Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hám Sinh - Nhiễu Lương Tam Nhật

"Sau khi em đi. Liệu trong cuộc sống của anh. Có một khoảnh khắc nào đó. Anh nhớ đến em?"*   Đó là câu duy nhất mà Hám Sinh muốn hỏi Đông Dạ Huy trong suốt năm năm cô ở trong tù. Không phải là tại sao lại đối xử với em như vậy, cũng không phải là anh đã bao giờ yêu em chưa, chỉ là, liệu anh có từng nhớ đến em, dù chỉ trong một khoảnh khắc?   Hám Sinh và Đông Dạ Huy gặp nhau khi cô mới chỉ là một đứa trẻ 9 tuổi. Cô đã cùng anh trải qua cả thời niên thiếu, đem hết tâm tư, tình cảm của mình trao trọn cho anh. Hám Sinh đã ngốc nghếch cho đi tất cả mà không cần đền đáp, chẳng giữ lại cho bản thân chút gì.   Còn Đông Dạ Huy, đừng nói là yêu, có lẽ anh còn không muốn coi cô là bạn. Anh cho phép cô ở bên cạnh mình suốt mười năm dài đằng đẵng, chẳng qua là bởi cô có giá trị lợi dụng mà thôi.   Đông Dạ Huy từ nhỏ đã không có mẹ, cuộc sống vô cùng khó khăn và thiếu thốn, còn Hám Sinh lại được mẹ cho rất nhiều tiền. Khi còn nhỏ, anh lợi dụng Hám Sinh để lấy tiền tiêu vặt của cô, sau này khi lớn lên rồi, anh lại nhờ vả cô dọn dẹp phòng và giặt quần áo. Dần dần, việc lợi dụng Hám Sinh dường như trở thành một thói quen, khiến Đông Dạ Huy coi đó là một điều hiển nhiên trong cuộc sống.   Yêu đơn phương đã đau đớn, nhưng yêu đơn phương rồi bị chính ngưòi mình yêu lợi dụng không thương tiếc còn đau đớn hơn gấp vạn lần.   Hám Sinh đã chấp nhận mang tội bất hiếu, trộm tiền dưỡng lão của mẹ mang cho anh. Đổi lại, cô được gì?   Khi ba anh bị bệnh, một tay cô chăm sóc. Khi ba anh qua đời, một tay cô lo liệu. Trong khi đó, anh lại tìm cách để đổ hết tội lỗi của mình lên đầu cô. Khi quan tài của ba anh vừa hạ, cũng là lúc cô bị bắt vào tù.   Hóa ra, trong lúc cô vì anh mà vất vả ngược xuôi, thì anh lại từng bước đẩy cô vào chỗ chết.   Hóa ra, trao yêu thương, có thể nhận lại chỉ là đau đớn tủi hờn.   Đông Hạ Duy, em đã yêu anh mười ba năm, thì cũng có thể thay anh ở tù năm năm để anh sống an nhàn, hạnh phúc. Nhưng tại sao suốt năm năm dài như thế, anh không hề ghé thăm em, dù chỉ một lần?   Trong năm năm đó, từ một thiếu niên tuấn tú nhưng gầy yếu, vô danh, Đông Dạ Huy trở thành một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, hô mưa gọi gió trên thương trường.   Cũng là năm năm đó, từ một cô gái hồn nhiên, hoạt bát, thậm chí có phần ngốc nghếch, Hám Sinh trở thành một người con gái mà người ta mà chỉ cần nhìn lướt qua một lần cũng cảm thấy xót xa bởi sự u buồn ngập tràn trong đáy mắt và nét bi thương hiện hữu trong từng cử chỉ của cô.   Sau khi Hám Sinh mãn hạn tù, Đông Dạ Huy đã tìm đến cô, tỏ ý muốn bù đắp cho những thiệt thòi cô đã vì anh mà gánh chịu. Nhưng những thứ anh nợ cô, có trả cả đời đi chăng nữa cũng không trả nổi một phần.   Hám Sinh đã trốn chạy khỏi Đông Dạ Huy, cắt đứt toàn bộ liên lạc với anh. Còn Đông Dạ Huy vẫn luôn cho rằng Hám Sinh đã chết.    