Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly

Reviewer: AI_Diệp Trà Trong sách hay viết, hồ ly tinh thích dụ dỗ thư sinh.   Chàng trai thật thà thực sự khiến người ta yêu thích.   Nghê Yến Quy cảm thấy mình đã đủ xấu xa lắm rồi, nếu như nửa kia cũng xấu xa nốt vậy không phải là tạo nghiệt cho đời sau hay sao. Vì vậy cô quyết tâm phải tìm được một người bạn trai hiền lành ngoan ngoãn.   Và đối tượng Nghê Yến Quy nhắm đến là Trần Nhung, học bá và cũng là giáo thảo đứng đầu khoa Kiến trúc.   Nghê Yến Quy thật sự rất xinh đẹp. Tướng mạo của cô thiên về kiểu sắc nét, quyến rũ, yêu mị như hồ ly. Cô giống như bức tranh sơn dầu rực rỡ, chói mắt.   Còn Trần Nhung, cảm giác anh mang lại cho người khác rất sạch sẽ, dịu dàng giống như chú sơn dương hiền lành nơi núi rừng tươi mát, lại cũng giống như bầu trời trong xanh vừa ngẩng đầu lên đã có thể nhìn thấy kia.   Nghê Yến Quy tin chắc rằng thư sinh thật thà trong truyện liêu trai cuối cùng sẽ bị yêu tinh hớp hồn.   Lúc trước chưa gặp Trần Nhung, Nghê Yến Quy đã từng mường tượng về một người đàn ông lý tưởng, nhưng trong đầu chỉ là một hình bóng mơ hồ. Có lẽ người ấy sẽ đeo một cặp kính, là một người rất ấm áp, khiêm tốn và lịch thiệp trong mọi hoàn cảnh.   Đến khi Trần Nhung xuất hiện, như yêu tinh biến hóa, bỗng nhiên hình bóng này có gương mặt, từ từ được khắc họa lên theo đường nét của anh.   Nghê Yến Quy hãnh diện, chẳng phải đây là bạch mã hoàng tử trong mộng của cô sao?   Vì vậy cô bất chấp tất cả theo đuổi chàng thiếu niên trong sáng dịu dàng đó.   Thế nhưng bàn về những thủ đoạn không mấy đứng đắn thì cô đúng là cao thủ số một. Nhưng nếu theo đuổi một cách đường hoàng thì đúng là chuyện nằm trong điểm mù nhận thức của cô rồi.   Cuối cùng Nghê Yến Quy quyết định ngụy tạo bản thân thật dịu dàng thục nữ để theo đuổi Trần Nhung.   * * *   Cho đến khi nghe được bạn cùng phòng của anh nói anh thích kiểu con gái thiện lương đáng yêu. Nghê Yến Quy lập tức chạy đi tìm Trần Nhung.   ““Cô ngước mắt, khiến vẻ quyến rũ hiện ra: “Vậy có phải mình rất lương thiện không?”   Trần Nhung nghe ra ẩn ý trong lời cô, bèn im lặng hồi lâu.   Cô thúc giục: “Sao cậu không trả lời? Mình rất hạnh phúc khi giúp đỡ người khác đó.”   “Ừ.” Anh kề sát vào tai cô, thả lỏng bàn tay: “Rất lương thiện và đáng yêu.”   . . .   Anh nói: “Mình rất thích.””   Nghe được lời tỏ tình của Trần Nhung, Nghê Yến Quy cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhưng vui vẻ chưa được bao lâu cô lại nghĩ, mình theo đuổi anh lâu như vậy, cuối cùng người mở lời trước lại là Trần Nhung?   Quả thật là có chút không dám tin.   Trần Nhung lại nói với cô: “Cậu là Nghê Yến Quy, cậu rất đáng yêu, không liên quan gì đến ngoại hình của cậu cả.”   Nghe ý anh thì hình tượng của cô trong lòng anh đã được cố định hóa.   