dao thôi. Anh là kiểu một khi là tình cũ đừng có mà rủ rê gì hết, cứ tàn nhẫn như thế là mình thích á.  Nói chung là truyện hay, đáng đọc, mn nhanh nhảy hố thôi :v  ______________ (**): Trích dẫn từ Movie Dinh thự Wenchester (*): Trích dẫn từ truyện được rv-er tự edit và chỉnh sửa cho phù hợp rv #Lạc_Hậu Bìa: #Tơ Chiêu Nghi Mời các bạn đón đọc Anh Đến Cùng Rạng Đông của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.
0852 - Giải Tổng
Đây chỉ là câu chuyện về một gã lưu manh tù tội và một cô gái nhà lành yếu đuối, cùng với tình yêu bình dị nhưng khắc cốt ghi tâm của hai người họ. Lần đầu tiên Lô Nhân gặp Lục Cường là ở sau song sắt nhà tù. Lô Nhân nhận đơn hàng đo may đồng phục cho tù nhân trong trại giam.  Ấn tượng đầu tiên của Lô Nhân về Lục Cường chính là hình xăm con rồng kéo dài từ bả vai đến trước ngực anh, ma mị và hung tàn như chính con người của anh vậy. Lục Cường ở trong ngục giam sáu năm vốn chẳng bao lần gặp được phụ nữ, thấy một cô gái xinh đẹp liền không nhịn được trêu chọc một chút. Vậy mà cô bé kia rõ ràng đã bị anh dọa sợ mất mật vẫn cứng đầu giả vờ bình tĩnh.  Cô ấy ngây thơ, bướng bỉnh, lại dịu dàng trong trẻo, giống như thứ ánh sáng thuần khiết chẳng bao giờ thuộc về thế giới u tối của anh. Vậy mà anh cứ mãi vấn vương phần ánh sáng tốt đẹp ấy. Lần gặp mặt đó, đọng lại trong đầu Lô Nhân chỉ có hình xăm con rồng hung tợn ấy, cùng với dãy số 0852 – mã số áo tù của anh. Lần thứ hai Lục Cường gặp Lô Nhân là ngày anh được phóng thích. Bao nhiêu năm anh lăn lộn ngoài xã hội, rồi lại trải qua sáu năm dài đằng đẵng trong ngục tù, anh đã từng có được quyền lực và tiền bạc và rồi mất đi tất cả, đã từng đi theo băng đảng côn đồ làm việc tàn ác hại người, cũng đã không biết bao nhiêu lần cận kề cái chết. Được một lần nữa làm lại cuộc đời, anh quyết tâm không trở lại con đường lầm lỗi khi xưa. Nhưng một kẻ tù tội như anh, con đường trước mắt là một mảng đen mờ mịt, liệu có tương lai nào dành cho anh? Và rồi dưới màn mưa tầm tã ngày hôm ấy, anh nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của cô, chiếc váy cưới trắng tinh trên người cô ướt đẫm, gương mặt cô nhạt nhòa nước mắt. Hôn lễ của Lô Nhân với mối tình sáu năm của cô bị tiểu tam phá vỡ, người tưởng chừng sẽ đi cùng cô cả đời, cuộc tình mà cô dùng tuổi thanh xuân thậm chí cả tương lai của mình để vun vén trong chớp mắt đều rời bỏ cô. Cô điên cuồng tức giận mắng chửi bọn họ, đau đớn bỏ chạy khỏi hôn lễ của chính mình. Lô Nhân không biết rằng bóng lưng yếu đuối mỏng manh và những giọt lệ của cô đều rơi vào tầm mắt của Lục Cường. Người ta nói, gặp nhau lần thứ nhất là tình cờ, lần thứ hai là trùng hợp, lần thứ ba là duyên phận. Dường như số phận đã an bài cho hai người họ ở bên nhau, công việc của Lục Cường sau khi ra tù lại là bảo vệ ở chung cư của Lô Nhân. Một lần nữa chạm mặt, anh cuối cùng cũng xác định được người phụ nữ này chính là người anh muốn bảo vệ chu toàn cả đời. Trải qua một lần bị phản bội, Lô Nhân vốn dĩ chẳng còn tin tưởng vào tình yêu. Đối với một Lục Cường mặt dày vô sỉ luôn theo đuổi cô, cô chẳng thể nào tin tưởng, còn có phần bài xích muốn anh cách xa mình một chút. Cô sợ mình lại một lần nữa rơi vào cạm bẫy của tình yêu, sợ lại một lần nữa chịu tổn thương, cô tìm mọi cách để trốn chạy khỏi anh. Nhưng cuối cùng, trước những đòn tấn công mạnh mẽ của anh, cô nhận ra mình đã chẳng thể nào chống cự được nữa.  “Em là người đầu tiên khiến anh thật sự rung động, hai chúng ta chỉ cần giống như bây giờ, những gì tốt đẹp nhất anh đều giành cho em, như vậy đã đủ chưa?” Lục Cường cũng không biết mình nhìn trúng Lô Nhân ở điểm nào, có lẽ là bởi vì vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô, có lẽ là vì tiếng “ông xã” ngọt ngào của cô mà anh tình cờ nghe được, hoặc có lẽ vì nụ cười dịu dàng của cô giống như ánh sáng chiếu đến con đường đời tối tăm của anh. Anh chậm rãi tiến vào trái tim cô, xoa dịu đi những tổn thương mà cô phải trải qua. Anh sưởi ấm và quan tâm đến cô, trở thành nơi để cô nương tựa vào những phút yếu đuối. Một người đàn ông đã từng hung hăng lăn lộn trong xã hội như vậy, lại có thể dịu dàng chăm sóc cô khi cô đổ bệnh, có thể vì một giọt nước mắt của cô mà đánh mất tất cả sự kiên cường của bản thân. Có lẽ, sự dịu dàng cả đời này của Lục Cường đều dành hết cho Lô Nhân. Nhưng quá khứ của Lục Cường vẫn là bức tường ngăn cách giữa hai người họ. Lô Nhân biết rằng bối cảnh của anh không đơn giản, cô đã quyết định bất chấp miệng đời để sống chung với anh, nhưng lý do anh vào tù vẫn là một ẩn khuất mà anh luôn cố gắng che giấu.  Anh sợ rằng cô sẽ bỏ rời bỏ anh nếu biết được rằng năm đó anh vào tù là vì tội danh h*** dâm. Mặc dù sáu năm tù ấy là anh thay người anh em của mình gánh chịu, nhưng anh không thể nào đặt cược vào chuyện của họ, vì sẽ đánh mất cô. Nhưng bí mật ấy cuối cùng cũng không thể tiếp tục che giấu. Giây phút cô biết được lý do anh vào tù, trái tim cô giống như thắt lại. Cô gào khóc với anh: “Sau này chúng ta có con, người khác nói bố nó là tội phạm h*** dâm, anh làm sao hả? Giải thích thế nào?” Vậy mà cuối cùng, cô vẫn lựa chọn tin tưởng anh, giao phó cả phần đời còn lại cho anh. Anh thô lỗ, hung hãn, anh vô sỉ không biết xấu hổ. Anh không có văn hóa học thức, lý lịch cũng không sạch sẽ. Nhưng cô biết khi ở bên cô, người đàn ông ấy dịu dàng đến mức nào, lo lắng cho cô đến mức nào và cô rằng biết mình đã chẳng có cách nào có thể rời khỏi anh nữa rồi. Tất cả những rào cản giữa họ đã giải quyết xong, tưởng chừng như bọn họ cuối cùng cũng đã có thể hạnh phúc ở bên nhau, nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến. Lô Nhân dịu dàng rạng rỡ của anh, bảo bối mà anh trân quý nhất, lại bởi vì lỗi lầm của anh mà tính mạng của cô bị đẩy đến bờ vực của sự sống và cái chết. Đã từng bao lần vượt qua hiểm nguy, nhưng giây phút ôm thân thể đẫm máu của cô trong vòng tay mình, Lục Cường mới biết được cái gì gọi là sợ hãi.  “Nếu em có thể tỉnh lại, anh hứa rằng sẽ đến tạ ơn Phật Tổ. Ngược lại nếu em chết đi, anh tuyệt đối cũng sẽ không sống một mình, mà sẽ cùng em đi xuống Hoàng Tuyền.” Đến cuối cùng, ai rồi cũng sẽ nhận được kết cục xứng đáng cho những gì mình đã làm. Lục Cường đã trả hết những lỗi lầm mà anh đã gây ra, từ nay, anh và Lô Nhân đã có thể bình thản nắm tay nhau cùng đi đến cuối con đường, cùng xây dựng tổ ấm nhỏ của riêng họ. ---------- Lục Cường và Lô Nhân thật sự không phải là những con người hoàn hảo và thật sự họ cũng không đạt được tiêu chí “sạch” của nam nữ chính ngôn tình. Trước khi gặp Lô Nhân, Lục Cường chỉ là một tên côn đồ vừa được mãn hạn tù, chẳng nghiêm túc với tình yêu, phóng khoáng với tình dục. Trước khi gặp Lục Cường, Lô Nhân chỉ là một cô nàng rụt rè nhát gan sợ phiền phức, luôn sợ hãi lời bàn tán của người khác. Hai người họ gặp nhau ở thời điểm khó khăn nhất trong cuộc sống, họ trở thành điểm tựa của nhau, cùng nhau vun đắp nên một tình yêu thật đẹp đẽ. Lục Cường đã từng lầm đường lạc lối, nhưng tình yêu ấy đã dẫn bước cho anh tiến đến một tương lai tươi sáng hơn. Lô Nhân đã từng yếu đuối nhu nhược, nhưng có lẽ điều dũng cảm nhất cô từng làm chính là yêu một người có quá khứ như Lục Cường. Bọn họ có thể là những con người không hoàn mĩ, nhưng đối với tôi, tình yêu của họ chính là sự hoàn mĩ nhất trên thế gian này. ____________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Niệm Dung Hoa Bìa: #Lệ Tần  Mời các bạn đón đọc 0852 của tác giả Giải Tổng.