Những ngày sau đó, những kí ức của một thời xưa cũ bỗng nhiên ồ ạt kéo về trong tâm trí anh. Ngày ấy, Hám Sinh rất béo, giọng nói của cô rất to, cô luôn làm anh cảm thấy chán ghét. Nhưng cũng là Hám Sinh của ngày ấy, luôn thu dọn nhà cửa và giặt giũ quần áo cho anh mà không một lời than vãn, luôn nấu cho anh những bữa cơm nhà chất chứa yêu thương. Đến lúc đó, anh mới nhận ra, cảm xúc anh dành cho cô không chỉ là ăn năn, áy náy, mà còn là đau xót, nhớ thương.   Cùng lúc đó, ở một hòn đảo xinh đẹp và bình yên, Hám Sinh sống an nhàn với số tiền mà mẹ cô để lại. Chỉ là, trái tim của cô đã nguội lạnh, chẳng còn khao khát được yêu thương. Chỉ là, cô đã không còn đủ nhiệt huyết để có thể yêu thêm một người nữa.   "Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư."**   Chỉ đến khi Hám Sinh vô tình gặp lại Đông Dạ Huy, cô mới nhận ra rằng mình đã nhớ anh nhiều như thế.   Dạ Huy, trải qua nhiều chuyện như vậy, mà em vẫn chẳng thể quên anh.   Hám Sinh, trải qua nhiều chuyện chuyện như vậy, anh mới hiểu ra, rằng mình cần em hơn tất cả.   Nhưng nếu bây giờ Đông Dạ Huy quay đầu thì liệu có còn kịp nữa hay không? Kịp, mà cũng không kịp nữa rồi. Kịp để Hám Sinh có thể cảm nhận được hơi ấm của trái tim anh, nếm trải những thương yêu ngọt ngào mà cô từng khao khát, nhưng không kịp để họ nắm tay nhau đến hết đời.   Kết quả xét nghiệm cho thấy Hám Sinh mắc phải căn bệnh ung thư quái ác. Và đến lúc đó, cô mới biết rằng, một Đông Dạ Huy đã từng bội bạc và nhẫn tâm như thế, hóa ra lại là một kẻ nặng tình.   Trước đây, anh luôn thấy xấu hổ khi giới thiệu cô trước mặt mọi người. Nhưng bây giờ, ngay giữa phòng họp, trước mặt vô số nhân viên, anh sẽ luôn nắm tay cô, không ngại ngần gọi cô là vợ.   Trước đây, anh thường ra ngoài cả đêm không về. Nhưng bây giờ, chỉ cần một cuộc điện thoại của cô, anh có thể bỏ cả một cuộc họp quan trọng để chạy về nhà.   Suốt ba mươi năm cuộc đời, Đông Dạ Huy chưa hề đối xử dịu dàng với bất kỳ ai. Nhưng anh của bây giờ sẽ dịu dàng mà ôm cô trong vòng tay sau mỗi lần xạ trị đầy đau đớn, sẽ ân cần cho cô uống từng ngụm nước, kiên nhẫn dìu cô đi khắp mọi nẻo đường.    Con người Đông Dạ Huy là thế, nếu không yêu sẽ là một kẻ máu lạnh vô tình, nhưng nếu đã động lòng sẽ dùng toàn tâm toàn ý để yêu thương.   Hám Sinh, anh rất sợ đến một em sẽ rời bỏ anh. Vậy nên, xin em, xin em hãy vì anh mà mạnh mẽ, hãy vì anh, gắng gượng đến cùng.   Dạ Huy, nếu anh có thể lạnh lùng như trước, em sẽ chẳng bận lòng nếu phải ra đi. Nhưng bây giờ, em sợ rằng nếu em đi, sẽ chẳng còn ai ôm lấy anh mỗi khi anh mỏi mệt, chẳng còn ai vỗ về trái tim anh mỗi khi anh yếu đuối. Em sợ anh sẽ cảm thấy lạc lõng và cô đơn, sợ anh sẽ sống một cách trống rỗng như em đã từng.   Nhưng anh à, nửa đời trước em đã sống quá mạnh mẽ rồi, giờ đây em không thể gắng gượng được nữa. Em rất mệt, rất đau. Xin lỗi anh, vì chẳng thể bên anh đến cùng.   "“- Dạ Huy, anh về quá muộn, em tiêu hao nhiều lắm, chỉ có thể cùng anh đoạn đường này.”   "- Ngoan, đừng nói, van xin em..."   Đông Dạ Huy thanh âm im bặt mà nói, cánh tay Hám Sinh từ trên vai anh từ từ thả xuống, yên lặng bất động. Một khắc ấy như ngừng lại, nỗi đau đớn như lan tỏa khắp toàn thân anh."   