Nghê Yến Quy ngẫm nghĩ, anh là một nam sinh ngoan ngoãn, dễ lừa và dễ bắt nạt. Nếu như mai này tình cảm giữa hai người ngày càng sâu đậm, tới lúc đó, dù cô lộ bản chất thật của mình ra, anh cũng sẽ không bỏ cô được. Cô gật đầu: “Tạm thời mình sẽ thử tin cậu một lần nhé.”   Nghê Yến Quy cảm thấy vô cùng vui vẻ, cuối cùng thì hồ ly tinh cũng quyến rũ được chàng thư sinh kia rồi.   Đọc đến đây các bạn cảm thấy hết truyện rồi ư?   No… no…, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.   Rốt cuộc ai mới là người bị lừa? Là hồ ly mê hoặc được sơn dương hay hồ ly bị sói lừa mất?   Các bạn hãy đọc truyện để tìm đáp án nhé. ^_^   “Đuôi hồ ly dưới sừng sơn dương” là một câu chuyện vô cùng dễ thương và hấp dẫn. Cốt truyện không quá mới lạ nhưng tác giả đã rất thành công trong việc làm mới nó. Nội dung truyện phong phú, nhiều cao trào. Những bất ngờ đan xen lồng ghép nhau giúp tổng thể câu chuyện trở nên ly kỳ nhiều màu sắc, khiến cho người đọc mỗi khi phát hiện manh mối gì đó lại sục sôi đi tìm lời giải, không muốn dứt ra luôn.   Nếu bạn đang muốn tìm một bộ truyện thanh xuân vườn trường trong sáng tươi mát, hay ngọt ngào hệ chữa lành thì đừng ngại ngùng mà không nhảy hố nhé. Truyện bao hay, bao ngọt, đảm bảo không ngán còn thêm nam chính đẹp trai chung tình, nữ chính xinh đẹp mạnh mẽ nữa ạ.   ““Nghê Yến Quy nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng nổ lần lượt vang lên. Cô không biết con đường phía trước thế nào, nhưng có Trần Nhung, cho dù phía trước là ngõ cụt cô cũng yên tâm.   Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, nhiệt độ của gió chuyển từ bỏng rát sang mát dịu.   “Là anh.” Lời nói của cô nhẹ nhàng trôi theo làn gió.   Cô từng nói với Lâm Tu, cũng từng nói với Liễu Mộc Hi, cô yêu Trần Nhung ngay từ cái nhìn đầu tiên.   Hóa ra, tình yêu sét đánh đó không phải vừa gặp đã thích.   Trần Nhung của cô, chàng thiếu niên của cô.   Anh là số mệnh đã định trước của cô.””   ____   “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Ba đồng một mớ trái cây   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** “Nghê Yến Quy, sinh viên năm nhất, khoa Sơn dầu.” Tiếng người đang nói rất vang, ông đã làm viện trưởng được mấy năm nay, nên khi dạy dỗ học sinh, khó mà hạ được giọng mình xuống. Ông nói hết câu này rồi đến câu khác, nghiêm mặt nặng lời. Ông nâng gọng kính kim loại, ngẩng đầu nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình. Người con gái đang độ tuổi rực rỡ, dù có đang làm ra vẻ tội lỗi cũng không che nổi gương mặt xinh đẹp rạng ngời. Mặc trên mình váy áo vàng trắng, sáng như làn nước thu, đua sắc cùng ánh ban mai. Cô nàng gật đầu. “Là em ạ.” “Dạ đây ạ.” Nghê Yến Quy lễ phép đưa cho ông bằng hai tay. Viện trưởng cầm tờ giấy A4 có đôi phần nhăn nhúm. Ông nhìn vài lần, rồi nói. “Hiệu trưởng đã thông báo rồi, em không những phải viết bản kiểm điểm, mà còn phải đọc bản kiểm điểm này trước mặt toàn thể giảng viên và sinh viên