Cái giá mà Đông Dạ Huy phải trả khi phụ bạc một người yêu anh nhất, là một đời cô độc giữa thế gian.   Ông trời vẫn luôn công bằng như thế.   “Dạ Huy, anh nhớ rõ, nếu về sau em chết, nếu trên trời có một con chuồn chuồn đậu trên vai anh, hoặc là dưới đèn bay tới một con bươm bướm, anh không được đuổi nó, đó là em trở về nhìn anh. Dạ Huy, đừng sợ, em sẽ vẫn ở bên anh.” ________________   "...": Trích từ truyện "..."*: Trích bài hát "Sau khi tôi đi" - Dã Khu Ca Thần "..."**: Trích "Bộ bộ kinh tâm"- Đồng Hoa   Review by #Thiên Dung Hoa - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 *** Mời các bạn đón đọc Hám Sinh của tác giả Nhiễu Lương Tam Nhật.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trở Thành Nữ Tỷ Phú - Tử Thanh Du
 Văn án: (Dao edit) Đêm trước vẫn còn là một cô gái tỉnh lẻ đến Bắc Kinh phải cực khổ tăng ca từ sáng sớm đến khuya khoắt, hôm sau tỉnh lại đã thành thiên kim tiểu thư có vô số biệt thự cao cấp, giá trị con người lên đến chục tỷ. Cha cưng mẹ chiều, muốn gì có nấy, cuộc sống đúng là quá tốt đẹp, chỉ có một chuyện không như ý là cô đã gả cho anh chồng giàu có không yêu mình. Bạch Tuyết: “Không sao, dù sao tôi cũng chướng mắt anh ta.” Anh chồng giàu có: “Ha ha.” Trong mắt Bạch Tuyết, anh ta là một kẻ mưu mô, tàn nhẫn độc ác lại âm hiểm xảo trá. Anh ta lý trí và bình tĩnh gần như biến thái nhưng cô lại không ngờ rằng, một khi anh đã yêu thì điên cuồng hơn bất kỳ người nào. Cơ duyên đem mình tới truyện này là sau khi đọc review convert của truyện trên page Nhà Tâm toàn convert. Lâu rồi mới đọc xuyên đêm một bộ ngôn tình như vậy mà lại là convert nữa chứ. Nhưng truyện này đáng để mình bỏ thời gian như thế. Tìm hiểu mới thấy tác giả này viết khá nhiều truyện thể loại xuyên không. Đây là một câu chuyện không quá dài nhưng nội dung khá ổn và mạch truyện đều.  Bạch Tuyết chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn sau khi quá lao lực vì tăng ca liên tục. Khi mở mắt tỉnh dậy cô vẫn là Bạch Tuyết, nhưng là người ở thế giới hoàn toàn khác với thế giới trước đây. Cô biết mình đã xuyên qua thời gian, nhập vào thân xác này và tiếp nhận kí ức của chủ nhân thân xác này. Từ đây cô là Bạch Tuyết, thiên kim tiểu thư, có chồng hào môn. Bạch Tuyết chủ thân xác này bị người ám hại mà chết đi, vậy cô là chủ mới của thân xác này sẽ tiếp tục sống thật tốt và cố tìm ra kẻ hại mình. Được sống lại có cả cha lẫn mẹ và một cuộc sống sung túc, cô cảm ơn hết thảy nhưng cũng không quên người mẹ vất vả nơi thế giới bên kia. Cô tranh thủ bày tỏ tình cảm của cha mẹ, tiếp nhận kí ức của thân chủ nên cô cũng nhanh hòa nhập với cuộc sống. Biết chồng không yêu thương, cô chủ động đề nghị ly hôn. Là một cô gái trải qua nhiều thăng trầm cuộc sống và đối diện biết bao loại người, cô lạnh lùng, bình tĩnh và tàn nhẫn hơn hẳn Bạch Tuyết xưa. Đối diện người chồng trên danh nghĩa Ngụy Gia Minh, cô dễ dàng thương lượng cách tốt đẹp cho đôi bên được tự do. Nhưng có nhiều yếu tố khiến quá trình ly hôn bị chậm lại. Và Ngụy Gia Minh dần dần bị Bạch Tuyết mới mẻ thu hút và còn biết được cô là người khác nhập vào thân xác này. Cô đã khiến Gia Minh yêu cô và tìm mọi cách biến hôn nhân giả thành thật.  Bạch Tuyết là người quyết đoán, bình tĩnh. Cách cô xử lý những kẻ hay chọc tức mình quá cao tay và thông minh. Đối với bạn bè cô luôn hết lòng. Đối với người anh trai nuôi Nghiêm Phi Bạch cô luôn dè dặt vì nghi ngờ anh hại mình, nhưng cũng đau lòng vì ba mình khiến tâm lý anh trở nên méo mó. Đối với người thầm mến mình nhiều năm Liên Cảnh Thành, cô vẫn giữ tình cảm bạn tốt và đối xử thật lòng với anh. Đối với người chồng lạnh nhạt Gia Minh, cô phóng khoáng trả tự do cho cả đôi bên. Đối với cha mẹ cô luôn trân quý những phút giây ở bên gia đình, cái mà ở thế giới cũ cô không có được. Bạch Tuyết rất tỉnh táo và bản lĩnh, cô biết mình cần gì và muốn gì. Có tiền tài vật chất, tội gì cô không xây lại giấc mơ thành nhà thiết kế trang sức hàng đầu. Chính tính cách quyết liệt và bình thản trước mọi chuyện của cô đã khiến chồng cô động tâm và si mê cô lúc nào không hay. Dù là xuyên không nhưng cô không muốn giấu diếm Liên Cảnh Thành, người dành nhiều tình cảm cho cô nhất chỉ sau cha mẹ. Cô ra sức tìm ra hung thủ hại mình. Cô cho mọi người thấy cô độc lập và giỏi giang thế nào. Dù đối mặt mối tình đầu của chồng cô cũng có thể không quan tâm hết thảy và đem cô nàng kia xem như bạn bè. Cao trào là khúc cô bị ngã hôn mê bất tỉnh vài năm, lúc ấy hồn cô lại xuyên về thân xác cũ. Cô chấp nhận số phận, và tiếp tục sống, tiếp tục đứng lên. Sau này cô tử vong do tai nạn, lại quay về thân xác Bạch Tuyết thiên kim tiểu thư, về bên Gia Minh mòn mỏi chờ cô tỉnh lại.  Ngụy Gia Minh, có tiền, đẹp trai, nhà có điều kiện, bị ràng buộc bởi hôn nhân với Bạch Tuyết. Nhưng hôn nhân lạnh lẽo chỉ là vỏ bọc, anh và vợ không có tình yêu. Biết vợ bị người ám hại, anh cũng không vội trở về, vì đối với anh, sự tồn tại của cô không là gì cả. Anh ngoan độc, thâm hiểm và khó dò. Trên thương trường hô mưa gọi gió, nhưng về mặt tình cảm thì rất khô khan, lạnh lùng. Bị thu hút bởi một Bạch Tuyết bình tĩnh, lạnh lùng. Gia Minh tò mò về sự thay đổi của cô vợ của mình. Anh luôn giữ được bộ mặt bình tĩnh gần như lý trí. Sau khi biết được sự thật về cô, anh ra sức tính kế để cô chân chính là vợ mình theo đúng nghĩa đen. Anh cũng ghen với thanh mai trúc mã của vợ, cũng tính kế để dẹp ruồi bọ phá hoại hạnh phúc gia đình anh. Anh từng bước tiếp cận và khiến Bạch Tuyết mở lòng mình với anh. Đối với vợ anh không ngại làm trung khuyển. Biến cố khiến Bạch Tuyết hôn mê rất rất lâu nhưng cũng không mài mòn ý chí của Gia Minh, ngày ngày săn sóc vợ và luôn gọi cô trở lại bên mình. Có lẽ tình yêu sâu đậm của anh đã khiến trời cao cảm động mang cô về lại bên anh. Từ đây, anh bảo bọc cô như thứ trân quý nhất cuộc đời.  