trong trường.” “Dạ?” Cô gái ngẩng đầu, bấy giờ mới hạ giọng. “Thầy ơi…” “Em có ý kiến?” Viện trưởng nghiêm mặt lại, vuốt ria mép. “Dạ không ạ.” Nghê Yến Quy lùi về sau một bước, khi nào nên sợ thì phải sợ. “Vì em mà khoa chúng ta, thậm chí cả viện này vuột mất vị trí thứ nhất đấy.” Viện trưởng vỗ mạnh bàn vài lần. Ông ấy tức giận cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Đại học Gia Bắc là Trường Đại học Mỹ thuật. Tháng này là thời gian đánh giá và kiểm tra của khoa và viện. Giảng viên các viện tăng cường quản lý học sinh, phấn đấu giành được điểm cao. Nhà trường luôn giữ thái độ trung lập, không tán thành cũng không phản đối các bạn học yêu đương. Nhưng, vừa hay là thời gian đặc biệt, các giảng viên đặc biệt dặn dò các học sinh, yêu đương nên khiêm tốn, còn các thói quen xấu như hút thuốc, uống rượu v.v.. lại càng phải giấu tiệt. Không biết thói quen do ủy viên nào mang đến, mỗi đợi kiểm tra đánh giá hàng năm, các thầy các cô nhất định phải dạo quanh dưới gốc cây hòe trồng từ lúc mới xây trường mới được.   Mời các bạn mượn đọc sách Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly của tác giả Giá Oản Chúc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xin Đừng Ăn Em - Hỏa Ngạ Nga
Em thụ vốn có dòng máu chuột tinh, dáng vẻ cùng sinh hoạt hệt như con người chỉ thêm nét kute của loài gặm nhấm :”3 Ngày nọ mới chuyển tới, em hí hửng làm bích quy mang sang mời hàng xóm là ảnh, ai dè anh công lại thuộc họ xà, nụ cười thân thiện trong mắt ẻm chính là rắn độc đang nhe nanh, em theo bản năng sinh tồn liền bỏ chạy trối chết, từ đây cứ nhìn thấy anh là nép xa như tránh bả =))) Đáng tiếc đuôi rắn của anh quá dài, em trốn đến đâu cũng bị anh tóm gọn, còn trang đáng thương nhờ em làm cấp dưỡng, ngày ngày đều mặt dày quấn lấy em làm sủng vật đòi ăn. Em ko còn cách nào chỉ biết run rẩy đồng ý, sáng tối chuẩn bị cơm cho anh với tâm lý ngày nào đó rồi sẽ đến phiên mình =))) Trực giác của tiểu động vật quả nhiên linh mẫn, rốt cục anh cũng ko nhịn nổi đói khát liền nhào tới liếm láp em. Buồn cười lúc ảnh liếm đến ngực em cứ tưởng anh mún xơi tim, lúc ảnh liếm đến rốn em lại tưởng anh mún nhai ruột, ai dè thứ ảnh ngậm vào lại là… quả thực là quá mức huyết tinh a =))) *** Tiểu thử tinh (chuột thành tinh) vốn định cầm chút bánh bích quy vừa nướng mang sang cho hàng xóm mới chuyển đến, nhân tiện chào hỏi, bắt chuyện. Ngoài ý muốn phát hiện hàng xóm đối diện cư nhiên là thiên địch của mình…  ”Bánh bích quy ăn ngon lắm , cám ơn ngươi.”  Bánh bích quy ăn ngon lắm , cho nên. . .  nhân tiện kế tiếp chính là đến phiên ta rồi đúng không ╭(╯^╰)╮  Tóm lại, đây chính là câu chuyện xưa về cường thế xà yêu công thích khi dễ miên nhuyễn thử trách chịu (chịu bị bắt nạt) thụ từ cuộc sống hằng ngày đến trên giường. (đặc biệt là trên giường đúng hơn) ... Mời các bạn đón đọc Xin Đừng Ăn Em của tác giả Hỏa Ngạ Nga.