Nói về hai nam phụ của chúng ta. Một Liên Cảnh Thành trúc mã yêu thầm Bạch Tuyết nhiều năm, một Nghiêm Phi Bạch anh trai nuôi rất thương em gái và luôn áp lực về cha nuôi và công việc. Liên Cảnh Thành là chàng trai tốt và si tình. Khi nghe tin Bạch Tuyết bị nạn, anh bỏ lại công việc ở nước ngoài để về tìm cô. Anh mong được dùng tình yêu của mình khiến cô hạnh phúc cả đời. Anh sẵn sàng đánh đổi tính mạng vì cô, vì chính cô đã cứu anh một mạng. Sự chân thành của anh khiến Bạch Tuyết cảm thấy áy náy và quyết tâm nói ra sự thật cho anh biết. Rằng Bạch Tuyết mà Cảnh Thành yêu say đắm đã bỏ mạng từ đêm bị người ta ám hại đó. Điều này khiến anh đau khổ một thời gian và điên cuồng truy lùng kẻ đã ra tay hại người anh yêu. Cuối cùng sau khi bắn hạ kẻ hại Bạch Tuyết, anh chọn tự sát để đến bên cô ấy. Cảnh Thành là người đàn ông hiếm có, nếu thời gian có quay lại Bạch Tuyết xưa cũng sẽ chọn anh chứ không chọn Ngụy Gia Minh. Vì chỉ có anh là người yêu cô nhất, là người đau lòng cô, là người mang lại cho cô hạnh phúc và tiếng cười.  Nghiêm Phi Bạch, con nuôi nhà họ Bạch, anh luôn biết ơn sâu sắc công lao dưỡng dục của cha mẹ nuôi và cảm mến cô em gái nuôi. Nhưng vì áp lực và bạo hành từ cha nuôi, anh sinh ra tâm lý vặn vẹo thích hành hạ người khác để thoả mãn mình. Anh che giấu rất tốt, không ai biết anh có “bệnh”. Anh đã từng nhẫn tâm khi thấy em gái ngộp nước mà không cứu, sau lại hối hận hết mực vì hành động ấy. Anh ra tay ám hại Bạch Tuyết vì muốn chứng kiến sự đau khổ của cha nuôi sau những gì ông đã khiến anh phải trải qua. Anh hối hận và định tự sát sau đó, nhưng may là Bạch Tuyết không chết. Những giây phút cuối khi bị cảnh sát bắt vì tội ác, anh đã thật sự hối hận và thấy đáng chết khi biết Bạch Tuyết đã chết từ cái đêm anh ra tay hại cô ấy. Người đang sống không phải là em gái anh mà là người khác. Anh tuyệt vọng và khích cho Cảnh Thành bắn chết mình, để giải thoát cho anh cũng như để đền tội anh đã giết Bạch Tuyết. Nghiêm Phi Bạch, người đàn ông đáng thương, bị hành hạ thể xác dẫn đến bệnh lý về tâm hồn. Nếu như không bị đánh đập tàn nhẫn và đủ loại áp lực, thì sẽ không có Phi Bạch ra tay giết em gái mình, sẽ không có kẻ đau khổ mắc bệnh “thích hành hạ” như anh.  Vì là convert nên khá nhiều chỗ hơi trúc trắc ngữ nghĩa, nhưng nhìn chung bản convert bên wikidich khá dễ đọc. Không đào sâu thương trường nhưng đi sâu vào mặt trái của cuộc sống hào môn, của các mối liên hôn vì lợi ích kinh tế. Người ta sẵn sàng loại trừ nhau vì lợi ích, hoặc thâu tóm, lợi dụng nhau hết mức có thể. Càng giàu có càng bất ổn, đồng tiền hào môn có hoàn toàn trong sạch? Điểm sáng là cặp đôi phụ đáng yêu và tính cách trung khuyển của anh Minh đối với chị Tuyết. Nhìn thế mà anh chưa yêu thực sự lần nào, chỉ đến khi yêu chị Tuyết mới cuồng nhiệt, vồ vập như vậy. Kết truyện HE và kết tinh tình yêu là baby của hai anh chị cũng xuất hiện. Dù không có phiên ngoại nhưng cái kết khá viên mãn và thỏa lòng người đọc. Thấy thương mấy anh nam phụ quá, anh nào cũng tội nghiệp. Được cái tác giả cho Bạch Tuyết xưa và anh Cảnh Thành gặp lại nhau tại một nơi xinh đẹp trên trời. Vậy cũng thỏa nguyện mong ước của anh Cảnh Thành rồi. Truyện có mấy mẹ nữ phụ lầy lội hết biết. Bị chị Tuyết anh Minh chỉnh mấy lần mới tỉnh ra được và rút vòi không dám đụng anh chị *** Bố của Phùng Tư Nghiên, cũng là cậu của Ngụy Gia Minh, Phùng Hoài vội chạy tới, hung hăng kéo tay cô