Thần Y Quý Nữ Cưng Chiều Thất Hoàng Phi - Lâu Tinh Ngâm Loại
Truyện xuyên không Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng Phi là một trong những truyện đem lại nhiều bất ngờ cho bạn đọc. Những tình tiết luôn có nét độc đáo đầy thu hút, độc giả khó lòng đoán được những diễn biến tiếp theo. Nàng từ hiện đại xuyên đến cổ đại trở thành đại tiểu thư của Qúy phủ. Chứng kiến cảnh mẹ vì sinh tiểu muội muội mà chết, cha không thèm quan tâm. Một trăm ngày giỗ của mẫu thân cũng chính là ngày, tiểu thiếp kia lên làm chính thất, chính là ngày nàng cùng muội muội bị đuổi ra Qúy phủ, cũng chính là ngày nàng gặp hắn Một đạo hẹn ước mười năm sau trở về sẽ cùng hắn lấy thân báo đáp! Một khi pháp y thiên tài sống lại, nàng sẽ trả trả cho những người đã khi dễ nàng gấp trăm ngàn lần. Lúc trước mọi người đối với nàng chỉ là một cái tiểu oa nhi hèn mọn, lúc này nàng vương giả trở về, tài năng triển lộ. Chắc chắn làm cho người ta phải kinh ngạc. Đọc truyện thưởng thức và tìm hiểu về cuộc sống thú vị của nàng.  *** Đêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta thân lại là một dạng như thế nào?". "Phu nhân, là nô tỳ nói sai. Người đừng nóng giận, người vừa mới sinh hạ nhị tiểu thư, phải nghỉ ngơi thật nhiều mới được". Thanh Vị không thấy nàng sinh khí, vội giải thích nhận sai, ôm tiểu hài tử hướng tới đầu giường. Phượng Thiên Sương nhìn thoáng qua gương mặt đang ngủ của tiểu hài tử kia, không khỏi nảy sinh cảm xúc, nàng chưa từng nghĩ tới, từ ngày nhập Qúy gia đến nay lại rơi vào tình cảnh nông nỗi này. Cũng chỉ tại cha nàng vì gia tộc tư lợi nên mới phải hy sinh chính nàng. Biết rõ Qúy Đông Minh đối với nàng căn bản không có nửa điểm tình cảm, còn giám phái nàng đến Qúy gia, hắn nguyện ý lập nàng làm chính phi, cũng chỉ là đều do hoàng thượng tác động. Ánh mắt từ từ thu hồi khỏi tiểu hài tử trước mắt, Phượng Thiên Sương nhìn lướt qua trong phòng, nhỏ giọng hỏi: "Thanh Vị, Như Yên đâu?" "Phu nhân. Bà đỡ đã muốn hướng lão gia báo tin, nếu lão gia biết đứa nhỏ này chỉ là một cái tiểu nữ nhi, sợ là bây giờ đã tới nơi, người xem..." ... Mời các bạn đón đọc Thần Y Quý Nữ Cưng Chiều Thất Hoàng Phi của tác giả Lâu Tinh Ngâm Loại.
Dương Thư Mị Ảnh - Nam Phong Ca
Vào năm đứa con trưởng Sở gia lên năm tuổi, con thứ lên bốn tuổi, Sở Phi Dương tái xuất giang hồ,tất cả những lời đồn đãi không hay trước kia về hắn cũng tự sụp đổ. Sở Phi Dương khôi phục lại thanh danh. Hết thảy tựa hồ đều trở lại như trước. Điểm duy nhất bất đồng là sự xuất hiện của một người nam tử sắc mặt lạnh lùng cùng hai đứa nhỏ dễ thương bên người hắn. Vào ngày tiền minh chủ Viên Khang Thọ đại thọ 60 tuổi, Sở Phi Dương mang theo một lớn, hai nhỏ, trên khuôn mặt vẫn là nét cười ôn hòa, xuất hiện trước mặt đồng đạo võ lâm trên Lãng Nguyệt Sơn. Không có che dấu, cũng không hề tuyên nhượng*(thông báo), chỉ là giống như bình thường…một nhà bình thường như bao nhà khác. Sau thọ yến, đi theo Sở Phi Dương xuống núi lại chỉ còn một lớn, một nhỏ, hai người. Hết thảy đều thường thường thản nhiên, giống như vốn dĩ đã là như thế. Người trong giang hồ vĩnh viễn không thể hiểu được nguyên nhân sâu xa. Vậy là ngay sau đó, bên ngoài sự sùng kính và ngưỡng mộ cư nhiên lại xuất hiện những ánh mắt khác thường