ta một cái, quở trách: "Vừa bảo con uống ít thôi con không nghe, giờ uống nhiều chỉ ăn nói xằng bậy." Phùng Hoài xuống tay hơi nặng, Phùng Tư Nghiên lại không dám phản kháng, ngoan ngoãn cúi đầu xuống, Phùng Hoài nói xong thì nhìn qua Bạch Khánh Đông: "Bạch ca, Tư Nghiên có tật xấu mê rượu, bình thường uống rượu vào đều thích nói bậy, mọi người đừng chấp nhặt với con bé." Nói xong lại ra vẻ từ ái ôn hòa nhìn Bạch Tuyết: "Bạch Tuyết, cậu ở đây thay Tư Nghiên xin lỗi con." Bữa tiệc còn chưa bắt đầu đâu, cô ta đi đâu uống rượu chứ? Bạch Tuyết biết rõ, Phùng Hoài nói vậy chẳng qua là muốn giải vây cho Phùng Tư Nghiên. Cô còn chưa kịp nói chuyện đã nghe Ngụy Thừa Hoa hừ lạnh một tiếng: "Bình thường đã bảo phải dạy dỗ con gái cho tốt mấy người cố tình không nghe, cậu nhìn xem cậu nuông chiều con gái kiêu căng tới mức nào rồi? Bạch Tuyết nói đúng, đây không phải sân nhà Phùng gia, phải biết thận trọng từ lời nói tới việc làm, lớn như vậy rồi mà đến chuyện này cũng không hiểu." Ngụy Thừa Hoa có tiếng là nho thương, sinh ra trong gia đình dòng dõi, ông rất ít khi có lúc nào làm mặt lạnh thế này, bây giờ ông nói nặng lời như thế, rất hiển nhiên, ông thực sự tức giận rồi. Phùng Hoài vội vàng cười làm lành: "Anh cả nói đúng, là chúng em không dạy dỗ Tư Nghiên cho tốt." Nói xong thì nhìn Phùng Tư Nghiên, lạnh giọng: "Vừa mới nãy không phải nói nhiều lắm sao? Bây giờ sao miệng như hũ nút thế, còn không mau xin lỗi!" Phùng Tư Nghiên cắn chặt răng, đôi tay ở hai bên sườn cứ nắm chặt rồi thả lỏng, nhưng cô ta cũng biết quan hệ tốt xấu trong này, đành phải cố nén, tới trước mặt Bạch Tuyết ôn tồn nói: "Bạch Tuyết, thực xin lỗi, tôi vừa uống nhiều rượu quá, nếu nói bậy xúc phạm tới cô thì tôi xin lỗi." Tu Mẫn Nhi cũng phụ họa: "Bạch Tuyết, cô cũng biết Tư Nghiên có tật xấu uống rượu, cô đừng so đo với cô ấy nhé." Mời các bạn đón đọc Trở Thành Nữ Tỷ Phú của tác giả Tử Thanh Du.
Lưu Quỷ - Tô Du Bính
Đào kép áo vằn hỏi: Chuyện uy phong nhất khi làm ngự quỷ sư là gì? Heo đực số 1: Người ta đem chim đi dạo ở nơi tĩnh mịch còn ta thì dắt quỷ đi tản bộ. Đào kép áo vằn hỏi: Vậy chuyện buồn bực nhất là gì? Heo đực số 1: Tổ sư gia sống dai quá đi à! /(ㄒoㄒ)/~~ Nhân vật chính: Đinh Côi Bảo x Ấn Huyền *** Review (by Trà Đá Đường) Coi ổn nhé, cốt truyện ok, văn phong bà Bính thì chắc thím biết r =)) Thụ là độc đinh của 1 gia đình thiện đức từ đời này qua đời kia, làm nghề ngự quỷ aka chuyên sài quỷ để kết nối âm dương ấy (kiểu âm dương sư =)), công là tổ sư gia của môn phái thụ (trong phái thôi ko huyết thống gì đâu, khác họ mà) , công sống lâu lắm rồi, sống nhờ 1 viên đan dược bất tử (bà sư phụ của công cướp viên đan dược này nhưng ko thành công, công được môn phái giao cho trách nhiệm bảo vệ đan dược). Phần 1 là câu chuyện hai đứa gặp nhau, cùng nhau trừ ma bắt quỷ, phần 2 là nói về cuộc hành trình xuyên qua 1 thế giới song song của công (có thể hiểu là thế giới cổ đại). Thụ bao nhây bao cute, công mặt lạnh muộn tao thâm tình, xung quanh còn có mấy cp phụ cực đáng yêu, ncl vote thím nhảy =)) mà điều truyện Tô du