cùng lời nói chỉ trích vô căn cứ, giống như đàn kiến nhỏ, vô khổng bất nhập*, từ từ thâm nhập lan tràn. (*vô khổng bất nhập: chỗ nào cũng nhúng tay vào, lợi dụng tất cả mọi dịp-ví với sự lợi dụng mọi cơ hội để làm điều xấu) Giống như ánh sáng mặt trời bị bịt kín bởi những bóng ma u ám, tuy rằng Sở Phi Dương thân ở trung tâm vẫn thản nhiên bình thường lại luôn có người thay hắn bất bình… Bộ Dương Thư Mị Ảnh gồm có: Dương Thư Mị Ảnh  Hiểu Tinh Cô Tự Phong Vũ Vô Cực Mời các bạn đón đọc Dương Thư Mị Ảnh của tác giả Nam Phong Ca.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng - Duy Hòa Tống Tử
Ngay lần đầu tiên gặp Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm đã trúng mũi tên của thần tình ái. Cô mất hai năm để biến mình thành mẫu  phụ nữ hợp với anh ta, thêm ba năm thành trợ thủ đắc lực của anh ta, dùng chiêu mưa dầm thấm lâu để chinh phục anh ta. Nhưng, vẫn không đủ… Hàn Mặc Ngôn vẫn… Không thích cô. Tình cảm dù sâu đậm đến mức nào cũng có ngày khô cạn, sau năm năm chỉ biết đến Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm đã học cách buông tay. Vào đúng thời khắc cô từ bỏ,  Hàn Mặc Ngôn đã mở lòng, bí mật về anh chàng có bề ngoài vô cảm, lạnh lùng, lúc nào cũng cuồng công việc được hé mở. Bởi thế… Em có thể không ở bên cạnh tôi, quay mặt phớt lờ tôi… Nhưng, em đừng mong chúng ta là người không quen biết! *** Thật là châm biếm, Lục Nhiễm không kiên cường như cô tưởng. Lục Nhiễm quẳng cả tập kế hoạch bị trả về cùng lá đơn thôi việc mà cô vừa mất một tiếng đồng hồ để viết xong lên mặt bàn làm việc to lớn bề thế bằng gỗ đỏ của Hàn Mặc Ngôn, cảm giác sảng khoái đến không ngờ: “Hàn tổng, tôi xin thôi việc”. Năm năm yêu thầm, ba năm nhẫn nhịn, trong chốc lát thành công dã tràng. Vượt qua cơn đau là sự giải thoát hoàn toàn, cuối cùng, cô quyết định buông tay. Hàn Mặc Ngôn ngước mắt lên, lộ ra khuôn mặt thanh tú và anh tuấn đến nỗi trông như manơcanh. Vì người đàn ông này, cô đã nhẫn nhịn quá lâu. Ánh mắt lạnh lùng của Hàn Mặc Ngôn lướt qua bản kế hoạch và Lục Nhiễm, hỏi một cách trịnh trọng: “Trợ lý Lục có cần suy nghĩ thêm không?”. Nếu đổi thành Lục Nhiễm của hai năm trước, không, một năm trước thôi thì chỉ cần nghe thấy thanh âm đó là lại do dự, nhưng, giờ đây... Lục Nhiễm nhếch môi cười, nói giọng trịnh trọng của một trợ lý: “Không cần đâu, anh Hàn, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi”. “Cô Lục, nếu đã như vậy, chắc cô cũng nắm rõ quy định, sau khi bàn giao công việc, đến phòng tài vụ lĩnh tiền lương là cô có thể rời khỏi đây. Nhân tiện, cô gọi Lucy vào nhé”. Nói xong, Hàn Mặc Ngôn lại cúi xuống xem tài liệu, thái độ thản nhiên như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Lục Nhiễm khẽ hít một hơi thật sâu. Cố bắt mình kiềm chế, cô mới không nổi điên ngay trong phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn. Nhẫn nhịn bao nhiêu lâu như vậy, nhịn thêm một lúc cũng chẳng sao. Tuy nhiên Lục Nhiễm biết rằng, giây phút ấy, cô rất muốn đấm cho Hàn Mặc Ngôn một cái, để xem có thể đập tan lớp băng giá nghìn năm đang che phủ khuôn mặt anh ta hay không. “Cô Lục?”. Đột nhiên Hàn Mặc Ngôn lại lên tiếng. ... Mời các bạn đón đọc Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng của tác giả Duy Hòa Tống Tử.