bính thì thím phải có kiên nhẫn nha, 1 là ko H, H che, 2 là tình tiết nó kéo lê lắm. phần 2 của bộ này bả viết hoàn rồi, có nhà đang edit luôn, cứ yên tâm mà nhảy =)) *** Vừa tỉnh lại, Thượng Vũ đã biến mất, Đại Kính Tiên cũng không thấy, âm mưu đã qua, mọi sự đều tốt đẹp nhưng đương nhiên di chứng vẫn phải có. Thi soái tuy có thể ăn, có thể uống, có thể chạy nhảy nhưng mỗi tháng phải bài tiết sát khí một lần lại là vấn đề đau đầu. Sát khí không ô nhiễm môi trường nhưng sẽ ảnh hưởng tới linh hồn người, nếu không xử lý đích đáng thì dễ tạo thành cục diện rắc rối ở tam tông lục phái – Đối với chuyện này có người đồng ý nhưng bị ánh mắt Tang Hải Linh liếc qua giải quyết. Tang Hải Linh, một người suýt chút nữa bị lãng quên mất lại được nhặt lên từ cống ngầm khi bọn họ xuống núi. Theo như hắn miêu tả thì hắn bị một tiếng rít gào đinh tai nhức óc, băng sơn liệt địa làm hôn mê, khi tỉnh lại thì phát hiện mình đang ở cống ngầm, thẳng đến khi A Bảo tình cờ vớt lên. A Bảo từng hiếu kì hỏi, “Nếu chúng ta xuống núi mà không đi con đường kia thì sao?” Tang Hải Linh trả lời không chút do dự, “Ta thành quỷ cũng sẽ không buông tha cậu.” “....” Nói đến thành quỷ, đây lại là một chuyện khác khiến A Bảo đau đầu. Nguyền rủa của Thượng Vũ lên Đồng Hoa Thuận đã biến mất, khôi phục hoạt bát sinh hoạt, mỗi ngày đều ra ngoài ngoạn nháo hết ăn uống lại xem phim. A Bảo không thể nhịn nổi nữa, rốt cuộc đã đem bán Đồng Hoa Thuận cho Khâu Cảnh Vân với giá của một chiếc nồi lẩu. Từ đó về sau, Khâu Cảnh Vân gần như biến mất khỏi tầm mắt cậu, khác hẳn với trước kia luôn làm tùy tùng phía sau. Vì thế, A Bảo buồn bực gọi điền cho Khâu Cảnh Vân, “Tôi có cảm giác bị qua sông đoạn cầu.” Mời các bạn đón đọc Lưu Quỷ của tác giả Tô Du Bính.
Long Quyển - Tô Du Bính
Cuộc phỏng vấn giữa phóng viên và Taiya bắt đầu:  Phóng viên: Ngài được xem như ông hoàng tại sao lại thích đồng tình luyến ái. Taiya: tìm đàn bà cũng không sinh được con trai. Phóng viên : .... Phóng viên: Đoàn Thánh kỵ sĩ có rất nhiều anh chàng đẹp trai, sao ngài lại chọn người xấu nhất. Taiya đồng tình: … Thẩm mỹ của nhân loại quả là kỳ lạ và đáng buồn! Phóng viên: … Phóng viên: Nhân loại đông như vậy, sao lại đi làm gay với long? Kleist: Làm gay với người cũng sinh không ra thằng cu. Phóng viên: … *** Hệ liệt Mộng Đại Lục, gồm có:  - Thánh Viện - Đế Hỏa - Vong Tích - Long Quyển Hệ liệt gồm 4 bộ, có chút liên kết với nhau, đều diễn ra trong không gian khác, trên mảnh đất Mộng đại lục. Lấy ma pháp và cung đình phương Tây làm bối cảnh. *** Bộ này của chị Bơ Bính viết rất hay. Tình tiết hàm súc, gãy gọn, chuyển biến nhanh, cho đến phần cuối vẫn làm mình đọc không rời mắt, không có bị dài dài chán chán kiểu phần cuối như của Hủ mộc sung đống lương hay Bàng quan bá khí trắc lậu. :)) Nhân vật của chị Bính thì cute khỏi chê rồi. Nhất là bạn Thái Á, bạn công theo hướng ngạo kiều, manh manh và cố chấp. :)) Chỉ duy có chuyện truyện kết thúc hơi bị chưng hửng. Hệ liệt Mộng đại lục này càng về sau chị viết càng hay.   Mời các bạn đón đọc Long Quyển của tác giả Tô Du Bính.
Thanh Man - Hoa Lý Tầm Hoan
“Thanh Man” là một bộ truyện hài hước, nhẹ nhàng và pha chút linh dị thần quái. Nội dung khá ly kỳ và hấp dẫn, kết hợp với giọng văn có lúc nghiêm túc trầm lắng, có khi khôi hài thoải mái làm cho cảm xúc của người đọc cũng chuyển biến theo từng lời kể của tác giả.  Cặp đôi hoan hỉ oan gia Bạch Lê - Thanh Man sẽ mang lại cho người xem những phút giây vui vẻ thoải mái. Là những phân đoạn đấu khẩu hài hước của hai người, là những phát biểu rất ngây ngô và thật thà của Thanh Man nhưng có thể khiến Bạch Lê ngã ngửa, là quá trình phát triển tình cảm khá ngọt ngào giữa Bạch ca ca và A Man muội muội.  Bạch ca ca cứ hay trêu đùa A Man muội muội, nhưng ai là người lúc nào cũng quan tâm chăm sóc A Man, ai là người không màng tính mạng cứu A Man tận ba lần, chẳng phải là Bạch Lê ngốc nghếch hay sao?  Một Thanh Man khả ái, đáng yêu, tuy có những lúc rất ngô nghê và ngốc nghếch, nhưng luôn mang theo một trái tim chính nghĩa và tinh thần lạc quan đem lại niềm vui cho mọi người. Một Bạch Lê mang nhiều tâm sự được che dấu dưới lớp mặt nạ tươi cười và đó còn là Bạch ca ca phúc hắc, gian xảo, cứ thích trêu đùa A Man muội muội mỗi ngày. Và còn rất nhiều nhân vật phụ khác tạo nên một câu chuyện thú vị.  Tóm lại, “Thanh Man” là một tập hợp nhiều câu chuyện ngắn của từng nhân vật phụ để viết nên câu chuyện chung của hai nhân vật chính. Mỗi nhân vật phụ đều có cuộc đời riêng, là buồn đau hay hạnh phúc, là viên mãn hay dang dở chung quy cũng tựu thành thiện ác có báo, nhân quả luân hồi. Nếu các bạn muốn tìm một bộ truyện hoan hỉ oan gia hài hước, có chút ngọt sủng kết hợp huyền huyễn thì đây sẽ là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn. *** “Qua đi nhìn xem, cẩn thận một chút.”   “Hảo.” Một người một con rồng nhìn như đạm nhiên, kỳ thật cảnh giác mà hướng cách đó không xa Tiểu Lâm Tử đi đến. Thần giới nhiều núi rừng, trên núi cỏ cây xanh um tươi tốt, thoạt nhìn hoang vắng lại mỹ lệ. Này phiến Tiểu Lâm Tử tuy nhỏ, nhưng cây cối sinh trưởng đến thập phần tươi tốt, tầng tầng lớp lớp cành lá cản trở tầm mắt, liếc mắt một cái vọng không thấy cuối. “Chủ nhân cẩn thận!” Tạch một tiếng Hồng Anh hiện, Thanh Man còn không có phản ứng lại đây, nó đã mang theo nàng hướng phía đông nam đánh tới. Chạm vào! Trước mắt rõ ràng trống rỗng một mảnh, cái gì hơi thở đều không có, nhưng Hồng Anh lại đột nhiên đụng vào thứ gì, bị hung hăng bắn ngược trở về. Đột nhiên không kịp phòng ngừa Thanh Man một cái lảo đảo sau này đảo đi, tiểu bạch long tay mắt lanh lẹ đỡ lấy nàng, cái đuôi mang theo lôi đình chi lực triều kia không biết là gì đó đồ vật đánh tới. Nó tốc độ phi thường mau, không có cấp đối thủ bất luận cái gì phản ứng thời gian, lực đạo càng là rất nặng, chỉ một chút liền kêu kia đồ vật kêu lên một tiếng, một đạo máu tươi phun ở trên mặt đất. “Dấu đầu lộ đuôi, thứ gì!” Thanh Man phản ứng lại đây, vừa kinh vừa giận, huy Hồng Anh thương liền vọt đi lên. Nhưng mà kia đồ vật vô hình không tiếng động, hướng bên cạnh một trốn bọn họ liền nhìn không thấy, căn bản là không thể nào xuống tay. Thanh Man híp mắt, sờ sờ trong tay Hồng Anh thương: “Dựa ngươi bảo bối nhi.” Hồng Anh vui mừng mà lên tiếng, mang theo nàng động lên. Hai người phối hợp ngay từ đầu còn có điểm mới lạ, không một lát liền quen thuộc lên. Nhân Hồng Anh cùng Lưu Vân là thấy được kia đồ vật, bởi vậy không trong chốc lát, kia đồ vật liền rốt cuộc kiên trì không được, ngã trên mặt đất lộ ra nguyên trạng. “Này…… Linh Sơn đạo trưởng?!” Thanh Man giật mình đến thiếu chút nữa đem Hồng Anh ném văng ra, Bạch Lê cũng là khó được mà kinh ngạc: “Như thế nào sẽ là hắn?” “Đúng vậy! Hắn, hắn một phàm nhân, sao có thể thượng đến tới Thần giới!” Thanh Man trừng mắt lẩm bẩm nói, “Lại còn có ẩn thân, còn một chút hơi thở đều không hiện, này…… Sao có thể đâu?” Hai cái tiểu quang cầu từ trên người nàng bay ra tới, ríu rít mà nói: “Người này xú xú, nhưng là hắn trên người có nơi này hơi thở!” “Đúng đúng, xú xú! Hơi thở!” “Ngu ngốc Lưu Vân, ngươi không cần học ta nói chuyện!” “Anh, hảo anh, làm ta học! Lưu Vân, thông minh!” “Không, ngươi đặc biệt bổn!” Mời các bạn đón đọc Thanh Man của tác giả Hoa Lý Tầm Hoan.